Chương 151: Tôi thích anh.


 
Khi Trần Phàm lái xe về tới cứa tiểu khu. đã hơn mười giờ.
 
Cho xe dừng trong bãi đỗ xe, Trần Phàm quay đầu nhìn thoáng qua băng ghế sau xe. đôi mày không khỏi nhíu lại - lúc này, Tô San cùng Trương Thiên Thiên hai người vẫn đang hôn mê, giống như những con heo nhò đang ngủ say, nằm ở băng ghế sau.
 
Sau khi xứ lý xong mọi chuyện ở tiệm thịt nướng Mục ốc. Tiêu Phong cùng Ngu Huyền không nói một tiếng rời đi. để lại Tô San cùng Trương Thiên Thiên đang hôn mê, vì thế Trần Phàm đành phải đưa hai người vào trong xe, cùng đưa về tiéu khu.
 
Nghĩ nghĩ. Trần Phàm đẩy cửa xe đi xuống, sau đó mở cửa sau. đập vào mí mắt là đôi đùi thẳng tắp của Trương Thiên Thiên được bao bọc bởi tất chân màu đen. Bởi vì hai chân đặt một cao một thấp, biên độ khe hờ nhiều hơn, có thể thật nhẹ nhàng nhìn thấy được phong cảnh bên trong.
 
Dù Trần Phàm cũng không lưu ý, nhưng vô tình liếc mắt nhìn thấy cái quần lót nhỏ màu tím bằng tơ, quần lót theo kiểu chữ Ts chỉ có chút mảnh vải cũng nhỏ hơn bàn tay che chắn hoa viên thần bí.
 
- Hô...
 
Thấy một màn như vậy, Trần Phàm nổi lên bản năng phản ứng của nam nhân, sau đó thở ra một hơi, lấy lại bình tĩnh cúi người tay phải ôm lấy đôi đùi đẹp, tay trái ôm lấy bên hông.
 
- Ân...
 
Trong cơn hôn mê khuôn mặt Trương Thiên Thiên một mảnh ửng đõ, trên người tản ra mùi nước hoa thơm ngát, nàng mơ hồ như nhận ra điều gì, phát ra tiếng rên rỉ mơ hồ, theo sau hai tay bản năng ôm lấy Trần Phàm, giống như con mèo nhỏ ghé vào trong lòng Trần Phàm.
 
Nhận thấy được biến hóa của Trương Thiên Thiên. Trần Phàm nghĩ nàng đã tinh, động tác chợt dừng lại; theo bản năng liếc mắt nhìn Trương Thiên Thiên, kết quả phát hiện nàng vẫn đang hôn mê, đồng thời khóe mắt rõ ràng thấy được khe ngực thâm thúy của Trương Thiên Thiên, thậm chí có thể chửng kiến được cả đường viền bộ ngực...
 
Lấy lại bình tĩnh. Trần Phàm dùng một tay ôm Trương Thiên Thiên ra khôi xe.
 
Theo sau. Trần Phàm một tay đỡ Trương Thiên Thiên, lại dùng một tay ôm Tô San ra khỏi xe.
 
Cũng giống như Trương Thiên Thiên. Tô San vẫn hôn mê, khuôn mặt đõ ửng, giống như sắp nhỏ nước.
 
Khác với Trương Thiên Thiên chính là. Tô San vốn không thích dùng nước hoa, nhưng thân thể nàng có hương thơm cơ thể so với hương nước hoa trên người Trương Thiên Thiên càng thêm lực hấp dẫn.
 
Lúc này Trần Phàm mỗi tay ôm một người, cảm thụ thân thể mềm mại của hai người đồng thời hương nước hoa CÙNG hương thơm cơ thể hỗn họp cùng một chỗ, tuôn vào lỗ mũi hắn, không ngừng kích thích dục vọng cũa hắn tuôn ra.
 
Căn cử qua nhiều chuyên gia điều tra nghiên cửu phát hiện, nam nhân từ mười tám tuổi đến hai mươi lãm tuổi tính dục sẽ cường thịnh nhất, mà nữ nhân từ ba mươi tuổi đến ba mươi tám tuổi sẽ là như thế.
 
Trần Phàm đang ở thời gian cường liệt tính dục nhất của nam nhân, trong lòng ôm hai mỹ nữ, nếu nói không nổi lên bản năng nam nhân chính là vô nghĩa, nhưng lực khống chế của hắn người thường không thể so sánh, hắn thông qua ý chí khủng bố không khoan nhượng đè ép lửa dục xua tan, nện từng bước trầm ồn ôm hai người đi lên lầu.
 
Đi đến cửa nhà, hai tay Trần Phàm không rảnh nên không cách nào lấy chìa khóa mở cửa. đành phải dùng chân đá nhẹ vào cửa.
 
Trước lúc xuống xe, hắn cũng đã nhìn lướt qua trong nhà, thấy trong nhà vẫn còn ánh đèn, biết rõ dì Điền còn chưa đi ngủ.
 
Rất nhanh. Trần Phàm nghe được tiếng bước chân trong nhà.
 
Dát chi...
 
Theo một tiếng vang nhỏ, cửa phòng bị mở ra, dì Điền xuất hiện sau cứa.
 
- Trần thiếu...
 
Mở cứa, dì Điền vẻ mặt mim cười chào Trần Phàm, nhưng nhìn thấy hai tay Trần Phàm ôm hai mỹ nữ, sắc mặt không khòi biến đổi, câu nói kế tiếp cũng khôngthể nói ra miệng.
 
Nhìn bộ dáng trợn mắt há hốc mồm của dì Điền. Trần Phàm cười khổ nói:
 
- Dì Điền. San San CÙNG bạn học của nàng uống say rượu.
 
- A. Trần thiếu, để tôi giúp cậu.
 
Dì Điền hiểu ra, vội vàng nói.
 
Trần Phàm lắc lắc đầu:
 
- Không cần, dì Điền, để tự tôi.
 
Nói xong, Trần Phàm ôm hai nàng đi vào nhà.
 
- Trần thiếu, cậu uống nước trước đã, để tôi đi thu dọn phòng cho vị tiểu thư này.
 
Mắt thấy Trần Phàm đặt Tô San cùng Trương Thiên Thiên lên sô pha, dì Điền đưa một ly nước khoáng cho Trần Phàm, gương mặt cũng không còn cổ quái như trước đó, hiển nhiên bà cho rằng Trần Phàm cũng không phải là "loại người kia". Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
 
Trần Phàm gật gật đầu, tiếp nhận ly nước, một hơi uống hết hơn phân nửa, đưa ánh
 
mắt dừng trên người Trương Thiên Thiên, vẻ mặt bất đắc dĩ.
 
Nguyên bàn, Trần Phàm vốn không muốn mang Trương Thiên Thiên về đây, nhưng Trương Thiên Thiên đã uống quá nhiều, hơn nữa còn bị hắn đánh ngất xiu, nhất thời cũng không thể tinh lại, căn bàn không thể mang nàng về trường học.
 
Nếu Trần Phàm thật sự mang Trương Thiên Thiên trở về trường học, chỉ sợ ngày mai trong trường sẽ nhấc lên sóng aió lớn.
 
Chậm rãi thu lại ánh mắt. Trần Phàm cũng không tiếp tục suy nghĩ chuyện này, mà châm một điếu thuốc lá, nhẹ nhàng hút, không biết trong lòng đang suy nghĩ chuyện gì. I
 
Sau khi hút hết điếu thuốc, dì Điền từ trên lầu đi xuống, cười nói:
 
- Trần thiếu, phòng khách đã thu thập xong, cậu mang vị tiểu thư này cùng San San lên đi.
 
- Bá.
 
Vừa nói xong, dì Điền lại cám giác mình dùng từ không đúng, gương mặt lập tức biến đổi, bất quá bà cũng là nữ nhân từng có quá khứ đặc thù, tâm tính không phải người bình thường có thể so sánh, trong khoàng thời gian ngắn liền điều chinh lại.
 
Trần Phàm cũng thật sự không để ý điểm này, mà dụi tắt thuốc lá, gật gật đầu, sau đó ôm lấy Trương Thiên Thiên cùng Tô San.
 
Nhà của Trần Phàm và Tô San là bốn phòng hai sành, hắn và Tô San, dì Điền mỗi người một phòng, còn có một phòng sách.
 
Từng, khi Điền Thào đi tới nơi này, đều cùng ngủ chung với dì Điền.
 
Mà hiện giờ, Trương Thiên Thiên hiển nhiên không thể ngủ chung với dì Điền, vì thế Trần Phàm đành phải đem Tô San về phòng ngủ của nàng, sau đó lại ôm Trương Thiên Thiên đi tới phòng ngủ của mình, chuẩn bị cho nàng ngủ lại trong phòng mình, còn hắn đến ngủ tại phòng sách.
 
Rất nhanh. Trần Phàm ôm Trương Thiên Thiên đi tới phòng ngủ.
 
Đi vào bên giường, nhẹ nhàng đặt Trương Thiên Thiên lên giườnạ, Trần Phàm vừa định kéo chăn, chợt cảm giác mình đang bị Trương Thiên Thiên ôm cổ.
 
Ân?
 
Trần Phàm ngây ra, kết quà phát hiện Trương Thiên Thiên vẫn nhắm mắt, vì thế hơi dùng sức, lại phát hiện Trương Thiên Thiên nắm rất nhanh, trong lòng vừa động, lập tức nghĩ tới điều gì; cau mày nói:
 
- Trương Thiên Thiên, nếu đã tinh thì buông tay ra.
 
Trần Phàm vừa thốt ra lời này, nguyên bàn Trương Thiên Thiên đang nhắm hai mắt lại mở ra, hơn nữa đối với ngọn đèn trong phòng ngủ tựa hồ không thích ứng.
 
Tựa hồ...nàng chỉ vừa mới tinh.
 
Dưới ánh đèn, khuôn mặt vốn lãnh diễm của Trương Thiên Thiên lại đõ ửng một mành, đôi mắt xếch ngập nước, một mành mê ly.
 
- Đây là phòng ngủ của tôi, nếu cô cảm thấy được có thể thích ứng, thì ngủ lại, nếu không muốn thì tôi đưa cô về trường học.
 
Nhìn gương mặt mê người gần trong gang tấc, Trần Phàm giãy khỏi vòng tay đang ôm cứng của Trương Thiên Thiên, cuối cùng cũng không nói nhất định phải đưa nàng quay về trường học, dù sao hắn cũng đã mang nàng về nhà.
 
- Tôi ngủ ở đây là được rồi.
 
Có lẽ thật không ngờ Trần Phàm cho mình ở lại, Trương Thiên Thiên hơi có vẻ kích động, kích động rất nhiều, nụ hoa trước ngực run rẩy một trận, dưới ánh đèn lóa tròng mắt người.
 
Nghe Trương Thiên Thiên vừa nói như thế, Trần Phàm không nói thêm lời nào, đưa tay lấy chiếc quần cộc trên giường, lúc dĩ vãng mỗi ngày Trần Phàm về đến trong nhà, đều thích mặc quần cộc, cởi trần, cảm thấy như vậy mới mát mẻ.
 
Nhưng, ngay khi Trần Phàm cúi người lấy chiếc quần cộc, nguyên bàn Trương Thiên Thiên đang nằm lại đột nhiên ngồi dậy, ôm lấy vòng eo dày của Trần Phàm, dán bộ ngực lên lưng Trần Phàm, nhẹ giọng nói:
 
- Trần...Phàm, hay anh lưu lại đi?
 
Một màn thình lình xảy ra làm cho thân thể Trần Phàm chấn động.
 
Ngay sau đó, khi Trần Phàm vừa muốn mở miệng, hai tay trắng noãn của Trương Thiên Thiên giống như con rắn vươn vào bên trong quần áo của Trần Phàm, vuốt ve cơ bụng cửng rắn như sạch đồng của Trần Phàm.
 
Dang là một nam nhân trường thành mạnh mẽ, trên người Trần Phàm thập phần lửa nóng, mà hai tay Trương Thiên Thiên lại mát rượi, từ phía trên vuốt ve, giống như hai con rắn lạnh lẽo lướt đi, làm thân thể Trần Phàm run lên.
 
Sau đó, không đợi Trương Thiên Thiên có động tác kế tiếp, Trần Phàm chụp lấy hai tay nàng, ngăn trở động tác của Trương Thiên Thiên.
 
- Tôi nghĩ, cô nhìn lầm người.
 
Xoay người, nhìn con ngươi có chút mất mác của Trương Thiên Thiên. Trần Phàm trầm giọng nói.
 
Cô nhìn lầm người...
 
Ngạc nhiên nghe được câu này, thân thể Trương Thiên Thiên run lên kịch liệt, sắc mặt một mảnh tái nhợt, vẻ mất mác trong con ngưoi thẳng tắp dâng lên.
 
Theo sau, mắt thấy Trần Phàm muốn đi. Trương Thiên Thiên vội vã nhảy xuống giường, lại ôm vòng eo Trần Phàm, ủy khuất giải thích:
 
- Trần Phàm, em khôngphải là dạng như anh tưởng tượng...
 
- Buông ra.
 
Trương Thiên Thiên dây dưa làm sắc mặt Trần Phàm hơi đổi, giọng nói cũng nghiêm khắc.
 
Làm như đã nhận ra Trần Phàm tức giận, thân thể Trương Thiên Thiên lại run lên, nhưng khôngbuông hắn ra, lại tiếp tục giải thích:
 
- Trần Phàm, em biết, trong mắt anh em là một nữ nhân tham lam quyền lực. Em vì muốn thòa mãn lòng hư vinh trong tâm mình, vì có thé trở thành người trên người, không ngừng thông qua một ít vốn liếng tư sắc của mình luẩn quẩn trong vòng ăn chơi của những công tứ trác táng. Thậm chí, theo ý của anh, em vì muốn chen chân vào đó, có thể dùng thân thể của mình để trao đổi.
 
- Chẳng lẽ không đúng sao?
 
Cho tới nay, Trần Phàm quả thật cho rằng Trương Thiên Thiên thuộc loại nữ nhân dám tận dụng mọi thứ, không hề buông tha bất cứ cơ hội nào để leo lên cao không nói, còn có tâm cơ rất sâu.
 
Chẳng lẽ khôngđúng sao?
 
Lời của Trần Phàm vừa thốt ra, thân thể Trương Thiên Thiên nhất thời trở nên hoàn toàn cửng ngắc.
 
Sau đó, nàng buông Trần Phàm ra, tiến lên hai bước, đi tới đối diện Trần Phàm, nhìn chằm chằm gương mặt cũng không anh tuấn nhưng đầy góc cạnh của Trần Phàm, nhẹ giọng nói:
 
- Anh nói đúng, em chửng thật là một nữ nhân có lòng hư vinh rất mạnh. Bởi vì mẹ của em từ nhỏ dạy em, một nữ nhân phải gả cho một nam nhân ưu tú, thì bản thân mình cũng phải hết sức ưu tú. Em cảm thấy được mẹ của em nói không sai, cho nên em một mực cố aắng, cố aắng làm cho mình càng trở nên ưu tú, cố aắng tiếp xúc vào vòng luẩn quần của thế giới thượng lưu, cố aắng chen chân vào giới của họ.
 
Nói tới đây, Trương Thiên Thiên đột nhiên chuyển giọng:
 
- Nhưng em chưa từng nghĩ tới dùng thân thể của chính mình đi đổi lấy vật gì, nếu nói như vậy, em cùng mấy nữ nhân đứng trên đường lấy thân thé nuôi thân có khác gì nhau? Thậm chí nếu em làm như vậy, em so với các nàng càng thêm hạ tiện, càng vô si.
 
Lúc này Trần Phàm lại trầm mặc, hắn thật không ngờ Trương Thiên Thiên lại nói như vậy.
 
- Em biết, anh cho rằng vừa rồi là em câu dẫn anh, mà em câu dẫn anh là bởi vì thân phận của anh thần bí, hơn nữa còn có đủ loại năng lực thần kỳ, đối với em có tác dụng thật lớn. đáng giá cho em đi câu dẫn. đúng không?
 
Trần Phàm vẫn lựa chọn trầm mặc như trước, theo ý nào đó mà nói, hắn chửng thật là nghĩ như vậy.
 
- Trần Phàm, em không trách anh, muốn trách thì trách lòng hư vinh của em quá mạnh mẽ, cho anh hiểu lầm em là loại nữ nhân đó.
 
Nói tới đây, đôi mắt Trương Thiên Thiên đã ươn ướt, nàng cắn đôi môi khêu aợi; nhẹ giọng nói:
 
- Có lê có một ngày, em thật sự sẽ vì muốn trở thành nhân sĩ thượng lưu chân chính mà đi khoe khoang tư sắc, dùng đũ loại thủ đoạn đi câu dẫn nam nhân đùa bờn, nhưng em sẽ không bồi đám xú nam nhân kia ngủ, em sẽ càng không vì ích lợi mà đi câu dẫn anh, cùng anh lên 21 ường không phải vì anh không đủ tư cách, mà là em cảm thấy được nếu làm như vậy, là khinh nhờn anh.
 
- Vậy cô?
 
Trần Phàm nhíu mày.
 
Nghe được Trần Phàm chất vấn. Trương Thiên Thiên nỡ nụ cười, dáng tươi cười thật tự siễu:
 
- Em nói, em thích anh, anh tin không?
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #151


Báo Lỗi Truyện
Chương 151/839