Chương 123: Ân tình to lớn


Những lời này giống như một đạo sấm sét nổ vang trong phòng hội nghị, lập tức làm cho tất cả mọi người kể cả Tiêu Phong đều bị chấn kinh.
 
Bọn hắn đều rất rõ ràng giá trị của những lời này cao tới cỡ nào.
 
Làm xí nghiệp tập đoàn danh nhân của Đông Hải thậm chí cả nước, tập đoàn Thiên Vấn thực đủ sức dùng từ khủng bố để hình dung, năng lượng đã viễn siêu Phó gia, Tần gia những thế lực linh tinh khác.
 
Có thể nói không chút nào khoa trương, có thể hợp tác cùng tập đoàn Thiên vấn, liền đại biểu cho cơ hội phát triển lớn mạnh.
 
Mà làm hợp tác đồng bạn trung thực của tập đoàn Thiên vấn, thì có thể giúp cho Tiêu gia nhất phi trùng thiên, trùng tố huy hoàng.
 
Thời gian giống như định dạng ở một khắc này, sự yên tĩnh trong phòng họp có thể nghe được rõ ràng tiếng thở dốc của mọi người.
 
Trong đó, thần tình cha con Tiêu Viễn Sơn cùng Tiêu Phong là kích động, mà Tiêu Phương, Tiêu Vân, Tiêu Chiến, Tiêu Hiểu Mai bốn người thì hoàn toàn trợn tròn mắt.
 
Bọn hắn nằm mơ cũng thật không ngờ, Tiêu Phong, tên phế vật từng liên lụy Tiêu gia, chẳng những đã đáp lên được tập đoàn Thiên vấn, lại còn có thể giúp Tiêu gia trở thành đồng bạn hợp tác trung thành nhất của tập đoàn Thiên vấn.
 
Loại hình ảnh trái ngược hoàn toàn này làm cho bọn hắn không thể tin được, bọn hắn thậm chí còn cho rằng lỗ tai mình đã xuất hiện vấn đề.
 
Dù sao, ở nước Trung Quốc lớn đến như vậy, làm đồng bạn hợp tác trung thành với tập đoàn Thiên vấn cũng chỉ có hai nhà, hai xí nghiệp kia không có chỗ nào mà không phải là đầu sỏ, hoàn toàn không phải Tiêu gia có thể so sánh.
 
Trên màn hình, Dương Viễn cũng không vì biểu tình biến hóa của mọi người mà cảm thấy kinh ngạc, ngược lại theo hắn xem ra, người của Tiêu gia không kinh ngạc mới là việc lạ. Tiêu gia có thể trở thành họp tác đồng bạn trung thành của tập đoàn Thiên Vấn, đây hoàn toàn là chuyện có bánh nướng trên trời rơi xuống - cực tốt.
 
- Mặt khác, Tiêu tiên sinh, Hoàng Phủ tiểu thư nhờ tôi chuyển cáo cậu, tập đoàn Thiên Vấn làm ra quyết định như vậy, hoàn toàn là bởi vì người bạn của cậu, Trần Phàm.
 
Dương Viễn tiếp tục nói:
 
- Còn về thủ tục họp tác cụ thể, tôi nghĩ, cho cha cậu tự mình đến Đông Hải tìm tôi nói chuyện.
 
Dứt lời, Dương Viễn trực tiếp cắt đứt cuộc điện thoại internet.
 
Trong phòng hội nghị, Tiêu Phương, Tiêu Vân, Tiêu Chiến, Tiêu Hiểu Mai nhìn nhau, cảm giác giống như đang hỏi: Trần Phàm? Bạn của Tiêu Phong? Đây là lộ thần tiên ở đâu? Lại có thể để cho tập đoàn Thiên vấn tự hạ mình cùng Tiêu gia trở thành đồng bạn họp tác trung thành nhất?
 
Trên màn hình, thân ảnh của Dương Viễn sớm đã biến mất, trong phòng hội nghị, mọi người dường như vẫn chưa kịp phục hồi lại tinh thần từ trong nỗi khiếp sợ, bầu không khí im ắng như cũ.
 
Hít một hơi thật sâu, Tiêu Phong đem ánh mắt từ trên màn hình thu hồi, quẳng ném về phía bốn người Tiêu Phương, Tiêu Vân, Tiêu Chiến và Tiêu Hiểu Mai. Nhìn biểu tình khiếp sợ cùng ánh mắt không dám tin của bốn người, Tiêu Phong bỗng nhiên cảm thấy bốn người này cực kỳ đáng ghét. Tại hắn xem ra, gia tộc mình luân lạc rơi vào tình trạng như thế này, đều là do bốn người kia vì lợi ích cá nhân mà không quan tâm đến tương lai của gia tộc, làm ra những hành động xấu hổ đối với liệt tồ liệt tông Tiêu Gia
 
- Phía trước, các người đều đáp ứng rồi, chỉ cần tôi có thể cấp cho Tiêu gia cơ hội quật khởi, bốn người các vị đều phải cút ra khỏi Tiêu gia, hiện giờ các người còn lời gì muốn nói nữa hay không đây?
 
Tiêu Phong dẫn đầu lên tiếng, trong ngữ khí không hề có nửa điểm ý tứ muốn buông tha cho bốn người này.
 
Vừa nghe thấy Tiêu Phong nói như thế, bốn người lúc trước còn mang theo dáng vẻ hung hăng càn quấy, lúc này liền giống như câm điếc bình thường, chần chừ không dám mở miệng, cả đám thần sắc đều phi thường khó coi.
 
- Tiêu...Tiêu Phong.
 
Theo sau, Tiêu Hiểu Mai dáng người béo mập, dẫn đầu lên tiếng. Có thể bởi vì đã chột dạ, cho nên nàng không còn dám gọi Tiêu Phong là phế vật nữa, mà gọi thẳng kỳ danh nói:
 
- Chỉ bằng vào một câu nói của Dương Viễn, chẳng lẽ đã có thể chứng minh Tiêu gia chúng ta, liền nắm giữ được cơ hội hay sao?
 
Lời tuy nói như vậy, nhưng bản thân Tiêu Hiểu Mai vô cùng rõ ràng, chuyện quật khởi không mười thì cũng có đến chín phần nắm chắc. Nàng nói những lời này chỉ là muốn chống chế mà thôi.
 
- Ai biết tập đoàn Thiên vấn đang đánh cái chủ ý quỷ quái gì chứ?
 
- Đúng vậy, nếu không cẩn thận, tập đoàn Thiên vấn mượn danh nghĩa hợp tác mà thâu tóm sản nghiệp của Tiêu gia cũng chưa biết chừng!
 
- Hơn nữa, theo ta được biết, tập đoàn Thiên vấn mặc dù là Sở vấn Thiên mất mười năm thời gian làm lại hồ sơ tài sản, nhưng một số sản nghiệp trong đó vẫn đang là từ sinh ý hắc đạo mà có. Chúng ta họp tác cùng tập đoàn Thiên vấn là phúc hay họa còn chưa biết đâu.
 
Tiêu Hiểu Mai vừa thốt ra lời xong, ba người Tiêu Phương, Tiêu Vân, Tiêu Chiến đều lần lượt mở miệng.
 
- Cây sống để da, người sống phải giữa gìn thể diện, các ngươi cũng không cần đến thể diện cho mình nữa hay sao?
 
Đối mặt với lời ngụy biện của bốn người, Tiêu Phong diễn cảm âm trầm tới cực điểm, hạ giọng mắng:
 
- Chứng cớ rõ ràng như thế, mà các người vẫn còn chống chế được. Chẳng lẽ các người thật đúng là không thấy quan tài không đồ lệ sao?
 
- Hiện giờ Tiêu gia còn chưa cải thiện tình hình, vẫn còn chỉ là một câu nói suông mà thôi, nguyên bản chẳng thể chứng minh ra được điều gì.
 
Lời tuy nói như vậy, nhưng trong lòng Tiêu Hiểu Mai biết rõ ràng, Dương Viễn xưa nay vẫn luôn nhất ngôn cửu đỉnh, một lời đã nói ra, liền giống như bát nước hất ra ngoài. Nàng làm như vậy, chẳng qua chính là không muốn nhận thua mà thôi.
 
- Đúng thế, muốn chúng ta rời khỏi Tiêu gia, vậy phải chờ ngày sau Tiêu gia thông qua tập đoàn Thiên vấn phát triển cường đại, rồi hãy tính toán sau đi.
 
Tiêu Phương liền phụ họa mở miệng nói.
 
Nghe hai người nói những lời này, Tiêu Phong đang muốn lên tiếng mắng, thì cửa phòng hội nghị đã bị người khác đẩy ra, thư ký của Tiêu Viễn Sơn nhanh chân bước vào, có chút khẩn trương nói:
 
- Chủ tịch, La phó tỉnh trưởng đến đây...
 
La phó tỉnh trưởng?
 
Vừa nghe thấy bốn chữ này, mọi người ngồi trong gian phong hội nghị đã không khỏi trợn tròn hai mắt lên. Lúc trước, khi Tiêu gia còn chưa xuống dốc, ở vùng Chiết Giang cũng coi như là thế lực xếp trên tầng thượng lưu, khi đó, một vài thành viên trung tâm của Tiêu gia cũng thường xuyên giao lưu với quan chức nắm quyền kinh tế,
 
để mượn sức quan hệ đầu tư vào những hạng mục kinh doanh. Nhưng hiện giờ, Tiêu gia đã hoàn toàn xuống dốc, mà phó tỉnh trưởng nắm quyền quản lý kinh tế lại đích thân tới nhà bái phỏng sao?
 
- Cô nói ai?
 
Tựu ngay cả Tiêu Viễn Sơn cũng không dám tin tưởng chuyện này là sự thật.
 
Thư ký của Tiêu Viễn Sơn thở sâu ra hai ngụm trọc khí, cật lực điều chỉnh cảm xúc nói:
 
- Báo cáo chủ tịch, chính là La phó tỉnh trưởng, ông ấy mang theo thư ký tới đây, đang ngồi chờ ở trong đại sảnh.
 
- Bá!
 
Vừa nghe thấy câu trả lời khẳng định của thư ký, Tiêu Viễn Sơn hung hăng đứng bật dậy, theo bản năng muốn chạy ra ngoài phòng khách.
 
- Cha!
 
Đúng lúc này, Tiêu Phong theo trong nỗi khiếp sợ hồi phục lại tinh thần, hắn dường như đoán ra cái gì đó, liền vươn tay giữ chặt lấy Tiêu Viễn Sơn, nói:
 
- Không bằng mời La phó tỉnh trưởng đến phòng họp đi.
 
Ân? Câu nói này của Tiêu Phong vừa thốt ra, Tiêu Viễn Sơn không khỏi ngẩn ngơ, theo sau chứng kiến thấy diễn cảm tự tin trên mặt Tiêu Phong, giống như đã minh bạch cái gì rồi, liền gật đầu nói:
 
- Hảo!
 
Thấy một màn này, bốn người Tiêu Hiểu Mai không khỏi liếc mắt nhìn nhau, tựa hồ như đang dò hỏi lẫn nhau:
 
- La phó tỉnh trưởng chủ quản kinh tế sẽ không mang theo mũi dùi nhằm về phía này chứ?
 
Cơ hồ theo bản năng, diễn cảm trên mặt bốn người đều lộ ra biểu tình không dám tin tưởng. Tại bọn hắn xem ra, La phó tỉnh trưởng người ta là quan chủ quản kinh tế lớn nhất tỉnh, nắm giữ quyền hành, là nhân vật quyền thế ngập trời, làm sao có thể quen biết Tiêu Phong đây chứ? Dù sao, tựu ngay cả lão gia chủ Phó gia có lực lượng cường hãn ở vùng Chiết Giang, nếu gặp La phó tỉnh trưởng thì cũng phải khách khí mấy phần ah!
 
Một phút đồng hồ sau, sự thật chứng minh đã giáng cho bọn hắn một cái tát vang dội. Ở dưới Tiêu Viễn Sơn ân cần dẫn đường, La phó tỉnh trưởng mang theo thư ký riêng bước vào phòng họp, không mấy quan tâm đến những người khác, trực tiếp bước về phía Tiêu Phong.
 
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, La phó tỉnh trưởng bước đến trước mặt Tiêu Phong, vươn song chưởng ra, bắt lấy tay Tiêu Phong, cười nói:
 
- Tiêu Phong ah! vẫn luôn nghe nói cậu là người trẻ tuổi xuất sắc trong đám thanh niên, hôm nay vừa nhìn thấy, quả nhiên là danh bất hư truyền. Hồ phụ không sinh khuyển tử ah! Kinh tế vùng Chiết Giang này có gia tăng sản lượng hay không, đều có thể phải nhờ hoàn toàn vào cậu mà thôi.
 
Oanh!
 
Nếu như nói, lúc trước Dương Viễn xuất hiện ở trên màn hình, thông báo cho mọi người biết, Tiêu gia sẽ trở thành đối tác kinh doanh cùng tập đoàn Thiên vấn, làm cho bốn người Tiêu Hiểu Mai khiếp sợ không thôi. Như vậy giờ khắc này, những lời nói kia của La phó tỉnh trưởng đã khiến cho bọn hắn hoàn toàn phải trợn tròn hai mắt lên.
 
Kinh tế vùng Chiết Giang sẽ phát triển hay không đều là dựa vào Tiêu Phong ư?
 
Nếu những lời này không phải là do La phó tỉnh trưởng nói ra, thì bọn hắn tuyệt đối sẽ cho rằng, đây chính là chuyện tình nực cười nhất trần đời. Thậm chí, bọn hắn sẽ cho rằng, đối phương nói ra lời này chính là kẻ điên, một tên điên từ đầu cho xuống dưới chân. Tại bọn hắn xem ra, Tiêu Phong thì tính là cái thứ gì chứ? Hắn có tác dụng gì, để khiến cho kinh tế vùng Chiết Giang phát triển cường đại thêm đây?
 
Giống như muốn cởi bỏ nghi hoặc trong lòng mọi người, La phó tỉnh trưởng nhiệt tình nói:
 
- Tiểu Phong ah! Roman tiên sinh, người phụ trách tập đoàn Warner ở khu vực Châu Á đã nói cho chúng ta biết, tập đoàn Warner có quyết định đầu tư vào Chiết Giang hay không, hoàn toàn đều là do chính bản thân cậu quyết định đó!
 
Nói đến đây, La phó tỉnh trưởng cũng kích động không thôi, nguyên bản vì chuyện tình Triệu Thiên Bá chặn đường Dai Fu, cho nên Roman thiếu chút nữa đã quyết định không để cho tập đoàn Warner đầu tư kế hoạch vào vùng Chiết Giang, hiện giờ có thể xoay chuyển tình thế, như vậy bảo hắn làm sao không thể kích động đây?
 
Thật ra bản thân hắn so với bất kỳ người nào đều rõ ràng hơn, tập đoàn Warner có thực lực khủng bố ở Châu Âu, và cũng là một trong nhưng tập đoàn tài chính đứng đầu thế giới. Nếu như họ tuyển chọn đầu tư vào Chiết Giang, thì nguồn kinh tế của Chiết Giang sẽ nghênh đón những ngày tháng phát triển cao trào ở trong tương lai.
 
Kể từ đó, thân làm phó tỉnh trưởng phụ trách kinh tế như hắn, chỉ sợ không muốn thăng chức...cũng là không có khả năng. Đây tuyệt đối chính là chuyện tình không có khả năng!
 
Nghe La phó tỉnh trưởng nói như vậy, bốn người Tiêu Hiểu Mai trong lòng đều tuôn ra ý niệm không thể nào! Tại bọn hắn xem ra, Tiêu Phong bởi vì nhận thức qua Dai Fu, nên Dai Fu thuận tay xuất đầu trợ giúp hắn mà thôi, điều này có thể lý giải. Nhưng cái loại chuyện tình quan hệ tới lợi ích hàng đầu như thế này, Dai Fu tuyệt đối sẽ không bao giờ trợ giúp Tiêu Phong.
 
Theo ý nào đó mà nói, phán đoán của bốn người cũng không sai. Nếu như chỉ dựa vào quan hệ giữa Tiêu Phong và Dai Fu, thì Dai Fu tuyệt đối sẽ không bang trợ Tiêu gia!
 
Là thành viên trung tâm xuất sắc nhất gia tộc Kemer Er, cùng đảm đương chức vị bác sĩ tâm lý quyền uy nhất Anh quốc, ánh mắt cùng cách nhìn của Dai Fu về đại cục, tuyệt đối không phải là người bình thường có khả năng so sánh. Dai Fu làm như thế, hoàn toàn bởi là vì Trần Phàm mà thôi.
 
Trong chuyện này, cố nhiên là phải có ý tứ của Trần Phàm muốn bang trợ Tiêu gia. Nhưng, nếu phóng mắt nhìn xa hơn một chút, chính bản thân Dai Fu cũng phi thường rõ ràng, tuy rằng hiện giờ Trần Phàm không có theo Tiêu gia chiếm được chỗ tốt nào, chỉ xuất phát từ tình cảm bằng hữu mà trợ giúp Tiêu Phong thôi! Nhưng...ngày sau, Tiêu gia nhất định sẽ trở thành một quân cờ trọng yếu ở trong lòng bàn tay của Trần Phàm.
 
Đây mới chính là nguyên nhân trọng yếu, để cho Dai Fu nguyện ý bang trợ Tiêu
 
gia!
 
Tiêu Phong không phải con giun trong bụng Dai Fu, không thể nhìn thấu một bước này. Nhưng...hắn biết rõ, tất cả những chuyện đang diễn ra đều hoàn toàn là bởi vì Trần Phàm.
 
Trong đầu hiện ra khuôn mặt vuông vức của Trần Phàm, Tiêu Phong kích động tới mức thân hình run rẩy, hai khóe mắt đã xuất hiện một tia phiếm hồng. Bản thân hắn biết, hành động lần này của Trần Phàm, vô luận đối với chính bản thân hắn hay Tiêu gia, đều sẽ là một cái ân tình vô cùng to lớn. Đủ khiến cho hắn cùng Tiêu gia suốt đời không thể bồi hoàn.
 
Chứng kiến Tiêu Phong không nói câu nào, La phó tỉnh trưởng điều chỉnh cảm xúc, nói tiếp:
 
- Hơn nữa, Roman tiên sinh còn nói, nếu tập đoàn Warner đầu tư vào Chiết Giang, suy nghĩ đầu tiên chính là muốn họp tác cùng Tiêu gia. Hôm nay ta đại biểu thay cho tỉnh ủy ở nơi này bày tỏ thái độ, chỉ cần tập đoàn Warner đầu tư vào Chiết Giang, Tiêu gia các vị muốn bao nhiêu tiền vốn, chúng ta đều sẽ cấp cho vay, cần chính sách, chúng ta cũng cấp chính sách cho Tiêu gia các vị!
 
Muốn tiền vốn liền cho vay, muốn chính sách liền cấp chính sách ư?
 
Nghe được câu này, bốn người Tiêu Hiểu Mai ngay cả tâm tư muốn chết cũng đều xuất hiện thoáng qua trong đầu. Bọn hắn rõ ràng, ở trong hoàn cảnh như Đại Lục, chỉ cần ngươi có tiền vốn đủ nhiều và chính sách ủng hộ sau lưng, ngươi muốn quật khởi thì sẽ trở thành chuyện tình vồ cùng dễ dàng.
 
Mà hiện giờ, Tiêu Phong chỉ cần đáp ứng một câu, liền sẽ có được những thứ này sao?
 
'Tiểu Phong ah! Chuyện tình tốt như vậy, cháu còn do dự cái gì nữa đây? Mau đáp ứng La phó tỉnh trưởng đi, sau này tất cả mọi người chúng ta đều ủng hộ cháu, cháu chính là người tiếp quản Tiêu gia trong tương lai đó ah!
 
Ngay trong lúc Tiêu Phong bởi vì kích động mà không biết phải trả lời như thế nào, thì Tiêu Hiểu Mai toàn thân run rẩy nói.
 
Giờ khắc này, Tiêu Hiểu Mai đã muốn thừa nhận, tất cả chuyện tình diễn ra trước mắt chính là sự thật rồi. Ở nàng xem ra, chuyện trước mắt cần phải làm, chính là cầu xin Tiêu Phong hãy tha thứ cho nàng. Nếu không...Đừng nói là muốn tranh giành cái ghế gia chủ, mà còn sẽ mất đi ánh hào quang Tiêu gia ở trên mái đầu, coi như nàng chiếm đoạt luôn cái công ty cồ phần trong tay kia, thì căn bản cũng chẳng thể nào tạo nên được sóng gió gì. Mà hôm nay Tiêu gia có được cơ hội trời ban, muốn quật khởi liền đã trở thành chuyện tình hiển nhiên.
 
- Đúng vậy, Tiểu Phong, chúng ta cũng kiên quyết ủng hộ cháu, làm người hậu thuẫn sau lưng cho cháu.
 
Tiêu Hiểu Mai vừa nói dứt lời, Tiêu Phương cùng ba người chú khác muốn giành quyền, liền mở miệng phụ họa theo sau. Tốc độ thay đồi sắc mặt quả thực là còn muốn nhanh hơn gái điếm cởi quần tiếp khách làng chơi.
 
- La phó tỉnh trưởng, chuyện tốt như vậy, tôi nhiển nhiên là sẽ đáp ứng. Tôi thay mặt Tiêu gia cám ơn chính phủ, cám ơn ngài.
 
Tiêu Phong hít sâu hai ngụm dưỡng khí, sau đó liền đem ánh mắt quẳng ném về phía bốn người Tiêu Hiểu Mai, gằn từng chữ nói:
 
- Bất quá, La phó tỉnh trưởng, từ nay về sau, bốn người họ nói gì đều không phải là Tiêu gia chúng tôi lên tiếng. Và ngài cũng đừng cấp cho bọn họ cơ hội vay mượn ngân sách nhà nước.
 
Tiêu Phong vừa thốt ra lời này, bốn người Tiêu Hiểu Mai giống như đang ăn cơm thì bị mồi nhặng bay vào miệng bình thường, diễn cảm trên mặt nháy mắt trở nên trắng bệch như tờ, thân hình cũng kịch liệt run rẩy không ngừng. Bọn hắn mở miệng muốn nói cái gì đó, nhưng nửa ngày lại không thể thốt ra được một chữ.
 
Bọn hắn phi thường rõ ràng, nếu như không có Tiêu Phong đồng ý, thì La phó tỉnh trưởng người ta, như thế nào sẽ chấp nhận bọn hắn đây?
 
Trước khi đến Tiêu gia, La phó tỉnh trưởng cũng đã tìm hiểu về trạng huống trước mắt của Tiêu gia, đối với chuyện tình bốn người Tiêu Hiểu Mai muốn tranh giành cái ghế gia chủ kia, cũng rất rõ ràng. Lúc này vừa nghe thấy Tiêu Phong nói như thế, làm sao hắn không hiểu ý tứ của Tiêu Phong đây?
 
- Tiểu Phong ah! La thúc thúc hết thảy đều nghe theo lời cậu. Ngoài ra, cậu còn yêu cầu gì nữa thì hãy đề nghị luôn đi.
 
La phó tỉnh trưởng nghiêm mặt nói.
 
Tiêu Phong lắc lắc đầu:
 
- La thúc thúc, tôi vẫn còn là một tên tiểu tử chưa ráo máu đầu mà thôi. Chuyện lớn như thế này vẫn là do cha tôi làm chủ đi.
 
- Hảo!
 
La phó tỉnh trưởng gật đầu mỉm cười, sau đó quay sang nhìn Tiêu Viễn Sơn nói:
 
- Viễn Sơn, chúng ta cùng vào thư phòng riêng của anh thương lượng đi!
 
Viễn Sơn...
 
Nghe được cách xưng hô như thế này, Tiêu Viễn Sơn kích động gật đầu không dứt. Theo sau, Tiêu Viễn Sơn dẫn Tiêu Phong cùng La phó tỉnh trưởng đến thư phòng riêng, Tiêu Viễn Sơn cùng La phó tỉnh trưởng chỉ thảo luận đơn giản trong vòng mười phút thời gian mà thôi. La phó tỉnh trưởng nhắc nhở, Tiêu Viễn Sơn hãy chuẩn bị một bản kế hoạch rồi giao cho hắn, đến lúc đó, hắn sẽ tổ chức mở hội nghị trên tỉnh ủy, giúp đỡ Tiêu gia giải quyết mọi yêu cầu!
 
- Tiểu Phong.
 
Sau khi La phó tỉnh trưởng rời đi, Tiêu Viễn Sơn châm một điếu thuốc lá, có thể do nguyên nhân quá mức kích động, mà bàn tay kẹp điếu thuốc lá kia của hắn, thủy chung vẫn đang không ngừng run rẩy. Đối với hắn mà nói, mọi chuyện diễn ra trong buổi tối hôm nay,, hết thảy giống như trong mơ, khiến cho hắn cảm thấy không hề chân thật. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
 
- Cha, làm sao vậy?
 
Lúc này Tiêu Phong biểu hiện trấn tĩnh hơn Tiêu Viễn Sơn một chút, đây cũng không phải do tâm lý của hắn mạnh mẽ hơn Tiêu Viễn Sơn. Mà bởi vì Trần Phàm đã thông báo trước, để cho hắn chuẩn bị tâm lý trước mà thôi.
 
Tiêu Viễn Sơn hung hăng rít hai khói thuốc lá, dùng chất nicotin gây mê cảm xúc, tâm tình thoáng buông lỏng xuống, mới lấy bình tĩnh nói:
 
- Người bằng hữu tên Trần Phàm của con rốt cuộc là ai? Vì sao hắn có được nhân mạch rộng lớn đến thế?
 
Hiển nhiên, lấy chỉ số thông minh của Tiêu Viễn Sơn, hắn cũng đoán ra chuyện tình lần này đều là do cái tên Trần Phàm trong miệng Dương Viễn nói ra.
 
Vừa nghe Tiêu Viễn Sơn nói như vậy, Tiêu Phong liền cười khổ lắc đầu:
 
- Cha, con cũng không biết rõ thân phận của hắn!
 
- Không biết ư?
 
Câu trả lời của Tiêu Phong khiến cho Tiêu Viễn Sơn khẽ cau mày, diễn cảm vui sướng trên mặt cũng giảm đi một chút:
 
- Tiểu Phong ah! Con nói xem, người bằng hữu Trần Phàm của con, rốt cuộc là đang có mục đích gì đây? Dù sao, chuyện tình lần này cũng quá mức quỷ dị, so với tiền từ trên trời rơi xuống còn muốn thần kỳ hơn. Thật lòng mà nói, ta không tin lại có bánh nướng từ trên trời bỗng dưng rơi xuống đâu.
 
- Cha, nếu con nói, sở dĩ hắn bang trợ Tiêu gia chúng ta, đơn giản chỉ vì con là bằng hữu của hắn, cha có tin hay không?
 
Trong đầu Tiêu Phong dần dần hiện ra lời nói của Trần Phàm qua điện thoại, nội tâm tràn ngập xúc động, run rẩy nói tiếp:
 
- Hơn nữa, coi như lời cha nói là thật, hắn giúp Tiêu gia chúng ta là vì mục đích riêng, thì chuyện đó có tính là cái gì đâu chứ?
 
Bởi Tiêu gia xuống dốc đã trải qua rất nhiều chuyện tình nhục nhã, nên Tiêu Viễn Sơn không hề dễ dàng tin tưởng vào người khác, cũng không tin tưởng trên đời này sẽ có bữa cơm trưa miễn phí. Cho nên, mới sinh ra lòng nghi ngờ, hiện giờ vừa nghe Tiêu Phong nói như vậy, hắn không khỏi rơi vào cơn suy tư trầm mặc.
 
- Cha, chẳng lẽ ngài không hiểu, lấy ân tình của hắn đối với chúng ta, coi như Tiêu gia chúng ta phải trả giá hết thảy vì hắn, không phải là còn chưa đủ hay sao?
 
Tiêu Phong nói đến đây, nhịp hô hấp liền trở nên dồn dập:
 
- Cha, nếu...nếu quả thật có một ngày như vậy, nếu Trần Phàm có chuyện gì cần dùng đến Tiêu gia chúng ta. Con hy vọng Tiêu gia chúng ta sẽ không tiếc hết thảy đại giới, đi trợ giúp hắn.
 
- Hảo!
 
Tiêu Viễn Sơn hung hăng gật đầu.
 
Bởi vì...hắn hiểu, lời nói của Tiêu Phong rất đúng, nhân tình này của Trần Phàm, đủ khiến cho Tiêu gia phải dùng cả đời để bồi hoàn...
 

Cực Phẩm Thiên Vương - Chương #123


Báo Lỗi Truyện
Chương 123/839