Chương 357: Đào Hoa Vũ


Dịch: kenlida
Biên dịch: Phong Lưu Tiên Tử
Biên tập: vandai79
- Ngươi... Ngươi chính là Lâm Tam?
Liễu Sĩ Nguyên mặt trắng như tờ giấy, vội thối lui mấy bước, đưa mắt cẩn thận dò xét, chăm chăm nhìn Lâm Vãn Vinh rồi kêu lên:
- Đại đấu vua câu đối bảy tỉnh, đoạt khôi (về nhất) Kim Lăng tái thi hội, diệt phỉ bắt cướp tại Sơn Đông, trong kinh giận hạ quốc sư Đột Quyết Lộc Đông Tán, Ngư Dược Long Môn Lâm Tam trên Vi Sơn hồ (1), thật đúng là ngươi?
Đối với những sự tích về Lâm Tam, Liễu Sĩ Nguyên vô cùng quen thuộc, hiển nhiên là đã nghe qua thanh danh của hắn.
- Chính là tại hạ.
Lâm Vãn Vinh híp mắt cười nói:
- Chỉ là hư danh mà thôi, Ngưu Thỉ (2) huynh chê cười rồi.
Liễu Sĩ Nguyên liếc mắt nhìn Tiêu Thanh Tuyền, đột nhiên gật đầu nói:
- Tốt, rất tốt, đại danh Lâm huynh như sấm bên tai, nổi tiếng thiên hạ, Liễu mỗ ngưỡng mộ đã lâu. Hôm nay được thấy, quả nhiên danh bất hư truyền, ngay cả Tiêu sư muội cũng nhẫn nhục chờ đợi. Tại hạ bất tài, muốn nhân dịp thiên cổ khó gặp này lãnh giáo Lâm huynh một phen.
- Lãnh giáo?
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Ngưu Thỉ huynh, huynh bảo ta lãnh giáo cái gì? Nếu nói đến thi, luận, từ thì xin miễn, ta nhiều năm nay không động đến. Nếu huynh thật tâm thì trên đường hãy mua một quyển Lâm Tam văn tập được in ấn rất tinh xảo, không đáng bao nhiêu tiền mà doanh liên (câu đối), thi, từ, truyện cười, không thiếu thứ gì, vật siêu sở chỉ (3), mua mười tặng một a.
Liễu Sĩ Nguyên ngạo nghễ nói:
- Thế gian này, kẻ mua danh câu tiếng nhiều như cá trên sông, cuốn thi từ kia cũng không phải không có khả năng do nhờ người hư cấu. Lâm huynh đã có đại tài, chỉ giáo một hai phen có gì mà không được. Lẽ nào vị hôn phu do đích thân Tiêu sư muội lựa chọn lại không bằng loại tiểu nhân rụt đầu rụt đuôi, khiến cho kẻ khác chê cười.
Tiêu Thanh Tuyền biến sắc, tay áo khẽ phất, lạnh lùng đáp:
- Liễu Sư huynh, danh tiếng lang quân của muội là được thế nhân tặng cho, khen trí tuệ và dũng khí của chàng. Thực lực của chàng thiên hạ đều biết, không phải là huynh một mực cố ý phỉ báng như vậy được. Tình cảm của huynh dành cho muội, Thanh Tuyền cảm kích trong lòng, nhưng nếu huynh nhục mạ Lâm lang như vậy, ta không thể tha cho huynh được.
Với dung nhan diễm lệ, khí chất ung dung, Tiêu Thanh Tuyền ở trong Thánh phường chính là một tiên tử. Thấy tiên tử tức giận, trái tim của Liễu Sĩ Nguyên như bị vạn kim châm, đang muốn nói gì đó thì bên kia Từ Chỉ Tình hừ nhẹ một tiếng, nói:
- Liễu công tử, vốn dĩ công tử cùng Tiêu tiểu thư nói chuyện, Chỉ Tình không nên xen vào. Chỉ là thấy công tử kinh thị Lâm Tam như vậy, thực tự mang nhục vào mình. Thanh danh của Lâm Tam trong khắp thiên hạ được chúng nhân khẩu truyền, ai ai cũng biết, ấy là lời thực việc thực, sớm đã đăng thành sách và truyền tụng hết thảy mọi nơi. Đấy là do chính hắn vất vả mới đoạt được, không phải vì một câu của công tử là có thể chối bỏ, nói là tìm người hư cấu. Nếu có bản lĩnh thì công tử cũng nên thử làm như hắn xem sao! Đừng nói người khác, ta và phụ thân đối với hắn đều tâm phục khẩu phục. Nói thêm một câu khó nghe, với thanh danh của hắn, muốn khiêu chiến, dựa vào Liễu Công tử ngươi thì e còn chưa đủ tư cách.
Từ Chỉ Tình sắc mặt lạnh như băng, hôm nay đang lúc đau khổ chưa có chỗ phát tiết, lại thấy họ Liễu muốn khiêu chiến Lâm Tam, lửa giận trong lòng nhất thời phát ra, khó có thể thu hồi, một hơi nói cho thoả thích khiến cho Liễu Sĩ Nguyên sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, nói không lên lời. Theo như Từ Tiểu Thư nói, so với thanh danh của Lâm Tam, Liễu Sĩ Nguyên hắn muốn một mình khiêu khích, còn kém quá xa.
- Tấm lòng che chở của tỷ tỷ với Lâm lang, Thanh Tuyền vô cùng cảm kích.
Tiêu Thanh Tuyền giữ chặt tay Từ Tiểu Thư, mỉm cười, cảm kích nói.
Từ Chỉ Tình sắc mặt nóng lên, vội cúi đầu, nhỏ giọng nói:
- Ta chỉ là không quen nhìn người khác vênh mặt hất hàm, không phải là vì Lâm Tam mà biện hộ, Tiêu tiểu thư, ngàn vạn lần chớ nên hiểu lầm.
Tiêu Thanh Tuyền liếc mắt ngắm hắn, lắc đầu cười khẽ, giữ chặt tay Lâm Vãn Vinh sẵng giọng:
- Ngốc tử chàng, có thể làm bằng hữu với tỷ tỷ, cũng không biết là phúc tu mấy kiếp.
- Ta với Từ Tiểu thư luôn luôn không hề có khách khí.
Lâm Vãn Vinh gật đầu cười nói, bộ dạng cực kỳ thành thực. Từ Chỉ Tình trong lòng than nhỏ, trước mặt Tiêu Tiểu thư hắn cam lòng làm ngốc tử, trước mặt người khác thì lại như con sói xám giơ nanh múa vuốt.
Bên kia Liễu Sĩ Nguyên thấy một nam hai nữ nói chuyện, dáng vẻ vô cùng thân mật, hắn thì một mình đơn lẻ, trong lòng vô cùng chua xót, lớn tiếng nói:
- Sư muội, đó là người mà muội sẽ lấy, hôm nay ngu huynh cũng muốn nói cho hết lời. Sĩ Nguyên hơn mười năm trước gặp muội, trong lòng sớm đã khắc cốt ghi tâm, luôn nhớ tới muội. Ta khổ công học hành, đoạt danh đệ nhất Văn Tông đều là muốn muội một tiếng hưởng ứng, mỗi ngày đều đứng bên ngoài cửa vườn chỉ mong nhìn muội một lát, trong Thánh phường này, ngay cả hoả phu cũng biết tình ý của ta với muội. Chỉ là sư muội một lòng tu đạo, lại là người mà tự tay viện chủ chọn lựa, đối với bất cứ ai cũng không hề có ý tư sắc, ngu huynh sợ chọc giận muội mới đem tâm tư chôn xuống đáy lòng. Vốn nghĩ là ngày trước đa sự, định đem tâm nguyện nhiều năm kết thúc. Không ngờ sư muội lại sớm đã bí mật hứa hôn.
Liếu Sĩ Nguyên nước mắt vòng quanh, vẻ mặt kích động, lớn tiếng nói:
- Ta sống không thể luyến ái, chết đi cũng hoá cô hồn, luôn quẩn quanh bên cạnh sư muội. Sư muội, ta đi đây.
Liễu Sĩ Nguyên nói, khóe mắt nứt ra, đột nhiên như một mãnh hổ lao đầu vào thân cây đại thụ bên cạnh, thật sự là muốn chết.
Lâm Vãn Vinh nghe được, sớm đã không kiên nhẫn, nhắm đá một cước vào mông khiến thân mình Liễu Sĩ Nguyên lệch đi vài phần, lao qua thân đại thụ rồi ngã lăn quay trên mặt đất.
Tiêu Thanh Tuyền không nghĩ đến Liễu Sĩ Nguyên lại cương liệt như thế, bất đắc dĩ nhướng mày cười khổ, nói:
- Lâm lang, chàng cứu mạng hắn như vậy, hắn tuyệt sẽ chẳng nhớ điểm tốt của chàng đâu.
Lâm Vãn Vinh hi hi cười nói:
- Ta nào có công phu cứu tính mạng hắn, mới vừa rồi vốn là muốn giúp hắn một tay, chưa từng nghĩ rằng một cước đá trượt này lại thành ra cứu hắn, thật là khó chịu vô cùng, xem ra từ nay về sau phải luyện tập thêm võ nghệ rồi.
- Ngươi không cần học thêm võ nghệ đâu!
Từ Chỉ Tình hừ giọng, xen vào nói:
- Bây giờ đã hay khi dễ người khác rồi, nếu học thêm võ công, còn không trở thành bá vương được sao?
Tiêu Thanh Tuyền cười nói:
- Tỷ tỷ yên tâm, có muội ở đây hắn không dám đối với tỷ tỷ như thế đâu.
Từ Chỉ Tình trong lòng nhảy dựng, vội vàng nói:
- Tiêu tiểu thư, người xem vị sư huynh này phải xử trí như thế nào? Bậc nam tử này có vẻ bề ngoài không tốt mà tâm nhãn lại nhỏ hẹp, có thể dẫn đến cực đoan, thật đúng khó mà giáo hoá.
Thấy Tiêu Thanh Tuyền liếc mắt nhìn mình, Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Cũng được, cũng được, ác nhân cứ để ta làm đi!
Hắn liền cầm lấy bảo kiếm bên mình Tiêu Thanh Tuyền chậm rãi đi đến bên Liễu Sĩ Nguyên.
Từ Chỉ Tình cả kinh, nghi hoặc nói:
- Hắn muốn làm gì?
Tiêu Thanh Tuyền cười tự nhiên, ôn nhu nói:
- Hắn muốn làm cái gì, cứ để mặc hắn làm đi, nếu là chịu trói buộc khắp nơi, hắn càng không phải Lâm lang.
Chỉ một câu nói, liền khiến cho Từ Chỉ Tình trong lòng ảm đạm hổ thẹn, trên thế giới này, người biết Lâm Tam sâu nhất, hiểu Lâm Tam nhất chính là vị tiên tử Tiêu tiểu thư này.
Lâm Vãn Vinh từng bước chậm rãi bước đến bên Liễu Sĩ Nguyên, ngối xổm xuống cạnh hắn, cười hì hì hỏi:
- Anh tài huynh, huynh làm sao vậy?
Liễu Sĩ Nguyên nổi giận gầm lên một tiếng:
- Không cần ngươi lo, bảo "ta đi tìm chết".
- Chết hả, rất dễ dàng.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Anh tài huynh, ngươi xem đây là cái gì?
Liễu Sĩ Nguyên ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy diện mục Lâm Vãn Vinh dữ tợn, tay cầm trường kiếm. Roẹt một tiếng, kiếm rời vỏ, một đạo kiếm phong lạnh lùng bổ thẳng vào trán mình.
- Hả!
Liễu Sĩ Nguyên kêu lên một tiếng thảm thiết thê lương, vô thức lách mình né tránh, lộn mấy vòng quay cuồng trên mặt đất, người dính đầy bùn, cỏ, nhìn Lâm Vãn Vinh tức giận nói:
- Ngươi, ngươi!
- Ta? Ta cái gì?
Lâm Vãn Vinh lông mày dựng một, rầm một tiếng đâm trường kiếm trong tay vào thân cây đại thụ, lớn tiếng nói:
- Ngươi không phải thích chết sao? Vậy thì tới đi, dùng đầu lao vào thân cây, máu me be bét, sao mà hoành tráng kích thích quá, từ xưa nhân sĩ đều thích chọn loại hình này, anh tài huynh cũng không ngoại lệ a.
Thấy Lâm Vãn Vinh nhe răng cười thoả mãn, Liễu Sĩ Nguyên bất giác lui lại hai bước, cắn chặt giăng, đang muốn lao đến thân cây thì đã thấy Lâm Tam roẹt một tiếng rút bảo kiếm ra, "hắc hắc" cười lên hai tiếng rồi lại lao đến thân cây, mũi đao lướt đến đâm người như không mở mắt. Tim hắn đập thình thịch, toàn thân khiếp đảm.
- Đâm hả?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười đi về phía Liễu Sĩ Nguyên với vẻ thân tình hoà ái, rồi dốc sức lao đến bên hắn, âm thanh đột nhiên cao lên tám độ:
- Đâm a, con mẹ nó đâm thật a.
Liễu Sĩ Nguyên bị một lời bùng nổ của hắn, sợ tới mức "hả" lên một tiếng, lui lại mấy bước, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy:
- Ngươi, ngươi...
---------------------
Chú thích:
1. Ngư Dược Long Môn = Cá vượt long môn. Mình vẫn để nguyên là Ngư Dược Long Môn Lâm Tam vì đây là danh hiệu của Lâm Tam khi thả cá vớt bạc tại Vi Sơn hồ.
2. Cứt trâu, "ngưu thỉ" đọc đồng âm với "liễu sĩ" – Lâm Tam có vẻ chuyên chơi trò này
3. Dường như sai chính tả tiếng Trung, lẽ ra phải là: Vật siêu sở trị (物超所值) - vật chất có giá trị vượt qua giá trị bản thân của nó – Ai có kiến giải hay hơn xin chỉ giáo – vandai79
----------------------
Lâm Vãn Vinh khinh thường liếc hắn một cái, lớn tiếng cười nói:
- Liễu sư huynh, Từ tiểu thư nói cũng đúng, ta và ngươi căn bản không phải là người cùng cấp bậc. Thanh Tuyền xinh đẹp ôn nhu tựa tiên tử, làm sao ta có thể lấy được nàng làm vợ? Ngươi chỉ biết nghe qua những lời đồn đại, hãy dùng cái đầu nghĩ lại xem, ta sở dĩ có thể đứng đây, không phải là vì học vấn của ta phong phú cỡ nào, uyên bác cỡ nào, ta chỉ dựa vào một mình bản thân ta. Trên cái thế giới này ta được sinh ra từ khe đá (4). Ta cái gì cũng không có, cái gì cũng không sợ, Thái Sơn đổ xuống cũng không đè chết nổi ta, bùn lầy trên núi cũng không quét nổi ta, vạn pháo nổ ầm ầm cũng không xuyên qua nổi ta, tất cả những chuyện ta đã trải qua, ngươi có sống đến mười kiếp cũng không tưởng tượng ra nổi. Ta có thể thua tới hi lý hoa lạp (5), thất bại thảm hại, nhưng ta sẽ không chết. Con mẹ nó ta đúng là một loại bùn, mặc cho ai nhào nặn rày vò, dẫm trên người ta vài cước, khiến ta nằm bẹp trên mặt đất, đứng lên ta chỉ là một cây tiêu thương, đỉnh thiên lập địa, vĩnh bất ngôn khí (6). Tiểu kiên cường ta đây sợ ai? Ngươi muốn so sánh với ta, về nhà học thêm hai trăm năm nữa đi.
Từ Chỉ Tình nghe được ngây người, cùng ở chung với Lâm Tam bấy lâu, cả ngày chỉ thấy hắn hi hi ha ha, từ sau lần đi Sơn Đông giải quyết đại sự, không thấy hắn đứng đắn như thế. Hôm nay hết lần này đến lần khác nói ra những lời khẳng khái hiên ngang, giống như đúc kết sau hơn hai mươi năm làm người của hắn, không biết sao đột nhiên trong lòng Từ Chỉ Tình tràn đầy thương đau, lẩm bẩn nói:
- Những lời hắn nói đều là thật sao?
Tiêu Thanh Tuyền lau nhẹ khoé mắt, nhỏ giọng thở dài:
- Lâm lang có khổ trong lòng, chỉ là chưa từng nói ra mà thôi.
Từ Chỉ Tình hừ một tiếng, tức giận nói:
- Tiêu tiểu thư, cứ cho là hắn nói thật, nhưng hắn tự ví mình sinh ra từ khe đá, điều này không làm cho muội tức giận sao?
Tiêu Thanh Tuyền mỉm cười lạnh nhạt nói:
- Muội biết tính chàng, việc nhỏ thì lời không thật, đại sự lại không nói sai, chàng là phu quân của muội, chàng đã nói thì muội nhất định sẽ tin.
Từ Chỉ Tình nghe được mà ngây người, rõ ràng là Tiêu tiểu thư có thể khắc chế Lâm Tam, sao bây giờ nghe ra lại thành Lâm Tam chế ngự Tiêu tiểu thư được?
Thấy vẻ sững sờ của Từ Chỉ Tình, Tiêu Thanh Tuyền kéo tay nàng ta, giọng nói mang phần xin lỗi:
- Tỷ tỷ, những ngày muội và Lâm lang xa cách, không có ai ở bên, đều là nhờ tỷ tỷ chiếu cố chàng, phu quân của muội vô pháp vô thiên, đại ác tuy không làm nhưng chuyện nhỏ lại không ngừng phá bĩnh, tỷ tỷ nhất định là vất vả với chàng rồi. Tỷ yên tâm, nếu lần này phu thê muội còn giữ được tính mạng, muội nhất định quản thúc chàng cho tốt, không để cho chàng làm ác nữa.
Ngươi thật là hiểu rõ vị hôn phu của ngươi, Từ Chỉ Tình cười khổ, chẳng biết đáp lại như thế nào, chỉ đành im lặng không nói.
Thấy Lâm Tam vẻ mặt dữ tợn, thần khí trong mắt như bi như hỷ, còn Tiêu sư muội thì đang ngơ ngác nhìn Lâm Tam với ánh mắt lộ vẻ yêu thương nồng đậm, say đắm. Trái tim của Liễu Sĩ Nguyên tựa đống tro tàn, bỗng oa lên một tiếng, nằm sấp trên mặt đất khóc bi thống.
- Đã xong, thu công!
Lâm Vãn Vinh cầm trường kiếm cắm phập lên bàn, nhìn Thanh Tuyền và Từ tiểu thư cười nói:
- Cái này! Anh tài huynh chắc không tiếp tục đòi chết nữa. Ôi, cứu một mạng người bằng xây bảy tầng phù đồ. Cứu thêm hai người nữa ta có thể đi làm bồ tát được rồi.
- Đây là cứu hắn sao? Ta xem ngươi còn thống khoái hơn cả giết hắn.
Từ tiểu thư khẽ cười nói:
- Đau buồn còn khổ hơn là chết, ngươi đả kích như thế, vị Liễu công tử này còn sống chỉ sợ cũng là cái xác không hồn. Tiêu tiểu thư, tướng công của nàng giết người vô hình, thật sự là rất lợi hại.
Tiêu Thanh Tuyền cười khổ lắc đầu không trả lời, Từ Chỉ Tình lơ đãng dò xét Lâm Tam, trong mắt hơi ướt, cúi đầu khẽ thở dài:
- Đa tình thường khổ vì tình, trên đời này đáng thương nhất chính là kẻ đa tình rồi. Vị Liễu Sư huynh này cũng thật là đáng thương.
- Tỷ tỷ chớ cảm thán!
Tiêu Thanh Tuyền thản nhiên nói:
- Tính tình của muội hồi nhỏ cũng như vậy, nam nhân xuất sắc, muội chẳng thèm liếc mắt. Liễu Sư huynh có lẽ rất có tình ý với muội, nhưng điều này không có nghĩa là muội sẽ giả như thân thiết với huynh ấy. Chẳng phải Thanh Tuyền tuyệt tình, chỉ là không thấy phải có nghĩa vụ, tiếc là huynh ấy liên tục hiểu lầm, lại thành ra không hay.
- Đúng thế, khoái đao trảm loạn ma, như vậy mới không lo mà kê cao gối.
Lâm Vãn Vinh ôm chặt vòng eo Thanh Tuyền, tán thành nói thật to.
- Chớ có đắc ý.
Tiêu Thanh Tuyền lườm hắn một cái:
- Nếu nói khoái đao trảm loạn ma thì chàng là một ví dụ đầu tiên, ngây ngô mập mờ, không biết đã trêu chọc bao nhiêu nữ tử, trên đời này sao lại có đao cùn như chàng.
Tự biết việc này không thể gạt được Thanh Tuyền, Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ buông tay, giọng ngọt ngào xiểm nịnh:
- Mị lực quá lớn, ta cũng không có cách nào khác. Kỳ thật ta cũng đã rất thật thà, trước giờ chưa hề trêu chọc Từ tiểu thư, điểm này Từ tiểu thư có thể làm chứng.
Tiêu Thanh Tuyền cười nói:
- Lại dám nói Từ tỷ tỷ làm chứng, làm khó tỷ rồi. Nếu thiếp có thể hạ sơn, thiếp sẽ thay chàng chặt đứt mấy cái phiền não này, để chàng khỏi phiền lòng.
- Cái đó tự nhiên, cái đó tự nhiên.
Đại lão bà trở về, Trường Kim muội muội, chúng ta đã chơi đùa xong. Từ tiểu thư, nàng cũng đừng si tâm vọng tưởng nữa. Lâm Vãn Vinh tim như cuộn máu, trên mặt hiện một nụ cười vô cùng sáng lạn.
Liễu Sĩ Nguyên khóc cả nửa ngày, lúc ngừng lại thì cũng vô tri vô giác, hai mắt thất thần, giống như người bị quỷ lấy đi hồn phách. Hắn đưa mắt mông lung nhìn ba người rồi xoay mình rời đi. Lâm Vãn Vinh cả kinh nói:
- Núi này cao như thế, anh tài huynh có khi nào bị rơi xuống không? Ta nói trước, việc này không liên quan gì đến ta. Từ tiểu thư, nàng phải làm chứng cho ta.
Tiêu Thanh Tuyền lắc đầu cười, thần sắc mang theo chút ảm đạm:
- Chớ hồ đồ, Liễu sư huynh vừa đi thì sợ rằng cả Thánh phường đã biết việc của ta và chàng. Lâm lang, chàng nắm chặt tay thiếp. Ôi, bảo chàng nắm tay, chứ không bảo chàng ôm thiếp.
Bị lão bà hờn dỗi một tiếng, Lâm Vãn Vinh cảm thấy xương cốt như mềm đi, buông tay khỏi thắt lưng của nàng, ưỡn ngực, nghiêm mặt nói:
- Vừa rồi lỗ tai ta không mở, nghe chẳng được rõ ràng nên nhất thời hiểu lầm.
Lý do như vậy cũng chỉ có Lâm đại nhân nghĩ ra mà thôi, Thanh Tuyền bị hắn hồ đồ mà trong lòng ấm áp, nắm chặt tay hắn, ấm áp ôn nhu nói:
- Thiếp vì lời hứa, nay xuất giá thì cũng nên giao phó cho chàng, sống hay chết đã không còn để tâm đến, chỉ cầu vĩnh viễn được bên cạnh chàng. Đã làm thì phải có dũng khí gánh chịu, đào viên này tuy tốt nhưng cũng không phải là nơi chúng ta ở lâu. Thanh Tuyền dù sai nhưng chúng ta cũng không phải e dè người khác, chúng ta quang minh chính đại đi ra.
Lâm Vãn Vinh kéo tay, để nàng đứng sau như muốn bảo vệ nàng, cười nói:
- Đó là đương nhiên, ta đưa lão bà về nhà, sao phải lén lén lút lút chứ?
Trong lúc Tiêu Thanh Tuyền đi lại, lộ ra bụng lớn một chút, Từ Chỉ Tình tinh thông y lý, kinh ngạc kêu lên:
- Tiêu tiểu thư, muội hoài thai?
Tiêu Thanh Tuyền gật đầu cười, vuốt ve bụng, trên mặt rạng ngời vẻ thương con của một người mẹ ôn nhu, thánh khiết:
- Đứa con này của muội, là do muội và chàng tạo thành.
Khó trách Lâm Tam đắc ý như thế, thì ra là song hỷ lâm môn, môi Từ Chỉ Tình ngập ngừng vài câu, điềm nhiên nói:
- Tiêu tiểu thư, chúc mừng!
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Cùng vui, cùng vui, Từ tiểu thư, nhớ đến uống nước đường, còn có cả trứng gà đỏ nữa.
Tiêu Thanh Tuyền đỏ ửng cả mặt, đánh hắn một cái, lại vừa kéo chặt tay hắn rồi cười quyến rũ, ôn nhu nói:
- Lâm lang, thiếp đẹp không?
Tiêu Thanh Tuyền mi tựa nước mùa xuân, mặt như thoa phấn, dung nhan có một không hai trong thiên hạ, một thân cung trang lãnh đạm càng tăng thêm vẻ đẹp quý phái của nàng, nổi trội bất quần. Lâm Vãn Vinh nhìn đến ngây ngốc, lẩm bẩm nói:
- Đẹp đến sủi bọt.
Thanh Tuyền ngượng ngùng cười, dùng sức múa trường kiếm trong tay, trong vườn tràn ngập hoa đào, theo gió loạn bay, cánh hoa tung lên tựa như cảnh đào hoa vũ (mưa hoa đào) rơi khắp mọi nơi, nhằm hướng hai người mà bay tới.
- Oa, mưa rồi, là mưa hoa đào.
Lâm Vãn Vinh kéo tay nàng, lớn tiếng cười nói.
Thanh Tuyền vẫn nắm chặt tay hắn, trường kiếm vung lên, những cánh hoa bay trong không trung nhẹ nhạng hạ xuống hình thành một thông đạo hướng ra phía cửa. Sau đó nàng khẽ quát một tiếng, trường kiếm bay khỏi tay lao thẳng vào thân cây, chuôi kiếm mạnh mẽ rung lên.
Từ Chỉ Tình ngây người, vị Tiêu tiểu thư này quả nhiên là một tiên nhân.
- Kiếm này là do Thánh phường ban tặng, không thể mang đi, cũng không thể dùng kiếm với các huynh đệ tỷ muội.
Tiêu Thanh Toàn ôn nhu cười, quay sang Từ Chỉ Tình nói:
- Từ tỷ tỷ, tỷ đến đây.
Từ Chỉ Tình đi đến bên nàng, Tiêu Thanh Tuyền một tay nắm tay nàng ta, tay kia nắm chặt tay Lâm Vãn Vinh, trên mặt hiện lên một nụ cười ngọt ngào, kiên định nói:
- Lâm lang, chàng dẫn chúng ta ra.
----------------
Chú thích:
4. Các bạn cứ hình dung là sinh ra giống như Tôn Ngộ Không
5. (稀里哗啦) Một từ tượng thanh chỉ tiếng khóc, ý nói thất bại nhục nhã
6. Đội trời đạp đất, đã nói là làm

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #357


Báo Lỗi Truyện
Chương 357/636