Chương 455: Biệt ly


Dịch: workman
Biên tập: Melly

Trời vẫn còn tối om, mưa xuân vẫn rả rích rơi đều trong viện, rì rào tí tách. Ngọn đèn trong lầu các mờ ảo, mấy vị tiểu thư sớm đã dậy từ lâu, lặng lẽ thu xếp hành trang cho hắn, không khí nặng nề.
Lạc Ngưng giúp hắn mặc áo trong, rồi đến khôi giáp, rồi ngắm nghía từ trên xuống dưới, vô cùng cẩn thận chỉnh sửa giáp trụ của hắn cho thật ngay ngắn.
- Đại ca, đây là quần áo mùa đông, bao này để mặc mùa hè, đều là tỷ muội chúng ta mới may cho huynh đó. Nghe nói ở tái ngoại bão cát kinh lắm, sáng chiều khí hậu thay đổi, huynh nên kịp thời thay đổi y phục, chớ lười biếng!
Xảo Xảo chỉ vào mấy bao trước mặt, một mực dặn dò cẩn thận:
- Đây là còn có mấy cái khăn tắm muội làm cho huynh, khăn tắm cũng đã ướp hương cẩn thận, muội còn làm cho huynh mười cái giày mới, cũng không biết có đủ để huynh mang không …
Cái gì cần nghĩ đến đã chuẩn bị xong xuôi, đều được để cả ở đây như sợ bị thất lạc. Tiểu ny tử nói xong, đôi mắt yêu kiều đã ửng đỏ, hoen đầy nước mắt.
"Ta đi chiến đấu mà, đâu phải đi du ngoạn chứ! Bây giờ có vợ, thật không thể so với cuộc sống lang bạt trước kia!" Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười khổ, không thể làm ngược lại hảo ý của chư vị phu nhân, chỉ biết giữ chặt tay Xảo Xảo, an ủi:
- Các nàng bắt ta đem theo nhiều đồ như vậy, lại còn hỏi không đủ mặc nữa chứ. Ở tái ngoại cũng không phải ác liệt như tưởng tượng đâu, các nàng yên tâm!
- Lâm lang, chàng đeo cái này.
Tiêu Thanh Tuyền lấy ra một tượng phật ngọc nho nhỏ, cẩn thận đeo vào cổ hắn, nhẹ nhàng bảo:
- Đây là mẫu hậu cho thiếp đó, người sẽ phù hộ cho chàng dọc đường bình an.
Tiêu Ngọc Nhược đỏ mặt, từ từ đi lên, trong tay cầm một sợi tơ hồng đan thành một bùa hộ thân, nhè nhẹ áp vào ngực hắn:
- Nó tên là liên tâm tỏa, ta một cái, ngươi một cái.
Bàn tay nàng chỉ chỉ vào bộ ngực căng mọng của mình, rồi quay về chỉ chỉ vào ngực Lâm Vãn Vinh, mắt rơm rớm.
Ngưng Nhi, Tiên Nhi, Xảo Xảo, Nhị tiểu thư, không ai chịu kém, kim tỏa, ngọc trụy, bùa bình an… mỗi người đều có những vật thiếp thân giao cho hắn, làm cổ hắn đeo lủng lẳng đủ thứ nho nhỏ.
"Mỹ nhân ân trọng, khó lòng tiếp nhận hết!" Lâm đại nhân lắc đầu hít một hơi, còn tiếp tục trì hoãn như vậy, chỉ sợ ta cũng không đi được.
Tần Tiên Nhi gài bảo kiếm vào người hắn, Cao Tù sớm đã đậu xe ngựa trước cửa phủ. Vừa thấy hắn ra khỏi cửa, tuấn mã đã muốn cất vó lên đường.
- Lâm Tam…
Đại tiểu thư kêu lớn một tiếng, cũng không biết lấy đâu ra dũng khí, xách quần nhảy lên xe ngựa, ôm chặt lấy hắn.
Nhìn dáng vẻ Tiêu Ngọc Nhược, mấy vị tiểu thư đứng xa xa càng buồn hơn, nước mắt tuôn trào như thác lũ.
Ôm lấy thân mình yêu đuối như không xương của Đại tiểu thư vào lồng ngực, trong lòng Lâm Vãn Vinh dấy lên một cảm giác rất khó hình dung:
- Ngoan, đừng khóc, đừng khóc! Chẳng mấy chốc ta sẽ trở về thôi.
Đại tiểu thư buồn bã:
- Ngươi chỉ nói những lời này để lừa người thôi?!
Lâm Vãn Vinh ngẩn người rồi bật cười:
- Nàng còn không biết tính ta sao? Ta trước giờ có lừa người đâu! Trái lại, đợi đánh trận xong trở về, chúng ta về Linh Ẩn tự cầu nguyện, ta sẽ giải nhân duyên cho nàng, như vậy được không? Đại hòa thượng ở Linh Ẩn xem ra không đáng tin!
- Thấy ghét!
Đại tiểu thư đỏ mặt lại ôm chặt lấy hắn, lại thừa dịp không có ai chú ý, ngượng ngùng, áp tay lên mặt hắn rồi hôn vào má, dịu dàng bảo:
- Mau trở về, ta đợi ngươi!!!
Đại tiểu thư ngượng ngùng nhảy xuống xe,
"Ta đợi ngươi!" Tiếng nói ấm áp trong trẻo như ngọc, nhưng lại làm cho Lâm đại nhân đau buốt tận tim.
Hắn đột nhiên cười ha hả, nhìn mấy cô vợ trong làn nước mắt nhạt nhòa, hô to:
- Tới đây, ôm một cái! Phải có kỷ luật, từng người… Ủa, Nhị tiểu thư, chỉ nói ôm, không nói là hôn mà!
Xe ngựa đi xa rồi, Cao Tù lại quay đầu lại, vẫn thấy chư vị tiểu thư đứng giữa trời mưa, cái ô giấy sớm chẳng biết bay biến đâu mất cả, nhìn dáng điệu thật giống như những hòn vọng phu đứng mỏi mòn cô quạnh. Cao Tù lắc đầu thở dài:
- Huynh đệ, ta thật sự là hâm mộ ngươi, thâm tình mấy vị phu nhân đối với ngươi còn sâu hơn nước Đông Hải nữa.
- Đúng vậy, quả thật là thâm tình!
Lâm đại nhân lau mạnh vết son phấn trên mặt:
- Nhưng cũng quá nhiệt tình! Ngưng Nhi bôi son đậm quá, nàng chắc muốn để ba quân tướng sĩ nhìn ta mà cười đây mà, ha ha…
Cơn mưa lắc rắc dọc theo đường đi, chưa ra tới ngoài thành, mưa lại nặng hạt dần, rơi chéo vào xe, quất vào mặt, cảm giác thật đau rát.
Nón lá biếc
Áo tơi xanh
Mưa nghiêng gió ngả chẳng hề chi…*
Lâm đại nhân vén rèm, nhìn sông núi xa xa, trong cơn mưa phùn mông lung cứ như một bức tranh thủy mặc vẽ non nước, hắn lắc đầu thở dài:
- Vừa gió vừa mưa, hôm nay xuất phát, chỉ e không được tốt lắm!
Cao Tù nói:
- Đây là khâm thiên giám chọn ngày đó, nghe nói lão đầu hồ đồ nào đó đêm qua ngắm sao, suy tính một hồi, rồi mới chọn được hôm nay là ngày hoàng đạo. Hừ hừ, theo ta thấy, đây rõ ràng là lừa gạt hoàng thượng!
Lâm Vãn Vinh cười ha hả, không trả lời. Khi đi tới đại doanh ở thành bắc, trời vẫn âm u như cũ, chân trời mới lộ ra chút ánh sáng, trong đại doanh lửa cháy bập bùng, đèn đuốc sáng trưng, trông như ban ngày.
- Tướng quân, ngài đến rồi.
Ở cửa đại doanh, Hồ Bất Quy, Đỗ Tu Nguyên, Lý Thánh, Hứa Chấn, mọi người binh giáp tề chỉnh, thấy xe ngựa của hắn đến, vội vàng kinh hỷ chạy tới.
Lâm Vãn Vinh vén rèm lên, xuống xe, hướng về phía mọi người ôm quyền:
- Chà, tất cả mọi người ở đây à. Xem ra các ngươi lo ta sẽ không tới hả, ta đã làm người đào ngũ bao giờ chưa?!
Mấy người nghe thế cười ầm lên. Xem hắn khôi giáp tề chỉnh, những trên đùi vẫn còn quấn đầy băng, Đỗ Tu Nguyên hỏi nhỏ:
- Tướng quân, thương thế ngài thế nào rồi?
Lâm Vãn Vinh gật đầu đáp:
- Yên tâm đi, vài ngày nữa sẽ phục hồi như cũ. Khi tới tiền tuyến, ta có thể chạy thi với tuấn mã rồi.
Đỗ Tu Nguyên lúc này mới cảm thấy bớt lo, vài người đang muốn vào doanh trướng, chợt thấy một thân ảnh xuất hiện, chặn đường họ đi:
- Lâm Tam.. huynh … huynh không giữ lời hứa gì hết!
Người cản đường là một đứa nhỏ chừng mười ba mười bốn tuổi, hai hàng lông mày cau lại, tay nắm chặt, cũng không biết bị ấm ức điều gì. Lâm Vãn Vinh liếc mắt nhìn hắn, cười nói:
- Hử, không phải đây là tiểu Lý tử sao? Làm sao vậy, ta không giữ lời hứa là sao?!
Lý Vũ Lăng hừ hừ một tiếng không trả lời, Hồ Bất Quy đáp thay:
- Tướng quân, Vũ Lăng vẫn mong muốn được theo đại quân ta bắc thượng, đại soái đem việc này toàn quyền giao cho Từ quân sư xử trí. Nhưng Từ tiểu thư không cho phép, mà hôm nay đại quân sẽ xuất phát, hắn sao không vội chứ?!
Lâm Vãn Vinh ồ một tiếng, lúc này mới nhớ ra. Lần trước khi mới vào quân trung, Lý Vũ Lăng vẫn một lòng muốn đi theo hắn lên tiền tuyến giết địch. Chỉ là hắn còn nhỏ, lại là cháu ruột duy nhất của Lý Thái, sự việc trọng đại, không ai dám tự mình chủ trương, Lý Thái cũng khó có thể từ chối, chỉ đem việc này giao cho Từ Chỉ Tình xử trí. Ý tứ của Lý Vũ Lăng là muốn tìm hắn nói giùm với Từ Chỉ Tình.
Nhìn dáng vẻ tức giận của tiểu Lý tử, Lâm Vãn Vinh bật cười vỗ vai hắn:
- Như thế nào, việc này Từ cô cô của đệ không đồng ý à?!
- Cô cô đồng ý mới là lạ!
Lý Vũ Lăng bực bội kêu lên:
- Đệ cầu xin cô ấy không biết mấy trăm lần, hết lần này tới lần khác Từ cô cô đều giở quẻ y như huynh, bướng bỉnh vô cùng. Lâm tướng quân, Lâm đại ca, việc này lúc trước huynh đáp ứng rồi mà, huynh nói làm sao bây giờ?!
Lâm đại nhân và Từ tiểu thư, bây giờ cũng khó quá. Bảo hắn mở miệng đi cầu Từ Chỉ Tình, vô luận làm sao cũng không mở miệng được.
- Hay là đệ theo quân của ta xuất phát.
Lâm Vãn Vinh ngẫm nghĩ một lát rồi bảo:
- Đợi cho đại quân ra biên giới, vậy việc cũng đã xảy ra rồi, Từ tiểu thư muốn trách cũng không có biện pháp gì.
- Được đấy!
Lý Vũ Lăng đang muốn vỗ tay, Đỗ Tu Nguyên vội vàng ngăn lại:
- Tướng quân, việc này không thể được. Từ quân sư trị quân nghiêm minh, số lượng quân sĩ được báo cáo hàng ngày, nếu báo cáo sai, sẽ bị xử lý theo quân pháp. Nếu Vũ Lăng tùy tiện ẩn thân trong quân, một khi tra ra, theo tính cách của Từ quân sư, nhất định sẽ nghiêm trị, có khi còn phạm tội chém đầu không biết chừng.
Hồ Bất Quy làm người dưới tay Từ Chỉ Tình đã lâu, nghe vậy cũng gật đầu đồng ý. Lâm đại nhân nghe thế hít mạnh một hơi: "Không thể nào chứ, Từ nha đầu bạo lực như vậy sao?"
- Bởi vậy, nếu thật muốn Vũ Lăng vào trong quân, chỉ có nước nói chuyện với Từ quân sư. Tin rằng với phong thái, khí độ của tướng quân, Từ tiểu thư nhất định sẽ nghe theo lời tướng quân nói.
Hồ Bất Quy nhìn Lâm Vãn Vinh nháy mắt mấy cái, thần sắc rất mập mờ. Hắn đi theo Lâm Vãn Vinh tới Sơn Đông, tận mắt nhìn thấy Lâm đại nhân qua lại với Từ quân sư, Từ quân sư ngoại trừ hay tức giận ra, thực sự không hề trách hắn nửa câu, quan hệ giữa hai người nhìn qua là biết.
- Việc này, để ta nghĩ kỹ một chút… a, ta có việc khẩn cấp, phải đi nhà xí một cái trước… việc này từ từ tính đi, ta và Từ tiểu thư sớm đã có trục trặc rồi!
Lâm đại nhân buồn rầu, muốn sử dụng phép đột thổ lỉnh mất. Lý Vũ Lăng lo lắng kéo hắn lại:
- Lâm tướng quân, Lâm đại ca, đệ cầu xin huynh mà, qua nửa canh giờ nữa, đại hội thệ sư* sẽ khai mạc, đại quân sẽ thật sự xuất phát rồi, lúc đó đệ chẳng còn chút hi vọng nào nữa. Mau, mau. Đệ dẫn huynh đi gặp Từ cô cô, cầu huynh mà…
(đại hội thệ sư: đại hội tuyên thệ trước khi xuất quân)
Tiểu tử này nước mắt nước mũi chảy tèm lem, thúc ghế lăn của hắn đi thẳng vào quân doanh, Lâm đại nhân tàn tật làm sao là đối thủ của hắn, kêu vài tiếng, Lý Vũ Lăng lại càng đi nhanh hơn.
Trướng bồng của Từ Chỉ Tình được đặt ở giữa quân doanh, rất gần chỗ soái doanh của Lý Thái, lúc này đại hội thệ sư sắp bắt đầu, nhân mã đang được điều động, nhất thời đao thương kiếm kích, người đến người đi, những binh sĩ đằng đằng sát khí chạy tới chạy lui trước mắt Lâm Vãn Vinh, không khí thập phần khẩn trương.
- Ta nói tiểu Lý tử này, việc này từ từ thương lượng nhé!
Nghĩ đến việc đi gặp Từ Chỉ Tình, trong lòng Lâm Vãn Vinh có chút hoảng sợ:
- Như vậy đi, ta trực tiếp đi gặp thượng tướng quân, lão là Đại nguyên soái, tất cả đều do lão định đoạt.
Lý Vũ Lăng lắc đầu:
- Lâm đại ca đã tới đây rồi, tìm gia gia cũng vô dụng. Gia gia đem việc này giao cho Từ cô cô, tuyệt sẽ không nhúng tay vào. Không phải chỉ nói với Từ cô cô vài câu sao, làm gì mà huynh cố tình lẫn tránh, chẳng lẽ là sợ cô cô hả?
"Phép khích tướng cũng được áp dụng rồi!" Lâm Vãn Vinh cố cười ha hả, nhưng trong lòng than khổ không thôi.
Ở cạnh doanh trướng Lý Thái, có một trướng bồng rất gọn gàng, rèm cửa vén lên, ánh sáng heo hắt từ ngọn đèn bên trong hắt ra, có thể nghe thấy chút thanh âm của ai đó đang nói chuyện.
- Vào đi!
Lý Vũ Lăng thì thầm, hai tay chắp trước ngực, lời lẽ khẩn thiết:
- Lâm đại ca, huynh nhất định phải giúp đệlàm được việc này, cả đời này Lý Vũ Lăng, chỉ còn biết trông cậy vào huynh thôi. Làm ơn, làm ơn!
Tiểu tử này cầu xin tha thiết, lại có lòng quyết tâm vì nước, thật ra cũng rất khó xử. Đã tới đây rồi, muốn từ chối cũng không được, Lâm Vãn Vinh chỉ có làm gan đi vào.
Lý Vũ Lăng rón ra rón rén đưa hắn đẩy vào cửa, Lâm Vãn Vinh cào vào cửa bạt vài cái, phát ra những tiếng xột xoạt:
- Xin hỏi, bên trong có người không?!
- Người phương nào mà ồn ào thế?!
Một giọng nam tử từ trong truyền ra, thật là uy nghiêm.
Lý Vũ Lăng tiểu tử này, hại ta đi nhầm cửa rồi, Lâm Vãn Vinh cố nở nụ cười, đang muốn lui ra phía sau, cửa lều bỗng mở, một nam tử uy vũ từ bên trong đi ra, thân người cao lớn, tướng mạo đường đường, cả người mặc giáp đeo trụ, trông rất dũng mãnh. Hắn thấy Lâm Vãn Vinh, đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo cười vang:
- Không phải là Lâm tướng quân sao? Ngài đã về lại doanh trại rồi à, tới gặp Từ quân sư sao?!
Người này là vị tướng quân trẻ tuổi từng chủ động đứng ra muốn tranh đoạt chức hữu lộ thống soái với Lâm Vãn Vinh, tên là Vu Tông Tài, Lâm Vãn Vinh nhớ rất dai, tự nhiên nhận ra ngay.
- Thì ra là Vu tướng quân!
Lâm Vãn Vinh ôm quyền cười nói:
- Thất kính thất kính! Tướng quân ăn mặc oai phong như vậy, vừa thấy, ta còn không nhận ra được ấy chứ. Xin hỏi nơi này có phải là doanh trướng của Từ quân sư không? Ta muốn tìm nàng thương thảo vài việc.
- Hử!?
Vu tướng quân nói nhỏ:
- Từ tiểu thư đang suy nghĩ về hành trình của đại quân, không được làm kinh động nàng. Lâm tướng quân có việc gì, không ngại thì nói với ta trước, rồi để ta chuyển cáo Từ tiểu thư.
"Do ngươi chuyển cáo?" Lâm đại nhân trợn tròn mắt: "Từ tiểu thư xem ra càng lúc càng có giá, lại còn tìm được một thư ký như Vu tướng quân." Lâm Vãn Vinh ồ một tiếng thật dài:
- Kỳ thật cũng không có gì, có một việc nhỏ xíu liên quan tới cơ nghiệp tương lai trăm năm của Đại Hoa ta, muốn thương lượng một chút với Từ tiểu thư. Không biết Vu tướng quân có vui lòng thông báo một chút được không? À, nếu không tiện cũng không sao, ta đi thương thảo với thượng tướng quân, cũng vậy thôi…
Lâm đại nhân khẩu khí kinh người, vừa lên tiếng đã nói ngay là chuyện gì liên quan tương lai trăm năm cơ nghiệp của Đại Hoa, Vu Tông Tài nghe thế không dám chậm trễ, vô cùng thận trọng đáp:
- Lâm tướng quân, Từ tiểu thư thật sự rất mệt mỏi, để ta vào xem một chút, ta sẽ bẩm báo sau.
Vu tướng quân này trẻ tuổi anh tuấn, lại luôn luôn che chở Từ Chỉ Tình, tâm ý chỉ sợ không đơn giản chỉ là cấp dưới sùng kính quân sư. Lâm Vãn Vinh bật cười vỗ vai hắn:
- Vu lão đệ, nếu chuyện này không quan trọng, với quan hệ anh em chúng ta, ta có nói với ngươi vài điểm cũng không sao, chỉ là việc này quá trọng đại, ta cũng không dám mạo muội làm chủ, xin lão đệ tha thứ!
Hắn nhỏ tuổi hơn Vu tướng quân nhiều, nhưng lại cứ mở miệng ra là kêu lão đệ, vừa cười vừa nháy mắt rất đểu giả, Vu tướng quân nghe thế sao không căm tức cho được.
"Ta với ngươi mà anh em cái rắm gì!" Vu tướng quân hừ một tiếng đang muốn nói lại, bỗng có tiếng nữ tử mỏi mệt từ trong trướng bồng vọng ra:
- Ai ồn ào bên ngoài?!
Vu Tông Tài vội vã đáp:
- Từ tiểu thư, có hữu lộ tiên phong Lâm tướng quân đến, hắn nói có chuyện quan trọng cần gặp nàng!
Trong trướng bồng vọng ra vài tiếng động loảng xoảng, cũng không biết đụng phải cái gì, yên lặng một lúc lâu sau, tiếng nói lạnh nhạt của Từ Chỉ Tình bỗng vang lên
- Vu đại ca, xin huynh chuyển cáo Lâm tướng quân, hoàng thượng sắp tới, đại hội thệ sư sắp bắt đầu. Có việc gì, đợi khi đại quân xuất phát sẽ bàn lại.
Vu Tông Tài mỉm cười nhìn Lâm Vãn Vinh, ra hiệu ta đã bẩm báo rồi, Từ tiểu thư nói không muốn gặp ngươi.
Lâm Vãn Vinh tươi cười, như vô ý nói:
- Từ quân sư đã không muốn nghe, vậy quên đi, dù sao việc này chỉ liên quan đến tương lai trăm năm cơ nghiệp của Đại Hoa ta, Từ quân sư cũng không cần phải để ý.
Hắn nói liền quay ghế lăn bỏ đi, trong trướng bồng trầm mặc một lúc, rồi giọng Từ Chỉ Tình lại vang lên:
- Mời Lâm tướng quân vào đây nói chuyện.
"Ngươi bảo ta vào là ta vào sao?" Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười, chưa đi ra được vài bước, đã bị Vu Tông Tài kéo lại:
- Lâm tướng quân, Từ tiểu thư mời ngài vào trướng.
Vu Tông Tài quả là rất sợ Từ Chỉ Tình, vội vội vàng vàng đẩy Lâm Vãn Vinh tiến vào doanh trướng. Đại trướng này không lớn, phía trước để một ngọn đèn bàn nhỏ, phía sau dùng rèm ngăn lại thành một không gian nho nhỏ, xem ra là khuê phòng tạm thời của Từ tiểu thư.
Dưới ánh đèn mờ mờ, gương mặt Từ Chỉ Tình mịn màng trắng trẻo, óng ánh như ngọc. Nàng mặc bộ quần áo màu tím nhạt đơn giản, vóc người mềm mại, trong đôi mắt phượng hằn lên những tia máu. Hiển nhiên mấy hôm nay không được nghỉ ngơi đầy đủ.
Thấy Lâm Tam tiến vào, nàng khẽ liếc mắt, thấy hắn mặc khôi giáp, gương mặt tuy đen thui nhưng dáng vẻ cũng khá khôi ngô, nếu so với bộ dáng hi hi ha ha hàng ngày của hắn thì tựa như là một người khác hẳn. Chỉ trên đùi hắn vẫn còn băng bó tùm lum, xem ra thương thế còn chưa khỏi.
Thấy trên mặt hắn còn dính vài vết son phấn còn chưa chùi sạch, Từ tiểu thư cúi mặt xuống, lạnh lùng nói:
- Lâm tướng quân tới kịp thời. Làm cho đại quân ta như hổ thêm cánh, thật sự là một việc đáng mừng.
Từ ngày nàng đến thăm hắn rồi gây chuyện, đây là lần đầu tiên hai người gặp mặt. Vài ngày không gặp, gương mặt Từ tiểu thư tựa hồ gầy đi rất nhiều, nhưng vóc người tựa như càng thêm vẻ tuyệt mỹ, Lâm Vãn Vinh ngắm nghía vài lần rồi không dám nhìn nữa.
- Từ tiểu thư khách khí rồi!
Lâm Vãn Vinh cười ha ha nói:
- Kỳ thật ta hôm nay tới gặp nàng là có một việc liên quan tới đại sự hưng suy tương lai của Đại Hoa ta, muốn cùng Từ tiểu thư thương lượng
Hắn dừng một chút rồi không nói gì nữa, Từ Chỉ Tình làm gì không biết ý hắn, liền liếc mắt nhìn Vu Tông Tài:
- Vu đại ca, huynh đi hồi bẩm Nguyên soái, nói ta ra sau, sẽ không chậm trễ thời khắc thệ sư đâu.
Vu Tông Tài thất vọng "ừ" một tiếng, liếc mắt trộm đánh giá Từ tiểu thư rồi cúi đầu ra ngoài. Trong trướng chỉ còn lại có hai người, không khí có chút trầm mặc.
- Bây giờ Lâm tướng quân có thể nói rồi, rốt cuộc là chuyện gì, việc gì có liên quan dến tương lai hưng suy của Đại Hoa ta.
Thần sắc Từ Chỉ Tình rất bình thản, ngón tay búp măng trắng nõn khêu vào bấc đèn, phát ra tiếng kêu lách tách. Bàn tay trắng muốt của nàng dưới ngọn đèn ánh lên như ngọc.
Lâm Vãn Vinh thu hồi ánh mắt khỏi tay nàng, nói nhỏ:
- Kỳ thật là việc về Lý Vũ Lăng…
Hắn vừa nói tới đây, bỗng nghe Từ tiểu thư cười lạnh một tiếng:
- Đây là chuyện mà ngươi nói có quan hệ tới đại sự hưng suy của Đại Hoa hả? Ngươi dám nói xàm như thế, dám đem chuyện đại sự quốc ra ra nói giỡn hả?! Lâm đại nhân, Lâm phò mã, đây là quân trung, không phải triều đình, dù có công chúa Đại Hoa tôn quý che chở cho ngươi, nhưng quân pháp vẫn có thể trị tội ngươi đó.
"Nha đầu kia tựa như ăn nhằm thuốc súng rồi, sao nói chuyện khó nghe như thế!" Lâm Vãn Vinh cũng quật cường, hắn hừ lạnh một tiếng, mặt sầm lại:
- Hay cho một cái quân pháp!!! Từ quân sư đã cảm thấy ta nói xàm nói bậy, vậy để ta đi!
- Ngươi…
Từ Chỉ Tình đứng bật lên, mày liễu cau lại, gương đỏ bừng. Tên Lâm Tam rõ ràng không sợ trời đất, khóe môi nhếch lên cười lạnh, giống như muốn thi gan với nàng. Hai người không nói một câu, cứ thế gườm gườm nhìn nhau, dường như cái cảnh ngày đó nàng đến thăm hắn lại diễn ra.
Hai người không ai nói lời nào, yên tĩnh đáng sợ, chỉ có ngọn đèn cháy thỉnh thoảng kêu tí tách, mới làm không khí căng thẳng hơi dịu xuống một chút.
- Mặc kệ ngươi nói như thế nào, ta tuyệt không cho phép Vũ Lăng bắc thượng.
Từ tiểu thư hừ một tiếng, nói rất cương quyết, giọng điệu xem ra rất kiên định khó có thể dao động.
Lâm Vãn Vinh vẫn rất bình tĩnh:
- Cái chân mọc trên người tiểu Lý tử, hắn muốn ra chiến trường, tiểu thư dựa vào cái gì ngăn hắn? Xin cho ta một lý do!
Hận hắn nhất là vẻ bình thản, tựa như một cái cây trong rừng, đến cả một chút cảm tình cũng không có, Từ tiểu thư cắn răng nói:
- Còn cần lý do nữa hả, chỉ bằng hắn họ Lý, là huyết mạch của Đại Hoa đệ nhất võ tướng thế gia, hắn không thể đi được! Không nói hắn còn nhỏ, chỉ nói hắn là người duy nhất họ Lý, là lá cờ đầu trong lòng Đại Hoa tướng sĩ, nếu hắn đi đến phương bắc, một khi có việc gì ngoài ý muốn, làm sao tránh khỏi đả kích rất lớn đối với sĩ khí quân ta? Người Hồ lúc đó sẽ hưng phấn như thế nào? Đạo lý này mà ngươi không biết sao?!
Trong mắt Từ Chỉ Tình hơi rướm lệ, cũng không biết có phải là gợi lại chuyện thương tâm trong lòng nàng không, nhưng nàng vẫn kiên cường chịu đựng, không để một giọt nước mắt nào rơi xuống.
- Đại Hoa đệ nhất võ tướng thế gia?!
Lâm Vãn Vinh khinh thường:
- Từ tiểu thư, nàng nói đó là trước kia thôi, sau này danh vọng đó không tồn tại nữa.
- Nói bậy! Tại sao?!
Từ Chỉ Tình quật cường phản bác.
- Từ tiểu thư, nàng là hồ đồ thật hay là giả vờ hồ đồ?!
Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng:
- Một truyền nhân của Lý gia không ra chiến trường, một hầu gia chỉ an cư ở kinh trung, đây gọi là truyền thừa của Đại Hoa đệ nhất võ tướng thế gia sao? Nói đùa!!! Nếu nàng bảo vệ như vậy, ngăn cản hắn như vậy, Đại Hoa đệ nhất võ tướng thế gia chắc sẽ bị hủy trong tay nàng, không cần nói về liệt tổ liệt tông của Lý gia, mà chỉ riêng Lý Thái tướng quân, ngài có chịu được không?
Từ tiểu thư vẫn lạnh lùng:
- Cho dù ta có bảo vệ như thế nào, một khi Lý Vũ Lăng có việc gì ngoài ý muốn, vậy người Hồ sẽ hưng phấn như thế nào, quân ta sẽ bị ảnh hưởng như thế nào? Một khi quân tâm đã mất, đại chiến tất bại, ngươi có nghĩ tới chưa?!
- Ha ha ha ha…
Lâm Vãn Vinh cười to, âm thanh như phá vỡ trướng phòng, Từ Chỉ Tình vừa thẹn vừa giận:
- Ngươi cười cái gì, ta nói gì sai?
- Từ tiểu thư, tại sao nàng không nghĩ ngược lại? Lý Vũ Lăng không thể ra chiến trường, không có ai nối nghiệp Đại Hoa đệ nhất võ tướng, vậy người cao hứng nhất là ai? Thất vọng nhất là ai?
Lâm Vãn Vinh ngưng cười, than thở:
- Quan điểm giữa ta và nàng, xem ra hoàn toàn tương phản. Lý Vũ Lăng không thể ra chiến trường, người Hồ mới có thể hưng phấn, bởi vì từ đó họ không còn một đối thủ đáng sợ, còn Đại Hoa quân sĩ, sẽ thiếu đi một thống soái tương lai, chính là thân giả thống, cừu giả khoái*, tự hủy trường thành. Chẳng lẽ việc này không phải là tổn hại đến tương lai trăm năm cơ nghiệp của Đại Hoa sao, ta nói xàm nói bậy chỗ nào?
(*Thân giả thống, cừu giả khoái: người thân đau đớn, kẻ địch khoái trá)
Hắn mồm năm miệng mười, nhưng kể ra cũng không phải không có đạo lý. Từ tiểu thư đau lòng đáp:
- Đúng là ngươi không nói bậy, nhưng lỡ như Vũ Lăng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sao?! Lý gia chỉ còn lại có một huyết mạch!
Lâm Vãn Vinh bực tức:
- Từ tiểu thư, ta hỏi nàng, vì sao con cái nhà khác chết trận được, Lý Vũ Lăng lại không thể ra có việc gì ngoài ý muốn? Đó là bởi vì hắn là cháu ruột của Lý Thái sao?! Nàng vẫn cái thói con ông cháu cha, như vậy là không được!!
- Cái gì con ông cháu cha, ta trước giờ không nghĩ như vậy bao giờ.
Từ tiểu thư cũng giận, thanh âm không tự chủ được lớn lên rất nhiều.
- Nàng không nghĩ như thế, nhưng lại làm như thế. Bởi vì tiểu Lý tử là cháu ruột Lý Thái tướng quân, nàng tự nhiên lại cho hắn khác hẳn với người trong thiên hạ, những người khác có thể chết, duy chỉ có mỗi hắn không được chết. Nhưng nàng có nghĩ lại không, vạn ngàn binh sĩ huynh đệ này, ai không phải là mẹ sinh cha dưỡng? Ai không phải là tâm can bảo bối? Ai cao quý hơn ai đâu? Lý Vũ Lăng chết trận, có lẽ sẽ có người bi thương, nhưng đó là vinh dự của chiến sĩ, không hề phàn nàn gì. Lý gia không còn, sẽ có Vương gia, Tiền gia, Chu gia. Đại Hoa ta, trước giờ không thiếu trung lương! Chỉ ngồi nhà mà hưởng phước của tổ tông, ta tuyệt không phản đối, bởi vì đó là công lao xương máu của tổ tông. Nhưng người hưởng thụ có an tâm được không? Đừng tưởng thứ hưởng thụ này mà cho là cao quý, tựa như tất cả mọi người đều thiếu nàng. Từ tiểu thư, nói khó nghe một chút, việc này nàng làm sẽ ảnh hưởng cơ nghiệp Đại Hoa, không lầm lẫn là gì! … Ấy, đừng đánh, ta đi, ta tự mình đi mà!
- Đi ra ngoài, ngươi mau đi ra ngoài!
Từ tiểu thư vai khẽ run lên, mắng hắn một tràng. Hắn chỉ lo nói cho thống khoái, Từ Chỉ Tình là một nữ tử kiêu hãnh, làm sao chịu được những lời trách mắng đó của hắn. Tức giận đến nỗi mặt trắng bệch, đôi môi đỏ mọng như muốn cắn đứt ra, nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây lăn xuống, đôi tay nhỏ bé chộp lấy ngọn đèn, muốn ném vào hắn.
Vu Tông Tài đang ở ngoài trướng, nghe vậy vội vội vàng vàng vọt vào, thấy tiếng Từ Chỉ Tình khóc lóc, sắc mặt hắn vô cùng khẩn trương. Quát lớn một tiếng rồi lao vào Lâm Vãn Vinh.
- Vu đại ca, huynh làm gì vậy?!
Từ Chỉ Tình kinh hãi, không kịp chùi nước mắt, vội vàng lắc mình chắn trước người Lâm Vãn Vinh, chặn Vu Tông Tài lại.
Vu Tông Tài sửng sốt:
- Từ tiểu thư, không phải Lâm tướng quân khi dễ nàng sao?!
Từ Chỉ Tình ánh mắt sâu kín, nhìn ánh nến lóe lên, lạnh lùng nói:
- Vu đại ca nói sai rồi, Lâm tướng quân khi dễ ta làm gì? Vừa rồi ta nghĩ tới một việc thương tâm, nên khóc một chút, đâu liên quan gì tới hắn?!
Vu Tông Tài cũng không biết nàng nói thật hay giả, nhưng thấy Lâm Tam mặt mày đểu giả, ánh mắt hoảng loạn, dáng vẻ thật là quỷ dị. Hắn hừ một tiếng, ôm quyền vái Lâm Vãn Vinh, trên mặt lộ ra một nụ cười:
- Lâm tướng quân thứ tội, Tông Tài vừa rồi suýt nữa hiểu lầm tướng quân, xin ngài tha thứ.
- Xem lão đệ ngươi nói kìa, ta có phải là người xấu như vậy không!?
Lâm đại nhân mỉm cười, vỗ vỗ vai Vu Tông Tài ra vẻ thân mật.
Thần sắc Từ Chỉ Tình dần dần khôi phục, nhìn tình hình hai người trước mắt, nàng hừ một tiếng:
- Vu đại ca, Lâm tướng quân, các người về đi, lễ thệ sư sắp bắt đầu rồi.
Lâm Vãn Vinh à một tiếng, hắc hắc nói:
- Việc ta vừa nói với Từ tiểu thư thì …
Đúng là cây muốn lặng mà gió chẳng đừng, Từ tiểu thư biến sắc, cả giận đáp:
- Ta sớm đã trả lời thuyết phục rồi, còn muốn ta nói lại một lần nữa sao? Ta còn có chuyện quan trọng phải làm, Vu đại ca, huynh tiễn Lâm tướng quân ra ngoài.
"Nha đầu này tính tình quật cường, thật sự là cố sức liều mạng với ta!" Thấy Từ tiểu thư vẻ mặt băng sương, Lâm Vãn Vinh cũng biết việc này khẳng định không thành rồi, liền hừ một tiếng đi ra khỏi doanh trướng.
Đại quân còn chưa xuất phát, hữu lộ tiên phong tướng quân và Từ quân sư đã đại náo mấy hiệp, việc này mà truyền ra ngoài, chỉ sợ chẳng có ai tin. Lâm Vãn Vinh buồn bực trở lại doanh trại của mình, bọn người Đỗ Tu Nguyên sớm đã chỉnh tề, đang chờ hắn trở về, nhưng không thấy tiểu tử Lý Vũ Lăng.
- Có thành công không?!
Thấy sắc mặt hắn bất thiện, Hồ Bất Quy cẩn thận hỏi.
- Nữ nhân mà, nữ nhân…!
Lâm Vãn Vinh lắc đầu than khổ, trả lời chẳng đâu vào đâu:
- Tâm tư nàng quá kiên định. Hồ đại ca, ngươi đi thông báo tiểu Lý tử, bảo hắn an tâm ở nhà, làm cái chức Bình Hầu gia đi!
Thấy việc này không xong, mọi người cũng thấy tiếc nuối, từ khi đi theo Lâm tướng quân tới nay, đây là lần đầu hắn thất thủ, lại là thất bại trong tay Từ tiểu thư, mọi người nhìn ra chuyện này có vẻ gì đó cổ quái, nhưng lại không dám nói nên lời.
Mưa phùn vẫn mãi rơi nhưng trời đã dần dần ửng sáng. Phía bắc điện nơi duyệt binh có một cái đài thật lớn, cao ba trượng, dài rộng ước chừng hai mươi trượng, được ghép những cây gỗ tròn thật lớn, dựng ngay trên đài một cột cờ rất cao. Cờ Kim long phần phật, cờ Soái tung bay, không khí rất nghiêm trang.
Hai bên đài này đều có cái trống da trâu cao bằng một người, phía trước có cắm mấy ngàn cột gỗ, trói vô số trâu bò, chuyên dùng để làm lễ tế cờ.
Lão hoàng đế oai phong lẫm liệt, thần sắc nghiêm trang, những giọt mưa lạnh quất vào mặt lão, thế mà ông ta như không hề có cảm giác gì.
- Bẩm Hoàng thượng, giờ lành đã đến!
Khâm thiên giám hô một tiếng thật dài, hoàng đế nhìn Lý Thái khẽ gật đầu.
Thượng tướng quân bước lên, mái đầu bạc tung bay trong mưa gió có vẻ thê lương bi tráng vô cùng, hắn lướt mắt khắp bốn phía, nói vang vang:
- Thề phá Hồ lỗ, bảo vệ Đại Hoa. Các chàng trai… đánh trống, điểm binh…
- Đánh trống, điểm binh…
- Đánh trống, điểm binh…
Hiệu lệnh từ bắc tới nam, tầng tầng truyền xuống, thanh âm nối nhau không dứt.
- Bùng… bùng…!
Âm vang tiếng trống thật lớn, vang vọng khắp không trung, làm lũ chim trong rừng đang ngủ say cũng bừng tỉnh bay tứ tán. Đại doanh bốn phía lập tức hưởng ứng, tiếng kèn lệnh, tiếng vó ngựa, tiếng bước chân, tiếng binh giáp ma sát, tiếng đao thương va chạm, giống như rung rừng chuyển núi, trời long đất lở, khí thế vô cùng hào hùng.
Đại quân sớm đã đợi giờ xuất phát. Vừa rồi hai hồi trống truyền đến, ba quân sớm đã tập kết xong. Phóng mắt nhìn qua, nơi diễu binh trở thành một mảng đông đúc đen kịt, toàn là người với người.
Hơn mười vạn tinh binh, mỗi người đều mang khôi giáp sáng rực, sắc mặt nghiêm nghị, đao thương kiếm kích lóe lên hàn quang. Ở giữa là tinh binh thần cơ doanh, thần tiễn thủ, cương nỏ thủ, mấy trăm hỏa pháo mới tinh, nòng pháo đen bóng trực chỉ lên trời. Bên phải là kỵ doanh, chiến mã xếp thành hàng, kỵ sĩ xếp theo nhóm, trong tay cầm mã đao trường thương sáng ngời, người khác nhìn vào cũng rợn người. Tuy là binh nhiều tướng mạnh, cả trường diễu binh lại không có lấy một tiếng động, đến cả những chiến mã cũng im bặt, không nghe thấy một tiếng hí nào. Lý Thái luyện binh, quả thật danh bất hư truyền!
Lễ bộ thị lang tuyên đọc xuất binh chiếu thư, nêu rõ cái họa Đột Quyết, tâm lang sói của người Hồ, chúng giết hại trăm họ Đại Hoa, làm vạn vạn dân Đại Hoa mất nhà mất ruộng, làm trời giận người oán. Hoàng đế Đại Hoa thuận theo thiên ý và nhân tâm, cử đi trăm vạn hùng sư, nhất định phải đánh bại Đột Quyết, thu phục biên quan, dương oai cho Đại Hoa.
Cũng không biết ai soạn chiếu thư này, lời văn thống thiết, Lâm Vãn Vinh nghe xong xem ra không thể không sục sôi nữa. Đưa mắt đánh giá quân của mình, đột nhiên thấy cái bóng của Lý Vũ Lăng. Tiểu tử này mặc khôi giáp, dáng vẻ chu chỉnh, đứng giữa một đội quân, chăm chú nghe chiếu thư, hai má đã đỏ bừng lên vẻ hưng phấn.
- Tiểu tử ngươi muốn chết hử?!
Lâm Vãn Vinh khẩn cấp lệnh cho Cao Tù đưa hắn đi tới, gõ đầu hắn một cái thật mạnh:
- Trộm mò đến đại doanh hữu lộ của ta, nếu như bị Từ cô cô của ngươi tra xét ra, đưa ngươi xử trí theo quân pháp, ai có thể cứu được ngươi.
Lý Vũ Lăng cười hì hì không thèm để ý:
- Lâm tướng quân, Lâm đại ca, huynh lợi hại như vậy, cũng sợ Từ cô cô của đệ sao?
Lâm Vãn Vinh không bị hắn khích tướng, hắc hắc cười vài tiếng:
- Nói nhiều cũng vô dụng, ta làm hết sức rồi, ta không chịu được tính tình cô cô ngươi. Ngươi lo mà thành thật trở về nhà đi, ta hứa sẽ bắt một người vợ Đột Quyết về cho ngươi chơi.
Lý Vũ Lăng khinh thường cắt ngang:
- Đến cả Từ cô cô cũng để cho đệ đi rồi. Đệ còn trở về làm gì?
- Ai, ai cho ngươi tới?!
Lâm đại nhân vội vàng ngoáy ngoáy lỗ tai, chăm chú hỏi.
- Như thế nào, không phải huynh thuyết phục được Từ cô cô sao?!
Lần này đến phiên Lý Vũ Lăng giật mình:
- Là cô cô tự mình bảo ta nhập vào quân của huynh đó!
Sắp xuất phát, Lý Vũ Lăng tuyệt sẽ không đem việc này ra nói chơi đâu, nói như vậy, thật đúng là Từ tiểu thư cho phép rồi. Lâm Vãn Vinh cũng ngẩn cả người, vội vội vàng vàng nhìn bốn phía tìm Từ Chỉ Tình, nhưng trong hơn mười vạn đại quân, biển người mang mang, làm sao tìm được bóng dáng nàng.
- Chém giết Hồ lỗ, bảo vệ Đại Hoa!
Hơn mười vạn đại quân hội tụ thành một biển người mênh mông, sắc mặt mỗi người đều đỏ gay, đao thương trong tay giơ cao lên, nhất tề hô vang. Nhiệt khí ngút trời, áp đảo bốn phương, đến cả mưa xuân cũng như bị bao trùm lấy.
Lâm Vãn Vinh nhìn lại, thì ra là lão hoàng đế vừa huấn thoại:
- … ai tiến sẽ có trọng thưởng, ai lùi sẽ bị chém chết. Trẫm dù có trăm ngàn lời muốn nói, cũng chỉ đúc kết thành một câu: ai phạm Đại Hoa ta, có ở xa bao nhiêu cũng phải trừng phạt! Trẫm ở trên điểm tướng đài này, tế vào ngày mười lăm tháng tám sẽ đợi chư vị tướng sĩ khải toàn trở về. Cạn…
Hoàng đế đưa một cái chén lớn đầy rượu nồng lên uống cạn một hơi, rồi vứt mạnh cái chén đó đi. Mấy vạn tướng sĩ đồng thời giơ chén rượu lên cao, đồng thời uống cạn. Tiếng sứ bị ném vỡ vang lên xoang xoảng, nối liền không dứt.
- Tế cờ…
Lý Thái hô một tiếng thật dài, liền có mấy ngàn kỵ sĩ đồng thời nhảy ra, người hô ngựa hí, trường thương trong tay khua lên hưởng ứng.
- Giết…!
Trên ngàn kỵ binh giục ngựa chạy như bay, chạy đến dưới điểm tướng đài, nhắm thẳng vào đầu trâu đang bị trói dưới đài, giơ tay chém xuống, động tác tựa như chỉnh tề, hàn quang lẫm liệt. Mấy ngàn thủ cấp súc sinh bị chém xuống. Máu phun khắp cả giáo trường. Đám kỵ sĩ giơ lên những thủ cấp máu ròng ròng, chạy nhanh trở về, huyết quang như kích thích sát khí tướng sĩ.
- Giết…!
- Giết…!
Hơn mười vạn người giơ đao thương lên cao, cùng hô giết giết, thanh thế vọt đến tận trời xanh, kinh thiên động địa, bọn người Hứa Chấn, Hồ Bất Quy, hai mắt đỏ ngầu, huyết tính bột phát, đồng thanh hét lớn, làm màng nhĩ Lâm Vãn Vinh như muốn vỡ ra.
Thượng tướng quân đầu tóc bạc phơ giữa gió mưa, lão đứng nghiêm trang trong gió, trường kiếm trong tay chỉ thẳng về phía trước:
- Các chàng trai, xuất phát…!
Trống trận đùng đùng hưởng ứng, tựa như tiếng sét đánh thẳng vào lòng người. Hơn mười vạn đại quân, tựa như một con rắn dài lên đường, xuyên qua mưa xuân mà tiến thẳng về phương bắc, tinh kỳ tung bay trong gió, giống như tâm tình của từng chiến sĩ khi xuất chinh, vừa hưng phấn lại vừa bi tráng.
Trên ngàn vạn dân chúng trong thành, xếp hàng hai bên đường, nhìn theo đội ngũ đang tiến lên, quân ngũ quét hết tầm mắt nhìn không thấy bờ, cùng với dân chúng hai bên đường, tạo thành một con rồng khổng lồ.
Lần này đi, chỉ sợ sinh tử biệt ly! Ai đầu bạc thì nhớ đến mẹ già, người vừa cưới nhớ tới ái thê, gia đình họ hàng con cái, hết người này đến người khác hô gọi tên thân nhân, nước mắt chảy dài, chỉ muốn lại được nhìn thấy dáng vẻ người trong mộng. Có người tìm được thân nhân, vội lao tới ôm chặt lấy, tựa như cũng không muốn chia lìa. Những túi hoa quả, lương khô, mặc kệ có phải người quen hay không quen, cứ thế được giao đến tay đám binh sĩ.
Khó nhất là biệt ly!
Không khí bi tráng thê lương làm Hồ Bất Quy, vốn là một lão tướng đã chém giết người Hồ bao nhiêu năm rồi, hai mắt cũng chẳng kìm được bỗng rơm rớm, không khỏi nghẹn ngào.
Lâm Vãn Vinh chưa bao giờ trải qua loại tình cảnh này, đây là cảnh sinh ly tử biệt chân chính, nhìn vô số vợ trẻ con thơ, những bàn tay vẫy vẫy, nghe tiếng khóc đứt ruột của những người vợ, những người mẹ… tư vị đắng cay chua xót này, nếu không tự mình trải qua, khó có thể tìm được lời nào để hình dung. Hắn đột nhiên cảm thấy vô cùng căm ghét cuộc chiến tranh bi đát này.
- Đại ca, tướng công…
Bên kia bỗng có một tiếng gọi trong trẻo vọng lại, rồi thấy Ngưng Nhi trong một bộ quần áo tươi tắn nhất, đứng trên nóc xe ngựa tựa như con bướm xinh đẹp, sớm đã khóc thành một biển nước, bàn tay nhỏ bé kia vẫy tay như điên dại. Thanh Tuyền mang cái bụng to, Đại tiểu thư chăm chú giữ lấy nàng, Xảo Xảo, Ngọc Sương, Tiên Nhi... các nàng ôm chặt nhau, di chuyển theo đoàn người, từng bước di động, một lần lại một lần vẫy tay chào hắn.
- Ngưng Nhi, Thanh Tuyền, Tiên Nhi, Ngọc Sương, Ngọc Nhược, Xảo Xảo, các nàng bảo trọng, bảo trọng…!
Lâm Vãn Vinh cố hết sức vẫy tay, lệ như nước tràn bờ, rơi xuống tựa dòng thác lũ.
Trong màn nước mắt nhạt nhòa, những gương mặt quen thuộc dần lướt qua, từ từ bị bao phủ trong biển người mênh mông, xa dần, xa dần…

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #455


Báo Lỗi Truyện
Chương 455/636