Chương 48: Dạ đàm


Dịch: mtq
Biên dịch,Biên tập: dester, Sát Thủ Dola

Lúc hai người ra khỏi cửa thì trời đã sâm sẩm tối, Lâm Vãn Vinh nghĩ đến chuyện nước hoa nên bèn đi tìm một cửa hiệu bán đồ thuỷ tinh trên phố. Ở cái thời đại này thuỷ tinh là một thứ xa xỉ phẩm, trong phòng Lâm Vãn Vinh chỉ có một tấm gương đồng cũng là vì nguyên nhân thuỷ tinh quá đắt mà ra.
Lâm Vãn Vinh cẩn thận tìm một lượt cuối cùng thì cũng tìm thấy một chiếc bình nhỏ thích hợp để đựng nước hoa, nhưng vừa hỏi giá tiền thì một chiếc bình nhỏ như vậy mà giá đến hai lượng bạc, quả thật là quá đắt.
Lâm Vãn Vinh cắn răng mua một lúc đến mười chiếc để trong túi, mặc cả một lúc cuối cùng vẫn phải bỏ ra chín lượng bạc.
Biểu thiếu gia nhìn hắn kỳ lạ hỏi:
-"Cái bình đựng chất lỏng nhỏ như vậy ngươi dùng làm sao tiện chứ? Trong phòng ta có nhiều chiếc lớn hơn nhiều, nếu ngươi cần ta sẽ thưởng cho ngươi."
Lâm Vãn Vinh cố gắng nín nhịn không đánh cho tên đầu lợn này một trận, hắn nghiến răng nói:
-"Không sao, cầm nhiều hơn mấy cái, đi tiểu càng thoải mái."
Khi đến Diệu Ngọc Phường thì đèn đuốc đã sang trưng, lần này có nha hoàn dẫn hai người lên thẳng trên lầu.
Quách Vô Thường hỏi con nha hoàn đi trước mặt nói:
-"Hôm nay Đông Mai có rỗi không?"
Nha hoàn nói:
-"Bẩm công tử, Đông Mai cô nương hôm nay chỉ chuyên đợi công tử thôi đó."
Quách Vô Thường cười dâm hai tiếng, Lâm Vãn Vinh vô cùng kinh ngạc, hắn đã nói biểu thiếu gia hôm đó không gặp Tần Tiên Nhi nhưng vì sao lại không có ý kiến gì kia chứ, thì ra là đã thông dâm với một phấn đầu khác rồi. Tần Tiên Nhi này quả thật cao tay xem bệnh mà cho đúng thuốc.
Đến nơi, Quách Vô Thường quay đầu nhìn Lâm Vãn Vinh nói:
-"Lâm Tam! Vẫn theo như cũ, ngươi ở đây đợi ta, sau hai giờ chúng ta sẽ cùng về."
Dám cá là hắn vẫn cho rằng hôm đó Lâm Tam chỉ chuyên ngồi đợi hắn mà thôi, hắn thông dâm với một phấn đầu hơi có chút nhan sắc nhưng nào có biết Lâm Tam này đã quan hệ với phấn đầu xinh đẹp nhất ở đây kia chứ.
Nhìn bóng dáng phong lưu đắc ý của Quách Vô Thường , Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười khổ, ngươi đi hưởng thụ phong lưu khoái lạc đi, còn ta thì ở bên ngoài hóng gió, làm thiếu gia thật là thoải mái quá đi.
-"Lâm công tử, đang nghĩ gì vậy?"
Một giọng nói trong trẻo từ sau lưng hắn truyền tới. Lâm Vãn Vinh quay đàu lại nhìn thì thấy Tần Tiên Nhi nhan sắc tuyệt vời đã xuất hiện trước mặt hắn.
Khuôn mặt phù dung, đôi môi điểm giáng, gò má ửng hồng, ánh mắt có chút ngượng ngùng xấu hổ, chưa mở miệng mà đã cười duyên dáng. Một chiếc áo dài bách hợp màu tím bó sát làm hiện rõ lên những đường cong tuyệt mỹ của cơ thể nàng, phía trước thì đầy đặn, đằng sau thì nở nang.
Lâm Vãn Vinh nhìn lướt qua cặp mông tròn lẳn nở nang của nàng mà thầm nuốt nước bọt, hắn nghĩ cô nương này mông hay dung mạo đều mê hồn người như nhau nếu vuốt ve lên đó cũng không biết sẽ có cảm giác như thế nào đây.
-"Ta đang nhớ Tần cô nương đó."
Lâm Vãn Vinh cười nói, hắn vốn là một cao thủ lão luyện, lúc này bản tính phong lưu lại xuất hiện, đùa giỡn một chút cũng chẳng hàm hồ chút nào.
-"Làm sao mà thiếp tin được hắn kia chứ?"
Tần Tiên Nhi liếc nhìn hắn với một ánh mắt vô cùng phong tình, nàng khẽ di chuyển vài bước, đến trước mặt hắn nói:
-"Nếu như không phải người ta mặt dày đưa thiếp đến mời hẳn là công tử e rằng sớm đã quên mất Tiên Nhi là ai rồi."
Tần Tiên Nhi khẽ cắn đôi môi ngọc, cặp mắt ướt át thần sắc u oán nhìn hắn giống như một khuê trung thiếu phụ bị phu quân quên lãng vậy. Tình cảm ân cần thiết tha đó có vẻ như không hề giả tạo.
Trong lòng Lâm Vãn Vinh thầm khen lợi hại, trình độ diễn kịch như nàng mà không đến lĩnh giải Oscar thì quả thật là quá đáng tiếc rồi.
Không địch lại ánh mắt nóng bỏng đó, Lâm Vãn Vinh quay đầu không nhìn nàng nữa nhưng trên miệng vẫn cười nói:
-"Tần tiểu thư, nàng đừng có thổi phồng để doạ ta như thế nữa. Ta chỉ là một kẻ hạ nhân thô bỉ, không thể chịu được sự mê hoặc như vậy của nàng đâu."
Vẻ mặt Tần Tiên Nhi u oán vô hạn khẽ hắng giọng nói:
-"Nếu chàng thật sự không chịu nổi sự mê hoặc như vậy cũng tốt mà. Còn hơn chàng cứ làm ra bộ dạng ấy mà không thèm nhìn thiếp lấy một lần."
-"Được rồi, được rồi.Ta biết nàng đang báo thù ta và lần trước ta đã làm nàng xấu hổ."
Lâm Vãn Vinh nói:
-"Nói đi, lần này nàng lại có yêu cầu gì đây."
Tần Tiên Nhi cười khúc khích, đôi mắt đẹp đong đưa với một ánh mắt u oán nhìn vào không trung nói:
-"Người hiểu thiếp chỉ có công tử mà thôi. Công tử oòn nhớ hôm đó chàng đã nói với Tiên Nhi những gì không?"
Lâm Vãn Vinh gật đầu nói:
-"Nhớ, thì sao nào?"
Tần Tiên Nhi nói:
-"Sau khi công tử đi ngày hôm đó, thiếp liền nghĩ những lời công tử nói và đã tự mình phổ ca khúc là để cho chính mình nghe, không để ý người khác như thế nào. Đêm hôm đó thiếp đã nghĩ cả một đêm và làm ra một ca khúc, bây giờ thiếp muốn công tử sửa lại cho một chút."
Tần Tiên Nhi kéo tay áo của Lâm Vãn Vinh đi vào trong, Lâm Vãn Vinh cười nói:
-"Nàng vội như vậy làm gì chứ, cũng chẳng có ai tranh cướp với nàng mà."
Tần Tiên Nhi nũng nịu nhìn hắn một cái rồi nói:
-" Chàng khó khăn lắm mới đến đây một lần, nếu thiếp không nắm chắc lấy chàng thì sau này sẽ hối hận lắm đó."
Bên trong là khuê phòngcủa Tần Tiên Nhi , một bàn hai ghế và một chiếc đàn, trước giường treo một tấm rèm che khuất mất phong cảnh trước giường. Bên cạnh chiếc bàn đặt một tấm gương thuỷ tinh, vừa đơn giản lại vừa tao nhã, trong phòng thoang thoảng một mùi hương dễ chịu, mê hoặc lòng người.
-"Sao vậy? Có phải là giản lậu quá không?"
Tần Tiên Nhân ngượng ngùng hỏi.
-"Không phải là giản lậu mà là giản dị. Dùng những thứ đơn giản, sắp đặt ra một bầu không khí thích hợp nhất với bản thân, đây mới đúng là độc cụ tượng tâm."
Lâm Vãn Vinh làm ra một dáng vẻ đứng đắn nói.
-" Chàng thật là biết nói chuyện đó."
Tần Tiên Nhi nhìn hắn một cái, nét mặt hơi hơi ửng đỏ ngược lại với màu trắng ngần của chiếc cổ nàng toát lên một vẻ mê hồn không nói lên lời.
Tần Tiên Nhi ngồi trước giá để đàn, nhìn hắn mỉm cười rồi nhẹ nhàng lướt qua dây đàn, những tiếng đàn thánh thót như tiếng nước chảy vang lên.
-" Ca thanh phiến hậu xuất,trang ảnh kính trung khinh。Vị năng lệnh yểm tiếu,hà xử dục chướng thanh。
Tri âm tự bất hoặc, đắc niệm thị phân minh。Mạc kiến song tần liễm,nghi nhân hàm tiếu tình。trai
Giai nhân tịnh vãn trang,thanh xướng động lan phòng。Ảnh xuất hàm phong phiến,thanh phi chiếu nhật lương。
Kiều tần mi tế liễm,dật vận khẩu trung hương。Tự hữu hoành trần hội,ứng liên thu dạ trường。 "

Khúc nhạc này tuy là một khuê khúc có chút u oán nhưng Tần Tiên Nhi hát lên đã có âm vị hơn ngày hôm đó rất nhiều rồi. Có lẽ nguyên nhân là vì lúc này là chỉ đối diện với một thính giả, trong khúc ca này mang một chút gì ai oán nhưng trên nét mặt nàng lại có vài phần ngượng ngùng xấu hổ.
Khúc nhạc đã kết thúc rồi nhưng âm thanh cảm động lòng người đó như có hồi âm, nhẹ nhàng bay lượn trong khắp căn phòng, dư âm cuồn cuộn.
Tần Tiên Nhi khẽ thở dài một tiếng nói:
-"Công tử, chàng thấy khúc nhạc này thế nào?"
Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ, một người con gái yếu ớt như nàng, nương thân ở chốn thanh lâu , nếu không phải có nỗi khổ sở thì tuyệt đối sẽ không hát lên một bài hát buồn thương như vậy. Nhìn nàng một cái, nét mặt Lâm Vãn Vinh chợt xuất hiện một nụ cười:
-"Tần tiểu thư, một người trong lòng có tâm sự là điều rất bình thường không nên lo nghĩ buồn bã quá nhiều, cũng không nên bị những chuyện đó chi phối. Tất cả mọi chuyện trong thế giới này đều sẽ có cách giải quyết, sở dĩ bây giờ vẫn chưa có cách nào làm được là vì chúng ta vẫn chưa tìm thấy chìa khoá để giải quyết vấn đề thôi."
Tần Tiên Nhi nhìn hắn một cái, khe khẽ cắn môi nói:
-"Công tử, nếu như có một số sự việc sẽ làm tổn thương người khác nhưng vì một nguyên nhân nào đó ví dụ vì người thân thiết nhất mà đành phải như vậy. Nếu là chàng thì chàng sẽ giải quyết thế nào?"
-"Có thể làm tổn thương người khác sao? Vậy nàng có thể làm cho chuyện đó dừng lại được không?"
Lâm Vãn Vinh nói.
Tần Tiên Nhi nghĩ ngợi rồi nói:
-"Cho dù thiếp dừng lại thì cũng sẽ có người khác tiếp tục làm ."
-"Như vậy không phải xong rồi sao."
Lâm Vãn Vinh cười nói:
-"Kết quả đã không thể nào thay đổi, vậy ai làm cũng thế thôi.Nếu chuyện quan hệ đến người thân của mình thì vì họ cho dù mất hết thiện lương cũng phải làm."
Tần Tiên Nhi che miệng cười nói:
-"Đâu có khoa trương như chàng nói chứ? Tuy nhiên, chàng thực sự nghĩ như vậy sao? Như vậy sẽ có rất nhiều người mắng chàng đó."
Lâm Vãn Vinh nhìn Tần Tiên Nhi nghiêm mặt nói:
-"Tần tiểu thư, nàng phải nhớ rằng trên cái thế giới này chỉ có người thân của nàng là quan trọng nhất. Những thứ khác như kim tiền danh dự đều như phù vân trên trời mà thôi, vô nghĩa không đáng để nhắc tới. Đến một ngày nàng nhắm mắt lại, người ở bên cạnh nàng là ai? Đó mới là người thân nhất với nàng. Vì bọn họ có thể làm bất cứ việc xấu nào, cũng không cần chú ý đến người khác mắng chửi ra sao, cuộc đời của một con người là rất ngắn ngủi, nếu chuyện gì cũng phải nhìn trước ngó sau thì há không phải là quá mệt hay sao?"
Câu nói này của Lâm Vãn Vinh có chút cảm xúc của bản thân. Nếu có thể khiến hắn trở về bên cha mẹ thì cho dù là kẻ thù với cả thế giới này hắn cũng tuyệt đối không suy nghĩ.
Tần Tiên Nhi sững sờ nhìn hắn rồi nói:
-"Lâm công tử, chàng quả thật không giống với những người khác. Người khác đều khuyên thiện nhưng chàng lại khuyên ác, chàng thật sự là người xấu sao?"
-"Uhm, rất xấu."
Lâm Vãn Vinh cười nói:
-"Không ác thì không làm việc xấu."
-"hi hi…"
Tần Tiên Nhi khúc khích cười:
-"Lâm công tử, vừa rồi thiếp thử thăm dò chàng xem sao, không ngờ chàng quả thực là loại người xấu xa."
-"Đúng đó, nàng sớm nhận ra bộ mặt thật của ta rồi đấy."
Lâm Vãn Vinh cười nói nhưng trong lòng có chút khó chịu. Trong cái thế giới này hắn dường như không có một người bạn nào có thể nói chuyện được, hắn có rất nhiều ý nghĩ và kiến giải mới nhưng nếu muốn chia sẻ với người khác thì căn bản không có ai có thể hiểu được. Từ một góc độ nào đó mà nói thì hắn có lẽ là người cô đơn nhất trên thế giới này.
Một bàn tay mềm mại nắm lấy tay hắn, bàn tay đó hơi có chút run rẩy, hắn ngẩng đầu lên nhìn thì thấy khuôn mặt ửng hồng của Tần Tiên Nhi:
-"Công tử, chàng có bằng lòng nói chuyện với thiếp không? Thiếp thích nghe chàng nói chuyện,"
-"Tần tiểu thư, nàng đừng thi triển cơ mưu đó với ta nữa được không? Năng lực kháng cự sự mê hoặc của ta rất kém."
Lâm Vãn Vinh cười khổ nói.
Tần Tiên Nhi sững người ra một lát, biết rằng hắn đang nghi ngờ nàng mê hoặc mình nên trong lòng có chút buồn thương, nàng khẽ thở dài rồi buông tay hắn ra, lập tức khôi phục lại trạng thái vui vẻ cười nói:
-"Lâm công tử, thiếp tin tưởng chàng, chàng là một người tốt."
Tần Tiên Nhi này , sắc mặt biến đổi nhanh quá, Lâm Vãn Vinh luôn tự nhận da mặt mình đủ dày mà còn có chút không kịp thích ứng.
Hai người trầm mặc một hồi lâu, Tần Tiên Nhi đột nhiên nói:
-"Công tử, chàng có thể nói cho Tiên Nhi biết tên thật của chàng được không?"
Nhìn thần thái thành khẩn của nàng, Lâm Vãn Vinh cũng không muốn giấu nàng bèn nói:
-"Ta tên là Lâm Vãn Vinh ."
-"Lâm….Vãn….Vinh…"
Tần Tiên Nhi đọc vài lượt, nét mặt có chút ngượng ngùng, dịu dàng nói:
-"Công tử, lẽ nào chàng thật sự muốn cả đời làm gia đinh của Tiêu gia hay sao? Với tài hoa và học thức của chàng, thiên hạ có thể có mấy người đáng để chàng hầu hạ đây?"
Lâm Vãn Vinh cười ha hả nói:
-"Con người sống bình an vui vẻ cả một đời thật không dễ đâu, ta đâu có nhiều yêu cầu như thế chứ."
Tần Tiên Nhi thở dài một tiếng , hồi lâu sau mới nói:
-"Công tử, xin chàng đợi một lát."
Nàng quay người bước về phía đầu giường lục tìm một lát, Lâm Vãn Vinh chỉ nghe thấy một loạt những âm thanh loảng xoảng vang lên và Tần Tiên Nhi đã lấy ra một cái túi.
Nàng mở cái túi ra, tìm ở bên trong hai cuốn sách nhỏ đưa cho Lâm Vãn Vinh nói:
-"Cái này cho chàng."
Lâm Vãn Vinh đón lấy cuốn sách cầm trong tay xem xét thì thấy đây là cuốn sách được đóng chỉ rất tinh xảo.Một cuốn là "Đạt Ma Phục Hổ Quyền", cuốn kia lại càng khoa trương hơn, bên trên có ba chữ lớn "Dịch Cân Kinh" được viết đạm bằng màu đỏ. Cái thứ "Dịch Cân Kinh" này đã nổi tiếng xa gần rồi. Lâm Vãn Vinh có chút choáng váng, không phải là lại muốn hắn luyện công đó chứ?
Quả nhiên Tần Tiên Nhi nghiêm sắc mặt nói:
-"Công tử, chàng thường xuyên hành tẩu bên ngoài lại có tài hoa tuyệt đỉnh, khó tránh khỏi có người đố kỵ. Ở đây thiếp có một số thuật hộ thân do bạn bè tặng, Tiên Nhi tặng cho công tử, hi vọng nó có thể bảo vệ công tử bình an."
Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười khổ , Tần Tiên Nhi nói:
-"Công tử không thích công phu của Thiếu Lâm sao? Không quan trọng, ở đây ta vẫn còn."
Nàng lại lấy từ trong túi ra một cuốn "Thiên Cương Bắc Đẩu Kiếm Pháp" nói:
-"Công tử cuốn là tuyệt học Võ Đang…"
Thấy Lâm Vãn Vinh vẫn lắc đầu như vậy, nàng lại không ngừng tìm kiếm, "Nga Mi Loạn Phi Phong Kiếm Pháp", "Không Động Thất Thương Quyền "… Lâm Vãn Vinh thấy nàng lấy hết cuốn này đến cuốn khác ra thì cũng hoa cả mắt. Nha đầu này không phải là phát hành võ lâm bí tịch đấy chứ, không biết đây có phải là kho hàng không nữa. Tuy nhiên những cuốn sách này niên đại lâu đời, xem ra tất cả đều là thật.
Tần Tiên Nhi thấy hắn dường như chẳng xem trọng cuốn nào cả mà nàng thì bất giác đã dốc hết cả chiếc túi đã rỗng không ra rồi. Nàng không nén nổi mặt mũi ửng hồng nói:
-"Công tử chàng thực sự không thích một cuốn nào sao?"
Nhìn thần sắc của nàng rất thất vọng, Lâm Vãn Vinh đột nhiên nghĩ đến thần thái của Tiêu Thanh Tuyền hôm qua lúc tặng cho hắn bí tịch khiến hắn thầm nghĩ, thời buổi này phụ nữ đều thích đánh nhau như vậy sao?
Đối với ý tốt của Tần Tiên Nhi , hắn rất cảm kích bèn cười nói:
-"Không phải là ta không thích chúng mà thực sự là chúng không thích ta.Tần tiểu thư, tuổi tác ta đã không còn nhỏ nữa rồi, lúc này mà học võ công thì e rằng đã quá muộn rồi."
Tần Tiên Nhi thở dài một cái , trong lòng nàng biết những gì hắn nói là có lý , với tuổi tác của hắn lúc này mà học võ công thì quả thật đã muộn rồi.
Vậy nhưng Lâm Vãn Vinh lại nhìn rất phóng khoáng, hắn cười nói:
-"Ý tốt của nàng, Lâm mỗ mãi mãi ghi nhớ trong lòng. Tuy ta và võ thuật không có duyên nhưng lại có duyên với mỹ nhân, nói không chừng đến lúc nào đó lại phải phiền Tiên Nhi tiểu thư giúp đỡ đó."
Tần Tiên Nhi thấy tính cách của hắn phóng khoáng như vậy thì trong lòng cũng rất kính phục, nàng nũng nịu nói:
-"Công tử nói mấy câu là lại không đứng đắn rồi."
Thấy Lâm Vãn Vinh mỉm cười không nói, Tần Tiên Nhi đột nhiên buồn bã nói:
-"Tiên Nhi coi công tử là người tâm đầu ý hợp, thực tâm đối đãi, chuyện của ngày hôm nay xin công tử giữ bí mật giúp ta."
Lâm Vãn Vinh nhớ đến chuyện Tiêu Thanh Tuyền đã muốn lấy thông tin về thân phận của Tần Tiên Nhi từ hắn, hôm nay xem ra Tần Tiên Nhi này quả thật không đơn giản. Nhưng nàng thẳng thắn với hắn như vậy, người không phụ ta ta há lại phụ người. Lâm Vãn Vinh gật gật đầu nói:
-"Tiểu thư yên tâm, hôm nay ta không hề nhìn thấy gì cả."
Tần Tiên Nhi nghe vậy thì rất lấy làm vui mừng, nàng nhìn Lâm Vãn Vinh cười nũng nịu khiến cho trăm hoa cũng phải ghen tức.
Lâm Vãn Vinh sững sờ nhìn nàng, rất lâu sau mới hít một hơi thật sâu thầm nghĩ, nha đầu này và Tiêu Thanh Tuyền đều là những nhân vật nghiêng nước nghiêng thành.
Tần Tiên Nhi thấy hắn ngẩn ngơ nhìn mình thì không khỏi xấu hổ khẽ nói:
-" Chàng, chàng đang nhìn gì vậy?"
Lâm Vãn Vinh thu ánh mắt lại vội vàng nói:
-"Không có gì, kỳ thực ta có một chuyện muốn nhờ Tiên Nhi tiểu thư giúp đỡ."
Tần Tiên Nhi nghe vậy rất vui mừng vội nói:
-"Công tử mau nói, chỉ cần thiếp có thể làm được, Tiên Nhi chắc chắn sẽ tuân mệnh."
Lâm Vãn Vinh thấy khuôn mặt ửng hồn của nàng mang chút vui mừng thì không nén nổi nó đùa:
-"Sao thế, Tiên Nhi tiểu thư không sợ ta đưa ra những thỉnh cầu vượt quá giới hạn hay sao?"
Tần Tiên Nhi nhìn hắn với một ánh mắt rất phong tình nói:
-"Tiên Nhi là một nữ tử phong trần, làm sao lọt vào mắt công tử được chứ.Cho dù Tiên Nhi có nhiệt tình đón tiếp thì e rằng công tử cũng không để ý đâu."
Nàng nói rồi trên mặt lại có chút buồn bã . Lâm Vãn Vinh thầm khen trong bụng, nha đầu này quả thật là vật báu có thể làm điên đảo chúng sinh, chỉ một thần sắc u nhã đó thôi cũng đủ để khiến cho bao nhiêu đàn ông phải hồn xiêu phách lạc rồi.
Lâm Vãn Vinh chỉnh đốn lại tinh thần nói:
-"Kỳ thực, cũng không có gì khác cả, qua mấy ngày nữa một người bằng hữu của ta khai trương tửu lầu, ta chỉ muốn nhờ Tần cô nương thay ta tìm hai cô nương đến hát mấy bài thôi mà."
-"Ồ"
Tần Tiên Nhi kỳ lạ nói:
-"Nhưng không biết là ca khúc như thế nào? Diệu Ngọc Phường của bọn thiếp cái khác thì không có chứ những cô nương biết hát thì rất nhiều, công tử muốn tìm loại nào?"
Lâm Vãn Vinh nghĩ một lát rồi nói:
-"Ta muốn tìm hai người trẻ trung một chút, dung mạo thanh tú một chút, vóc dáng cũng không khác nhiều so với cô nương. Uhm…bài hát thì cần hay một chút.
Tần Tiên Nhi cười nói:
-"
Cái này thì dễ thôi, xin công rử đợi cho một lát."
Nàng đi ra ngoài một lát, chỉ trong thời gian uống một chén trà là đã quay lại dắt theo hai nha đầu xinh đẹp trẻ trung, nàng cười với Lâm Vãn Vinh nói:
-"
Công tử, hai nha đầu này vẫn còn là thanh quan nhân, ca hát cũng rất khá, hắn thấy bọn họ thế nào?"
Đoạn nàng quay sang hai tiểu nha đầu nói:
-"
Vị này là Lâm công tử, mau đến ra mắt đi."
Hai nha đầu hơi cúi người dịu dàng nói:
-"
Tiểu Thuý (Tiểu Cúc) xin ra mắt công tử."
Giọng nói trong trẻo như hoàng oanh xuất cốc, Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ , con mắt của Tần Tiên Nhi quả thật là tinh tường, hai tiểu cô nương này không những dung mạo xinh đẹp mà giọng nói cũng rất dễ nghe.
Lâm Vãn Vinh gật đàu nói:
-"
Chào hai vị cô nương. Tin rằng hai người đã nghe Tiên Nhi tỷ tỷ nói qua rồi, ta muốn dạy hai cô nương hát một ca khúc, đến ngày khai trương tửu lầu thì có thể lên sân khấu biểu diễn một chuyến."
Tiểu Thuý và Tiểu Cúc nhìn Tần Tiên Nhi một cái, thấy nàng khe khẽ gật đầu bèn động thanh nói:
-"
Xin nghe công tử dặn dò."
Lâm Vãn Vinh nghĩ một lát rồi nói:
-"
Ca khúc này tên là "Tây sương", là một giai điệu của quê hương ta, lấy từ một điển cố rất nổi tiếng là "Tây sương ký"."
-"
Tây sương ký?"
Tần Tiên Nhi rất hứng thú nói:
-"
Điển cố này thiếp chưa từng nghe qua, công tử có thể kể cho bọn thiếp nghe được không?"
Lâm Vãn Vinh cười khổ nhìn Tần Tiên Nhi một cái, hắn biết là nha đầu này sẽ không bỏ qua cho hắn đâu, lần này lại phải kể chuyện rồi. Tần Tiên Nhi nhăn mũi, nghịch ngợm nhìn hắn một cái, ánh mắt tràn ngập sự vui thích tựa như nghe hắn nói chuyện trong lòng luôn có một cảm giác sảng khoái vậy.
-"
Đây là một câu chuyện tài tử giai nhân rất lâu đời rồi. Trước đây có một thiên kim của một gia đình giàu có tên là Thôi oanh Oanh, nàng có một nha hoàn tên là Hồng Nương…"
Lâm Vãn Vinh phát huy toàn bộ sở trường của mình kể lại câu chuyện Tây Sương Ký một cách hào hứng nhiệt tình , lãng mạn vấn vương. Tần Tiên Nhi và hai tiểu nha đầu sững sờ hồi lâu rồi mới cười khúc khích nói:
-"
Không ngờ vẫn có những câu chuyện thú vị như vậy. Trương công tử đó thật là có phúc quá."
Lâm Vãn Vinh lau mồ hôi gật đầu nói:
-"
Ca khúc của quê hương ta được lấy đề tài từ câu chuyện này. Ca khúc này có giai điệu và ca từ đều rất đơn giản. Ta đảm bảo hai vị cô nương lập tức có thể học được ."
Tần Tiên Nhi vô cùng thích thú nhìn Lâm Vãn Vinh , cũng không biết có phải là do ngượng ngùng hay không mà nét mặt hơi có chút ửng hồng.
Lâm Vãn Vinh vì việc kinh doanh của tửu lầu của mình, cũng không thể để ý đến thể diện bèn khe khẽ hát lên:
"
Tẩu quá tây sương phác tị nhất trận hương
Cách bích tiểu tả hoàn tại hoa trung ương
Hài tử vong liễu nguyên lai đích phương hướng
Đình tại thập bát cửu tuế tình trù trướng
Cảm vấn nhất cú bồn trung hoa chẩm thưởng
Yếu nã cô nương dữ tha bỉ mô dạng
Cam tố hoa nê nhất phiến kháo hoa bàng
Bất thị tam nguyệt dã năng túy nhân tràng
Hạ chí đích tiền nhất thiên
Tú tài tây sương tẩu nhất biến
Giải cấu tiểu tả chánh tại song thai thưởng hoa đẳng trứ vũ thiên
Danh thi độc liễu kỷ đa biến,danh họa lâm mô liễu kỷ đa quyển
Mộng đổng thư sanh đích mộng tồn tại tây sương chánh thì thiểu niên
Ngã hựu tòng tây sương quá
Thập nhị niên tiền đích bạch nhật mộng
Tả hạ đương niên đích nhĩ đích ngã
Thủy điều ca đầu từ nhất thủ
Ngã tái tòng tây sương quá,
Thập nhị niên hậu đích tài cao bát đấu
Bách hoa hoàn tại nhân khứ dĩ lâu không
Na hoa nhân,thường khai nhân nan lưu"
Dù sao trước đây khi hắn theo đuổi con gái cũng đã từng chơi nhạc nên bài hát này hát lên cũng không đến nỗi xấu hổ lắm.
Tần Tiên Nhi sững sờ hồi lâu rồi mới nói:
-"
Công tử, bài hát của quê hương chàng quả nhiên tuy đơn giản mà cũng rất hay. Trước đây Tiên Nhi còn cho rằng những gì mình đã học là rất tuyệt vời nhưng hôm nay mới biết thực sự là ếch ngồi đáy giếng coi trời bằng vung rồi."
Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ, điều đó là đương nhiên rồi. Những ca khúc thịnh hành này cần phải giai điệu đơn giản dễ hát thì mới có thể lưu truyền rộng rãi được chứ, cứ giống như ca khúc các nàng hay hát, một vịnh tam thán thì còn ai đến nghe nữa chứ.
Tần Tiên Nhi dương như rất có hứng thú với bài hát này, bèn năn nỉ hắn hát lại một lần nữa rồi ngồi xuống đàn, ngón tay điêu luyện như múa trên dây đàn và khúc nhạc đã được tấu lên hoàn chỉnh.
Nhìn dáng vẻ há hốc mồm sững sờ của Lâm Vãn Vinh , Tần Tiên Nhi ngượng ngùng nói:
-"
Công tử, Tiên Nhi đàn không hay phải không?"
Lâm Vãn Vinh lắc đầu nói:
-"
Không phải không hay mà là quá hay. Tần tiểu thư, nếu như nàng hát bài hát này đảm bảo hồn vía của tất cả đàn ông trong khắp thiên hạ này đều bị nàng thu hút hết."
Tần Tiên Nhi mặt đỏ bừng , ngượng ngùng nói:
-"
Công tử đừng nói những lời như vậy, Tiên Nhi không dám nhận đâu."
Lâm Vãn Vinh hít một hơi thật sâu, Tần Tiên Nhi này lúc thì yểu điệu nhẹ nhàng như một thiếu phụ hoài xuân, lúc lại thuần khiết ngượng ngùng như một xử nữ, thật là biến hoá khôn lường, câu nhiếp hồn phách người ta.
Hai con nha đầu Tiểu Thuý và Tiểu Liên tuy là lần đầu tiếp xúc với ca khúc thịnh hành này nhưng rất nhanh đã thích rồi, Lâm Vãn Vinh chỉ đạo bọn họ cần phải uốn lưng như thế nào, vẫy tay ra sao, bước trên sân khấu kiểu gì, làm thế nào để phát huy cao độ sức quyến rũ của cơ thể.
Tần Tiên Nhi đứng một bên nhìn thấy rất có hứng thú, chốc lại liếc nhìn Lâm Vãn Vinh một cái, khuôn mặt tươi cười như một đoá hoa rực rỡ đang nở rộ.

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #48


Báo Lỗi Truyện
Chương 48/636