Chương 479: Gặp lại Nguyệt Nha Nhi


Dịch: lanhdiendiemla
Biên dịch: vietstars
Biên tập: Ngọc Vi, vandai79

- Tiểu Lý tử thân trúng tám mũi tên, trừ đi bốn mũi tên ở hai chân hai tay, hai đại huyệt kiên tĩnh và khuyết bồn trên vai mỗi cái trúng một tên ra thì huyệt thiên trì nơi ngực trái và sườn phải cũng trúng tên. Theo tình hình trước mắt mà xét, chủ yếu là do huyệt thiên trì nơi ngực trái bị thương làm cho khí trùng, quan môn, nhũ căn, khí hộ kinh mạch từ dưới lên trên bị dồn nén, khí huyết không được lưu thông, vì thế mà ba đại huyệt thiên trụ, phong phủ, bách hội phía sau đầu bị nghẽn khí huyết, tạo thành ứ máu, khó có thể tỉnh lại. Hơn nữa, theo ta suy đoán, không chỉ ngực trái mà từ hạ phúc tới đan điền của hắn cũng có một khối máu đọng đã đông lại, làm cho hắn đau đớn ngứa ngáy. Khí huyết bị chặn, phải trị ứ huyết sưng phù ở hạ phúc, chi bằng lấy Tàng Hồng Hoa làm thuốc dẫn phối hợp với mật ong, kết ngạnh, ấu cúc để thông kinh mạch...
Cao Tù miệng lưỡi lưu loát, thao thao bất tuyệt, hai tay vung lên, nước bọt tung tóe, giảng giải thương thế của Lý Vũ Lăng cho những người ở trong lều. Điệu bộ hắn mau lẹ, động tác tiêu sái, nếu không biết rõ thì sẽ cho rằng hắn còn đứng đầu viện y học nào đó.
Cái gì mà thiên trì với phong phủ, kết ngạnh, ấu cúc, hạ phúc sưng phù ứ huyết, lão Cao đầy miệng đều là thuật ngữ chuyên nghiệp, cao thâm mạt trắc, Hồ Bất Quy nghe mà lau mồ hồi lạnh lên tục. Lâm Vãn Vinh cũng trán nổi gân xanh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Theo phân tích của lão Cao, triệu chứng của tiểu Lý tử nghe sao giống với đau bụng kinh vậy chứ? Lão Cao này chẳng lẽ là thầy thuốc phụ khoa?"
- Cái này, Cao đại ca, huynh có thể nói đơn giản chút được không?
Lấy tay áo khẽ quệt mồ hôi lạnh, Lâm Vãn Vinh còn sợ hãi:
- Huynh cứ nói luôn ra, vì sao tim tiểu Lý tử vẫn đập nhưng thủy chung lại không tỉnh lại?
Cao Tù gật gật đầu, nghiêm mặt nói:
- Với kinh nghiệm hành tẩu giang hồ và trị thương cứu người của ta mà xét, đầu mũi tên trên người tiểu Lý tử đã rút ra nhưng khí huyết gân mạch bị đè ép, không thông suốt được…
- Cao đại ca, có phải là huynh muốn nói các huyệt trước ngực tiểu Lý tử bị ép, cung cấp máu cho não bộ không đủ, không cách nào tỉnh lại, có phải là ý đó không?
Lâm Vãn Vinh cắt đứt lời lão Cao, hỏi thẳng vào vấn đề luôn.
Cao Tù vui mừng vỗ tay:
- Đúng, đúng! Ý của ta chính là thế. Ây dà, Lâm huynh đệ, không ngờ ngươi cũng giống ta, đều là hạnh lâm cao thủ (1). Học vấn cao thâm như thế, ta chỉ giảng một lần đã đã hiểu được rồi.
"Hạnh Lâm cao thủ? Ta nhổ vào!" Lâm Vãn Vinh hung hăng nhổ nước bọt, đầy khinh bỉ với tên lang trung đầu chó này.
Hồ Bất Quy đại khái nhìn ra chỗ không ổn trong đó, kéo lão Cao và nhỏ giọng hỏi:
- Cao huynh đệ, xin hỏi trước đây ngươi đã chữa khỏi được bao nhiêu bệnh nhân?
Cao Tù tự tin tràn trề:
- Lão Hồ, người còn không tin ta sao? Lão Cao ta hành tầu giang hồ hơn hai mươi năm. Bệnh nhân phàm là rơi vào trong tay ta, trừ những người bị chết ra, không ai là không chữa khỏi.
Hồ Bất Quy trợn tròn mắt, hoàn toàn cứng họng.
Rút khỏi Ba Ngạn Hạo Đặc đã được hai canh giờ, sắc trời dần dần sáng lên, sương mù trong gió sớm ở thảo nguyên phủ trắng làm ướt vó ngựa, thấm đẫm khuôn mặt mỗi người. Bốn chiến sĩ khiêng cáng cho Lý Vũ Lăng thận trọng đi đường, các tướng sĩ khác tự động bảo vệ ở giữa, ngăn mưa gió cho hắn.
Trong năm nghìn tướng sĩ, luận về võ công thì Cao Tù không thẹn là đệ nhất. Y vũ tương thông, tưởng như lão Cao võ công đã như vậy thì hành y cũng có chút nghề, nào ngờ tên này chỉ được cái mẽ ngoài, lải nhải nửa ngày còn không bằng Lâm Vãn Vinh một câu đã giải thích rõ ràng, chắc bình thường thời gian mà hắn luyện tập y thuật đều đã bị tiêu phí ở bát đại hồ đồng rồi.
Nhưng trọng thương của Lý Vũ Lăng, tính ra trong toàn quân cũng chỉ có tên lang trung nửa mùa họ Cao này có thể nói ra chút vỏ ngoài, những người khác thì càng tệ. Xem ra chỉ có thể chọn tên chột trong đám người mù mà thôi. Nhìn tiểu Lý tử hai mắt nhắm chặt, sắc mặt xanh xao, Lâm Vãn Vinh nắm lấy tay hắn cười khổ.
Thấy Lâm huynh đệ không nói một lời, lão Cao hiếm khi đỏ mặt lên, cười ngượng ngập:
- Huynh đệ, ngươi yên tâm đi, tiểu Lý tử phúc lớn mạng lớn, chết rồi còn có thể ba lần mở mắt, nhất định là sẽ không sao đâu.
Trong lòng Lâm Vãn Vinh đại khái cũng có phán đoán, Lỹ Vũ Lăng bị mũi tên trong ngực trái làm mạch nào đó bị ép nên máu mới không thông, hô hấp khó khăn, nếu tiếp tục sẽ dẫn đên hôn mê sâu. Ở tình thế của Lý tiểu tử, loại trọng thương này chỉ có thể thông qua phẫu thuật mở lồng ngực để cứu. Nhưng giờ đây thân ở trên thảo nguyên mênh mông, đao khách tuy có năm ngàn nhưng kẻ có thể dùng đao giải phẫu lại chẳng có một ai...
Lâm Vãn Vinh gật đầu, chỉ đành than:
- Cao đại ca, theo cách nhìn của huynh, làm thế nào mới có thể để huyết mạch trong cơ thể tiểu Lý tử trở nên thông suốt?
Biết Lâm huynh đệ cũng là "hạnh lâm cao thủ", Cao Tù cũng không dám khoác lác nữa cẩn thận nói:
- Xử trí vết thương không cần phải nói nữa, ta đã cho tiểu Lý tử dùng kim sang dược thượng hạng, đề phòng vết thương thối rữa. Nhưng thương thế trong cơ thể muốn khống chế không dễ dàng, cần phải trong trị ngoài xoa, làm tan máu đọng, hơn nữa cần phải có dược thảo thượng hạng giúp đỡ. Tiểu Lý tử tim đập rất yếu, toàn nhờ huyết khí chỗng đỡ, nếu không kịp chữa trị, chỉ sợ sẽ gặp hung hiểm.
Lần này thì không phải lão Cao nói bừa nữa, tiểu Lý tử hô hấp yếu ớt, đây là sự thật ai ai cũng biết, nhưng thảo nguyên bao la, phải đi đâu mới tìm được thuốc hoạt huyết tốt nhất đây? Đại quân khi vượt núi đã bỏ bớt quân trang, ngay cả thuốc men thường dùng cũng mang theo cực ít, huống chi là thứ thuộc hoạt huyết thượng hạng.
Mọi người nhất thời trầm lại, tâm tình nặng nề không biết phải nên nói gì. Lý Vũ Lăng từ cõi chết sống lại khiến cho đám cô quân nơi thảo nguyên này có lòng tin và dũng khí vô cùng lớn. Không ai có thể tiếp nhận sự thống khổ mất đi hắn lần nữa, đó là đòn đánh trí mạng đối với tất cả mọi người.
- Thuốc! Đi đầu mà tìm thuốc đây?
Lâm Vãn Vinh nhíu chặt mày lầm bẩm tự nói.
Năm nghìn kỵ binh hành quân mau lẹ trong ánh bình mình bảy màu, tiếng võ ngựa rung chuyển thảo nguyên, trên đường đi ngoài tiếng vó ngựa thì không nghe thấy một tiếng ho nào, không khí cực kỳ yên tĩnh, tất cả mọi người đều lo lắng cho thương thế của Lý Vũ Lăng.
- Báo…
Một kỵ binh ở trước chạy lại, âm thanh của thám báo đánh thức Lâm Vãn Vinh từ trong trầm mặc:
- Bẩm tướng quân, ở phía trước bốn mươi dặm phát hiện ra tung tích của Hồ nhân.
- Cái gì?
Lâm Vãn Vinh kinh hãi, mặc dù trong lòng đã có chuẩn bị, nhưng dù thế nào cũng không ngờ rằng mới đi được mấy canh giờ mà người Đột Quyết đã xuất hiện chỉ cách có bốn mươi dặm.
Hồ Bất Quy cũng đầy kinh ngạc, vội hỏi:
- Là kỵ binh ở đâu tới? Có bao nhiêu nhân mã?
Thám báo lắc đầu đáp:
- Bẩm tướng quân, không phải là kỵ binh Đột Quyết, mà là một thương đội, tổng số không quá mấy trăm người.
- Thương đội của Hồ nhân?
Lâm Vãn Vinh ngẩn ra, chợt hớn hở:
- Nếu như là thương đội, vậy nhất định có mang theo thuốc.
Hồ Bất Quy cũng bừng tỉnh, vội kêu lên:
- Đúng thế! Trà, tơ lụa và thuốc, phàm là thương đội đã tới Đại Hoa ta thì sẽ nhất định mang theo những thứ bảo bối này về. Lần này tiểu Lý tử được cứu rồi!
Lâm Vãn Vinh phất tay lên:
- Ra lệnh cho tất cả thám báo ở tiền phương che dấu hành tung, giám thị mọi hành động của thương đội, không có mệnh lệnh của ta, không ai được phép tùy tiện hành động.
- Tuân lệnh!
Thám báo đó vội vàng thúc ngựa quay về. Hồ Bất Quy thở phảo một hơi, hưng phất múa tay:
- Đây đúng là hạn lâu gặp mưa lành, muốn cái gì cái đó tới. Thương đội của người Đột Quyết tới Đại Hoa ta chưa từng tay trắng trở về, thuốc thượng hạng là tuyệt không thể thiếu.
Lâm Vãn Vinh trầm mặc mồi hồi, đột nhiên mở miệng hỏi:
- Hồ đại ca, huynh có nghĩ tại thời điểm binh đao loạn lạc này sao lại có một thương đột Đột Quyết bỗng nhiên xuất hiện trước mặt chúng ta không?
Hồ Bất Quy cũng không phải kẻ ngốc, nghe thế liền giật mình:
- Tướng quân, ý người là, trong đó có điều gian trá.
Lâm Vãn Vinh thở dài đánh sượt:
- Có gian trá hay không ta không dám đoán bừa. Nhưng thời gian, địa điểm bọn chúng xuất hiện đều quá khéo… khoảng cách với Ba Ngạn Hạo Đặc lại gần như thế, lại vừa đúng lúc khi chúng ta mới đột kích Ba Ngạn Hạo Đặc.
Được hắn nhắc nhở, Hồ Bất Quy tức thì cũng cảm thấy việc này quá xảo hợp. Nhưng nếu nói là quỷ kế cùa Hồ nhân thì hắn cũng không tin lắm. Một là, dựa vào thời gian mà xét, tin tức đột kích Ba Ngạn Hạo Đặc vừa truyền tới tai Hồ nhân, bọn chúng không thể phái thương đội ra từ trước để chờ đám cô quân này tại thảo nguyên. Hai là, cũng chẳng cần chơi thủ đoạn, nếu người Đột Quyết thật sự phát hiện ra thì có thể phái một đám kỵ binh tới, trực tiếp chém giết là được, phái một thương đội đến thì có toan tính gì?
Nghi ngờ này của lão Hồ, Lâm Vãn Vinh đã nghĩ đến, đó cũng là chỗ hắn không hiểu, chẳng lẽ đúng là một sự trùng hợp.
- Thương đội Hồ nhân?
Cao Tù vốn yên lặng đột nhiên ngẩng đấu lên, thần bí nói:
- Lâm huynh đệ, phải chẳng là người đó?
Hai tay hắn nắm hờ, đặt lên bên miệng làm ra vẻ thổi tù và, Lâm Vãn Vinh nhìn mà thấy mơ hồ:
- Cao đại ca, người đó mà huynh nói rốt cuộc là ai?
Cao Tù cười hắc hắc:
- Huynh đệ, ngươi quên rồi sao? Chính là người đã gặp ở phủ Hưng Khánh. Ngươi còn ngửi mùi phấn của người ta đó.
- Nguyệt Nha Nhi?
Lâm Vãn Vinh giật mình, đây là lúc nào mà lão Cao dâm đãng này còn nhớ tới nữ nhân Đột Quyết. Hơn nữa Nguyệt Nha Nhi dùng kèn ngọc mà minh họa của lão Cao lại là thổi tù và, đúng là khác biệt như trời và đất.
Cao Tù trịnh trọng gật đầu:
- Rất có khả năng. Lâm huynh đệ ngươi nghĩ xem, những ngày này chúng ta nhìn thấy thương đội Đột Quyết, chỉ có một mà thôi, không phải là cô bé Đột Quyết đó thì còn là ai?
Lâm Vãn Vinh cười lớn, thương đội tới lui Đại Hoa và Đột Quyết cũng tới vài chục vài trăm, dựa vào cái gì mà đoán là thương đội của Nguyệt Nha Nhi chứ? Xem ra không cướp được nữ nhân Đột Quyết, Cao Tù quyết không dừng lại rồi.
- Tướng quân, chúng ta bây giờ làm thế nào?
Hồ Bất Quy nhỏ giọng hỏi:
- Thương đội này, chúng ta có "ăn" hay không đây?
Nhìn khuôn mặt Lý Vũ Lăng chìm trong giấc ngủ, Lâm Vãn Vinh nghiến răng vung tay lên:
- Vì tiểu Lý tử, chúng ta không còn lựa chọn nữa. Hồ đại ca, Cao đại ca, theo ta đi tới xem sao.
Hắn quất roi, chiến mã hí lên, bốn vó tung bay, phóng thẳng về phía trước. Trong ánh bình minh, một người một ngựa nhanh chóng biến thành một điểm đen rồi mất hút. Hai người Hồ Bất Quy, Cao Tù cũng vội vã thúc ngựa theo sau lưng hắn.
Ba người chạy được một đoạn, có thể thấy xa xa trong những bụi cỏ rậm thoáng có bóng dáng của mấy thám báo đang ngụy trang. Lâm Vãn Vinh nhảy ngay xuống, tới bên họ, thì thầm hỏi:
- Thế nào, thương đội kia có tới không?
Trong lúc hắn nói chuyện thì Cao Tù và Hồ Bất Quy đã đuổi tới, thám báo kia thấp giọng trả lời:
- Thương đội còn ở ngoài năm dặm, chốc lát nữa thôi sẽ qua chỗ này.
Lâm Vãn Vinh gật đầu không nói gì, ba người liền cùng mấy thám báo ẩn đi.
Sương mai thấm ướt y phục, cảm giác lạnh lẽo thấm vào tận xương, trong hương bùn đất xen lẫn mùi cỏ xanh rất đậm, Lâm Vãn Vinh hít một hơi dài, tinh thần trở nên phấn chấn.
- Leng keng…
- Leng keng...
Từ xa xa, tiếng chuông trong trẻo du dương êm tai truyền tới phía mọi người, hơn ba mươi thớt tuấn mã chậm rãi đi tới, tiến vào tầm nhìn. Thương nhân Đột Quyết cưỡi trên tuấn mã, thân mang Hồ bào, hông đeo bội đao, con mắt xanh thẫm lóe sáng. Bọn họ lớn tiếng nói cười, la hét, thong dong tiến về phía trước, không hề biết rằng nguy hiểm đã ở ngay trước mắt.
Giữa đội ngựa có mười cỗ xe lớn, từ cái lưng trĩu nặng của lạc đà và ngựa cùng tiếng xe cót két có thể đoán được trong những cỗ xe đó nhất định chứa không ít hàng hóa.
- Ấy, sao không thấy Nguyệt Nha Nhi nhỉ?
Cao Tù nấp bên người Lâm Vãn Vinh, ngậm cọng cỏ xanh, con ngươi xoay tròn láo liên khắp bốn phía. Cái tên "Nguyệt Nha Nhi" vốn là do Lâm Vãn Vinh đặt cho nữ tử kia trước, nhưng lão Cao mượn để dùng mà chẳng khách sáo chút nào. Hắn ngó nghiêng bốn phía hồi lâu, nhìn thấy toàn là nam nhân Đột Quyết, không thấy bóng dáng nữ nhân nào chứ đừng nói tới "Nguyệt Nha Nhi" đẹp như thiên tiên, vẻ thất vọng không nói lên lời.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, "Nguyện Nha Nhi" không ở trong đội xe càng tốt, nếu không lát nữa động thủ, nhìn thấy tiểu mỹ nhân Đột Quyết đó, lão tử rốt cuốc giết hay là không giết đây?
Thầm cười dâm hai tiếng, thấy đội mã xa kia dần dần tiến vào phạm vi công kích. Hắn gật gù, đang muốn hạ lệnh, chợt nghe một tiếng "keng" trong trẻo, trong đội Hồ nhân phóng ra một con ngựa nhỏ thần tuấn, cổ treo một chiếc chuông tinh xảo, tiếng vó ngựa vui tươi, leng keng không ngớt bên tai.
Kỵ sĩ trên mình ngựa đội một chiếc khăn vàng óng, người mặc chiếc váy viền đỏ bằng tơ, chân thon dài khỏe khoắn, thân hình tha thướt như liễu, khi thúc ngựa chạy, tấm khăn lụa mỏng trên mặt phất phơ, làn da sáng bóng trong ánh hoàng hôn lóe lên màu vàng mỹ lệ. Đôi mắt nàng long lanh như nước mùa thu mang theo màu xanh thẳm lúc mỉm cười, đôi môi hơi cong lên như vầng trăng mỹ lệ nhất trên trời cao.
-------------------
Chú thích:
1. Hạnh: Cây hạnh, cùng loại với cây đào. Lâm: rừng. Hạnh lâm là rừng cây hạnh. Từ ngữ nầy dùng để chỉ ông thầy thuốc nhân đức và tài giỏi.
Điển tích: Ông Đổng Phụng nước Tàu, có lòng nhơn đức, làm việc từ thiện, trị bịnh cho dân không lấy tiền. Để tỏ lòng biết ơn ông thầy thuốc đã trị cho mình hết bịnh, mỗi người đem đến một cây hạnh để trồng chung quanh nhà ông, khiến dần dần chung quanh nhà ông thầythuốc có một rừng cây hạnh.
Do đó, dùng chữ Hạnh lâm để kính xưng ông thầy thuốc trị bịnh tài giỏi và có lòng từ thiện giúp đỡ người bịnh.
Đôi liễn của Y Viện có dùng chữ Hạnh lâm:
Y nghiệp thuật Kỳ Hiên diệu dược hạnh lâm trừ vạn bệnh,
Viện đường thâm võ lộ tế nhơn công đức phục hồi xuân.
(Cao Đài từ điển.)

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #479


Báo Lỗi Truyện
Chương 479/636