Chương 558: Bị lộ


Dịch: workman
Biên tập: Ngan Ha
Biên dịch và hiệu đính: Melly

Mái tóc mượt mà như mây vấn cao, đen nhánh lấp lánh, một cây trâm vàng cài xéo bên trên. Đầu đội một chiếc mũ lông cừu kim sắc, hai hàng tua buông thõng bên tai, thanh nhã cao quý, nghi thái vạn phương. Chiếc váy kiểu truyền thống của người Hồ màu vàng nhẹ nhàng quét trên mặt cỏ, như một đám mây đang lướt đi, so với nắng còn óng ánh hơn.
Da thịt nàng trong suốt như có thể nhìn xuyên thấu, như đóa hoa sen trên Thiên Sơn, không nhiễm chút bụi trần. Từ cái cổ thon thon như cổ thiên nga buông xuống một sợi dây màu đỏ, một hàng nút tròn giống đồng tiền Đại Hoa được thêu trên ngực áo nàng. Gương mặt mỹ miều ánh lên nhàn nhạt, sống mũi yêu kiều như điêu khắc bằng bạch ngọc, đôi môi hồng nhuận khẽ uốn lên, tựa một mảnh trăng non cong vút nơi lưng trời.
Làm người ta khắc cốt ghi tâm chính là gương mặt trắng như tuyết của nàng, giống một đóa mộc miên hoa thuần khiết không gì so sánh được. Vẻ mỹ lệ, trong vô thanh vô tức, mỗi khi cử động đều toát ra vẻ cao quý và kiêu sa, làm cho người ta vĩnh viễn không thể quên được.
Nàng lẳng lặng đứng đó, nhẹ nhàng như một dải tơ hồng, hai mắt thăm thẳm, như hàn băng ngàn năm không tan, không cảm giác được chút ấm áp nào.
- Ngươi... Ngươi là...
Từ tiểu thư đứng lên, biến sắc, bàn tay run nhè nhẹ.
- Ta là Ngọc Già, cũng có người thích gọi ta là Nguyệt Nha Nhi.
Nữ tử đó mắt nhìn thẳng, nhè nhẹ lắc đầu:
- Nhưng việc này không quan hệ gì tới các ngươi, các ngươi có thể gọi ta là Kim Đao Khả Hãn!
Từ Chỉ Tình cắn răng, thân thể run lên, nước mắt ứa ra thành dòng:
- Quả nhiên là ngươi, là ngươi giết hắn!
Kim Đao Đại Khả Hãn không nhanh không chậm liếc mắt nhìn nàng, lạnh lùng hỏi:
- Từ tiểu thư vì sao lại khóc? Chẳng lẽ là ta giết tình lang của ngươi sao?!
Từ Chỉ Tình lau nước mắt:
- Tình lang của ta thì sao, ta thích hắn đó! So với những người cả đời sống trong mộng mơ thì còn tốt hơn nhiều!
- Từ tiểu thư rất có dũng khí!
Đại Khả Hãn nói khẽ:
- Chỉ là làm sao ngươi biết là người ta sống trong mộng mơ không phải là một loại hạnh phúc?
Ngọc Già này mặc dù là người Đột Quyết, nhưng suy nghĩ mau lẹ, mồm miệng lanh lợi, cộng với vẻ cao quý và lạnh lùng, càng khiến cho người ta nhớ mãi. Đột nhiên nàng xuất hiện, làm cho Từ quân sư nhớ tới người nọ, nhất thời trong lòng xao động, mãi không bình tâm được.
Lý Thái vội vàng đưa mắt cho Từ Chỉ Tình, đứng dậy cười nói:
- Thì ra vị này là Tam tiễn liên hoàn Đại Khả Hãn Đột Quyết, quả nhiên là cân quắc anh hùng! Tuy chúng ta đối lập, nhưng tướng sĩ thủ hạ của lão phu rất coi trọng tiễn pháp của Đại Khả Hãn! Có thể bắn ra ba tiễn liên hoàn như vậy, quả là không có người thứ hai trong thiên hạ. Lão phu cũng tự thẹn không bằng.
Lý Thái khen như vậy quả thực lời xuất từ tâm. Mấy trăm năm nay, dù ở Đại Hoa hay Đột Quyết, người có tiễn thuật thần kỳ đến thế cũng chỉ có được một hai người mà thôi. Đột Quyết Tả Vương vốn ngạo mạn vô cùng, đứng trước mặt Ngọc Già cũng không dám tùy ý phóng túng, đủ biết Tam tiễn liên hoàn này cũng khiến cho cả người Đột Quyết phải rúng động. Một nữ tử yếu đuối mà có thể làm được như vậy quả xứng đáng được tự hào.
Ngọc Già không chút biến sắc, khẽ lắc đầu:
- Lý lão tướng quân quá khen rồi! Tiễn thuật chỉ là một môn kỹ nghệ, chăm học khổ luyện là có thể học được. Duy chỉ có sự thông minh tài trí mới là bảo vật khó tìm trên đời. Giống như chi kỳ binh của các người xâm nhập thảo nguyên lần này, chỉ ai có đảm lược cùng trí tuệ tuyệt đỉnh mới đưa ra ý nghĩ độc đáo như vậy thôi. Theo Ngọc Già thấy, suy nghĩ và kiến thức như vậy nhất định là từ một tay quân sư Đại Hoa rồi?!
Ánh mắt Đại Khả Hãn như băng, dừng lại trên mặt Từ tiểu thư, cười lạnh.
Tim Từ Chỉ Tình như bị dao cắt, nhẹ nhàng đáp:
- Có một người, hắn thông minh hơn ta nhiều, chủ ý này là hắn đưa ra đó. Chỉ là, hắn cho dù có thông minh tới đâu thì dưới Tam tiễn liên hoàn chuẩn xác kia cũng không thoát được. Ta nghĩ, Ngọc Già tiểu thư nhất định phải cao hứng lắm.
Đột Quyết Đại Khả Hãn cắn răng, sắc mặt dần dần nhợt đi. Trong lòng Từ tiểu thư nổi lên cảm giác khoái trá, trở về chỗ cũ ngồi xuống, rồi lại cảm thấy có chút chua xót.
Trong đại trướng, không khí lặng hẳn đi, một lúc sau, Ngọc Già rốt cục thở mạnh, chậm rãi ngồi xuống. Lộc Đông Tán và Ba Đức Lỗ cung kính đứng ở phía sau nàng.
- Lần đàm phán này mới bắt đầu đã gặp trắc trở rồi.
Giọng điệu của Ngọc Già dần dần lạnh lùng, trong mắt khôi phục vẻ tinh minh:
- Quốc sư, ngươi đưa điều kiện của chúng ta ra đi, để Lý Nguyên soái và Từ quân sư biết, rồi nhờ họ chuyển trình với Đại Hoa Hoàng đế.
Lộc Đông Tán gật gật đầu, lớn tiếng nói:
- Xin Lý Nguyên soái và Từ quân sư chuyển lời cho Hoàng đế bệ hạ của quý quốc biết, chỉ cần quý quốc phóng thích ngay Tiểu Khả Hãn và Hữu Vương của ta, Đột Quyết ta có thể cam đoan ít nhất trong vòng năm năm không có binh đao, tuyệt không xâm chiếm biên giới Đại Hoa một bước. Đồng thời, Đại Khả Hãn ta nguyện dùng ngàn con dê ngựa, trăm nàng mỹ nữ, mười thớt hãn huyết bảo mã kính dâng cho Đại Hoa, coi như là hảo ý giữa hai nước.
- Khẩu khí lớn nhỉ!
Từ tiểu thư nghe thế nhướng mày, cười lạnh:
- Trong vòng năm năm đình chiến, không còn xâm phạm biên quan của chúng ta? Nghe một lời của quốc sư, giống như là Đột Quyết các ngươi chiến thắng vậy. Đại Khả Hãn, bây giờ là ai cầu ai, tưởng ngươi biết rõ rồi chứ? Muốn đưa điều kiện, cũng không đến lượt người Đột Quyết các ngươi đâu!
Đại Khả Hãn không nói gì, chỉ liếc nhìn Lộc Đông Tán, quốc sư Đột Quyết lập tức phản ứng:
- Ta nghĩ Từ quân sư nói sai rồi. Người Đột Quyết chúng ta trước giờ không cầu ai. Lúc này chúng ta đàm phán, chỉ là một trao đổi ngang hàng!
"Ngọc Già này không chỉ yêu cầu vô lý, đến cả mở miệng cũng không muốn nhiều lời!" Từ Chỉ Tình tức giận đến sắc mặt trắng bệch, đơn giản chỉ quay đầu đi, rồi lại quay lại nhìn cô ta.
Lý Thái cũng giận dữ:
- Trao đổi ngang hàng? Ngưng chiến mấy năm, ngàn thớt dê ngựa, có thể đổi được Tiểu Khả Hãn và Hữu Vương tối quan trọng của Đột Quyết sao? Lộc Đông Tán, cái này là trao đổi "ngang hàng" của các ngươi hả?! Lão phu chưa từng nghe bao giờ đó.
Ngọc Già hai mắt khép hờ không nói một lời. Lộc Đông Tán nói:
- Lý tướng quân, Kim Đao Khả Hãn nói, Hữu Vương và Tiểu Khả Hãn thân là binh lính Đột Quyết, hy sinh vì nước vốn là việc đương nhiên. Nếu Đại Hoa bắt giữ họ, vậy sẽ tạo thành cục diện cá chết lưới rách*. Chỉ cần các ngươi động đến một ngón tay của Tiểu Khả Hãn, Đột Quyết ta cũng nhất định trả thù gấp trăm lần.
(* Ngư tử võng phá - ý nói không còn gì để mất ).
- Cá chết lưới rách thì làm sao? Tưởng Đại Hoa ta sợ các ngươi phải không?
Từ tiểu thư cau đôi mày liễu, chỉ vào Ngọc Già mai mỉa:
- Kim Đao Đại Khả Hãn, ngươi không dám đối diện nói chuyện với chúng ta sao?!
Ngọc Già thở dài đứng lên, chậm rãi đi ra ngoài, bước chân uyển chuyển nhưng lại toát lên vẻ kiên định khó lòng diễn tả. Đi ra tới cửa, nàng đột nhiên dừng lại:
- Từ tiểu thư, thứ cho ta nói thẳng, ở Đại Hoa, có tư cách nói chuyện với ta cũng chỉ có một người thôi!
Nàng nhè nhẹ lắc đầu, giọng nói trở nên dịu dàng đằm thắm như đang hoài niệm về một điều gì đó, hai hàng nước mắt lăn dài:
- Đáng tiếc...! Hắn đã... đã chết!
Nàng nhè nhẹ bước ra, gương mặt trắng như tuyết đón gió thảo nguyên, xinh đẹp quyến rũ như một đóa nhung hoa...
***
- Hắt xì...!
Vừa ra khỏi dịch quán, hắt hơi một cái thật mạnh, tiểu tặc quẹt nước mũi, nhìn trước ngó sau, cười hì hì:
- Ai đang nhớ ta nhỉ? Thanh Tuyền hay Tiên Nhi, hay là mọi người đều nhớ cả?!
Ninh Vũ Tích chỉnh lại quần áo cho hắn, khẽ gắt:
- Bảo ngươi mặc thêm áo vào, ngươi lại không nghe. Ngươi bị trọng thương, nếu nhiễm thêm phong hàn thì làm sao khỏi được?
Tháng bảy.
Hưng Khánh phủ nóng như lò lửa, mỗi người đều hận không được cởi sạch quần áo đi đường. Cũng chỉ có hắn lại mặc dày cộp, giống như một cái bao cát, cả đám người đang lui tới không ai không liếc hắn một cái.
Bệnh tới như núi đổ, bệnh đi như kéo tơ. Một mũi tên này của Ngọc Già thật sự hành hạ hắn chết đi sống lại. Ban đêm đổ mồ hôi, ban ngày cả người lạnh cóng. Lúc lạnh lúc nóng như vậy làm hắn gần như không chịu nổi. Nếu không phải nhờ tiên tử có diệu thủ hồi xuân, cũng khó biết được hắn còn sống nổi không nữa.
- Một phong thư tới kinh thành, đi ngựa nhanh nhất cũng cần hai mươi ngày nữa.
Hắn thở phì phò, đành bất lực lắc đầu, vẻ mặt bi ai:
- Khi viết thư thì còn đang mùa hạ, tới được kinh thành đã là mùa thu rồi, cái này kêu là nhật nguyệt như thoi đưa, trăng đổi sao dời. Nếu viết xong vài phong thư, thì chắc đã qua hết cả cuộc đời .
Tiên tử khẽ gật đầu, dịu dàng bảo:
- Ngươi đã là kẻ đào ngũ, không cần nghĩ tới việc nơi này nữa, đơn giản đào ngũ cho đến nơi đến chốn. Chúng ta về thẳng lại kinh thành đi. Các nàng ấy đều đang ở nhà chờ ngươi!
Ý niệm này đã lóe lên vô số lần trong đầu hắn. "Trở lại kinh thành, ở bên Thanh Tuyền, xem nàng sinh nhi tử. Chẳng có nơi nào khoái hoạt hơn thế. Cho dù Lý Thái trị ta cái tội lâm trận trốn tránh, lão tử cũng nhận."
- Tỷ tỷ, nàng nguyện ý theo ta trở về thật chứ?
Hắn giữ chặt tay Ninh Tiên tử, nhìn gương mặt tuyệt lệ của nàng, nhẹ giọng hỏi.
Ninh Vũ Tích tự nhiên biết hắn nói thế là có ý gì. Nhịn không được mặt nóng lên, trong lòng phát hoảng, vội vàng cúi đầu, thì thầm:
- Ta về Thiên Tuyệt phong!
- Không thể nào!
Lâm Vãn Vinh kinh hãi thất sắc:
- Tỷ tỷ, chúng ta đã như vậy rồi, nàng còn phải về nơi đó làm gì? Với thân thể xương cốt ta bây giờ, ta không thể leo núi được đâu.
Tiên tử cười nói:
- Nếu ngươi hồi kinh, đương nhiên là muốn về nhà trước, đi theo ta làm gì? Thiên Tuyệt phong không có chỗ cho ngươi ở đâu.
- Không có chỗ cho ta sao? Không thể nào, yêu cầu của ta rất thấp, mỗi đêm ôm tỷ tỷ ngủ là được rồi...
Ninh Vũ Tích mỉm cười, kiên định lắc đầu. Tiểu tặc buồn bã thở dài, lặng lẽ cúi đầu:
- Nói như vậy, tiên tử tỷ tỷ cuối cùng vẫn muốn rời khỏi ta?! Vậy được rồi, ta đi Thiên Tuyệt phong làm một cái thang dây, tự mình trèo lên. Giường chiếu quần áo, tất vớ quần lót, toàn bộ tự lo lấy.
Tiên tử đỏ bừng mặt liếc mắt nhìn hắn hỏi dồn:
- Ngươi không phải xấu lắm sao? Làm gì có thang dây nào cho ngươi leo, không phải muốn ta chết luôn chứ? Nếu ta đi theo ngươi về, không phải sẽ lấy mạng Thanh Tuyền sao? Việc này chẳng phải sẽ loạn cào cào hết cả lên à?!
- Đúng!
Hắn vỗ tay rất mạnh:
- Ta làm sao quên được việc này! Cũng sắp đánh xong rồi. Lần này trở về, đợi Thanh Tuyền sinh nhi tử xong, ta sẽ tâm sự tử tế với nàng. Chúng ta chỉ vụng trộm sờ mó, mặc dù rất kích thích, nhưng cũng không nên làm như vậy mãi!
- Ai vụng trộm với ngươi?
Tiên tử phì một tiếng, đột nhiên thở dài:
- Ta tu hành cả đời này, xem như hủy trong tay ngươi rồi. Nếu ngươi có can đảm thuyết phục được Thanh Tuyền, lúc đó tới tìm ta. Nếu ngươi làm nó đau khổ, ta không mặt mũi nào mà thấy nó, ngươi cũng vĩnh viễn đừng tới Thiên Tuyệt phong tìm ta.
- Hiểu rồi! Hiểu rồi!
Hắn sắc đảm lớn bằng trời, giữ chặt tay tiên tử tỷ tỷ, chẳng thèm nghĩ ngợi gì, vỗ phành phạch vào ngực cam đoan:
- Tỷ tỷ yên tâm, tất cả cứ để ta! Nhất định làm như vậy đi. Đêm nay chúng ta thu thập hành trang, sáng sớm ngày mai lên đường hồi kinh.
Lúc này quả nhiên mọi việc đã được suy nghĩ xong. "Cái gì Đột Quyết, cái gì Ngọc Già, tất cả đều biến đi, cái gì ta cũng không muốn nghĩ nữa. Đại tiểu thư, Tiên Nhi, Xảo Xảo, Thanh Tuyền, ta trở lại đây!" Trong nháy mắt hắn kích động đến lệ lăn dài, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của tiên tử quay đầu bước đi. Vừa chuyển thân, liền ngửi thấy mùi hương thơm ngát phả vào mặt, bỗng chạm vào thân hình thật êm ái, như đang được bọc trong một lớp tơ mềm mại. Cảm giác êm ái và nhu hòa, ẩn ước có một mùi quen thuộc.
- Ai lấy gối bông đánh ta...?
Hắn giận dữ ngẩng đầu lên, rồi a một tiếng, há to miệng ngây dại.
Mái tóc tán loạn, dòng lệ tràn đầy đôi gò má thanh lệ những đã tiều tụy đi rất nhiều, thân hình mềm mại đầy đặn kia run lẩy bẩy, nàng nhìn thẳng vào mặt hắn, nước mắt như mưa tháng sáu cuồn cuộn tuôn rơi. Trên con đường phía sau, đột nhiên vạn mã chồm lên, trong nháy mắt cả mặt đất cũng rung chuyển.
- Rạt!... Rạt!...
Hằng hà sa số kỵ binh lướt gió mà đến, gần như phá nát cả con đường.
- Từ... Từ tiểu thư...! Ngươi... Làm sao nàng đến được đây...?
- Ta đánh tên lòng lang dạ sói này!
Từ Chỉ Tình òa lên một tiếng, vung tay đấm thình thịch thẳng vào ngực hắn.
- A... Đừng đánh!.... Đừng đánh!... Ta thật không phải cố ý mà, ta là thương binh đó.
Hắn bị dọa xoay người bỏ chạy. Từ Chỉ Tình ngơ ngác nhìn theo hắn, đột nhiên "òa" lên một tiếng, che mặt nức nở, rồi loạng choạng đuổi theo.
"Đây là làm sao? Ta thật là thương binh mà!" Hắn lắc lắc đầu, vừa vui mừng, vừa chua chát.
- Hê...!
Cả trời đất ngợp tiếng ngựa hí, quay đầu lại chỉ thấy trên đường dày đặc đầu người đầu ngựa, xem ra cũng phải có tới mấy vạn người.
- Tướng quân!
Hồ Bất Quy, Đỗ Tu Nguyên, Cao Tù, Hứa Chấn, Lý Vũ Lăng, mấy vạn tướng sĩ cùng nhất tề rút đao, "xoát" một tiếng, quì xuống đất, nước mắt rơi lả chã, rồi như một cơn hồng thủy vỡ đê, rơi mãi không ngừng.

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #558


Báo Lỗi Truyện
Chương 558/636