Chương 556: Đào ngũ


Dịch: workman
Biên tập: Ngan Ha
Biên dịch và hiệu đính: Melly

Gió như từng đợt lửa táp vào mặt. Không khí Đại mạc đượm mùi gió bụi, một trời đầy cát, khắp nơi đỏ ửng lên, thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng lách tách, tựa hồ như có thể thiêu cháy vạn vật.
Cổng thành Hưng Khánh phủ nửa khép nửa mở, vô số người lữ hành không ngừng ra vào khiến cho tòa thành này thêm chút sức sống. Những binh sĩ Đại Hoa thủ vệ cửa thành, khôi giáp chỉnh tề, ai cũng đều nhễ nhãi mồ hôi, nhưng không một người nào dám cởi binh giáp ra.
Chén nồng chưa cạn, nỗi nhớ đầy vơi, mộng hoài chốn quan san, tin chàng đâu chẳng thấy?!
Say theo cơn sóng, mơ trong khói sương, tóc xanh ngả màu sầu, vì tương tư già úa!
Tình ấy có về chăng!? Dẫu in lòng, trăng tàn ngày tận…
Khi nào bóng ngựa quay về!? Bên lan, đón chàng, cười vui. Ngắm dung nhan thiếp, mãi tươi vẹn toàn!
(Ngọc Vi dịch theo thể "Từ")
Một bóng dáng yểu điệu động lòng người đứng lẳng lẽ trên thành lâu, nhìn mặt trời đỏ như máu phía xa xa, miệng thì thào điều gì đó. Ánh hoàng hôn chiếu lên gương mặt mỹ lệ của nàng, hai hàng lệ châu lăn dài trên má.
- Từ cô cô...!
Phía sau truyền đến tiếng gọi, nữ tử ấy vội vàng gạt nước mắt, xoay người lại, hỏi khẽ:
- Vũ Lăng, sao ngươi tới đây?
- Từ cô cô, người nói xem, Lâm đại ca có trở về không?
Tiểu Lý tử nức nở:
- Đã hơn một tháng rồi...
Chuyến đi từ thảo nguyên trở về, Lý Vũ Lăng đen sạm đi, cũng cao lên không ít, chẳng còn gương mặt thiếu niên non nớt trước kia nữa, hắn đã trưởng thành như một quân nhân chính thức rồi.
Sắc mặt Từ Chỉ Tình trắng bệch:
- Sẽ không sao đâu, hắn nhất định sẽ trở về thôi.
Lý Vũ Lăng buồn bã cúi đầu:
- Cô cô, người không thấy một tiễn đó của Đột Quyết Đại Khả Hãn đâu. Tam tiễn liên hoàn, thạch phá thiên kinh! Cho dù thần tiên cũng không ngăn cản được.
"Thần tiên cũng không ngăn cản được sao?" Từ tiểu thư châu lệ lăn dài, kiên định lắc đầu:
- Thần tiên sao bằng hắn được? Hắn là người xấu nhất trên thế gian này, ông trời cũng không dám nhận hắn về.
Tiểu Lý tử khẽ gật đầu, tràn đầy hi vọng nhìn ra xa xăm. Bão cát biên ngoại quay cuồng, xoáy thành một vòng lớn, làm ảm đạm đi vẻ huy hoàng của ánh hoàng hôn.
- Vũ Lăng, con tìm ta có việc gì?
Từ tiểu thư trầm mặc một lúc lâu, rồi mở miệng hỏi.
Lý Vũ Lăng vội vàng gật đầu:
- Cô cô, người Đột Quyết đang đợi câu trả lời thuyết phục của chúng ta! Sau khi chúng ta bắt sống Tiểu Khả Hãn và Hữu Vương của người Hồ, mỗi một ngày họ đều phái sứ giả đến dò xét tin tức. Vừa rồi Tả Khâu đại ca đang đóng ở Hạ Lan sơn cho khoái mã báo lại, hôm nay Lộc Đông Tán lại giao thư tới, tỏ ý muốn đàm phán cùng chúng ta.
Hồ Bất Quy một mạch xuyên qua thảo nguyên, người Đột Quyết tuy có thiên quân vạn mã, nhưng lại không ai dám ngăn trở. Vương đình bị phá, Tiểu Khả Hãn và Hữu Vương đều bị bắt, đối với Hãn Quốc Đột Quyết hùng mạnh là một việc chưa bao giờ xảy ra. Hơn nữa họ tấn công mãnh liệt Hạ Lan sơn nhiều lần không kết quả, hy sinh vô số nhân mạng, vừa căm hận vừa bi phẫn, người Hồ lần này cũng bị nghị lực và sát khí của người Đại Hoa làm rúng động.
Vì người Đột Quyết đang cố kỵ, trong vòng một tháng nay họ lui về thảo nguyên. Song phương đóng binh ở biên giới hai nước. Những xung đột nho nhỏ tuy thỉnh thoảng cũng xảy ra, nhưng không có cuộc chiến nào lớn. Trong thế giằng co này, khó mà có được một nền hòa bình rõ ràng.
- Đàm phán? Chúng ta không vội, là họ khẩn cấp thôi.
Từ Chỉ Tình ung dung nói.
"Có thể có cục diện hôm nay, tất cả thế chủ động đều nằm trong tay Đại Hoa, đó là nhờ vô số tướng sĩ dùng tính mạng đổi lấy, nhất là hắn, sống chết còn chưa biết." Trong mắt nàng chợt hiện lên làn nước mong manh, thở dài thườn thượt:
- Việc xử trí Tiểu Khả Hãn Đột Quyết và các tù binh này phải do Hoàng thượng định đoạt. Thánh chỉ chưa tới, có đàm phán cũng vô dụng, Lộc Đông Tán không thể không biết điểm này. Hắn chỉ có mục đích gây áp lực cho chúng ta thôi, từ đó trong việc đàm phán sau này cũng sẽ có chút chủ động.
Lý Vũ Lăng vội vội vàng vàng gật đầu:
- Con đến là vì việc này. Cô cô, gia gia bảo con nói với người, thánh chỉ Hoàng thượng đã tới rồi.
***
Trong ánh nắng chiều, một chiếc xe ngựa nho nhỏ, xuyên qua bão cát ngợp trời, tiếng leng keng leng keng dần dần tới gần. Ánh sáng hoàng hôn trải rộng, nổi lên một vầng đỏ như màu máu.
Từ màn xe một bàn tay trắng nõn thò ra, giật giật dây cương, giục thớt ngựa đi về phía trước. Cuồng sa thổi rèm cửa phần phật, trong xe vang lên một giọng nói yếu ớt vô lực, nghe như người bệnh nặng:
- Tỷ tỷ, đừng đi nhanh như vậy, dừng lại nghỉ tạm một chút đi! Tưởng tượng xem, dưới hoàng hôn ung dung dạo bước, chỉ có nàng và ta, mặt ai nấy đều đỏ như ráng chiều, cảnh đẹp như họa, đây là một việc lãng mạn biết bao nhiêu chứ!
"Lãng* bao nhiêu thì ta không biết, nhưng mạn* thì đúng quá rồi!" Tỷ tỷ đành bất lực lắc đầu, cười nói:
- Ngươi đó, lúc trước không phải vừa mới nghỉ sao? Buổi sáng ngủ nướng, buổi trưa bảo là quá nóng nên đòi ngủ trưa, mặt trời vừa xuống núi thì thôi không đi nữa, theo cách của ngươi như vậy thì chúng ta một ngày đi được bao nhiêu dặm đường đây?
(*Chơi chữ: lãnh ở đây là phóng túng thoải mái, "mạn" nghĩa tiếng việt là chậm)
- Đi không nhanh được thì từ tốn mà đi, ta là người bệnh mà.
Thanh âm hắn vô cùng yếu ớt, ho khan vài tiếng, hổn hển nói:
- Đi chậm một chút không sao cả, người bệnh được ưu đãi, có gì mà thiên kinh địa nghĩa! Đợi tỷ tỷ sau này đến kỳ, ta cũng chiếu cố nàng như vậy, ôm nàng từng bước đi nhẹ nhàng, nàng có chịu không?
"Phì!" Mặt tiên tử tỷ tỷ đỏ tới mang tai.
Nhìn thấy người bệnh gương mặt tái nhợt, nói nói được mấy câu, lại bắt đầu thở, trong lòng nàng nhất thời đau xót, giữ chặt tay hắn. Không khí bên trong xe rõ ràng rất nóng, duy chỉ có thân thể người bệnh là lạnh như băng, đây là biểu hiện của bệnh nặng, suy nhược cực độ. Những vết thương ngoài da tuy đỡ rồi, nhưng một tiễn đó đã chấn động lục phủ ngũ tạng, đâu thể dễ dàng phục hồi được chứ!
- Tỷ tỷ, tóc rối kìa.
Nhìn thấy tỷ tỷ nước mắt lưng tròng, người bệnh mỉm cười, nhẹ nhàng đưa tay vén mấy lọn tóc cho nàng, vô cùng dịu dàng.
Trong cảnh ngọt ngào lại có chút chua chát, dòng lệ của tỷ tỷ từ từ lăn dài, nhè nhẹ nắm chặt bàn tay hắn, áp tay hắn vào gương mặt mình:
- Ngươi đó, cũng không biết sao lại ương ngạnh thế?! Từ Ba Ngạn Hạo Đặc theo hướng thảo nguyên Đại mạc thì không đi, lại muốn ta ôm ngươi xuyên qua Hạ Lan sơn, quay về theo đường cũ. Ngươi bị thương nặng như thế, vậy chẳng phải là ngươi chịu khổ sao? Thấy rồi đó, làm gì có ai biết ngươi còn sống, càng không biết ngươi đã trở lại!
- Không biết càng tốt.
Hắn than thở:
- Ta mệt mỏi quá! Chỉ muốn tìm một chỗ không có ai, thanh tịnh một chút, chẳng muốn nghĩ tới việc gì cả, mặc kệ hết thảy. Ngủ ngon, có nhiều ngân phiếu, có mấy tỷ muội, nghe đàn ca hát! Cuộc sống ấy chẳng phải khoái hoạt lắm sao?!
- Hí, hí...!
Tỷ tỷ bật cười, một ngón tay dí vào mũi hắn, nước mắt chan hòa với nụ cười nở rộ:
- Đừng tưởng ta không biết tâm tư của ngươi... Ngươi sợ họ tìm được ngươi, đem ngươi lên bàn đàm phán, rồi không dám gặp lại người ta.
- Tỷ tỷ, hà tất nói thế. Toàn thân ta trên dưới chẳng còn chỗ nào là bí mật với tỷ nữa rồi.
Người bệnh cười khổ lắc đầu, đành bất lực nói:
- Được rồi, ta thừa nhận, nàng nói đúng. Nhưng đàm phán là việc của họ, ta không có quan hệ gì, do đó ai cũng không nên làm phiền ta. Ta bây giờ chỉ coi như là một tên lính đào ngũ, đào ngũ vô tư vô lự.
- Đào ngũ? Có mà nằm mơ.
Tỷ tỉ mỉm cười lắc đầu, lấy từ một cái hộp nhỏ ra vài món thảo dược, một mùi thơm ngát lẫn với mùi thuốc hơi đăng đắng đập vào mũi.
Người bệnh hiển nhiên là đã từng chịu đau khổ vì món này, hắn bị dọa sắc mặt trắng bệch:
- Có thể... Có thể... Không uống được không? Đắng lắm!
- Không được! Không được thương lượng.
- Vậy tiểu đệ đệ xin một thỉnh cầu, xin tỷ tỷ đem cái thứ thuốc này nhá ra cho ta, sau đó dùng miệng mớm cho ta, như vậy sẽ ngọt hơn một chút... Hà! Ngọt quá! Chẹp! Chẹp!
Đang lúc ngọt ngào, đột nhiên từ xa có tiếng bước chân nhộn nhịp, con ngựa chợt ngừng lại, tiên tử vội vàng quay mặt lại lườm hắn, mặt đỏ tới mang tai.
Người bệnh trong nháy mắt chửi um lên:
- Ai đó? Phá đại sự của ta, đang lúc uống thuốc ngọt mà!
Bên ngoài vang lên vài tiếng hét lớn:
- Bên trong là ai? Trốn trong đó làm gì? Xuống xe! Xuống xe kiểm tra!
Tiên tử tỷ tỷ vội vàng thò đầu ra, nhìn thoáng qua, vui vẻ nói:
- Tới Hưng Khánh phủ rồi!
"Hưng Khánh?" Người bệnh vội vàng vén rèm ra, hai mắt khẽ đảo qua.
Tường thành cao vút, cổng thành kiên cố, những hỏa đài sừng sững, tiếng cười nói vui vẻ, tiếng người lui tới, lầu trà quán rượu, nam thanh nữ tú, lừa ngựa lao xao, trong tích tắc đã hiện ra trước mắt.
Hơn ba tháng qua chưa từng nghe thấy nhiều thanh âm như vậy, thật là thân thuộc quá. Tiếng người huyên náo đập vào tai, cả người hắn như được uống thuốc bổ, hai mắt hơi ươn ướt: "Hưng Khánh phủ! Ta đã trở lại!"
Trong lúc đắc ý, thấy tỷ tỷ kéo ống tay áo hắn lùi về phía sau. Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy vài gương mặt ở cửa xe đang ngơ ngác nhìn tỷ tỷ, mắt trợn ngược trông rất hạ lưu.
Tỷ tỷ chỉ mặt đồ rất đơn giản, một màn lụa mỏng che mặt, nhưng thân hình yểu điệu, dáng vẻ yêu kiều ấy sao có thể che giấu được? Mấy tên thủ vệ ngoài xe nhìn thấy, mắt như đứng tròng.
Người bệnh trong nháy mắt nổi giận:
- Nhìn cái gì mà nhìn? Ai nhìn lão bà ta, ta móc mắt ra đó. Nói cho các ngươi biết, ta đã từng giết mấy vạn người rồi đó!
"Đây là tên quỉ bệnh gần chết à?" Những binh sĩ cười ha hả, nhìn hắn hai mắt thâm quầng, sắc mặt trắng bệch, thân thể lắc lư, yếu đến không chịu nổi một cơn gió, đúng là một tên bệnh gần chết rồi, đừng nói là giết người, chỉ sợ không đủ sức giết một con gà ấy chứ!
- Lên mặt làm gì, đến cả người Đột Quyết cũng còn không dám hung hăng trước mặt chúng ta. Xuống xe, xuống xe kiểm tra! Để phòng gian tế người Hồ lẫn vào trong thành.
Từ Chỉ Tình thống binh rất có qui củ, binh sĩ thủ hạ cũng chỉ nói đùa cho vui, cũng không dám làm bậy bao giờ.
Cái này kêu là "hổ rớt xuống đất bằng bị chó khinh", đã muốn làm lính đào ngũ, vậy thì cũng chỉ có nước phải xuống xe để tra xét. Nhìn bộ dạng phẫn uất bất bình của hắn, tỷ tỷ nhịn cười, dìu hắn xuống xe.
Hắn suy nhược yếu ớt tựa bên người tỷ tỷ, nhìn mấy tên binh sĩ khám xét một lần trong xe, qua một lúc lâu mới bỏ qua, phất tay để cho họ vào thành.
- Thằng bệnh quỷ! Một đóa tiên hoa cắm vào bãi cứt trâu rồi!
Một tên binh sĩ không kiềm chế được buồn bực trong lòng, phẫn hận hừ một tiếng.
"Ngươi…! Mẹ ngươi! Hoa không cắm vào cứt trâu, chẳng lẽ bắt cứt trâu cắm vào hoa sao?" Hắn nổi giận đùng đùng, muốn xông lên lý luận, tỷ tỉ mỉm cười giữ chặt tay hắn, tràn đầy vẻ yêu thương dịu ngọt:
- Ta thích bãi cứt trâu này!
Hắn cười ha hả thu tay lại, quàng lấy eo tỷ tỷ:
- Thật vậy à? Không ngờ sở thích của tỷ tỷ lại đặc thù như vậy! Cứt trâu cũng tốt, cứt trâu có chất dinh dưỡng, chuyên môn để nuôi dưỡng tiên hoa mà. Có người muốn làm cứt trâu cũng phải xếp hàng dài ấy chứ, ha ha…!
Ngồi trên xe ngựa vào thành, bỗng nghe bên tai tiếng ồn ào vô tận, chung quanh toàn là những tiếng quát, tiếng gọi nhau, các công tử cưỡi ngựa trắng, các tiểu thư mặc áo hoa, trường đình đầy hoa, tửu lâu cao cao, nhạc quán tưng bừng, tiếng ca múa lao xao, nam thanh đối đáp với nữ tú.
Hơn ba tháng không về Hưng Khánh, xuân thành này đã hoàn toàn khác với trước kia. Tinh binh Đại Hoa đưa tin thắng trận về, Hạ Lan sơn phòng thủ kiên cố như thành đồng, gần đây lại bắt sống được Khả Hãn và Hữu Vương người Hồ, cả nước Đại Hoa sôi trào, Hưng Khánh phủ lại một lần nữa tìm được cảm giác mùa xuân về nơi biên ải, vẻ phồn hoa náo nhiệt xóa sạch những ký ức chiến tranh, lại cảm thấy có bóng dáng Giang Nam biên ải xưa kia quay về.
"Ba tháng rồi, rốt cục cũng còn sống về tới đây!" Nhìn những đám tỷ muội đứng cách đó không xa, níu quần kéo áo chiêu lãm khách nhân, tiếng cười trong trẻo vang vọng cả con đường.
Vẻ phồn hoa thân thuộc biết bao nhiêu, hắn cảm giác tim mình run lên, khó có thể tự kiềm chế, nhịn không được thò đầu ra, chu miệng huýt một tiếng sáo:
- Này, vị tỷ tỷ kia! Giá trọn gói bao nhiêu thế?! Chà, tiểu đệ là lần đầu tiên đó, rất non nớt, không hiểu gì cả, xin giảm giá đi!
"Ngươi là lần đầu tiên ngày hôm nay thì có!" Nữ tử kia ưỡn người lên:
- Công tử! Ta cũng là lần đầu tiên đó. Vào nhà uống trà đi, qua đêm chỉ cần hai lượng, tiện nghi rất tốt. Ngươi đen thui như vậy, cũng không cần phải đốt đèn, bớt đi tiền dầu, giảm nửa lượng cho ngươi. Một nửa lượng, bao suốt đêm nhé!
"Tên đáng chết này!" Tỷ tỷ chích một châm vào mông hắn.
- Tỷ tỷ, ta chỉ đùa các cô ấy thôi!
Người bệnh trề môi vẻ oan ức:
- Ta chỉ muốn tìm lại cảm giác còn sống thôi!
Tỷ tỷ làm gì chẳng biết tâm tình của hắn, chỉ là cảm thấy khó chịu, lại ghen ghét, quả là bản tính trời sinh của phụ nữ. Nàng hạ xuống phàm trần, sao không nhiễm tục cho được chứ. Nàng nhịn không được cười hì hì:
- Không cho ngươi nói như vậy với nữ nhân!
- Hiểu rồi, hiểu rồi, cái này phải nói với tỷ tỷ mới đúng!
Tỷ tỷ ngượng ngùng, cũng không thấy phản đối gì.
- Ủa, đường hồ lô?!
Người bệnh hưng phấn vươn đầu ra vội vội vàng vàng ngoắc:
- Lão bản, lão bản, đường hồ lô bán thế nào?
- Năm tiền một chuỗi! Xin không trả giá.
"Hay cho câu xin không trả giá! Lúc cùng đi với Đại tiểu thư ở Hàng Châu mua đường hồ lô, lão tử mười tiền mua ba chuỗi."
- Tám tiền hai chuỗi ngươi bán không? Hôm nay trời nóng, đường chảy rồi kìa, ngày mai ngươi cũng đừng nghĩ tới việc bán nữa! Ta mua cho còn làm bộ!
- Ừm, ngươi muốn hai chuỗi à? Vậy được, tám tiền thì tám tiền!
- Mặt cây kẹo này không trơn, vừa thô vừa dính, ai nguyện ý bỏ tiền ra? Tỷ tỷ, đưa cho hắn mười tiền, chúng ta mua ba chuỗi! Không được thì đi!
- Ngọt không?
Tỷ tỷ lớn như vậy rồi, thế mà là lần đầu tiên ăn món đồ này, thấy vừa chua vừa ngọt, cực kỳ thơm ngon. Nàng liếm mép, lại nhét vào trong miệng người bệnh, cười nói:
- Vốn là năm tiền một chuỗi, ngươi dùng mười tiền mua ba chuỗi. Ngươi tiết kiệm tiền, hắn bán nhiều đường hồ lô, rốt cuộc là ai lợi đây?
- Đều có lợi, ta và hắn đều thắng cả!
Người bệnh cắn một miếng đường hồ lô, lắc đầu mỉm cười:
- Hạnh phúc, chính là cái cảm giác này!
- Tiểu tặc!
Tỷ tỷ ngơ ngác nhìn hắn, chợt kinh hỷ, đột nhiên ghé miệng hôn lên mặt hắn một cái, e thẹn nói:
- Ta giống ngươi, rất hạnh phúc!
_____________________________
*Nguyên bản Hán Việt của bài từ bên trên:
Hán Việt
Nhất bôi vị tẫn, ly hoài đa thiểu, quan sơn hồn mộng trường, ngư nhạn âm thư thiểu.
Túy lý thu ba, mộng trung yên vũ, lưỡng tấn khả liên thanh, chích vi tương tư lão!
Liêu hữu khiên tình xử, nhẫn tư lượng, nguyệt lạc thiên hiểu…
Thậm thì dược mã quy lai, ỷ lan, nghênh môn, khinh tiếu. Khán ngã hồng trang, dữ thiên bất lão!
Dịch nghĩa:
Một chén (rượu) chưa hết, nỗi nhớ ly biệt càng thêm ít nhiều, hồn ôm giấc mộng dài nơi biên ải, thư từ tin tức càng thưa dần
Say theo sóng nước mùa thu, mơ mộng trong sương khói, đôi tóc mai xanh sầu khổ, chỉ vì tương tư nên già úa
Liệu có kéo được mối tình về, kiên trì hoài niệm, (dẫu cho )trăng tàn ngày tận
Lúc nào (chàng) mới lên ngựa trở về, (thiếp) tựa lan, đón tận cửa, khẽ cười, (chàng) ngắm nhìn thiếp trang điểm tươi thắm, không già theo thời gian.
Dịch thơ (Ngân Hà) lời 1:
Ly rượu nồng chưa cạn
Đầy vơi một nỗi niềm
Biệt ly sầu nhung nhớ
Biên ải mộng triền miên
Bặt tin người từ đó
Mấy thu hoài chờ mong
Tóc phai màu sương khói
Lệ tuôn chảy trong lòng
Hồn vương vấn tương tư
Ngày tàn rồi đêm tận
Thiếp vẫn đợi bóng chàng
Trở về từ chiến trận
Khải hoàn khúc hoan ca
Như nụ hoa tươi thắm
Thiếp cùng chàng đoàn viên
Mừng ngày về chiến thắng.
Dịch thơ (Ngân Hà) lời 2:
Rượu nồng đắng ngắt bờ môi
Lòng người đã trải đầy vơi nỗi niềm
Biệt ly sầu nhớ triền miên
Ôm trường mộng ảo nơi miền biên cương
Xa xôi tin tức chẳng tường
Mỏi mòn trông đợi thu nhường đông sang
Tóc mai nhuốm ngả màu sương
Mắt khô lệ cạn đau thương khôn cùng
Tương tư vương vấn muôn trùng
Ngày tàn đêm tận, thiếp mong chàng về
Chàng ơi, lạc bước sơn khê
Hãy đừng quên đó, hẹn thề hôm xưa
Khải hoàn một khúc hoan ca
Ngựa về chiến thắng đôi ta sum vầy
Nhớ chàng một chút hao gầy
Thiếp như hoa nở mừng ngày đoàn viên

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #556


Báo Lỗi Truyện
Chương 556/636