Chương 612: Ngươi đã lọt vào tay ta rồi!


Dịch: vo vong
Biên tập: hoanbeck, Ngan Ha
Hiệu đính: Ngọc Vi

- Tốt quá rồi!
Tử Đồng nấp một bên nghe lén bọn họ nói chuyện, chen đến bên cạnh Y Liên vỗ tay cười tán thưởng.
Leo núi đao là bản lĩnh tuyệt mật của pháp sư Miêu tộc, không ngờ a Lâm ca lại rộng lượng như vậy, tận tay chỉ dạy cho Y Liên, sao không khiến mọi người vui vẻ cơ chứ. Các cô nương đang cản đường liền tụ tập bên cạnh tiểu a muội, oanh ca yến hót cười nói không ngừng, trong mắt tràn ngập vẻ hâm mộ.
Hiện trường sớm đã bị vây chặt ba tầng trong ba tầng ngoài. Một đám các chàng trai khiêng tới một cái giá đao, bên trên có cắm dày đặc những lưỡi đao sắc nhọn, hưng phấn đặt tới trước mặt hắn.
Lâm Tam nắm tay Y Liên, mỉm cười hỏi nàng:
- Sợ không?
Thiếu nữ hai má ửng đỏ, nói như hờn dỗi:
- Muội sợ hay không, a ca không biết sao?
"Nàng đến cả Đoạn trường chi độc còn không sợ, huống chi là một tòa núi đao nho nhỏ này." Lâm Tam lắc lắc đầu, thở dài khẽ bảo:
- Sau này không được làm chuyện ngốc nghếch nữa! Nếu muội thực sự xảy ra chuyện gì, cả đời này ta sẽ không thể sống yên ổn được!
Thiếu nữ hai mắt đỏ lên, lặng lẽ kéo tay hắn:
- A ca, sau này huynh liệu có còn trở lại Miêu trại không?
"Vô duyên vô cớ sao lại hỏi đến chuyện này?" Lâm Tam đầu tiên là sững sờ, tiếp đó ra sức gật đầu:
- Đương nhiên rồi. Nơi đây non xanh nước biếc, địa linh nhân kiệt, có Hàn Nông a thúc, Bố Y lão đa, còn có Y Liên tiểu a muội, ta cũng muốn tận mắt nhìn thấy các hương thân được sống những ngày tốt đẹp, đương nhiên sẽ thường xuyên tới đây rồi.
- Thật sao?
Trong mắt Y Liên tràn ngập vẻ mừng rỡ và hy vọng:
- Huynh có gạt muội không đó?
- Nếu ta gạt Y Liên thì sẽ bị thủng bụng thối ruột, không được chết tử tế…!
Thiếu nữ vội vã ngăn hắn lại:
- Đừng thề độc như thế, muội tin huynh! Cho dù a ca lừa muội, muội cũng chẳng hề oán hận nửa lời.
Nhìn vẻ kiên định của nàng, trong lòng Lâm Tam cảm động vô ngần:
- Y Liên, sao muội đột nhiên lại hỏi cái này?
Tiểu a muội ngượng ngùng lắc đầu:
- Không có gì, a ca! Đợi lần sau khi huynh trở lại, Tự Châu và Miêu trại nhất định sẽ có những biến đổi lớn, muội cam đoan với huynh!
"Nha đầu này nhất định là có chuyện gì giấu ta." Trong đôi mắt long lanh như nước của Y Liên lóe lên vẻ buồn vui lẫn lộn, khiến cho Lâm Tam nhìn càng thêm khó hiếu.
- Chuyện leo núi đao này kỳ thực cũng chẳng thần bí như trong tưởng tượng.
Trầm mặc một hồi, thấy ánh mắt tất cả mọi người đều đã tập trung lên người mình, Lâm Tam trịnh trọng vỗ vỗ tay:
- Nó không phải là vu thuật (thuật phù thủy), mà là một môn kỹ xảo cần phải chăm chỉ khổ luyện.
"Kỹ xảo?" Những người Miêu vây quanh đều cảm thấy cực kỳ kinh ngạc, đứng trên những lưỡi đao sắc bén như vậy mà không thụ thương, đây gọi là kỹ xảo ư?
- Chúng ta có thể làm một thí nghiệm trước xem!
Lâm Tam gật gật đầu, ghé sát tai Tứ Đức phân phó vài câu. Tứ Đức chạy đi như bay, chỉ một thoáng sau trong tay đã cầm tới một miếng thịt lợn còn tươi.
Lâm Tam nhận lấy miếng thịt, cứa cứa hai cái lên lưỡi đao ở núi đao, miếng thịt liền bị cắt đứt ở giữa, nhát cắt rất là ngọt. Hắn thản nhiên cười nói:
- Ta muốn hỏi mọi người, mọi người cảm thấy lưỡi đao này sắc không?
Lại còn phải hỏi? Lấy đao cắt thịt là mọi người tận mắt nhìn thấy, tuy không đến mức chém sắt như bùn, những giết lợn mổ trâu thì cũng thừa sức.
- Đương nhiên là sắc bén rồi, nếu không, sao có thể cắt đứt thịt như vậy chứ?
Mấy chàng trai Miêu tộc lớn tiếng nói, đây là một sự thực rõ ràng, a Lâm ca sao còn cố hỏi.
- Sắc bén ư? Ta thấy chưa chắc!
Lâm Tam cười cười, chỉ tay vào một chàng trai trong đó nói:
Không tin, ngươi tới thử xem!
- Thử thì thử!
Tuy nói a Lâm ca rất thần kỳ, nhưng hắn lại đang phủ nhận một sự thực rõ ràng thế này, chàng trai đó tự nhiên là không phục, dũng cảm bước ra.
Lâm Tam chậm rãi xoay chiều của miếng thịt lợn đó rồi vắt lên lưỡi đao, nói:
- Cứ làm theo phương hướng này, tiểu a đệ, ngươi thử xem!
Miêu tộc tiểu a đệ mau chóng bước lên trước, kéo đi kéo lại miếng thịt lợn kia trên lưỡi đao. Thật kỳ quái, rõ ràng nhìn thấy a Lâm ca kéo hai ba cái đã có thể cắt đứt, hắn lại phải kéo hơn mười cái mới có thể miễn cưỡng cắt miếng thịt ra. Lâm Tam cười hì hì nói:
- Thế này cũng có thể gọi là sắc bén sao?
Chúng nhân đều nhìn mà trợn tròn hai mắt. Rõ ràng là một lưỡi đao sáng choang, sao đến cắt thịt cũng trở nên khó khăn như vậy? Mà trong tay a Lâm ca, sao lại biến thành nhẹ nhàng như thế?
Y Liên tâm linh thủ xảo, nhìn một hồi rồi đột nhiên kinh hỷ nói:
- Muội hiểu rồi, đây là do đường gân khác nhau!
- Tiểu a muội rất thông minh!
Lâm Tam nhìn nàng tán dương:
- Không sai chút nào! Đây là vì thịt có thớ, thuận theo thớ thịt thì có thể cắt rất là dễ dàng, ngược lại khi cắt ngược thớ thì sẽ cực kỳ khó khăn. Tin rằng các a tỷ a muội thường ngày khi ở nhà nấu nướng đều biết được điều này!
Thực là một lời khiến người ta bừng tỉnh, đây là đạo lý dễ hiểu tới từ thực tiễn, đa số những người ở đây đều đã từng gặp qua, nhưng lại chưa từng có ai suy nghĩ tỉ mỉ như vậy.
- Nhưng, a Lâm ca, chuyện cắt thịt này và leo núi đao có liên quan tới nhau sao?
Một cô gái vội thắc mắc.
- Đương nhiên là có quan hệ rồi.
A Lâm ca chậm rãi đưa tay ra, vẫy vẫy trước mặt mọi người:
Thân thể của chúng ta cũng được cấu tạo từ máu thịt, bàn tay bàn chân cũng đều có đường vân. Nếu thuận theo hướng lưỡi đao sắc mà đứng lên thì cực dễ bị thương. Cho nên, khi các pháp sư leo núi đao, giữa hai chân và lưỡi đao đều có một góc độ độc đáo riêng biệt, cũng chính là ngược đường vân mà ta vừa mới nói. Cứ như vậy, thời gian y kiên trì đứng vững có thể dài thêm một chút, mà cũng không thụ thương.
Không nói thì không biết, nghe hắn nhắc lại, mọi người hồi tưởng lại tình hình trước đây khi nhìn thấy ma pháp sư leo núi đao, quả nhiên giống như a Lâm ca nói, thế đứng đều cực kỳ quái dị, thì ra là do đạo lý này.
- Nhưng chỉ đứng không thôi thì chưa đủ, cho dù là ngược đường vân, đứng lâu cũng vẫn thụ thương như thường.
Y Liên khẽ nói:
- Chuyện lên núi đao này còn cần phải leo lên phía trên nữa!
Vấn đề này chính là nghi vấn trong lòng tất cả mọi người, mọi ánh mắt lại một lần nữa đều tập trung lên người a Lâm ca.
- Cái này ư, cũng có cách của nó.
Lâm Tam mỉm cười gật đầu, hai tay nắm vào lưỡi đao:
- Mời mọi người nhìn kỹ tay của ta nhé!
Hắn hai tay chụm lại, nắm chặt lấy lưỡi đao sắc bén, ngón tay tựa như dính chặt lên lưỡi đao, nhưng thực ra lại chưa hề ép lên chút nào. Trong đầu Y Liên chợt lóe linh quang:
- A ca, huynh muốn nói là, không cần nắm chặt?
- Thông minh!
Lâm Tam khen ngợi:
- Khi trèo lên trên, bởi vì phải dùng lực cổ tay và ngón tay, không vững một chút là sẽ dễ bị thương, khi nắm lưỡi đao càng phải cẩn thận. Trừ nguyên lý đường vân ngược mà ta vừa mới nói qua, hai tay không thể nắm chặt, cần phải nắm hờ, nói chính xác một chút, không phải nắm đao mà là giữ lấy đao, đồng thời phải chú ý đến góc độ và phương hướng.
Hắn vừa nói vừa làm mẫu, chúng nhân đều nhìn tới không dám chớp mắt. Đợi lúc nhìn thấy khe hở lộ ra khi bàn tay hắn nắm hờ lưỡi đao thì mới giật mình hiểu ra.
Nói tới thì đơn giản, làm thì lại khó khăn. Leo núi đao không chỉ cần nắm vững kỹ xảo, còn cần phải khổ luyện lực tay lực chân, làm cho thân thể hài hòa nhịp nhàng. Pháp sư của Miêu tộc phải leo đủ ba mươi sáu đao mới có thể xuất sư, trên thực tế cũng chính là luyện tập kình đạo và kỹ xảo, phải có được hai thứ này mới có thể quá quan, khi ấy thì mới có thể yên tâm mà leo núi đao.
Leo núi đao vốn là bí kỹ không truyền ra ngoài của pháp sư Miêu tộc, nhưng qua mấy lời của hắn giải thích lại trở thành đơn giản dễ hiểu, tất cả mọi người đều lập tức hiểu ngay.
- A ca! Muội… muội có thể thử xem không?
Y Liên nhìn hắn, trong mắt tràn ngập vẻ chờ mong.
- Đương nhiên có thể rồi! Có điều muội phải nghe lời ta, không được sính cường!
"Ừm!" Y Liên mỉm cười ngọt ngào, vội vã đứng tới bên cạnh giá đao, nhìn lên những lưỡi đao sáng choang kia, tinh thần vốn bình tĩnh của nàng lại trở nên thấp thỏm.
"Tiểu a muội này thực ngang bướng!" Nhìn khuôn mặt đã đỏ bừng của Y Liên, Lâm Tam vừa thương lại vừa yêu. Dụng lực nắm chặt tay nàng, nhỏ giọng nói:
- Đừng sợ, có ta ở đây!
Y Liên nghe mà mừng rỡ, lặng lẽ miết nhẹ bàn tay hắn, lập tức tựa như có được một dũng khí lớn. Nàng cố nén tinh thần đang rối loạn lại, đầu tiên đưa tay ra nắm hờ lên lưỡi đao. Bàn chân nhỏ nhắn nõn nà như ngọc dựa theo hướng dẫn của Lâm Tam, chậm rãi bước lên giá đao.
Các chàng trai cô gái vây quanh đều nhìn không chớp mắt, người người đều toát mồ hôi lo thay cho nàng.
Quả nhiên giống như lời a ca nói, chỉ cần nắm chắc cách giữ thăng bằng là có thể đứng vững được trên núi đao. Thiếu nữ vừa kinh ngạc vừa vui mừng, lặng lẽ điều chỉnh hơi thở dồn dập của mình, hai tay hơi dụng lực. "Vụt" một tiếng đã lao lên một tầng, đứng vững ở đó.
"Hay!" Tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy, đám người Miêu hưng phấn không thôi. Y Liên đã đích thân thực hành minh chứng lời của a Lâm ca là sự thực, leo núi đao không phải là vu thuật mà chỉ là một môn kỹ xảo cần phải chăm chỉ khổ luyện.
Y Liên dần nổi hứng thú, đang muốn lên thêm một tầng nữa đột nhiên cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, thì ra đã bị người ta ôm vào trong lòng. Giọng nói dịu dàng của Lâm Tam vang lên bên tai nàng:
- Mới luyện tập qua, lực cổ tay không đủ, lên một tầng là được rồi, không nên háo thắng quá!
"Ừm!" Bị hắn ôm vào trong lòng, a muội vừa thẹn vừa mừng, trong lòng ấm áp, sung sướng dựa sát vào ngực hắn, mắt lonh lanh.
Tử Đồng cười hi hi, hướng về phía Lâm Tam nháy nháy mắt:
- A Lâm ca, huynh cần phải chiếu cố Y Liên của chúng ta cho tốt đó, nếu muội ấy chịu ấm ức gì chúng ta sẽ không tha cho huynh đâu!
- Được rồi, thời gian không còn sớm nữa, mời a Lâm ca mau mau lên núi đi!
Nhị trưởng lão tủm tỉm cười khẽ giục. A Lâm ca này thực là có bản lĩnh, không chỉ có thể thả hoa đăng biết bay, đến cả tuyệt mật thiên cổ như leo núi đao mà cũng có thể kiến giải dễ dàng, sao không khiến người ta bội phục cơ chứ? Thánh cô thực là có tuệ nhãn hơn người!
"A!" Nghe Nhị trưởng lão cất tiếng nhắc nhở, Y Liên tựa như bị dọa giật nảy mình, từ trong ngực hắn nhảy ra, đứng dậy ngượng ngùng chạy vọt đi.
Lâm Tam nhanh tay nhanh mắt kéo nàng lại:
- Y Liên, muội đi đâu?
- Mau buông muội ra!
Thiếu nữ hai má đỏ bừng:
- Muội phải đi áp sàng cho Thánh cô!
"Áp sàng cho An tỷ tỷ? Áp cái gì sàng?" Hắn còn đang chưa kịp hiểu thì thấy Y Liên đưa mắt nhìn mình, nửa thẹn nửa mừng, chạy như bay về phía sơn trại của người Bạch Miêu.
- "Áp sàng" là một phong tục của Miêu trại chúng ta.
Nhị trưởng lão mỉm cười giải thích:
- Mỗi một nữ tử khi xuất giá sẽ có thể mời một cô gái xinh đẹp đến bên cạnh, cùng nằm trên chiếc giường lớn tân hôn đó, hát ca nói chuyện, tăng thêm tình cảm, số cô nương "áp sàng" càng nhiều càng tốt. Nếu có thể đè (áp: đè) sập chiếc giường (sàng: giường) đó thì sẽ tượng trưng cho hạnh phúc mỹ mãn, như ý cát tường trong cuộc sống sau này!
"Thì ra là thế!" Lâm Tam thở dài một hơi, tìm Y Liên áp sàng, có phải là sư phụ tỷ tỷ cố ý kích thích tiểu a muội không? Không khỏi có chút quá tàn nhẫn mà!
Bọ họ tiếp tục một mạch đi lên Ngũ Liên phong, bốn phía treo đèn kết hoa, không khí mừng vui náo nhiệt, trên núi dưới núi đều tụ tập đầy người, lần lượt hướng về phía hắn chúc mừng, hồng bao không biết đã rải ra bao nhiêu nữa.
Đi đến trước cửa Bạch Miêu sơn trại, sớm đã thấy bày sẵn bàn ghế hương án, Hàn Nông và chư vị Miêu tộc trưởng lão mỉm cười quan sát hắn.
Lâm Tam vội vã đi lên trước, cung kính ôm quyền nói:
- Bái kiến các vị a thúc, bái kiến Bố Y lão đa!
Hàn Nông cầm một bát rượu gạo lên:
- A Lâm ca! Thánh cô là phượng hoàng của Miêu trại chúng ta, hy vọng ngươi có thể đối đãi người thật tốt. Nếu ngươi nguyện ý thì xin hãy uống cạn chén rượu này!
"Việc này còn phải do dự sao?" Hắn cầm bát rượu lên, uống ừng ực ừng ực một cách thống khoái.
"Hay!"Chư vị trưởng lão đồng thời vỗ tay cười rộ, Hàn Nông lớn tiếng xướng lên:
- Mời Thánh cô!
Lễ nhạc cất lên, pháo nổ vang trời, từ trên đỉnh sơn trại một nữ tử Miêu tộc uyển chuyển đi xuống. Trên trán nàng đeo đồ trang sức bằng bạc che khuất đi khuôn mặt, nàng lặng lẽ cúi đầu xuống, cái gáy thon dài tựa như đã bị nhuốm một màu hồng phấn nhàn nhạt.
"Bóng dáng kia thật quá quen thuộc, không phải An tỷ tỷ thì còn có thể là ai nữa!" Không ngờ sư phụ tỷ tỷ cũng có một ngày thẹn thùng như vậy, Lâm Tam trong lòng ấm áp vô ngần, thấy nàng chậm rãi đi tới, vội vã đưa tay ra đón.
"Ai da!" Lòng bàn tay bỗng có cảm giác nhoi nhói, hắn vội vã thu bàn tay lại, khuôn mặt khổ sở:
- Tỷ tỷ, hôm nay cũng cần châm kim sao?!
An Bích Như hừ một tiếng:
- Ai bảo ngươi ở dưới núi không thành thật chứ, động tay động chân với tiểu a muội!
Trong lòng Lâm Tam mềm lại, nháy nháy mắt ghé sát bên tai nàng, dâm dật nói:
- Hiểu rồi, ta nên động tay động chân với sư phụ tỷ tỷ mới phải chứ! Ý, đêm nay là lúc tốt rồi!
Không nhìn thấy khuôn mặt của Thánh cô, nhưng chỉ bằng vào đôi tai đã đỏ bừng của nàng là biết nàng nhất định đang xấu hổ vô cùng. Lâm Tam cười tươi, kéo tay nàng mau chóng bước tới trước án.
- Nhất bái thiên địa!
Hàn Nông trưởng lão xướng lên một tiếng, An Bích Như bàn tay run rẩy, tiểu đệ đệ nhẹ nhàng kéo tay nàng, cùng nhau quỳ xuống vái lạy.
- Nhị bái cao đường!
- A tía, a mẫu! Nữ nhi đã gả cho người ta rồi! Chính là một tiểu a ca xấu xa!
Nhìn về phía linh bài của cha mẹ, Thánh cô lẩm bẩm nói, nụ cười và nước mắt cùng tuôn ra.
- A tía, a mẫu! Con nhất định sẽ đối xử với An tỷ tỷ thật tốt. Để nàng được ăn no, mặc ấm, mỗi ngày tâm tình đều tốt, ngày ngày đều nhớ đến con, cho dù mỗi ngày có châm kim con một trăm cái con cũng không để ý!
An Bích Như che miệng cười thành tiếng, vừa thẹn vừa mừng lườm hắn một cái.
- Phu thê giao bái!
Đã đợi câu này không biết bao nhiêu năm tháng rồi, Lâm Tam nhanh chóng dập đầu xuống một cách dứt khoát, An tỷ tỷ hai mắt ươn ướt, khom người giao bái cùng hắn, thừa lúc hắn không chú ý lại nhéo mạnh vào tay hắn một cái:
- Hừ, ngươi đã lọt vào tay ta rồi!

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #612


Báo Lỗi Truyện
Chương 612/636