Chương 457: Tình thế


Dịch: workman
Biên tập: Melly

Xoay người lại, thấy trước mắt đang đứng một nữ tướng xinh đẹp. Chân đi đôi ủng nhỏ nhắn, thân mặc chiến bào sáng bạc, cả người mềm mại như dương liễu, lộ ra những đường cong cực kỳ quyến rũ. Nàng cau mày, đôi mắt trong tựa nước biếc, gương mặt trắng như bạch ngọc hơi ửng hồng vì mệt, đang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lâm Vãn Vinh, cũng không biết đang cười hay giận.
- Ủa, không phải đây là Từ Tiểu Thư sao?
Lâm tướng quân tươi cười, vội vàng phất tay:
- Các huynh đệ, mau chào Từ quân sư!
- Từ quân sư!
Binh lính thủ hạ hắn quả thật được huấn luyện cực tốt, Lâm tướng quân vừa ra lệnh, mấy ngàn người giơ đao thương lên cao, cùng nhau hô lớn, thanh âm thấu đến tận trời xanh.
Cảnh này giống như Đại vương đến thăm, Từ tiểu thư nhíu mày, liếc hắn vài lần:
- Lâm tướng quân, ta nghe Đỗ Tu Nguyên nói, thương thế ngươi chưa lành, phải ở trong doanh trướng nghỉ ngơi, đến cả việc họp hành cũng do người khác làm thay …
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt liếc nhìn vào đùi hắn, sắc mặt có vài phần giận dữ:
- … Lâm tướng quân, thương thế ngươi có đích xác là 'nặng' lắm không!
Vẻ châm chọc trong lời nàng, đến cả Cao Tù cũng nghe ra được, huống chi Lâm đại nhân vốn là người thông minh như vậy.
- Ủa, phải không!
Lâm đại nhân ngạc nhiên nhìn chân mình, trên mặt tỏ ra vui mừng vô cùng:
- Không nhờ Từ tiểu thư chỉ ra, ta còn thật không chú ý tới nữa. Thì ra ta đã có thể tự do cử động rồi, xem ra mấy hôm nay, vận động lên xuống liên tục mới có lợi, thương thế chắc cũng đỡ nhiều rồi. Chà, mấy ngày nay xảy ra nhiều việc trọng yếu như vậy nên chuyện này cũng quên rồi. Từ tiểu thư tới vừa lúc, hôm nay ta mời khách, ở trong quân ăn một bữa, mọi người mở tiệc một phen!
Nhìn hắn hi hi ha ha, Từ Chỉ Tình nhịn không được giận dữ, nàng tức mình mắng:
- Đại quân tiền phương đến Hưng Khánh phủ (bây giờ gọi là Ngân Xuyên). Đã gần đến biên giới giữa Đại Hoa và người Hồ, chiến sự lúc nào cũng có thể phát sinh, Lâm tướng quân còn có có tâm tình tốt như vậy nữa sao? Huống chi trong quân cấm đánh bạc, cấm uống rượu, chẳng lẽ ngươi không học quân quy sao?!
"Đâu chỉ cấm đánh bạc, cấm uống rượu, còn cấm sắc nữa đó!" Lâm Vãn Vinh mỉm cười đáp lại:
- Từ tiểu thư hiểu lầm rồi, ta trước giờ luôn luôn xa lánh tửu sắc. Mở tiệc mừng với các huynh đệ, uống mấy li nước trà, hẳn là không phạm quy đó chứ.
Từ Chỉ Tình sớm đã lĩnh giáo về mấy trò quỷ biện của người này, nàng cắn chặt răng hừ một tiếng:
- Dù chưa phạm giới, nhưng lại giả bị thương, đợi ta hồi doanh sẽ bẩm cáo Nguyên soái…
- Những lời này của Từ quân sư có chút chưa thông tình đạt lý.
Lâm Vãn Vinh ngắt lời nàng:
- Cái gì mà giả thương? Trước khi nhập quân ngũ, cái chân gãy của ta lúc đó bị như thế nào, tin rằng Từ quân sư cũng rõ ràng. Ông bà nói rất đúng, gãy xương cần một trăm ngày. Ta trong vòng mười ngày ngắn ngủn mà có thể khôi phục được như thế này. Vậy là nhờ ông trời phù hộ rồi, trong đó có công lao của người nhà và cả Cao đại ca nữa, chẳng biết đã bỏ bao nhiêu tâm huyết. Bây giờ làm sao vào miệng nàng lại biến thành giả bị thương? Ta thật không rõ!
Sắc mặt hắn rất khó coi, đứng trước mọi người mà cãi tới, Cao Tù và Đỗ Tu Nguyên hai mặt nhìn nhau. Sớm biết giữa Lâm tướng quân và Từ quân sư có gì đó, không nghĩ rằng họ vừa gặp mặt nói hai ba câu, là lại bắt đầu tranh chấp.
Hồ Bất Quy rất khôn ngoan. Thấy Từ tiểu thư sắc mặt giận dữ, liền vội nháy mắt về phía Lâm Vãn Vinh:
- Từ quân sư, ngài đã tới đây, hay là như vậy đi, Hữu lộ quân mã của ta đang thao luyện, Lâm tướng quân vừa phát minh ra một biện pháp luyện binh mới, xin quân sư đến xem và cho chỉ đạo.
- Buộc bao cát hả? Ta vừa rồi đã xem qua.
Từ Chỉ Tình hít nhẹ:
- Biện pháp này tuy sáng tạo, nhưng lúc này mà áp dụng chỉ sợ hơi chậm.
Những lời nàng vừa nói xem ra đúng vào chỗ người ta đang muốn nghe, Hồ Bất Quy liếc mắt nhìn Lâm Vãn Vinh, không dám nói gì.
"Làm sao lại gây gổ với nha đầu này cơ chứ!" Lâm Vãn Vinh cũng thấy hơi buồn cười, mỗi lần gặp Từ tiểu thư, chưa lần nào được yên ổn
- Không thể nói như vậy!
Hắn lắc lắc đầu, mắt nhìn thẳng vào Từ Chỉ Tình, ra vẻ phóng khoáng cười nói:
- Có phương pháp tốt, dùng lúc nào cũng không tính là muộn. Ta cùng với Cao Tù tính rồi, như vậy, trong vòng một tháng sẽ có thành quả. Cần có tầm nhìn xa một chút, chiến tranh với người Hồ không phải việc ngày một ngày hai, cho dù việc áp dụng cho binh sĩ tập luyện ở đây có hơi chậm, nhưng còn có lớp binh lính sau này nữa chứ? Những tân binh sau này, bắt đầu mỗi người phải buộc bao cát luyện tập, ta không tin, binh lính nhiệt huyết của Đại Hoa chúng ta lại không địch nổi hùng sư của Đột Quyết?!
Hồ Bất Quy vỗ tay, tỏ vẻ rất tán thành:
- Đúng lắm, làm sao ta không nghĩ đến việc tập luyện cho đám tân binh? Lâm tướng quân, ngài thật sự là một câu đã thức tỉnh người trong mộng. Gót sắt của người Hồ cũng không phải được sinh ra từ bụng mẹ, mà đã luyện thành trên lưng ngưa. Binh lính tinh nhuệ Đại Hoa ta, chỉ cần chúng ta kiên trì tập luyện, một năm không được thì luyện ba năm, ba năm không thành thì luyện năm năm, chúng ta không có lý do gì bại dưới tay Đột Quyết.
Bản lãnh chiến trường của Lâm đại nhân kỳ thật rất kém, nhưng tầm nhìn cùng trí tuệ của hắn lại là độc bộ thiên hạ. Dám nghĩ những gì người ta không dám nghĩ, dám làm những gì người ta không dám vi phạm, tầm nhìn, mưu lược đều vượt qua người khác, lại có bọn người Hồ Bất Quy Đỗ Tu Nguyên tinh thông chiến sự phụ tá, chiến lực của một nhánh Hữu lộ quân, thật sự là không thể khinh thường.
Từ Vị, Lý Thái coi trọng nhất là điểm này của hắn, Từ Chỉ Tình đương nhiên cũng không ngoại lệ. Tuy gây gổ với hắn, nhưng nghe hắn nói một hồi, lại có cảm giác được mở toang màn mây đen nhìn thấy nhật nguyệt.
Tâm tình hưng phấn lan truyền đến mọi người, đến cả Từ tiểu thư cũng nhịn không được bật cười lên, không khí căng thẳng vừa rồi hoàn toàn biến mất.
Trường luyện binh cực kỳ náo nhiệt, nhìn những binh lính chân buộc chặt bao cát, thay nhau ngã dúi dụi trên trường luyện, rồi lồm cồm bò dậy tập tiếp, nhớ tới mới vừa rồi ở xa xa nghe bài diễn thuyết của hắn, Từ Chỉ Tình lắc đầu than nhẹ, chỉ cần mấy tiếng mà kích động được lòng người, không ai so được với Lâm Tam cả. Nếu mỗi người đều có ý chí chiến đấu như vậy, vậy không cần phải lo cảnh người Hồ bất diệt, Đại Hoa bất hưng?
Nàng ngưng thần một lúc lâu, chân bước nhẹ nhàng không biết đi về đâu, tâm tư đang lơ lửng trên mây, bỗng có người kéo áo nhẹ, đưa mắt nhìn lên thấy nguyên là kẻ mới vừa rồi gây gổ với mình, Lâm Tam.
- Ngươi.. ngươi làm cái gì đó?!
Gương mặt trắng như bạch ngọc bỗng nhiên đỏ bừng lên, nàng cố không lớn giọng, giận dữ nói:
- Nơi này là quân doanh đó!
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Ta biết đây là quân doanh, không phải quân doanh thì ta đâu có kéo tay nàng. Đại quân đã thao diễn xong rồi, sắp đến giờ ăn cơm, nàng còn ngẩn ngơ ở đây làm gì?
Từ Chỉ Tình đưa mắt nhìn lại, hóa ra lúc nàng vừa ngẩn người, những binh sĩ trong trường đã tản đi, kẻng của nhà bếp đã vang lên, mùi thức ăn bốc lên thơm phức.
Hai má nàng đỏ ửng, nhưng không cam lòng yếu thế hừ một tiếng:
- Ta đang quan sát địa hình nơi này, để đánh dấu vào bản đồ. Ngươi lại cản trở ta làm việc?
- Sao ta lại không thể ở đây được.
Lâm Vãn Vinh làm vẻ buồn rầu nói:
- Quân sư, ta muốn nhắc nhở nàng một chút. Nàng đạp trúng vào chân của ta, ta là thương binh tàn tật đó!
Từ Chỉ Tình cúi đầu xuống, hóa ra mình mải quan sát binh lính tập luyện mà ngẩn người ra, lỡ đạp vào cái giày mới tinh của hắn, trên giày còn in nửa dấu chân rất xinh xắn.
Bọn người Hồ Bất Quy Cao Tù thấy màn này, bịt miệng cười trộm, gương mặt Từ tiểu thư đỏ bừng, tức giận hừ một tiếng:
- Việc này chẳng trách ta được, ai bảo cái chân ngươi to như cái lá đa, đứng trên đất che hết cả một khoảng lớn làm chi.
"Chân to là lỗi của ta, thế còn ngực to là lỗi của nàng." Lâm Vãn Vinh hừ hừ, liếc nhanh qua bộ ngực đầy đặn của nàng, lại nhớ tới lúc cảnh hương sắc trong phòng Ngưng Nhi ở Tế Ninh, nhất thời trong lòng xao xuyến.
Từ Chỉ Tình lấy từ trong áo ra một phong thư, mặt không chút thay đổi đưa cho hắn:
- Thông hàm của hoàng thượng vượt tám trăm dặm truyền đạt tới, vừa rồi mới đưa đến quân trung, ngươi xem đi.
Lâm Vãn Vinh mở thư ra, lướt mắt qua vài lần, sắc mặt không ngừng biến hóa, thật lâu sau mới thở dài, đưa trả bức thư về cho Từ Chỉ Tình, bùi ngùi không nói gì.
"Thành vương trên đường về phía bắc, cảm niệm lòng nhân ái sâu dày của Hoàng Thượng, tự nghĩ mình không còn mặt mũi nào đối mặt thế nhân, đã lừa gạt người trông coi, giữa đêm đã treo cổ, tự tử mà chết, lâm chung lưu lại di thư vạn chữ, tự thấy thẹn với tiên hoàng, thẹn với hoàng thượng, chỉ có lấy cái chết để tạ tội. Di thư đó đã được Cố Thuận Chương tiên sinh giám định, xác nhận là bút tích của Thành vương. Hoàng thượng nghe thế, thất thanh khóc lớn trên kim điện, hai mắt sưng mọng, ba ngày ba đêm không ăn uống gì. Cử quốc tang, hoàng thượng tự mình giữ linh cữu. Bất chấp kháng nghị, an táng Thành vương ở bên cạnh lăng tiên hoàng."
Từ Chỉ Tình vừa đọc xong bức thư này, Cao Tù nói chen vào:
- Cuối cùng hắn cũng biết ngượng hả, sợ tội mà tự tử! Cho tên loạn thần tặc tử này an táng ở Đế lăng, hoàng thượng thật sự là quá nhân hậu, đối xử với tặc tử như vậy đã là hết lòng hết nghĩa rồi.
Lâm Vãn Vinh cười khổ vỗ vai hắn:
- Cao đại ca, đừng quá tức giận! Người cũng đã chết, an táng ở nơi đâu thì có gì phân biệt? Mà nói lại, đến cả gian thần tặc tử cũng có thể có một chỗ chôn thây, cũng không biết chúng ta xuất chinh tái ngoại lần này, sẽ vùi thân ở cát vàng nơi nào nữa?
- Nói linh tinh cái gì!
Từ Chỉ Tình rất tức giận trừng mắt nhìn hắn:
- Sắp tới đại chiến, không thể dao động quân tâm. Ngươi đã nhiều ngày không đi họp rồi, chỉ sợ đến cả chúng ta đi tới nơi nào cũng không biết.
"Trong toàn quân, người không tín nhiệm ta nhất, chỉ sợ cũng chỉ có Từ quân sư này." Lâm Vãn Vinh cười khổ:
- Từ tiểu thư, ta dựa vào đầu óc để kiếm cơm ăn. Tánh mạng mấy vạn tướng sĩ đều trong tay ta, ta có kém đến thế không?
Hắn lấy ra một tờ giấy trắng, rồi móc trong áo ra cây bút chì, quẹt quẹt vài đường, mấy vòng tròn vào trong giấy:
- Chúng ta ra khỏi kinh thành, dọc theo Trường Thành về nam. Từ tây sang đông mà đi, đi qua Nhạn Môn Quan, Mã Ấp, Sóc Phương.. lúc này đã tới chân núi bắc Diêm Xuyên, cách Linh Vũ, Hưng Khánh, Hạ Lan sơn cũng chỉ có vài trăm dặm nữa. Nghiêm khắc mà nói, chúng ta đi hết đoạn đường này, vượt qua Trường Thành là có thể thấy bóng dáng người Hồ rồi.
Bút pháp hắn đơn giản mà điêu luyện, lại có chút khiếu hội họa, tuy chỉ là một bản đồ phác thảo, nhưng phương vị chú thích không không kém chút nào, lộ tuyến hành quân cực kỳ rõ ràng. Ở những trọng điểm và quan khẩu còn đánh dấu những đường tô đậm. Bổn sự vẽ bản đồ như vậy, ngoại trừ Từ Chỉ Tình ra cũng không có ai được như hắn.
- Lâm huynh đệ, ta phục ngươi rồi!
Cao Tù vỗ đầu nói:
- Mỗi ngày ta và ngươi ở với nhau, chỉ thấy ngươi ăn cơm rồi ngủ, chơi đùa tán dóc, không bao giờ thấy ngươi đọc binh thư trận đồ, thì ra ngươi đã sớm nghĩ hết trong đầu rồi.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Cao đại ca quá khen quá khen, đệ cũng không có gì đặc biệt, chỉ là đọc sách khi huynh ngủ, ngủ trong thời gian huynh đọc sách thôi.
Sớm biết người này bề ngoài vốn luôn luôn hi hi ha ha, trong lòng lại rất sáng rõ như trang giấy trắng đặt bên ô cửa sổ, Từ Chỉ Tình rốt cục cũng yên lòng, sẵng giọng:
- Chớ cho rằng có tài vẽ vời bản đồ là hữu dụng, cần phải để tâm vào việc cụ thể mới được.
Nàng nhận lấy bút chì trong tay Lâm Vãn Vinh, theo phương hướng hắn vẽ trên bản đồ, chấm chấm vài cái, nói nhỏ:
- Nhìn nơi này, vị trí trọng yếu của Hưng Khánh và Hạ Lan sơn thì không cần ta nói, đây vốn là một chướng ngại thiên nhiên, ngăn giữa sa mạc, cũng ngăn trở thiết kỵ người Hồ. Trong đó Hưng Khánh là trung tâm của chúng ta.
- Từ Hưng Khánh đi lên phía bắc hai trăm dặm là Ngũ Nguyên, đi ra tái ngoại, cùng Trường Thành về phía bắc Du Lâm, hình thành một tam giác tương hỗ nương tựa lẫn nhau. Ba nơi này cô lập ở tái ngoại, quanh năm bão cát, điều kiện gian nan, cũng là chiến tuyến tương đối giữa Đại Hoa và người Hồ. Thập niên phong sa bát niên trần,nhị niên hồ họa nhân đoạn hồn*", đó ca dao của đám quan quân ở đây truyền lưu. Hơn mười năm qua, chúng ta ở đây giao chiến với người Hồ không dưới trăm trận, đến nay Ngũ Nguyên vẫn còn ở trong tay người Hồ, mấy vạn tướng sĩ tinh anh của Đại Hoa cũng an nghỉ ở nơi này.
( *mười năm bão cát tám năm bụi
Hai năm họa Hồ người tiêu vong)
Nàng thở dài, cây bút chì nhè nhẹ gõ vào bản đồ giấy, tâm tình có vẻ thâm trầm.
Lâm Vãn Vinh sớm xem qua bản đồ khu vực này, đối với địa hình mấy chỗ này, ngoại trừ cảm khái, cũng không có biện pháp gì. Cô độc ở tái ngoại, khí hậu khắc nghiệp, cấp dưỡng khó khăn, dễ công khó thủ, đến cả người Đột Quyết cường hãn cũng không dám dừng lại ở đây. Còn phòng tuyến thứ nhất của Từ tiểu thư, đại bộ phận đã ở vào trong tay người Hồ rồi, đối với Đại Hoa mà nói đạo phòng tuyến này sớm đã không tồn tại nữa rồi.
- Còn phòng tuyến thứ hai…
Từ Chỉ Tình vẽ một đường khác ở trên bản đồ:
- Từ Mã Ấp, Nhạn Môn Quan, giữa có Hưng Khánh, tây tới dãy núi Kỳ Liên, kéo dài tới núi Côn Lôn phía bắc, ranh giới là Đôn Hoàng, đây là phòng tuyến chí mạng của Đại Hoa ta.
Nàng chỉ vào hướng tây bắc Hưng Khánh, vẽ một vòng tròn thật mạnh:
- Lúc này, người Đột Quyết ở Kỳ Liên và Ngũ Nguyên, tập hợp hai mươi vạn kỵ binh tinh nhuệ, muốn trực chỉ Hưng Khánh và Du Lâm. Nếu bị phá, thiết kỵ của người Hồ xuyên qua đây, Đại Hoa ta xem như gặp phải họa diệt vong rồi.
Từ Chỉ Tình nói một lúc lâu, hai câu cuối cùng mới là trọng điểm, đại quân tinh binh Đột Quyết sớm đã đến gần, Đại Hoa chỉ còn có một phòng tuyến cuối cùng có thể phòng thủ.
Cái quan trọng nhất là, hai mươi vạn kỵ binh của người Hồ rồi cơ động linh hoạt, tiến có thể công nhập dưới chân Trường Thành, lùi có thể cố thủ sâu trong thảo nguyên. Còn chiến tuyến phòng thủ của Đại Hoa, từ tây sang đông, kéo dài ngàn dặm, một chút bất cẩn là có thể thủng một lỗ hổng, từ đó chìm vào cảnh vạn kiếp bất phục.
"
Tình thế xem ra phức tạp hơn so với tưởng tượng nhiều, trận này đánh thế nào đây?" Lâm Vãn Vinh thở dài, mắt đăm chiêu.

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #457


Báo Lỗi Truyện
Chương 457/636