Chương 378: Tin tam ca, hay là tin thánh chỉ


Dịch: lanhdiendiemla
Biên dịch: Minera
Biên tập: Thông Thiên
Hiệu đính: Melly
Từ Vị câm như hến không nói được lời nào, ngôn từ của Lâm Tam tuy quyết liệt, nhưng biểu lộ đạo lý không giống bình thường. Thả A Sử Lặc và Lộc Đông Tán, ông vốn cho rằng là hành động trượng nghĩa, đập vỡ lời đồn của nước khác, nghiệm chứng sự thanh bạch của Đại Hoa. Chuyện rất nên làm!
Nhưng một câu nói của Lâm Tam vừa làm ông bừng tỉnh lại hối hận, vì sao người khác nhìn Đại Hoa ta thế nào, chúng ta phải khẩn trương như thế? Chẳng lẽ thể diện thực sự so với hưng vong của quốc gia, an nguy của bách tính trọng yếu hơn?
- Từ tiên sinh, ta là người lòng không có chí lớn…
Lâm Vãn Vinh khẽ thở dài, trong lòng nổi lên cảm giác bất lực:
- Nhưng ta cũng là một người Đại Hoa, ta không hi vọng nhìn thấy bất kể việc gì phát sinh nguy hại tới dân tộc và đồng bào của chúng ta, nhiều khi ta nghĩ, Lâm Tam ta tình nguyện cả đời gánh chịu những tiếng chửi rủa, ta bị người chửi là vô sỉ hạ lưu, cũng không thể để người khác hại những đồng bào chất phác. Nhưng, chúng ta đang làm gì chứ …
Từ Vị hổ thẹn lắc đầu:
- Huynh đệ một lời đánh thức người trong mộng. Ở chuyện của Lộc Đông Tán, lão hủ đích xác là phạm hồ đồ, không thể kịp thời ngăn cản hoàng thượng. Bây giờ nói gì cũng đều muộn rồi, không biết có còn biện pháp gì bù đắp?
- Lộc Đông Tán và A Sử Lặc đã đi bao lâu rồi?
Lâm Vãn Vinh hỏi.
Từ Vị hiểu ý tứ của hắn, cười khổ:
- Hôm qua khi trời tối hoàng thượng hạ ý chỉ, hãn huyết bảo mã của Đột Quyết ngày đi ngàn dặm, hiện tại sợ là đã ngoài bảy tám trăm dặm, chúng ta muốn động thủ cũng muộn rồi.
Lâm Vãn Vinh chẳng còn cách nào, không biết nói sao mới được, ngay cả Từ Vị thiên hạ đệ nhất tài học, cũng phạm hồ đồ vào việc này, Đại Hoa còn có thể hi vọng vào ai? Trong lòng hắn đột nhiên xuất hiện một cảm giác cực kỳ mệt mỏi, cả người mất đi sức lực, đã không còn bộ dạng vui mừng hớn hở nữa, muốn về thẳng nhà ngủ một giấc. Quên đi những chuyện phiền lòng.
Hắn lấy ra từ trong lòng điều ký ước cùng Từ Trường Kim ký tên, đưa cho Từ Vị, chán nản nói:
- Từ tiên sinh, ngài đưa thứ này cho hoàng thượng nhé. Chuyện phía Cao Ly, coi như là có lời giải thích. Việc đông bắc mộ binh đã cấp bách rồi, không cần chờ tới khi binh mã đầy đủ mới hành động, tốt nhất bắt đầu ngay những ngày này, trực tiếp tiến vào Cao Ly, không cho Cao Ly vương thời cơ chuẩn bị và thở, cũng có thể có hiệu quả dọa người Đông Doanh.
Từ Vị nhận lấy khế ước kia, lướt qua một cái, thần sắc kích động lại hổ thẹn:
- Lâm tiểu huynh, cái này, cái này là thật sao? Tiểu huynh thật chính là thần nhân vậy!
Lâm Vãn Vinh khổ sở gật đầu:
- Việc ta có thể làm, cũng chỉ đến nước này thôi. Về phần có thể nắm vững vàng Cao Ly trong tay hay không, liền phải dựa vào các ngài rồi.
Tiếng kiệu gãy bên này sớm đã kinh động quần thần. Mắt hổ của hoàng đế đảo qua, lớn giọng hỏi:
- Từ Khanh, xảy ra chuyện gì?
- Chúc mừng hoàng thượng, chúc mừng hoàng thượng.
Từ Vị kích động nước mắt lưng tròn. Chạy nhanh tới trình lên khế ước kia:
- Lâm tiểu huynh đã cùng Cao Ly đạt được thỏa thuận và ký vào khế ước, Đại Hoa trăm năm nay mở rộng lãnh thổ, hoàng đế ta chính là người đầu tiên vậy. Hoàng đế vạn tuế. Vạn tuế, vạn vạn tuế!
- Lời này thật không?
Hoàng đế mừng rỡ, không đợi thái giám động thủ, đã đi thẳng tới, cầm lấy cuộn giấy trong tay Từ Vì, run rẩy xem xét.
Lý Thái vội hỏi:
- Từ lão đệ, ý của người là, việc đàm phán với Cao Ly thành công rồi?
- Đúng thế! Đúng thế…!
Từ Vị vội gật đầu, nụ cười sáng lạn:
- Cao Ly vương đã đáp ứng đề nghị của Lâm tiểu huynh, song phương đã ký định điều ước, từ nay nạp vào chế độ của Đại Hoa. Lãnh thổ của đại hoa ta sắp mở rộng theo hướng bắc mấy trăm dặm. Đây chính là đại hỷ của quốc gia, đại hỷ của nhân dân.
Gương mặt Lý Thái lộ ra nụ cười, ông thân là tướng lĩnh lãnh binh, nhận thức đối với việc quốc thổ càng sâu sắc, một tờ giấy mỏng manh này khiến biên giới của Đại Hoa tiến tới mấy trăm dặm, sao chẳng khiến người ta vui mừng.
Hôm đó khi biện luận ở trên kim điện, chư vị vương công đại thần đều có mặt, khi Lâm Tam đề xuất ra đề nghị kia, mọi người đều cho rằng hoang đường, không nghĩ rằng trong vài ngày ngắn ngủi mộng tưởng biến thành sự thật, đem Cao Ly nhập vào bản đồ Đại Hoa. Chúng thần nghị luận rối rít, trừ cảm thán, chính là kính phục. Chỉ có Thành Vương sắc mặt khó coi, hừ lạnh một tiếng, không hề lên tiếng.
Hoàng đế nhìn điều ước trên giấy, sự vui sướng trên mặt khó che giấu nữa:
- Hay, hay, hôm nay đúng là phúc trạch từ trên trời giáng xuống, công chúa hồi cung, Cao Ly nhập triều, uy của Đại Hoa ta truyền khắp bốn phương. Truyền chỉ, đêm nay bày ngự yến ở ngự hoa viên, trẫm muốn cùng chúng khanh uống thật thống khoái, để chúc mừng ngày vui của đất nước.
Chúng thần đều hướng tới hoàng đế chúc mừng, những lời tâng bốc không ngớt bên tai, hoàng đế vuốt râu cười, tâm tình sung sướng:
- Lâm Tam, khanh vì Đại Hoa ta lập kỳ công này. Muốn được tưởng thưởng thế nào, trẫm đều y theo.
Lâm Vãn Vinh ảm đạm lắc đầu:
- Khế ước với Cao Ly này vốn nằm trong dự liệu, không đáng nói là công lớn gì. Lúc này việc tiểu dân muốn làm nhất, chính là về nhà ngủ một giấc thật ngon, xin hoàng thượng cho tiểu dân cáo lui trước.
Mọi người đều sửng sốt, tên Lâm Tam này lập được công lớn, chính là thời điểm tốt để mong cầu tưởng thưởng, hắn sao lại tự mình vứt bỏ chứ? Hoàng đế cười nói:
- Ngươi cần phải nghĩ cho kỹ, trẫm có thể bất cứ gì cũng đáp ứng ngươi, bỏ qua hôm nay, sẽ không có cơ hội như thế này nữa đâu.
Ý tứ của hoàng đế, Lâm Vãn Vinh tự nhiên hiểu rõ, nhưng lúc này hắn tâm tàn ý lạnh, vô cùng chán nản, đối với bất kỳ việc gì cũng không nâng hứng thú lên được, cương quyết lắc đầu:
- Đa tạ hoàng thượng. Tiểu dân nghĩ kỹ rồi, thứ nên cho khẳng định hoàng thượng sẽ cho, nếu không nguyện ý, tiểu dân cũng không cưỡng cầu. Xin hoàng thượng ân chuẩn thỉnh cầu của tiểu dân.
Tiêu Thanh Tuyền hiểu hắn rất rõ, thấy trên mặt hắn lộ ra sự mỏi mệt chán nản, tựa như gặp phải thất bại trọng đại, cũng bất chấp chúng nhân ở bên, đi nhanh tới, nắm lấy tay hắn, dịu dàng nói:
- Lâm lang, chàng làm sao rồi? Có phải gặp chuyện gì khó xử hay không?
Còn hơn cả khó xử, quả thực là đáng giận cực độ, Lâm Vãn Vinh cười khổ:
- Thanh Tuyền, việc này sẽ nói với nàng sau. Ngày tốt đẹp hôm nay nàng và phụ hoàng đoàn tụ, nên bồi tiếp người tâm sự cho thỏa lòng đi. Ta về trước nghỉ ngơi, ngày mai lại tới đón nàng.
Chuyện này rốt cuộc là sao? Thấy phu lang của mình suy sụp tinh thần, Tiêu tiểu thư trong lòng vừa đau vừa thương, muốn nói chuyện cùng hắn, nhưng nơi đây là kim điện, không giống với nhà mình, rất nhiều lời không thể nói ra được.
- Nếu đã như thế, vậy khanh trở về nghỉ ngơi cẩn thận đi.
Hoàng đế thở dài:
- Khanh vì Đại Hoa ta làm được rất nhiều việc, trẫm đều nhớ trong lòng.
Lâm Vãn Vinh chắp tay vái chào, thấy Tiêu Thanh Tuyền mặt đầy lo âu, liền cười với nàng ý bảo nàng yên tâm, xoay người ra khỏi cung.
Trên đường cái người đi lại hối hả náo nhiệt, tiếng chào mời mua bán liên tục vang lên thật huyên náo, nhưng hắn chẳng có được một chút hứng thú, vào giây phút nghe thấy lão hoàng đế tha Lộc Đông Tán, niềm vui liền như khói tàn mây khói. Lộc Đông Tán là người cơ trí linh hoạt, giỏi ứng biến, chính là cánh tay trái tay phải của Khả hãn Đột Quyết, thả hắn có nghĩa là gì, trong lòng Lâm Vãn Vinh hết sức rõ ràng.
Cũng không biết có bao nhiêu trai tráng Đại Hoa sắp phải vì thế mà trả giá bằng sinh mệnh. Hắn lắc đầu thở dài thật sâu, trong lòng có chút áy náy, sớm biết là kết quả này, lúc đầu khi sắp đặt bố cục kia, phải nên phân phó Đỗ Tu Nguyên thẳng tay động thủ rồi. Nói tới cùng, vẫn là thủ đoạn của mình không đủ độc ác, trách nhiệm này mình cũng phải gách chịu mấy phần.
Dong cương cưỡi ngựa đi được vài bước, trong lòng lại nhớ tới việc của Tiêu gia. Hai ngày không trở về rồi, Đại tiểu thư lại vắng mặt, cũng không biết trong nhà loạn thành gì rồi. Hắn lo âu bước chân nhanh thêm, vội vã hướng về Tiêu gia.
Mới vào tới cửa, liền thấy trong hiệu loáng thoáng một bóng người thướt tha. Nữ tử kia cả người áo đỏ, tuổi chừng mười sáu mười bảy, dung nhan xinh đẹp, sắc mặt lộ chút tiều tụy, thần tình lại quật cường. Cắn chặt miệng, đang cùng mọi người dọn hàng hóa, bận trong bận ngoài, Lâm Vãn Vinh sửng sốt, lập tức mừng rỡ, chạy nhanh tới hô lên:
- Nhị tiểu thư, Nhị tiểu thư…
Thân thể mềm mại của nữ tử kia rung lên, chậm rãi xoay người lại, mặt không đổi sắc liếc nhìn hắn, vành mắt đỏ lên, lại nhanh chóng quay đầu đi, không để ý tới hắn.
Lâm Vãn Vinh chân vừa bước vào trong điếm, liền thấy tình hình không đúng. Không chỉ có Nhị tiểu thư nhiều ngày không gặp lạnh đạm với hắn, không thèm nhìn hắn, mà ngay cả tiểu nha hoàn Hoàn Nhi cũng mặt mày lạnh lùng, quay qua hắn hừ một tiếng. Duy chỉ có Tứ Đức còn tính là trung thành, liên tục đánh mắt ra dấu với hắn, tựa hồ có gì đó không ổn!
- Nhị tiểu thư, nàng không phải ở học viện sao, thế nào lại rảnh rỗi trở về rồi?
Lâm Vãn Vinh tiến tới gần cười hỏi. Mấy ngày không gặp, Tiêu Ngọc Sương từ hồ cao lên không ít, thân hình thướt tha, sự vẻ hoạt bát xưa kia đã tiêu giảm vài phần, mơ hồ có thêm phần chín chắn.
Thấy cự ly của hắn và mình quá gần, Nhị tiểu thư vội lùi lại một bước, gương mặt hiện lên mảnh phấn hồng, cúi đầu nói nhỏ:
- Ngươi tới làm gì? Không cần lo chuyện ta làm. Ta làm, để ta làm.
Thấy bàn tay mềm yếu của nàng muốn di chuyển xấp vải, Lâm Vãn Vinh đau lòng, vội giành lấy thứ trên tay nàng, nhẹ nhàng bảo:
- Việc này không phải để nàng làm, nàng nghỉ ngơi trước đi, ta làm, nếu làm hỏng bàn tay nhỏ nhắn của nàng, chẳng phải là muốn ta đau lòng chết sao.
Nhị tiểu thư "ừm" một tiếng, lập tức thấy không thỏa đáng, lại hung hăng hầm hừ, mặt đờ ra, nước mắt nổi lên.
- Ngọc Sương, nàng về bao lâu rồi?
Lâm Vãn Vinh nhìn nàng chăm chú, mặt đầy nhu tình:
- Mấy ngày không gặp, nàng gầy đi rất nhiều.
- Ta, ta…
Nhị tiểu thư gấp gáp mở miệng, nước mắt liền muốn nhỏ xuống, chợt nén lòng quay mặt đi:
- Không cần ngươi lo, ta, ta đi vào trước.
Tiêu Ngọc Sương khẽ dậm gót sen, vén rèm đi nhanh vào nhà trong. Lâm Vãn Vinh nghe rõ ràng: "Nhị tiểu thư bảo nàng đi vào trước, vậy chẳng phải là ngầm nhắc ta theo sau?" Hắn bước chân tới, đang muốn đi theo tìm Nhị tiểu thư, liền thấy tiểu nha hoàn Hoàn Nhi như một cơn gió ngăn trước mặt hắn, mặt mày chẳng có chút gì dễ chịu:
- Vị quan nhân này, xin lỗi nhà trong chính là nơi ở của nữ quyến Tiêu phủ ta, nam tử và chó không thể vào. Xin ngài trở lại đi!
Hai ngày không gặp, ngay cả tiểu nha đầu này cũng ra mặt rồi. Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, dày mặt nói:
- Chà, đây chẳng phải là Hoàn Nhi sao? Mấy ngày không gặp, trông càng xinh đẹp. Ta thấy không quá năm nay, hậu sinh tới nhà ta cầu thân phải xếp hàng rồi. Tam ca chúc mừng muội trước, chúc mừng muội!
Hoàn Nhi hừ một tiếng, xoay người đi phân phó Tứ Đức:
- Hôm nay không vui hỏng mất nhã hứng của bổn cô nương, thấy một kẻ phản bội vong ân phụ nghĩa. Tứ Đức, mau đóng cửa vào, hôm nay không buôn bán nữa.
"Không phải chứ, thấy ta ngay cả buôn bán cũng không thèm đụng vào nữa, điều này từ đâu nói lên chứ? Ta chính là Lâm Tam ca của Tiêu gia đức cao vọng trọng mà." Hắn vội nắm lấy áo Hoàn Nhi:
- Ấy, ấy, Hoàn Nhi muội muội, ăn có thể ăn tạp, nhưng nói không thể nói bừa, ta khi nào bội tín bất nghĩa chứ? Là tiểu gia đinh trung can nghĩa đảm bảo hộ tiểu gia. Lâm tam ca thiết huyết trung thành bảo vệ Đại Hoa, người đời truyền tụng rộng rãi, có ai không biết có ai không hiểu? Tứ Đức, ngươi hiểu ta nhất, ngươi nói có phải vậy không?
- Tam Ca.
Tứ Đức cười khan hai tiếng, mặt đầy khó xử:
- Không tiểu đệ không giúp huynh, sự thực là phu nhân ra lệnh, nếu thấy huynh trở lại sẽ lấy chổi đuổi huynh ra ngoài…
- Phu nhân?
Lâm Vãn Vinh chấn động:
- Ta và phu nhân xưa nay không có thù, gần đây lại có ơn, phu nhân sao có thể hạ độc thủ như thế?
Tứ Đức nhích đến bên hắn, vô cùng thận trọng nói:
- Tam ca, huynh cứ chạy mau đi. Lát nữa phu nhân nhìn thấy huynh, không đảm bảo sẽ xảy ra được chuyện gì đâu.
- Phu nhân hạ độc thủ?
Hoàn Nhi hừ mạnh một tiếng:
- Ta thấy phu nhân đối với ngươi quá nhân tử rồi. Đối với dạng tặc tử vong ân phụ nghĩa bội tình bạc nghĩa, phải lấy gậy đánh chết, thả chó cắn chết, lấy lửa thiêu chết, ăn cơm nghẹn chết… tóm lại là chết không tử tế!
- Không thể nào!
Lâm Vãn Vinh hít một hơi khí lạnh. Tiểu nha đầu này không ngờ có cừu hận khắc cốt với ta như thế, ta lại không chiếm tiện nghi của nó:
- Hoàn Nhi muội muội, Lâm Tam ta ở Tiêu gia cũng không phải là một hai ngày, là người thế nào, mọi người đều biết, nói nhân phẩm ta xấu cũng chẳng có một điểm, chửi ta vong ân phụ nghĩa, bội tình bạc nghĩa, loạn thần tặc tử, muội càng là người đầu tiên. Ta rốt cuộc là làm sai chỗ nào, mà phải có cách chết thảm như thế?
Hoàn Nhi cười lạnh lùng:
- Ngươi làm không sai, là hai vị tiểu thư nhà ta nhìn lầm thôi. Không nhận rõ nhân phẩm của người, bị tên tặc từ vô sỉ ngươi lừa. Hai vị tiểu thư có khổ nói không ra lời, nhưng Hoàn Nhi ta lại không sợ ngươi. Cho dù ngươi làm phò mã gia đời đời phú quý thì sao nào? Phụ tình bạc nghĩa chính là ngươi, cho dù ngươi chém đầu ta, ta cũng phải chửi tên tặc tử ngươi. Tứ Đức, đuổi kẻ vô sỉ này đi!
Tiểu nha hoàn này nói một tràng dài như pháo liên thanh, Lâm Vãn Vinh nghe mà hồ đồ mụ mẫn:
- Phò mã gia cái gì, phụ tình bạc nghĩa cái gì, đây rốt cuộc là trò đùa gì, Hoàn Nhi. Muội nói rõ ràng chút đi.
- Tam ca…
Tứ Đức nhỏ giọng nói:
- Huynh cứ nhận đi. Hoàng thượng phái người đến đưa Đại tiểu thư đi rồi, còn ban thánh chỉ cho phu nhân, nói là muốn chọn huynh làm phò mã, không thể lấy nữ tử dân gian nữa. Thánh chỉ kia còn ở trong tay phu nhân, phu nhân tức tới bệnh rồi. Nhị tiểu thư vội vã chạy về, nghe được tin ấy cũng ngất đi.
Lâm Vãn Vinh nghe được đại nộ:
- Hồ đồ! Ta hỏi ngươi, ta là dạng người đó sao? Tứ Đức, ngươi nói đi, nhân phẩm của Tam ca, và thánh chỉ của hoàng thượng, ngươi tin cái nào?
Tứ Đức do dự một chút, thận trọng đáp:
- Hình như thánh chỉ của hoàng thượng đáng tin hơn một chút, Tam ca huynh đừng giận, chúng chỉ là một chút mà thôi.
"Oan, con mẹ nó oan quá!" Lâm Vãn Vinh căm tức cực kỳ: "Lão hoàng đế tâm tư ác độc thế sao, hôm qua vì điều này ta còn liều chết chống lại. Nào biết ông ta đã đâm dao sau lưng, thừa dịp ta trong lúc vì nước "hiến thân", thình lình đem thánh chỉ tới tay phu nhân rồi. Nếu ta là phu nhân, khẳng định thổ huyết tại chỗ, huống gì là Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư cực kỳ ngưỡng mộ ta sâu đậm, điều này đơn giản là muốn lấy mạng!"
- Có thể tin cái rắm !
Thấy bộ dạng đáng ghét của Tứ Đức, Lâm Vãn Vinh vỗ lên đầu hắn:
- Thế mà cũng mang tiếng theo ta lăn lộn bao lâu, ngay cả nhân cách của Tam ca cũng không biết. Ta là một người luôn thích mới không chán cũ, sao có thể vì một cây đại thụ mà vứt bỏ một mảng rừng rậm chứ? Đây là kế ly gián hoàng thượng cố ý đưa ra, mục đích của nó, chính là muốn phá hỏng cục điện tốt đẹp đoàn kết an định của Tiêu gia ta, thuận tiện phá hỏng tình cảm của ta cùng phu nhân và hai vị tiểu thư, các ngươi làm sao lại không nhìn ra chứ?
Hoàn Nhi cười khinh thường:
- Ngươi nói thật dễ nghe! Ngươi dám nói, ngươi chẳng làm một chuyện không phải với Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư?
- Ài, điều này…
Tiểu nha đầu này mồm mép thật sắc bén, Lâm Vãn Vinh thật sự có chút khó xử rồi. Hắn và Thanh Tuyền làm phu thê trước nhất, sau đó lại cùng Xảo Xảo bái đường, Tiêu gia Nhị tiểu thư còn dễ nói một chút, Đại tiểu thư thực tế là người đến sau, cướp được tiên cơ. Dựa theo đạo lý mà nói, là hắn và Đại tiểu thư Nhị tiểu thư làm chuyện không phải với Thanh Tuyền mới đúng. Có điều, hiện giờ ở thời khắc mấu chốt này, đánh chết cũng không thể nói thật.
- Tiểu muội muội, muội tuổi còn nhỏ, chuyện tình cảm, tuyệt không phải ba câu hai lời có thể giải thích rõ ràng.
Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ nói:
- Ta đối với Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư là một mảnh si tâm, có thể sánh cùng nhật nguyệt…
- Đừng nói những điều vô dụng này.
Hoàn Nhi cắn răng khoát tay:
- Ta hỏi ngươi, ngươi có phải là muốn lấy công chúa hay không?
- Đúng vậy! Nhưng …
- Không nhưng gì cả.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoàn Nhi tức giận đỏ lên:
- Nếu ngươi chân tâm đối với tiểu thư nhà ta, đi bỏ công chúa đi!
- Bỏ công chúa?
Lâm Vãn Vinh thiếu chút nữa cắn đứt lưỡi, tiểu nha đầu này thật là có dũng khí. Nhưng nếu không phải công chúa lão bà của ta là Thanh Tuyền, Tiên Nhi, ta vì Đại tiểu thư, bỏ hơn mười công chúa cũng chẳng có gì không được. Tứ Đức ở bên cạnh run lên, phò mã bỏ công chúa, đây là thọ tinh ăn tỳ sương, là chán sống thật rồi.
Sau rèm một tiếng khóc khẽ nấc lên, giọng Tiêu Ngọc Sương bi thương tuyệt vọng vọng lại:
- Tên xấu xa ngươi, ta hận ngươi, ta hận chết ngươi!
- Nhị tiểu thư…
Lâm Vãn Vinh lại càng hoảng sợ, chỉ nghe tiếng bước chân nhỏ dần, đúng là tiến vào nhà trong, hắn lao vào trong như mũi tên.
- Tên lòng lang dạ sói ngươi, lỡ mất chuyện chung thân của tiểu thư nhà ta…
Hoàn Nhi rầm một tiếng đóng cửa lại. Đập ngay vào mũi Lâm Vãn Vinh, Lâm Vãn Vinh kêu thảm thiết "ôi chao" một tiếng, liền nhảy lên:
- Ngọc Sương, Ngọc Sương. Nhị tiểu thư, nàng nghe ta nói đã. Sự thật không phải như nàng nghĩ đâu. Ai cha…
Tam ca thật đáng thương, Tứ Đức nhìn thấy không đành lòng, vội nhắc:
- Tam ca, cửa sau, cửa sau đang mở…
- Hảo tiểu tử, thật là thông minh, Tam ca sẽ không bạc đãi ngươi.
Lâm Vãn Vinh nhịn đau lộn người nhảy lên, lúc bận rộn không quên giơ ngón cái với Tứ Đức, vội vã chạy tới cửa sau đại viện. Hắn chạy nhanh. Nhưng có người càng nhanh trí hơn, còn chưa chạy tới cửa, liền nghe rầm một tiếng, cửa đóng khóa rồi, sau cửa như có một người dựa vào. Không nói gì, nhưng mơ hồ nghe được tiếng khóc khe khẽ.
Lại chậm một bước, Lâm Vãn Vinh không biết làm sao thở dài. Kêu lớn:
- Nhị tiểu thư, Nhị tiểu thư, nàng có ở đấy không? Sự tình thật sự không phải như nàng nghĩ đâu, ta vô tội! Khụ, khụ...
Hắn bóp mũi ho một trận, nhưng không hề nghe thấy bên trong có động tĩnh gì, cũng không biết Tiêu Ngọc Sương có ở bên trong hay không. Ở hay không ở, tình hình đều rất tệ. Lâm Vãn Vinh buồn bực: "Lão hoàng đế này thật sự là hại người không ít, đáng hận nhất ông ta lại là cha của Thanh Tuyền và Tiên Nhi, lão tử lại không thể làm gì được ông ta, căm tức, cực kỳ căm tức!"
- Tam ca, Tam ca, thế nào rồi?
Tứ Đức thở hồng hộc chạy tới.
- Hảo tiểu tử, vẫn là ngươi trọng nghĩa khí nhất.
Lâm Vãn Vinh vỗ vai hắn cảm thán:
- Thời khắc quan trọng cùng Tam ca đồng cam cộng khổ, không bỏ không rời, có tiền đồ.
Từ Đức cười khan hai tiếng:
- Không trọng nghĩa khí cũng không được … cửa bị đóng rồi, ta không vào được!
"Hóa ra là như thế!" Lâm Vãn Vinh bỏ tay xuống, chợt thở dài:
- Tứ Đức, ngươi biết hôm nay vì sao ta tới không?
"Tam ca làm sao lại trở nên thâm trầm như thế?" Tứ Đức mặc dù khó hiểu, nhưng vẫn ân cần:
- Tam ca, huynh không phải tới thăm Nhị tiểu thư và phu nhân sao?
Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, mặt đầy chua xót:
- Tới thăm phu nhân và Nhị tiểu thư không phải giả, kỳ thực còn có một chuyện khác, ta tới nói lời từ biệt với mọi người.
- Tam ca, huynh thật sự muốn làm phò mã rồi?
Giọng Tứ Đức run rẩy, thấy Tam ca đang cố sức đánh mắt, lại không hiểu vội hỏi:
- Tam ca, mắt huynh làm sao vậy?
- Không có gì, chỉ là bị ngươi làm tức đến rơi nước mắt thôi.
Lâm Vãn Vinh nghiến răng, hận không thể cho tên tiểu tử này một đấm:
- Ta tới từ biệt với mọi người, không phải bởi vì ta muốn làm phò mã, mà là bởi vì…
Giọng hắn hơi chút dừng lại, thâm trầm thở dài:
- Sau này, ngươi có thể không nhìn thấy ta nữa rồi!
Phía sau cửa một tiếng động khẽ vang lên, dường như có người tựa vào cửa nghe trộm, Lâm Vãn Vinh mừng rỡ: "Có cửa rồi!"
- Tam ca, huynh phải đi đâu?
Tứ Đức cũng lắp bắp kinh hãi, chợt tựa như hiểu ra cái gì, nắm chặt tay hắn, vành mắt ướt đẫm:
-
Tam ca, huynh đừng nên đi, y học Đại Hoa ta hưng thịnh như vậy, có chứng nan y gì đều trị được, huynh nhất định phải kiên cường! Cứng rắn lên a!
"Lão tử có nan y, cũng là bị nhà ngươi chọc tức mà ra. Tên tiểu tử này, mơ hồ cũng có tí khả năng kế thừa y bát của ta!" Lâm Vãn Vinh nghiến răng:
- Kỳ thực là thế này. Tiền tuyến phương bắc, người Hồ xâm nhập, gây nên những việc dã man, bọn chúng tàn nhẫn, đốt phá cướp bóc, không chuyện ác gì không làm. Hoàng thượng đã hạ lệnh trưng binh, tráng đinh Đại Hoa ta phàm là tuổi tròn mười sáu, đều tích cực nhập ngũ, dũng cảm giết địch. Bảo gia vệ quốc, thất phu hữu trách, ta thân là nam nhi đường đường, tất nhiên không dám lười biếng, mấy ngày trước đã hướng tới Đại Hoa thượng tướng quân Lý Thái xin được ra trận, gia nhập trong quân của ông. Trong vài ngày nữa sắp phải tới tiền tuyến xa xôi, huyến chiến với người Hồ. Huynh đệ…
Hắn giả dối gạt hai giọt nước mắt:
- Ngày sau ta chết ở sa trường, nếu ngươi rảnh rỗi, chớ quên đốt bốn chậu tiền giấy ở phần mộ của ta…
- Tam ca, huynh nói thật chứ?
Tứ Đức choáng váng, ngay cả Tam ca cũng lên chiến trường, người Hồ kia cũng quá đáng sợ rồi!
- Lời tới đây là hết, hôm nay xem như là lần gặp mặt cuối cùng của chúng ta. Huynh đệ, bảo trọng! Cáo từ!
Lâm đại nhân quay đầu đi, anh hùng quả cảm, đang muốn cất bước, chợt nghe két một tiếng, cửa sau mở ra, thân thình xinh đẹp của Tiêu Ngọc Sương xuất hiện trước mặt hắn.
- Nhị tiểu thư, nàng…
Lâm Vãn Vinh vừa mừng vừa kinh ngạc.
- Lâm Tam, ngươi là đồ xấu xa!
Gương mặt Tiêu Ngọc Sương đẫm nước mắt, xinh đẹp như cơn mưa buổi ban mai, trủy thủ trong tay nàng sáng loáng chói mắt, kêu một tiếng, lao thẳng vào người hắn.

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #378


Báo Lỗi Truyện
Chương 378/636