Chương 18: Mỹ nữ giấu kéo!


Trong căn hộ. Tô San nằm trên giường lớn xem phim hoạt hình, bàn chân nghịch ngợm đạp lên vách tường, trong tay cằm di động, tinh quái nói:
 
- Tên hỗn đản này háo sắc như vậy, nhất định sẽ mau chóng quay về. Chờ hắn về, nếu không cấp cho bồn tiểu thư một lời giãi thích thỏa đáng, thì bổn tiểu thư sẽ làm cho hắn đẹp mặt!
 
Tô San nằm trên giường dương dương tự đắc, mà đầu bên kia Trần Phàm nghe thấy những thanh âm "đô đồ" truyền ra từ trong tai nghe, cũng dờ khóc dờ cười không thôi. Từ lằn đầu tiên Tồ San gọi điện cho hắn, dường như mỗi lần đều là Tô San cúp điện thoại trước à.
 
Sau khi cúp điện thoại. Trần Phàm nhét chiếc di động vào trong túi áo, sau đó đứng lên mặc quần, buộc lại dây lưng, xoay người muốn đi.
 
Trên ghế sa - lon. Dai Fu cũng không có mặc khăn tắm vào, thân thể vẫn trần truồng như cũ, bất quá nàng không còn nằm ờ trên ghế sa - lon nữa, mà đang ngồi dậy bắt chéo hai chân, phong cảnh diễm lệ ờ dưới hạ thân như ân như hiện, phi thường mê người.
 
Nàng cầm một ly rượu vang, nhẹ nhàng đùa nghịch, rượu vang trong chiếc ly liền hình thành một cái lốc xoáy nhỏ. Chứng kiến Trần Phàm xoay người muốn đi, nàng khẽ mỉm cười quỷ dị:
 
- Như thế nào? Honey, anh đã muốn đi rồi sao?
 
Nói xong. Dai Fu ngửa cổ lên, chậm rãi đem ly rượu vang dốc vào trong miệng, rượu vang nhiễm ướt đôi môi khiêu gợi kia, nàng chìa cái lưỡi thơm tho ra, nhẹ nhàng liếm láp, mười phần khiêu khích.
 
Trần Phàm tận lực không đem ánh mắt quẳng ném lên cơ thể quyến rũ mê người của Dai Fu, mà chỉ gật đầu nói:
 
- Phải. Dai Fu, tôi nghĩ tôi nên rời đi trong lúc còn khống chế được bản thân của mình.
 
- Nhìn bộ dáng của anh giống như đang sợ hãi?
 
Dai Fu đồi con ngươi hơi co rút lại, nháy mắt đã nhìn thấu tâm tư của Trần Phàm rồi.
 
- Đương nhiên sợ, tôi sợ không thể làm cho cô thỏa mãn, cho nên trước khi quá muộn, tồi muốn chạy ra khỏi gian phòng này.
 
Từ sau khi Trần Phàm thông qua phát sinh quan hệ cùng Dai Fu để khống chế bệnh tình, thì lực miễn dịch của hắn đối với Dai Fu cơ hồ cũng là một con số không tròn trĩnh. Lúc trước bị Dai Fu câu dẫn, hắn căn bản là không thể nào kiềm chế nổi mình, hiện giờ Tô San gọi điện thoại tới đã làm cho hắn thanh tỉnh hơn một chút. Tại hắn xem ra, chính mình phải trì hoãn tính ỷ lại vào Dai Fu xuống, nếu còn triền miên ờ cùng một chỗ, thì khó tránh khỏi sẽ trờ về trạng thái trước kia. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
 
- Honey, xem ra vị hôn thê của anh, so với tôi vẫn có lực hấp dẫn hơn đó.
 
Dai Fu khẽ mỉm cười nói.
 
- Thực xin lỗi.
 
Trần Phàm diễn cảm bất đắc dĩ đáp.
 
Dai Fu lạnh lùng cười:
 
- Đồ Tể, anh đang nói gì vậy? Thực xin lỗi ư? Nga, thượng đế ah! Chẳng lẽ anh thật sự đã đem tôi trờ thành dâm phụ không biết xấu hồ rồi hay sao?
 
Trần Phàm ngẩn ra, theo bản năng khẽ lắc đầu.
 
Dai Fu đặt chén rượu xuống, đứng lên, khẽ lắc lư thân hình khiêu gợi như rắn nước
 
chậm rãi bước tới bên người Trần Phàm...Vươn tay nâng khuôn mặt của hắn lên.
 
hướng thẳng vào mặt hắn mà thổi một ngụm nhiệt khí, nói:
 
- Honey, anh đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
 
Trần Phàm chi cảm thấy trên khuôn mặt truyền đến một cỗ cảm giác tê ngứa, hương thơm đặc biệt trên cơ thể Dai Fu theo gió chui vào trong cánh mũi của hắn, khiến cho cả người hắn phát ra một trận tê dại.
 
- Có lẽ vậy.
 
Thầm hít sâu một hơi. Trần Phàm hung hăng kiềm chế không cho mình ngắm nhìn thân hình mềm mại của Dai Fu cách gần trong gang tấc, mà nhanh
 
chân bước tới gần sa - lon, cầm áo lên, khoác vào tấm thân chằng chịt vết sẹo. Tiếp đó mới bước ra cửa trước. Nhìn Trằn Phàm rời đi, diễn cảm Dai Fu vồ cùng phức tạp, nhưng nàng cũng không ngăn cản.
 
- Honey, trên áo của anh có dính vết son mồi.
 
Ngay khi Trần Phàm mờ cửa gian phòng ra, thì sau lưng đã vang lên thanh âm của Dai Fu.
 
Trần Phàm thân hình cứng đờ, khẽ quay đầu lại, nhìn thoáng qua nụ cười quyến rũ trên gương mặt xinh đẹp kia. Nụ cười này, giống như ma nữ tái thế. đào lộn chúng sinh bình thường!
 
Trên đường về nhà. Trần Phàm ngồi ở ghế sau xe taxi, quẳng ném ánh mắt qua cửa xe mà ngắm nhìn cảnh đêm, trong đầu hiện lên những kỉ niệm trước kia cùng Dai Fu gặp mặt. Lằn này cùng nàng gặp mặt, hắn có thể rõ ràng cảm nhận được, thời gian khi Dai Fu đối diện với hắn, cảm xúc dường như có chút bất thường. Cứ việc cảm xúc của Dai Fu chi dao động mỏng manh, nhưng vẫn như cũ bị Trần Phàm nắm bắt. Hơn nữa...Trần Phàm còn nhận thấy được, mức độ ỷ lại của mình vào Dai Fu so với trước kia cũng giảm bót đi rất nhiều!
 
Phát hiện này khiến cho Trần Phàm thầm hô may mắn. đồng thời cũng hơi có chút nghi hoặc, bởi vì hắn không biết nguyên nhân ờ trong đó. Nửa tiếng đồng hồ sau. Trần Phàm đã về tới căn hộ cùng ờ chung với Tồ San.
 
Điền di trồng thấy Trần Phàm bước vào cửa, liền vội vàng lấy một đồi dép lê cho Trần Phàm, khẽ mim cười nói:
 
- Trần thiếu, tiểu thư nói khi nào cậu quay về, thì trực tiếp vào phòng ngủ của nàng, tìm nàng!
 
ủa? Phải chăng tiểu nha đầu kia đã nghĩ thông suốt rồi? Nghe Điền di nói như thế. Trần Phàm không khỏi nao nao.
 
Nhưng Điền di lại mang thần tình sáng lạn, thân là bảo mẫu trồng nom hai người, nàng hiển nhiên là biết chuyện tình đính hôn của hai người. Đồng dạng cũng biết quan hệ của hai người luồn luồn cứng nhắc, đừng nói là ngủ cùng phòng, mà ngay từ ban đầu Trằn Phàm và Tô San đều sinh hoạt riêng tư hết.
 
Hiện giờ vừa nghe Tồ San muốn gọi Trần Phàm tiến vào phòng ngủ của nàng. Điền di tự đáy lòng cảm thấy cao hứng cho hai người thanh niên trẻ tuổi này.
 
Có lẽ Tô San chuyển biến quá nhanh, làm cho Trần Phàm không kịp thích ứng, thế nên bàn thân hắn không có nhận thấy diễn câm bất thường của Điền di, mà trực tiếp bước lên tầng lầu tìm Tồ San.
 
Trong phòng ngủ. Tồ San mặc một bộ váy ngủ đơn giản, nằm lỳ ở trên giường, xem quyển tạp chí kinh tế mà cha nàng đã đặc ý đặt hàng cho nàng vào mỗi tháng.
 
Dưới ánh đèn, nàng vắt vẻo đồi chân thon dài, tạo thành một cái góc độ khiến cho nam nhân nhìn thấy là muốn phát điên, phối họp cùng với nhũ hoa dục phóng ờ trước ngực, theo bên cạnh nhìn thoáng qua thì đúng là một hình chữ s hoàn mỹ. Bất quá, nàng dường như không có ý thức được điểm này, mà một bên xem tạp chí, một bên ngâm nga tiểu khúc, diễn cảm phi thường tiêu diêu.
 
Bên ngoài phòng ngủ. Trần Phàm cũng không có trực tiếp đẩy cửa bước vào, mà đứng im ờ bên ngoài, vươn tay lên gõ cửa.
 
Nghe thấy tiếng gõ cửa. Tồ San khẽ giật mình, vội vàng bò dậy. đem quyển tạp chí trong tay ném lên trên tủ đầu giường. Sau đó tắt điện sáng đi, mở ánh đèn ngủ màu tím lên. Làm xong tất cà những chuyện này. Tô San một tay chống cằm, nằm nghiêng người, ánh mắt nhìn thẳng về phía cửa phòng ngủ, ngâm nga nói:
 
- Anh yêu, cửa không có khóa, mau vào đây.
 
Xuyên thấu qua khe cửa, chứng kiến ánh đèn bên trong phòng ngủ bỗng nhiên thay đổi Trần Phàm khẽ nhíu mày thầm nghĩ, nha đầu kia đang làm cái quỷ gì thế? Trong lòng đang nghi hoặc, thì thanh âm của Tồ San truyền ra. Trằn Phàm không chút do dự.
 
trực tiếp đấy cửa bước vào.
 
Ngay sau đó, cước bộ của Trần Phàm liền dừng lại. đôi con ngươi trong mắt cấp tốc giãn ra diễn cảm kinh ngạc ngắm nhìn Tô San bày ra tư thế liêu nhân.
 
Chứng kiến Trần Phàm hai mắt trợn tròn, thần tình như không thể tưởng tượng nổi đang nhìn chằm chằm vào mình. Tô San tuy rằng trong lòng hiểu rõ, nhưng lại giả vờ hồ đồ. điềm đạm đáng yêu nói:
 
- Làm sao vậy? Anh yêu, chẳng lẽ anh khng hài lòng với ánh đèn này sao? Nếu như khồng hài lòng, ngày mai em sẽ tìm người đến thay!
 
Lúc trước Trần Phàm bị Dai Fu đùa giờn không thôi, tuy rằng phút cuối cùng đã mạnh mẽ khống chế tinh thần, không có đè Dai Fu ra làm thịt, nhưng cũng nín một thân dục hỏa thiêu đốt. Lúc này thấy Tô San bày ra hình dáng liêu nhân, dục hòa trong nội thể giống như bị đổ thêm xăng bình thường, rất nhanh đã thiêu đốt lên.
 
Nha đầu này khẳng định sẽ không hảo tâm như thế. Nội tâm khẽ dao động, đồng thời Trần Phàm cũng âm thầm cảnh báo chính mình, đem ánh mắt chuyển dời khỏi cơ thế mê người của Tô San, mỉm cười nói:
 
- Lão bà, em đang làm cái gì vậy?
 
- Làm gì?
 
Tồ San cố tình trợn trừng ánh mắt kinh ngạc lên, sau đó bày ra hình dáng tiểu nữ nhân thẹn thùng:
 
- Người...người ta không phải đã nói là tắm rửa sạch sẽ chờ anh quay về sao? Anh còn hỏi người ta...
 
Nói đến đây, thì thanh âm của Tồ San đã vặn nhỏ xuống hết cỡ, không thể nghe thấy nữa. Lúc này phối hợp cùng bầu không khí bên trong căn phòng ngủ, vô hình trung đã tràn ngập sắc thái quyến rũ.
 
Con bà nó. đều là yêu tinh! Một đám muốn lấy mạng người ah? Trần Phàm trong lòng thầm mắng một tiếng, hiển nhiên là không bao giờ tin vào lời nói ma quỷ này của Tô San.
 
Trông thấy Trần Phàm không nói câu gì. Tô San thay đồi tư thế, ngồi dậy ồn nhu nói:
 
- Anh yêu, anh còn đứng ờ đó làm gì nữa đây? Người ta phải đấu tranh tư tường rất khổ tâm đó ah! Chẳng lẽ anh không muốn hay sao?
 
Tô San nói xong, cố tình ngoảnh đầu sang một bên, bày ra hình dáng tiểu nữ nhân thẹn thùng.
 
Nhìn bộ dáng này của Tô San. Trần Phàm có chút kinh nghi, tiểu nha đầu bày ra bộ dáng này, dường như...dường như không giống giả vờ ah! Ưm? Sao lại như thế nhỉ?
 
Ngay khi Trần Phàm đang mê man, thì ánh mắt chợt nhìn thấy đầu mũi kéo lộ ra ở dưới chiếc gối Tồ San đang nằm đè lên. Phát hiện này khiến cho trong lòng Trằn Phàm lạnh run, dục hỏa đang thiêu đốt trong cơ thể nháy mắt liền biến mất không còn nhìn thấy tăm hơi bóng dáng, đứng thăng thân hình lên, tức giận nói:
 
- Lão bà, coi như cô đang đùa với tôi, thì cũng không cần giấu kéo ờ dưới chiếc gối kia đi?
 
- A?
 
Lời nói của Trần Phàm khiến cho Tồ San giật mình cả kinh, theo bàn năng nhìn xuống dưới gối, rõ ràng thấy được đầu mũi kéo đang chìa ra bên ngoài, trong lòng âm thầm hối hận không thồi.
 
Ngắn ngủi hối hận qua đi. Tô San cũng không hề chần chừ, mà dứt khoát nhấc chiếc kéo lên, nhảy xuống giường, bày ra hình dáng như sẽ cắt tiểu huynh đệ của Trần Phàm, đồng thời diễn cảm trờ nên hung ác, chậm rãi bước tới phía trước:
 
- Trần Phàm, anh mau thành thật khai báo, anh cùng cô nàng đại dương mã kia rốt cuộc là có quan hệ như thế nào?
 
- Cô muốn mưu sát chồng của mình sao?
 
Trần Phàm thấy vậy, cố tình làm ra bộ dáng hoảng hốt đồng thời nhanh chóng xoay người chạy trốn. Bởi quan hệ giữa hắn cùng Dai Fu quá mức phức tạp, cho nên không thế nào hướng Tô San giải thích rõ ràng được!
 
Trần Phàm chưa từng nghĩ qua, sẽ cho Tô San hiểu rõ về quá khứ của mình. Bởi vì quá khứ hắc ám kia, quá mức thống khổ...Hắc ám và thống khổ này, hắn chỉ muốn bản thân gánh vác một mình mà thôi.
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #18


Báo Lỗi Truyện
Chương 18/839