Chương 402: Phương Pháp Giải Cổ


Dịch: Workman
Biên tập: Ba_Van
- Chàng còn thỉnh cầu gì nữa? Tiêu Ngọc Nhược hỏi nhỏ, ôn nhu vuốt ve những vết xước trên hai má hắn, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên, nhẹ nhàng xem xét thương thế.
Lâm Vãn Vinh giữ chặt bàn tay của nàng, lên tiếng rất thê thảm:
- Đại tiểu thư, hôm nay ta bị trọng thương, một mình ban đêm khó ngủ yên lắm, xin nàng đêm nay an ủi ta một chút… Ủa, làm sao ánh mắt nàng không thuần khiết như vậy chứ?!! Ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, chỉ là chiếu cố thương binh mà thôi, không phát sinh chuyện gì đâu.
Mặc hắn nói lung tung, làm gì mà Đại tiểu thư không biết tâm tư hắn, nàng không tránh được đỏ bừng mặt, trừng mắt liếc hắn:
- Đã bị thương như thế này rồi, còn không chịu thành thật một chút! Chàng nói đi, ai đã ở hậu viên hại chàng như thế này?
- Ai, Đại tiểu thư cũng lạ, ta xa nàng mấy ngày nay, uống trà không đượm, ăn cơm không ngon, ngày nhớ đêm mong, mỗi ngày đều nhớ nhung nàng. Vất vả lắm mới gặp được nàng, hết lần này tới lần khác nàng lại nỡ lòng nhốt ta ở ngoài cửa. Do đó, lúc ta trèo tường lại nhớ nàng đến xuất thần, hậu quả là ta rơi xuống đất, sau lưng lại đụng phải cái cán cuốc.
Con ngươi Lâm Vãn Vinh láo liên đảo loạn, nói lung tung một hồi.
Đại tiểu thư hừ một tiếng, mắt liếc sắc như dao:
- Vậy mấy vết thương trên mặt chàng là do đâu vậy?
- Cái này á, là bị hoa hồng đâm đó.
Lâm Vãn Vinh chỉ vào mấy luống hoa vừa trồng trong vườn, không hề nháy mắt, cười hì hì nói:
- Hoa hồng lắm gai mà, chắc Đại tiểu thư cũng nghe qua chứ.
- Hoa hồng nhiều gai?
Tiêu Ngọc Nhược không tin chuyện ma quỷ của hắn, cắn răng ngúng ngoẳng:
- Ta chỉ biết câu có chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu thôi. Trên mặt chàng bị như thế này, rõ ràng là dấu vết bị nữ tử cào, tưởng ta không biết sao? Chắc chắn là chàng lại khi dễ một vị tiểu thư nào đó, mới bị người ta cào như vậy.
Nàng hừ một tiếng, nghiêng đầu hỏi:
- Tứ Đức, ban nãy ai tới hậu viên này? Ta muốn biết ai có đảm lượng như vậy! Đến cả bá vương cũng phải nhường nhà chúng ta ba phần.
Tứ Đức cầm một đèn lồng to đùng, đang đứng phía sau Hoàn Nhi và Đại tiểu thư, thấy Tam ca nháy mắt méo miệng liên tục, không biết có ý tứ gì. Hắn do dự một chút:
- Là…
Y mới vừa thốt được một chữ, đã nghe Lâm Vãn Vinh cả kinh gọi:
- Ủa, đây là ngân phiếu của ai đánh rơi thế này? Tứ Đức, hình như là từ trên người ngươi rơi ra đó. Không ít a, năm mươi lượng lận đó, bằng với tiền lương hai năm của ngươi đó, sao mà ngươi lại không cẩn thận như vậy?
- Thật không? Ở đâu? Ở đâu??
Tứ Đức vội vội vàng vàng cầm đèn lồng múa loạn lên, chỉ thấy dưới chân đã có một tấm ngân phiếu, không biết từ đâu ra. Không nhiều không ít, chính xác năm mươi lượng.
- Ái chà, đa tạ Tam ca nhắc nhở. Mẹ ta cho ta tiền sính lễ để chuẩn bị cưới vợ đó, thiếu chút nữa ta làm mất rồi.
Tứ Đức cười tới mức không ngậm miệng lại được, vội vàng nhét tờ ngân phiếu năm mươi lượng vào trong tay áo, rồi quay sang ôm quyền thi lễ với Tam ca:
- Đa tạ Tam ca, đa tạ Tam ca!
- Không có gì.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì vỗ vai hắn:
- Ta thấy mắt ngươi tựa hồ không tốt lắm đâu, Tứ Đức! Ngươi cần phải chú ý chăm sóc nhé, sau này còn có nhiều tiền bạc nữa đó!
Thấy bộ dáng kỳ quái của hai người, Đại tiểu thư nhíu mày, hỏi:
- Tứ Đức! Ngươi nói thật đi, tối nay ai tới hậu viên thế?
Tứ Đức vê cằm, lắc đầu bứt tóc, ra chiều nghĩ ngợi rất hung, một lúc lâu sau mới lắc lắc đầu:
- Không nhớ rõ lắm, dường như Nhị tiểu thư tới, phu nhân cũng tới, Hoàn Nhi tới, còn có Đại tiểu thư cũng tới. Tam ca, huynh xem ta nói đúng hay không vậy?
- Đúng đúng, chính là thế. Mới vừa rồi trong khi ta nhảy xuống, trước mắt chỉ thấy một bóng trắng nhoáng lên, rồi mấy đạo ngân quang thổi qua. Đến cả thân ảnh cũng không thấy rõ ràng, rồi mặt ta biến thành như thế này.
Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, thần thái vô cùng nghiêm túc.
Tiêu Ngọc Nhược làm sao tin chuyện hoang đường như thế được, thấy hắn thông đồng với Tứ Đức giỡn mặt mình, vừa bực mình vừa buồn cười, bất lực liếc mắt nhìn hắn:
- Cái gì bóng trắng nhoáng lên, ngân quang thổi qua? Nghe ngươi nói thì là quỷ à? Rốt cuộc là loại nữ tử nào, tại sao ngươi che chở cho nàng như thế? Ta rất muốn gặp xem sao.
Lâm Vãn Vinh cười ha ha:
- Đại tiểu thư đa tâm rồi, ta không còn nhớ rõ việc gì nữa, sao nàng cứ nhớ mãi thế. Ủa, Tiên Nhi và Nhị tiểu thư đâu, không phải đi cùng với nàng sao?
Hắn không chịu nói, Tiêu Ngọc Nhược cũng không có biện pháp khiến hắn phải nói, thấy những vết cào trên mặt hắn có vẻ khá sâu, có thể thấy nữ tử đó quả là xuống tay rất độc ác. Đại tiểu thư cũng không đành lòng hạch hỏi nữa, than nhỏ một tiếng, ôn nhu nói:
- Sau này chàng cần phải cẩn thận một chút, không phải tất cả nữ tử đều dễ bị khi phụ như ta đâu… Ngọc Sương và Tiên Nhi muội muội đến gặp mẫu thân rồi, ta nghe thấy trong vườn có tiếng động, nên chạy tới xem thôi.
Lâm Vãn Vinh ồ một tiếng, hỏi vô cùng cẩn thận:
- Vậy … phu nhân, đã khỏe rồi sao?
- Chàng thật là lo cho mẫu thân!
Đại tiểu thư cười ngọt ngào, khuôn mặt ửng đỏ:
- Ta chưa gặp mẹ. Nhưng lúc này Ngọc Sương và Tần tiểu thư hẳn là đang nói chuyện với mẹ, chắc là vô sự.
- Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi.
Lâm Vãn Vinh vỗ vỗ ngực, thở phào một tiếng, tinh thần nhất thời tốt lên rất nhiều. Đại tiểu thư hồ nghi nhìn hắn liếc mắt, chỉ cảm thấy vẻ mặt hắn rất quái dị, giống như đi ăn cắp đồ của người khác, thần thái có vẻ như muốn lẩn tránh ai đó.
Theo Đại tiểu thư trở lại sương phòng, hắn thấy trước phòng có ngọn đèn rất sáng, từ trong vẳng ra những thanh âm nữ tử cười đùa. Lâm Vãn Vinh ngưng thần lắng nghe, giọng nũng nịu là của Ngọc Sương, giọng ôn nhu mê người là của Tiên Nhi, giọng nghiêm trang và mỏi mệt hẳn là của phu nhân rồi!
- Chàng làm cái gì đó?
Thấy hắn đứng ngoài cửa sổ, lén lén lút lút lắng nghe thanh âm trò chuyện bên trong, Đại tiểu thư cười bảo:
- Y như ăn trộm vậy. Chàng muốn nghe, chúng ta cùng vào, nói chuyện với mẫu thân.
- A, không được, không được!
Lâm Vãn Vinh nhảy lùi lại, vẻ người không được tự nhiên, cười ha ha đánh trống lảng:
- Nàng xem bộ dạng của ta như thế này, làm sao đi gặp phu nhân được chứ? Tốt nhất là đợi vài ngày nữa, ta đổi bộ y phục đẹp đẽ rồi tới gặp bà cũng không muộn.
Thấy khuôn mặt hắn dơ dáy, quần áo xộc xệch rách tung, bộ dáng vô cùng khốn khổ, cộng thêm lúc nãy hắn nói là nhớ tới mình, nên Tiêu Ngọc Nhược ngọt ngào trong lòng, khe khẽ gật đầu, gương mặt ửng đỏ:
- Như vậy thì chàng mau đi nghỉ đi. Ngày mai chàng thay quần áo, chúng ta sẽ tới bái kiến mẫu thân lão nhân gia.
Việc tối nay, xem như nàng đã tạm thời bỏ qua. Thấy sắc mặt ôn nhu đầy tình cảm của Đại tiểu thư, Lâm Vãn Vinh lại nghĩ ngợi lung tung, trộm giữ tay nàng:
- Ngọc Nhược, sự tình lúc nãy ta nói với nàng, nàng còn nhớ chứ? Tối nay ta bị thương, cần phải có người an ủi, thật sự rất thuần khiết thôi…
- Miệng như bôi mỡ, ai muốn an ủi chàng, đi mà tìm Tần Tiểu Thư của chàng đi.
Tim Tiêu Ngọc Nhược bỗng đập mạnh, tai hơi ù lên, cúi đầu vội vã đi vào phòng mình.
Thấy hình dáng thẹn thùng của nàng, Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười vài tiếng, vào phòng riêng, đến thùng nước nóng, nhảy tòm vào đó, thoải mái thở dài một hơi. Chuyện tối nay thật là có chút tà môn, lần đầu làm tặc, đã gặp phải người không đáng gặp, cũng không đáng bị thương.
Những vết xước trên mặt hắn hơi nóng rát, trên lưng cũng bị một cú rất nặng, ngâm trong nước một chút, lại ngâm ngẩm đau. Nhưng nhớ tới nữ tử ngực lớn mông to kia, vóc người vô cùng tuyệt vời, cảm giác mềm mại từ đôi tay còn đọng mãi.
- Tướng công!
Một tiếng gọi mềm mại vang lên từ sau lưng hắn, chẳng biết khi nào Tần Tiên Nhi đã đẩy cửa bước vào. Hai má nàng đỏ bừng lên trong làn hơi nước nóng, đôi tay xinh xắn vươn ra, từ từ chạm vào phần xương sống trên tấm lưng trần của hắn.
Lâm Vãn Vinh "ồ" một tiếng, cả người thư giãn, vuốt nước trên mặt rồi cười nói:
- Tiên Nhi, không phải nàng đang nói chuyện với phu nhân sao, sao mà về đây nhanh như thế?
Đôi tay của Tần Tiên Nhi ôn nhu thong thả xoa bóp sống lưng cho hắn, khuôn mặt kiều diễm hồng nhuận, ôn nhu trả lời:
- Thiếp lo cho chàng, muốn đến xem. Tướng công, Tiêu gia tỷ tỷ nói, vừa rồi có một nữ tử vào Tiêu Gia, chàng còn đấu với nàng bị thương nữa…
- Không có, không có.
Lâm Vãn Vinh vội vã lắc đầu:
- Đại tiểu thư nói giỡn thôi, nàng đừng nghĩ lung tung. Nói về đánh nhau, làm gì có nữ tử nào là đối thủ của ta chứ?
Tần Tiên Nhi cười khúc khích, hơi nước dần dần nhạt đi. Vết thương trên mặt và trên lưng hắn liền rơi vào mắt của nàng. Tần Tiểu Thư a lên một tiếng, nước mắt chảy dài, thanh âm chuyển thành băng giá:
- Nguyên lai Tiêu gia tỷ tỷ nói thật. Tướng công, ai làm việc này, thiếp đi giết nó!!
- Giết cái gì mà giết!
Lâm Vãn Vinh cười giữ tay nàng, thừa dịp nàng không chú ý, ôm chặt lấy thân thể mềm mại của nàng. Tần Tiên Nhi a lên một tiếng, chỉ cảm thấy thân thể nóng lên, rồi rơi tòm vào trong thùng nước.
Võ công nàng rất khá, không sợ lạnh, nên chỉ mặc quần áo rất mong manh. Vừa rơi xuống nước quần áo cả người đã bị thấm ướt hết, tạo thành một lớp mỏng như cánh ve phủ trên người, dán sát vào bộ ngực vun cao của nàng. Đôi mông căng tròn và cặp đùi ngọc thon dài, nàng đúng là mỹ nhân đẹp như một bức tượng băng, tuyệt vời lả lướt.
Thùng nước không lớn, khó khăn lắm mới chứa được hai người ép chặt vào nhau. Tần Tiên Nhi tuy đã là vợ chồng với hắn, nhưng vẫn rất thẹn thùng ôm chặt lấy thân thể rắn chắc của hắn, khe khẽ gọi:
- Tướng công…
Cả khuôn mặt đỏ bừng của nàng khẽ ngẩng lên, đẹp như ánh sáng rạng đông phía chân trời, đôi mắt mê ly trong hơi nước mông lung, như những cơn sóng cuốn lấy thu hồn đoạt phách của người ta. Cánh mũi phập phồng khiết bạch như ngọc như ngà, đôi môi đỏ hồng kiều diễm, giống như một quả vải vừa chín tới, lôi cuốn Lâm Vãn Vinh nhấm nháp vị ngọt của nó. Khuôn mặt tươi cười, hai lúm đồng tiền nho nhỏ lúc ẩn lúc hiện, cùng với ánh mắt đưa đẩy kiều mị, cực kỳ động lòng người.
- Tiên Nhi…
Lâm Vãn Vinh ngây người ngắm nàng, cả người như bị đốt cháy, bàn tay tham lam vọc vào quần áo của nàng, nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng thanh khiết như ngọc thạch của nàng, cảm giác mềm mại mát rượi, còn nhu hòa hơn cả nước.
- Tướng công, thiếp muốn làm thê tử của chàng, làm thê tử chính thức của chàng.
Hai môi mọng đỏ của Tần Tiên Nhi lắp lắp, tiếng nói mang theo một hương thơm hoa lan, ánh mắt kiều mỵ như hòa tan vạn vật. Nàng vừa thẹn thùng vừa khẩn trương kéo bàn tay hắn, từ từ đặt lên bộ ngực cao vút của mình. Lớp áo trên người nàng sớm bị thấm ướt, hai đỉnh đồi đầy đặn nhô cao lên, được che dưới lớp áo rất mỏng màu trắng, thấy mông lung da thịt trắng nõn, bộ ngực vươn lên kiêu hãnh. Nàng từ từ vặn eo, bộ ngực lộ ra phân nửa, một cái thung lũng thật sâu mê say điên đảo cả người.
Lâm Vãn Vinh thở ra một hơi dài, hai tay đè lên ngọc châu đang đột khởi, cảm giác mềm mại như gấm lụa làm tim hắn đập thình thịch, liên tưởng tới nữ tử vừa tao ngộ tối nay, so sánh với nàng, vóc người lão bà của ta cũng đâu thua kém.
Cảm giác nóng bỏng từ ngực lan vào tận tim, cả người Tần Tiên Nhi run lên, nhịn không được rên lên một tiếng, vô cùng thẹn thùng, vội vội vàng vàng nép vào ngực hắn, thở hổn hển:
- Tướng công, thiếp không muốn đợi nữa … thiếp muốn … Tiên Nhi muốn làm thê tử của chàng.
Thanh âm này giống như mang theo ma thuật, làm dấy lên dục hỏa trong lòng Lâm Vãn Vinh, nhưng cuối cùng trong lòng hắn vẫn còn lại một chút lý trí. Tuy tay chân vẫn sờ loạn như cũ, nhưng nghĩ tới hạnh phúc tương lai, hắn không thể không quyết tâm ngăn chặn dục hỏa trong lòng:
- Tiên Nhi, tình cổ trên người nàng …
Tần Tiên Nhi á lên một tiếng chúi đầu vào lòng hắn, nói nhỏ:
- Tướng công, nếu thiếp không giải được tình cổ, chàng sẽ vĩnh viễn không yêu thiếp sao?
- Sao có thể như vậy được?
Cảm nhận được thâm tình của Tần Tiên Nhi, Lâm Vãn Vinh cảm động vô cùng, cũng không biết lấy đâu ra dũng khí, nghé vào bên tai nàng hôn nhẹ, dịu dàng nói:
- Nha đầu ngốc kia, chúng ta đã bái đường làm vợ chồng, đương nhiên sẽ sống với nhau trọn đời, như cây liền cành. Nàng là một cô gái tốt như vậy, là bảo bối trời ban cho ta, ta không chỉ muốn nàng, mà còn coi nàng hơn cả mọi thứ bảo bối trên đời này nữa.
Nghe giọng lưỡi ngọt ngào của hắn, lòng Tần Tiên Nhi run lên, ôm chặt hắn, dán chặt cả người vào hắn, thổn thức:
- Tướng công, trên người thiếp có tình cổ, thiếp còn hay ghen tuông. Nếu chàng muốn thiếp, bộ không lo thiếp sẽ gây tai họa cho Tiêu Thanh Tuyền và Tiêu Gia hai vị tiểu thư sao?
Lâm Vãn Vinh trìu mến gãi nhẹ vào chiếc mũi xinh xắn của nàng, cười nói:
- Chỉ bằng lời này của nàng, ta cũng muốn cưới nàng làm vợ rồi. Tiên Nhi, nàng là một cô gái tốt, tuyệt sẽ không hại người đâu, lão công tin nàng.
Trong lòng kích động xen lẫn vui sướng, người ta ai ai cũng rất khó từ chối những lời ngọt ngào, Tần Tiên Nhi nép vào ngực hắn, ngửa mặt lên, thân thể mềm mại run rẩy dữ dội:
- Tướng công, hôn thiếp một cái đi! Hôn thiếp đi, thiếp nói cho chàng nghe một bí mật.
- Một cái là thế nào? Một trăm cái mới được.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, áp mạnh vào đôi môi đỏ mọng ướt át của nàng, nếm trải hương vị ngọt ngào và cảm giác mềm mại, làm cả hai người đồng thời run lên.
Tần Tiên Nhi lách người khỏi vòng tay hắn, nhìn hắn cười kiều mỵ, bàn tay thanh tú khẽ đưa lên, từ từ cởi dây quần áo của mình, chiếc áo dài ướt sũng từ từ rời khỏi thân thể nàng, lộ ra một ngọc thể mềm mại trong suốt ẩn hiện trong nước, bộ ngực đầy đặn cao vút chìm trong làn nước nóng tạo thành một thung lũng hun hút.
Tần Tiên Nhi từ từ áp vào người hắn, bộ ngực cao cao mềm mại đầy sức sống, áp thẳng vào trước ngực hắn. Sắc mặt nàng đỏ bừng, thần sắc kiều mị, cười cười pha lẫn vẻ kiêu hãnh, để mặc hắn nhè nhẹ vuốt ve cặp đùi ngọc ngà, long đồn, bộ ngực, mọi chỗ trên cơ thể đang cuộn lên như sóng biển của mình.
- Tướng công, chàng đừng sợ.
Gương mặt Tần Tiên Nhi nóng bừng, trống ngực đập mạnh, cả người nhuyễn nhược vô lực như bị rút hết gân cốt, ghé vào tai hắn nhỏ nhẹ thì thầm:
- Sư phó đã nghĩ ra phương pháp giải cổ độc rồi, người nói, nhất định chàng sẽ thích. Từ tối nay trở đi, Tiên Nhi sẽ là thê tử chính thức của chàng.

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #402


Báo Lỗi Truyện
Chương 402/636