Chương 467: Tịch dương nhuộm máu


Dịch: workman
Biên tập: Melly

Chân trời xa xa cuồn cuộn nổi lên trận bão cát điên cuồng, vô số tuấn mã Đột Quyết nhiều như châu chấu, nhanh như sao băng xuyên qua Đại mạc, móng ngựa cày tung bãi cát, đất rung núi chuyển.
Những kỵ sĩ trên lưng ngựa thân mặc chiến bào bằng da, đầu đội mũ lông, ánh mắt màu xanh lam hung tợn điên cuồng, cái mũi cao nhọn như tính cách ngựa bất kham của dân tộc Đột Quyết. Những kỵ sĩ này tràn đầy hưng phấn và cuồng vọng, những cánh tay tráng kiện giơ lên cao vô số loan đao sáng như tuyết, phản chiếu ánh nắng rọi xuống, lóe ra hàn quang rợn người.
Người Đột Quyết đến rồi! Cát bụi đầy trời làm phía chân trời như phủ một lớp mây đen, tốc độ của họ còn nhanh hơn tưởng tượng mấy lần! Vạn thớt chiến mã hí lên, cảnh phi ngựa trong Đại mạc tráng lệ làm cho người ta bất giác rùng mình.
Tiếng gầm vang rung trời lở đất như đập thẳng vào trái tim Lâm Vãn Vinh, nhìn đám bụi mù nơi xa, gió cát, chiến mã và người trộn lại thành một màu đất trời, giữa cảnh thê lương lẫn với những tiếng chấn động thấu trời, mặc kệ ngươi là người vĩ đại như thế nào, đứng trước khí thế này, đều trở nên nhỏ bé vô cùng.
Lâm Vãn Vinh trợn tròn hai mắt, sắc mặt đỏ gay, huyết khí chảy bừng bừng khắp người hắn, rồi dần dần sôi sục lên.
- Các huynh đệ, chuẩn bị…
Đỗ Tu Nguyên vung trường đao lên, mấy vạn tướng sĩ Đại Hoa lập tức đến vị trí của mình, sắc mặt họ vừa tập trung vừa căng thẳng, lần đầu lên chiến trường, trường thương trong tay vẫn còn có chút run rẩy.
Trinh sát mau lẹ báo lại, sự căng thẳng tràn ngập trong lòng mọi người, trận đánh đầu tiên của Đại Hoa rốt cục cũng đến rồi!
Lâm Vãn Vinh đang ở tiền tuyến, lúc này không nhớ nổi cái gì nữa, bên tai chỉ nghe tiếng vó ngựa sầm sập, trước mắt chỉ thấy chiến đao lấp lánh của người Hồ. Trong thời khắc sinh tử, có cảm giác của kẻ hèn nhát, nhưng cũng dấy lên nỗi xúc động lẫn nhiệt huyết thiêu đốt.
Chiến trường, có thể làm một tiểu quỷ hèn nhát biến thành anh hùng!
Bốn mười dặm, ba mươi, hai mươi... sáu vạn thiết kỵ người Hồ đang di chuyển với một tốc độ mà người thường khó có thể tưởng tượng, lao nhanh về phía trước, tiếng vó ngựa lớn dần, cát bụi tung lên trong khoảng mười dặm trước mắt làm thành một màn sương mù không thể nhìn xuyên thấu, thấp thoáng trong đó có giữa những chiến mã lao rầm rập, những chiếc mũ tròn của người Hồ, càng lúc càng rõ ràng.
- Người Hồ cách ta mười dặm …
Phía trước có tiếng trinh sát hét lớn, làm mọi người trong phút chốc khẩn cấp hẳn lên. Vô số chiến sĩ nhìn về phía xa, nắm chặt lấy thanh đao trong tay.
- Năm dặm …
- Lâm Vãn Vinh nín thở, thiên địa như ngừng lại. Hắn rốt cuộc không nghe thấy thanh âm gì nữa, mắt nhìn chỉ thấy nanh vuốt của người Hồ gần trong gang tấc.
Cát bụi đầy trời lướt khuôn mặt, cát chui cả vào miệng, vị đắng nghét. Lâm Vãn Vinh nhổ nước miếng, nhưng ngạc nhiên phát hiện ra đám mây bụi xa xa tựa hồ chậm dần lại, tiếng vó ngựa cũng thưa thớt.
Không bao lâu, đám mây mênh mông đột nhiên dừng hẳn. Không nghe thấy tiếng ngựa hí, chỉ còn vài tiếng móng ngựa gõ lộp bộp lọt vào tai, kỵ binh Đột Quyết quả thật đã dừng lại tiến bước từ từ, chỉ có tiếng thở phì phò của chiến mã không ngừng vang lên, tạo thành những tràn hơi thở đều đều, vọng tới những tướng sĩ Đại Hoa
Mấy vạn kỵ sĩ, nói đi là đi, nói dừng là dừng, đến cả những chiến mã cũng phối hợp rất nhuần nhuyễn. Gọn gàng kỷ luật, chỉnh tề như một, còn cách Ngũ Nguyên thành hai ba dặm thì ngừng lại, kỵ binh Đột Quyết thật sự quả là cường hãn đáng sợ!
Trong lòng Lâm Vãn Vinh trầm xuống, bây giờ mới biết chiến lực của người Hồ.
- Sao người Hồ đột nhiên dừng lại?
Đỗ Tu Nguyên đứng bên người hắn, nhíu mày hỏi:
- Chẳng lẽ họ phát hiện ra cái gì dị thường?
Lâm Vãn Vinh trầm ngâm, khẽ lắc đầu, mặc cho bão cát thổi vào mặt giáp. Vừa rồi còn những tiếng vó ngựa rung chuyển đại mạc, bây giờ như đột nhiên lặng lẽ hẳn, tiếng hí nhỏ của một con tuấn mã, tiếng cờ xí phần phật trong gió, tất cả đều lọt vào tai tướng sĩ. Chiến trường tự nhiên tĩnh mịch, đến cả thanh âm một cái kim rơi xuống đất cũng có thể lọt vào tai song phương.
Lâm Vãn Vinh nhảy lên gò đất cao nhất, lấy ra một ống trúc được chế tác thành một cái loa, quay về phương xa quát lớn:
- Đột Quyết tiểu bối nghe đây, ta là Hữu lộ tiên phong Lâm Tam thống lĩnh trăm vạn hùng sư Đại Hoa! Nỗ Nhĩ Toa Cáp ở đâu?!
Hắn giở hết toàn thân khí lực, thanh âm theo cái loa truyền ra thật xa, giữa bão cát đầy trời vẫn mang một khí thế bừng bừng khó có thể ức chế.
Đối diện quân Đột Quyết im phăng phắc, không ai hưởng ứng lời kêu gọi của hắn, trong mắt hung quang lóe ra, xuyên thấu qua bão cát đại mạc, phóng thẳng tới Ngũ Nguyên thành.
- Nếu là Nỗ Nhĩ Toa Cáp tấn công, với hung tính của người Đột Quyết, hắn tuyệt sẽ không co đầu rút đuôi, không ra trận trả lời đâu. Xem ra hắn nhất định còn ở phía sau quân trung, chưa tới kỵp trận tiền.
Đỗ Tu Nguyên đi theo bên người hắn tỉnh táo phân tích.
Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, hô lớn:
- Đột Quyết ác đồ các ngươi, dám hành hung xâm nhập quốc cảnh của Đại Hoa ta. Giết chóc dân chúng, thiên lý không dung. Ta lấy danh nghĩa Hữu lộ Nguyên soái của Đại Hoa hùng sư, ra lệnh cho các ngươi cấp tốc thối lui, ra lệnh cho Bì Già Khả Hãn của Đột Quyết viết một bức thư xin hàng giao cho Đại Hoa thiên triều, cống nạp ngũ cung, lễ bái thiên triều hoàng đế. Nếu mấy đứa trẻ con các ngươi không nghe lời khuyên bảo, tự ý cô làm bậy, nhất định sẽ khiến cho các ngươi có đến không về, tan xương nát thịt!
Trong trận hình của Đột Quyết đối diện bỗng có tiếng xao động, những chiến mã không ngừng cất vó lên, xem ra tiếng hô của hắn đã có người phiên dịch rồi. Người Đột Quyết rất nóng tính, những chiến mã đã bắt đầu từ từ di động, tiếng vó dần dần gấp gáp hơn.
Đột nhiên, một thanh âm trầm hùng đánh vỡ sự yên lặng giữa hai bên, đội hình người Đột Quyết rất chỉnh tề từ từ dạt qua hai bên, một nhóm quân dẫn theo bộ binh Đột Quyết xông lên, dẫn đầu là một đại kỳ đón gió tung bay, trên lá cờ có thế thấy rõ ràng một đầu sói mở cái miệng đỏ như máu. Dưới cờ là một kỵ sĩ cao lớn đang diễu võ dương oai, đó là một người Đột Quyết mắt sâu, mũi cao. Hình thể hắn còn cao lớn hơn những người Đột Quyết bình thường nhiều, trong tay cầm một thanh lang nha bổng rất nặng, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên, ánh mắt hung hãn. Xem dáng vẻ lẫn khí thế của hắn, hẳn là Nỗ Nhĩ Toa Cáp, tiên phong của Đột Quyết.
Những người Đột Quyết la ó í ới, dù không có sự giúp đỡ của loa, thế mà thanh âm vẫn vang vọng tới, quả thật sự là đáng sợ.
Lâm Vãn Vinh không nghe hiểu tên này nói cái gì, Đỗ Tu Nguyên nhỏ giọng phiên dịch:
- Tướng quân, người này đúng là Nỗ Nhĩ Toa Cáp. Hắn nói muốn quyết đấu với ngài, bắt sống ngươi, móc tim ngài ra nhắm rượu.
Lâm Vãn Vinh đột nhiên nổi giận, cầm lấy cái loa lớn tiếng hô:
- Nỗ Nhĩ Toa Cáp con ơi, ngươi bất học vô thuật, tới Đại Hoa ta còn nói tiếng Hồ, ngươi có gan thì quyết đấu với vạn vạn người của Đại Hoa ta, Lâm gia gia hôm nay cho ngươi biết lợi hại của ta!
Bên kia hiển nhiên cũng có thông dịch, Nỗ Nhĩ Toa Cáp quát lên một tiếng lớn, hai mắt long lên sòng sọc, bàn tay to đùng lông lá vung lên, cũng không biết dùng Hồ ngữ nói cái gì. Đại đội Đột Quyết nhất thời tựa như nổ tung giữa sa mạc, vạn mã cùng hí lên, lao thẳng về phía trước.
Tốc độ chiến mã Đột Quyết cực nhanh, kỵ sĩ đều lớn lên trên lưng ngựa, động tác cực kỳ thuần thục, trong nháy mắt, đám bụi mù lại bốc lên, hằng hà sa số châu chấu dày đặc như cát, tiếng vó ngựa sầm sập chấn động cả nền đất trong Ngũ Nguyên thành, gần như muốn chọc thủng màng nhĩ của mọi người. Thanh thế ấy, khí thế ấy, so với lúc vừa rồi chỉ có hơn chứ không kém.
Trong lòng Lâm Vãn Vinh thót lên, hét lớn một tiếng:
- Các huynh đệ, chuẩn bị…
Thanh âm trinh sát phía trước lớn tiếng báo về:
- Người Hồ cách ta ba dặm…
- Người Hồ cách ta hai dặm…
- Điểm pháo!!
Lâm Vãn Vinh rút bội đao, ánh trắng sáng lóa, hắn nổi giận gầm lên một tiếng, giữa tiếng vó ngựa người Hồ, vô cùng hùng tráng.
- Ầm ầm…
- Ầm ầm…
Đỗ Tu Nguyên châm lửa vào hai khẩu hỏa pháo, mang theo tiếng rít ghê rợn, bay thẳng về phía xa. Đạn pháo mang theo tiếng rít, vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp, rơi thẳng vào giữa mã đội người Hồ, có vài chiến mã Đột Quyết xương tan thịt nát, ánh lửa bốc lên, mười mấy người Hồ chìm vào giữa biển lửa.
Màu máu đó tựa hồ kích thích hung tính của người Đột Quyết, vó ngựa chúng căn bản không hề dừng lại, đạp qua chiến mã và thi thể đồng bạn, trong miệng hô lên những câu nghe không hiểu gì cả. Mấy vạn thớt chiến mã như một đám mây đen lao vun vút trên Đại mạc, nhanh như chớp phóng tới Ngũ Nguyên thành. Khí thế ấy làm thiên địa cũng biến sắc.
Hai miệng hỏa pháo không ngừng gầm lên, nòng pháo cũng trở nên nóng rực. Thế nhưng nếu so với người Hồ, khẩu hỏa pháo này chỉ như một chén nước tráng miệng, sao có thể ngăn cản bước tiến của người Đột Quyết được. Người Hồ bỏ lại hơn mười thi thể, vạn người ngựa trong nháy mắt đã đột phá qua màn phong tỏa của hỏa pháo, áp thẳng tới bên Ngũ Nguyên thành.
Ba trăm trượng, hai trăm trượng, một trăm trượng, mũi tên của người Hồ mang theo tiếng gió vun vút cắm vào dưới thành.
- Hỏa tiễn thủ!
Đỗ Tu Nguyên vung trường đao lên, hỏa tiễn thủ giương cung, ngắm thẳng vào người Hồ đang cưỡi ngựa, hơn một ngàn hỏa tiễn nhất tề phóng ra. Đội ngũ Đột Quyết đầu tiên đã rớt xuống ngựa, những tàn lửa trong nháy mắt bắt vào quần áo họ. Tiếng kêu thảm thiết nối liền không dứt. Đám Đột Quyết đi theo sau vẫn thản nhiên không dừng lại, rất nhanh xuyên qua đám đồng bạn bị thương, trong nháy mắt đã tới trước thành. Rút cung tiễn, rồi bắn thẳng vào thành.
- Liên hoàn nỏ …
Lâm Vãn Vinh phất tay, vững vàng hét lớn.
Sớm đã có nỗ thủ tiến lên, thay thế vị trí của hỏa tiễn thủ. Liên hoàn nỗ này là do Từ Chỉ Tình cải tiến lại, xạ kích chính xác. Tốc độ rất nhanh, cực kỳ thích hợp với việc tác chiến thủ thành. Liên hoàn nỏ bắn ra vô số mũi tên bay tán loạn như châu chấu lao về phía người Hồ.
Người Đột Quyết mắt thấy còn cách tường thành chỉ có khoảng hơn mười trượng, lại bị một trận mưa tên liên hoàn bắn thẳng vào đội ngũ. Tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai, trận sát thương này, so với hỏa pháo và hỏa tiễn còn mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Đột Quyết trong trận đột nhiên hét dài một tiếng, bốn năm ngàn hắc y cưỡi ngựa như nổi điên, lao thẳng vào thành. Đám Đột Quyết này thân mặc khôi giáp rất dày, thân thể rạp xuống lưng ngựa, diện mục rất hung hãn, tốc độ phi ngựa rất nhanh, trong nháy mắt đã tới dưới thành. Liên hoàn nỏ không bắn kịp.
Đây là thời khắc quan trọng nhất! Một Đột Quyết trọng kỵ nhảy qua tường đất, lướt qua đỉnh đầu một cường nỏ thủ, trở thành người Đột Quyết đầu tiên công nhập Ngũ Nguyên thành.
Lâm Vãn Vinh nhảy lên, lưỡi đao vung mạnh, máu bay tung tóe, con ngựa Đột Quyết bị hắn một đao chém đứt đôi, tên kỵ sĩ Đột Quyết ngã lăn xuống rơi trên mặt đất. Lâm Vãn Vinh bước lên, tụ tất cả khí lực, một đao đâm thẳng vào ngực tên này, một vòi máu thật dài phóng lên cao, phun thẳng vào đầu khôi, trên mặt của hắn, máu tươi nóng bỏng kích thích cả nhiệt huyết người sôi trào, có một loại cảm giác thiêu đốt bừng bừng.
Lâm Vãn Vinh nổi giận gầm lên một tiếng, rút trường đao khỏi ngực người Hồ kia, thêm một vòi máu tuôn ra như suối.
- Giết…!
Hắn dồn toàn bộ khí lực, hét lên một tiếng vang vọng cả núi non.
- Giết…!
Tướng sĩ được hắn khích lệ, nhiệt huyết dâng trào, tiếng gầm cất lên, binh lính Đại Hoa dũng mãnh lao ra chiến đấu, giao chiến với đám trọng kỵ của người Hồ.
Người Đột Quyết hung hãn quả nhiên danh bất hư truyền, kỵ thuật tinh thông, đao pháp mãnh liệt, thân cao thể tráng, mạnh mẽ vô cùng, chưa bao giờ múa may dư thừa, mỗi một đao đều có khí thế ngàn quân.
Một vạn tinh binh đều là lực lượng tinh nhuệ theo Lâm Vãn Vinh ở Sơn Đông, ở Đại Hoa đã là những binh lính ưu tú, lực sát thương không thể nói là yếu, nhưng khi giao chiến với người Hồ thì chênh lệch vẫn rất rõ ràng. Giao chiến với người Hồ, chênh lệch thể lực và kinh nghiệm dần dần hiện ra.
Đao pháp Người Đột Quyết rất đơn giản thực dụng, cơ hồ mỗi một kích đều trí mạng, tướng sĩ Đại Hoa cũng nhiệt huyết sôi trào, hung tợn không sợ chết, tự tin vô cùng, nhờ đó cũng bù đắp cho yếu kém về thân thể.
Song phương chém giết kịch liệt, người Đột Quyết không ngừng rơi ngựa, cũng có vô số binh lính Đại Hoa ngã xuống, trước ngực phun máu, nhuộm hồng cả cát trên đại mạc.
Nơi nơi đều có ánh đao, nơi nơi đều có vết máu, Ngũ Nguyên nho nhỏ, một pháo đài bằng phẳng, nháy mắt đã biến thành tâm điểm lịch sử của Đại Hoa và Đột Quyết, vĩnh viễn trở thành một di tích không phai mờ.
- A …
Tiếng hét kinh thiên vang lên, một tướng sĩ Đại Hoa mắt đỏ ngầu, bị một cú chém của một người Hồ làm đứt ngọt chân, máu tươi phun thẳng vào mặt hắn, hắn ngã xuống dưới chân người Hồ, rồi lại há mồm muốn cắn. Tên người Hồ gầm lên một tiếng, một thanh loan đao đâm xuyên qua ngực hắn, mũi đao rạch mạnh, lôi cả bộ ruột của hắn ra ngoài, máu me đầm đìa ghê rợn
- Vương bát đản, tổ tông tám đời nhà ngươi!
Lâm Vãn Vinh gầm lên, mắt trợn trừng như xé rách cả mí, như một con hùng sư nhảy dựng lên, lao vào tên Hồ nhân chém một phát ngay đầu. Tiếng gầm gừ như điên cuồng truyền khắp cả Ngũ Nguyên thành:
- Tạp chủng, con mẹ nó chúng ta chém chết đám người Hồ cẩu tạp chủng, các ngươi đến đây đi, cùng đến đây đi…
Xem bộ dạng điên cuồng của hắn, Cao Tù giật bắn cả người, vội vội vàng vàng bảo vệ bên người hắn. Đỗ Tu Nguyên một đao chém đứt cổ một người Hồ, vọt tới trước người hắn nói:
- Tướng quân, tướng quân…
Lâm Vãn Vinh nắm chặt tay, từ từ vuốt mắt cho tướng sĩ vừa chết, hai mắt đỏ ké trầm giọng xuống:
- Đỗ đại ca, có bao nhiêu người Hồ công tiến Ngũ Nguyên rồi?
Đỗ Tu Nguyên vẩy thanh đao còn dính máu, đáp:
- Chí ít có năm phần rồi.
Lâm Vãn Vinh lướt mắt nhìn bốn phía, dải đất vàng của Ngũ Nguyên thành đã nhuộm máu đỏ tươi, vô số binh lính ngã xuống trong Đại mạc, có đứng, có nằm, có kẻ chết rồi còn ôm chặt lấy người Hồ, không di thể người nào còn đầy đủ, không ai có thể nhắm lại an tường. Những thanh niên trẻ tuổi đã hòa lẫn với Đại mạc thành một thể rồi.
Lâm Vãn Vinh nghiến răng, hai mắt sưng đỏ, nhìn đội ngũ Đột Quyết mãnh liệt tràn vào thành, hắn đột nhiên ngửa mặt lên trời thét dài:
- Cẩu tạp chủng, ta sẽ khiến các ngươi đổ máu để đền nợ máu! Đỗ Tu Nguyên, truyền lệnh, toàn quân lui lại…
- Toàn quân lui lại…
Đỗ Tu Nguyên hô dài một tiếng, những tướng sĩ Đại Hoa còn sót lại nhất tề gầm lên, thu hết khí lực, một đao bức lui người Hồ, xoay người nhảy lên ngựa, lao nhanh ra ngoài thành.
Kỵ binh Đột Quyết thấy Đại Hoa đại bại rút lui, những chiếc kèn lệnh thật dài nhất thời thổi te te, tiếng vó ngựa ở ngoài thành càng thêm dồn dập, vô số kỵ binh Đột Quyết mãnh liệt tràn vào, xuyên qua Ngũ Nguyên thành, hướng về phía tàn binh Đại Hoa truy kích.
Lâm Vãn Vinh mang theo Cao Tù và Đỗ Tu Nguyên lưu thủ đến cuối cùng, đợi cho Cao Tù chém năm tên người Hồ hạ mã, Lâm Vãn Vinh mới cắn răng hừ một tiếng:
- Hai vị đại ca, chúng ta đi!
Ba người xoay người lên ngựa, sau lưng có những tiếng tên vèo vèo phóng tới. Người Hồ hiển nhiên nhận ra tên "Đại Hoa hùng sư Hữu lộ Nguyên soái Lâm Tam" vừa mới hò hét lúc nãy, nhất thời hô hào không dứt, thần sắc cực kỳ hưng phấn.
Tàn quân Đại Hoa chạy vội, vô số người Hồ truy kích phía sau, trên Đại mạc mênh mông, hai quân nối đuôi nhau thành một đường màu đen thật dài cực kỳ tráng lệ.
Lâm Vãn Vinh xoay người nhìn lại, thấy phía sau vạn ngựa hí vang, những kỵ binh Đột Quyết như cuồng phong truy đuổi. Trong Ngũ Nguyên thành xa xa, người Đột Quyết vẫn không ngừng tiến vào. Hắn đột nhiên giật mạnh cương ngựa, tuấn mã nhấc bổng vó trước lên, quát lớn:
- Đỗ Tu Nguyên, bắn tên!
Giờ phút chờ đợi là đây, vẻ mặt Đỗ Tu Nguyên đại chấn, lấy ra tên lệnh trong lồng ngực.
- Vèo…
- Vèo…
Hai tiếng rít nổ tung bầu trời, trong đại mạc đầy cát nở rộ một pháo hoa tuỵêt đẹp.
Lâm Vãn Vinh nắm chặt tay, lẳng lặng đợi thời khắc. Trong giây phút này, trong mắt hắn cảm thấy mọi việc như vô cùng chậm chạp.
- Đùng…
- Đùng
Những tiếng nổ dữ dội vang lên, nhưng đọng lại trong tai Lâm Vãn Vinh như một thứ tiên âm tuyệt vời. Tên lệnh vừa bắn lên, hỏa pháo của Lý Thánh nhất tề phát hỏa. Lửa đạn bùng lên, bao phủ cả Ngũ Nguyên thành. Tàn binh Đại Hoa đang rút lui bỗng ngừng lại, trong mắt họ hiện lên vẻ hưng phấn tột độ, đồng loạt tụ phía sau Lâm Vãn Vinh. Mọi người nhìn về phía Ngũ Nguyên xa xa, những luồng khói đen nồng đậm bốc lên cao. Nhưng không có ánh lửa như trong tưởng tượng. Đang lúc bần thần, bỗng nghe những tiếng ầm ầm rung chuyển nổi lên, hỏa pháo của thần cơ doanh tựa như có mắt, bắn trúng ngay giữa Ngũ Nguyên thành.
- Ầm…
Những tiếng nổ trời rung đất chuyển, ánh lửa lóe sáng như chọc vào mắt, Ngũ Nguyên thành tựa như một quả pháo nổ tung, khói lửa không ngừng phun ra, bụi bốc lên cao.
- Một, hai, ba, bốn…
Lâm Vãn Vinh lặng lẽ đếm thầm. Tiếng nổ liên miên không dứt, Ngũ Nguyên xa xa tựa như một hồ lửa thật lớn, bao phủ khắp bầu trời. Vô số chiến mã, vô số người Đột Quyết, trong tiếng nổ cuồng loạn bị hất tung lên trời, hóa thành những u linh tứ tán. Không nghe thấy tiếng họ gào thét, không nghe thấy gọi nhau, tất cả tiếng động đều không thể lấn át được tiếng gầm vang của vụ nổ.
Đám Đột Quyết ra khỏi thành đuổi theo sợ ngây người, nhìn phía sau cát bụi cùng da thịt máu me bốc lên thành một đám mây, đến cả những chiến mã cũng run rẩy, lần đầu tiên họ có loại cảm giác sợ hãi.
Vô số tiếng nổ cùng những ánh lửa, hết tiếng này tới tiếng khác, Đại mạc như bị cắt làm hai đoạn.
Sắc mặt Lâm Vãn Vinh rất bình tĩnh, ánh mắt lãnh khốc như băng tuyết Thiên Sơn, hắn hít sâu một hơi, dùng sức rút trường đao ra, giọng khê đặc gầm lên:
- Giờ báo thù đã tới! Đừng cho Đột Quyết một cơ hội nào, vì những huynh đệ đã chết, giết sạch chúng đi! Xung phong…!
- Giết sạch chúng! Xung phong…!
Tướng sĩ vừa rồi trải qua cuộc chiến đẫm máu, oán khí và lửa giận tích tụ bây giờ trong nháy mắt bộc phát, thảm cảnh của những huynh đệ thân như tay chân khích lệ sát khí của họ. Vào thời khắc chuyển bại vi thắng, chỉ có máu mới là tế lễ tốt nhất cho những huynh đệ đã hi sinh. Tàn binh Đại Hoa quay phắt đầu ngựa lại, hai mắt đỏ ngầu, như những con sói hung tàn nhất, lao thẳng vào kỵ binh Đột Quyết thẳng tay chém giết. Lâm Vãn Vinh một người một ngựa dẫn đầu trận tiền, tiếng gió hú lên bên tai, thảm trạng của những huynh đệ diễn ra trước mắt hắn, hắn không còn nhớ gì nữa, trong lòng chỉ có một chữ… Giết! Giết! Giết!
Hắn cũng không biết khí lực ở đâu ra nữa, tiến vào đội ngũ Đột Quyết là vung tay chém giết, không có kỹ pháp, chỉ một đao chém xuống tựa hồ có một lực lượng cường đại phi thường, làm cho hắn trong nháy mắt trở thành một dũng sĩ vô địch, huyết quang trong mắt hắn tựa như là mưa máu rơi trên đại mạc, dùng để rửa sạch trăm năm sỉ nhục của Đại Hoa.
- Lâm huynh đệ điên rồi…!
Cao Tù thì thào than, mắt rơm rớm, đột nhiên quát lên một tiếng lớn:
- Con mẹ nó ta cũng muốn điên…!
Hắn một người một đao xông vào quân địch, hỗ trợ sau lưng Lâm Vãn Vinh, giơ tay chém xuống, một cú là một người Đột Quyết bị hắn chém rơi ngựa.
Nhóm tàn binh đang rút lui, đột nhiên như thoát thai hoán cốt, mang sức mạnh vô song, không cần để ý tới tính mạng nữa, lao thẳng vào đám kỵ binh Đột Quyết, khí thế ấy, lực lượng ấy, đến cả những Đột Quyết thiện chiến nhất cũng cực kỳ kinh hãi.
- Giết…!
Bụi đất bốc lên từ phía mạn Nam, những mảnh long kỳ tung bay phất phới, hàng chục tiếng nổ kinh thiên động địa vọng lại, hơn mười vạn tinh nhuệ Đại Hoa như bão cát Đại mạc, cuồn cuộn xông đến. Đi đầu là Hồ Bất Quy, tuấn mã như gió, hai chân hắn kẹp chặt vào lưng ngựa, huyết quang trong mắt làm cho người Hồ lạnh người.
Một lần rửa sạch sỉ nhục trăm năm cho Đại Hoa, chính là thời khắc này!
Người Đột Quyết tuy chiến lực cường hãn, nhưng lúc này vô cùng lúng túng, hai vạn kỵ binh đi đầu đã bị bít chặt đường lui, trở thành cô quân dưới vòng vây vô số binh lính tinh nhuệ như lang như hổ, mang khát vọng rửa sạch sỉ nhục Đại Hoa, dù có chiến lực mạnh đến đâu, cũng chỉ có nước bỏ xác trong bãi cát mênh mông này.
Cánh tay đau nhừ, ngoại trừ việc vung đao lên, rốt cuộc hắn không nhớ nổi chuyện gì nữa. Hắn cùng Cao Tù, Đỗ Tu Nguyên ba người từ kẻ rút lui hóa thành mũi tiên phong, một đường chém giết, chiến bào trên người nhuộm đầy máu tươi, không thấy rõ hình dáng nữa rồi.
Một đường giết chóc, vô số hung hiểm, mấy lần suýt chết dưới đao người Hồ, cũng không biết như thế nào mà một kích cuối cùng, thì hắn luôn là người đánh trước.
Tả lộ của Tả Khâu và trung quân của Từ Chỉ Tình đã tiếp ứng kịp thời, chia cắt đám người Hồ ra khỏi thành truy kích thành những nhóm nhỏ. Chiến cục cuối cùng đã phân định, người Hồ lúc đầu có sáu vạn đại quân, trong Ngũ Nguyên thành có một vạn rưỡi nổ thành tro bụi, cùng hơn hai vạn ở mạn Nam, đại bộ phận đã bị tiêu diệt. Một phần nhỏ vẫn đang ngoan cố kháng cự, nhưng đã rơi vào cảnh vô vọng. Hơi chút tiếc nuối là còn hơn hai vạn kỵ binh Đột Quyết chưa kịp vào thành, kể cả tiên phong của Đột Quyết là Nỗ Nhĩ Toa Cáp. Nỗ Nhĩ Toa Cáp nhìn ánh lửa trong Ngũ Nguyên thành, lại nhìn cảnh chém giết thảm thiết, không dám tiến thêm bước nào nữa.
- Thống khoái, thống khoái!
Hồ Bất Quy vô cùng hưng phấn, mặt đỏ phừng phừng, khôi giáp sớm nhuộm thành huyết sắc, cương đao đã cong oằn. Hắn vô cùng hưng phấn gào lên:
- Lão Hồ ta đánh bao nhiêu năm rồi, lần này là thống khoái nhất. Lâm tướng quân, ngài không biết chứ, ta chưa bao giờ thấy người Đột Quyết có ánh mắt tuyệt vọng như thế! Bốn vạn, bốn vạn người Hồ, còn có gì thống khoái hơn nữa chứ?!
Một trận chiến có thể tiêu diệt bốn vạn người Đột Quyết tinh nhuệ, đay quả là một đại thắng oai hùng. Cuộc chiến này sẽ được dương danh thiên cổ, việc này không cần phải hoài nghi.
Tinh thần Lâm Vãn Vinh dần bình tĩnh lại, thở dài:
- Hồ đại ca, quân ta tổn thất bao nhiêu?!
Hồ Bất Quy thần sắc buồn bã:
- Trận này chúng ta tuy chiếm ưu thế, nhưng chiến lực người Hồ thật sự cường hãn, quân ta chết trận một vạn người. Trong đó sáu ngàn đã những huynh đệ theo tướng quân đóng ở Ngũ Nguyên.
Lâm Vãn Vinh cắn chặt răng, mắt đỏ ngầu. Cao Tù và Đỗ Tu Nguyên cũng buồn bã không nói gì.
- Hồ đại ca, quân đội Đột Quyết phía sau còn bao lâu nữa thì tới đây?
Hắn than thở, giọng khản đặc.
Hồ Bất Quy đáp:
- Ước chừng hai canh giờ. Nỗ Nhĩ Toa Cáp đang đợi hậu quân của người Hồ đến. Từ quân sư nhắc nhở chúng ta nhanh chóng dọn dẹp chiến trường, rồi lập tức triệt thoái, tránh cho va chạm chính diện với đại quân Đột Quyết.
Lâm Vãn Vinh khẽ gật đầu, lướt mắt nhìn chung quanh. Sau đại chiến, tứ phía tan hoang, khói thuốc súng cuồn cuộn, ánh lửa khắp nơi, máu tươi loang lổ nhuộm hồng cát trên Đại mạc. Xa xa có một loạt những tấm bia gỗ thật dài, phía dưới là những thi thể tướng sĩ bỏ mình, được an trí cùng nhau rất chỉnh tề, mấy vạn đại quân đứng yên một bên, nhìn những chiến hữu của mình, nước mắt tràn mi.
Lâm Vãn Vinh nắm chặt tay:
- Di hài các huynh đệ đã thu thập xong chưa?
- Những người chết trận ngoài thành, đã tụ tập vào một chỗ, di hài cũng sửa sang lại rồi.
Mũi Hồ Bất Quy tê rần:
- Những người trong thành Ngũ Nguyên, chỉ sợ là tìm không được.
Ngọn lửa hùng tráng trong Ngũ Nguyên thành, chính là tế điện tốt nhất cho họ. Lâm Vãn Vinh thở dài, chậm rãi đi đến bên di hài của những tướng sĩ bỏ mình.
Từng gương mặt tuổi trẻ lật ra dưới tay Hồ Bất Quy, trước mắt trào ra, có người quen, cũng có người không quen. Tuy đã được lau chùi, nhưng tử trạng thê thảm vẫn làm người ta kinh tâm. Họ đều là trượng phu của thê tử, là con cái của cha mẹ, có bao nhiêu người đang ngày đêm cầu chúc, chờ đợi được nhìn thấy họ bình yên trở về? Họ làm sao biết được, người mà họ ngày nhớ đêm mong ấy, sớm đã biến thành một bộ xương trắng dưới ánh tà dương của đại mạc rồi. Tim Lâm Vãn Vinh như bị đao cắt, hai hàng lệ rơi xuống ròng ròng, hắn lặng lẽ quỳ xuống, Đỗ Tu Nguyên, Cao Tù, Hồ Bất Quy theo sát phía sau. Mấy vạn tướng sĩ cũng rơi lệ, đi theo chủ soái, quì cả xuống
Trầm mặc thật lâu, Đỗ Tu Nguyên khẽ nói:
- Tướng quân, đến giờ rồi, không thể để di hài các huynh đệ rơi vào tay người Hồ, xin ngài tiễn các huynh đệ một đoạn đường đi.
Lâm Vãn Vinh thở một hơi dài, nhận mồi lửa trong tay Đỗ Tu Nguyên, cắn răng châm vào đống củi, ánh lửa bập bùng từ từ lan tràn, nuốt chửng những gương mặt trẻ tuổi kia. Từ đó, trong Đại mạc sâu thẳm đã có thêm gần một vạn anh linh nữa.
Hồ Bất Quy nói:
- Tướng quân, chúng ta lập phải tức triệt thoái, nhưng chúng ta bắt được mấy vạn thớt chiến mã của người Hồ, vì thời gian gấp gáp, còn năm ngàn thớt không thể thuần phục được, nhất thời dắt mãi không chịu đi, vậy ta phải xử trí như thế nào?
- Xử trí như thế nào ư?
Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng, trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo:
- Một cây kim, một sợi chỉ, một ngọn cỏ, một gốc cây, tuyệt không để lại cho người Đột Quyết!
Hồ Bất Quy nhìn hắn khó hiểu, Lâm Vãn Vinh đấm hai tay vào nhau:
- Ngựa Đột Quyết khó thuần phục hả, toàn bộ chém hết, cho tướng sĩ toàn quân động thủ. Người Đột Quyết độc ác, chúng ta còn ác hơn chúng nữa!
- Được, cứ như thế đi! Đại Hoa ta trước giờ làm kẻ hèn yếu lâu lắm rồi!
Hồ Bất Quy kêu lớn một tiếng, mắt như đâm ra những mũi tên sắc bén.
Ngựa Đột Quyết quả nhiên danh bất hư truyền, tuy trải qua kinh hãi bởi chiến hỏa, nhưng vẫn có sải bước vẫn ổn định, dáng vẻ rất thong thả. Chỉ là chúng dã tính mười phần, nhất thời khó có thể thuần phục.
Nhìn mấy ngàn thớt chiến mã Đột Quyết hí vang trước mắt, Hồ Bất Quy hưng phấn mặt đỏ bừng, việc làm đồ tể, chặt đầu chiến mã người Hồ như thái rau, chính là việc hắn từng mơ tưởng, cũng làm cho người Hồ biết người Đại Hoa ác như thế nào.
- Chuẩn bị …
Trong mắt Hồ Bất Quy lóe ra vẻ hung tàn, bàn tay ra hiệu chém xuống:
- Trảm…!
- Trảm…!
Mấy vạn tướng sĩ nhất tề hét lớn, năm ngàn thớt ngựa Đột Quyết rú lên một tiếng, trong nháy mắt ngã gục xuống, những vòi máu phun ra đỏ rực cả ánh hồng hoàng hôn.
Lâm Vãn Vinh lên lưng ngựa, nhìn những tướng sĩ vững vàng trước mắt, trong lòng đột nhiên sinh ra một cảm giác đầy trách nhiệm.
- Đi…
Hắn hét lớn một tiếng, quay ngoắt đầu ngựa, đi trước dẫn đầu. Mấy vạn đại quân nhảy lên ngựa tiến theo chủ soái, đi trong cát bụi, vô số thân ảnh hùng tráng từ từ chìm vào trong Đại mạc mênh mông......
Năm ngàn thớt ngựa Đột Quyết mất đầu, máu chảy tung tóe. Bao phủ khắp một vùng cát vàng trong trời chiều, năm ngàn cái đầu ngựa được xếp đặt ngăn nắp, xếp thành hai chữ bằng máu khiến cho địch nhân nhìn vào phải run rẩy… "Đại Hoa"

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #467


Báo Lỗi Truyện
Chương 467/636