Chương 74: Xuân Sắc


Dịch: MTQ
Biên dịch: Melly
Biên tập: asin
- Hả…! Thật không!?
Lâm Vãn Vinh giật mình nói. Lời này của Thanh Tuyền thật quá quỷ dị, vừa rồi trong giếng đề xuất việc cùng nhau song tu, lại ngượng ngùng không chịu, còn nhăn mày phản đối, giờ sao chỉ đảo mắt một cái, lại chủ động đề cập chuyện này. Chẳng lẽ trời cao thật sự ban phát ơn huệ? Ơn huệ này, có cần phải hậu hĩ như vậy không?
Thanh âm hắn hơi lớn một chút, ngay cả Tiêu Ngọc Nhược cũng liếc mắt nhìn hắn, rồi đưa mắt nhìn Thanh Tuyền, trong lòng có chút nghi hoặc: "Lâm Tam cùng nữ tử như thiên tiên này thân mật như thế, bọn họ có quan hệ gì?"
Tiêu đại tiểu thư mặc dù tự phụ xinh đẹp, nhưng trước mặt Tiêu Thanh Tuyền cũng cảm thấy thua kém vài phần. Trong lòng nàng thầm than một tiếng: "Tên ác đinh này không biết còn có bao nhiêu chuyện kỳ quái gạt mình nhỉ?"
Thanh Tuyền sắc mặt nhuộm hồng, liếc mắt nhìn hắn, cố cắn răng, mang bọn họ chạy thêm gần một canh giờ. Mặc dù mang theo hai người nhưng tộc độ của nàng cực nhanh, quan quân lại có thể nào sánh được với nàng? Sau một phen chạy trốn, sớm đã bỏ lại ở tít đằng sau.
Ba người tới một con đường dưới chân núi, hẻo lánh, gập ghềnh lầy lội khó ai đi được, nhưng không là gì trong mắt Tiêu Thanh Tuyền. Vội vã chạy một phen, mắt thấy một sơn cốc trống trải, lưng chừng có một nham động(1) thiên nhiên, Thanh Tuyền kéo hai người lên, đi vào quan sát, nơi này rộng mở, mặt đất bằng phẳng, thật thích hợp để nghỉ chân.
Tiêu Thanh Tuyền sắc mặt đỏ hồng, nhìn thoáng qua Tiêu Ngọc Nhuợc nói:
- Tiêu đại tiểu thư, người đi đường như vậy cũng đã mệt mỏi, hãy đi nghỉ trước.
Lời nói vừa dứt, Ngọc Nhược còn chưa kịp có phản ứng gì, đã bị nàng điểm huyệt ngủ. Lâm Vãn Vinh thấy thần sắc nàng không bình thường, vội hỏi:
- Nàng…. sao lại thế?
Nàng liếc nhìn hắn thật sâu:
- Bọn tặc nhân vô sỉ đó, trong phòng đại tiểu thư có bỏ xuân dược, may mắn ta phát hiện sớm, kịp thời hủy đi. Hơn nữa lúc nãy đại tiểu thư lại hôn mê chưa tỉnh, chưa kịp hít vào, mới có thể may mắn tránh khỏi, nếu không, nàng cũng khó thoát độc thủ.
- Xuân duợc, kỳ dâm hợp hoan tán? Ta cũng muốn thử một phen?
Lâm Vãn Vinh nhất thời lên tinh thần hỏi:
- Xuân dược này là đồ tốt, bán ở chỗ nào vậy? Ta cũng muốn mua một chút phòng thân.
Tiêu Thanh Tuyền liếc mắt nhìn hắn hậm hực quát:
- Ngươi cần cái đó làm gì, cũng định làm mấy chuyện xấu xa hả?
Lâm Vãn Vinh vẻ mặt cố tỏ ra nghiêm nghị:
- Ta đâu cần dùng cái thứ đó, nếu nằm trong tay ta thì đã là xuân dược cực mạnh rồi a.
Những lời nói vô sỉ này như không có điểm dừng. Thanh Tuyền trên mặt đỏ hồng, nhẹ nhàng than:
- Ta gặp gỡ ngươi, như là đi vào sương mù. Cho tới bây giờ chưa gặp được chuyện tốt lành nào.
Lâm Vãn Vinh nhớ tới lời nàng vừa nói bên tai, trong lòng thích chí:
- Thanh Tuyền, nàng vừa mới nói với ta là có ý tứ gì đó?
Tiêu Thanh Tuyền thở dài:
- Ta nói, ngươi cùng đại tiểu thư may mắn. thoát khỏi xuân dược, nhưng mà cũng có người bất hạnh, trúng phải xuân dược!
Nhắc đến xuân dược, khuôn mặt lại đỏ bừng, tựa hồ như thạch bích này cũng ánh lên vài phần hồng sắc. Lâm Vãn Vinh trong lòng cả kinh, nói:
- Thanh Tuyền, chả lẽ là nàng…
Tiêu Thanh Tuyền trong mắt ngấn lệ nói:
- Ta đứng gần nơi khói hương tỏa ra, hít vào mấy hơi, bế khí không kịp. Xuân dược này không biết là kẻ nào điều chế, bá đạo vô cùng, ta tuy có chút võ nghệ, nhưng cũng không có cách nào đẩy nó ra. Ta kiếp trước tạo oan nghiệt, kiếp này mới để cho ta gặp ngươi.
Lâm Vãn Vinh ngẩn người, xuân dược trong truyền thuyết thật sự lợi hại như vậy sao? Hay là thông qua dược vật kích thích phần bí mật trong cơ thể, khiến cho nữ nhân sản sinh hưng phấn với tình dục? Không nhất định phải giải quyết trên giường, còn có biện pháp giải quyết khác, tựa như tự quấy(2) (ặc ặc…), hắn đầu óc rất đen tối. Bất quá cách này có chút âm tổn, có ta ở đây sao phải dùng cách đó?
Trực tiếp rõ ràng, hắn ưỡn ngực đại nghĩa lẫm liệt:
- Thanh Tuyền, nàng là vì cứu ta mới trúng cái gì độc, chỉ cần có thể cứu nàng, ta cái gì cũng nguyện ý. (^ ^)
Tiêu Thanh Tuyền liếc mắt thở dài:
- Ngươi chiếm đại tiện nghi này, nhưng lại nói như thế, rõ ràng là không có ta trong mắt.
Lâm Vãn Vinh thấy sắc mặt nàng đỏ rực, hai má lại tràn đầy nước mắt, trời sinh dung mạo như thiên tiên, thần sắc ủy khuất ấy, thật khiến người người yêu mến, thở dài nói:
- Nàng cũng biết, ta là loại người luôn nói chuyện với người khác như thế, chúng ta cứ nói chuyện như vậy cả đời có được không?
Nước mắt Thanh Tuyền rơi xuống lã chã, nói:
- Ngươi muốn cùng ta ước định trăm năm sao? Vậy biết ta là ai không?
Lâm Vãn Vinh lắc đầu khinh thường nói:
- Ta mặc kệ thân phận nàng là gì, ta chỉ biết nàng là một nữ tử, là nữ tử mà ta thích, thế là đủ rồi. Cho dù nàng là nữ nhân của lão già hoàng đế, ta cũng quyết cướp lấy.
Tiêu Thanh Tuyền nhẹ nhàng thở dài:
- Vị tất đơn giản như ngươi nghĩ, trên thế giới này, có rất nhiều chuyện không thể dùng vũ lực giải quyết được.
Lâm Vãn Vinh không lý gì đến lời nàng:
- Thanh Tuyền, nàng hiểu được ta là người như thế nào không?
Tiêu Thanh Tuyền suy nghĩ một chút, ngượng ngập nói:
- Có chút xấu xa, có chút mặt dày, có chút bản lãnh.
- Chỉ có chút thôi sao?
Lâm Vãn Vinh cười khùng khục:
- Trên thế giới này, không có việc gì là Lâm Vãn Vinh ta không dám, nàng nên tin tưởng ta, càng nên tin tưởng nhãn quan của mình.
- Đồ mặt dày!
Tiêu Thanh Tuyền tâm lý dần dần mất đi sự thanh minh(3), nàng nhìn hắn, trong ánh mắt thâm sâu tràn đầy sự mê ly:
- Ta cũng không biết như thế nào lại gặp ngưoi, biết rõ không nên nảy sinh quan hể với ngươi, nhưng lại muốn cùng ngươi mỗi ngày nói chuyện, quả thật là oan nghiệt.
Nàng biết chính mình sắp kiên trì không nổi, ngượng ngùng nhìn hắn nói tiếp:
- Ngươi có thích nhìn hình dáng của ta không?
Dung mạo nàng tuyệt mỹ, khí chất cao nhã, một loại khí chất cao quý không thể diễn tả bằng lời, nhìn Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng cười, chậm rãi chuyển mình, thân ảnh mỹ tuyệt như một đóa hoa mẫu đơn rực rỡ, đang khai nở giữa đất trời, làm cho hoàng cốc này xuân sắc gia tăng vô tận, khiến hào quang nhật nguyệt phải lu mờ.
- Thanh Tuyền, nàng là người đẹp nhất ta từng thấy, nữ tử đẹp nhất.
Hắn ngây ngốc nhìn, thì thào nói. Bản thân hắn, tuy đã trải qua phong nguyệt(4) không ít, nữ nhi cũng đã xem qua, nhưng luận về dung mạo cũng như khí chất, không ai sáng được với cô gái này. Không phải hắn đã quên Xảo Xảo cùng Ngọc Sương, hai nha đầu nọ cũng là đại đại mỹ nhân, Xảo Xảo ôn nhu hiền thục. Ngọc Sương thì yêu kiều thẳng thắn, nhưng so với khí chất của Tiêu Thanh Tuyền thì hoàn toàn khác hẳn. Thanh Tuyền dung mạo tuyệt thế lại cao nhã, nói nàng đẹp nhất cũng có gì là quá đáng.
- Ngươi nói chút lời dễ nghe để gạt ta.
Trong mắt nàng tràn đầy lệ châu, nhưng trên mặt lại điểm một nụ cười ngọt ngào. Nàng biết hôm nay không qua khỏi cửa ải này, đối mặt với thời khắc nhân sinh quan trọng nhất, nàng có chút khẩn trương, nhưng lại có chút phóng túng: "Mình cùng hắn có lẽ gần nhau một đêm là duyên phận, cần gì phải gò bó bản thân?"
Nàng nhẹ nhàng thả mái tóc xuống, mái tóc đen dài mềm mại tuôn chảy như một dòng suối, dưới ánh trăng mờ ảo trong động, lóe lên vầng hào quang đẹp đến mê hồn. Lâm Vãn Vinh tiếp xúc với nàng lâu như vậy, ngoại trừ lần đầu hiểu lầm, còn lại đều thấy nàng hình dáng băng lãnh cao quý, chưa từng thấy vẻ vũ mị như thế này? Hắn nhẹ nhàng nắm chạy tay Tiêu Thanh Tuyền nói:
- Thanh Tuyền, có thể gặp nàng, ông trời đối đãi với Lâm Vãn Vinh quá tốt. Nàng chân thành đối đãi với ta, ta nếu phụ nàng, liền bị thiên lôi đánh…
Một cánh tay nhỏ bé trắng trong đặt lên môi hắn, Thanh Tuyền lắc đầu nói:
- Không nên nói, không nên phát thệ, tâm tư của ngươi ta biết.
Đôi môi anh đào của nàng chúm chím cười, chiếc mũi cao thon như bạch ngọc, má phấn hồng hồng, da dẻ trắng như tuyết, thần khí tựa nước mùa thu, tinh ngọc vi cốt(5). Tuy đầy vẻ e lệ nhưng vẫn cao quý thoát tục, đúng là tiên tử giữa nhân gian.
Lâm Vãn Vinh trống ngực đập thình thịch, hắn không phải chưa trải qua việc của đàn ông, chỉ là trước một nữ tử mỹ mạo như tiên này, cũng khó mà động tay chân. "Hừ, tiểu tử ngươi không phải than vãn, chưa thấy qua nữ sắc sao?" Lại nói, hắn tán gái tuy nhiều, nhưng lại chưa từng thấy qua tuyệt sắc như vậy, nữ tử trước mắt thuộc về mình sao? không nghĩ nhiều, lúc này không thể khách khí, trước tiên ôm cái rồi tính tiếp.
Ôm Thanh Tuyền vào lòng, cảm giác thân thể mềm mại mang theo chút run rẩy, trong lòng hắn không nhịn được tâm ý ngọt ngào, tay tăng thêm chút sức mạnh, liền vuốt vuốt sờ sờ ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng.
Tiêu Thanh Tuyền ỉ ôi trong lòng hắn, cả người nóng hừng hực, uy lực của xuân dược đã phát tác, nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn, ánh mắt e thẹn.
"Xuân dược là một loại thuốc cực tốt đa!!" Hắn phát cuồng lên, ôm chặt lấy thân thể mềm mại nhu nhuyễn, dúi đầu vào mái tóc dài đen bóng tú lệ của nàng, thưởng thức mùi hương thoang thoảng, mùi của nước hoa mạt lị(6), lẫn với mùi u lan vốn có của xử nữ, tựa như vị ngọt của mỹ tửu, khiến cho con người ta phải say sưa, thấp vào tận tâm. Lại thấy Thanh Tuyền này quả thật là nữ tử tuyệt mỹ nhất trên thế gian này, có lúc thiếu chút nữa mất mạng trong tay nàng. ngẫm lại khi đó nàng thật điêu ngoa ngạo khí, không nghĩ tới có một ngày lại thân mật như vậy. hắn bỗng nhớ tới thời khắc hai người mới gặp, mọi cảnh tượng dần hiện lên trong đầu hắn.
- Nguyên lai nàng là một tiểu thư!
Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng nói bên tai Tiêu Thanh Tuyền.
Một tiếng nhu thuận tựa mưa xuân, nhập vào cánh cửa tâm hồn Tiêu Thanh Tuyền, lòng nàng rung động, trong sự ngọt ngào còn mang theo chút ngùng ngượng, trên mặt thoáng một nụ cười, bên tai hắn nói:
- Ngươi đúng là đăng đồ tử..*
Nghe thanh âm ôn nhu của nàng, Lâm Vãn Vinh nhất thời huyết mạch căng phồng, hắn là động vật điển hình nửa thân trên quyết định nửa dưới, chỉ cảm thấy lời nói của nha đầu kia như mang theo ma lực kỳ dị, hắn ôm chặt lấy thân hình mềm mại, tiểu huynh đệ trong khố liền máy mắt dựng lên như đỉnh núi, vừa thô vừa dài, ngạnh ngạnh tại hương đồn(7) của Tiêu Thanh Tuyền, một đôi ma thủ chậm rãi hướng đồn thượng(8) tiến tới. Tiêu Thanh Tuyền bị xuân dược hành hạ mất hết khí lực, thẹn thùng đứng yên trong lồng ngực hắn không nhúc nhích, đợi cho ma thủ mang theo nhiệt lực thật lớn, vuốt ve thượng đồn đầy đặn của nàng, thân thể nàng run rẩy, nhu nhuyễn áp vào ngực hắn, động một chút cũng không dám.
Thượng đồn của nàng láng mịn khiến hắn yêu thích không muốn buông tay, ngẫm lại khí chất cao quý của nàng, như bị một luồng khoái cảm chinh phục, liền tận tình phát huy bản tính cầm thú, tay lên tay xuống, nắn nắn miết miết, hùng hổ như vuốt ve một đoạn tiêu hồn thực cốt(9) (aaaaaaaa ……). Nha đầu này, thật sự có thể giết chết người ta mà không cân bồi mạng mà.
Tiêu Thanh Tuyền tựa hồ hồi phục một chút thanh tỉnh, thản nhiên nhìn hắn cười:
- Tướng công, thiếp cởi áo cho chàng.
Một tiếng "tướng công" lọt vào tai, Lâm Vãn Vinh như được ăn băng tuyết kỳ lâm ngày giữa trời tháng sáu(10), từ đầu tới chân khoan khoái. Thanh Tuyền thân thể khẽ run rẩy, trên mặt ửng lên một mảng mây hồng, nhẹ nhàng cởi áo cho hắn, lộ ra một thân hình cường tráng.
Lúc này, hắn cũng không còn khách khí với nàng, ôm lưng nàng nói:
- Lão bà, ta cũng giúp nàng thoát y nhé.
Tiêu Thanh Tuyền thản nhiên cười, thần thái vô cùng vũ mị, cánh tay ngọc nhẹ mở ra, thân thể mềm mại như tiên nữ bay lên, hai chân nhỏ sáng như ngọc nhẹ nhàng duỗi xuống , ngoại y liền như một chiếc nhẹ rơi trên đất, trên người nàng còn một cái áo lót, phấn tí ngọc thối(11), làm cho người ta nổi lên ham muốn vô hạn.
Lâm Vãn Vinh nuốt mạnh một khẩu nước miếng, cởi hết y phục, càng thêm mong muốn, nghĩ thầm: "sau này để Tiếu Thành Tuyền chuyên biểu diễn thoát y vũ cho ta, xem ra thật là chuyện tốt."
Thanh Tuyền mỉm cuời, thả những sợi thanh ti(12) trên đầu rủ xuống, nhẹ nhàng nhìn hắn, trong mắt tựa như có chút ngượng ngùng, rồi lại có chút hoan hỷ, ngẩng đầu lên, cả mái tóc tung bay, tràn ngập cảm giác mơ màng rung động lòng người.
Dược lực nọ đã tận tình phát tác, nàng ngượng ngùng nhẹ xé luôn tiết y(13) trên người, tiết y nhẹ nhàng rơi xuống, liền lộ ra thân thể ngạo nhân khiến thiên hạ si cuồng. Người nàng thon dài, da thịt trắng trong như băng tuyết, hồn nhiên thiên thành. Bộ ngực cao ngạo dựng thẳng lên, trắng như mỡ đông, hai chiếc ngọc thỏ(14) khiết bạch(15) nhẹ nhàng run rẩy trên hình tròn hoàn mỹ, nhẹ nổi lên hai đỉnh màu phấn hồng, làn da trắng phía dưới lóe lên sáng bóng mê người. hai chân thon dài nhẹ nhàng duỗi ra, cùng với kiều đồn tạo thành một đường cong tuyệt mỹ lung linh. ở giữa đôi chân thon dài là tam giác đen nhàn nhạt, ngọc nhị bạng châu(16), phong lưu hàn lộ(17), làm cho nguời ta điên cuồng. Chân ngọc tay sen, kiều đồn(18) tựa tuyết phong. Lâm Vãn Vinh hoa mắt mê mệt, chỉ cảm thấy mình sắp nổ tung, hận không lập tức tiến lên ôm nàng âu yếm một )(phen.( lão tác giả tả gì kỹ thế, chết mât
Tiêu Thanh Tuyền sắc mặt thêm hồng, trong mắt sáng ngời, bao phủ một tầng thủy yên vụ khí(19), cả người nàng nóng như lửa, thân thể mềm mại không ngừng run rẩy, tuy là do dược lực bức bách, nhưng đêm nay nàng thực cũng muốn phóng đãng một phen.
Lâm Vãn Vinh sớm không thể nhịn được, hắn tiến lên, ôm chặt lấy thần hình mềm mại khiến người ta yêu thích, nhìn chăm chăm vào làn da trơn láng như mỡ đông.
Tiêu Thanh Tuyền không thể đè nén, cái miệng anh đào nhỏ nhắn mấp máy, tựa như có sức hấp dẫn vô hạn. Hăn cúi đầu, mạnh bạo hôn lên đôi môi anh đào kiều diễm ướt át. Cái miệng khô khốc của hắn tựa hồ như một ác lang, hung hăng mút lấy lưỡi của mỹ nhân, chỉ cảm thấy ngọt như mật, thơm như lưu hương.
(1) nham động: động đá
(2) tự quấy: tự xử (nôm na là thủ...)
(3) thanh minh: sáng suốt
(4) phong nguyệt: chuyện trăng gió
(5) tinh ngọc vi cốt: cốt cách như ngọc
(6) mạt lị: hoa nhài
(7) hương đồn: mông
(8) đồn thượng: ngực
(9) tiêu hồn thực cốt: hồn nát xương tan
(10) băng tuyết kỳ lâm ngày giữa tháng sáu: tác giả chơi chữ (tương tự như nắng hạn gặp mưa xuân)
(11) phấn tí ngọc thối: tay phấn đùi ngọc
(12) thanh ti: tơ xanh (chắc là 1 loại trang sức, dây buộc tóc)
(13) tiết y: áo lót
(14) ngọc thỏ: đầu ti (^^)
(15) khiết bạch: trong trắng, tinh khiết
(16) ngọc nhị bạng châu: âm vật
(17) phong lưu hàn lộ: đường lạnh phong lưu (chắc chỉ âm đạo)
(18) kiều đồn: giống hương đồn
(19) thủy yên vụ khí: hơi nước khói mõng
*Đăng đôf tử: đồ học trò, đồ con nít…

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #74


Báo Lỗi Truyện
Chương 74/636