Chương 368: Tranh biện trên triều


Dịch: lanhdiendienla
Biên dịch: vietstars
Biên tập: thông thiên
Lâm Vãn Vinh trố mắt ra nhìn đồng tiền, không phải chứ, có thể thế này được sao? Gặp phải quỷ mất rồi. Mắt nhìn bốn phía thấy không có ai, hắn thầm nhủ, nhất định là gió quá lớn thổi đồng tiền lật lên, điều này thuộc về nguyên nhân ngoài ý muốn, không tính, ta tung thử lần nữa.
Rồi kệ luôn đồng xu rơi xuống đất kia, hắn lại lấy một đồng xu mới từ trong ngực ra, thổi một hơi vào. Ngón cái búng lên. Đồng xu vang lên tiếng long coong trong trẻo lăn đi một đoạn, mắt Lâm Vãn Vinh dán chặt vào nó, thấy đồng xu kia lăn không xa, quái sự lại xuất hiện, đồng xu này không ngờ cũng... đứng thẳng, vững vàng.
Thế này là sao? Không đen đến thế chứ? Mắt Lâm Vãn Vinh như muốn lồi ra, đứng như trời trồng hồi lâu mới chạy tới, nhìn đồng xu cẩn thận, tức thì khóc cười không được. Té ra là đồng xu kia rơi xuống một đống bùn nhão dĩnh vào đó, nên đứng thẳng tắp, ngay cả lắc lư một cái cũng chẳng có. Quay lại nhìn đồng xu kia, không ngờ cùng tình cảnh tương tự.
Thế này gọi là gì đây? Là người mà xui xẻo, thì uống nước cũng rớt răng. Nhớ tới lời vừa rồi mới nói, Lâm Vãn Vinh hầm hừ:
- Nói là phải làm, hôm nay lúc đêm tối vắng người, ta không mặc y phục tới phòng Ngưng Nhi chạy mười vòng, hắc hắc.
Hắn ngao ngán lắc đầu, đang muốn cúi người nhặt hai đồng xu kia lên, chợt nghe sau lưng có tiếng gió rất nhỏ, hướng thẳng mông mình bắn tới. Hắn là một kẻ nhanh nhẹn, vội lắc mình né tránh, một nắm bùn mang bay qua, đập "bẹt" vào vách tường bên cạnh, rồi dính chặt ngay vào đó.
Lâm Vãn Vinh liền hiểu ngay ra, chẳng trách đồng xu lại đứng thẳng, rõ ràng là có người giở trò, hắn ngẩng đầu tức giận quát:
- Ai? Ai ném ta?
- Ném ngươi thì sao nào?
Một giọng nữ non choẹc vang lên:
- Thứ phong lưu vô tình vô nghĩa như ngươi. Ta không lấy châm đâm ngươi, đã là may cho ngươi rồi.
Từ phía góc tường một cô bé mười ba mười bốn tuổi, áo xanh váy dài, trông rất xinh xắn, tay trái cầm kiếm, cười lạnh đi tới.
- Hóa ra là tiểu sư muội.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả, nghiêm mặt nói:
- Tiểu sư muội à. Không phải tỷ phu nói muội. Nhưng muội phải biết, có những thứ rất quý giá, ngàn vạn lần không thể ném bừa, ném lên tường thế này thật quá lãng phí.
Lý Hương Quân hừ nói:
- Chỉ là bùn thôi, ở đây ta có nhiều lắm, ngươi muốn, ta sẽ tặng hết cho ngươi.
Cô bé nói xong vung tay ra, bùn đất trong tay phải bắn tới như sao đầy trời, vừa nhanh vừa chuẩn.
Lâm Vãn Vinh nhảy loi choi, lấy tay áo che mặt, vừa né tránh vừa tức giận:
- Tiểu sư muội, ta cảnh cáo muội, đừng nên chọc vào ta, ta rất lợi hại, một lần pháo bắn ba phát, trên người còn có thể vác một người, động tác khó khăn thế nào ta cũng làm được.
Thấy trên quần áo của hắn dính đầy bùn, Lý Hương Quân vỗ tay cười khanh khách:
- Động tác có độ khó cao? Ta cũng biết rất nhiều. Ai bảo ngươi bắt nạt tỷ tỷ. Ta không sợ ngươi. Ngươi có bản lĩnh gì cứ dùng hết ra, sư tỷ yêu thương ngươi, nhưng ta thì đừng hòng nhé.
Tiểu nha đầu này, quả thực là phản rồi, lau một cục bùn trên trán, Lâm Vãn Vinh hầm hè:
- Tiểu muội muội, đánh người không thể đánh vào mặt, cái quy củ này muội không biết làm sao qua lại trên giang hồ? Ta toàn dựa vào cái mặt này kiếm cơm đó, có can đảm đừng chạy, ta lập tức trở về mở đại hội, chém đầu gà uống rượu máu, tụ tập tay chân chín hương mười tám trại tới tới giết chết muội.
Lý Hương Quân nghe thế cười không ngừng:
- Đối phó với loại nam nhân thối như ngươi, thì đánh người phải chuyên đánh vào mặt, đây là quy củ hành tẩu giang hồ của ta, những tên tay chân chín hương mười tám trại kia của ngươi, cũng là dạng không ra gì giống ngươi sao? Vậy rất tốt, tới một tên ta đánh một tên.
Nàng hừ một tiếng, lại nói:
- Ta ghét nhất loại mặt trắng ăn cơm mềm như ngươi, một nam nhân phế vật, trừ bắt nạt sư tỷ ta ra, ngươi còn biết làm gì chứ?
Chửi ta là mặt trắng, ngươi là người đầu tiên, cái lối xưng hô vừa vĩ đại mà lại vinh quang như thế cũng có thể tính lên đầu ta? Thấy Lý Hương Quân đến gần mình cười đắc ý, Lâm Vãn Vinh lửa giận bùng lên đầu, độc ác sinh lớn gan, thình lình đưa tay ra, vặn cổ tay nàng cười hắc hắc:
- Ngoại trừ bắt nạt sư tỷ của muội, ta còn biết bắt nạt muội, hây a …
Lý Hương Quân chính là đệ tử thân truyền của Ninh tiên tử, sư muội của Tiêu Thanh Tuyền, há có thể dễ dàng bị hắn nắm lấy, vặn người một cái, cổ tay lật lên, cầm nã thủ liền khóa chặt lấy tay hắn. Lâm Vãn Vinh cũng là một tay hảo thủ đánh đấm, đối phó với tiểu cô nương càng nhiều thủ đoạn, mặc kệ là đại cô nương hay tiểu tức phụ, ta đánh hết! Sức lực của hắn không tầm thường, thân thì như trâu rừng, " hây " một tiếng, hướng thẳng tới người Lý Hương Quân đè tới.
- Nam nhân thối!
Thấy hắn sử ra chiêu số vô sỉ, Lý Hương Quân tức tới mặt phấn trắng bệch, vội vàng buông cổ tay hắn nhảy tách ra. Nha đầu này mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng đã sớm có đủ tiềm chất ác phụ, không thể coi thường được. Lâm Vãn Vinh được thế không tha người, Tiên Nhân Chỉ Lộ, Hầu Tử Thâu Đào, Long Trảo Thủ, ba chiêu thức phóng túng, hạ lưu trong ký ức đem cả ra. Đây là tuyệt kỹ tất sát khi đánh nhau với nữ nhân, mặc kệ công phu ngươi cao bao nhiêu, đảm bảo chỉ hai ba chiêu làm ngươi điên cuồng.
Lý Hương Quân tuy võ công không tầm thường, nhưng tuổi còn nhỏ, thêm nữa đối thủ không phải là loại ti tiện bình thường, mà là loại hoàn toàn chẳng biết xấu hổ là gì, làm nàng một thân võ nghệ mà không có cách nào thi triển. Lâm Vãn Vinh thì lại là một loại cao thủ nửa mùa, cho nên sờ nắm nắn bóp, đủ các loại chiêu số lấy hết ra, hai người một tiến một lùi, thành ra đấu ngang tay nhau.
Không cần hỏa thương, độc dược, vẫn có thể đấu ngang với đệ tử thân truyền của Ninh tiên tử, công phu của lão tử thật đúng là không phải xoàng. Lâm Vãn Vinh dương dương đắc ý, cười he he nói:
- Tiểu muội muội, ta nói từ trước rồi, ta rất lợi hại, bảo muội không nên chọc ta, muội xem xem, bây giờ hối hận cũng không kịp nữa! Ta đánh … Long Trảo Thủ…
Thấy hắn không biết xấu hổ như thế, Lý Hương Quân cũng lửa giận ngập trời, cắn chặt răng, tập trung sức vào hai bàn tay, nhắm chuẩn hai cổ tay của hắn, chém mạnh xuống.
- Ối cha, muội chơi thật à ?!
Lâm Vãn Vinh cảm thấy cổ tay đau buốt, vội thu hồi " Long Trảo Thủ", chỉ thấy hai cổ tay xanh tím, không ngờ bị tiểu nha đầu này ám toán.
Lý Hương Quân cười lạnh:
- Chỉ bằng thủ đoạn này của ngươi mà dám đem ra chơi với ta sao?
Hai cổ tay đau vô cùng, Lâm Vãn Vinh chưa từng chịu lỗ to như vậy, không thể để tiểu nha đầu ức hiếp được, hắn làm ra vẻ mặt hung dữ, thình lình dùng chiêu hổ đói chụp mồi vọt tới. Hắn thế tới rất mạnh mẽ, Lý Hương Quân thân thể còn nhỏ, bị hắn trùm ở trong lòng, y như mãnh hổ và gà con, cực kỳ không cân xứng. Người không biết chuyện mà ở xa nhìn, thì thật giống như là hắn đang lỗ mãng với nhi đồng. Lý Hương Quân đứng nguyên tại chỗ, trên mặt mang nụ cười thần bí, trong mắt hiện lên vẻ đắc ý thắng lợi.
Thấy tiểu nha đầu này không nói cũng không động, đứng yên chờ chết, Lâm Vãn Vinh do dự một chút, nhưng không kịp nghĩ nhiều, đang muốn thu thập con bé quỷ quái này, thì nghe sau lưng truyền đến một tiếng hô:
- Lâm lang, không được ...
"Oang" một tiếng, Lâm Vãn Vinh lập tức ý thức được đại sự không hay. Bị con bé quỷ sứ này lừa rồi, con mẹ nó, lão tử gần đây trí lực giảm sút hay là sao vậy, làm sao hết lần này tới lần khác một tiểu nha đầu mười tuổi mà cũng không đấu lại chứ.
- Sư tỷ…
Lý Hương Quân nước mắt như chuỗi hạt châu đứt rơi lã chả, kêu lên một tiếng rồi như con én bơ vơ nhào thẳng vào lòng Tiêu Thanh Tuyền. Nữ nhân trời sinh đều là diễn viên! Lâm Vãn Vinh nhăn nhó kêu khổ, sống lưng lạnh lên từng cơn.
Thấy sư muội khóc tới thê thảm, Tiêu Thanh Tuyền vội vàng vỗ bờ vai nàng, nhẹ nhàng nói:
- Đừng khóc, đừng khóc. Lâm lang tâm địa nhân từ lương thiện, chỉ là chơi đùa với muội thôi.
Lý Hương Quân nghẹn ngào gật đầu nói:
- Muội biết huynh ấy đùa với muội. Lâm đại ca nói, hôm qua muội làm hỏng chuyện tốt của hai người, huynh ấy cũng không so đo với muội, chỉ đánh khẽ muội vài cái để giải hận thôi.
Nghe cô bé nhắc tới chuyện đêm qua, gò má Tiêu Thanh Tuyền như ráng chiều, khẽ hừ một tiếng, đưa mắt lườm phu lang.
Lạc Ngưng và Xảo Xảo ở bên cạnh nghe thấy thầm lè lưỡi, vừa rồi bộ dạng như ác lang kia của đại ca, đâu chỉ là đánh khẽ vài cái, sợ là lôi đình vạn quân cũng không so được, Hương Quân tiểu muội muội đúng là nhân tử thiện lương, lúc này còn nói tốt cho đại ca.
Lâm đại nhân hận tới răng lợi ngứa ngáy, cố ý làm ra vẻ đáng thương trước mặt lão bà của ta để hãm hại ta, tâm tư của tiểu nha đầu ngươi thật không phải tầm thường. Ta hạ mê dược, ta dùng xích sắt, ta chơi đập trứng, lang nha bổng, ta mang thập bát ban võ nghệ của ta hậu hạ ngươi, tiểu quỷ, ngươi chớ để rơi vào tay ta.
- Đại ca.
Lạc Ngưng kéo hắn qua, lườm hắn một cái, mặt đỏ bừng lên:
- Hương Quân muội muội mới chưa tới mười bốn tuổi mà, huynh cũng quá nóng lòng rồi. Thịt ở trong nồi, còn có thể bay mất hay sao? Muội thấy dung mạo của muội ấy. Tương lai cũng là hồng nhan họa quốc ương dân! Để muội ấy họa cho người khác, không bằng tới họa cho huynh. Huynh cùng muội ấy bồi dưỡng tình cảm thật tốt, qua mấy năm nữa, chẳng phải là muốn sao được nấy ư, mềm như bùn dưới gót cũng được? Bây giờ háo sắc như vậy để làm gì?
Lâm Vãn Vinh cả người toát mồ hôi, nha đầu Ngưng Nhi này, quả thực là cái gì cũng dám làm, gì cũng dám nghĩ. Trời cao thương xót, nhân phẩm của ta thật tệ như thế sao, tiểu cô nương còn chưa trưởng thành ta cũng muốn hại? Ta không có cái bệnh đó, lão tử không có hứng thú đối với trò nuôi gái từ nhỏ.
Tiêu Thanh Tuyền nhìn hắn cười như không cười:
- Lâm lang, chút việc nhỏ, chàng làm sao còn so đo với tiểu sư muội làm chi, muội ấy còn nhỏ tuổi mà.
Tuổi còn nhỏ, nhưng sức không nhỏ, hai tay này của lão tử thiếu chút nữa bị nó phế rồi. Lâm Vãn Vinh thử hoạt động gân mạch ở tay, lòng đau hơn cả nỗi đau trên người.
Lý Hương Quân rụt rè nói:
- Sư tỷ, tỷ đừng nên trách Lâm đại ca, việc đêm qua, là muội sai. Nhưng muội từ nhỏ ở cùng với sư tỷ, không muốn chia cách với tỷ, sư tỷ đừng trách, Lâm đại ca cũng vì yêu tỷ, mới có việc làm như thế.
Thấy cô bé hiểu chuyện như thế, ba vị phu nhân cùng gật đầu khen, ném cho Lâm Vãn Vinh mấy cái lườm.
Bao Thanh Thiên ơi, con oan quá ! Lâm đại nhân toàn thân không được thoải mái, cảm thấy đây không phải nơi nên ở lâu, mấy vị lão bà đều ở đây cả, vậy Từ gia tất nhiên là không tới được rồi, Từ tiểu thư, nàng cắt đứt nhung nhớ đi.
Ba nữ tử dịu giọng an ủi tiểu sư muội, Lý Hương Quân mặt mày hớn hở, rất là vui vẻ, Lâm Vãn Vinh nhìn quanh quất, chỉ mong sớm thoát khỏi nơi thị phi này. Đang đợi tới mất kiên nhẫn, chợt phía trước một trận vó ngựa lọc cọc lọc cọc khẽ vang lên, một cỗ xe ngựa đi nhanh tới, trong xe một cái đầu tóc trắng bạc phơ thò ra, chính là Từ Vị đại nhân.
Lão Từ, ông đúng là ân nhân cứu mạng của ta, Lâm Vãn Vinh cảm kích rơi nước mắt, nhảy cẫng lên, tay vẫy liên tục:
- Từ đại nhân, Từ đại nhân, ta ở đây, ngài tới thương lượng công việc với ta à? Ta đi theo ngài ngay đây.
Lâm Vãn Vinh xoay người lại, sắc mặt lộ vẻ khó xử:
- Xảo Xảo, Thanh Tuyền, các nàng xem, Từ đại nhân đặc biệt đưa xe ngựa tới mời ta đi bàn việc, không đi không được, như thế nào cũng phải nể mặt mũi người ta phải không?
Lạc Ngưng cười nói:
- Nhà Từ tiên sinh ở ngay cách vách, hẳn là ông ấy tan triều thôi.
Bị Ngưng Nhi bóc trần, tựa như có mũi gai đâm vào lưng, Lâm Vãn Vinh bực tức, nha đầu nàng, học cái gì không được, lại học cái khôn vặt người ta, vốn còn chuẩn bị đêm nay tới phòng nàng để trần chạy mười vòng, nàng chiếu cố lão công như vậy, lão tử giảm đí một nửa số, chỉ chạy năm vòng thôi.
- Chàng đi đi.
Tiêu Thanh Tuyền gật đầu nói:
- Việc nước hàng đầu, chớ vì việc nhà, chậm trễ việc nước.
Vẫn là Thanh Tuyền hiểu chuyện, Lâm Vãn Vinh cảm kích rơi nước mắt, thấy ánh mắt đắc ý của tiểu sư muội, liền tức giận đưa ngón giữa lên làm dấu, rồi xoay người chạy về phía xe của Từ Vị.
Nghe thấy hắn gọi, xe ngựa của Từ Vị đã sớm dừng lại, Lâm Vãn Vinh cất bước lên, vén rèm cười nói:
- Từ lão ca, huynh đúng là Quan Âm bồ tát cứu khổ cứu nạn, ta muốn bái lạy huynh vài cái.
Từ Vị ngồi ở trong xe, mặt mang vẻ lo âu, thấy hắn bước tới, cười nói:
- Chẳng lẽ Lâm tiểu ca là thầy số biết bấm đốt ngón tay, sao lại biết ta tới tìm tiểu ca?
Không phải chứ, khéo quá, ta vốn chỉ là thuận miệng mà nói thôi, nào biết lão Từ tới tìm ta thật. Từ Vị vén rèm nhìn ra bên ngoài, ngạc nhiên nói:
- Mấy ngày không gặp, tiểu ca lại có thêm một mỹ quyến như hoa, lão hủ hâm mộ vô cùng.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc không ngừng, lão già ông giả vờ hồ đồ có phải không? Lão tử đêm qua pháo bắn tác phường, chuyện lớn như vậy, ngay cả Thành Vương cũng tìm tới cửa rồi, ta không tin ông không biết! Thấy chỉ cười không nói gì, Từ Vị cũng không giả vờ nữa, chỉ cười khan hai tiếng:
- Lâm tiểu ca, vị này hẳn là Tiêu tiểu thư mà cậu vẫn luôn tìm kiếm phải không? Quả nhiên quốc sắc thiên hương, ung dung cao qúy, chẳng trách tiểu ca cậu ngay cả Ngọc Đức Tiên Phường cũng không thèm để ý.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Ta vốn còn có chút e ngại Ngọc Đức Tiên Phường, nhưng bọn chúng dám cưỡng bách lão bà của ta, đây không phải là điều ta có thể nhịn được. Thời buổi này, mấy ai không có "vảy ngược" chứ?
*** Lấy từ câu Long hữu nghịch lân, xúc chi tức nộ:
Từ Vị giơ ngón cái lên, khen hắn một tiếng:
-Tiểu huynh đệ dám yêu dám hận, dám làm dám chịu, ân cừu khoáng đạt, rất là thống khoái. Chỉ có điều...
Ông ta nhíu mày lại, cảm khái than:
- Chuyến này tiểu huynh đệ, cũng có được có mất, Kinh Vị(1) phân minh, làm người thiên hạ phân thành hai phái.
- Chia thành hai phái? Hai phái nào?
Cách nói này của Lão Từ mới mẻ độc đáo, trước đây còn chưa nghe qua.
Từ Vị cười khổ nói:
- Một phái khen tiểu ca có tình có nghĩa, dám làm dám nhận, là người chí thành, những người này chủ yếu là các công tử tiểu thư tuổi trẻ, hâm mộ tình cảm sắt son của tiểu ca và Tiêu tiểu thư, không hề biết sợ, thậm chí sinh lòng hướng tới tiểu ca. Phái còn lại lấy danh gia đại nho làm chủ, chê trách tiểu ca pháo bắn thánh địa, vũ nhục người đọc sách trong thiên hạ, lại có trăm người trình thư, muốn bẩm rõ với hoàng thượng, mong trị đại tội của tiểu ca.
Trị đại tội của ta? Lão tử bây giờ là song kiên phò mã, cha vợ có thể tới đánh người nhà của mình ư? Lâm Vãn Vinh xua tay nói:
- Cứ để bọn họ làm đi, Đại Hoa ta vốn trầm tịch đã lâu, như một đầm nước chết, thiếu chút sinh cơ. Mượn cơ hội này, kích hoạt lòng dân, cũng chẳng phải là một chuyện xấu.
Từ Vị gật đầu nói:
- Hiếm có được người lòng dạ rộng rãi như tiểu huynh đệ, lão hủ rất là bội phục, nhưng việc liên quan đến tính mạng người thân của tiểu ca, ngàn vạn lần không thể coi thường.
- Việc liên quan đến tính mệnh người thân của ta?
Lâm Vãn Vinh cả kinh nói:
- Từ tiên sinh, lời này là có ý gì?
- Đây chính là nguyên nhân ta vội vã đến tìm tiểu ca.
Từ Vị thở dài, bất đắc dĩ nói:
- Hôm nay khi tảo triều, Thanh Vương đột nhiên làm khó dễ, cùng hai vị thượng thư đại nhân của lại bộ, lễ bộ, với hơn trăm đại học sĩ của tam các lục viện cùng tham gia hạch tội tiểu ca. Việc chỉ trích tiểu ca bắn pháo thánh phường, vũ nhục người đọc thư trong thiên hạ không cần nói nữa, hơn thế nữa, Thành Vương chỉ trích tiểu ca câu kết với Bạch Liên thánh mẫu, ý đồ mưu phản, muốn trị tiểu ca tội chết. Ta và Lý Thái dựa vào lý ra sức đấu tranh, trong triều đang tranh luận ồn ã tới không thể kết luận, tới hiện tại còn chưa tan triều. Lão hủ liền cáo lui, nói muốn mời tiểu ca lên triều đối chất. Tiểu huynh đệ, ngươi mau theo ta vào cung một chuyến .
Thành Vương thật đúng là tên khốn mà, xem ra hắn đã hạ quyết tâm rồi! Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Từ lão ca, trong triều náo động thành như vậy, hoàng thượng nói thế nào?
- Lão hủ cũng không thể nói được.
Từ Vị lắc đầu nói:
- Hai phái chúng ta tranh chấp, kim khẩu của hoàng thượng chưa mở, cũng không biết người rốt cuộc nghiêng về ai. Bây giờ Cao Ly nguy cấp, người Đông Doanh chuẩn bị gây chuyện, Đại Hoa ta sắp đem đại quân xuất hết ra, tình thế nguy cấp vạn phần nhạy cảm. Lúc này xảy ra đại sự thiên hạ biết cả, đối với Đại Hoa ta cũng không biết là họa hay phúc. Vì vậy, lão hủ mới báo hoàng thượng, muốn mời tiểu ca tới kim điện một chuyến, đem phải trái trắng đen làm rõ rõ ràng ràng, minh minh bạch bạch.
Lo lắng của lão Từ không phải không có lý, giờ đây Đại Hoa như một còn thuyền nhỏ trên trên biển khơi, một trận sóng to gió lớn đều sẽ làm cho nó chòng chành rất lâu. Vừa làm ra chuyện bắn pháo tác phường, cả thiên hạ lập tức náo động, lão hoàng đế tự nhiên phải hành sự cẩn thận.
Xe ngựa đi nhanh về phía hoàng cung, Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười khan, chợt hỏi:
- Từ lão ca, Từ tiểu thư đâu, hôm nay ta đi ở trước cửa nhà lão ca hai vòng, hình như không có thấy qua cái bóng của nàng.
Nghe hắn nói đến Từ Chỉ Tình, Từ Vị cười nói:
- Tiểu ca muốn tìm nha đầu Chỉ Nhi phải vào phủ mới được, nó lại chẳng phải là thủ vệ tuần tra, loanh quanh ở cửa làm cái gì? Ấy, tiểu ca tìm nó làm gì?"
- À, chỉ là có chút vấn sâu xa muốn cùng nàng nghiên cứu một chút. Con người của ta rất luôn hiếu học, lão ca cũng biết đấy.
Thấy bộ dạng hắn thần bí, Từ Vị cười đầy ý vị:
- Hôm qua tiểu ca lên núi tìm Tiêu tiểu thư, Chỉ Nhi cũng đi cùng phải không? Ài, nha đầu này, tính tình có chút ngang ngạnh, làm cho tiểu huynh đệ thêm phiền toái rồi.
Từ nhà đầu đúng là đã gây ra phiền toái, làm ta ở trong nhà phải chịu cảnh trông coi nghiêm mật, Lâm đại nhân trong lòng có khổ nói không ra, chỉ đành cười ha hả xem như trả lời. Từ Vị bùi ngùi than:
- Chuyện của người trẻ tuổi các ngươi, ta muốn quản cũng quản không nổi. Hôm qua sau khi nó về nhà, liền ở lỳ trong tú lâu, cũng không biết đang làm những gì, nếu tiểu ca muốn cùng Chỉ Nhi nghiên cứu gì, cứ trực tiếp tìm đến đó đi.
Khi cùng Từ Vị tới điện Văn Hoa, buổi tảo triều còn chưa tan, tiểu thái giám chấp sự vừa dẫn hai người tới cửa đại điện, đã nghe bên trong truyền ra tiếng tranh biện. Một người mở miệng lớn tiếng nói:
- Hoàng thượng, Lâm Tam coi rẻ pháp kỷ, pháo bắn Ngọc Đức Tiên Phường, vũ nhục người đọc sách trong thiên hạ, giờ đây có hơn trăm hồng học đại nho thiên hạ trình lên tố trạng, dựng lại thánh phường, trả lại công đạo cho người đọc sách trong thiên hạ. Việc này dấy lên sự phẫn nộ của dân chúng, hơn nữa liên quan đến cơ nghiệp trăm năm của Đại Hoa ta, trong lúc Đại Hoa ta cùng dốc hết sức cả nước cùng người Hồ quyết một trận tử chiến, việc này vạn vạn lần không thể trễ nãi, thần đệ kiến nghị xử trí Lâm Tam thật nhanh thật nặng, phủ yên lòng dân.
Người nói chuyện này, giọng nghe quen tai, đúng là Thành Vương hôm qua ngăn mình hỏi tội. Chúng nhân thấy Thành Vương lên tiếng, tức thì nghiêng đầu ghé tai thì thầm bàn luận, còn đám người hôm qua theo Thành Vương ngăn cản Lâm Tam, lần lượt hùa vào đồng ý.
Trong đại điện có một âm thanh chắc nịch vang lên:
- Lời của Thành Vương lão thần không dám tán đồng. Theo lão thần được biết, việc Lâm Tam pháo bắn Ngọc Đức Tiên Phường là có nguyên nhân. Về tư, thê tử kết tóc của Lâm Tam bị thánh phường giam giữ, hắn tức giận cứu vợ, chính là hành động tình nghĩa, thiên hạ tán thưởng. Về công, Ngọc Đức Tiên Phường có đại tội khi quân, đem thánh tổ đề tự "
dữ phu tề" bẻ cong chiếu mệnh thành " dữ thiên tề", tuyên dương trăm năm, áp bức dân chúng, còn tự lập pháp quy, coi rẻ quốc pháp. Về công về tư, đều là việc xảy ra có nguyên nhân, xuất sư có danh, Lâm Tam trừng phạt, cũng không có chỗ nào không thỏa đáng, ngược lại, còn nên khen thưởng hắn kịp thời hành động, vì nước trừ nghiệt, mong hoàng thượng xem xét.
Người nói chuyện chính là thượng tướng quân Lý Thái, uy vọng của ông trong quân đội Đại Hoa cao vời, nghe ông lên tiếng biện hộ cho Lâm Tam, chúng thần phái ủng hộ Từ Vị và Lý Thái tức thì bước ra khỏi hàng tán đồng. Ngọc Đức Tiên Phường trong giới sĩ tử công danh sáng rọi, nhưng về phía dân nghèo lại không có bao nhiêu quan hệ, sĩ tử phái này phần lớn xuất thân nghèo khổ, nhiều năm khổ công học tập mới lấy được công danh, cùng với đám sĩ tử từ đường tắt thánh phường hoàn toàn bất đồng, nghe được Lâm Tam pháo bắn Ngọc Đức Tiên Phường cao cao tại thượng, trong lòng tức thì sảng khoái. Thêm nữa Lý Thái nắm binh quyền lại ra sức đề cao Lâm Tam, bước ra ủng hộ là đương nhiên.
Hai phái tranh luận không ngớt, nhưng sắc mặt hoàng đế bình tĩnh, đã không lên tiếng ủng hộ, lại chẳng nói lời phản đối. Một chấp sự nói vài câu bên tai hoàng thượng, lão hoàng đế lên tiếng:
- Thành Vương huynh và lão tướng quân không cần tranh cãi nữa, lúc này Lâm Tam ở ngoài điện, chúng ta liền nghe hắn nói như thế nào, rồi quyết định cũng không muộn.
Nghe nói Lâm Tam tới, Thành Vương tức thì thoáng qua vẻ âm hiểm, Lý Thái lại lớn tiếng kêu hay:
- Thánh thượng anh minh, chính nên như thế.
Lão hoàng đế phất tay, tiểu thái giám xướng lên:
- Lại bộ phó thị lang, Trung Dũng quân đại nguyên soái lên điện!
Từ Vị đi ở đằng trước, hành lễ với hoàng đế:
- Khải bẩm hoàng thượng, lão thần đưa Lâm tướng quân tới rồi.
- Vất vả cho Từ ái khanh rồi.
Hoàng đế gật đầu, nhìn Lâm Vãn Vinh bên cạnh ông ta, mỉm cười nói:
- Lâm khanh, đêm qua ngủ ngon không?
Cha vợ ông đã biết rồi còn hỏi, ta đêm qua làm con rể của ông, cùng Thanh Tuyền ân ân ái ái, có thể không ngủ ngon sao? Hắn cười ôm quyền:
- Bẩm hoàng thượng, tiểu dân ngủ rất ngon.
Hoàng đế sắc mặt biến đổi, hừ giận dữ nói:
- Ngươi dùng pháo bắn Ngọc Đức Tiên Phường được xưng tụng trăm năm nay, dẫn tới sĩ tử thiên hạ đòi giết đòi đánh, ngay cả Thành Vương huynh cũng chủ trương trừng trị nghiêm khắc ngươi, không ngờ ngươi còn ngủ ngon được? Ta thấy gan của ngươi, đã lớn tới trời rồi.
Chúng thần thấy hoàng đế sắc mặt nghiêm khắc, tất cả đều thầm kinh hãi, Lâm Tam vừa lên triều, thánh thượng liền hạ uy hắn, đây là ý gì? Chẳng lẽ thật sự muốn phạt hắn?
Ta là song kiên phò mã, sợ cái quái gì! Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc trả lời:
- Bẩm hoàng thượng, đúng là tiểu dân dùng pháo bắn Ngọc Đức Tiên Phường. Có điều, cái việc xưng tụng trăm năm kia, tiểu dân lại không dám tán đồng. Nếu nói có xưng tụng, đó cũng chỉ là mua danh chuộc tiếng, lừa đời trộm danh mà thôi.
- Lâm Tam to gan.
Thành Vương nổi giận nói:
- Tới kim điện còn dám bất kính với thánh phường! Thánh phường trải dài trăm năm, tiếng khen khắp Đại Hoa, dạy người vô số, chư vị lương đống của Đại Hoa trên kim điện, có gần một nửa xuất thân từ thánh phường, không ngờ ngươi dám nói mua danh chuộc tiếng, lừa đời trộm danh? Coi khinh người đọc thư thiên hạ như vậy, thánh thượng, thần đệ lớn gan, xin hoàng thượng hạ lệnh vả miệng Lâm Tam, để trừng trị ngôn tử bất kính của hắn.
Lão lão hoàng đế cũng hừ một tiếng, mặt hiện vẻ nghiêm khắc:
- Lâm Tam, ngươi nhanh chóng nói rõ ràng cho trẫm nghe, nếu không, trẫm liền theo lời Vương huynh, vả miệng tám mươi cái.
- Vương gia, ngài nói ta bất kính với thánh phường.
Lâm Vãn Vinh bước tới bên người Thành Vương, cười nói:
- Vậy tiểu đệ lớn gan hỏi một câu. Ngài kính hay không kính ta?
- To gan!
Tô Mộ Bạch phía sau Thành Vương tức giận quát:
- Vương gia là hoàng thân quốc thích, long chủ chi quốc, ngươi dám nói chuyện ngài như thế sao?
Lâm Vãn Vinh chỉ vào mũi hắn, tức giận nói:
- Im miệng! Ở trên kim điện, hoàng thượng cho phép ta nói chuyện, nhưng không cho phép ngươi phát ngôn, ngươi cướp lời như thế, ngay cả lễ quân thần cũng không để ý, là có dụng ý gì?
Từ Vị vuốt râu cười, Lâm tiểu huynh quả thực lợi hại, gần như chỉ một chiêu là trí mạng, trên kim điện không phải là ai ai cũng có thể lên tiếng, Tô Trạng Nguyện vượt lễ quần thân, đây là điều đại đại bất kính. Tô Mộ Bạch từ khi gặp Lâm Tam tới này, chưa từng vui vẻ, thấy sắc mặt hoàng thượng lạnh lùng im lặng, trong lòng hắn run sợ, không dám nói tiếp nữa.
- Vương gia, xin trả lời tiểu đệ, ngài kính hay không kính ta vậy?
Lâm Vãn Vinh cười nói. Hắn một câu quát Tô Mộ Bạch. Chúng nhân thấy hắn khí thế không tầm thường, còn ai dám ngịch lại mũi dùi hướng tới của hắn.
Thành Vương cười khinh thường đáp:
- Bổn vương là con cháu của thánh tổ, thân phận hiển hách, ta với ngươi không thân không thích, lại chưa từng cho ta lợi ích, ta kính ngươi làm gì?
- Vương gia nói rất hay.
Lâm Vãn Vinh nhún vai, tiêu sai nói:
- Ta với ngài không thân không thích, lại chưa từng mang đến cho ngài lợi ích, vậy ngài tự nhiên không cần kính ta. Cùng lý đó, vậy Ngọc Đức Tiên Phường đã không sinh không nuôi ta, lại không dạy không bảo ta, chưa từng cho ta một phần lợi ích nào, ta kính nó làm gì? Lâm Tam ta kính trời kính đất, kính song thân, kính hoàng thượng, kính phu tử. Nhưng thế nào cũng chẳng đến lượt thánh phường. Cho nên, Vương gia, ngài nếu cho rằng ta có tội bất kính với thánh phường, sợ là dùng sai chỗ rồi.
Miệng lưỡi thật lợi hại! Thành Vương cười lạnh nói:
- Trị ngươi bất kính, chính là bởi vì ngươi ăn nói buông thả, nói cái gì thánh phường lừa đời trộm danh, mua danh chuốc tiếng, điều này là chính tai chúng ta nghe thấy. Hoàng thượng chứng kiến, ngươi có thể phủ nhận được sao?
- Không sai, "
lừa đời trộm danh, mua danh chuộc tiếng"tám chữ này chính là do ta nói, tới bây giờ, ta vẫn phải nói thế.
Lâm Vãn Vinh cười lạnh đáp lời:
- Vương gia, ngài nói thánh phường trải dài trăm năm, tiếng khen khắp Đại Hoa, tiểu đệ lại lớn gan hỏi một câu, thanh danh này của Ngọc Đức Tiên Phường, là tự nó tranh được, hay là thánh tổ hoàng đế ban cho?
Thánh tổ hoàng đế lúc đầu đoạt lấy giang sơn, cùng "
Ngọc Đức Tiên Phường" cũng chỉ là lợi dụng lẫn nhau mà thôi, điểm này trong lòng Thành Vương biết, nhưng chuyện phủ nhận công tích của tổ tông vạn vạn lần không làm được, Thành Vương trầm tư chốc lát mới nói:
- Thánh phường năm xưa tuy có chút danh bạc, nhưng cũng không phồn hoa như ngày nay. Nếu không có tiên tổ ban khen, thánh phường cũng sẽ không có địa vị như vậy, danh dự này, phần lớn là tiên tổ ban cho.
- Vậy là xong rồi.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Đề từ của tiên tổ năm đó, tiểu đệ ngày hôm qua đã đưa vương gia xem qua rồi, vừa rồi Lý lão tướng quân cũng nhắc tới. Rõ ràng là "
dữ phu tề", nhưng lại bị bọn họ có dùng tâm khác bẻ cong chiếu mệnh thành " dữ thiên tề". Khác đi một chữ, sai cả ngàn dặm. Xin hỏi vương gia, ba chữ " dữ phu tề" này, rõ ràng là hiệu triệu bọn họ hướng tới vạn dân học tập, tranh thủ sớm ngày đạt tới tầm kiến thức của vạn dân. Ngọc Đức Tiên Phường vì sao có lời khen? Thánh tổ trên cao nhìn xuống, nếu nói có khen tặng, lão nhân gia ngài cũng đem vinh dự này ban cho dân chúng Đại Hoa vĩ đại, sao lại cho Ngọc Đức Tiên Phường? Đó gọi là không có da, lông bám vào đâu, vinh dự này của Ngọc Đức Tiên Phường căn bản không tồn tại, nói bọn chúng mua danh chuộc tiếng, lừa đời trộm danh, vương gia, ta nói như vậy sai sao?
- Ngươi, ngươi thế này là cưỡng từ giảo biện!
Thành Vương không kìm được tức giận:
- Thánh phường có được trăm năm tôn trọng, được người đọc sách thiên hạ kính ngưỡng, sao có thể sai?
- Vương gia.
Lâm Vãn Vinh cười lạnh nói:
- Được người đọc sách thiên hạ kính ngưỡng không thể sai, vậy chẳng lẽ là đề tự của thánh tổ hoàng đế sai sao? Phải để Ngọc Đức Tiên Phường gì đó ngang nhiên ở trên chúng nhân, dữ thiên đồng tề?
- Điều này, điều này…
Câu nói trước của Thành Vương ra khỏi miệng, liền biết đã bị động, đối chất với Lâm Tam này, chỉ cần có chút sơ hở, liền lập tức rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Lâm Vãn Vinh xoay người ôm quyền, cung kính nói:
- Hoàng thượng, hôm qua tiểu dân ở Ngọc Đức Tiên Phường lấy được chân tích của thánh tổ năm đó, đang muốn trình lên hoàng thượng!
- Tuyên chỉ, mau tuyên chỉ!
Hoàng đế vội vàng từ long tháp đứng dậy, dung nhan ngay ngắn, mũ áo chỉnh tề, dẫn chúng thần cung kính ra ngoài nghênh đón.
Đề tự của thái tổ sớm được hai tiểu thái giám trông giữ, xuyên qua ngọ môn, qua đường giữa, tới thẳng chính điện, lão hoàng đế cùng chúng thần nghênh đón, quỳ rạp xuống đất, thành kính dập đầu. Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười gian, đề tự của tổ tiên cha vợ thật đúng là hiệu dụng, tới đâu cũng trăm thử trăm linh.
Khấu bái xong, hoàng đế cung kính tiếp nhận chân tích của thánh tổ, trở lại kim điện quan sát tỉ mỉ một phen, lòng già kích động, than:
- Chân tích của thánh tổ, qua mấy trăm năm sau mới trở lại tay của tôn nhi bất hiếu ta, trong lòng trẫm thật hổ thẹn.
Từ Vị khải tấu:
- Chân tích của thánh tổ trở về, đây chính là điềm lành rất lớn, chỉ cần hoàng thượng giám định, liền có thể nhận ra thật giả.
Hoàng đế lại nhìn đề tự kia một cái, đột nhiên vỗ bàn, giận dữ nói:
- Há có lý này, há có lý này! Quả nhiên đúng là dữ phu tề ! Thái tổ thánh hiền, mấy trăm năm tước đã có huấn thị như thế, Ngọc Đức Tiên Phường không ngờ lại dám bẻ cong chiếu mệnh trăm năm, lừa gạ trẫm cùng người trong thiên hạ, mưu đồ chao đảo quốc thể Đại Hoa, dữ thiên bình tề. Việc này đúng là tội ác ngập trời, đáng chết vạn lần, người đâu…
Cao Bình vội vàng ôm quyền tiến lên. Chỉ nghe hoàng thượng giận dữ nói:
- Đem chân tích của thái tổ sao ra vạn phần, phát tới tay người đọc sách trong thiên hạ, để bọn chúng xem xem, Ngọc Đức Tiên Phường tự xưng dữ thiên tề lớn gan làm càn thế nào. Khi quân phạm thượng. Nếu ai dám vì Ngọc Đức Tiên Phường cầu tình, liền xử cùng tội, tuyệt không dung thứ.
Thánh thượng long nhan đại nộ, chúng nhân còn ai dám chạm vào vảy rồng của ông, trên điện người người im lặng, không dám lên tiếng. Người thông minh như Từ Vị, sớm đã nhìn thấy đây chính là màn kịch hoàng thượng cùng Lâm Tam diễn ra. Ngọc Đức Tiên Phường phạm vào đại kỵ, cho dù không có Lâm Tam, cũng có người khác ra tay diệt trừ bọn chúng. Chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi.
- Hoàng thượng.
Lâm Vãn Vinh trịnh trọng nói:
- Ngọc Đức Tiên Phường mặc dù tội ác vô cùng, nhưng những môn hạ đệ tử khác cũng chỉ là nhất thời bị dụ dỗ, nên mới không cẩn thận bị lừa gạt, tiểu dân kiến nghị, việc này phải trừng đại ác, nhưng đối với những đệ tử ăn năn, nên mở ra một đường, bỏ qua chuyện cũ, việc này biểu lộ tấm lòng khoan ái nhân tử của hoàng thượng, lại có thể thúc đẩy những sĩ tử bị lừa gạt gắng sức làm việc, vì Đại Hoa cống hiến khả năng.
Từ Vị và Lý Thái cùng đồng ý:
- Lão thần tán đồng cách làm của Lâm tiểu huynh. Đối đãi với môn hạ đệ tử của thánh phường, có thể rộng rãi đối xử, để biểu lộ sự nhân hậu của hoàng thượng.
Lâm Vãn Vinh lại đem phương cách mở diễn đàn, làm trường học, chấn hưng khoa học kỹ thuật, cải tổ Ngọc Đức Tiên phường nói một lần. Lão hoàng đế nghe xong, vung tay lên nói:
- Phê chuẩn ! Ban vạn lượng bạc, làm học đường, nhân tài trong thiên hạ, văn nhân mặc khách, thợ khéo yêu nghề, đều trong danh sách. Lâm Tam, ngươi liền nhận chức đại tế tửu của học đường, vì Đại Hoa ta dạy dỗ nhân tài, hưng thịnh giang sơn vạn năm.
Lâm Vãn Vinh toát mồ hôi, chẳng trách Thanh Tuyền bảo ta không cần lo lắng vần đề tiền bạc, với thân phận của nàng, tiền công tiền tư còn chẳng phải cuồn cuộn tới, cầm không hết, tiêu không cạn. Một câu nói này của hoàng đế, ta liền thành hiệu trưởng rồi, có cha vợ ra sức ủng hộ, học đường này thành thiên hạ đệ nhất, cũng chỉ đợi ngày thôi. Tới lúc đó môn sinh lão tử trải khắp thiên hạ, đi tới đâu ăn tới đó. Nghĩ trong chốc lát, hắn liền có chút âu lo, ta làm hiệu trưởng, nhưng trừ Động huyền tử tam thập lục tán thủ, thật đúng là không còn gì hay ho để dạy cả.
Thành Vương kinh hãi, Lâm Tam đã có Lý Thái ủng hộ, nếu lại làm học đường, mạng lưới nhân tài thiên hạ nằm trong tay, hắn quyền thế lớn, người nào có thể đối kháng với hắn, thế nên cũng bất chấp mọi thứ, nghiến răng, ưỡn người đi ra:
- Hoàng thượng , việc này vạn vạn lần không thể.
- Thành Vương huynh, việc này có gì không thể?
Hoàng đế thản nhiên nói:
- Chẳng lẽ Thành Vương huynh còn lên tiếng bất bình vì Ngọc Đức Tiên Phường tâm địa khó lường? Việc này có bút tích tiên tổ làm chứng.
Thành Vương vẫb kiên trì nói:
- Tên Lâm Tam này câu kết với Bạch Liên thánh mẫu, hắn xảo trá khó lường, nếu đem việc học đường giao vào tay hắn, sợ là vạn dân thiên hạ khó tín phục.
Lâm Vãn Vinh cười trộm, nếu nói xảo trá khó lường nhất, không phải lão hoàng đế không ai nhận được danh hiệu này đâu, ông ta trong lòng sáng như gương, việc của An tỷ tỷ, ông ta so với ngươi rõ hơn trăm lần.
- Thật có chuyện này ư?
Lão hoàng đế thản nhiên nói:
- Việc này thiên chân vạn xác, người nhà thần đệ tận mắt nhìn thấy. Ngoài ra, tân khoa trạng nguyên Tô Mộ Bạch đại nhân cũng có thấy.
Thành Vương hướng Tô Mộc Bạch đưa mắt ra dấu.
Tô Trạng Nguyên thấy Lâm Tam khóe miệng cười lạnh, trong lòng mơ hồ có chút cảm giác không ổn, nhưng lúc này tên đã trên cung, không thể không bắn, chỉ đành kiên trì tới cùng đứng ra nói:
- Bẩm hoàng thượng, việc này chính là vi thần thấy. Thần tự mắt thấy Lâm Tam cùng Bạch Liên thánh mẫu hẹn hò trong khách sạn…
Lời này vừa nói ra, tất cả điều kinh hãi, thân phận của Tô Mộ Bạch không phải là chuyện đùa, do hắn tự mình làm chứng, hai người thành thế nước lửa, mặc kệ việc này là thật hay giả, trong hai người họ ắt phải có một kẻ diệt vong.
Thấy Tô Mộ Bạch đứng ra, trong mắt lão hoàng đế thoáng qua một tia thất vọng nhưng nhanh chóng biến mất:
- Tô khanh, việc này quan hệ trọng đại, khanh phải nghĩ cho rõ rồi hãy nói.
Tô Mộ Bạch đã nói ra khỏi miệng, sao có thể thu hồi, tuy trong lòng sợ hãi, nhưng trên mặt làm ra vẻ kiên quyết:
- Vi thần tận mắt nhìn thấy, tuyệt không gian dối.
Hoàng đế khẽ than một tiếng, nói với Lâm Vãn Vinh:
- Lâm Tam, ngươi có gì để nói không?
Lâm Vãn Vinh gật đầu, đi tới bên cạnh Tô Mộ Bạch, cười nói:
- Trạng nguyên huynh, huynh nói chính mặt nhìn thấy ta và Bạch Liên thánh mẫu hẹn hò, tiểu đệ muốn hỏi một câu, dựa theo lý mà nói, huynh và Bạch Liên thánh mẫu chưa từng gặp mặt, làm sao nhận ra diện mạo Bạch Liên thánh mẫu?
Tô Mộ Bạch cắn răng, oán hận nói:
- Ta tử nhỏ khổ đọc văn thư, đối với những kẻ loạn thần tắc tử họa quốc ương dân thống hận sâu sắc, từ khi mười tuổi nhìn thấy bức họa Bạch Liên thánh mẫu, hạ quyết tâm ra sức vì nước, tiêu diệt họa Bạch Liên, cho nên nhận ra ả.
- Nguyên lai là thông qua bức tranh nhận ra.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Trạng nguyên huynh từ thủa nhỏ đã có chí hướng cao lớn như thế, tiểu đệ bội phục vô cùng. Tiểu đệ cũng thống hận Bạch Liên thánh mẫu giống huynh, có thể đem bức tranh kia cho ta xem được không?
- Đương nhiên có thể.
Tô Mộ Bạch sớm có chuẩn bị, vung tay lên, đã có người đưa lên một bức tranh, cuộn tranh kiểu cũ, đã có chút năm tháng. Mở bức họa ra, một nữ tử quyến rũ xuất hiện trên giấy, dung nhan tuyệt lệ, thân hình đầy đặn, mặt mang vẻ cười thần bí, quả thật là chân dung An tỷ tỷ.
Hồ mị tử nàng, nhớ nàng chết mất thôi, Lâm Vãn Vinh trong lòng nóng lên, hồ ly tinh này phảng phất như sống động đứng ở trước mặt mình, ngón tay nhỏ tinh tế ngoắc hắn, cười phóng đãng:
- Tiểu đệ đệ, lâu rồi không gặp đó.
- Lâm tiểu huynh, Lâm tiểu huynh.
Thấy Lâm Vãn Vinh ngây ra, Từ Vị vội vàng khẽ đẩy hắn, Lâm Vãn Vinh a lên một tiếng, tựa như trong trầm tư tỉnh lại, vội cầm cuốn tranh, cẩn thận quan sát đánh giá. Chỉ thấy cuộn tranh vô cùng cũ kỹ, lụa thô lại dày, bút mực khô cạn, niên đại tựa hồ rất lâu rồi.
Lâm Vãn Vinh cầm cuộn tranh kia xem xét từ trên xuống dưới một phen, đột nhiên mở miệng hỏi:
- Trạng nguyên huynh, đây chính là bức tranh khi huynh xem khi mười tuổi sao?
Hai người đều trong lòng rõ ràng, Tô Mộ Bạch chỉ hừ đáp trả:
- Chính là như thế, sao, chẳng lẽ ngươi hoài nghi nó là giả hay sao?
Lâm Vãn Vinh đưa cuộn tranh cho Từ Vị, cười nói:
- Từ tiên sinh, luận về công phu thi họa, không ai có thể hơn được ngài, mời ngài xem bức tranh này.
Từ Vị hướng tới hoàng đế ôm quyền xin ý chỉ, lão hoàng đế gật đầu nói:
- Cho phép ! Việc này quan hệ trọng đại, Từ ái khanh, khanh cần phải giám định rõ ràng.
- Lão thần nhất định không phụ sứ mạng.
Từ Vị khom người, nhận lấy cuộn tranh, liền cần thận đánh giá. Đây chính là một trường đánh cuộc, thắng thua thành bại toàn gửi gắm lên người Từ Vị.
Từ Vị giám định nửa ngày, nụ cười trên mặt càng ngày càng đậm, Lâm Vãn Vinh cả người thoải mái, nhìn Tô Mộ Bạch cười hắc hắc không ngừng. Tô Trạng nguyên trong lòng có quỷ, mồ hôi lạnh trên trán chảy xuống ròng ròng, nếu chẳng phải Thành Vương ngôn từ nghiêm khắc, sợ rằng hắn sớm đã xụi xuống rồi.
- Tô Trạng nguyên, đây thật sự là bức tranh khi ngươi mười tuổi nhìn thấy sao?
Ánh mắt của Từ Vị quét nhìn về phía Tô Mộ Bạch lạnh lùng hỏi:
Tô Mộ Bạch người ướt đẫm mồ hôi lạnh, kiên trì thừa nhận:
- Đích thực là vãn sinh mười năm trước nhìn thấy.
- Nói như thế, bức tranh này tự nhiên ít nhất có mười năm tuổi rồi, có phải thế không?
Nụ cười trên mặt Từ Vị ngày càng nhiều, chậm rãi hỏi:
- Vâng, vâng …
Tô Mộ Bạch lắp bắp:
Lâm Vãn Vinh và Từ Vị nhìn nhau, cùng quát lên:
- Ngươi nói dối, bức tranh này tuyệt không quá một năm.
(1) Kinh là sông Kinh nước đục, sông Vị nước trong. Ý câu này là phân biệt rõ ràng phải trái trắng đen.

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #368


Báo Lỗi Truyện
Chương 368/636