Chương 304: Một đường hi vọng (2).


- Bác sĩ, ông nhận thức bà nội Lý?
 
Trần Phàm vốn định trả lời Lý Dĩnh, nghe được lời của lão giả không khỏi ngẩn ra liền hỏi.
 
- Nhận thức.
 
Lão già vừa thuần thục kiểm tra cho bà cụ vừa nói:
 
- Nửa năm trước cháu gái của bà ấy đưa bà tới nơi này, lúc ấy đã kiểm tra ra là bệnh tim, hơn nữa còn nghiêm trọng. Tôi đề nghị bà ấy nằm viện trị liệu nhưng bà nói không có tiền ở bệnh viện, lại dặn tôi đừng nói cho cháu gái của bà.
 
Nghe lão già vừa nói như thế, mọi người có mặt đều cảm thấy nơi ngực chợt ngạt thở.
 
- Tình huống hiện tại của bà ấy thật không xong, suy tim, trái tim còn gần hoại tử, nhất định phải phẫu thuật.
 
Sau đó giọng nói của lão già trở nên ngưng trọng:
 
- Bất quá điều kiện của bệnh viện có hạn không khả năng làm được loại phẫu thuật này, muốn làm cũng phải đến bệnh viện lớn. Hơn nữa tình huống thân thể của bà ấy quá mức không xong, dinh dưỡng thiếu thốn, thân thể có dấu hiệu suy kiệt, cho dù làm phẫu thuật chỉ sợ cũng không chịu đựng nổi.
 
- Bác sĩ, chẳng lẽ hết thuốc chữa?
 
vẻ mặt Tôn thôn trưởng khẩn trương hỏi.
 
- Ông chỉ đơn giản kiểm tra một chút lại nói là hết thuốc chữa?
 
Lý Dĩnh tức giận trừng mắt nhìn lão già, hiên nhiên không tin lời lão già nói.
 
Lão già cũng không có tức giận mà là thản nhiên nói:
 
- Nhà của tôi đời đời đều là bác sĩ, đời này tôi từng gặp qua người bị bệnh tim không ít, tự nhiên không phải ăn nói bừa bãi.
 
- Lão tiên sinh, theo lời ngài nói, nếu trước tiên dùng thuốc khống chế bệnh tình, điều chỉnh trạng thái thân thể sau đó tiến hành phẫu thuật còn có hi vọng không?
 
So ra mà nói Trần Phàm bình tĩnh hơn nhiều lắm.
 
- Ân, chàng trai nói không sai.
 
Lão già gật đầu, theo sau lại lắc đầu:
 
- Nhưng tuổi tác của bà ấy đã cao, cho dù có thể dùng thuốc khống chế được bệnh tình, điều chỉnh thân thể, xác suất phẫu thuật thành công cũng không tới ba thành.
 
- Tiểu Trương, đi lấy máy thở oxy tới đây, người bệnh cần dưỡng khí.
 
Lão già nói xong lại phân phó vị bác sĩ trẻ bên cạnh, theo sau nhìn Trần Phàm nói:
 
- Sau khi bà ấy thở oxy, không bao lâu sẽ hồi tỉnh. Nhưng điều kiện bệnh viện có hạn, nhìn bệnh tình hiện tại của bà, cần vài loại thuốc nhập khẩu, bệnh viện không có. Cho nên muốn khống chế bệnh tình phải đi bệnh viện lớn.
 
- Đi bệnh viện lớn không thành vấn đề, mấu chốt có thể cam đoan trong vòng một giờ bà nội Lý có thể bình yên vô sự không?
 
Lý Dĩnh mở miệng lần nữa, trong giọng nói không có vẻ bất mãn mà là lo lắng.
 
- Vừa rồi các vị cho bà ấy uống thuốc trợ tim hiệu quả nhanh đi? Ân, dùng rất đúng lúc, sau khi hô hấp oxy nghỉ ngơi một giờ bà ấy có thể khỏi phục bình thường.
 
Lão bác sĩ nói, sau đó lại nhìn thoáng qua Lý Dĩnh nói:
 
- Cô gái, nơi này nếu lái xe đi Đại Lý chạy nhanh một giờ có thể tới. Nhưng bên bệnh viện tại Đại Lý chưa chắc có loại thuốc kia, hơn nữa cho dù có chỉ sợ trình độ chữa bệnh cũng là có hạn. Muốn đi chỉ có thể đi tổng y viện quân khu Vân Nam.
 
Lúc này Lý Dĩnh cũng không nói thêm lời vô ích, mà lấy ra di động bấm một dãy số.
 
- Vương gia gia, là cháu, tiểu Dĩnh.
 
Sau khi điện thoại chuyển được. Lý Dĩnh liền nói.
 
- Tiểu Dĩnh a, đã trễ thế này sao lại gọi điện thoại cho lão đầu tử ta vậy, có chuyện ai sao?
 
Bên trong điện thoại truyền ra một thanh âm uể oải, giọng nói lại có vẻ cao hứng.
 
- Vương gia gia là thế này, có sự tình cần mời ngài hỗ trợ.
 
Lý Dĩnh không nói nhảm, dứt khoát nói thẳng yêu cầu.
 
Một phút sau, Lý Dĩnh cúp điện thoại, không để ý tới vẻ mặt kinh ngạc của bác sĩ Miêu cùng thôn trưởng Tôn, mà nhìn Trần Phàm nói:
 
- Trong vòng một giờ, phi cơ trực thăng sẽ đến nơi này.
 
Nghe được Lý Dĩnh nói, ngay cả bác sĩ Miêu, vẻ mặt cũng có biểu tình khiếp sợ, ánh mắt nhìn về phía Lý Dĩnh thập phần quái dị, hiển nhiên bọn họ nằm mơ cũng thật không ngờ, Lý Dĩnh chỉ gọi một cuộc điện thoại liền có thể làm cho tư lệnh viên quân khu điều động phi cơ trực thăng tới nơi này.
 
Trần Phàm cảm kích nhìn Lý Dĩnh, cũng không nói chuyện.
 
Lý Dĩnh vốn muốn nói gì, lại nhìn thấy Trần Phàm biến sắc, sau đó nàng theo bản năng nhìn về phía bà cụ, nhất thời phát hiện sau khi được thở oxy, bà cụ chợt mờ mắt, trong mắt ngân ngấn nước mắt.
 
- Bà nội Lý.
 
Nhìn thấy bà cụ mở to mất, Trần Phàm vội vàng cầm bàn tay phải khô vàng của bà cụ, đôi mắt phiếm hồng nói:
 
- Bà đừng lo lắng, cháu đã trưng cầu ý kiến của bác sĩ, bệnh của bà có thể trị lành.
 
Lời của Trần Phàm vừa hạ xuống, bác sĩ Miêu cũng tháo máy thở oxy xuống.
 
- Tiểu Phàm a, cháu không cần gạt bà, bà cũng nghe được, chỉ có ba thành hi vọng, vẫn là kết quả tốt nhất.
 
Bà cụ chảy nước mắt nói:
 
- Không cần làm phẫu thuật.
 
- Bà nội, bệnh của bà nhất định phải trị!
 
Trần Phàm cắt đứt lời bà cụ.
 
- Được được, bà nghe lời cháu, sẽ trị.
 
Bà cụ thấy vẻ mặt Trần Phàm thật kiên định, biết rõ Trần Phàm khăng khăng muốn bà làm phẫu thuật, cũng không tiếp tục cự tuyệt, nhưng gian nan nói:
 
- Bất quá trước khi rời đi nơi này, cháu nhất định phải tìm được Oánh Oánh.
 
- Được, bà nội, cháu sẽ lập tức đi tìm ngay bây giờ!
 
Trần Phàm không dám hờ hững, vội vàng gật đầu đáp ứng.
 
- Chàng trai, lúc trời tối tôi có nhìn thấy một chiếc xe hơi màu vàng đón Oánh Oánh đi.
 
Trần Phàm vừa nói xong, thôn trưởng Tôn đứng một bên mở miệng nói:
 
- Vừa rồi lúc chúng ta đi, ở trên đường tôi cũng nhìn thấy chiếc xe kia, Oánh Oánh hẳn đang ở đó.
 
- Lý Dĩnh, em ở đây chiếu cố bà nội Lý, có tình huống gì khẩn cấp, trước tiên gọi điện cho anh biết, anh đi tìm người.
 
Nghe Tôn thôntrưởng mở miệng, trong đầu Trần Phàm chợt nhớ lại chiếc cc màu vàng.
 
Lúc trước khi đi tới đây, Trần Phàm từng nhìn thấy chiếc cc kia đỗ ngay cửa hội quán giải trí.
 
Mà ngoài ra, dọc theo đường đi cũng không còn nhìn thấy một chiếc xe màu vàng nào nữa.
 
- Ân.
 
Lý Dĩnh gật đầu đưa chìa khóa chiếc Land Rovers cho Trần Phàm:
 
- Xe của em đỗ trong bãi xe của khách sạn đối diện, là Land Rovers màu đen.
 
Trần Phàm không nói gì, tiếp nhận chìa khóa xe trực tiếp rời khỏi phòng cấp cứu!
 
Là hội quán giải trí tốt nhất trong huyện thành, Lam Sắc Thiên Đường không chỉ có trang hoàng cùng âm thành thật tốt, còn mời không ít cô gái xinh đẹp làm phục vụ, lại thêm thường thường có vũ nữ nước Nga hoặc Thái Lan nhảy múa, vì thế sinh ý dị thường nóng nảy.
 
Vào lúc mười giờ, bãi đỗ xe chẳng những không ít đi, lại càng nhiều hơn lúc ban đầu.
 
Không thể không nói, trường hợp nóng nảy như vậy cùng thị trấn bần cùng tạo thành sự đối lập hoàn toàn rõ ràng.
 
Nhưng có thể đoán được chính là chờ sau khi đường cao tốc được làm xong, cảnh điểm du lịch hoàn toàn mở ra, thị trấn nghèo khó này sẽ hoàn toàn thoát khỏi hai chữ nghèo khó.
 
Trong một ghế lô xa hoa tầng cao nhất hội quán.
 
Đoàn người Sử Bân vẫn chưa rời đi, ngược lại càng thêm hưng phấn so với trước đó, trong đó có hai nam hai nữ uống thuốc kích thích, còn nghe theo tiết tấu của âm nhạc điên cuồng lắc lư, vừa lắc lư hai gã thiếu niên vừa không ngừng vuốt ve những bộ vị mẫn cảm của hai cô gái.
 
Mấy phút sau, hành động của hai gã thiếu niên càng thêm khoa trương, trực tiếp cởi luôn chiếc áo len trên người hai cô gái, chỉ đế lại áo trong bó sát người.
 
Hai cô gái chẳng những không hề tức giận, ngược lại còn hưng phấn thét lên chói tai không thôi, thậm chí còn chủ động cởi áo trong, cởi luôn áo ngực, hẩy lên đôi tiểu bạch thỏ, nhảy múa như rất sung sướng.
 
Thấy một màn như vậy, Lưu Oánh Oánh vẫn luôn có chút mâu thuẫn đối với loại không khí này, sắc mặt rốt cục thay đổi.
 
Nàng do dự một chút, đứng dậy đi tới bên cạnh cô gái dáng người cao gầy ngồi bên Sử Bân, nói:
 
- Vương Hồng, tôi đi về trước.
 
Khi nói chuyện, ánh mắt của Lưu Oánh Oánh vẫn không hề dừng lại trên người Sử Bân.
 
Nàng biết Sử Bân luôn luôn muốn nàng làm bạn gái của hắn, hơn nữa lần đầu tiên Sử Bân thổ lộ với nàng là một năm về trước.
 
Nàng cự tuyệt.
 
Khi đó Sử Bân còn chưa ở cùng một chỗ với bạn tốt của nàng là Vương Hồng. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
 
Nửa năm sau, Vương Hồng thành bạn gái của Sử Bân, nhưng ánh mắt Sử Bân khi nhìn về phía nàng luôn tràn ngập ham muốn chiếm đoạt, nàng không nói với Vương Hồng, thậm chí cũng không có nói chuyện trước kia Sử Bân từng theo đuổi nàng.
 
Bởi vì nàng luôn xem Vương Hồng là người bạn tốt nhất.
 
Nửa năm trước, khi trong nhà đã hết tiền bạc, nàng có ý niệm nghỉ học, chuẩn bị đi làm công nuôi sống bản thân mình cùng bà nội.
 
Biết được tất cả chuyện này, Vương Hồng chủ động đưa tiền cho nàng, bảo nàng tiếp tục đi học, dùng cách nói của Vương Hồng, thành tích học tập của Lưu Oánh Oánh rất giỏi, không đi học thật sự đáng tiếc.
 
Ngay từ đầu Lưu Oánh Oánh cũng không lấy, nhưng Vương Hồng nói với nàng xem như cho nàng mượn, sau này đợi khi nào nàng có tiền thì trả lại.
 
Từ sau ngày đó, Vương Hồng thường cách một đoạn thời gian đều cho nàng mượn tiền, số lượng mỗi lần cũng không nhiều lắm, nhưng toàn bộ cộng lại cũng là sáu ngàn đồng.
 
Ở thị trấn chưa thoát ly hai chữ nghèo khó này, sáu ngàn đồng cũng không phải là số lượng nhỏ.
 
Hôm nay, trong nhà lại đói, Vương Hồng tựa hồ lại có năng lực tiên tri, đoán được điểm này, riêng đến nhà tìm nàng, nhưng cũng không như bình thường cho nàng vay tiền lập tức, mà nói ra ngoài chơi một chuyến, khi về sẽ cho nàng mượn tiền.
 
Vì thế nàng mặc vào bộ quần áo mà Vương Hồng đã bỏ qua không mặc từ nửa năm trước đi theo Sử Bân đến hội quán giải trí này, gặp bạn bè của Sử Bân.
 
Từ ban đầu nhìn thấy bạn bè của Sử Bân, nàng liền biểu hiện vô cùng lặng lẽ, mà ánh mắt những cô gái khi nhìn về phía nàng lại tràn ngập vẻ trào phúng, ánh mắt của đám thiếu niên nhìn nàng lại có bốn phần dục vọng, sáu phần hài hước.
 
Điều này làm cho nàng thật không thoải mái...
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #304


Báo Lỗi Truyện
Chương 304/839