Chương 441: Cá lớn xuất hiện


Dịch: Sessiromaru
Biên tập: Melly

"Bố trí thuốc nổ? Được đây, vậy thì náo nhiệt rồi!" Cao Tù vui mừng vỗ tay, vội vàng phái mấy thủ hạ lanh lợi tiếp tục tung tin đồn, chuẩn bị hỏa dược.
Lâm Vãn Vinh gật gù, đột nhiên hỏi:
- Cao đại ca, bên ngoài thành phòng bị thế nào?
- Ngươi cứ an tâm đi.
Cao Tù cười nói:
- Bên ngoài thành có Từ đại nhân tự mình trấn lĩnh, dựa theo phân phó của ngươi, đã sớm đem bố trí trận địa tản ra rồi, chỉ chờ con cá lớn kia cắn câu thôi.
- Tốt!
Lâm đại nhân cười hắc hắc, vỗ vỗ vai lão Cao:
- Cao đại ca, nhiệm vụ quang vinh oanh tạc Long cung, đệ sẽ giao toàn quyền cho huynh, huynh phải gánh vác chút tâm tư rồi.
"Giao cho ta?" Cao Tù nghi hoặc, lấy làm khó hiểu nhìn hắn:
- Lâm huynh đệ, ý của ngươi là, ngươi không lưu lại chỗ này nữa? Ái chà, như vậy không được, lỡ như tên ngự sử họ Trần gì kia muốn ngăn cản ta, ta sao có thể chống lại hắn. Có ngươi ở đây thì ta mới an lòng.
Lo lắng của Cao Tù cũng không phải không có đạo lý, mặc dù Lâm đại nhân đã đặt Trần ngự sử lên thớt, nhưng dẫu sao chẳng phải ai cũng có thể đụng vào Trần Tất Thanh. Cao Tù cho dù không sợ hắn, nhưng nếu đấu mồm mép thực sự, lão Cao còn xa mới là đối thủ của tên họ Trần kia.
Lâm Vãn Vinh trầm tư trong chốc lát, liền kêu Tiên Nhi mang giấy bút tới, rồng bay phượng múa xoạt xoạt viết vài chữ, rồi đưa cho Cao Tù.
Lão Cao nhận được rồi xem lướt qua, thư pháp của Lâm đại nhân xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng nét chữ lại rất dễ nhìn: "Chuyện trong Vương phủ, mọi ý đều thực hiện theo Cao Tù. Ai dám cản trở chống lại mệnh lệnh, hết thảy giữ lại xét hỏi. Lâm Tam chứng nhận!"
- Cao đại ca, huynh không cần lo lắng. Nếu thực sự có người dám cản trở huynh làm việc, huynh cứ dựa theo cách làm đệ đã nói, mọi hậu quả đều do một mình Lâm mỗ gánh chịu. Con bà nó, đệ không tin trên thế gian này còn có người ngang ngược hơn đệ!
Lâm đại nhân tràn đầy tự tin.
Cao Tù ngẫm lại cũng thấy đúng: "Thà trêu chọc Diêm Vương, chứ đừng trêu vào Lâm Tam, kẻ đối địch với Lâm huynh đệ, có người nào được nếm trái ngon quả ngọt?!" Hắn yên lòng, đưa tay nhét tờ giấy kia vào trong ngực áo.
Chờ đến khi ra khỏi phủ, thấy dọc đường Lâm Vãn Vinh trầm tư, lại chẳng nói là đi tới nơi nào, Tần Tiên Nhi kêu dừng kiệu, hỏi nhỏ:
- Tướng công, hiện tại chúng ta phải đi đâu?
Lâm Vãn Vinh nghiền ngẫm một phen rồi cười đáp:
- Tiên Nhi, nàng đoán coi, Thành vương thúc kia của nàng, bây giờ lại muốn làm gì?
Tiên Nhi liếc mắt nhìn hắn vài cái:
- Thiếp làm sao biết? Bảo thì thiếp nói… hắn gặp phải chàng, đúng là gặp khắc tinh. Hang ổ bị chàng đánh sập, hắn còn có thể làm gì? Chỉ có thể chọn con đường trốn khỏi thành thôi.
- Thông minh, quả nhiên không hổ là lão bà của Lâm mỗ ta!
Lâm Vãn Vinh giơ ngón cái lên, cười khà khà không ngớt:
- Vậy ta hỏi lại nàng, bây giờ có hai con đường có thể chọn. Một là lên biên giới phía bắc xa xôi nhờ cậy Hồ nhân, đường khác, là xuống phía nam Phúc Kiến cấu kết Oa nhân, nếu nàng là Thành vương, nàng sẽ chọn đường nào?
Đôi mi thanh tú của Tần Tiên Nhi khẽ nhíu lại, trầm tư suy nghĩ. Nếu đúng như Lâm Vãn Vinh nói, trong tay Thành vương không có binh mã, thì quả là một kẻ cô độc. Nếu hắn chạy trốn, chỉ có thể nương tựa cường quyền một phương, mới có thể sinh tồn được. Hồ nhân và Oa nhân, chắc chắn là sự lựa chọn cuối cùng trong tuyệt vọng của hắn.
Tần tiểu thư suy nghĩ rất lâu mới mở miệng:
- Theo thiếp thấy, hắn sẽ lựa chọn Hồ nhân!
- Ủa? Vì sao?
Lâm Vãn Vinh thấy rất hứng thú hỏi tiếp.
- Nguyên nhân không ngoài hai việc. Thứ nhất, Hồ nhân binh cường mã tráng, sức chiến đấu mãnh liệt, lại dòm ngó Đại Hoa ta đã lâu, hiện tại song phương vẫn đang giằng co ngoài biên ải, đại chiến sắp tới sẽ hết sức căng thẳng. Nếu Thành vương chạy tới Hồ doanh, đúng là có thể dựa vào binh lực Hồ nhân nam hạ tiến đánh Trung Nguyên, đây là cách mau lẹ nhất để thực hiện giấc mơ của hắn. Hơn nữa lãnh thổ của Oa nhân chật hẹp, chiến lực so với Hồ Nhân càng thua kém trăm lần, hắn không lý do gì phải bỏ mạnh lấy yếu cả.
Tần Tiểu Thư suy nghĩ thấu đáo, phân tích chặt chẽ đầy đủ. Lâm Vãn Vinh mỉm cười gật đầu:
- Ừ, có đạo lý, vậy còn nguyên nhân thứ hai?
- Thứ hai, chính là ý đồ của hắn đã bị bại lộ.
Tần tiểu thư nói tiếp:
- Tướng công, chàng còn nhớ, Từ Vị cùng với chàng đã nói qua, chuyện tối hôm qua có mấy trăm tử sĩ bất ngờ tập kích doanh trại thành Nam? Nếu Thành vương thật sự muốn nhờ cậy Oa nhân, với sự giảo hoạt lão luyện của hắn, hắn tuyệt sẽ không vô cớ bại lộ mục đích. Nếu lấy mấy trăm tử sĩ này đột nhiên tập kích, xem như là thăm dò phòng thủ thành Nam, vậy chẳng phải là muốn nói cho chúng ta, hắn muốn chạy xuống phía nam? Điều này không phù hợp với tính cách của hắn. Do đó, thiếp đành to gan suy đoán, đây là kế giương đông kích tây, mục tiêu của hắn hẳn là Hồ nhân ở phương bắc. Thành cần bảo vệ trọng yếu, chỉ e phải là thành Bắc.
- Phía bắc? Quan điểm của nàng và Từ Vị kia đều thống nhất sao?
Lâm đại nhân lẩm bẩm tự nói, tự hỏi nàng, rồi lại tự hỏi mình.
Từ Vị lúc này đang tự mình tọa trấn thành Bắc, chính là để chặt đứt con đường lên phía Bắc của Thành vương, xem ra suy nghĩ của hắn cùng Tần Tiên Nhi cơ bản giống nhau.
Lâm Vãn Vinh nghĩ nghĩ, đột nhiên chậm rãi lắc đầu:
- Tiên Nhi, nếu dựa theo những gì nàng suy đoán… Vậy bên nào thế lực mạnh, hắn sẽ nương tựa bên đó. Phái ra trăm người chịu chết, chỉ giở kế giương đông kích tây thôi ư!? Tâm tư của Thành vương kia cũng quá đơn giản!
- Vậy chàng nói hắn muốn đi đâu?
Nghe tướng công nói mình suy nghĩ đơn giản, Tần Tiên Nhi hầm hừ, cáu tiết nhéo lên tay hắn mấy cái.
- Suy nghĩ của ta đối lập với các người…
Lâm đại nhân cười hắc hắc, ánh mắt rực sáng:
- Nếu ta đoán không sai, Vương thúc của nàng e là muốn chạy trốn đến Đông nam!
- Tới Đông nam?
Tần tiểu thư ngẩn người, giữ chặt tay hắn, dẩu đôi môi đỏ thắm lên:
- Tướng công, chàng không được phép lừa thiếp, phải nói lý do trước! Nếu không thể làm thiếp tin phục… hừ, thiếp sẽ véo chàng mười lần.
- Véo mông ư? Ai nha, trừng phạt nặng như vậy... thật đáng trông mong đây!
Lâm đại nhân ỡm ỡm ờ ờ cười hắc hắc dâm đãng, khiến cho Tần Tiên Nhi phải một phen ngượng ngùng, hai người ở trong kiệu trêu đùa chốc lát, Lâm Vãn Vinh mới ngừng cười, nói:
- Muốn nêu lý do ư? Cũng rất đơn giản! Tiên Nhi, nàng chỉ thấy được Hồ nhân cường thịnh, Oa nhân suy yếu, nhưng trên thực tế mà nói, bên nào mạnh bên nào yếu, đối với Thành vương không quan trọng. Hắn vô luận thân ở nơi nào, đều chỉ là một khách khanh, cũng đã lui lại vạn bước, cho dù là Hồ nhân hoặc Oa nhân xâm chiếm giang sơn Đại Hoa ta, chúng tuyệt sẽ không đem giang sơn dâng cho Thành vương. Nàng nói xem đúng hay không?
Tựa hồ có chút đạo lý, Tần Tiên Nhi khẽ gật đầu.
- Do đó, đối với Thành vương mà nói, một khi bỏ trốn, lo lắng hàng đầu của hắn, không phải là làm thế nào quay trở lại Đại Hoa, mà là phải làm thế nào tìm chỗ đứng trong phe cánh đối phương, đây mới là trọng yếu. Như nàng vừa nói, Hồ nhân cậy vào binh cường mã tráng, quốc lực hùng mạnh, xưa nay lại không thèm để Đại Hoa trong mắt, một Thành vương thất bại bỏ trốn, đối với bọn họ cũng không nhiều tác dụng, nhiều nhất cũng chỉ là thêu hoa dệt gấm thêm mà thôi. Nhưng đối với Oa nhân, lại có ý nghĩa rất khác biệt. Liêu Đông xưa nay dòm ngó phạm vi rộng lớn cũng như sản vật phong phú của Đại Hoa ta, chỉ vì quốc lực nhỏ yếu, vẫn không cách nào thực hiện được. Lúc này Đại Hoa và Hồ nhân cũng sắp chém giết nhau, chỉ là người Đông Doanh có cơ hội ngàn năm khó gặp, bọn họ mạo hiểm xuất binh đánh Cao Ly, chính là có mưu đồ với Đại Hoa. Thành vương có thể làm phấn chấn lòng quân ý dân của họ, có thể nói không khác nào giúp người gặp nạn. Đúng với ý thích của họ.
- Hơn nữa, Hồ nhân và chúng ta hình thể bề ngoài khác xa nhau, khó lòng có cảm tình với một nam tử Đại Hoa. Mà Oa nhân cùng chúng ta dáng dấp tương tự như nhau. Xét về tâm lý mà nói, sẽ cho người ta một loại ảo giác, tựa hồ khống chế Oa nhân dễ dàng hơn so với khống chế Hồ nhân. Một bên là đối với người ta chỉ là việc vô bổ, chẳng có chút tình cảm. Một bên là được người ta mời làm thượng khách, thậm chí có thể khống chế người khác... Tiên Nhi, nếu đổi lại với nàng, nàng sẽ làm thế nào?
Nghe lời diễn giải này của hắn, Tần tiểu thư cũng cảm thấy có chút đạo lý, chỉ là nàng muốn giữ thể diện, làm sao có thể thừa nhận mình suy nghĩ đơn giản, liền "hừ"một tiếng:
- Nếu hắn thật sự muốn đi nhờ vả Oa nhân ở góc Đông nam, vậy phái người đánh lén thành Nam, điều này không phải là cố ý bại lộ mục tiêu sao? Chuyện này phải giải thích thế nào?
- Còn cần phải giải thích sao?!
Lâm Vãn Vinh xòe tay ra, mỉm cười:
- Lão hồ ly kia, đúng là cố ý làm cho người thông minh nhìn thấy. Trên binh thư từng nói qua, giả tức là thật, thật tức là giả. Kế "dương đông kích tây""tương kế tựu kế", vốn chỉ có khoảng cách mong manh như tờ giấy, dùng ngón út cũng có thể chọc thủng.
Lâm đại nhân tươi cười, tựa như con giun trong bụng Thành vương, càng nói càng giống như thật. Tần tiểu thư cũng có chút hoài nghi cách nghĩ của mình, chỉ là nàng vất vả lắm mới đưa ra phán đoán, sao có thể dễ dàng bỏ đi như vậy chứ, nàng giữ chặt ống tay áo Lâm Vãn Vinh, sẵng giọng:
- Tướng công, ý kiến của chàng chỉ là suy đoán, thiếp không tin chàng lúc nào cũng có thể đoán đúng!
- Vậy đánh cuộc đi!
Lâm Vãn Vinh nháy mắt mấy cái:
- Dù sao có lão Từ tọa trấn ở thành Bắc, vậy chúng ta đi đến cửa Nam... A, cùng cục cưng bé nhỏ của ta đánh cuộc, vậy thì ta phải nghĩ lại, phải đánh cuộc cái gì tốt đây....?!
Tần Tiên Nhi duyên dáng cười khanh khách, quyến rũ nhìn hắn, trong lòng Lâm đại nhân ấm áp, hớn hở:
- Nếu không thì thế này đi, đơn giản thôi, Tiên nhi, nếu ta thắng, thì ta sẽ hôn nàng mười cái, được không?
- Ừm…
Tần tiểu thư đỏ bừng đôi má, cúi đầu xuống:
- Vậy nếu thiếp thắng thì sao?
- Nàng thắng? Điều này căn bản là không có khả năng....
Nhìn thấy Tần tiểu thư ra bộ muốn đánh, hắn vội vàng đổi giọng:
- Nếu nàng thắng, ta đành chịu lỗ vốn vậy, để nàng hôn ta một trăm cái… Ài, ta không phải là người tùy tiện!
- Đánh chết chàng!
Khuôn mặt Tần tiểu thư đỏ như ráng chiều, véo một cái vào cánh tay hắn, khẽ gắt:
- Chàng khôn thế, thắng hay thua, đều bị chàng chiếm tiện nghi!
- Thiên cổ kỳ oan a!
Lâm đại nhân hai tay giơ lên cao, căm phẫn:
- Nam nhân hôn nữ nhân, nam nhân bị mắng chiếm tiện nghi! Nữ nhân hôn nam nhân, nam nhân vẫn bị mắng.... Còn có công lý nữa hay không, có hay không đây?!
Vẻ mặt Tần Tiên Nhi đằm thắm, chậm rãi tựa vào ngực hắn, thì thầm:
- Tại chàng lại tác quái..... Tướng công, vô luận thắng thua, Tiên nhi đều vui!
- Bé ngoan, ta cũng rất vui!
Lâm đại nhân khinh bạc cười trộm, đôi tay bất tri bất giác vuốt ve bộ ngực mềm mại láng mịn của nàng.
Tiên Nhi khẽ kêu một tiếng, cả người nóng như bốc hỏa, nũng nịu:
- Tướng công, nếu thiếp thua, Tiên Nhi sẽ sinh cho chàng một đứa con.....
Lâm đại nhân nghe được trong lòng rộn lên:
- Bé ngoan, nếu ta thua…
- Vậy chúng ta sẽ sinh mười đứa…
"Vậy ta rốt cục muốn thua, hay muốn thắng đây?" Lâm đại nhân cũng trở nên khó xử!
Lúc cỗ kiệu nhỏ ra khỏi thành Nam, Tần tiểu thư đã mềm nhũn như bún, vô lực tựa vào ngực hắn. Bộ ngực nửa hở kia, lờ mờ lộ ra đôi ngọc nhũ cao vút đầy đặn, nhịp nhàng theo cỗ kiễu, rung rinh rung rinh chấn động cả tâm hồn. Tần tiểu thư lúc này mới hiểu vì sao Lạc tài nữ lại dễ dàng đầu hàng như thế, gả cho sắc ma tướng công như vậy, ai cũng không thể làm thánh nữ. Cuối cùng Lâm đại nhân cũng nhớ tới lời răn đe của Thanh Tuyền, chỉ dám chiếm chút tiện nghi, còn cách cảnh giới cầm súng cưỡi ngựa kia rất xa, hai phu thê ở trong kiệu âu âu yếm yếm, tư vị nồng thắm thật không tả xiết.
Vừa đi tới thành Nam hơn mười thước, liền thấy có năm, ba quân sĩ tụ thành đám, lác đác đi qua đi lại tìm kiếm, trận hình rất lộn xộn. Lâm Vãn Vinh biết đây là lão Từ cố ý bày ra kế dụ địch, nên cũng không lưu tâm.
Tiếp tục đi tiếp về phía nam, lại có một đại doanh vừa mới dựng lên, ngay bên cạnh đường lớn. Cách vài mét phía trước là cánh rừng rậm rạp, cây cối um tùm, mặc dù là ban ngày, nhưng vẫn âm u mờ mịt, nhìn không rõ tình hình bên trong.
Trong đại doanh chỉ có lác đác hơn ngàn ngươi. Hứa Chấn sớm đã ở chỗ này rồi. Nhìn chân Lâm Vãn Vinh quấn đầy vải băng, Hứa Chấn vừa mừng vừa lo lắng:
- Lâm tướng quân, sao ngài lại đích thân đến?
- Bắt cá lớn, ta làm sao có thể bỏ qua chứ?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười, nói tiếp:
- Tiểu Hứa, nhân mã trong doanh trại của ngươi đâu? Sao chỉ còn lại vài người như vậy?
Hứa Chấn nhìn ngó xung quanh, thì thầm:
- Từ đại nhân đã điều người của bộ phận chúng ta đi, nói là muốn dành cho người kia một chút không gian, cho hắn tự do phát huy, hắc hắc… Rải rác xung quanh đây có năm sáu ngàn người. Thế nhưng ngài đừng xem thường, đây đều là tinh anh dày dặn kinh nghiệm của lương thảo quân chúng ta. Lâm tướng quân, ngài nói xem, người đó tới cùng đường sẽ chạy ra từ bên nào?
- Từ bên nào chạy ra cũng không sao cả, ngươi cứ canh giữ tốt là được rồi.
Lâm Vãn Vinh gật gù, nhìn về phía rừng cây xa xa vài cái, đột nhiên cười nói:
- Tiểu tử ngươi quả là giảo hoạt, nói, phía trước mai phục bao nhiêu người?
Hứa Chấn kinh hãi đến nỗi không ngậm miệng lại được:
- Tướng quân, ngài… ngài làm sao biết?
Lâm Vãn Vinh lắc đầu:
- Mặt trời còn chưa xuống núi, rừng cây kia lại an tĩnh đến như vậy… Không phải ngươi giấu người, chẳng nhẽ còn có quỷ tiến đến sao?
Hứa Chấn lắc đầu cười khổ, vốn còn đang lấy việc đó làm đắc ý, lại không ngờ Lâm tướng quân vừa liếc mắt đã nhìn ra sơ hở.
Nhìn mặt trời ngả về phía tây, dần dần chuyển sang buổi hoàng hôn, Cao Tù ở trong thành lại vẫn chưa có động tĩnh. Tần Tiên Nhi có chút sốt ruột, đang muốn trò chuyện cùng tướng công, đột nhiên một tiếng nổ lớn từ trong thành vọng lại, Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Lão Cao tiểu tử này, cuối cùng cũng nổ cho ta rồi.
Lời còn chưa dứt, thì ngay tức khắc có vài tiếng nổ mạnh truyền tới, so với tiếng lúc trước kịch liệt hơn nhiều. Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu nhìn kỹ, chỉ thấy hướng thành Bắc, vài làn khói đen đặc từ từ bốc lên, còn mơ hồ nghe thấy cả tiếng giết chóc.
Trong sắc hoàng hôn đột nhiên có hai mũi tên lệnh phóng lên cao, cắt ngang bầu trời.
- Tướng quân, mau xem… thành Bắc, cá lớn xuất hiện rồi!
Hứa Chấn chỉ về phía tên lệnh kia, hưng phấn hét lên.
- Không hay!
Lâm đại nhân sợ đến mức suýt bắn ra khỏi xe lăn:
- Hứa Chấn, mau, gọi huynh đệ trong rừng rút ra ngoài! Ngay lập tức lui lại!

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #441


Báo Lỗi Truyện
Chương 441/636