Chương 77: Hội ước cùng nhị tiểu thư


Lâm Vãn Vinh lần này nói thanh âm có hơi lớn nên mọi người đều nghe thấy, Tiêu Ngọc Nhược trong lòng cũng quýnh quáng lên, vội nắm chặt tay Tiêu phu nhân hỏi:
- Mẫu thân, muội muội ở đâu?
Tiêu phu nhân thở một hơi nói:
- Ngọc Sưong...., đứa nhỏ này cũng thật khờ khạo! Từ khi các ngươi xảy ra chuyện, cũng không biết nó có chuyện gì, luôn miệng nói lời oán thán, cả ngày trốn ở trong phòng không chịu gặp ai. Ta thì hôm đó chỉ lo nghĩ tìm biện pháp cứu các ngươi, cũng chưa kịp quan tâm đến nó. Ai ngờ ngày hôm sau, nha đầu đó trốn mọi người chạy đến Tê Hà tự, nói là muốn trai giới, mỗi ngày cầu chúc cho các ngươi, ai cũng không chịu gặp.... Ôi con bé ngốc này…
Tiêu phu nhân nói xong, hai hàng nước mắt tuôn rơi, tựa hồ nhớ tới khoảng khắc đen tối mấy ngày qua. Lâm Vãn Vinh cũng có đôi chút phản ứng: "trời ạ, lão tử sao lại hồ đồ vậy, hoà thượng mới tới quy y ở chùa, nhị tiểu thư có muốn thì phải đến am ni cô mới phải. Ôi ôi, biết nói sao đây! Vậy mà ta nghĩ không ra tiểu nha đầu đáng yêu này chỉ đi cầu phúc cho hai người chứ không phải xuất gia. Mới thế này thôi, cũng làm cho tim mình nhói đau, nha đầu này rõ ràng là đã quá chân thành yêu thương lão tử rồi."
Hắn cũng biết nàng nhất định vì chuyện lỡ gọi tên Lâm Vãn Vinh đêm hôm ấy khiến hắn bại lộ thân phận, trong lòng mới day dứt không yên, đổ mọi trách nhiệm lên bản thân. Lâm Vãn Vinh thoáng cảm khái, tiểu nha đầu này, cũng thật là có chút ngốc nghếch, bất quá ta lại rất yêu thích.
Chính trong lúc người trong Tiêu phủ còn đang cao hứng hoan hô, lại nghe một thanh âm vội vàng từ đâu truyền tới:
- Trời cao phù hộ, hiền muội nàng đã bình an trở về rồi.
Lâm Vãn Vinh xoay người nhìn. Thấy Đào Đông Thành từ xa vội vã chạy tới, chân bước còn có chút khập khiễng, chắc là di chứng của việc ngã từ trên lưng ngựa xuống đây.
Tiêu phu nhân nói với đại tiểu thư:
- Ngọc Nhược, lần này các ngươi xảy ra chuyện, may nhờ có Đào công tử trên dưới chỉ điểm, Đô chỉ huy sứ trình đại nhân mới đáp ứng xuất binh cứu giúp, bằng không…
- Như vậy, đa tạ Đào công tử.
Tiêu Ngọc Nhược nhạt giọng nói với Đào Đông Thành đang chạy tới.
Đào Đông Thành thở hổn hển mấy hơi, vội vàng trả lời:
- Đại tiểu thư nói gì vậy, Đông Thành nguyện vì đại tiểu thư làm mọi việc. hôm qua ta mang quân đánh lên núi, thấy đại tiểu thư bị mang đi, ta đến chậm một bước, lòng đang tự hối hận. Khi được người tới báo tin, biết được đại tiểu thư đã an toàn trở về, ta vội vã tới, bây giờ thấy hiền muội hết thảy đều tốt. ta cuối cùng cũng đã an tâm rồi.
Vãn Vinh đứng một bên nghe được thầm mắng: "Con mẹ ngươi chứ, lão tử da mặt đã dày, nhưng không ngờ da mặt tên Vương Bát* nhà ngươi cũng không kém. Chuyện gì tới miệng ngươi, đều thành lời hay ý đẹp hết."
Nên biết hắn tự thân vạch mặt đào đông thành, bây giờ lại có thần công lẫn thần thương (2 khẩu súng ^-^) hộ thể, đối với tên họ Đào không có gì e ngại, lập tức cười nói:
- Người khác có thể không nhìn thấy, còn ta thì nhìn thấy rất rõ ràng. Hôm qua Đào công tử cưỡi bạch mã tay cầm ngân thương, tư thế đó, thần thái đó, quả là rất tiêu sái đó nghe!.
Đại tiểu thư trừng mắt một cái, cũng nhịn không được phải cười thầm, hôm qua chính hắn lấy đá chọi ngã Đào Đông Thành, đều là nàng tận mắt nhìn thấy. Nàng nghĩ: "Đào Đông Thành nọ tuy chẳng tốt lành gì, nhưng ngươi so với hắn còn xấu xa hơn trăm lần vạn lần."
Đào Đông Thành thầm kêu tên gia đinh này "đi chết đi" vô số lần, nhưng ngoài miệng lại chẳng thể thừa nhận, chỉ cười vài tiếng hắc hắc, không nói nổi một lời.
Đại tiểu thư nói:
- Mẫu thân, hài nhi đã an toàn trở về, vậy hãy đưa Ngọc Sương về lại.
Tiêu phu nhân cản lại:
- Hôm nay đã tối rồi, tính tình của nha đầu đó Ngọc Sương đó, con cũng không phải không biết. Nó trước mặt Bồ Tát đã phát thệ, ai mà ngăn cản được. Với lại, trải qua chuyện này, ta thấy nó tựa hồ trưởng thành lên không ít, cứ để nó trai giới một tháng theo ý mình đi. Tiêu gia chúng ta mấy ngày gần đây xảy ra lắm chuyện, thôi cứ cho nó thành toàn ý nguyện. Sớm mai con hãy đến gặp Sương nhi, để cho nó yên lòng.
Lâm Vãn Vinh thầm thở dài một hơi, thầm nghĩ mọi chuyện kể ra cũng hoàn hảo, chỉ là cầu phúc. Chứ nếu để cho tiểu Sương của hắn xuất gia, lão tử lại phải bất đắc dĩ làm hòa thượng lên viếng miếu ni cô thôi.
Mẫu nữ hai người vào nhà nói chuyện một lúc, Tiêu phu nhân biết nữ nhân không bị tổn thất gì, trong lòng càng an tâm. Đại tiểu thư lại khen ngợi Lâm Tam một phen: "Tuổi trẻ mà già dặn trầm tĩnh, là một tiểu gia đinh cơ trí dũng cảm." Nghe đại tiểu thư ca tụng, ngay cả Vãn Vinh hắn cũng bay bổng lâng lâng: "Nguyên lai lão tử còn có nhiều ưu điểm chưa được bộc lộ, đại tiểu thư này thật sự có con mắt biết nhìn người a."
Tiêu phu nhân trầm ngâm trong chốc lát rồi nói:
- Lâm Tam, ngươi lần này trung dũng hộ chủ, lại đề xuất những phương án quý giá đối với sự phát triển của Tiêu gia. Ta sẽ phá lệ một lần, trực tiếp đề bạt ngươi làm cao cấp gia đinh của Tiêu phủ, lương tháng hai lượng tăng lên hai mươi lượng. Tiêu gia ta đã mấy chục năm cơ nghiệp, với niên kỷ của ngươi mà có thể làm cao cấp gia đinh đúng là chuyện lạ, xưa nay chưa từng có, ngươi không nên làm ta thất vọng.
Tiêu phu nhân tính toán thật tinh minh, tên Lâm Tam này vừa có tài học, lại có trung tâm, ngàn vạn lần không thể để hắn bỏ đi. Bà tin rằng nếu thu phục một kẻ hạ nhân vì Tiêu gia cống hiến quả thật quá tốt, tuyệt không để Lâm Tam có ý tưởng muốn bỏ đi.
Suy nghĩ của hắn bây giờ có chuyển biến rất lớn, lúc trước lão Nguỵ buộc hắn tới đây, hắn thật sự rất bất mãn. Nhưng trải qua thời gian ngắn, lại cảm giác việc làm gia đinh thật thuận ý: "Muôn hoa do ta chăm bón chờ ngày hái quả, thăm viếng lầu xuân, quyến rũ dụ dỗ tiểu thư..., quản lý công việc Tiêu gia, có tiền thì ta kiếm, như thế không phải khoái hoạt sao!? Thiên hạ này còn có việc nào tốt đẹp hơn, bỏ đi làm gì?" Huống chi hắn còn muốn chờ đến sang năm cùng đại tiểu thư tới kinh thành tìm kiếm Thanh Tuyền, có Tiêu gia nguỵ trang, không phải thuận tiện hơn sao.
Lâm Vãn Vinh ôm quyền cười nói:
- Tạ ơn phu nhân ưu ái, ta nhất định cố gắng tận tuỵ, chết không hối tiếc, yêu mến Đại Hoa ,yêu mến Tiêu gia, vì sự phát triển của Tiêu gia mà tận lực.
Mặc dù là hai luợng lên hai mươi luợng, nhưng số tiền này đối với hắn cũng không thấy đủ, "đại tài bất cự, tiểu tài bất lan", đây là quy củ làm kinh doanh, nhất là đối với loại gian thương như Vãn Vinh này mà nói, tiền thì không bao giờ là nhiều. Việc phu nhân tăng thêm cho hắn vài đồng tiền công, nói vài cầu khen ngợi khích lệ, đem kiệu hoa đón nhân sĩ kể ra cũng chỉ tính là hợp lòng người thôi
Trong đại sảnh không ngừng ăn uống, xem như vì đại tiểu thư , Lâm Vãn Vinh trở thành cao cấp gia đinh,tại Tiêu gia là nhân vật có trong tay quyền thế thông thiên. Ngay cả Phúc bá cũng cảm thán, danh tiếng tiểu tử này hiện giờ, thật sự là vượt cả ta năm đó.
Về tới tiểu viện của mình, đã có chút men say lâng lâng, Lâm Vãn Vinh theo thói quen, hướng vào trong phòng nhìn quanh. Không thấy dáng vẻ quen thuộc ấy, lúc này mới đột nhiên tỉnh ngộ, Tiêu Thanh Tuyền đã đi rồi. Hắn trong lòng có chút mất mát: "Mỗi ngày đều cũng Tiêu Thanh Tuyền nói chuyện đã trở thành một loại thói quen, thật khó thích ứng với sự thiếu vắng này."
Hắn lấy ngọc bội của Thanh Tuyền từ trên cổ xuống, thấy ngọc thạch có luồng lưu quang rực rỡ khác thường, thầm nhủ: "Nha đầu kia xuất thân cùng bản lĩnh đều phi phàm, nhưng hiện tại đã là lão bà của ta, vậy mà ngay cả sống ở đâu, phụ mẫu là ai đều không nói cho ta biết. Lần sau gặp mặt không thể không dánh vào mông nàng."
Ngẫm nghĩ, rồi lại nhớ tới Tần Tiên Nhi nọ. Nàng ta luôn tuy đối đầu với Tiêu Thanh Tuyền. Nhưng khi ở Diệu Ngọc phường, mỗi ngày đều nói ca phú, hai người ở trong phòng tâm tình vô cùng thoải mái. Chỉ là thủ đoạn hơi ngoan độc một chút, nếu sửa đổi được thì thật quá hay.
Mấy ngày nay hắn đều không giường không chiếu, nên chưa được một ngủ ngon, nhất thời cả người đều mỏi mệt, trong chốc lát đã chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau mới tỉnh dậy, trước tiên tới xưởng chế pha chế nước hoa, đây là nguyên nhân chính dẫn tới sự việc vừa rồi cũng là mệnh căn của hắn, dù sao cũng không thể để hoang phế được. Phúc bá cùng Thường bá sớm đã ở đây, hiện giờ hai lão đầu đối với công xưởng cũng đã có cảm tình sâu đậm. Dù lớn tuổi mà vẫn còn có thể vì Tiêu gia làm một phen sự nghiệp, bọn họ đương nhiên phấn chấn không thôi.
Mấy ngày nay Lâm Vãn Vinh bị bắt, năng suất nước hoa có chút đình trệ, hiển nhiên nguyên nhân là do không có hắn, mặt khác là mùa đông đã về, hoa cung ứng không đủ. Vấn đề này nhất thời cũng không giải quyết được, chỉ có thể cố gắng sản luợng mỗi tháng năm trăm bình mà thôi.
Thật ra, hôm nay Vãn Vinh không có chút tâm tư nào, một mức nghĩ tới tiểu nha đầu Ngọc Sương, không biết Tê Hà tự là địa phương nào. Vốn hắn đối với đạo lý phật pháp gì gì không có một điểm quan tâm, tự nhiên đối với chùa miếu của hoà thượng cũng không có hứng thú tìm hiểu, chỉ riêng với am ni cô có chút yêu thích.
Hỏi Phúc bá mới biết địa điểm của Tê Hà tự, chỗ này cách đây khá xa, hắn liền tìm một cỗ mã xa, thẳng đến Tê Hà tự. Bây giờ vị thế của hắn Trong tiêu gia, ra cửa có người đánh xe, bằng không chẳng phải là mất mặt Tiêu gia lắm sao? Hắc hắc, xa phí này để cho Tiêu gia chi trả, coi như là tính phí công tác vậy.
Tê Hà tự ở phía đông Kim Lăng, đã có từ rất xưa, hương khói nghi ngút, cũng khá nổi danh. Lâm vãn vinh đi dạo một chút ở bên trong, cũng muốn nhân dịp làm việc tốt đi thắp nén hương, hỏi thăm một chút, một nén hương mất một lượng bạc, thẻ viết tên hai lượng bạc, nhất thời khiến hắn nhảy dựng: "Sao như muốn cắt cổ ta luôn vậy? Gia chủ ở đây không có lương tâm mà."
Hắn chặn một chú tiểu lại hỏi thăm:
- Vị tiểu sư phụ này, xin hỏi có biết một nữ thí chủ … ?
- A di đà phật..
Tiểu hoà thượng vội vàng niệm phật nói:
- Phật môn là nơi thanh tịnh, sao có thể làm việc ác đức vậy. Thí chủ nếu có tâm tư, hãy qua sông Tần Hoài mà tìm vậy.
Lâm Vãn Vinh ngớ người một lát, mới hiểu té ra tiểu hòa thượng này kêu lão tử tìm kỹ nữ: "Chà, ánh mắt ý gì đây, sao lại có loại hoà thượng làm thêm công việc tiếp thị cho xuân viện trong chùa như vậy nhỉ? Tới từ đường quả thật mới lạ nghe." Lập tức lấy hai nén bạc nhét vào tay tiểu hoà thượng, vẻ mặt tỉnh như không nói:
- Tiểu sư phụ, xin hỏi ở đây có một vị nữ thiếu chủ nào không?
Tiểu hoà thượng mặt mày liền hớn hở nói:
- Có, có, đùng nói là một vị, dù mười vị cũng có, ngươi cứ đi trước, phía trước có một khách sạn, bên trong phục vụ chu đáo, cam đoan thí chủ hài lòng ra về.
Lâm Vãn Vinh suýt nữa bật ngửa, vội chỉnh lại:
- Vị tiểu sư phụ à, ta chỉ muốn tìm Tiêu gia nhị tiểu thư đang ăn chay lễ phật ở đây, nhưng không biết là ở gian phòng nào?
Tiểu hoà thượng lập tức đổi sang vẻ đạo mạo niệm phật, chỉ vào một căn phòng bên ngoài nói:
- Tiêu nhị tiểu thư phải không? Nàng ở gian phòng đó lễ phật.
Sắc mặt hắn chuyển biến cực nhanh, một chút sơ hở cũng không có lộ ra, ngay cả Lâm Vãn Vinh cũng tự thấy bản thân không bằng.
Lâm vãn vinh vội vàng chạy tới ngoài hương phòng nọ, từ của sổ dòm vào. Một bóng lưng xinh đẹp lộ ra trước mắt, mái tóc dài không buộc lại xõa lên hai vai, thân thể gầy gò khoác lên một tấm áo bào xám tro, khom nguời quỳ gối lễ phật, hai tay tạo thành chủ thập, nàng khe khẽ cầu khẩn:
- Như Lại phật tổ, Quan Thế Âm bồ tát, xin người phù hộ Lâm Tam cùng tỷ tỷ an lành trở về. Đệ tử Tiêu Ngọc Sương nguyện dùng tính mạng đổi cho hai người họ được bình an. Cầu chư vị bồ tát thành toàn cho đệ tử.
Nói xong liền thành kính dập đầu.
"Vài ngày không gặp, tiểu nha đầu này hình như héo gầy đi, khiến cho người ta thật thương cảm," hắn thầm than trong dạ: "Từ khi bỏ cái tính điêu ngoa, quả thực nàng khiến cho lão tử thương yêu tới tận xương tủy."
Thấy Ngọc Sương trở nên tiều tụy như vậy, Lâm Vãn Vinh trong lòng rất đau xót, liền thò tay vào trong lấy ra cây bút, lại thêm tờ giấy trắng, "xoát xoát xoát" viết ra mấy chữ, dùng một cục đá nhỏ gọi, ném nó vào hương phòng.
Tiêu Ngọc Sương đang bình đạm niệm kinh phật, lại nghe bên cạnh một tiếng vang nhỏ, một tờ giấy nhỏ rơi xuống bên người. nàng thờ ơ nhìn lướt qua, thần sắc vẫn trầm tĩnh, tựa như không thấy mảnh giấy nọ, lại quay đầu, nhắm mắt niệm kinh.
Lâm Vãn Vinh vừa bực mình lại cảm động: "Nha đầu kia thật là thành tâm a, tựa hồ ngoại trừ việc cầu phúc, mọi chuyện bên ngoài đều không chút quan tâm." Hắn lại lấy một cục đá nhỏ nhắm thật chuẩn xác ném tiếp, rơi đúng vào bên cạnh tờ giấy nọ.
Tiêu Ngọc Sương trong lòng có chút tức tối, nàng tới đây ăn chay niệm phật, chính là thành tâm, ai lại hai ba lần loạn động, làm nhiễu tâm cảnh của nàng, nhỡ đắc tội với bồ tát, như thế biết làm sao?
Nàng hướng về tượng bồ tát tạ tội, chậm rãi đứng dậy, kỳ quái nhìn thoáng qua bốn phía, nhưng không thấy động tĩnh gì. Lại thấy mảnh giấy trên mặt đất, ẩn hiện chữ viết, liền cúi người cầm mảnh giấy lên, chậm rãi đọc:
Thụ sắc tuỳ quan huýnh
Hà thanh nhập hải diêu
Đế hương minh nhật đáo
Do tự mộng ngư tiều

(Dịch thơ hieusol:)

Rừng nhuốm màu quan ải
Sông đổ tràn biển khơi
Kinh kỳ mai về đến
Ngư tiều mộng vẫn say

"Lâm Tam.." Tiêu Ngọc Sương kinh ngạc ngồi bật dậy, trên mặt có chút mơ màng, vẻ mặt tưởng chừng không thể tin nỗi, nước mắt hân hoan dâng trào, nàng đi quanh phòng mấy lần, vừa khóc vừa kêu lên:
- Lâm Tam, có đúng là chàng đã trở lại? Đang ở đâu? … cái tên xấu xa này mau ra đây!
Nàng kêu vài tiếng không có ai đáp lời, thầm nghĩ, nếu không phải ta thành tâm lễ phật nên hoa mắt chứ, lệ châu lại rơi xuống, cầm mảnh giấy tiếp tục xem, thấy phía dưới viết mấy chữ nhỏ: "Bên ngoài Tê Hà tự, có người chờ, ta cùng với nhị tiểu thư ước hội, không thấy không về."
"Chữ viết này nét chữ đặc biệt, rất có lực, không phải Lâm Tam thì là còn ai ? Không phải là giả chứ!" Nhị tiểu thư vừa khóc vừa cười: "Người này thật xấu xa, cái gì mà không thấy không về, thấy cũng không rời."
Nàng ở trong phật tháp vội vàng nhắm mát chắp tay hình chữ thập cung kinh khấn:
- Cảm tạ phật tổ hiển linh, đệ tử xin đi trước.
Nàng mừng rỡ đứng dậy, nước mắt chảy ròng, vội cởi thanh bào, chạy như bay ra phía cửa chùa.


* Vương Bát: Nhà sư già liền gọi biểu đệ tới ra mắt Vi Tiểu Bảo. Hắn họ Vu ở hàng thứ tám nên gọi là Vu Bát, mang ngoại hiệu là Thiếu Nhất Hoạch (thiếu một nét).
Nguyên chữ Vu thêm vào một nét thì thành chữ Vương, Vu Bát thành ra Vương Bát (tiếng Trung Hoa gọi những quân ba que xỏ lá, đê hèn tồi bại là Vương Bát).

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #77


Báo Lỗi Truyện
Chương 77/636