Chương 81: Yêu Thỉnh


Dịch: Kỳ Thiên Long
Biên dịch: Melly
Biên tập: Asin
Lâm Vãn Vinh thấy bộ dạng khó xử của Lạc Ngưng, bèn hỏi:
- Lạc tiểu thư, cô thấy điều kiện của ta quá đáng sao?
Lạc Ngưng khẽ chau mày, nhỏ nhẹ đáp:
- Lâm đại ca, những điều kiện này, quả thật khó thực hiện.
Lâm Vãn Vinh nghiêm mặt:
- Lạc tiểu thư, thế này mà gọi là làm khó nhau sao? Ta thấy chưa chắc đâu. Cô có bao giờ nghĩ, đi quyên góp tiền của người khác như thế, trong mắt cô tuy là có trăm nghìn lý do, nhưng trong mắt người khác cũng là làm khó cho người ta không?
Lạc Ngưng khẽ cắn môi, cúi đầu trầm tư.
- Quyên tiền đúng là có lý do, nhưng tiền mỗi người kiếm được đều đâu có dễ, mồ hôi nước mắt cả. Ta nói câu này hơi khó nghe, Lạc tiểu thư, cô đừng chỉ nhìn vào túi tiền của người ta mà hãy nhìn cả vào đắng cay sau lưng họ nữa, mỗi xu kiếm được một ngày, muốn tiêu cũng phải lo nghĩ đủ bề. Cho dù tiền họ kiếm được là không trong sạch, nhưng người ta cũng phải gánh chịu bao xỉ vả và nhục nhã, họ cũng phải bỏ ra nhiều thứ. Việc từ thiện, cố nhiên nên làm, nhưng trong thiên hạ làm gì có cơm ăn miễn phí. Cô muốn có được mấy thứ đó mà lại không muốn trả giá, thiết nghĩ, những việc làm tốt đẹp như thế thì chẳng đến lượt cô đâu.
Lâm Vãn Vinh tự đắc lên mặt nói. Lạc Ngưng ngẫm nghĩ lời nói của hắn, bỗng dưng phì cười:
- Lâm đại ca, muội công nhận những lời huynh nói rất đúng. Nhưng nói đi nói lại, huynh cho chúng tôi cơ hội, lần Tái Thi hội này há chẳng phải cũng là cơ hội của huynh đó sao? Giống như huynh nói, thế gọi là lãi kép, huynh có bị thiệt thòi đâu.
Lâm Vãn Vinh phá lên cười, con a đầu này cũng khá thông minh, nói chuyện với nó cũng không phải quanh co nhiều, liền đáp:
- Nói như vậy thì… Lạc tiểu thư, cô đồng ý điều kiện của ta rồi phải không?
Lạc Ngưng cười:
- Lâm đại ca, đề nghị vừa rồi của huynh, muội nghĩ là có thể đáp ứng. Chỉ cần chúng tôi viết mấy lời lên thiết kế hoa văn này, cho mọi người và nhớ biểu tượng của các huynh, lại không ảnh hưởng tới không khí tao nhã của Tái Thi hội là được rồi. Huynh thấy thế có được không?
Lâm Vãn Vinh gật đầu, cũng biết đây là những gì cô ta có thể làm hết mức. Ở thời đại này, quảng cáo vẫn là một việc mới mẻ, nếu làm quá tay khéo lại phản tác dụng.
Lạc Ngưng bỗng thở dài:
- Lâm đại ca, huynh trông muội đi khắp nơi để quyên tiền cho hội thi, có phải có chút coi thường không?
Lâm Vãn Vinh nghiêm nghị đáp:
- Còn phải xem mục đích của cô đã. Nếu cô chỉ muốn kiếm chút tiếng tăm, tuyên truyền cho cái mỹ danh Kim Lăng đệ nhất tài nữ của cô, thì ta có chút coi thường, nhưng tin chắc cô không phải hạng người như thế.
Lạc Ngưng cảm động cười:
- Lâm đại ca, đa tạ huynh đã nói thật trước mặt muội. Thật ra, mỗi người đều có những ước muốn. muội cũng không phải ngoại lệ, từ bé đã thích thơ từ ca phú, đã tập hợp các tài tử tài nữ trong thiên hạ lại, mọi người cùng nhau thoả thích nói chuyện, sáng tác thi phú. Đây chính là ước vọng của muội. Còn cái danh tài nữ chi đó chỉ là hư danh, còn là gánh nặng nữa, có gì hay đâu.
Người con gái như Lạc Ngưng đây, sinh trưởng trong gia đình phú quý, có ước muốn như thế cũng không lạ. Điều hiếm có là cô ấy có thể quan tâm đến những cô nhi không người chăm sóc kia. Về điều này mà nói, quả là một cô gái thú vị.
Lâm Vãn Vinh gật đầu:
- Mỗi người đều có quyền theo đuổi ước muốn của mình. Lạc tiểu thư, ta rất khâm phục dũng khí của tiểu thư. Nhưng ước muốn và thực tại cũng có khoảng cách, tuyệt đối không nên quá đắm chìm trong mộng tưởng mà thoát ly thực tại.
Nói xong lời này, hắn thầm thở dài, phụ nữ đều là những nhà chủ nghĩa lãng mạn, luôn thích tự vẽ ra một tương lai đẹp đẽ mà chẳng hề hay biết nỗi gian khổ của cõi đời này.
Lạc Ngưng cảm động:
- Lâm đại ca, đa tạ lời khuyên bảo thẳng thắn của huynh, muội xin ghi lòng tạc dạ, nhưng mà…
Cô bỗng mỉm cười nói tiếp:
- Tái Thi hội lần này huynh đưa ra một vài điều kiện, thế muội cũng có thể đưa ra một yêu cầu nho nhỏ chứ?
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên:
- Cô còn có yêu cầu gì à? Đã nói rồi, một ngàn lượng là một ngàn lượng, thêm một lượng nữa ta cũng không đào thêm được. Ta bủn xỉn lắm, một xu cũng không được.
Lạc Ngưng cười phá lên:
- Lâm đại ca không cần phải nói đùa như thế. Yêu cầu này của muội không liên quan tới tiền bạc, chỉ là thay mặt bản thân đưa ra thôi.
- Bản thân cô?
Lâm Vãn Vinh cũng cười:
- Bản thân cô đưa ra yêu cầu gì? Đừng có suy nghĩ không an phận đấy nhé, con người tôi nguyên tắc lắm.
Lạc Ngưng nghe hắn pha trò, chỉ cười nói:
- Muội muốn mời Lâm đại ca đến tham gia Tái Thi hội lần này.
- Mời ta tham gia?
Lâm Vãn Vinh giật thót, thế không phải là xỏ hắn sao? Hắn cũng có chút hiểu biết, học thuộc mấy bài tiểu thi còn được, những thứ khác thì quả thực không làm nổi. Hội thi đó tức cảnh làm thơ, phải dựa vào thực lực, không làm bậy được.
- Lạc tiểu thư, thế này chẳng phải là cô cố tình làm xấu mặt ta sao? Dựa vào kiến thức của ta, mấy việc ngâm thơ viết câu đối ta làm sao nổi?
Một phút khiêm tốn hiếm có có Lâm Vãn Vinh.
Lạc Ngưng lắc đầu, thành thật trả lời:
- Lâm đại ca nói sai rồi. E là huynh chưa biết, bốn bức thiên cổ tuyệt đối treo trên lầu bốn ở Thực Vi Thiên, không chỉ nổi tiếng khắp Kim Lăng thành mà còn vang danh tới chư huyện Giang Tô này, mỗi ngày các tài tử đến thưởng thức bộ thiên cổ tuyệt đối này nườm nượp không ngớt… Nếu huynh không có tư cách tham gia Tái Thi hội lần này thì trong Kim Lăng thành này còn có mấy người?
Đấy, đa tài khổ thế đấy, Lâm Vãn Vinh tự mãn lắc đầu thở dài:
- Được lời mời của Lạc tiểu thư là một việc đáng cho người ta ngưỡng mộ. Nếu đã thế, ta xin đến học hỏi một phen. Nhưng cũng xin nói trước đừng bắt tôi làm thơ từ gì cả, con người tôi quen tính khiêm nhường. Các cô cứ ngâm thơ, còn ta ngồi uống rươu, ngắm mỹ nữ là đủ vui.
Bỗng hắn đổi giọng, nói:
- Nhưng ta vẫn có chút lo lắng.
- Lâm đại ca lo lắng chuyện gì?
- Điều ta lo là, nhỡ chẳng may đoạt mất cái tên Kim Lăng đệ nhất tài tử thì thật ngại quá.
Hắn dương dương tự đắc nói.
Trông bộ dạng kinh ngạc của Lạc Ngưng, Lâm Vãn Vinh cười đáp:
- Còn ai xứng danh đệ nhất tài tử tính ngược từ dưới lên trên như ta chứ?
Lạc Ngưng che miệng cười:
- Lâm đại ca khiêm tốn quá rồi. Nếu huynh mà là đệ nhất đếm từ dưới lên thì e rằng ở Kim Lăng này chẳng còn tài tử nữa.
Vị tiểu thư này đánh giá ta cao quá, Lâm Vãn Vinh được khen ngợi nhưng lại có chút âu lo, may mà đầu óc hắn vẫn tỉnh táo không thì đã bị làm cho lú lẫn, liền gật đầu:
- Nếu đã thế, thì lần này ta sẽ đi uống rượu thưởng hoa một phen thôi.
Lạc Ngưng nghe hắn ví hội thi với chuyện ngắm hoa uống rượu, trong lòng thấy bực tức mà vẫn buồn cười, thở dài đáp:
- Huynh chỉ muốn đến uống rượu thưởng hoa thôi thì cũng được, lúc đó không chỉ có tài tử khắp nơi đổ về mà có cả các thiên kim tiểu thư khuê khác cũng quá bộ ghé thăm, đại ca huynh tinh thật đấy. Những đợt thi trước đều có nhiều giai thoại về các tài tử giai nhân, lần này tôi tin rằng cũng không để Lâm đại ca thất vọng.
Đấy, ta biết mà, hội thi thơ thẩn cái quái gì chứ, ruốt cuộc cũng chỉ là hội tập hợp người quen. Nhưng mà nếu được đi ngắm mỹ nữ thì cũng bổ mắt. Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ.
Thấy Lạc Ngưng vẻ mặt an nhiên, có vẻ như vô cùng trông mong hội thi lần này, hắn không nhịn được cười:
- Ta quên mất, Lạc tiểu thư cũng là cô nương khuê các đang chờ người dạm hỏi, những giai thoại như thế e là nên đều để cho Lạc tiểu thư cả.
Lạc Ngưng chỉ cười nhạt:
- Những lời Lâm đại ca nói chỉ là trêu chọc tôi phải không. Lạc Ngưng tuy là nhất giới nữ tử, nhưng những chuyện trai gái, trước giờ chưa từng nghĩ đến, Lâm đại ca đừng đùa nữa.
Thấy vẻ mặt Lạc Ngưng thản nhiên, không chút dao động, Lâm Vãn Vinh trong lòng vài phần kính phục. Người con gái này quả là biết chừng mực. Lạc Ngưng là tỷ tỷ của Lạc Viễn, với nguyên tắc thỏ không ăn cỏ quanh hang của mình, hắn cũng không đùa cợt quá mức nữa. Có điều hắn lại quên rằng mình đã ăn mất cả hang của Xảo Xảo.
Lạc Ngưng là một người con gái rất có chủ kiến, nói xong chuyện bèn vội vã đi mất, nói là hội thi sắp đến gần, công việc chuẩn bị tất bật không thể ở lại lâu. Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ, lúc cần tiền của ta thì có nói như thế đâu, xem ra cũng là một kẻ khôn khéo so bì được với lão tử ta đấy.
Lạc Viên và Đổng Thanh Sơn không lâu sau đã quay về, hai người trông thấy Lâm Vãn Vinh liền không khỏi bàng hoàng, Đổng Thanh Sơn vui mừng nói:
- Đại ca, huynh đã về rồi.
Lạc Viễn đứng đằng sau, mặt cũng tràn đầy phấn khởi. Lâm Vãn Vinh cười:
- Không về thì làm gì nữa? Chẳng nhẽ ở lại ăn tết trong ổ cướp hay sao?
Lạc Viễn cũng cười:
- Đệ và Thanh Sơn nghe tin huynh quay về lập tức đến Tiêu gia, ai ngờ ngồi trong phòng khách đợi huynh cả trưa mà không thấy đâu, chỉ khổ Quách công tử phải ngồi tiếp chuyện bọn đệ nửa ngày trời.
Trước mặt em vợ, Lâm Vãn Vinh đâu thể nói là cả buổi chiều trốn việc đi tán gái, chỉ đành cười:
- Lúc chiều có chút việc gấp, Tiêu đại tiểu thư phái huynh tới Thê Hà tự.
Đổng Thanh Sơn kinh ngạc:
- Đại ca, huynh làm gì được Tiêu đại tiểu thư rồi sao?
Trời ơi, Thanh Sơn sao vẫn thô tục quá vậy, nhưng mà cái chữ "làm" này cũng khá tinh tế, ta thích! Lâm Vãn Vinh nhịn cười, nói:
- Chưa được gì, chỉ đang làm thôi.
Đổng Thanh Sơn đọc sách vở chẳng bao nhiêu, chỉ nghĩ gì nói nấy nhưng lại rất hợp khẩu vị Lâm Vãn Vinh. Lạc Viên kia cũng chẳng phải là hạng công tử học hành đứng đắn gì, chỉ gắng nhịn cười, nói với Lâm Vãn Vinh:
- Đại ca, nghe nói Tiêu đại tiểu thư thường xuyên, bôn ba bên ngoài, đệ chưa từng gặp cô ta. Chỉ nghe đồn cô ta sắc đẹp chim sa cá lặn, quốc sắc thiên hương, có cơ hội giới thiệu giúp đệ nhé.
Nói đến đại tiểu thư, Lâm Vãn Vinh chỉ có nước cười khổ, hai người hoàn toàn không cùng một con đường, sao ta có thể giới thiệu giúp tiểu tử nhà ngươi được. Nhìn ánh mắt ranh mãnh của Lạc Viễn, Lâm Vãn Vinh cười:
- Đúng là trông cũng xinh đẹp, nhưng tính khí thì còn phải xem đã, sao so bì được với Lạc tiểu thư tỷ tỷ của đệ.
- Đúng rồi, đại ca, tỷ tỷ của đệ đến tìm huynh làm gì?
Lạc Viễn đang đi lên thì bắt gặp Lạc Ngưng đang rời khỏi, chẳng nói một câu.
- Tỷ của đệ á, là cô ta gửi thiếp mời ta đến.
Lâm Vãn Vinh cười the thé, đem kể hết chuyện Lạc Ngưng cầu cứu mình ra.
Lạc Viễn cũng biết đến hội thi thơ lần này, liền gật đầu:
- Đại ca, tỷ tỷ này của đệ á, cái gì cũng tốt, có điều hơi cứng rắn quá. Việc hội thi lần này có phải riêng mình tỷ ấy xuất đầu lộ diện đâu? Cái tên Kim Lăng đệ nhất tài tử Hầu Dược Bạch kia, chủ động nhận gánh vác việc từ thiện lại bị từ chối.
Điển cố Kim Lăng đệ nhất tài tử và Kim Lăng đệ nhất nữ tử này Lâm Vãn Vinh cũng biết, hắn cười ha hả:
- Ta lại nghe nói cái tên tiểu Hầu này theo đuổi tỷ tỷ của đệ chặt lắm.
Lạc Viễn gật gù:
- Quả đúng là như thế. Họ cùng ở trong một thi xã, cơ hội gặp mặt cũng nhiều, tên Hầu Dược Bạch đó thường mượn cớ đến tìm tỷ ấy nói chuyện thơ từ, đệ thấy mà phát bực chứ đừng nói người khác. Đệ cho rằng tỷ tỷ không đồng ý để hắn giúp cũng có lý.
Lạc Ngưng quả là một người con gái có chí khí, Lâm Vãn Vinh nhớ lại lời cô ta từng nói, thở dài:
- Tỷ tỷ của đệ là một người dám theo đuổi ước mơ. Làm được điều này không phải dễ.
Lạc Viễn nhìn Lâm Vãn Vinh một lát, bỗng cười:
- Đại ca, đệ khuyên huynh đừng có ý định gì với Lạc tỷ thì hơn.
- Phì…!
Lâm Vãn Vinh đang uống một ngụm nước trà liền phun ra tung toé. Cái tên tiểu Lạc này, thật đúng là "Ngữ bất kinh nhân tử bất hưu" *, nói chuyện thẳng thừng, lão tử thật không chịu nổi. Xem ra chọn hắn làm tiểu đệ quả là không lầm.
- Tiểu Lạc à, nếu đệ đã nói thẳng như thế thì ta cũng không ngại nói thẳng với đệ.
Lâm Vãn Vinh vỗ vai Lạc Viễn:
- Huynh chả có hứng thú gì với tỷ tỷ của đệ hết, mang cái danh tài nữ, ta chỉ dám đứng từ xa mà ngưỡng vọng. Đệ về bảo với cô ấy là, tuyệt đối đừng có mà thích ta đấy nhé. Ta đây sức cuốn hút lớn, ai từng tiếp xúc cũng đều biết cả.
Thanh Sơn đứng bên nói:
- Đại ca, đệ thấy Lạc tiểu thư rất tốt, trông cũng dễ coi, lại là bạn thân với Xảo tỷ của đệ. Hai người ở cùng nhau không đánh nhau đâu, nếu không thì huynh cứ lấy Lạc tiểu thư, rồi cũng làm bạn luôn với tỷ tỷ của đệ.
Trời đất ơi, cái đồ súc sinh. Ngươi rốt cuộc muốn tốt cho ta hay muốn tốt cho chị ngươi, những lời này mà cũng nói ra được. Ta đâu phải hạng người tuỳ tiện như vậy?
Lạc Viễn ha ha cười:
- Đại ca, không phải là đệ coi thường huynh đâu nhé. Tỷ tỷ của đệ từng nói, ý trung nhân của tỷ ấy phải là một kỳ nam tử cái thế, từng trải sự đời, tấm lòng rộng mở, phải có trí tuệ, văn võ song toàn, thiếu một là không được.
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên hỏi:
- Sao những ưu điểm này của ta, tỷ tỷ nhà đệ đều phát hiện ra vậy?
Lạc Viễn cười phá lên, hắn và Lâm Vãn Vinh biết nhau đã lâu, sớm quen với tính cách của Lâm Vãn Vinh, phải nói là thông minh cơ trí, đại ca mà nhận là thứ hai thì chẳng còn ai dám cho mình đứng thứ nhất. Thế nhưng mặt văn thái phong lưu thì còn kém lắm. Lần trước ở Diệu Ngọc phường, không biết hắn học vỡ lòng ở đâu được một bài tiểu thi, đánh cắp trái tim của Thái Tiên Nhi tiểu thư. Cửa văn thái phong lưu thì chắc chắn thông qua nổi, chỉ luận được võ công sát địch, thế nên Lạc Viễn chân thành khuyên đại ca tránh xa tỷ tỷ, thực sự hắn đã từng thấy quá nhiều trường hợp bị đả kích rồi.
Lâm Vãn Vinh nghĩ: "Nha đầu này nhãn quan cũng cao gớm, văn thái võ công gì chứ, có kiếm ra cơm không? Lão tử có tuyệt thế thần công thần thương hộ thể mà còn không thể kiếm tiền nuôi gia đình được. Bọn nha đầu này đọc tiểu thuyết tình cảm nhiều quá rồi chắc, nằm mơ giữa ban ngày. Tưởng lão tử phải chu toàn mọi việc từ trên xuống dưới, coi trọng việc thi thố mấy kỳ thuật kia nhằm theo đuổi tiểu nha đầu ngươi hết lòng ư, e rằng ngươi quá cao ngạo rồi, đối với việc này lão tử không chút hứng thú."
Ba tên cùng phá lên cười, kết thúc một đề tài thô thiển. Lâm Vãn Vinh và hai huynh đệ lại nói những chuyện đã gặp phải mấy ngày nay, Lạc Viên căm hận nói:
- Bọn phỉ nhân của Bạch Liên giáo này thật điên cuồng, chúng cướp bóc giết chóc khắp Kim Lăng, vô ác bất tác. Đáng tiếc dưới tay cha đệ đều là mấy quan binh tuần phòng, không làm gì được bọn Bạch Liên giáo. Đô chỉ huy sứ đốc ban Trình Đức phái lục doanh tới, nhưng lão già này hình như có quan hệ với bọn Bạch Liên giáo.
Từ đêm đó, Đào Đông Thành dẫn binh mã lục doanh xông lên núi, Lâm Vãn Vinh liền hiểu ra ngay Trình Đức, Đào Đông Thành và Bạch Liên giáo có câu kết với nhau, đứng sau lưng ba tên này còn có một chủ tử khác. Nhưng đáng tiếc hôm đó không nhìn thấy diện mạo tên chủ tử này, giọng nói cũng không nghe thấy, trong lòng hắn thấy nuối tiếc. "Nhưng tập hợp nổi thế lực ba phương lại một chỗ, tên chủ tử này thế vị không phải tầm thường," Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ: "Lão Lạc Mẫn tổng đốc Giang Tô cha của tiểu Lạc này cũng nên suy xét lại, lúc nào bớt chút thời gian sang thăm viếng lão hồ li đấy thì hơn."
- Phải rồi, tiểu Lạc, dạo này Hồng Hưng và Hắc Long Hội ra sao rồi?
Lâm Vãn Vinh nghĩ đến việc này bèn hỏi.
Đổng Thanh Sơn vỗ bàn, hậm hực trả lời:
- Thằng Ngô Chính Hổ khốn nạn, càng làm càng không ra gì, bên Thành Nam gây rối càng ngày càng nhiều, đều là do Ngô Chính Hổ chỉ điểm, nếu Lạc Viễn không cố khuyên đệ thì đệ đã động thủ rồi.
- Ồ?
Lâm Vãn Vinh có vẻ thích thú, nhìn Lạc Viễn
- Tiểu Lạc, đệ thấy việc này thế nào?
Mắt Lạc Viễn bỗng sáng ngời:
- Không phải là không báo thù mà là chưa đến lúc, cứ cho chúng giương oai diễu võ vài ngày đã. Chờ đúng lúc chúng đang đắc ý, chúng ta đã chuẩn bị đầy đủ, tập trung lực lượng đánh một đòn thôi là chúng không dám ngạo mạn nữa rồi.
Lâm Vãn Vinh cười, được biết Trình Thụy Niên hậu thuẫn cho Hắc Long Hội, Lạc Viễn đấu chí càng sục sôi. Trình Thụy Niên chỉ là hậu thuẫn cho Hắc Long Hội mà thôi, Lạc Viễn lại là một trong những người gánh vác Hồng Hưng, chỉ dựa vào thân phận này của Lạc Viễn, Hồng Hưng đã có được chỗ đứng bất bại rồi. Dựa vào sự thông minh của Lạc Viễn và tài giỏi của Đổng Thanh Sơn, tuy giờ này thực lực Hồng Hưng tạm thời còn yếu nhưng sẽ có đột khởi. Nói về chuyện của Hồng Hưng, Lâm Vãn Vinh không muốn quan tâm quá nhiều, chỉ cần hai huynh đệ này là đủ an tâm rồi. Những việc này cứ nhờ cậy vào họ, trải nghiệm trắc trở để mà trưởng thành.
- À này tiểu Lạc, cha đệ có biết việc đệ gia nhập Hồng Hưng không?
Lâm Vãn Vinh chợt hỏi.
Lạc Viễn lắc đầu:
- Đệ cũng không rõ, cha chỉ bảo đệ phải thân cận hơn với đại ca, nói huynh là quý nhân của Lạc gia, những việc khác đệ có hỏi cha cũng không nói.
"Quý nhân, quý cái đầu, lão già này, đúng là lão hồ li, nếu không ngoài dự đoán thì việc Lạc Viễn gia nhập Hồng Hưng, Lạc Mẫn biết từ lâu rồi. Còn vì sao lão không ngăn cản, một là vì lý do mình là quý nhân gì gì đó, mặt khác có lẽ là muốn lợi dụng Hồng Hưng, chống chọi với Hắc Long Hội mà Trình Đức đang hỗ trợ. Lôi kéo cả con trai vào cuộc, lão hồ li này bỏ ra không ít vốn đấy nhỉ, sao lão lại tin tưởng ta nhiều thế?" Lâm Vãn Vinh nghĩ ngợi một lúc vẫn không ra. Nhưng có một điều hắn dám khẳng định, cho dù lão hồ li này tự nguyện hay là bị ép buộc, thì bây giờ lão vẫn đứng về phía mình, chạy đâu cho thoát.
Chắc mẩm rồi, Lâm Vãn Vinh ít nhiều yên tâm hơn, còn những vấn đề khác tốt hơn hết là chờ khi nào có cơ hội gặp lão hồ li kia rồi nói sau. Ba huynh đệ lại nói chuyện thêm một lúc, Lâm Vãn Vinh lo lắng cho bệnh tình của Xảo Xảo bèn đi lên lầu, thấy ny tử này đang ngủ rất say, trong mộng còn lộ ra một nụ cười ngọt ngào, thấy thế, Lâm Vãn Vinh thấy nhẹ nhõm bao nhiêu.
Hắn bỗng nảy ra một ý nghĩ, nếu Ngọc Sương, Thanh Tuyền và Xảo Xảo mà ở cùng nhau thì liệu sẽ ra sao? Họ có đánh nhau không nhỉ? Ôi, điều này nghĩ mà nhức đầu.
*Nói câu nào cũng dọa người ta kinh hãi

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #81


Báo Lỗi Truyện
Chương 81/636