Chương 199: Con rể gặp mẹ vợ.


 
Tô San đứng một bên cũng không biết ý nghĩ trong lòng Trần Phàm, thấy biểu tình ngưng trọng của Trần Phàm, nghĩ là Trần Phàm sợ những người kia, lập tức bơm hơi nói:
 
- Trần Phàm, anh đừng sợ, dù thân phận bọn hắn ở bên kia thế nào, nơi này là đại lục, khôngphải là địa phươngbọn hắn có thể giương oai.
 
Nếu chỉ vì đắc tội Sơn Khẩu Tổ cùng Liễu Xuyên gia tộc, Trần Phàm tuyệt đối sẽ không sợ hãi.
 
Điều hắn sợ chính là Tô Thanh Hải đã biết chuyện tối hôm qua.
 
Chuyện luận võ, Trần Phàm có thể giải thích được rõ ràng, dù sao loại trường họp này quá mức máu tanh, không cho Tô San đi quan sát là phải, nhưng chuyện quan hệ với Lý Dĩnh...
 
Thứ nghĩ xem, trên thế giới này có cha vợ đồng ý cho con rể mình đi quan hệ lãng nhăng sao?
 
Huống chỉ đối tượng lăng nhãng lại là bạn của con gái mình?
 
- San San, anh không phải lo lắng bị đám người kia trả thù.
 
Tuy rằng trong lòng có chút lo lắng vì bị Tô Thanh Hải gọi qua, bất quá Trần Phàm đã khôi phục lại biểu tình hi hi ha ha:
 
- Tối hôm qua, anh đem đám người kia dẫn tới chỗ không có người, hung hăng giáo huấn bọn hắn một chút, theo anh thấy, ngày sau bọn hắn sẽ không dám trả thù nữa đâu.
 
- Thật sao?
 
Khác với khi nãy, lúc này Tô San đã hoàn toàn tin vào chuyện ma quỳ của Trần Phàm, nghe được hắn giảng giải đã giáo huấn được đám người kia. đồng tử đột nhiên phóng lớn, tò mò tới cực điểm:
 
- Bọn hắn tổng cộng bao nhiêu người vậy? Làm sao anh giáo huấn được bọn hắn?
 
Nhìn thấy Tô San hoàn toàn bị khơi aợi lên lòng hiếu kỳ, Trần Phàm dờ khóc dờ cười, đành phải tiếp tục che lấp, nói đội đại biểu đại học Tokyo phái mười mấy người đi tìm hắn trả thù, kết quả toàn bộ bị hắn đánh gãy tay chân.
 
Nghe xong lời kể của Trần Phàm. Tô San hô to quá đã nghiện.
 
Theo ý nào đó mà nói, Trần Phàm nói dối cũng khôngphải toàn bộ đều là giả - tối hôm qua, thân là người phụ trách buôn lậu khu đại lục của Sơn Khẩu Tổ, sau khi Ma Cung rời khỏi quyền tràng ngầm, trước tiên điều tra hướng đi của Trần Phàm, hơn nữa phái toàn bộ thành viên Nhẫn Đường đang có mặt tại Đông Hải cố aắng triển khai chặn giết Trần Phàm.
 
Hiển nhiên Ma Cung rất rõ ràng. Tá Đằng Dụ Nhân chết trên lôi đài, hắn không thể trốn tránh trách nhiệm, hắn sắp gặp phải lửa giận của Tá Đằng Nhất Lang.
 
Đương nhiên...hắn cũng có thể lựa chọn chạy trốn, nhưng lấy năng lực hiểu biết của hắn về Nhẫn Đường Ninja, theo hắn xem ra, cho dù hắn chạy tới chân trời góc biển cũng chẳng thấm vào đâu, huống chỉ vợ và con hắn toàn bộ đều ở Nhật Bản, nếu hắn chạy trốn, kết cục của họ chỉ có một - chết.
 
Nhưng hành động của Ma Cung đã bị nhóm người Long Nữ ngăn cản, nếu không tối hôm qua Trần Phàm cũng sẽ không an nhàn được điên cuồng một đêm với Lý Dĩnh.
 
Trả thù không có kết quả, mặc dù Ma Cung không cam lòng, nhưng không có biện pháp gì, bởi vì lo lắng cho an nguy của vợ con, chỉ đành buổi sáng lên máy bay, cùng Liễu Xuyên Tình Từ trở về Nhật Bản.
 
Tô Thanh Hải hẹn Trần Phàm cùng Tô San gặp mặt lúc chạng vạng, dùng lời nói của Tô Thanh Hải là muốn Tô San đưa Trần Phàm đến nhà hắn ăn cơm chiều.
 
Bởi vì suốt một đêm chưa ngủ. Tô San tùy tiện ăn một chút liền quay về phòng đi ngủ.
 
Trần Phàm cũng về phòng ngủ của mình, nhưng cũng không đi ngủ, mà mở ra máy tính, theo thói quen mở ra hòm thư, thấy được bưu kiện do Long Nữ phát tới.
 
- Long Nha, tối hôm qua Sơn Khẩu Tổ thực hiện hành động trả thù, bị chúng ta âm thầm ngăn trở. Sáng nay Ma Cung mang theo Liều Xuyên Tình Tử bọn hắn rời khỏi Đông Hải, theo phương diện tin tức phản hồi từ Nhật Bản, sau khi Ma Cung trở lại Tokyo, mới vừa xuống máy bay liền bị Tá Đằng Nhất Lang xử tử. Tá Đằng Nhất Lang phẫn nộ, trên dưới Liễu Xuyên gia tộc cũng chấn động, lấy phong cách có thù tất báo của họ, chuyện này chỉ sợ sẽ không dễ dàng chấm dứt, anh phải chuẩn bị phòng bị.
 
- Mặt khác, chuyện Tá Đằng Dụ Nhân bị giết chết đã tạo thành chấn động thật lớn đối với giới võ học bên đó. Mấy vị chường môn đại biểu mấy môn phái lớn bên đó cùng một ít cao thù võ học lánh đời đã thả ra lời hãm dọa, qua sang năm tại Võ Đạo đại hội bọn họ sẽ lên lôi đài khiêu chiến anh. đoạt lại Bố Đô Ngự Hồn nhất là sư phụ của Tá Đằng Dụ Nhân, chính là nhân vật lãnh tụ của võ học giới Nhật Bản Đào Thứ Lang, hắn thả ra lời nói, sang năm ở Võ Đạo đại hội sẽ cho anh máu nhuộm đương trường, báo thù cho đồ nhi của hắn.
 
- Gần đây Tiết Cường luôn luôn ở tại Đông Nam Á, dựa theo lời phân phó của Tiết Hồ đang ở Thanh bang phân bộ Đông Nam Á tôi luyện, để làm chuẩn bị việc tiếp nhận chức vụ chường môn Thanh bang. Trong khoảng thời gian này, hắn không có trở về nước, phòng vệ bên người cũng không hề thả lòng. độ ám sát khó khãn rất lớn, nếu anh muốn hành động, nhất định phải chuẩn bị đầy đủ.
 
Xem hết bưu kiện do Long Nữ phát tới. Trần Phàm cũng không lập tức trả lời, mà châm một điếu thuốc lá, nhẹ nhàng hút.
 
Trong lúc hút thuốc, đôi mày hắn lơ đàng nhíu lại, ánh mắt cũng híp lại thành một khe hờ.
 
Hắn biết suốt ba tháng nay mình làm một ít sự tình, đã chọc phải một ít rắc rối lớn, sau này chỉ sợ sẽ không quá mức an bình.
 
Nhưng theo Trần Phàm xem ra, sự tình vẫn còn nằm trong phạm vi có thể khống chế.
 
Dù sao tổ chức vẫn luôn trành kỹ phía bên Nhật Bản. Sơn Khẩu Tổ muốn phái người đến thực hiện việc ám sát, khó khãn không nhò, hơn nữa cho dù thực hiện ám sát đối với hắn, hắn cũng sẽ không để trong lòng, thật lòng chỉ có chút bận tâm cho an nmy của Tô San cùng Ngu Huyền mà thôi.
 
Chính mình tuy nói trên cơ bản mỗi ngày đều ở cùng một chỗ với Tô San, nhưng cũng phải có lúc tách ra. Ngu Huyền cũng là như thế, những lúc này cũng có thể để cho Sơn Khẩu Tổ thừa dịp ám hại.
 
về phần phương diện bên Thanh bang. Trần Phàm cũng thả lõng không ít, theo hắn xem ra. Tiết Hồ không có lá gan động thủ với mình tại quốc nội, nếu không Tiết Hồ sẽ gặp phải lửa giận của Trần gia.
 
Không giận thì thôi, giận dừ kinh thiên hạ.
 
Đây là lời đánh giá đối với Trần lão thái gia của một vị lão nhân đã nằm dưới đất vàng, nhưng vĩnh viễn ghi khắc trong lòng của công chúng một thời.
 
Lửa giận của Trần gia, khôngphải Tiết Hồ, cũng khôngphải bất luận thế lực nào trong quốc nội có thể thừa nhận.
 
Nghĩ thông suốt điểm này, Trần Phàm lấy ra di động bấm số của Hoàng Phũ Hồng Trúc.
 
Điện thoại rất nhanh chuyển được, bên trong điện thoại truyền ra thanh âm quen thuộc của Hoàng Phủ Hồng Trúc, giọng nói lại không tràn ngập lo lắng giống như ngày trước trận đấu của Trần Phàm, mà mang theo hương vị quỷ dị:
 
- Rất kỳ quái, anh lại 2pi điện thoại cho tôi ngay lúc này.
 
- Sở dĩ 2ỌÌ điện thoại, thử nhất là muốn cảm ơn cô.
 
Trần Phàm cũng không nhận thấy được vẻ quỷ dị toát ra trong giọng nói của Hoàng Phủ Hồng Trúc, mà thẳng thắn nói:
 
- Tiếp theo là muốn nhờ cô giúp dùm một chuyện.
 
Dù Trần Phàm cũng biết Hoàng Phũ Hồng Trúc nguyện ý giúp mình cũng chưa hoàn toàn xuất từ lòng riêng, trong đó hỗn loạn một ít ích lợi, nhưng lập trường kiên quyết của Hoàng Phủ Hồng Trúc muốn giúp hắn. đũ làm cho hắn cảm kích.
 
- Cảm ơn thì không cần, anh đưa cho tôi hai lần nhân tình rồi. Lần đầu tiên, ở mặt ngoài tôi trả nợ nhân tình của anh, trợ giúp Hàng Châu Tiêu gia, nhưng trên thực tế, vẫn là tôi được lợi. Dù sao, Kemer gia tộc là tập đoàn tài chính hạng nhất hạng nhì Châu Âu. độ đầu tư ở quốc nội tuyệt đối không nhò, tập đoàn Thiên vấn hoàn toàn có thể thông qua cơ hội lần này đại triển kế hoạch lớn. đem việc tẩy trắng tiến hành càng hoàn toàn hơn một chút, đồng thời gia tãng lợi thế bản thân, thoát khỏi việc bị diệt trừ.
 
Hoàng Phủ Hồng Trúc nghiêm mặt nói:
 
- Ngoài ra lấy thực lực cùng bối cảnh của anh, cho tôi mười lá gan, tôi cũng không muốn làm ké địch của anh.
 
Nghe Hoàng Phủ Hồng Trúc vừa nói như thế. Trần Phàm nhịn không được nhắc nhờ:
 
- Tuy rằng tôi không biết cô làm sao làm cho đám ăn tươi nuốt sống trong Hồng Trúc bang đứng về phía tôi, bất quá hơn phân nửa bọn hắn tâm tồn bất mãn, mà với
 
tính cách của Hà Lão Lục, tuyệt đối sẽ không buông tha cơ hội thu mua lòng người tốt như vậy, cô cần chú ý nhiều hơn.
 
- Ân. đa tạ nhắc nhờ, điều này trong lòng tôi biết rõ.
 
Đầu bên kia điện thoại. Hoàng Phủ Hồng Trúc thầm chấp nhận, theo sau hôi:
 
- Anh nói muốn tìm tôi hỗ trợ, rốt cục là chuyện gì? Nói thử xem, nếu tôi có thể làm được tuyệt đối khônghề chau mày.
 
- Nhắc tới cũng đơn giản, chỉ là muốn tìm cô mượn vài người mà thôi.
 
Trần Phàm thật lòng không giấu diếm.
 
Hoàng Phũ Hồng Trúc ngây ra:
 
- Mượn người? Hay là anh lo lắng Sơn Khẩu Tổ sẽ trả thù, cho nên muốn mượn thành viên Ám Đường trong tay tôi, dùng bảo hộ bạn gái của anh cùng thanh niên tên Ngu Huyền kia?
 
- Phải.
 
Đối với việc Hoàng Phủ Hồng Trúc có thể suy đoán được điều này, Trần Phàm cũng không cảm thấy kỳ quái, dù sao chuyện lần này bên phía Sơn Khẩu Tổ hận nhất là hắn. đồng thời cũng không thể không đề phòng bọn hắn sẽ đem lửa giận phát tiết lên người Ngu Huyền.
 
Nghe được Trần Phàm thừa nhận. Hoàng Phũ Hồng Trúc thật dứt khoát nói:
 
- Không thành vấn đề, anh muốn mượn bao nhiêu người?
 
- Sáu đi.
 
Trần Phàm nghĩ nghĩ, cấp ra con số, theo hắn xem ra bên người Tô San an bài bốn người, bên cạnh Ngu Huyền an bài hai người hẳn là không thành vấn đề.
 
Cũng không phải Trần Phàm trọng sắc khinh bạn, mà hắn cảm thấy được bên Sơn Khẩu Tổ vì muốn giết được hắn, nếu cần phái người ám sát, bên phía Tô San sẽ gặp nguy hiểm lớn hơn bên phía Ngu Huyền.
 
Đối với yêu cầu của Trần Phàm. Hoàng Phũ Hồng Trúc thật rõ ràng đáp ửng, sau đó hai người cũng không nói thêm chuyện gì nữa, trực tiếp cúp điện thoại.
 
Vào lúc năm giờ chiều, đồng hồ báo thức trong phòng ngủ của Tô San vang lên năm lần. Tô San mới mơ màng tinh lại, sau đó rời giường còn tìm suốt một giờ trang điểm thay đồ.
 
Lúc sáu giờ, Tô San đi xuống dưới lầu. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
 
Chẳng biết tại sao, ngày hôm nay Tô San không trang điểm theo kiểu thanh xuân, mà lại đổi sang thành thục, bên trên mặc áo màu vàng, bên dưới là váy ngắn màu xám mang tất chán màu đen, chân mang đôi ũng ngắn màu xanh nhạt.
 
Không riêng như thế, Tô San còn xõa mái tóc dài vốn buộc thường xuyên, mái tóc tùy ý khoác lên vai nàng, làm cả người nàng lập tức thành thục hơn không ít.
 
- Em mặc thế này được chứ?
 
Đi vào phòng khách, nhìn thấy Trần Phàm nhìn mình chằm chằm. Tô San xoay một vòng đắc ý hỏi.
 
Trần Phàm đứng dậy cười nói:
 
- Người đẹp, mặc thử gì đều đẹp.
 
- Mồm mép láu linh.
 
Tô San nghe Trần Phàm vừa nói như thế, trong lòng mừng rờ, trên mặt lại hiện lên một tia ngượng ngùng, thẹn thùng mắng một câu sau đó nói:
 
- Đi thôi, cha em nói phải về nhà trước bảy giờ, hôm nay mẹ em xuống bếp.
 
- Được.
 
Trần Phàm gật gật đầu cùng Tô San rời khôi nhà.
 
Đi vào ga ra. Trần Phàm lái chiếc cc ra ngoài, Tô San vẫn ngồi vị trí tay lái phụ, nháy đôi mắt to hỏi:
 
- Đồ ngốc, anh nghĩ có nên mua chút quà cho cha mẹ em hay không đây? Em đã lên mạng tìm thử, hình như con rể tới nhà thãm phải mang theo chút quà...
 
Con rể...
 
Khi nói đến hai chữ này, thanh âm Tô San phát sinh biến hóa, trên mặt cũng hiện lên một tia thẹn thùng. đồng thời không dám trực tiếp nhìn thăng ánh mắt Trần Phàm, bộ dáng như thất kinh sợ hăi.
 
- Đương nhiên phải mua, nếu không cha mẹ em còn không đá anh ra ngoài sao?
 
Trần Phàm cười đáp lại, nhưng trong lòng vẫn lo lắng, lo lắng Tô Thanh Hải đã biết chuyện phát sinh giữa hắn và Lý Dĩnh đêm hôm qua.
 
Theo hắn xem ra, nếu Tô Thanh Hải thật sự đã biết chuyện tối hôm qua, chỉ sợ đêm nay cũng không chỉ đơn giản là ăn cơm tán gẫu việc nhà...
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #199


Báo Lỗi Truyện
Chương 199/839