Chương 431: Sự Cảm Động của Ngưng Nhi.


Dịch: workman
Biên tập: Ba_Van

Sắc mặt tái nhợt? Ái chà, cái đống hỗn độn này là chuyện gì thế này?! Hắn thở dài, tâm tình khổ sở, cả một bát nhân sâm tổ yến thơm ngát ngon lành mà hắn cũng không nuốt nổi.
Ngưng Nhi mẫn cảm đã nhận ra tâm tư của hắn, nàng do dự một lúc lâu mới mở lời an ủi:
- Đại ca, huynh chớ lo âu! Chuyện thế gian, vốn cũng là tin thì có mà không tin thì không có. Huynh không thẹn với lương tâm, cần gì buồn lo đến chuyện người khác nghĩ cái gì, nói cái gì?
Nha đầu Ngưng Nhi này nói chuyện càng ngày càng triết lý, Lâm Vãn Vinh nghe rất cao hứng, mỉm cười hỏi:
- Ngưng Nhi, làm sao nàng biết được ta đang lo lắng cái gì?
Lạc tiểu thư khẽ gật đầu:
- Đại ca vốn người có tính cách phóng đãng không kiêng kỵ gì, việc trên thế gian khiến huynh phải nhíu mày vốn không nhiều lắm. Hơn nữa mới vừa rồi Chỉ Tình tỷ tỷ có nói chuyện với muội nên Ngưng Nhi cũng có thể đoán được tám chín phần mười. Đại ca, Chỉ Tình tỷ tỷ trước nay vẫn có tính tình như thế, nàng nói sai, huynh cũng đừng để trong lòng. Qua vài ngày nữa, đợi nàng và phu nhân gặp mặt nhiều hơn, chút hiểu lầm này cũng tự nhiên sẽ tiêu trừ thôi.
Cũng là Ngưng Nhi nói nghe mát lòng, Lâm Vãn Vinh ôm lấy thân hình mềm mại của nàng, cảm kích rơi nước mắt nói:
- Ngưng Nhi, muội đối xử với ta tốt quá. Trên thế gian này, muội là một trong những người hiểu rõ ta nhất. Nhưng, có một việc muội nói sai rồi!
- Sai việc gì?!
Lạc tiểu thư ngạc nhiên nói.
- Ta không kiêng kỵ gì là giả, phóng đãng là thật.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì, rồi ôm chặt lấy người nàng vào lòng mình, hôn nhẹ vào vành tai trắng nõn của nàng. Lạc tiểu thư ngượng ngùng cười, dựa cả người vào lòng hắn, cảm thụ cơ thể nóng bỏng của hắn, cảm giác hạnh phúc tràn ngập trong lòng, chỉ nguyện thời gian vĩnh viễn dừng lại ở đây.
- Ngưng Nhi, hai ngày qua, ở nhà mọi việc đều an tĩnh chứ?!
Ấm áp trong chốc lát, những rắc rối do Từ Chỉ Tình mang đến đã bay đi hết, hắn mới nhớ tới vấn đề của Tiên Nhi và Thanh Tuyền, nhất thời có chút đau đầu, liền hỏi Lạc tiểu thư.
Ngưng Nhi nha đầu cũng là một người tinh minh, nghe đại ca hỏi đầy ẩn ý, sao còn không biết ý tứ của hắn, cười nói:
- Nói chung là an tĩnh. Ngoại trừ việc huynh ra ngoài, mọi người đều bận việc, nên không có ai quấy rầy cả.
Lâm Vãn Vinh có vẻ khó hiểu, hỏi tới:
- Bận? Bận cái gì?!
- Làm sao mà không bận chứ?
Lạc tiểu thư cười kiều mỵ. Ngón tay ngọc thon thon dí vào trán hắn, sẵng giọng:
- Xảo Xảo bận làm việc ở "Thực Vi tiên", đã tìm được đất đai nhà cửa rồi, sớm bắt đầu trang hoàng rồi. Tỷ tỷ thì đang tính toán việc xây dựng cho học viện Tiên Phường, vừa tính toán tiền bạc, vừa mời người, sự vụ nhiều lắm.
- Vậy muội thì sao, muội làm gì?!
Nha đầu đó nói một lúc lâu, nhưng lại không hề nhắc tới mình, Lâm đại nhân tự nhiên có chút nghi vấn.
- Muội thì làm cái gì chứ?!
Ngưng Nhi hừ vẻ bất mãn:
- Muội làm bình hoa cho huynh. Hì hì, muội đang tính làm một cái trường học miễn phí, thu nhận những trẻ em nghèo, dạy chúng viết chữ đọc sách. Đại ca, huynh có nói, muội làm bình hoa cho huynh. Dùng tiền của huynh là việc làm thiên kinh địa nghĩa đó, huynh có đau lòng khi bị mất tiền không?
Lâm Vãn Vinh nghe thế cười ha ha, hôn lên mặt nàng một cái:
- Ngưng Nhi yên tâm, trên thế giới này, ta đau lòng vì cái gì chứ nhất định sẽ không đau lòng vì tiền bạc. Huống chi, muội lại làm việc rất ý nghĩa. Vàng bạc tài bảo gì gì đó, đối với tiểu Ngưng Nhi của ta thì quả thực chỉ là một đống phân!
Những lời này nghe được quả là bẩn thỉu! Lạc tiểu thư vừa tức vừa giận, nhéo mạnh vào tay hắn.
Mọi người trong nhà ai cũng bận rộn cả, Đại tiểu thư thì không cần phải nói, việc trùng tu Tiêu gia là việc nàng quan tâm nhất. Lâm Vãn Vinh nghe thế nhất thời hơi thất vọng. Trong nhà, mọi người đều bận rộn cả. Không ai tụ họp lại thế thì còn gì gọi là thú vị nữa? Phải tụ tập lại mới vui. Hắn hít một hơi:
- Mọi người đi tới đi lui, tỷ tỷ muội muội gọi nhau í ới, như vậy mới thân mật. Đều là người Lâm gia, ban đêm tắt hết đèn, cởi hết quần áo, đến cả ta cũng không phân biệt được ai là ai, làm gì còn ai là người ngoài chứ.
Nghe đại ca miệng phun ra toàn là dâm ngữ, Ngưng Nhi ngượng chín người, gõ vào đầu hắn một cái:
- Huynh lo mà cởi quần áo đi. Thấy ghét chết đi được!
Lâm Vãn Vinh dâm tiếu hắc hắc, nét mặt cũng đỡ ưu sầu. Lạc Ngưng hiểu tâm tư hắn, liền ghé vào tai hắn, ôn nhu thỏ thẻ:
- Đại ca, việc này không gấp được đâu. Huynh vừa mới gặp tai nạn, trong lòng bọn tỷ muội trong nhà đều không vui, không khí trầm lặng một chút cũng là bình thường thôi. Hơn nữa, hai vị tiểu thư của Tiêu gia chưa từng ra khỏi cửa, nay phải ở lại đây tự nhiên cũng cảm thấy có chút gò bó. Ngoài ra, Tần tiểu thư và tỷ tỷ cũng không hợp, nên các nàng cũng không muốn quá thân cận với chúng ta. Đợi qua vài ngày, mọi người quen thuộc lẫn nhau, tự nhiên sẽ tốt hơn … Kỳ thật, theo muội thấy, Tiêu phu nhân và Nhị tiểu thư cũng nói chuyện rất hợp, các nàng rồi sẽ ở chung với chúng ta.
Trong lời của nha đầu có ẩn ý. Lâm Vãn Vinh à dài một tiếng, cười nói:
- Theo như muội nói, Đại tiểu thư không dễ nói chuyện phải không?
Lâm Vãn Vinh tự nhiên biết nha đầu Lạc Ngưng này có hiềm khích với Tiêu Ngọc Nhược. Trước nay hai người vẫn không nhìn mặt nhau, từ thời ở Kim Lăng đã bắt đầu rồi. Ngưng Nhi ừm một tiếng, nói nhỏ:
- Đại tiểu thư hả, cả ngày đều bận làm ăn, rất ít khi nói chuyện với chúng thiếp. Theo tính tình này, dường như không thèm giao thiệp với chúng thiếp. Nếu không phải đại ca yêu nàng, hừ... thiếp không thèm quan tâm tới nàng đâu!
Lâm Vãn Vinh nghe thế chỉ cười khổ, nha đầu Ngưng Nhi này đã động lòng rồi, cuối cùng cũng là một nữ tử, bổn sự ăn dấm cũng gần bằng Tiên Nhi rồi. Hắn nhịn không được vỗ mạnh vào kiều đồn yêu kiều của nàng một cái, cười nói:
- Cái gì không thèm giao thiệp với các muội, muội ăn phải dấm của Đại tiểu thư thì nói thẳng ra. Tính tình nàng vốn hơi lạnh lùng, đối đãi người khác cũng hơi chấp nhất. Lúc muội còn ở Kim Lăng chẳng lẽ không biết sao?!
Lạc tiểu thư kêu ré lên một tiếng, thanh âm vừa đau vừa nũng nịu, nàng cuốn chặt lấy cổ Lâm Vãn Vinh, kiều mỵ nói:
- Muội đúng là ăn phải dấm của nàng đó, ai bảo đại ca buộc hồng tuyến với nàng, giải quẻ nhân duyên cho nàng, còn sủng ái nàng nữa, suốt ngày nâng niu nàng?!
Chết, bí mật này bị mọi người đều biết cả rồi, quả là khó để công bằng với tất cả lão bà. Lâm đại nhân sắc mặt khổ sở, bất lực nói:
- Ngưng Nhi, ta đúng là có sủng ái Đại tiểu thư chẳng kém gì muội. Nhưng ta đã đem bộ phận tinh hoa nhất của đời người tặng cho muội rồi, nhưng Đại tiểu thư vẫn còn chưa được đâu.
- Cái gì là bộ phận tinh hoa nhất cơ?
Lạc tiểu thư nghe thế hết sức khó hiểu.
Lâm Vãn Vinh dâm tiếu hắc hắc, thò tay vào tiểu phúc quang khiết của nàng mò mẫm thăm dò, báo hại Ngưng Nhi hơi thở gấp gáp, rồi ghé vào tai nàng thì thầm vài câu, Lạc tiểu thư lập tức gương mặt đỏ như gấc, kêu lên một tiếng:
- Đại ca xấu quá, nguyên lai là cái thứ tinh hoa như vậy. Hì hì, tướng công, muội muốn sinh con cho huynh trước, việc này chẳng phải là nàng vĩnh viễn không thể đuổi kịp muội sao?!
Còn có phương pháp cạnh tranh như vậy nữa sao?! Lâm đại nhân mồ hôi chảy đầy đầu. Ngưng Nhi duyên dáng cười khanh khách rồi lườm hắn một cái:
- Ai bảo huynh lưu tình khắp nơi, trêu hoa ghẹo nguyệt, ong bướm dật dờ, sao… khó xử hở?!
Trị quốc dễ, tề gia khó, đúng thật là hơi khó chịu a, Lâm Vãn Vinh thở dài, nếu có một ngày Ninh tiên tử và An tỷ tỷ gia nhập vào đây, không biết sẽ tạo thành tình cảnh như thế nào nữa? Mẹ nó, có phải nhà ta sắp biến thành cái chợ trời không?!
- Đại ca, muội giỡn với huynh thôi.
Thấy sắc mặt hắn buồn rầu, Lạc tiểu thư cắn vào tai hắn nói nhỏ:
- Nói cho huynh một bí mật, muội với Đại tiểu thư hay ồn ào như vậy, nhìn thì như không vừa mắt nhau. Thật ra bên trong nàng cũng là người muội kính nể nhất. Nàng cứng cỏi ương ngạnh, một mình gánh vác cả Tiêu gia. Rất nhiều nam tử cũng không thể bì được, muội càng gây với nàng, lại càng thích nàng!
- Càng gây càng thích sao? Còn có đạo lý này nữa à?! Ngưng Nhi, không phải muội thấy đại ca đáng thương, cố ý an ủi ta đó chứ?!
Lâm đại nhân sợ hết hồn, vẻ mặt đau khổ hỏi.
- Thấy ghét. Muội thèm vào an ủi huynh.
Lạc tiểu thư mắng khẽ một tiếng, kiều mỵ cười nhỏ. Rõ ràng nàng rất ngượng ngùng, thì thầm:
- Đại ca, khi huynh và Đại tiểu thư động phòng hoa chúc, cho muội ở trong phòng hai người nhìn lén một chút, nha?!
- Không thể nào…
Lâm đại nhân cả kinh, thiếu chút nữa từ trên giường rơi xuống đất:
- Ngưng Nhi, muội còn có sở thích này nữa sao?! Thật là làm cho ta quá kinh hỷ!!
- Cái gì sở thích?! Khó nghe chết đi được.
Ngưng Nhi mắng khẽ một tiếng, gương mặt đỏ bừng, cười khúc khích:
- Muội chỉ muốn xem thử nàng là một nữ tử mạnh mẽ đến đâu, trong khi hoan hỷ với tướng công sẽ có bộ dáng như thế nào, xem thử…
Nàng càng nói thanh âm càng nhỏ, một câu cuối cùng thì như muỗi kêu:
- … nàng có bằng muội không!
Thật là Ngưng Nhi quá dữ dội! Đến nước này thì Lâm đại nhân không còn biết nói gì thêm nữa.
- Đại ca, đại ca, huynh làm sao vậy?!
Ngưng Nhi khẽ đẩy hắn.
- Không có việc gì.
Lâm Vãn Vinh than một tiếng, cảm khái nói:
- Ngưng Nhi, bây giờ ta mới phát hiện ra tư tưởng của ta quả là quá bảo thủ, quá bảo thủ rồi! Ta cần phải cố gắng đuổi kịp muội mới được.
- Đại ca giễu cợt muội, muội chỉ muốn xem thôi! Muội đâu có xấu như vậy, huynh xem muội là người thế nào chứ!
Ngưng Nhi cười duyên, đang muốn láo nháo với hắn, đã thấy đại ca hơi chu môi ra, trong mắt ánh lên vẻ nhu tình, kéo thân thể mềm mại của nàng vào lòng, làm nàng gần như không thở được nữa.
- Ngưng Nhi, cám ơn muội, cám ơn muội yêu ta như vậy!
Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng nói, giọng có chút nghẹn ngào.
- Đại ca...
Lạc Ngưng ngẩng đầu mừng rỡ, mắt rơm rớm:
- Huynh... Huynh cũng biết?!
- Làm sao mà ta không biết chứ?
Nhẹ nhàng lau nước mắt của Ngưng Nhi, hai mắt Lâm Vãn Vinh cũng ửng đỏ:
- Muội hy sinh sự tôn nghiêm của mình, tới an ủi ta, để ta quên đi phiền não. Khắp thế gian này, cũng không tìm thấy một cô gái nào tốt hơn muội, thuần khiết hơn muội đâu. Ngưng Nhi, muội yêu ta thế sao?
Đôi mắt Lạc Ngưng chớp chớp, ngẩn ngơ nhìn hắn:
- Đại ca...
Nàng không kìm được niềm vui được tướng công hiểu mình, òa lên một tiếng rồi nhào vào lòng hắn, thất thanh khóc lớn lên. Chỉ một câu này, nàng đã cảm thấy tất cả khổ cực, ủy khuất của mình đều rất đáng giá! Trong cõi nhân sinh, còn có hạnh phúc gì hơn khi người mình yêu hiểu mình như vậy!
- Ngưng Nhi, cám ơn muội!
Lâm Vãn Vinh trong lòng xáo động, gặp được một cô gái tốt như vậy đúng là ông trời quá chiếu cố đến ta rồi.
- Muội chỉ muốn cưng chiều huynh như vậy,
Lạc tiểu thư nức nở nói:
- Cho dù các nàng ai cũng trội hơn muội, muội biết đại ca vĩnh viễn sẽ nhớ tới muội.
Nàng tựa đầu vào ngực Lâm Vãn Vinh, nước mắt ướt đẫm cả áo hắn:
- Đại ca, huynh có biết không, khi ở Sơn Đông, chính miệng huynh nói với muội, bảo muội làm bình hoa xinh đẹp nhất của huynh, huynh đời đời kiếp kiếp sẽ chăm sóc muội, cho muội vĩnh viễn được vui vẻ khoái hoạt. Trong khoảng khắc đó, Ngưng Nhi cảm thấy mình là một người phụ nữ hạnh phúc nhất thiên hạ, là người phụ nữ được đại ca yêu quý nhất!!! Không phải muội muốn tiền bạc, thứ này đối với muội hoàn toàn vô dụng, muội chỉ thích cảm thấy bay bổng khi được huynh âu yếm. Muội cũng muốn được âu yếm huynh như vậy, muội muốn được hưởng cảm giác khoái hoạt khi cả hai âu yếm nhau. Đại ca, huynh có biết không, huynh có biết không?!
Nàng nghẹn ngào, thở hổn hển, người rung lên, nước mắt như những chuỗi hạt châu đứt dây lăn dài xuống, gương mặt nhạt nhòa nước mắt, nhìn như một đóa hải đường trong mưa xuân, bừng lên kiều diễm.
Lâm Vãn Vinh trong lòng chấn động quên hết mọi sự, trên đời không có tình yêu nào giống nhau, si tình cũng có vạn loại, nha đầu Ngưng Nhi này quá ngốc. Ngốc đến nỗi làm cho lòng người phải đau đớn!
- Đại ca, huynh thích muội không?!
Đột nhiên Lạc Ngưng từ trong lòng hắn ngẩng đầu lên, gương mặt rưng rưng, nhìn hắn khẽ cười. Gương mặt đỏ ửng, đẹp như hoa xuân nở rộ, xinh đẹp không gì có thể so sánh được.
- Ngưng Nhi, ta yêu ngươi!
Hắn gật gật đầu trịnh trọng, thần sắc không có chút đùa giỡn nào.
- Thấy ghét, huynh lại gạt nước mắt của muội. Đại ca, muội muốn vĩnh viễn âu yếm huynh, được không...
Lạc tiểu thư vừa khóc vừa mỉm cười, lời còn chưa dứt, đã áp đôi môi nóng rực tươi tắn của mình vào người đại ca. Trong phút chốc, nàng đã hòa tan vào người đại ca.
* * *
- Chàng làm sao vậy?!
Tiêu tiểu thư vô cùng thận trọng vạch mấy chỗ băng bó trên người hắn ra, nhìn vết thương vừa kết miệng, hình như hơi bị nứt ra, liền đau lòng vô cùng.
- Không có gì. Chỉ là trong khi ngủ lại vận động mạnh quá nên mới bị như vậy.
Lâm Vãn Vinh làm mặt nghiêm nói:
- Không có gì đáng ngại, lão bà, nàng đừng lo lắng, vài ngày nữa là khỏi rồi.
- Cái gì vận động kịch liệt đến thế?!
Tiêu Thanh Tuyền trùm chăn cho hắn, mắng khẽ:
- Đến cả thân thể mình mà cũng không quan tâm?! Ngưng Nhi, muội trông chừng chàng nãy giờ. Muội nói xem, chàng làm cái gì mà cơ sự đến thế này?
Lạc Ngưng đứng ở bên giường, nghe tỷ tỷ hỏi mình, gương mặt như hoa trong phút chốc đỏ lên tận mang tai:
- Là muội... muội... đại ca, chàng... chàng...
Tiêu tiểu thư nhíu mày liếc mắt nhìn nàng:
- Ngưng Nhi, muội làm sao vậy? Mặt đỏ đến thế này, nơi đây có gì không thoải mái phải không?
- Cái gì? Chắc là ngủ quên đó.
Thấy Ngưng Nhi ngượng ngập, đầu đã muốn gập đến tận ngực, Lâm Vãn Vinh vội giải vây cho nàng:
- Kỳ thật là như thế này, ta ngủ một mình chán quá, vừa lúc thấy Ngưng Nhi cũng buồn ngủ, bèn bảo nàng nghỉ ngơi trong chốc lát. Cũng không biết vì sao mà trong lúc ngủ mơ, ta đột nhiên trên trên dưới dưới một hồi. Tỉnh lại, thì biến thành hình dáng này rồi. Tuyệt đối không có quan hệ gì với Ngưng Nhi.
- Cái gì mà trên trên dưới dưới? Rốt cuộc là làm cái gì?!
Thấy hắn làm ra bộ dáng bất bình thường, Tiêu tiểu thư vừa tức vừa buồn cười:
- Chàng nói chuyện không thành thật. Ngưng Nhi, muội nói đi!
- Tỷ tỷ...
Lạc Ngưng nào dám nói thẳng, chỉ là Tiêu tiểu thư thần sắc nghiêm khắc, có một loại khí thế vô hình. Lạc Ngưng vốn rất kính trọng nàng đâu dám không nói, liền đỏ mặt, ghé vào tai nàng thì thầm vài câu, lời còn chưa dứt, đã mắc cở cúi đầu, không dám liếc mắt nhìn tỷ tỷ nữa.
- Cái gì...
Tiêu tiểu thư tức giận đến nước mắt rơm rớm, chỉ vào mũi Lâm Vãn Vinh nói:
- Lâm lang... Chàng... chàng làm thiếp tức chết hả!
- Không... không phải đâu!
Thấy Tiêu tiểu thư thật sự nổi giận, Lâm đại nhân luống cuống:
- Thanh Tuyền, chỉ là một việc ngoài ý muốn thôi, lúc đó ta và Ngưng Nhi cao hứng quá, nhất thời không tự kìm hãm được tình cảm... Nàng yên tâm, lúc đó dùng phương pháp nam hạ nữ thượng, cơ bản ta không dùng sức, không gây thương tổn đến xương đâu.
- Cái tên bá vương này...
Tiêu tiểu thư nước mắt rơi lộp độp:
- Đã bị như vậy rồi lại còn muốn ve vãn bọn tỷ muội, thân thể chàng như vậy mà sao còn dám vọng động chứ?!
- Tỷ tỷ...
Thấy Tiêu tiểu thư rất tức giận, Ngưng Nhi sợ quá quỳ xuống, vội vội vàng vàng ôm lấy tay nàng:
- Đừng trách đại ca, là do Ngưng Nhi không tốt, là muội câu dẫn chàng đó!
- Không đúng, không liên quan đến Ngưng Nhi, là ta hồ đồ, nói là cho nàng một đứa con.
Lâm đại nhân vội vàng giải thích.
Thấy Ngưng Nhi trộm liếc nhìn đại ca, xuân ý tràn ngập, trong mắt nhu tình có thể hòa tan cả sắt thép. Tiêu tiểu thư cũng biết hai người này nói chuyện đến lúc phát sinh tình cảm, đã bất chấp tất cả. Trong lòng vừa tức giận, vừa buồn cười, nàng vội nâng Lạc Ngưng dậy, nói nhẹ nhàng:
- Ngưng Nhi, muội chớ chiều chàng như vậy, thân thể chàng yếu lắm, nếu vạn nhất xảy ra việc gì, sẽ rất khó chữa trị đó!
Lạc Ngưng rất thẹn thùng, cúi đầu không dám nói gì, chỉ nhớ lại lời đại ca vừa mới nói về việc cho mình đứa con, không khỏi tự vuốt ve bụng của mình, thần sắc mừng rỡ như bay lên chín tầng trời.
- Từ hôm nay trở đi, thiếp sẽ khán hộ Lâm lang.
Thấy lang quân ăn vụng với Ngưng Nhi, bị mình mắng vài câu, cứ như đứa nhỏ có lỗi cúi đầu, Tiêu tiểu thư trong lòng nhu tình dâng lên, cũng không dám cười, làm mặt nghiêm nói.
- Làm sao như vậy được?!
Lâm Vãn Vinh vội vàng kêu lên:
- Thanh Tuyền, nàng đang mang thai con chúng ta, sao có thể làm việc cực khổ như vậy chứ, hay là để cho Xảo Xảo và Ngưng Nhi cùng đến đây.
- Các nàng có ai là đối thủ của chàng?!
Tiêu tiểu thư lườm hắn, từ từ ngồi bên người hắn, nói nhỏ:
- Nếu thật sự chàng quan tâm tới con, thì chớ có hồ đồ như vậy nữa, lo mà bảo dưỡng thân thể. Mấy việc khác, sớm muộn gì cũng sẽ là của chàng. Chẳng lẽ còn không được hay sao?
- Được, được.
Trong lòng áy náy, Lâm Vãn Vinh vội cầm tay Thanh Tuyền bảo:
- Lão bà, ta biết nàng lo cho ta, trên thế giới này không có nương tử nào tốt hơn nàng cả. Ta sai rồi, nàng cứ chửi mắng ta vài câu đi, ngàn lần vạn lần đừng có chiều ta như vậy, ta e rằng ta không nhận nổi.
- Oan gia!
Một câu nhu tình của hắn làm nàng vô cùng xúc động. Chăm sóc nam nhân tựa như chăm trẻ nhỏ, phạm vào lầm lẫn gì đó sẽ phải hối hận. Tiêu tiểu thư trong lòng dâng lên một tình mẫu tử, mặt đỏ ửng lên, rốt cuộc cũng không nỡ trách hắn.
"Nguyên lai tỷ tỷ cũng thích mấy lời dịu ngọt này. Đại ca quả là lợi hại." Ngưng Nhi cười thầm, trộm nhìn đại ca, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.
Cực Phẩm Gia Đinh
Tác giả: Vũ Nham

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #431


Báo Lỗi Truyện
Chương 431/636