Chương 62: Tài nữ lạc ngưng


Dịch:mtq
Biên dịch, biên tập:chudu
Lâm Vãn Vinh cùng với Tiêu Thanh Tuyền có một mối quan hệ vi diệu, tuy hai người nói chuyện không mấy nhiệt tình lắm, nhưng thực ra lại khá thân tình, ngay như việc khai trương tửu lâu hắn cũng chưa từng dấu diếm nàng.
Tiêu Thanh Tuyền nhẹ thở dài, than:
- "Dễ tìm vật vô giá, khó kiếm kẻ tình chung". Vị Đổng tiểu thư này đối với ngươi tình thâm nghĩa trọng, ngươi ngàn vạn lần không được phụ bạc nàng.
Lâm Vãn Vinh ha hả cười to:
- Chẳng lẽ nàng lại xem ta là loại người đó sao?
Tiêu Thanh Tuyền cười khẽ nói:
- Ta thấy ngươi trêu chọc nữ tử cũng không ít đâu, nàng Tần Tiên Nhân đó đối với ngươi cũng có chút hảo cảm , để ta xem sau này ngươi làm sao thu xếp cho ổn thỏa?
Lâm Vãn Vinh ra vẻ bất đắc dĩ, lắc đầu than:
- Kiếp đẹp trai phải chịu nhiều phiền não thôi.
Tiêu Thanh Tuyền thấy dáng vẻ đó của hắn, nhịn không được lén cười một tiếng, chỉ cảm thấy cùng với hắn nói đôi ba câu, bao nhiêu phiền não cũng đều tiêu tan.
Hai ngày sau đó, Lâm Vãn Vinh chế ra mấy loại dụng cụ. Hắn chọn một tòa nhà bỏ hoang trong Tiêu gia làm xưởng sản xuất nước hoa. Tòa nhà này vốn là tài sản của tổ tiên Tiêu gia, diện tích rộng rãi, hơn nữa lại rất gần trạch viện của Tiêu gia.
Lâm Vãn Vinh cùng Thường bá thương lượng, sau cùng dựa theo bản vẽ thiết kế bắt đầu thi công cải tạo lại tòa nhà.
Công nghệ phối chế nước hoa đã không còn vấn đề gì, nhưng lại phát sinh vấn đề tiếp theo: Quy mô sản xuất như thế nào. Theo suy nghĩ của Lâm Vãn Vinh, hương tinh do hắn một mình nắm giữ, dùng phương pháp chiết ép tạo ra, tuy có chút lãng phí nguyên liệu, nhưng lại là phương pháp đơn giản nhất. Sau đó đem loại nước ép thô này bắt đầu tinh lọc lại, đó cũng không thành vấn đề.
Nhưng thật ra việc đem hương tinh, tửu tinh, nước tinh khiết theo đúng tỷ lệ rót vào, phải dùng loại ống dẫn như thế nào, cũng là vấn đề lớn. Ở thời đại này, không có thép không rỉ, nếu dùng loại sắt thường, dĩ nhiên sẽ bị hoen rỉ. Hơn nữa ở đây cũng chẳng có pha lê giữ nhiệt. Ống dẫn phải cấu tạo như thế nào đây, thật sự phải một phen đau đầu suy nghĩ.
Cuối cùng chính là Thường bá lại dựa theo kinh nghiệm đưa ra kiến nghị: Dùng loại mao trúc đã trưởng thành, chặt lấy các nhánh nối lại với nhau làm ống dẫn. Chủ ý này trải qua thí nghiệm, quả thật có thể dùng, cuối cùng cũng giải quyết được vấn đề trọng đại này.
Liên tục mấy hôm bận rộn xoay sở, cũng không có thời gian đi gặp Tiên Nhân. Nghĩ cũng kỳ quái, dường như Tần Tiên Nhân cũng biết việc đó, mấy ngày qua cũng không tìm hắn, khiến cho Lâm Vãn Vinh rất lấy làm ngạc nhiên .
Rời khỏi Tiêu gia, hắn đi thẳng tới tham gia ngày khai trương tửu lâu. Hôm qua, Lâm Vãn Vinh tìm gặp Xảo Xảo và cha con Đổng Thanh Sơn, biết rằng việc chuẩn bị cho lễ khai trương đã chuẩn bị xong xuôi, lúc này mới thấy tạm yên tâm. Cũng may bây giờ hắn ra vào Tiêu gia cũng không gặp phiền toái gì, công việc hai bên cũng chưa để chậm trễ lần nào.
Lúc sáng sớm, Lâm Vãn Vinh đã kiếm cớ, từ Tiêu gia chạy thẳng tới tửu lâu.
Xa xa nhìn lại, tửu lâu treo vải xanh đỏ, treo đèn kết hoa, khí khái phi phàm. Ở trên lầu có treo một tấm biển đen viền vàng, phía trên viết mấy chữ vàng lớn "Thực Vi Tiên". Bên dưới còn đề thêm mấy chữ nhỏ "Giang Tô Lạc Mẫn".
Tấm biển này là chính tay Giang Tô tổng đốc Lạc Mẫn viết lên, tặng cho Vãn Vinh là một món lễ vật. Có mấy chữ này, có thể nói, Thực Vi Tiên vừa khai trương đã tràn đầy sinh ý.
Vị Giang Tô tổng đốc Lạc Mẫn này nghe nói hiếm khi nào chịu đề tự. Lần này lão phá lệ, thật sự làm cho Lâm Vãn Vinh có cảm giác ngoài ý muốn. Lạc Mẫn này chưa từng gặp mặt Lâm Vãn Vinh, lại tặng cho hắn lễ vật như vậy. Không nghĩ đến lại hào phóng vậy chứ ? Lâm Vãn Vinh suy nghĩ lại một lượt, biết việc này không thể nào đơn giản như vậy, bất quá đây cũng là một hảo sự. Lâm Vãn Vinh dù nghĩ không ra, nhưng cũng không cố gắng tìm hiểu thêm nữa.
Bên ngoài tửu lâu có đặt một cái bục thật lớn, dùng vải đỏ phủ lên trên. Từ sớm đã có không ít người tới xem, nhưng không ai biết được nó dùng để làm gì.
Thực Vi Tiên có năm tầng, trên cao có treo bốn dải lụa hồng lớn, trên đó có những tú cầu đỏ thắm, nhìn qua quả thật vui mắt.
Đứng phía trước cửa chính, là lão Đổng Cố và hơn mười tên tiểu nhị, tám nam tám nữ, dựa theo yêu cầu của Lâm Vãn Vinh, tiểu nhị của tửu lâu đều mặc trang phục thống nhất, nữ tử mặc áo khoác ngắn và quần dài màu hồng , nam tử trang phục toàn thân màu xanh lục. Tám nam tám nữ chỉnh chỉnh tề tề đứng ở hai bên đối diện nhau, từ thân phát ra vẻ khí phái uy phong.
Cha con lão Đổng đều mặc quần áo mới, đứng ở trước tửu lâu. Xảo xảo mặc chiếc áo màu hồng nhạt, mặt mỉm cười đứng sau lưng cha và em trai. Lâm Vãn Vinh vì thân phận có vấn đề, không thể công khai lộ diện, tửu lâu này trên danh nghĩa do lão Đổng mở ra.
Đổng Vãn Vinh thấy Lâm Vãn Vinh vội vàng chạy đến gặp, cười duyên nói:
- Đại ca, người đã đến.
Lâm Vãn Vinh nhẹ mỉm cười, từ trong ngực lấy ra lọ nước hoa hương hoa hồng nói:
- Xảo Xảo, nàng hôm nay trông thật xinh đẹp, nước hoa này là ta tặng cho nàng.
Lâm Vãn Vinh mấy ngày gần đây đã đem chuyện nghiên chế nước hoa nói cho Xảo Xảo. Hôm nay nàng lại được hắn khen ngợi, hai má ửng hồng, đem lọ nước hoa cầm chặt trong tay nói khẽ:
- Đại ca, cảm ơn huynh!
Nàng thấy Lâm Van Vinh vẫn như cũ mặc một bộ thanh sam trang phục của gia đinh, nắm lấy tay hắn cười nói:
- Đại ca hôm nay là chủ nhân gia, làm sao có thể ăn mặc tùy tiện như vậy chứ?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười nói:
- Ta không muốn lộ diện, mặc quần áo đẹp để mà làm gì?
Đổng Xảo Xảo lại không nghe hắn nói, dẫn hắn lên lầu. Lầu năm "Phú quý tài hoa", tạm thời chưa có an bài. Xảo Xảo lôi Lâm Vãn Vinh lên đây, từ trong quầy lấy ra một bộ quần áo mới tinh, đưa cho Lâm Vãn Vinh:
- Đại ca, đây là của muội tặng cho huynh, huynh thử mặc vào xem có vừa người không?
Lâm Vãn Vinh "Ừ" một tiếng, thấy Xảo Xảo ra khỏi cửa, vội giữ lấy tay nàng nói:
- Xảo Xảo, nàng muốn đi đâu?
Xảo Xảo đỏ mặt nói:
- Đại ca, huynh ở đây thay quần áo, muội ra phía trước chờ huynh.
Lâm Vãn Vinh kêu lớn nói:
- Nàng ở chỗ này giúp ta thay đồ cho tốt đi.
Đổng Xảo Xảo liếc mắt nhìn hắn, cắn cắn môi, cúi đầu "Vâng" khẽ.
Lúc này khí trời đang lạnh, Lâm Vãn Vinh bên trong còn mặc thêm quần áo lót, Xảo Xảo mặc dù có chút thẹn thùng, cuối cùng cũng không quá thất thố. Nàng toàn bộ tâm tư đều để trên mình Lâm Vãn Vinh, hầu hạ hắn mặc quần áo, vuốt vuốt lại quần áo cho phẳng nếp, xem xét cẩn thận, mới yên tâm nói:
- Đại ca, tốt rồi!
Lâm Vãn Vinh dung mạo căn bản không tệ, nay lại thay quần áo mới càng hiện lên dáng vẻ phong lưu tiêu sái, Đổng Xảo Xảo ngơ ngẩn nhìn hắn nói:
- Đại ca, Xảo Xảo cảm thấy thật hạnh phúc!
- Nha đầu ngốc!
Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng cầm tay nàng, vuốt nhẹ má nàng một cái nói tiếp:
- Còn không chịu bắt đầu đi, sau này đại ca nhất định sẽ làm cho nàng trở thành người phụ nự hạnh phúc nhất thiên hạ.
Xảo Xảo là một tiểu cô nương thần khiết, làm sao có thể chống lại nổi sự công kích của những lời đường mật ấy, trong lòng vui sướng, không biết nói thế nào, chợt thấy cả người nóng lên, thì ra đại ca đã đem nàng ôm vào lòng sưởi ấm. Ôm Xảo Xảo đến khi nàng thở hổn hển, Vãn Vinh mới buông nàng ra nói:
- Đợi hôm khác, ta sẽ thưa với cha nàng việc của chúng ta, để ta và Xảo Xảo đạt thành tâm nguyện.
Xảo Xảo mặt đỏ tới mang tai, khẽ "ừ" một tiếng nói:
- Đại ca! Đại sự của huynh quan trọng hơn, chỉ cần trong lòng đại ca có muội, là muội đã hết sức thỏa mãn rồi. Muội sẽ vì đại ca quản lý tửu lâu này thật tốt. Muội nhất định sẽ trở thành người như đại tiểu thư, có thể giúp đại ca phân ưu giải sầu.
Xảo Xảo thân hình tuy yếu nhược, nhưng khi nói những lời này thì thần tình kiên định, nắm chặt lấy tay Lâm Vãn Vinh. Lâm Vãn Vinh trong lòng nổi lên một phen cảm động, chưa kịp nói gì, chợt nghe Ti Nghi quản sự phía dưới lớn tiếng xướng:
- Có khách đến …
Một trận pháo nổ đinh tai nhức óc truyền đến, Ti Nghi lớn tiếng nói:
- Kim Lăng Lạc Viễn công tử, cung tặng lễ vật, chúc khai nghiệp thành công!
Lạc Viễn hôm nay dáng vẻ cũng rất vui mừng, gặp Đổng Nhân Đức và Thanh Sơn ôm quyền nói:
- Đại thúc, Thanh Sơn, cung hỷ cung hỷ!
Đổng Nhân Đức biết người trước mắt chính là con trai của Tổng đốc đại nhân. Nếu là trước kia, thì dù có mời cũng không tới, đều là do Lâm Vãn Vinh có tài năng kiến thức, lập tức cung kính ôm quyền nói:
- Cám ơn công tử hậu ái, mời công tử lên lầu dùng trà.
Lạc Viễn lên tầng hai, mắt thấy Lâm Vãn Vinh mặc trang phục mới đang cùng Xảo Xảo đi xuống, bèn cười hì hì ôm quyền nói:
- Đại ca, tẩu phu nhân, chức mừng, chúc mừng!
Xảo Xảo sắc diện đỏ bừng, Lâm Vãn Vinh cười ha hả nói:
- Cảm ơn, cảm ơn, tiểu Lạc, không nghĩ là ngươi lại tới sớm như vậy!
Lạc Viễn cười nói:
- Ái chà, đại ca có chuyện, thân là huynh đệ phải tới gặp sớm chứ? Hôm nay đệ đến đây là vốn để quét sạch, vét sạch đó.
Một tràng pháo nổ lại truyền đến.
- Diệu Ngọc phường Tần Tiên Nhân tiểu thư, tới tặng lễ vật, chúc khai nghiệp thành công.
Nghe Ti Nghi xướng lên như vậy, Lâm Vãn Vinh cau mày nói:
- Nàng ta tại sao cũng tới vậy?
Lạc Viễn liếc nhìn Đổng Xảo Xảo, cười hì hì nói:
- Đại ca, huynh cũng thực là may mắn quá !
Diễm danh của vị Tần Hoài Hà tên Tiên Nhân này, Đổng Xảo Xảo cũng đã nghe qua, lúc này thấy đại ca có vẻ xấu hổ, thầm nghĩ vị Tần Tiên Nhân này không phải là người cũ của đại ca chứ? Nàng đang lúc tình đầu vừa hé, đối với việc này sao có thể không để ý chứ, trong lòng đau xót, nhưng lại cố tỏ ra mạnh mẽ cười nói:
- Đại ca, huynh là người quen của Tần tiểu thư, sao không nhanh ra mời nàng lên đây?
Lâm Vãn Vinh thấy Xảo Xảo thông tình đạt lý, trong lòng cảm động, ghé tai nàng nói:
- Xảo Xảo, nàng yên tâm, nàng vĩnh viễn là bảo bối mà đại ca yêu thương nhất!
Xảo Xảo vừa thẹn vừa mừng, vội cúi đầu, mặt mày nóng bừng cả lên. Lúc này Tân Tiên Nhân được Đổng Thanh Sơn bồi tiếp, mang theo hai nàng Tiểu Liên đi đến, thấy Lâm Vãn Vinh, bèn tới chúc tụng:
- Công tử, chúc người khai trương đại cát!
Lâm Vãn Vinh cười khổ nói:
- Nàng cũng biết sao?
Hắn chưa từng nói với Tần Tiên Nhân là tửu lâu này do chính mình mở, không biết là nàng từ đâu mà biết được. Tần Tiên Nhân trừng mắt liếc hắn, duyên dáng nói:
- Nhìn cách bố trí của tửu lâu này, ngoại trừ công tử ra, trên thiên hạ còn có người thứ hai có thể làm ra sao?
Mị lực của nàng vốn đã làm điên đảo chúng sanh, lúc này vẻ mặt giận dỗi, càng tỏa ra phong vận mê hoặc vô hạn, khiến cho nam tử đương trường ai nấy đều có chút khuynh đảo.
Xảo Xảo thấy phong tư của Tần Tiên Nhân, tự biết vô luận là tướng mạo hay khí độ, mình đều không thể bì kịp nàng, trong lòng không khỏi nổi lên cảm giác buồn bã tự ti, ánh mắt nhất thời trở nên ảm đạm. Lâm Vãn Vinh nhãn quang thấy Xảo Xảo thần sắc buồn rầu, vội vàng cầm lấy tay nàng, mỉm cười nhìn nàng.
Xảo Xảo thấy ánh mắt của đại ca, biết rằng hắn đang an ủi cổ vũ mình, trong lòng ấm áp, tâm tình trở nên thoải mái, tiến lên nói:
- Người là Tần tỷ tỷ sao ? Muội thường nghe đại ca nhắc tới tỷ. Tỷ tỷ trông thật là xinh đẹp.
Tần Tiên Nhân liếc nhìn Lâm Vãn Vinh một cái thật lâu, mới nắm lấy tay Xảo Xảo nói:
- Tiểu muội muội, ngươi cũng rất xinh đẹp.
Đứng nghe hai nànng nói chuyện với nhau, Lâm Vãn Vinh có chút không được tự nhiên, đang muốn kiếm cớ chuồn ra ngoài, lại nghe Ti Nghi ngoài cửa xướng lên:
- Kim Lăng Lạc Ngưng Lạc tiểu thư, tới tặng lễ vật, chúc khai nghiệp thành công.
Lạc Ngưng? Cái tên này mình dường như chưa từng nghe qua, Lâm Vãn Vinh trong lòng nghi hoặc, thấy Đổng Xảo Xảo với Thanh Sơn, Lạc Viễn ba người thần sắc không có vẻ gì là ngạc nhiên, thầm nghĩ chẳng lẽ bọn họ là bằng hữu sao?
Đang nghi hoặc, một nữ tử từ ngoài cửa nhẹ nhàng bước tới, trên mặt mỉm cười, thần thái an nhiên. Lâm Vãn Vinh vừa nhìn, nguyên lai người này là người ngày đó có chút duyên gặp mặt, Ngưng tỷ tỷ.
Ngày hôm đó hắn với Ngưng tỷ tỷ nói chuyện cũng chỉ hời hợt vài câu, còn chưa hỏi tên của nàng, hôm nay mới biết nàng là Lạc Ngưng.
Lạc Ngưng ? Họ Lạc ? Lâm Vãn Vinh giật mình, nhìn qua Lạc Viễn:
- Vị tiểu thư Lạc Ngưng này là …
Lạc Viễn cười khổ nói:
- Đại ca, đó là gia tỷ.
Đổng Xảo Xảo ở bên kia thấy Lâm Vãn Vinh ngây ngây ngốc ngốc, che miệng cười nói:
- Đại ca, huynh không biết rồi. Vị Ngưng tỷ tỷ đó chính là Kim Lăng đệ nhất tài nữ Lạc Ngưng đó.
Lâm Vãn Vinh vỗ trán một cái, Xảo Xảo đã từng nói qua, tiểu thư tổng đốc phủ đối với nàng rất tốt. Xảo Xảo học đọc, tập viết đều là do Lạc tiểu thư an bài cả, nhưng hôm đó cũng chưa từng nghĩ là chính là vị Ngưng tỷ tỷ hôm đó.
Lạc Ngưng này nếu là tỷ tỷ của Lạc Viễn, vậy nàng chính là Kim Lăng đệ nhất tài nữ và đệ nhất mỹ nữ, con gái của tổng đốc đại nhân? Ngày đó trên hồ Huyền Vũ, người mà Kim Lăng đệ nhất tài tử Hậu Việt Bạch cố gắng tán tỉnh, không phải là Lạc Ngưng này chứ?
Trời ạ, ta cứ tự hỏi cô nàng này sao lại có cái khí chất như vậy chứ, hóa ra chính là cái gì mà Kim Lăng đệ nhất tài nữ, ngày trước có nằm mơ ta cũng không có nghĩ là thực sự gặp được nàng.
Lạc Ngưng đi tới, nhìn mọi người cười nói:
- Chuyện gì vậy? Mọi người đang cao hứng bàn luận cái gì đó?
Đổng Xảo Xảo và nàng giao tình thân mật nhất, bước tới nắm lây tay nàng cười nói:
- Ngưng tỷ tỷ, đại ca bây giờ mới biết được thân phận của tỷ, bây giờ đang ngẩn người ra kìa.
Lâm Vãn Vinh cười khổ nói:
- Nguyên lai Lạc tiểu thư chính là Kim Lăng đệ nhất tài nữ, thật giấu diếm ta đến khổ.
Lạc Ngưng cười nói:
- Đó là do Lâm đại ca không có hỏi ta, chẳng lẽ muốn ta phải tự giới thiệu mình sao?
Tân Tiên Nhân vốn đã ngưỡng mộ đại danh Kim Lăng đệ nhất tài nữ từ lâu, hôm nay thấy Lạc Ngưng vừa xinh đẹp vừa điềm đạm như thế, trong lòng có chút giật mình, đoạn bước đến cười nói:
- Nguyên lai người là Lạc tiểu thư, Tiên Nhân xin được ra mắt.
Lạc Ngưng từ lâu cũng ngưỡng mộ danh tiếng Tần Tiên Nhân, nghe vậy kinh hãi nói:
- Người chính là Tiên Nhân tiểu thư sao? Tỷ tỷ tài nghệ mới thật là siêu quần, tiểu muội vô cùng bội phục, có dịp phải nhất định gặp tỷ tỷ xin được thỉnh giáo nhiều.
Lâm Vãn Vinh thấy các nàng cứ tỷ tỷ muội muội, thỉnh giáo rồi lại thảo luận không ngừng, đã có chút đau đầu. Các nàng đứng nói chuyện vui vẻ, bàn tán cái gì nước hoa, cái gì thời trang không tốt, rồi còn cái gì đó thi từ ca phú, cầm kỳ thư họa loạn cả lên.
Hắn thấy ba nàng ở cùng một chỗ, ai nấy đều xinh đẹp diễm lệ, quả thật không dám đứng lâu, bèn cùng Thanh Sơn với Lạc Viễn chuồn ra ngoài.
- Giang Tô tổng đốc Lạc Mẫn Lạc đại nhân, đến tặng lễ vật …
Ti Nghi run rẩy xướng lên, khiến Lâm Vãn Vinh vừa nghe đã ngây ngốc .

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #62


Báo Lỗi Truyện
Chương 62/636