Chương 98: Đêm tối thưởng hoa


Dịch giả: HoaThieuGia
Biên dịch và biên tập:Melly
Lâm Vãn Vinh toát mồ hôi lạnh, sao đột nhiên Đại tiểu thư đến đây, việc này cũng thật quá trùng hợp mà.
Hắn chính là đang nghĩ làm thế nào để đối phó, bỗng nghe từ bên ngoài truyền đến một tiếng gọi:
- Ngọc Nhược, Ngọc Sương, các con đều ở đây phải không ?
Nghe thanh âm thì đúng là Tiêu phu nhân, Tiêu Ngọc Nhược vội vàng mặc thêm áo, nhẹ nhàng nói:
- Nương thân, chúng con đều ở đây.
Nàng không kịp thay xiêm y, vội vàng chạy đến mở cửa phòng.
Lâm Vãn Vinh lau mồi hôi trán, thầm than may mắn may mắn. Tiêu phu nhân tự nhiên lại cứu mạng mình.
Tiêu phu nhân vừa mới tắm rửa, trên tóc còn chưa khô, trên mặt còn vương chút hơi nóng ửng đỏ, vừa đi vào phòng, đã thấy tỷ muội hai người đều ở đây, bà liền tiến đến ôm lấy hai chị em:
- Hai nha đầu các ngươi, đều ở chỗ này sao.
Đại tiểu thư gật đầu:
- Nương thân, ngày mai con phải đi Hàng Châu, nên muốn cùng Ngọc Sương nói chuyện.
Nhị tiểu thư cũng nhào vào lòng mẫu thân nói:
- Nương thân, con cũng muốn đi Hàng Châu.
Tiêu phu nhân yêu thương véo cái mũi của con gái:
- Làm loạn, tỷ tỷ của con đi là vì chính sự, con đi làm cái gì ?
Tiêu Ngọc Sương khẽ nói:
- Con cũng là vì chính sự mà, con muốn học làm kinh doanh, thay tỷ tỷ giúp nương thân đỡ lo âu.
Phu nhân và Đại tiểu thư đều phì cười, Tiêu Ngọc Nhược nhẹ nhàng nói:
- Muội tuổi còn nhỏ, đợi thêm một hai năm, tỷ tỷ sẽ dạy cho được không? Việc này để nói sau, muội bây giờ còn phải lễ phật một tháng, lúc này mới được vài ngày, sao có thể không thành tâm như vậy?
Nhị tiểu thư ngẫm lại cũng cảm thấy như vậy, đã trước cửa phật đã hạ lời hứa, thì nhất định phải thực hiện, bèn thủ thỉ:
- Ta sẽ ở lại đây để tại đây chờ tỷ tỷ đã trở về. Bất quá, tỷ tỷ, ta lần trước cùng ngươi đã nói qua mấy việc, ngươi cần phải nhớ rõ nghe.
Tiêu phu nhân ngạc nhiên hỏi:
- Ngọc Sương, con cùng Ngọc Nhược đã nói sự tình vậy gì?
Đại tiểu thư nói:
- Nương thân, Ngọc Sương nói muốn đi cầu học.
Nhị tiểu thư cũng vội vàng tiếp lời:
- Đúng vậy. Nương thân, con nếu chỉ ở nhà, sẽ không học được gì cả, con nghĩ đi ra ngoài sẽ học được nhiều kiến thức hơn, tương lai cũng giúp tỷ tỷ chia sẽ ưu lo.
Tiêu phu nhân lo lắng nói:
- Con là một nữ hài tử, một mình ra ngoài cầu học, ta như thế nào mà yên tâm được.
Tiêu Ngọc Nhược liền nói tiếp:
- Nương thân yên tâm đi. Đợi hết năm, con tiện phải lên phía bắc tới kinh thành để coi sóc việc làm ăn trên đó, đến lúc đó Ngọc Sương và con cùng đi. Con chiếu cố, tiện cho Ngọc Sương tại kinh thành học thêm nhiều thứ. Nương thân thấy như thế nào?"
Tiêu phu nhân thấy bọn tỷ muội hai người thật sự hòa thuận yêu thương nhau như vậy, lòng dạ thiệt khoan khoái, nhẹ giọng nói:
- Có Ngọc Nhược lo cho Ngọc Sương, ta cũng an tâm. Chỉ là cả hai đều đi kinh thành, ta một mình ở lại Kim Lăng, ta nếu nhớ các con, phải làm sao bây giờ ?
Một câu nói hai vị tiểu thư ánh mắt cùng bắt đầu đỏ hoe, hai tiểu thư nghẹn ngào:
- Nương thân cũng cùng chúng con cùng đi kinh thành nghe.
Phu nhân âu yếm nhìn hai đứa con gái:
- Nha đầu ngốc. Nếu tất cả cùng đi kinh thành, thì nhà ở Kim Lăng làm sao bây giờ? Các con có việc cần thì hãy đi đi, nương thân nếu rảnh rỗi sẽ lên thăm các con.
Lâm Vãn Vinh nghe mẫu tử ba người các nàng bên ngoài tâm sự chuyện nhà, hắn tránh ở mặt sau bình phong thật cảm thấy khó chịu. Ngọc Sương nha đầu kia như thế nào lại nêu vấn đề kia ra, tựa như đã quên có ta ở đây. Chà, từ khi tán gái, cho tới bây giờ không chưa có bị qua như vậy, bị người ta ba mẹ con giam trong phòng mãi không đi, thật sự là bi ai.
Tiêu phu nhân thở dài:
- Ngọc Nhược, sang năm con cũng đã hai mươi tuổi, cũng nên lo lắng việc chung thân một chút đi.
Nhị tiểu thư lập tức vỗ tay cười nói:
- Hay lắm, chúng ta nên giúp tỷ tỷ tuyển một phu tế tốt nhất thiên hạ.
Tiêu Ngọc Nhược ngượng ngập:
- Nương thân, việc này không vội, nữ nhân đâu chỉ lo lắng mỗi việc này.
Tiêu phu nhân thở dài:
- Ngọc Nhược, con từ năm mười bốn tuổi đã bắt đầu đi theo ta học cách làm ăn. Đã mất bao nhiêu năm, cũng thật khổ cho con, việc chung thân này, vạn vạn lần không thể lại chậm trễ .
Đại tiểu thư khổ sở nói:
- Nương thân, vì giúp Tiêu gia phát triển, cho dù có chậm trễ vài năm, con cũng không oán trách hối hận đâu.
Tiêu phu nhân liếc nhìn nàng:
- Ngọc Nhược, con nói cho nương thân, ngươi đã có ý trung nhân chưa ?
Tiêu Ngọc Nhược mặt đỏ lên:
- Con thân mang nhiều trọng trách kinh doanh, việc này thật tình còn chưa có nghĩ đến.
Tiêu phu nhân lại than:
- Con năm nay tuổi cũng không còn nhỏ, việc này cũng nên nghĩ sớm đi. Ta từng nhìn qua vị Đào công tử kia, phẩm mạo cũng không tồi, vốn tưởng con cũng để mắt tới hắn. Bây giờ xem ra, ngươi đối với hắn tựa hồ không có cảm tình. Trong số công tử thế gia trong Kim Lăng thành, ta cũng đều biết qua, nhưng tìm không thấy nhân tuyển thích hợp. Sau khi vào kinh, ngươi cần phải tự mình lưu tâm, để ý , nếu là gặp gỡ được ý trung nhân, vạn vạn lần chớ có bỏ qua. Người đàn bà khi còn sống, muốn tìm một người ưng ý, là thật không dễ dàng đâu!
Đại tiểu thư đỏ mặt:
- Nương thân, người không cần lo lắng, người xem con có phải giống như là người không lấy được chồng không ?
Phu nhân cảm thán:
- Không phải ta nghĩ rằng con không xuất giá được, đúng hơn chỉ là lo lắng con không cưới được người tốt. Ngọc Nhược, nghe nương thân nói một câu, không thể vì công việc của Tiêu gia, mà bỏ qua hạnh phúc cả đời của chính mình. Nếu là như vậy, nương thân vĩnh viễn trong lòng sẽ không yên.
Tiêu phu nhân cũng biết rõ tâm tư của nữ nhân, Đại tiểu thư cái gì cũng tốt, chỉ là quá chú tâm cho sự nghiệp, vì công việc của Tiêu gia, cái gì cũng có thể hy sinh, chỉ mới ngần tuổi này mà đã trở thành người quan trọng nhất của Tiêu gia. Nữ nhân mà chỉ có ý niệm này trong đầu cuối cùng sẽ hại cả đời mình.
Đại tiểu thư khẽ "
vâng" một tiếng, cúi đầu cũng không biết suy nghĩ cái gì.
Tiêu phu nhân hai mắt đỏ hoe, bùi ngùi than thở:
- Cũng là Tiêu gia chúng ta mệnh khổ, không có được một đứa con trai. Nếu mà có một người đàn ông, nơi này cần gì đến đàn bà chúng ta ra mặt, Ngọc Nhược ngươi cũng sẽ an tâm mà làm một tiểu thư, thoải mái lựa chọn một tấm chồng tốt, đâu có nhiều tâm sự phiền não như bây giờ.
Tiêu phu nhân thủ tiết nhiều năm, một mình nuối hai nữ nhân khôn lớn, trong thời gian đó cũng trải qua không biết bao nhiêu tủi cực. Lúc này bồi hồi nghĩ lại có một chút đau xót, nước mắt cứ thế rơi rớt như mưa.
Đại tiểu thư nhìn mẫu thân rơi lệ, nhớ tới mấy năm nay lúc nào trong tâm cũng toan tính, cũng ôm lấy mẫu thân khóc rấm rứt. Nhị tiểu thư tuy là tuổi còn trẻ, song cũng yêu thương mẫu thân và tỷ tỷ, mẫu nữ ba người ôm nhau cùng khóc.
Lâm Vãn Vinh đứng tại chỗ nghe ba người đàn bà "
hu hu" khóc, nhịn không được lắc đầu, đàn bà thật là phiền toái, nghĩ lại một chút chuyện cũ, mười thì có chín là thống khổ. Nhân sanh sinh ra là phải chịu khổ, có ai thoát được đâu ? Bộ tưởng rằng gian khổ, nếu là đàn ông thì không phải gánh chắc ?
Hắn cảm thán một hồi, ngẫm lại bên ba nữ tử Tiêu gia ở bên ngoài. Đúng là có chút đáng thương, cô nữ quả mẫu, vừa phải kinh doanh, vừa phải chiếu cố cho cả một đại gia đình, là thật không dễ dàng.
Rốt cuộc thì Tiêu phu nhân cũng đã trải qua nhiều thâm niên, sau một lát đã dừng khóc, nhìn hai nữ nhi nói:
- Ngọc Nhược, Ngọc Sương, các con cũng chớ khóc nữa, chỉ để cho hạ nhân thấy làm trò cười.
Nói đến hạ nhân, Tiêu Ngọc Sương nhất thời nhớ tới, phía sau bình phong còn có một Lâm Tam, nói như vậy, cảnh mẹ con mình ba người ôm nhau khóc, tất cả đều rơi cả vào trong tai hắn sao? Bất quá hắn không tính là ngoại nhân, Nhị tiểu thư ngọt ngào thầm nghĩ.
- Ngọc Nhược, gần đây việc làm ăn tiến triển như thế nào?
Tiêu phu nhân hỏi.
Đại tiểu thư gật gật đầu nói:
- Kinh doanh vải vóc trong tháng này cả lượng tiêu thụ lẫn lợi nhận đều giảm nhẹ. nhưng chúng ta trước mắt sẽ từ từ đổi phương hướng kinh doanh, cho nên ảnh hưởng không tính là quá lớn. Chúng ta đang tiếp thị cho nội y, hiện tại là tại Kim Lăng thành, các tiểu thư, thái thái bắt đầu quan tâm, vừa mới trông đã rất có hứng thú. Còn về nước hoa kia cũng không cần phải nói vừa mới tung ra đã bán hết sạch, còn được đặt hàng trước cả hai tháng. Mấy ngày trước đây vừa mới chào bán xà phòng, phản hồi cũng rất tốt. Trước mắt Phúc bá bọn họ đang làm thiết bị với công xưởng, sẽ nhanh chóng đưa vào sản xuất chính thức.
Tiêu phu nhân gật gật đầu:
- Cái tên Lâm Tam kia, đúng là nhân tài.
Tiêu Ngọc Sương thấy mẹ khen ngợi Lâm Tam, nhất thời mặt mày hớn hở:
- Đúng mà, đúng mà! Nương thân, con đã sớm nói qua hắn là người tài .
Phu nhân ý vị thâm sâu liếc nhìn nhị tiểu thư, thở dài:
- Chỉ tiếc lại là một hạ nhân.
Đại tiểu thư cũng nói:
- Tên Lâm Tam ý nghĩ linh hoạt, ăn nói hơn người, cơ trí dũng cảm, dám làm dám chịu, quả thật không đơn giản. Tiêu gia chúng ta lần này có thể khởi tử hồi sanh, công của hắn là rất lớn.
Lâm Vãn Vinh phía sau bình phong nghe được thầm thấy thật sảng khoái. Chà, đây là nói ta sao, tiểu nữ này như thế nào lại trong chốc lát là biến giọng, lần trước gặp còn nói ta liến thoắng ba hoa, bây giờ khước biến thành ăn nói hơn người .
Phu nhân gật đầu:
- Quả thật như thế, nhân tài như vậy, chúng ta ngàn vạn lần phải lưu giữ. Chút nữa quên, hắn chỉ cùng chúng ta ký khế ước một năm.
Nhị tiểu thư cắn răng nói:
- Nương thân, nếu các ngươi muốn Lâm Tam vĩnh viễn ở lại nhà chúng ta, con nghĩ hắn sẽ nguyện ý thôi.
Tiểu nha đầu này, bộ dễ ăn vậy sao, lời này không thể tùy tiện thốt nghe, ta khi nào đã nói qua nguyện ý vĩnh viễn ở lại Tiêu gia ? Ta là muốn đem lấy ngươi về Lâm gia của ta kia.
Tiêu Ngọc Nhược nói tiếp:
- Lâm Tam quả có chút tài hoa, bất quá người này có chút quá tự kiêu, thiết không thể nhượng để hắn quá đắc ý, phải chấn chỉnh, chấn chỉnh hắn cẩn thận mới được.
Phu nhân cười nói:
- Ngọc Nhược, con lần này cùng tên Lâm Tam kia đến Hàng Châu, tiện nên chỉ bảo hắn một chút . Tiêu gia ta khó mà có một người tài như vậy, nếu được dạy tốt, đối với con cũng là một đại trợ thủ.
Lâm Vãn Vinh nghe được trong lòng thầm than: "
Ta mà là người vô dụng vậy sao? Để Tiêu Ngọc Nhược dạy ta, không bằng để ta giáo huấn cô ta còn hơn! "
Tiêu phu nhân lại tiếp:
- Ngọc Nhược, con cần phải đối xử tốt với Lâm Tam, chớ để lại như trước kia cùng hắn đấu khẩu.
Đại tiểu thư trên mặt đỏ lên:
- Con đâu có cùng hắn đấu khẩu, chỉ là kẻ đó quá xấu xa luôn làm cho người ta ghét.
Phu nhân nói:
- Con đối xử với mọi người đều là bình đạm, như thế nào đối Lâm Tam này lại luôn bảo thủ vậy. Ta nhìn Lâm Tam điểm này so với con kiềm chế tốt hơn. Vậy mới thấy bất luận kẻ nào mà da mặt dày, thì ai cũng không sợ, ta cũng chưa thấy hắn chịu thiệt dưới tay ai.
Lâm Vãn Vinh nghe được vế đầu tiên rất đắc ý, nghe được phần sau cũng đôi chút ấm ức, ta đây là loại da mặt dày sao ? Ta đây là người nhân hòa, là tài năng, đàn bà các ngươi, thật sự là kiến thức hẹp hòi.
Đại tiểu thư nhớ tới khuôn mặt Lâm Tam, cũng nhịn không được bật cười:
- Ta thấy da mặt hắn đúng dày không ai bì được. Người như hắn, da mặt đã dày thế mà lá gan cũng chẳng biết có phải là gan báo không nữa. Hôm nay ngay cả công tử của phủ doãn mà hắn còn dám đánh nữa.
Phu nhân nghe xong cả kinh:
- Có việc này sao?
Cả Nhị tiểu thư cũng chấn động.
Đại tiểu thư đem sự tình hôm nay giảng một lần, Tiêu Ngọc Sương thở dài:
- Tỷ tỷ, Lâm Tam nói không có việc gì, vậy tức là không có việc gì, hắn là loại người xưa nay chưa lấy việc trọng đại ra đùa. không có nắm chắc trong tay, hắn sẽ không hứa bừa đâu.
Tiểu nha đầu này quả là tri kỷ, Lâm Vãn Vinh nghe cả đêm, cuối cùng chỉ có những lời này là hợp ý, thật hận không được đem tiểu nha đầu này ôm chặt vào trong lòng hôn luôn mười cái.
Đại tiểu thư cũng gật gù nói:
- Hắn là người, mặc dù hơi độc mồm nhưng không phải là kẻ hành sự lỗ mãng. Ta nghe nói hắn cùng phủ Tổng đốc Lạc đại nhân và cả công tử, tiểu thư nhà đó đều có giao tình, tự nhiên không phải là kẻ ngốc. Nhưng nhà chúng ta không thể để hắn lại tiếp tục ngạo mạn, nhân cơ hội này , phải quản giáo hắn thật tốt.
Nguyên lai Đại tiểu thư này đã có chủ ý, Lâm Vãn Vinh xem như đã hoàn toàn hiểu được, tiểu nữ kia đúng là nhân cơ hội này lấy cớ để kiềm chế hắn. Hừ, ta mà dễ bị chèn ép vậy sao? Ta làm sao không nghĩ, không hiểu được, đúng là muốn bị đánh mà, sẽ phải đánh vào mông mới được. Lâm Vãn Vinh tỏ vẻ vô tội thầm nghĩ.
Phu nhân mỉm cười:
- Lần này, con nên quản hắn cho tốt nghe. Bất quá đừng làm quá, hắn là người không ưa cứng .
Đại tiểu thư gật đầu:
- Nữ nhi nhớ kỹ , con sẽ dạy hắn thật tốt .
Lâm Vãn Vinh nghe được vừa tức giận vừa buồn cười. Ta ưa mềm ư? Ta như thế nào cho tới bây giờ không biết sao. Đúng là mẹ nào con nấy, phu nhân này cùng Đại tiểu thư đều giống nhau, đều là kẻ âm mưu thủ đoạn thâm hiểm mà.
Mẹ con ba người lại một phen rôm rả, rồi phu nhân cùng Đại tiểu thư đến phòng của mình, bàn tiếp về chuyến đi ngày mai đến Hàng Châu.
Nhị tiểu thư bỉu môi gọi hắn đi ra,:
- Hay chưa! hôm nay sự tình của nhà chúng ta, tất cả đều bị ngươi nghe hết.
- Không có, không có! Chỉ nghe một nửa mà thôi.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả.
Trong phòng còn lưu lại đầy mùi nước hoa hồng, Lâm Vãn Vinh hít một hơi thật sâu, thích thú thưởng thức mùi hương hoa nồng đượm này, không biết là do Đại tiểu thư hay là phu nhân đây?
- Không được đem chuyện đêm nay nói cho người khác nghe chưa!
Nhị tiểu thư dặn dò.
- Còn nữa, chàng nhất định phải giúp tỷ tỷ cho thật tốt, không được khi dễ ta, cũng không được khi dễ tỷ ấy.
Tiểu nha đầu lên giọng nói.
Lâm Vãn Vinh ra vẻ vô tội:
- Nếu cô ấy khi dễ ta thì làm sao bây giờ, nàng cũng biết, ta là người rất dễ dàng bị người khác coi thường mà.
Tiêu Ngọc Sương nói:
- Thế nào mà tỷ ấy lại khi phụ chàng được. Dù sao cũng là tỷ tỷ của ta, đối với ta rất tốt, chàng đừng bắt nạt tỷ tỷ nghe, chàng cùng với ta là…là…là … chuyện đó! Dù gì chàng cũng đâu để tỷ tỷ khi dễ!
Rắc rối quá, tiểu nữ nghĩ ra lý do thật là kỳ quái.
Nhị tiểu thư lên giọng một hồi, đột nhiên lại bắt đầu ôn nhu, lôi kéo hắn lại khẽ thủ thỉ:
- Lâm Tam, khi chàng ra ngoài kia, có hay nhớ đến ta không?
- Chỉ một chuyện khiến ta nhớ đến nàng…
Lâm Vãn Vinh cười nói.
Nhị tiểu thư mắt đỏ lên, mũi sụt xịt, đang muốn phát tiết thì chợt nghe hắn nói tiếp:
- Là mỗi khi hít thở.
- Đáng ghét! Thật là đáng ghét!
Nhị tiểu thư ruốt cuộc nước mắt cũng rơi xuống nhưng lại hoan hỷ lạ thường:
- Chàng xấu xa quá! Cứ chọc ta hoài!
Nàng khẽ nghẹn ngào, rồi đột nhiên nhẹ thở dài, đôi lông mi cong dài còn vương chút nước mắt, ôn nhu nói:
- Có những lời này của chàng, ta dù có chết cũng cam tâm. Chàng đúng là kẻ xấu chuyên hại người mà, nếu là ta mà chết đi, chỉ có thể vì nhớ tới chàng mà chết.
Lâm Vãn Vinh có chút mê muội, nha đầu này rốt cuộc đọc qua bao nhiêu bao nhiêu tiểu thuyết tình cảm vậy, sao nói vài câu lại làm lão tử cảm động quá. Trời ạ, sau chừng đó thời gian mới biết tiểu nữ này mới là mưu mô nhất.
Cùng Nhị tiểu thư chưa nói được mấy câu, Ngọc Sương lo lắng tỷ tỷ quay lại, không ngừng thúc giục Lâm Vãn Vinh rời đi. Đêm nay, "
Tây Sương chi lang" này , đúng là hữu danh vô thực, Lâm Vãn Vinh thầm tiếc nuối, nhìn Nhị tiểu thư mặt đẹp như họa, đang bối rối ngượng ngùng, liền nhẹ hôn lên đôi môi nhỏ nhắn của nàng.
Nhị tiểu thư vừa vui vừa thẹn, đưa hắn niện ra ngoài cửa xong liền chạy nhanh vào khoá cửa phòng, trong lòng trống ngực đánh từng hồi không ngừng, cảm thấy người này sao thật đáng ghét, chẳng có chỗ nào tốt đẹp, xấu từ trong ra ngoài.
Lần này hôn được cô gái nhỏ này, Lâm Vãn Vinh trong lòng đắc ý không kể xiết, đêm tối thưởng hoa, tư vị quả thật sự là cực kỳ vi diệu. Hắn luyến tiếc nhìn sương phòng kia, lén lét lút lút lẻn ra khỏi cửa viện.
Lâm Vãn Vinh thân ảnh vừa biến mất khỏi cánh cửa, Đại tiểu thư đã không biết từ nơi nào đi tới, nhìn phía sau bóng lưng hắn hung hăng dậm chân:
- Vô sỉ, bại hoại, hạ lưu …!

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #98


Báo Lỗi Truyện
Chương 98/636