Chương 542: Nàng muốn làm gì?


Dịch: Workman
Biên tập: Melly

Tiếng gió rít lên bên tai, chỉ nghe tiếng người Đột Quyết kêu gào, Lâm Vãn Vinh căn bản nghe không rõ họ gọi cái gì.
Đại Khả Hãn giữ chặt tay Tát Nhĩ Mộc, ánh mắt không rời khỏi ba bộ lạc, ngón tay thanh mảnh của nàng không ngừng chỉ trỏ, vui vẻ giảng giải cho Tát Nhĩ Mộc. Tiểu Khả Hãn gật đầu không ngừng, hướng về phía những dũng sĩ vẫy tay ủng hộ.
Có hai vị Khả Hãn tự mình đến nơi, lại thêm vẻ đẹp trí tuệ có một không hai của Ngọc Già, đại Khả Hãn xuất ra kim đao, nói trắng ra là muốn từ những dũng sĩ chiến thắng sẽ chọn lựa Hãn vương mà nàng sẽ chung thân gửi gắm. Với sự ủng hộ và hấp dẫn lớn lao trước mặt như thế, đừng nói các dũng sĩ đang cướp dê, đến cả những người Hồ bàng quan cũng sôi trào nhiệt huyết, lực chiến đấu trong nháy mắt được tăng thêm gấp bội. Đây là một cơ hội ngàn năm khó gặp được, cho dù hy sinh tánh mạng, họ cũng tuyệt không hối hận.
Loại tâm tình này chẳng mấy chốc đã truyền tới tràng đấu Điêu Dương. Từ hai phương hướng khác nhau, có hai bộ lạc cùng xuất phát với Nguyệt Thị, vó ngựa dũng mãnh làm cuộn lên từng trận bụi mù, những người Hồ như một cơn cuồng phong vun vút qua thảo nguyên, bốc lên vô số cỏ khô lá rụng.
Trông từ xa xa, hình như những móng ngựa của họ còn chưa từng chạm xuống mặt cỏ. Những dũng sĩ Đột Quyết không ngừng vung roi, trong mắt ánh lên hưng phấn lẫn hung tàn, phát huy kỹ thuật tới cực hạn, ra sức lao về phía con dê rơi trên mặt đất.
Nếu nói trận trước thủ thắng dễ dàng, không hề có áp lực gì, thì đối thủ trận này còn hung hãn hơn, liều mạng hơn, tình thế nghiêm trọng hơn rất nhiều. Vì Hữu Vương không tham dự, cơ hồ trận này là cơ hội trời ban, tất cả mọi người đều muốn thắng.
Dưới tình huống này, Lâm Vãn Vinh sắp xếp để lão Cao và Hồ Bất Quy ở đầu đội ngũ, chính là muốn lợi dụng sự mạnh mẽ và tốc độ rất nhanh của họ. Hai người bọn họ lao thẳng vào đối thủ, luận về thể hình, tố chất cá nhân và năng lực đơn đả độc đấu đều hơn xa những người Đột Quyết kia.
Sự biến đổi đấu pháp này quả nhiên thu hoạch nhiều hiệu quả. Căn bản không cần nhiều lời, Cao Tù một ngựa dẫn đầu lao lên trước tiên, giống như một sát thần lọt vào địch trận. Đến cả dê ở đâu, hoặc dê trong tay ai cũng không thấy rõ, chỉ vung đại đao, hướng về phía đầu đối thủ mà chém xuống, dáng vẻ hung bạo đó giống như không phải là tới để cướp dê, mà là cướp mạng người ta.
Hai bộ tộc người Hồ hiển nhiên chưa từng ngờ tới việc này. Bộ lạc Nguyệt Thị nhỏ yếu nhất thảo nguyên lại đến cả dê cũng không thèm, cứ lao lên liều mạng với họ.
Những dũng sĩ hai tộc lao ngựa đến trước tiên cơ hồ đều là lực lượng tinh nhuệ nhất bộ lạc, năng lực chiến đấu vốn rất cường hãn. Chỉ là quá xui xẻo, họ gặp phải tên thống lĩnh Đại Hoa che mặt. Người Hồ cường hãn đến đâu nhưng nói về bổn sự đánh đấm cận thân, thì có ai là đối thủ của Cao Tù chứ?
Vài tên kỵ thủ vừa cầm được thân dê ướt mem vào tay, còn chưa kịp chớp mắt, đã bị độn đao của Cao Tù liếm qua, lập tức đầu nở lên một đóa hoa đỏ rực.
Loại coi đối thủ như cừu địch sinh tử như thế này, cứ gặp là chém, man rợ hung tàn không nói gì đến lý, trong nháy mắt đã làm thế trận của người Hồ đại loạn.
Thừa lúc lão Cao một tay chặn đường, đối thủ không kịp đề phòng, Hồ Bất Quy cười ha hả lao đến như gió. Gập người xuống chụp được thân dê ẩm ướt rơi trên mặt đất, "xoát" một cái, gã đã lao về phía trước.
Mở đầu như vậy, xem ra bộ tộc "Nguyệt Thị" yếu nhất thảo nguyên đã chiếm được tiên cơ, khiến cho những kẻ khác mở rộng tầm mắt.
Hai bộ tộc người Hồ phục hồi tinh thần lại. Họ bị chọc cho nổi cơn đơn, "ngao ngao" gầm thét, vòng qua lão Cao không thể trêu vào kia, thúc ngựa đuổi theo Hồ Bất Quy.
Kỹ thuật của người Đột Quyết quả là thiên hạ vô song, lão Hồ vừa nắm lấy con dê. Mắt thấy khoảng cách với người Hồ càng ngày càng gần, như muốn đuổi kịp đến nơi. Hắn đột nhiên hét lớn một tiếng, hai tay nắm lấy con dê, ném chéo ra ngoài.
Thân dê như có mắt, bay thẳng về phía một tên Nguyệt Thị tộc nhân đang đợi sẵn phía ngoài ba trượng.
Lực tay Hồ Bất Quy quả là không nhẹ. Tên Nguyệt Thị tộc nhân vươn tay ra, vất vả lắm mới ôm được con dê ướt. "bẹp", nước từ con dê kia nhất thời văng tung tóe khắp mặt mũi.
"Con mẹ nó quả nhiên là mùi thịt tươi, mùi vị cũng rất khác biệt!" Lâm Vãn Vinh phì phì vài tiếng, ra sức nhổ ra mớ nước lọt vào miệng mình, giục ngựa chạy vội.
Không còn giữ dê nữa, người Đột Quyết lập tức buông tha không đuổi theo Hồ Bất Quy, mà chuyển toàn lực vây công Lâm Vãn Vinh. Chỉ trong tích tắc, họ chia làm hai đội có kỹ thuật giỏi nhất, dùng những thớt ngựa Đột Quyết tốt nhất lao lên.
Gió ù ù bên tai, tiếng hò hét ở phía sau vang dội, người ngựa tộc Hồ như hợp lại với nhau thành một thể.
Mắt nhìn thấy khoảng cách ngày một gần hơn, những hơi thở của đại mã Đột Quyết hầm hập, tiếng hò hét và ánh mắt của người Hồ dần dần rõ ràng.
- Đưa ta!!!
Hồ Bất Quy dùng tiếng Đột Quyết lớn tiếng hô. Hắn đã đến chỗ gần Lâm Vãn Vinh rồi.
Hai tay vung lên, khoảng cách giữa hai người chừng ba trượng.
"Hắc…" Thấy cứu tinh đến, Lâm Vãn Vinh mừng rỡ, gầm lên một tiếng, vung con dê lên ném ra ngoài.
"Bẹp!" Con dê béo ngâm nước rơi tõm xuống cỏ, làm tung lên một đám bụi đất. Tướng sĩ Đại Hoa choáng váng.
"Lâm tướng quân quá yếu! Thân dê chỉ bay ra ngoài hơn một trượng, nếu chỉ là như thế thì cũng không sao, nhưng phương hướng lại hoàn toàn ngược lại. Không trước không sau, lại rớt ở dưới chân đám người Hồ đang đuổi theo, thẳng tắp còn hơn dùng thướt để kẻ nữa. Những đối thủ người Hồ vẫn không giảm tốc độ, nhưng dường như không tin nỗi vào mắt mình.
Đám người Đột Quyết chung quanh đang chứng kiến cuộc chiến đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo đó là bổ nghiêng bổ ngửa ngoác miệng cười vang. Tiểu bộ lạc đúng là tiểu bộ lạc! Lực tay như thế mà cũng dám tự xưng là dũng sĩ? Cũng dám tới Điêu Dương? Thật là làm mất thể diện người thảo nguyên!
Trên đài Ngọc Già và tiểu Khả Hãn đang xem cuộc chiến, nhịn không được nhè nhẹ lắc đầu, buồn cười không thôi.
"
Quà trời ban cho à?!" Nhìn con dê béo rơi xuống chân ngựa mình, tên Đột Quyết đang đuổi theo không dám tin việc này là thật.
Cũng may họ đều là tinh anh dũng sĩ được huấn luyện cực tốt, sau một thoáng sững sờ đã phản ứng ngay, tốc độ ngựa không giảm, hơi cúi mình xuống là lấy được thân dê, quật roi vào khoái mã, phóng về phía trước. Mới được vài bước, liền thấy có gì đó không ổn, vừa ngẩng đầu nhìn lại, nhất thời hết hồn hết vía.
Tên Nguyệt Thị tộc nhân yếu đuối đó, cả dê cũng ném không nỗi, chẳng biết khi nào đã xoay ngang cả thân ngựa. Ánh mắt hắn lạnh lùng, cũng chẳng thèm quan sát, đại đao trong tay vung lên như một đạo hàn quang mãnh liệt, nhằm thẳng ngay đầu vun vút bổ tới.
Song phương vốn cách xa nhau mấy trượng thì tên dũng sĩ người Hồ có thể lợi dụng kỵ thuật tinh thông. Nhưng khoảng cách ngắn như vậy thì làm sao tránh được? Mắt thấy mũi đao sắp chém xuống người mình, tên Đột Quyết tinh nhuệ chỉ biết vội vội vàng vàng giật đầu ngựa, đại mã Đột Quyết ngẩng đầu hí lên, hai chân chồm cao, quay sang một bên, khó khăn lắm mới né được mũi đao, nhưng cũng chật vật vô cùng.
Năm sáu người người Hồ dẫn đầu, khoảng cách rất gần nhau, chỉ một tích tắc này, họ đột ngột giảm tốc độ, thế trận trong nháy mắt trở nên hoảng loạn. Chẳng biết khi nào, vốn Nguyệt Thị tộc nhân như một đám cát rời, không ngờ đã giục ngựa vây quanh giống như một bầy sói đói, trong mắt lóe ra vẻ hung tàn vô cùng.
"
Chém!" Lâm Vãn Vinh khẽ quát một tiếng, đại đao trong tay lão Cao lão Hồ đồng thời nhấp nhoáng hàn quang, tức thì hất tung hai tên rớt xuống ngựa. Nguyệt Thị tộc nhân làm thành một vòng, không phải chém đầu người thì chém chân ngựa, trận pháp vô cùng thuần thục. Họ hung ác như bầy sói, không có đao nào trật mục tiêu. Máu me bắn ra tung tóe, trong nháy mắt đã loại bỏ vài tên tinh nhuệ nhất.
Trước biến hóa sát bên mình, đám người Hồ phía sau như ở trong mộng bừng tỉnh, cùng nhau lao lên. Nhưng lúc này thì mọi việc đã muộn rồi, những tên dũng sĩ tinh nhuệ sớm đã bị hạ gục xuống ngựa, bị Nguyệt Thị bộ lạc vung đao chém loạn, móng ngựa dẫm đạp, chẳng có mấy tên có thể thoát khỏi vòng vây.
Việc kế tiếp thì đơn giản! Hai bộ tộc còn lại, trước chiến thuật tàn bạo của đám Nguyệt Thị không cướp dê mà chuyên chém người như một bầy sói, hoàn toàn không kịp chuẩn bị, dưới tình cảnh thương vong quá nửa, chỉ biết trơ mắt nhìn lão Cao một ngựa dẫn đầu, giơ cao thân dê chạy tới đích. Họ thủy chung vẫn không thể phá được sự phong tỏa của bầy sói trước mặt.
Tình thế nghịch chuyển. Nguyệt Thị thắng! Với một bộ lạc nhỏ bé yếu đuối bậc nhất, có thể chiến thắng hai cuộc giữa đám quần hùng ở Điêu Dương đại hội này, quả là một thắng lợi vinh quang. Chiến thuật của họ để lại cho người ta ấn tượng sâu sắc, tuy đối với những bộ lạc lớn thì không ảnh hưởng gì, nhưng đối với những bộ lạc nhỏ trước giờ bị chèn ép thì đây đúng là một con đường sáng để đi.
Người thắng làm vua! Người Đột Quyết sùng bái vũ lực sớm quên đi vẻ khinh thường lúc trước, cùng nhau ùa lên, nhiệt liệt hoan hô tiểu bộ lạc này.
Trên mặt đại Khả Hãn Đột Quyết tràn đầy niềm vui chiêm ngưỡng chiến địa, đang nói gì đó với Tát Nhĩ Mộc, thỉnh thoảng chỉ trỏ về bên này vài cái, hình như đang giảng giải cho tiểu Khả Hãn về chiến thuật của Nguyệt Thị.
Một thiếu nữ Đột Quyết mỹ lệ, tay cầm một vòng hoa được kết rất tinh tế, mặt đỏ ửng ngượng ngùng, do dự đôi chút, rốt cục đem hết dũng khí, chạy sang bên này.
"
Lần này chắc là tới để tặng hoa cho ta rồi. Rốt cục cũng có người hâm mộ ta!" Lão Cao đưa thân dê lên quá đỉnh đầu, dương dương đắc ý ưỡn ngực ra
Thiếu nữ Đột Quyết đó chạy vòng qua, hết nhìn đông tới nhìn tây, bồi hồi trong chốc lát, đột nhiên lao như điên về một phía, mặt đỏ như hơ lửa, đeo vòng hoa mỹ lệ vào cổ Lâm Vãn Vinh đang ngẩn người ra.
"
Đây là chuyện gì thế?" Hắn còn chưa kịp phản ứng gì, cô thiếu nữ Đột Quyết đó lại lấy hết dũng khí, vội vã hôn phớt lên mặt hắn, cất lên một tràng tiếng Đột Quyết trong trẻo, ngượng ngùng liếc nhìn hắn rồi xoay người chạy mất.
"
Lại một dũng sĩ được chọn rồi!" Những người Hồ chung quanh gào lên những tiếng hú và hoan hô động trời. Tiếng vỗ tay, tiếng cười tràn ngập cả thảo nguyên!
"
Không thể nào! Ta đã che giấu vẻ anh tuấn dưới mặt nạ rồi mà. Hơn nữa rất cố gắng ẩn đi mị lực của mình, như vậy mà cũng bị người ta thấy được sao? Thân là một nam nhân xuất sắc, quả thật là phiền toái!" Hắn cười hắc hắc, tỏ vẻ bất lực lắc đầu.
Cao Tù trừng mắt chu miệng: "
Cái kẻ không biết xấu hổ đó mà cũng có thể bị người ta nhìn trúng sao?! Mị lực của Lâm huynh đệ, thật là chẳng phân biệt quốc gia!"
- Vòng hoa này không tệ, rất nhiều hoa nữa!
Vỗ vỗ vòng hoa thiếu nữ vừa tặng, Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Hồ đại ca, nha đầu đó vừa rồi nói cái gì thế? Quá ồn đi, ta nghe không rõ!
"
Không ồn ngươi cũng nghe không rõ!" Hồ Bất Quy cười nói:
- Không nên phiên dịch, biểu đạt không hay lắm đâu!
Trong lòng Lâm Vãn Vinh vui như mở hội, nghiêm trang nói:
- Biểu đạt không hay sao? Ta hiểu được mà, đơn giản chỉ là thiếu nữ thổ lộ… đại loại cái gì cao lớn anh tuấn, dũng mãnh vô địch, ta yêu ngươi lắm, có cái gì mà khó nói chứ? Ta nghe những lời này quen rồi! Chỉ là biểu lộ bằng tiếng Đột Quyết thì ta chưa từng nghe qua, Hồ đại ca huynh mau phiên dịch đi … Chà, không nghĩ huynh lại cho ta hèn mọn như vậy, kỳ thật ta chủ yếu là muốn đề cao trình độ tiếng Đột Quyết của ta thôi.
- Cần thông dịch thật chứ?
Lão Hồ ngập ngừng một lúc lâu, rốt cục nhịn không được:
- Câu tiếng Đột Quyết này, kỳ thật cũng dể hiểu thôi. Nàng nói là… "
Ngươi là một dũng sĩ yếu đuối như vậy, trên thảo nguyên trước giờ chưa hề gặp qua. Ngươi rất đặc biệt, do đó, ta rất thích ngươi!"
"
Phụt…" Lão Cao đang uống nước lập tức phun sạch ra ngoài: "Thì ra thiếu nữ Đột Quyết không phải ai cũng yêu anh hùng, thì ra có người thích cẩu hùng đấy chứ!"
- Cái gì nhỏ yếu?! Ta nhỏ chỗ nào!
Lâm Vãn Vinh nhảy dựng lên gào như sấm:
- Hồ đại ca, ngươi nói cho nàng biết, ta rất hùng vĩ đó! Không có chỗ nào không hùng, không có chỗ nào không vĩ, có dịp con bà nó gọi nàng đến tự mình xem đi, dọa chết nàng ấy chứ!!
Mọi người cười ha hả, thắng hai trận liên tiếp, không khí dễ chịu hơn nhiều.
"
Ò ò…" Tiếng kèn lệnh ngắn vang lên, thảo nguyên nhất thời bùng lên tiếng vỗ tay và hoan hô như thủy triều. Ngẩng đầu nhìn lại, hơn mười thớt đại mã Đột Quyết thần tuấn đang chạy như bay khiến bờm tung lên trong gió thảo nguyên. Những kỵ sĩ này có thân hình tráng kiện, vóc người khôi ngô, cưỡi ngựa lững thững đi tới, những thanh đao lấp lánh như tuyết xẹt qua trời xanh, chỉnh tề như một, giống như tia chớp lóe qua.
- Đồ Tác Tá ra thi đấu rồi!!!
Hồ Bất Quy thì thầm.
Tuy không thấy rõ mặt Đồ Tác Tá, nhưng Đột Quyết Hữu Vương bao nhiêu năm nam chinh bắc chiến, khí thế sao như bình thường được? Đội hình dũng mãnh của hắn vừa bước lên ai nấy đều nhận ra ngay lập tức. Bốn phía nhất thời vang dậy tiếng vỗ tay như sấm, tiếng cổ vũ đổ tới như thủy triều lên.
Đồ Tác Tá một ngựa dẫn đầu lao lên trước tiên, loan đao như một tia điện lóe ngang trời.
"
Hí í í…" bảo mã dưới người hắn đột nhiên dừng lại, chân trước chồm lên không, gần như thành một góc chín mươi độ so với mặt cỏ, cất tiếng hí như không dứt. Thân hình Đồ Tác Tá như chiếc lá dính chặt trên lưng ngựa, không một chút hoảng loạn.
Đợi con tuấn mã chồm lên cao ngất, Đồ Tác Tá lấy cung tên trong tay giơ lên.
Hai tay hắn hoàn toàn không bám lưng ngựa, chỉ dựa vào đôi chân kẹp cứng, thân hình gần như nằm song song với mặt cỏ.
"
Oang!" Dây cung vụt lên, một mũi tên như tia sét cắt ngang trời cao, bay thẳng lên mây.
"
Oác…" Một tiếng kêu thê thảm xuyên thấu tầng mây, một con nhạn đang bay rất nhanh trên không trung, bỗng rơi tõm xuống đất như một hòn đá. Mũi tên sắc bén đó không lệch phân nào, găm vào giữa hai mắt nó. Những vệt máu theo cánh chim từ từ chảy xuống.
Tuấn mã ngẩng đầu đứng thẳng lên, rốt cục bình tĩnh lại. Đồ Tác Tá ngồi ngay ngắn trên ngựa, cả người bất động, trường cung không biết lúc nào đã được giắt sau lưng, giống như từ nãy giờ không hề phát sinh việc gì cả.
- Hay quá!
Lần này đến cả Hồ Bất Quy cũng không nhịn được phải tán dương. Quả nhiên không hổ là Đột Quyết Hữu Vương, một cú bắn nhanh gọn, người ngựa và cung tên trong nháy mắt chỉnh tề, không thể bắt bẻ được gì nữa.
Người Hồ chồm lên hoan hô, dậy tiếng sôi trào. Đây chính là thần kỹ của Đồ Tác Tá, ngồi trên lưng ngựa đang chồm lên, công phu "
tiễn xuyên song nhãn", so với Tát Nhĩ Mộc bắn dây, thì cao hơn không phải chỉ một cấp bậc mà thôi, thoáng cái đã làm lu mờ danh tiếng của tiểu Khả Hãn.
Thân là con trai của Bì Già Khả Hãn trên thảo nguyên, lại bị Hữu Vương liên tục chèn ép, Tát Nhĩ Mộc lặng lẽ cúi đầu, trong mắt thoát khỏi vẻ hoang mang. Ngọc Già kéo tay hắn, nhè nhẹ lắc đầu, dịu dàng an ủi, cũng không biết nói câu gì đó mà khuôn mặt kia lại nở một nụ cười.
Đồ Tác Tá một tiễn kinh hồn, lúc này không khỏi đắc ý. Hắn ngạo nghễ phi ngựa, đi tới điểm xuất phát, mỉm cười vẫy vẫy chung quanh, làm vô số thiếu nữ hoan hô ầm ĩ.
Người Hồ quả nhiên không hổ là dân tộc lớn lên trên lưng ngựa, tiễn thuật có thể nói là thiên hạ vô song. Trong lòng Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ may mắn, nếu Đồ Tác Tá đánh trận trước, hươu chết về tay ai quả thực rất khó nói. Những người Hồ phải chiến đấu với Đồ Tác Tá sau này thật sự sẽ rất khó khăn.
Hữu Vương rốt cục đã tham gia rồi. Không khí tại nói này trở nên căng thẳng và nóng bỏng! Tất cả những người Đột Quyết đều dán mắt nhìn thẳng vào con dê được treo trên giá gỗ giữa thảo nguyên, mong muốn thấy được thân thủ của dũng sĩ lợi hại nhất thảo nguyên.
Còn đối thủ của Đồ Tác Tá sớm đã bày xong trận hình, thận trọng nhìn hắn, tùy thời chờ đợi cuộc thi bắt đầu.
- Xin đại Khả Hãn chặt dây!
Giọng điệu của tế ti Đột Quyết mang theo vẻ hưng phấn. Hữu Vương đã tự mình tham dự cuộc thi, người có tư cách bắt đầu cuộc thi, đương nhiên ngoài Kim Đao Đại Hãn mỹ lệ này thì không còn ai khác.
Ngọc Già mỉm cười, chậm rãi đứng dậy, đang lúc tất cả mọi người nghĩ rằng nàng sẽ đi lên đài cao chém dê thì nàng lại nhè nhẹ vươn mình, bàn tay nhỏ bé giơ lên, bên cạnh có một thị nữ đưa lên một cây loan cung rất tinh xảo.
Ngọc Già nắm loan cung trong tay, giật dây cung vài cái, nở nụ cười tự tin.
Tiểu Khả Hãn Tát Nhĩ Mộc đứng bên người nàng, vẻ mặt vô cùng căng thẳng, hai tay hơi run lên.
Lão Cao cũng rất lo lắng, nhịn không được kêu lên:
- Nguyệt Nha Nhân sao ngu ngốc thế? Nói về bắn tên, nàng làm sao có thể so được với một tiễn bắn thủng mắt nhạn như Đồ Tác Tá chứ? Tiểu Khả Hãn vừa rồi đã thua một trận, nàng còn thua nữa, vậy quả thật thanh danh cũng đi xuống theo.
Hồ Bất Quy cũng có vẻ đồng cảm. Mặc dù họ và Ngọc Già có thân phận là địch nhân, nhưng so với Đồ Tác Tá, thì Nguyệt Nha Nhân từng đồng hành chung một đường, đồng sinh cộng tử, hiển nhiên phải được họ ủng hộ rồi.
Ngọc Già từ từ giương loan cung, một mắt mỹ lệ từ từ nheo lại, tập trung hết tinh thần, ngắm thẳng vào dây thừng.
Tất cả mọi người đều nín thở, lúc này, mặc kệ là người Đại Hoa hay là người Đột Quyết, không một ai biết nàng muốn làm gì.
Mặc dù Lâm Vãn Vinh tự nhận thiên hạ đệ nhất thông minh, trước mặt Ngọc Già cũng không rõ được. Nữ tử người Hồ mỹ lệ này, trước giờ đều khiến cho người ta đoán không ra nàng muốn làm gì.
OOo
Nói vài lời ngoài lề:
Thế nào có thể làm một người mất đi một đoạn ký ức? Đừng cảm thấy việc này không có khả năng thực hiện được. Nếu huynh đệ cảm thấy hứng thú có thể đến xem việc nghiên cứu siêu năng của KGB thì biết. Liên Xô nhiều lăm trước đã áp dụng cho người đó.
Ta thích xem Discovery Channel, có thể biết được rất nhiều những sự vật kỳ lạ, thế giới rộng lớn vô hạn, không ngừng có những thứ mà ngươi và ta không biết được.
Kỳ thật, thế giới động vật cũng thật là đẹp!

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #542


Báo Lỗi Truyện
Chương 542/636