Chương 375: Bị mê gian rồi


Ngẩng đầu nhìn lên, thấy Từ Trường Kim mặc trang phục truyền thống của Cao Ly, áo màu phấn hồng xinh tươi, từ ngực xuống váy rộng hơi xòe ra có màu lam nhạt, như một đóa hoa đang xoay tròn nở rộ. Tiểu cung nữ thoa một lớp phấn mỏng, đôi mắt to tròn được kẻ đường viền màu xám nhàn nhạt, gương mặt ửng hồng, trông thật mỹ lệ.
Nhìn dáng vẻ của Từ Trường Kim này không giống tới đàm phán, Lâm Vãn Vinh cười phóng đãng:
- Trường Kim muội, muội hôm nay thật là xinh đẹp, so với tiên nữ trên trời còn hơn ba phần.
- Đa tạ đại nhân khen tặng.
Từ Trường Kim cúi đầu cung kính, dường như cũng có đôi chút hân hoan, xen lẫn mấy phần chua xót, vội đẩy hắn tới chiếc ghế bên cạnh, nhẹ nhàng mở miệng:
- Mời ngài ngồi.
Lâm Vãn Vinh buồn bực: "Chẳng lẽ đàm phán chuyện liên quan tới Cao ly ở nơi công cộng này? Trường Kim cũng quá sơ xuất rồi!" Đang do dự, liền nghe Từ Trường Kim dịu dàng bảo:
- Trường Kim hầu hạ ngài thay giày…
Từ Trường Kim ngồi xuống, mặt mày thẹn không dám nói câu nào, cởi chiếc giày dính đầy bùn đất của hắn, lấy ở bên cạnh một đôi giày vải mới tinh, âu yếm mang vào chân hắn.
Tư vị này lần trước đã hưởng thụ qua, nhưng đêm nay lại không giống với lần trước, trong thần tình Từ Trường Kim lộ vẻ cổ quái, tựa như thẹn thùng lại như xấu hổ, cam chịu người ta dày vò.
"Chẳng quản nhiều như vậy, khó lòng được tiểu cung nữ hầu hạ một lần, còn ra vẻ làm gì!" hắn thoải mái thở một hơi, cười ha hả:
- Từ tiểu thư quá khách khí rồi, ta tự mình làm là được rồi, đâu cần nàng tự ra tay chứ. Có điều cũng phải nói lại, Cao Ly các nàng thật sự là tinh tế, vào phòng trước tiên phải cởi giày, cùng với việc lên giường phải cởi áo của Đại Hoa ta hẳn là cùng một đạo lý.
Từ Trường Kim mỉm cười không nói, dẫn hắn đi lên lầu. Nơi này lần trước đã đến rồi, căn phòng đàm phán hình như là ở trên cùng.
Tiểu cung nữ đi tới trước mặt, nàng tựa như vừa mới tắm xong, mái tóc dài được vấn bởi một chiếc khăn quyên, tự nhiên mà gần gũi. Da thịt ngọc ngà óng ánh như thủy tinh, dưới ánh đèn khi tỏ khi mờ, trở nên lấp lánh như ở chốn xa xôi. Bộ ngực căng tròn rung động theo từng bước chân, mơ hồ nhìn vào hai ngọn núi cao, khiến người ta phải mơ mộng tới phong cảnh bên trong. Váy dài quét đất, mềm mại mượt mà. Mỗi cử động nhẹ nhàng lại tỏa ra một mùi thơm thoang thoảng, êm dịu mà cứ mãi lưu luyến không tan, mộc mạc mà tinh tế, chính là nước hoa mân côi thượng hạng do Tiêu gia độc quyền.
"Nữ nhân sinh ra đúng là để cho nam nhân ngắm nhìn!" Nắm lấy lý tưởng vĩ đại này, ánh mắt của Lâm đại nhân tự nhiên dừng ở trên người tiểu cung nữ, quét qua ngực nàng mấy lượt, trong lòng cảm thán: "Thật không dễ, Cao Ly mấy trăm năm mới có một thiếu nữ có vẻ đẹp trời sinh được như vậy, chẳng trách hậu nhân của họ đợi không nổi, dù động dao kéo cũng phải tạo ra mỹ nữ."
- Đại nhân, ngài còn nhớ lời đã nói lần trước không?
Lên tới nơi, vừa muốn bước hết bậc thang, Trường Kim chợt quay đầu lại, hai má hơi bừng lên, nhỏ giọng hỏi.
- Lời lần trước đã nói?
Lâm Vãn Vinh không hiểu lắc đầu:
- Trường Kim muội, con người ta nói còn nhiều hơn ăn, muội hỏi câu nào?
Từ Trường Kim cúi đầu:
- Lần trước khi tới đây, ngài từng nói qua, phòng riêng người Cao Ly chúng ta chỉ có người thân mới có thể vào."
"
Hình như là có chuyện như vậy!" Lâm Vãn Vinh gật đầu mỉm cười:
- Là ta nghe nói như vậy, nhưng nàng cũng nói cho ta, khách tôn quý cũng có thể tiến vào, ta không nhớ sai chứ.
Từ Trường Kim "
vâng" một tiếng, thở dài, kéo cửa ra, cúi đầu cung kính:
- Đại nhân, mời vào!
Phòng thì vẫn là phòng lần trước, nhưng trang trí có chút khác biệt. Trong phòng lò sưởi nóng ấm, nến đỏ cháy cao, trên bàn thấp trải một chiếc khăn lụa đỏ tươi, bên cạnh đặt một cái bình cao, trong bình cắm đầy hoa Đỗ Quyên rực rỡ, hạt nước long lanh đọng trên những cánh hoa đang thì nở rộ tươi xinh, hương thơm thoảng đến, thấm đẫm vào lòng người. Cả căn phòng lấy màu đỏ làm chủ đạo, lộ ra một không khí rạng rỡ vui tươi.
Lâm Vãn Vinh kinh ngạc:
- Thì ra Từ tiểu thư mới đúng là cao nhân hái hoa chân chính… Thất kính, thất kính…!
Từ Trường Kim cúi đầu khẽ đáp:
- Trường Kim ở lại Đại Hoa lâu ngày, đối với người và vật nơi đây đều nảy sinh rất nhiều cảm tình. Nhưng ta thân là nữ nhi Cao Ly, không thể tham luyến phú quý nơi khác, trước khi đi, chỉ muốn đem Kim Đạt Lai đỏ tươi này về Cao Ly, lưu giữ vĩnh viên, để đa tạ ân đức dạy bảo của đại nhân.
Từ Trường Kim này cũng thật kỳ lạ, tới Đại Hoa ta không mang tơ lụa cùng chẳng mang trà lá, chỉ mang Ánh Sơn Hồng mấy tuần sẽ héo rũ, thật là có chút vị thanh cao. Lâm Vãn Vinh cười bảo:
- Không cần khách khí như thế, chỉ là mấy đóa hoa nhỏ mà thôi, cũng không đáng bao tiền. Nếu như nàng thích, sáng mai ta phái người đi hái mấy xe, để nàng mang về Cao Ly tung hoa chơi.
Từ Trường Kim thoang nở một nụ cười, kéo hắn vào, đợi hắn ngồi trước bàn xong, mới tự mình ngồi ở đối diện hắn. Tiểu cung nữ khẽ vỗ tay, ngoài cửa liền có một nữ tử Cao Ly tiến vào, dâng lên rượu cùng những món ăn thơm phức, rồi khom người lui ra ngoài.
Từ Trường Kim phất tay áo, cổ tay như ngó sen, ngón tay ngọc xinh xinh nâng bầu rượu lên, rót đầy chén, hai tay bê lên một chén, đưa tới trước mặt hắn, ánh mắt vừa thẹn thùng vừa u ám:
- Vãn Vinh ca, đây là thanh tửu do chính muội pha chế, mời huynh thưởng thức.
"
Lần trước cũng đã thử qua rồi, giống như nước vậy!" Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Hôm nay tới làm chính sự, nếu uống rượu làm lỡ chính sự vậy thì không hay, cứ miễn đi vậy!
- Đại nhân đúng là không yên tâm Trường Kim rồi.
Tiểu cưng nữ càng lộ vẻ ngán ngẩm, lệ đã đong đầy trong mắt, cúi đầu xuống muốn bật khóc:
- Xin ngài yên tâm, Trường Kim dù mất đi tính mạng, cũng không thể hại ngài.
Nàng cầm lấy chén rượu, ngửa cổ lên uống một hơi cạn sạch, sặc sụa ho cả một trận, trong mắt ánh lệ long lanh.
Lâm Vãn Vinh vội ngăn nàng lại:
- Từ tiểu thư, nàng nói gì thế, đây là đại bàn của Đại Hoa ta, ta sao có thể lo nàng hại ta chứ, hại ta hòng mưu tính cái gì?
Từ Trường Kim cắn răng gật đầu, rót đầy chén nhỏ mới vừa rồi uống kia, đưa lên tay hắn, nhẹ nhàng nói:
- Đại nhân, Trường Kim kính ngài!
Trên chén kia vẫn còn phấn hồng, trên thanh tửu trong vắt trong chén nổi lên màu hồng nhạt, nhà đầu này thật là bướng, Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười, nhận lấy chén rượu kia uông cạn một hơi, rượu vào miệng mát lạnh, trong vị nhạt còn mang chút vị chua, rất là độc đáo.
- Đa tạ đại nhân.
Từ Trường Kim khẽ gật đầu, thần sắc trong phút chốc trở nên vô cùng trang trọng:
- Đại nhân, về việc đàm phán hai nước chúng ta. Chúng ta bắt đầu đi! Vì thể hiện thành ý của nước ta, trước tiên, xin cho phép Trường Kim tuyên đọc thư trao quyền của vương thượng nước ta.
Lâm Vãn Vinh toát mồ hôi, ngay cả thư trao quyền cũng muốn đọc, Trường Kim muội này thật đúng là đâu ra đấy, một chút cũng không chịu sơ sót. Từ Trường Kim từ trong áo dài lấy ra văn thư sớm đã chuẩn bị xong, đặt trước mặt Lâm Vãn Vinh, giọng nói trong trẻo của nàng vang lên lanh lãnh:
- … núi sanh nước biếc, có hoa làm mai, bản nhân Cao Ly vương thượng Lý Thành Thiết, ban cho Từ Trường Kim toàn quyền thay thế ta, cùng đại nhân thiên triều hiệp thương việc giao hảo hai nước…
Trên thánh chỉ của Cao Ly vương, tự nhiên đều là văn tự Cao Ly, cũng không biết Từ Trường Kim phiên dịch thế nào, khôn ngờ so với lời lẽ lão hoàng đế có vài phần giống nhau, đại khái là mô phỏng cách nói thiên triều. Từ Trường Kim trấn định đọc xong, khẽ nhắc hắn:
- Đại nhân, đến ngài rồi.
-À, được, ta cũng có thánh chỉ.
Lâm Vãn Vinh từ trong lòng ngực lấy ra thánh chỉ bốn chữ kia, nâng cao lên, đọc sang sảng:
- Đại Hoa nước lớn, mưa rải khắp nơi, mỹ nam thần kỳ, tên gọi Lâm Tam, tài giỏi lạ thường, sức lớn bạt núi, ban cho quốc sĩ, gánh vác trọng trách, thương lượng Cao Ly, liên kết thân mật, công xong ắt hòa, không hòa ắt đánh. Khâm thử!
Hắc lắc đầu quẫy đuôi, bịa đặt lung tung, Từ Trường Kim chỉ có thể nhìn thấy hai chữ "
thánh chỉ" to tướng ở đằng sau, nghĩ rằng lời hắn của hắn không phải giả, nào biết trong thánh chỉ khác biệt một trời một vực. Nghe thấy lời lẽ trong thánh chỉ hoàng đế Đại Hoa kiên quyết như thế, tiểu cung nữ nhíu mày, lo lắng thở dài.
- Hoàng thượng chúng ta đúng là văn tài xuất chúng, Từ tiểu thư, có thể bắt đầu rồi.
Lâm vãn Vinh đem thánh chỉ thu vào lòng ngực, lấy chén trà bên cạnh, nhấp một ngụm, nhàn nhã nói chuyện trò.
- Vâng !
Từ Trường Kim nhún người trả lời, thần sắc vô cùng trịnh trọng:
- Lâm đại nhân, về điều kiện quý quốc đưa ra để cứu trợ nước ta, Cao Ly vương thượng ta đã biết, cũng triệu tập chư vị đại thần thương lượng qua. Điều kiện quý quốc đưa ra thật quá hà khắc, không chỉ vương thượng, ngay cả tông thất cũng thấy khó khăn.
Lâm Vãn Vinh gật đầu, Từ Trường Kim nói chuyện rất có học vấn, mở miệng nói một câu, đã không nói đáp ứng, cũng không nói cự tuyệt, thái độ rất mơ hồ. Giờ phút này hai người là đại biểu lợi ích mỗi bên rồi, Lâm Vãn Vinh cũng không cần khách khí, cười vang hai tiếng:
- Từ tiểu thư nói rất đúng, điều kiện Đại Hoa ta đưa ra đúng là có chút hà khắc. Nhưng nàng cũng đã nói rồi, chỉ là có chút hà khắc mà thôi, so với đánh thành cướp đất, không việc ác nào không làm của Đông Doanh, thì sự hà khắc của Đại Hoa ta, đã không làm tổn thương người, lại không đoạt thành, bảo vệ bách tính Cao Ly, giữ gìn vương thất Cao Ly, tự mình phải trả một giá đắt, có thể nói là nhân từ tới cực điểm rồi. Từ tiểu thư, trên đời này, tìm cũng không tìm ở đâu ra quốc gia "
hà khắc" nào mà có lòng thương người như Đại Hoa ta đâu.
Từ Trường Kim sớm biết tranh luận không phải là đối thủ của hắn, bị hắn một lời bác bỏ, cũng không hề để ý, nhẹ nhàng mở miệng nói:
- Đại nhân, ngài đề xuất một nước hai chế độ với Cao Ly có ý gì, tin rằng hai nước chúng ta đều vô cùng hiểu rõ. Dù là diệt trừ giặc lùn, Cao Ly ta cũng sẽ rơi vào tay Đại Hoa, nước không ra nước, vương thất được con dân yêu quý, cũng chỉ thành một món đồ, làm vương thượng trả lời cho thần dân thế nào.
Lâm Vãn Vinh khẽ nhấp nước trà:
- Từ tiểu thư, là chức trách của ai, người đó phải gánh vác. Nói cách khác, Đại Hoa ta giúp Cao Ly, giữ gìn nhà cửa của các nàng, về phần các nàng giải thích cho thần dân thế nào, đó là chuyện của vương thất Cao Ly, Đại Hoa ta không có trách nhiệm, cũng không có nghĩa vụ đi lo, qua lại giữa các nước, chỉ có thể nhìn kết quả, không thể nhìn quá trình, không ai là nhà từ thiện, Từ tiểu thư đã ngồi ở đây, hẳn có giác ngộ này.
Đàm phán với Lâm đại nhận, thật sự không phải là chuyện tiểu cung nữ nguyện ý làm, nghe hắn nghiêm từ cự tuyệt, trong lòng nàng đắng cay chua ngọt bỗng lẫn lộn, cúi đầu xuống:
- Đại nhân, có biện pháp giải quyết khác hay không? Ngài thông minh như vậy, nhất định có thể nghĩ ra.
"
Ta thông minh, nhưng lúc này, ta tình nguyện ngu một chút!" Lâm Vãn Vinh lắc đầu, không để tâm tới:
- Từ tiểu thư, ắt rằng phía nàng đã có suy nghĩ, ngồi chơi đợi Đại Hoa ta lùi bước chỉ phí thời gian, không bằng nói ra cách nhìn của phía nàng.
Từ Trường Kim trầm mặc một hồi, không nói gì, tiếng nến cháy bập bùng lách tách, như bùng lên vào trong lòng nàng. Cả phòng là màu đỏ vui tươi, nhưng so với không khí lúc này hoàn toàn xa lạ. Lâm Vãn Vinh lơ đễnh lướt qua Từ cung nữ một cái, nàng mím chặt môi, làn trắng như tuyết dưới óng ánh dưới ánh đèn, môi mím lại tạo thành một đường cong mỹ lệ, hiện rõ vẻ cứng cỏi của nàng.
- Đại nhân…
Từ Trường Kim cuối cùng cũng mở miệng:
- Vương thượng nước ta trải qua lựa chọn thống khổ, cuối cùng nghĩ ra một biện pháp dung hòa, chỉ cần Đại Hoa nguyện ý xuất binh viện trợ, Cao Ly ta nguyện ý đảm nhận tất cả quân phí, phủ tuất, hàng năm cống náp đại hoa không ít hơn mười vạn lượng, cũng do Cao Ly vương tử thân tới kinh triều bái. Ngoài ra, vì biểu đạt sự chân thành của Cao Ly ta, chỉ cần Đại Hoa nguỵện ý lấy thế tử làm con tin, ở lại Đại Hoa lâu dài, hỗ trợ lẫn nhau, không được hoàng đế thiên triều cho phép, tuyệt không trở về Cao Ly.
Việc con tin, triều đại nào đều là sỉ nhục cực lớn, Cao Ly vương này nguyện ý đem thái tử kế thừa vương vị tới Đại Hoa làm con tin, coi như là biết nhịn. Lâm Vãn Vinh đối với việc này không dám bừa bãi, cười hắc hắc hai tiếng, lắc đầu đáp:
- Từ tiểu thư, ta khuyên các nàng không nên giở trò che mắt làm gì. Gọi là con tin, cũng chỉ là một người mà thôi, trên thế giới này đáng giá nhất là người, không đáng giá nhất cũng là người. Vị thế tử kia là của Cao Ly các nàng, không phải là của Đại Hoa ta, các nàng coi hắn là bảo bối, nhưng trong mắt Đại Hoa ta, hắn chắc gì so với được một cọng cỏ. Một thái tử mà thôi, có thể bồi dưỡng thêm mười ngươi, trăm người. Nước nàng làm con tin một người, còn dư thừa. Về phần nói tới hàng năm cống nạp mười vạn lượng, với quốc lực của Đại Hoa, mười vạn lượng bạc kia, đơn giản chỉ là hạt muối trong biển. Nói một câu không dễ nghe, người là đao là thớt, ta là cá là thịt. Tới bước này rồi, Cao Ly các nàng đã không còn vị trị của chính mình nữa, làm ta cảm thấy rất đáng tiếc. Cứ tiếp tục đàm phàn thế này, dù là nói tới sáng mai, cũng sẽ không có kết quả gì. Sáng mai, Cao Ly sẽ phát sinh cái gì? Ta thật sự lo thay cho các nàng đó!
Hắn than một tiếng như thương xót người, bất đắc dĩ thưởng thức chén trà đang dần dần lạnh đi, rồi trở nên trầm mặc.
Từ Trường Kim nắm chặt bàn tay nhỏ, môi cắn tới trắng bệch, trên mặt từng cơn u ám, trầm ngâm hồi lâu, trong phòng tĩnh lặng như chết.
"
Tách" một tiếng động khe khẽ vang lên, Lâm Vãn Vinh gõ nắp chén trà một cái, ưỡn người đứng dậy. Từ Trường Kim tỉnh lại từ trong trầm tư, thấy động tác của hắn, lại càng hoảng sợ, vội nắm lấy tay áo hắn, mơ hồ như phát khóc:
- Vãn Vinh ca, huynh muốn đi đâu? Huynh không được đi!
- Ai nói là ta muốn đi chứ!
Lâm Vãn Vinh cười bảo:
- Nước trà lạnh rồi, ta gọi người đổi chút trà mới.
Hắn dừng lại, thần sắc nghiêm túc:
- Có điều, Từ tiểu thư, nàng cũng phải là nắm chắc, bây giờ hao phí thời gian, đều là của chính các nàng, chậm mất thời gian uống một chén trà, cũng không biết có bao nhiêu nhân dân Cao Ly phải chết thảm trong chiến hỏa.
- Đại nhân…
Từ Trường Kim cắt tới nát môi, những tia máu hằn lên:
- Một nước hai chế độ kia của ngài, Cao Ly chúng ta có thể thương lượng, nhưng việc đóng quân…
- Việc đóng quân, không cần thương lượng.
Lâm Vãn Vinh đặt mạnh chén trà xuống bàn, choang một tiếng, Từ Trường Kim cả kinh toàn thân run lên, thấy hắn thần sắc kiên định, khí thế bành trướng, tựa như một tòa núi cao không thể vượt qua, tiểu cung nữ vừa ngưỡng mộ lại chua xót, liều mạng nhịn không rơi nước mắt.
Lâm Vãn Vinh quay đầu đi, không nhìn vẻ mặt của Từ Trường Kim, chỉ sợ mình mềm lòng làm hỏng đại sự. Hắn phất mạnh tay, cương quyết nói:
- Một nước hai chế độ, một nước hai chế độ, thế nào là một nước? Đóng quân là tỏ rõ chủ quyền, là chủ quyền Đại Hoa ta và Cao Ly là một nước, nếu ngay cả quân đội cũng không thể đóng, quyền lực tư pháp hành chính lại đều ở trên tay các ngươi. Ta xin hỏi, Đại Hoa Cao Ly kết làm một nước, một nước ở đâu?
Giọng hắn như chuông lớn, khí thế mênh mông, ở thời khắc mấu chốt này, Từ Trường Kim cũng như kiên cường hơn rất nhiều, kiên định mở miệng:
- Đại nhân, đóng quân có thể, nhưng Cao Ly ta cũng phải có quân đội của chính mình, đây là giới hạn của chúng ta. Vượt qua một bước, Cao Ly ta nguyện làm ngọc nát, không làm ngói lành.
Nàng rốt cục cũng nói thật rồi, thấy nước mặt Từ Trường Kim nhỏ xuống, lại quay đầu đi, cứng cỏi không để mình trông thấy, hắn vừa buồn cười lại có chút kính phục. Ở thời khắc nguy cấp thế này, nàng một thiếu nữ vứt bỏ vinh nhục của mình không quản, kiên cường bảo vệ lợi ích của tổ quốc, đứng ở góc độ của nàng mà nhìn, căn bản không hề sai.
- Đừng nên dễ dàng nói cái gì ngọc nát ngói lành.
Lâm Vãn Vinh lắc đầu, ung dung đáp:
- Từ tiểu thư, các ngươi muốn giữ lại lực lượng vũ trang, ta có thể hiểu được, hơn nữa cũng thể hiện sự tán đồng!
- Vãn vinh ca, huynh nói thật chứ?
Từ Trường Kim không dám tin vào lỗ tai của mình, ngẩng đầu lên nhìn hắn, hai hàng nước mắt thanh khiết theo gò má lăn xuống, thê lương động lòng người.
- Chẳng lẽ còn muốn ta lặp lại lần nữa sao?
Trên mặt Lâm Vãn Vinh nổi lên một nụ cười thần bí.
- Phải, phải, Trường Kim nghe thấy rồi.
Tiểu cung nữ mừng rõ như phát điên, nắm lấy tay hắn cười ngọt ngào:
- Vãn Vinh ca, huynh thật tốt!
"
Hi vọng nàng nghe xong lời tiếp theo của ta, còn có thể giữ vững được quan điểm giống thế!" Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc hai tiếng:
- Từ tiểu thư, nàng tin chắc nghe rõ lời ta nói chứ?
Từ Trường Kim mừng rõ cố sức gật đầu:
- Đương nhiên, ngài nói là cho phép Cao Ly chúng ta bảo lưu võ trang…
Nàng nghẹn lại:
- Đại nhân, ngài nói võ trang là…
Tiểu cung nữ này cuối cùng hiểu ra rồi, Lâm Vãn Vinh thản nhiên:
- Từ tiểu thư đoán không sai, Đại Hoa cáo thể cho phép Cao Ly bảo lưu bộ phận lực lượng võ trang. Nhưng võ trang này, chỉ giới hạn bảo vị trị an bình thường, hiệp trợ ứng phó tội phạm, cũng chính là loại giống như công nhân bổ khoái trong nha môn Đại Hoa chúng ta. Nhưng công nhân này huấn luyện, đều do Đại Hoa phụ trách, do Đại Hoa dựa theo tỷ lệ phân phối, có thể duy trì nhu cầu trị an cơ bản, không thể tự tạo hoặc phỏng theo. Về phần sự vụ an toàn khác, không cần bọn họ phí tâm nữa.
Trái tim Từ Trường Kim từ vui mừng bỗng ngã vào hố băng, Lâm đại nhân nói thật dễ nghe, nếu là Cao Lệ bảo lưu bộ phận võ trang. Nhưng những công nhân bộ khoái bị khống chế rồi, có thể đưa tới tác dụng gì? Đại Hoa chỉ bất quá lấy bọn họ làm công cụ mà thôi, duy trì trị an của Cao Ly, chỉ có thể do người Cao Ly chấp hành.
Tất cả mọi lời đều nói hết rồi, Lâm Vãn Vinh lẳng lặng ngồi, đợi quyết định của Từ Trường Kim. Hắn có thể nói khẳng định, Cao Ly vương kỳ thực đã sớm nghĩ tới kết cục cuối cùng, cho nên ban quyền cho Từ Trường Kim đàm phán thêm với Đại Hoa, cũng chỉ là vì giành lấy thêm lợi ích. Đám phán ra kết quả gì, đều sẽ không vượt qua được tưởng tượng của bọn họ!
- Ngài đã biết trước giới hạn của chúng ta, có phải thế không?
Từ Trường Kim lặng lẽ mở miệng, âm thanh xa xôi như từ chân trời vọng đến.
- Không có cái gì giới hạn hay không giới hạn cả!
Lâm Vãn Vinh đáp:
- Tới mức này rồi, giới hạn lớn nhất của các người.. chính là không còn giới hạn!
- Đại nhân, gặp phải ngài, là sai lầm lớn nhất của đời ta!
Từ Trường Kim cúi đầu nước mắt nhỏ xuống.
- Trường Kim, nói ra khẳng định nàng không tin, ta làm những việc này cùng là bị ép. Với tính cách của ta, ở Tiêu gia sống tiêu diêu tự tại, cần gì phải tới đây chọc cho nàng chết chứ. Chính là nhân sinh biến đổi khó lường, ai cũng không liệu được ngày mai sẽ xảy ra điều gì.
Lâm Vãn Vinh dang tay ra, có chút bất đắc dĩ.
Tiểu cung nữ thờ dài một hơi, khẽ vỗ tay, một thị nữ Cao Ly từ ngoài cửa tiến vào, bê một chiếc khay văn phong tứ bảo. Từ Trường Kim chưa đặt bút, nước mắt đã rơi trên giấy.
Lâm Vãn Vinh nắm lấy tay nàng, Từ Trường Kim nhắm mắt trầm tư trong chốc lát, dụng bút như bay, đem việc hai nước thảo luận viết lên giấy. Con ấn của Cao Ly vương đã đóng từ trước, có thể thấy sự tin tưởng của hắn đối với Từ Trường Kim.
Lâm Vãn Vinh thấy không có gì dị nghị, vì biểu thị sự trình trọng, đặc biệt cầm lấy bút lông, ký vào tên nghiêng nghiêng vẹo vẹo của mình, Đại Hoa trăm năm, hiệp nghị đầu tiên mở rộng lãnh thổ, vì thế đã sinh ra trong tay Lâm đại nhân.
Từ Trường Kim nhìn dòng chữ tự mình viết trên giấy, ngây ra thật lâu, chợt như xúc động, nhào vào lòng hắn, khóc rống lên:
- Vãn Vinh ca, trái tim huynh thật tàn nhẫn.
- Việc này, không phải một thiếu nữ có thể chịu đựng nỗi.
Lâm Vãn Vinh thở dài, vỗ vai nàng an ủi:
- Ở vào địa vị yếu thế như vậy, bất kỳ ai tới cũng chẳng tốt đẹp gì. Biểu hiện hôm nay của nàng đã rất tốt rồi, so với tượng tượng của ta còn hơn rất nhiều rồi. Nếu nàng muốn trách ta, ta cũng nhận.
- Ta không trách huynh, đây là số mệnh của ta. Vãn Vinh ca, ôm chặt muội! Đại nhân, ôm chặt ta!
Từ Trường Kim khóc như mưa, ôm chặt lấy hắn, nước mắt ướt đẫm ngực hắn.
"
Ai, nha đầu này mỗi lần đề xuất yêu cầu đều khiến người ta khó khăn!" Lâm Vãn Vinh ôm lấy thân thể đầy dặn của nàng, không chịu nỗi nghĩ lung tung.
- Vãn Vinh ca, huynh thấy ta đẹp không?
Từ Trường Kim từ từ ngừng khóc, từ lòng ngực hắn ngẩng đầu lên, trên mặt ửng lên một màu hồng xinh tươi, nước mắt trong suốt ánh lên làn da như ngọc của nàng, kiều diễm động lòng người.
"
Thật đúng là có điểm đẹp!" Mí mắt Lâm Vãn Vinh dần dần trở nên nặng, nhìn sắc mặt của tiểu cung nữ, cũng không rõ ràng lắm, loạng choạng ngã xuống.
- Vãn Vinh ca, xin tha thứ cho muội! Gặp được huynh, Trường Kim rất hạnh phúc!
Từ Trường Kim chậm rãi đứng lại, nhìn thân ảnh đang ngủ thiếp đi của hắn, nước mắt rơi xuống từng chuỗi, nàng khẽ kéo vạt áo, xoạt một tiếng, y phục rơi hết xuống, thân thể với những đường cong mỹ diệu đến tuyệt luân, dưới hoa Đỗ Quyên đỏ như lửa, vô cùng mê người ….
Trong cơn mơ Lâm Vãn Vinh chỉ cảm thấy người như một con thuyền lá, phảng phất người như ở trên vạn cơn sóng, khi thì tới tận đỉnh, khi thì lại rớt suống tận đáy cốc, cảm giác sảng khoái kia, như tắm sauna. (tắm hơi massage)
"
A…" một tiếng, hắn mở choàng mắt ra, Từ Trường Kim ngay cả Đỗ Quyên đầy phòng đều không thấy nữa, chỉ có quần áo của mình tán loạn, nằm trong phòng đàm phán, hạ thân là một đó hoa nhỏ nở rộ, đỏ tươi chói mắt.
"
Bị bỏ mê rồi!" Trong đầu hắn nổ ầm một tiếng, toàn thân tê dại …

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #375


Báo Lỗi Truyện
Chương 375/636