Chương 350: Cường Quyền một vạn năm


Dịch: Ba_Van
Biên dịch: sinichia1
Biên tập: Ngọc Vi
- Các khanh bình thân.
Lão Hoàng đế khàn khàn phán ngắn gọn, khẽ cất tay ra hiệu. Toàn triều văn võ bá quan đồng thanh đáp tạ, cung kính đứng lên. Lâm Vãn Vinh quan sát cẩn thận nữ nhân sau rèm, chỉ thấy nàng ta lẳng lặng ngồi tại chỗ, không nói, không cười, thân hình vô cùng tuyệt mỹ.
Hoàng đế đưa mắt nhìn quanh, khẽ gật đầu:
- Hôm nay ngự triều, trẫm có vài việc triều chính trọng đại cần bàn bạc với các khanh. Vì sự việc có liên quan đến sự hưng vong của Đại Hoa ta, trẫm đặc biệt chấp thuận cho tiểu thư Từ Chỉ Tình mang kim tiên thượng triều. Tuy Từ Chỉ Tình là phận nữ lưu, nhưng đã vài lần ra tiền tuyến phương bắc cùng người Hồ giao chiến, thật là nữ trung hào kiệt. Trẫm đặc biệt cho phép nàng đứng ở phòng nhỏ bên cạnh đại điện để cùng bàn luận chánh sự, các khanh có dị nghị gì không?
Nghe có nữ nhân vào triều nghị sự, tuy rằng không hợp quy củ, nhưng lại là đề nghị của Hoàng đế, huống chi nữ nhân này đã có công trạng, thành tích, có lai lịch, mà chỉ đứng ở phòng nhỏ bên cạnh Văn Hoa điện tham gia bàn luận nên mọi người lập tức đồng tình, ca tụng ngô hoàng thánh minh.
Cao Bình xướng to:
- Tuyên Từ Chỉ Tình vào phòng kế bên đại điện để bàn việc nước!
- Đa tạ long ân Hoàng thượng!
Từ ngoài điện vang lên một giọng nữ trong trẻo, Lâm Vãn Vinh nhận ra chính là tiếng của Từ Chỉ Tình. Tuy Từ tiểu thư bụng đầy thực học, so ra giỏi gấp trăm lần nhiều kẻ ở đây nhưng lại không đủ tư cách tiến vào đại điện, thật là kỳ thị nam nữ. Tuy Lâm Vãn Vinh rất nắm vững phong tục thời đại này, trong lòng hắn cũng hơi bất bình hộ nàng. Hắn lại nhìn đến nữ nhân ngồi sau rèm, cô gái này được biệt đãi hơn Từ Chỉ Tình rất nhiều, không biết thân phận như thế nào?
- Từ ái khanh! Hôm nay có bao nhiêu sự việc trọng yếu cần phải nghị sự?
Lão hoàng đế cất tiếng hỏi.
Từ Vị đứng ở đầu dãy quan viên bên phải, bước ra:
- Khải bẩm Hoàng thượng, buổi triều hôm nay có ba đại sự cần phải bàn bạc. Thứ nhất, ngày hôm qua, Thiên Hoàng của Đông Doanh phái người dâng thư, cho biết Nhị vương tử Kế Cung Vũ Thụ sau khi vào triều chầu Thánh thượng, đã nhiều ngày chưa trở về nhà. Y đã thất tung trong nội địa Đại Hoa. Đông Doanh hy vọng Đại Hoa ta điều tra kỹ càng hành tung của Vũ Thụ, nhất định phải xử lý công minh chuyện này.
Nhìn dáng điệu ấp a ấp úng của Từ Vị, có thể đoán được nhất định ngôn từ trong tờ chiếu của Đông Doanh không khách khí như vậy. Lão Từ đã tránh nặng tìm nhẹ, lựa lời cho dễ nghe rồi! Nghe xong đại sự thứ nhất, văn võ bá quan liếc nhìn nhau, không ai nói tiếng nào.
Lâm Vãn Vinh là người nắm rõ hành tung của Kế Cung Vũ Thụ nhất, nhưng hắn không ngốc đến nổi tự đốt lửa thiêu mình. Hắn dựa vào cây cột bên cạnh, hả miệng ngáp dài, đợi nghe mọi người đưa chủ ý như thế nào.
Lão Hoàng Đế hừ một tiếng, trầm ngâm:
- Đối với việc mất tích của Vương tử Đông Doanh, các khanh có ý kiến gì không?
Mọi người nhìn nhau cân nhắc. Vì không biết rốt cuộc Hoàng Đế có ý tứ gì, nên mọi người đều không dám tùy tiện lên tiếng. Đứng đầu hàng bên tay trái, Thành Vương nở một nụ cười cao thâm, lơ đãng liếc về phía sau.
Một người đứng cùng hàng bước ra, cung kính bẩm:
- Bẩm Hoàng Thượng, theo ngu ý của thần, Đông Doanh cùng với Đại Hoa ta ở gần nhau, lại là lân bang hảo hữu. Hơn nữa, Kế Cung Vũ Thụ đến Đại Hoa ta triều cống, trên đường về lại mất tích. Sự việc không thể không liên quan đến Đại Hoa ta, xử lý không tốt có thể gây ra tranh chấp ngoại giao. Hơn nữa lại quan hệ đến sĩ diện thiên triều, không thể xem nhẹ. Theo ý của thần, một mặt chúng ta tăng cường điều tra, tìm cho ra tung tích của Vương tử Vũ Thụ, tránh được hiểm họa quan hệ hai nước trở nên bất ổn. Mặt khác, ta trước tiên có thể ban chút ơn huệ, ra chiếu phủ dụ, an ủi Đông Doanh, tạm dừng tranh chấp giữa hai nước.
Lâm Vãn Vinh đang mơ màng buồn ngủ, nghe người đó lên tiếng, lập tức tinh thần tỉnh táo. Nguyên do, đứng ra tấu trình chính là vị Trạng Nguyên lâu ngày không gặp, Tô Mộ Bạch. Ngày đó, ba nước cử sứ giả đến kinh đô triều kiến, chính vị Tô Mộ Bạch này phụ trách tiếp đãi, nên đối với sự việc ngoại giao, hắn có quyền lên tiếng.
Lão Hoàng đế khẽ gật đầu, liếc nhìn tả hữu:
- Đối với ý kiến của Tô khanh, các ái khanh nghĩ sao?
Từ bên cánh trái lại bước ra một vị:
- Đề nghị của Tô đại nhân theo đại cục mà luận nên, có lý có lẽ. Lão thần cùng chung ý kiến.
Lâm Vãn Vinh nhận ra người này chính là thượng cấp của hắn, Lại bộ Thương thư Diệp đại nhân, mấy hôm trước đã gặp mặt tại Thành Vương phủ.
Đã có Diệp đại nhân và Tô đại nhân dẫn đầu, văn võ bá quan liền nhao nhao phụ họa, nhất thời không khí cực kỳ nhiệt náo, chỉ có hai người Từ Vị và Lý Thái trầm mặc không nói gì.
- Lâm Tam, Lâm Tam ở đâu?
Lão Hoàng đế đưa mắt nhìn qua một lượt, đột nhiên quát lớn. Trong đại điện hiện có vài chục người, nhưng ngó quanh chẳng thấy bóng dáng Lâm Tam đâu.
Một vị văn quan bên cạnh Lâm Vãn Vinh vội vàng lay lay hắn, sốt ruột gọi:
- Lâm đại nhân, thức dậy! Hoàng Thượng gọi ngài kìa!
- Gọi ta?
Lâm Vãn Vinh hơi sửng sốt, thấy mọi người đều quay lại nhìn mình, biết vị nhân huynh này không nói dối, hắn đành phải bước ra khỏi hàng, đáp lời:
- Hoàng Thượng, ngài gọi tiểu dân?
Thấy Lâm Vãn Vinh bước ra, thân hình nữ nhân ngồi sau rèm khẽ run rẩy, trân trối nhìn hắn.
Dám ở trên kim điện đối đáp với hoàng đế như vậy, ngoại trừ Lâm Tam , chả còn ai. Lão hoàng đế không lưu tâm, mỉm cười:
- Lâm Tam, ngươi đứng ở góc đó, ngươi có hài lòng không?
- Hài lòng, làm gì có vị trí nào tốt hơn nữa.
Lâm Tam cười nói.
Triều thần nghe thế đều lắc đầu cười xem thường. Gia đinh vẫn là gia đinh, được đứng vào xó xa nhất của triều đình, cũng là phúc tu bao nhiêu đời của hắn.
Hoàng đế khẽ gật đầu:
- Ngươi thật khó lung lạc, bình thản trước mọi sự! Chớ xem thường vị trí đó! Năm xưa, lần đầu vào triều là lúc ta mười sáu tuổi, đã đứng tại chỗ ngươi đang đứng. Tiên Hoàng đã nói với ta: "Tố tiểu sự, thành đại nhân*". Lâm Tam, ngươi phải nhớ cho kỹ!
(*Làm được việc nhỏ, mới đạt danh vọng lớn)
Lão Hoàng đế nói xong, cả triều đều chấn động. Hòang Thượng đánh đồng mình với Lâm Tam, trên triều đình công nhiên dạy dỗ hắn, Lâm đại nhân này chỉ ngày một ngày hai sẽ thăng chức vù vù. Trong mắt Thành Vương lóe lên một tia hàn quang sắc bén, hai mắt khép hờ, không nói câu nào.
- Lâm Tam, việc Vũ Thụ Vương tử mất tích, Tô ái khanh cho ý kiến chúng ta ban chút ơn huệ cho Đông Doanh, trấn an lòng họ. Ý ngươi thế nào? Lão Hoàng đế mỉm cười hỏi.
- A, vương tử mất tích thật sao?
Lâm Vãn Vinh sợ hãi hỏi:
- Hoàng Thượng, việc này ngài nghe ai nói, không phải là dối trá chứ?
Nghe Lâm tam vô lễ như thế, Tô Mộ Bạch hừ một tiếng:
- Chính là công hàm của Thiên hoàng Đông Doanh gửi đến cho hay. Việc liên quan đến bang giao hai nước, sao lại giả được?
Lâm Vãn Vinh cười đáp:
- Theo như lời Tô đại nhân, chính Thiên hoàng Đông Doanh viết thư nên không thể giả? Vài chục năm trước, khi Đại Hoa ta cường thịnh không ai so được, Thiên Hoàng Đông Doanh còn viết thư hàng phục, thần phục Đại hoa ta, mỗi năm cống nạp gấm vóc vạn xấp*, bạc trắng mười vạn lượng. Tô đại nhân, ngài học rộng, không biết việc này có hay không? Tính toán trước sau thì nhiều ít thế nào? Lần này Vũ Thụ vương tử vào kinh triều cống, số bạch ngân đó có cống nộp không?
*thất: mỗi thất (xấp) lụa, vải, …dài bốn trượng.
Tên Lâm Tam này quả là có tài ngụy biện, Tô Mộ Bạch biến sắc, khóe miệng giật giật, lặp bặp nói:
- Việc đó, việc này,… Trước mắt chúng ta chỉ bàn việc Vũ Thụ vương tử, không liên quan gì đến tiền bạc.
- Bàn về Vũ Thụ vương tử? Vậy lại càng đơn giản! Hắn ta đến Đại Hoa ta triều cống. Đại Hoa ta đã tiếp đón nồng hậu, chiêu đãi thịnh soạn, cũng xem như đã tận tình địa chủ.
Hắn không phải là con trẻ lên ba, nếu có kỹ nữ kẹp cổ hắn lôi đi, chẳng lẽ cũng bảo Đại Hoa ta phải chịu trách nhiệm? Nếu như vậy, Hoàng Thượng, tiểu dân cả gan đề đạt một thỉnh cầu!
Hoàng thượng mỉm cười:
- Nói đi!
Lâm Vãn Vinh cười, tâu:
- Tiêu dân mạn phép, thỉnh Hoàng thượng phái Tô Đại nhân đi Đông Doanh một chuyến. Nhân tiện phái hai vị tiểu thư xinh đẹp, lén lút dụ dỗ ngài trở về. Như vậy, Hoàng Thượng có thể viết thư cho Thiên hoàng, yêu cầu ông ta giao trả Tô Mộ Bạch, vị Trạng Nguyên thứ hai trăm lẻ năm của Đại hoa ta. Nếu không, tình hữa nghị của hai nước lân bang sẽ bị ảnh hưởng, hậu quả rất nghiêm trọng, thỉnh Thiên Hoàng Đông Doanh xử cho ta công đạo.
Mọi người nghe vậy đều không nhịn được phải phì cười, rõ ràng là chuyện ngụy biện, tên Lâm Tam này lại cứ khơi khơi nói như chuyện đạo lý. Loại nhân tài như thế này thật là khó kiếm nha!
Tô Mộ Bạch mặt mày tái mét, nổi giận:
- Lâm Đại nhân. Đây là việc ngoại giao, không phải loại dễ giải quyết. Nếu hành xử theo cách của ngài, làm sao cùng nước khác bang giao? Cứ như thế, ai dám bảo đảm Đông Doanh sẽ không sinh dị tâm?
- Dị tâm? Lâm Vãn Vinh cười khinh thường, Tô Đại Nhân, tai muốn hỏi ngài một câu, hứa hẹn không thực hiện, tiền bạc không cống nạp, Đông Doanh đã có khi nào đồng tâm với chúng ta?
Câu hỏi này làm Tô Mộ Bạch cứng họng, mãi sau mới đáp:
- Nếu cứ theo cách của ngươi mà hành sử, mọi việc đều cường bạo, còn có quốc gia nào dám cùng Đại hoa ta bang giao?
Lâm Vãn Vinh lạnh giọng:
- Tô Đại nhân, chính là Đông Doanh ép Đại hoa ta kiếm người, sao lại biến thành chúng ta cường quyền bá đạo? Chỉ một mảnh đất nhỏ xíu, tầm thường lại dám xúc phạm Đại Hoa ta, nếu ta khứng chịu sự khuất nhục này, thì thiên uy Hoa Hạ ở đâu? Tôn nghiêm của Đại hoa ở đâu? Nếu bảo đó là cường quyền, ta liền hy vọng Đại hoa cường quyền một vạn năm!
- Lâm Tam, nói rất hay!
Từ phòng bên vang lên âm thanh của Từ tiểu thư:
- Dân nữ Từ Chỉ Tình, đồng ý với Lâm Tam!
Lần này, tuy Lâm Tam chỉ nói vài câu nhưng kích động lòng người rất lớn. Hắn đưa ra khấu hiệu "cường quyển một vạn năm" đã khiến người người nghe đượcđều sôi trào máu nóng.
- Thật là hay! Cường quyền một vạn năm!
Từ Vị đột nhiên bước ra khỏi hàng, tâu lớn:
- Lão thần Từ Vị, tán thành ý kiến của Lâm đại nhân!
- Lão thần Lý Thái, ủng hộ ý kiến của Lâm Tam!…
- Cường quyền một vạn năm?!
Hai mắt của nữ nhân ngồi sau rèm khép hờ, hai dòng nước mắt trong suốt lăn tròn trên má, vội vã viết nhanh những dòng chữ nhỏ, bóng dáng mạnh mẽ ấy cũng trở nên sôi sục.
Lão Hoàng đế khẽ chớp mắt, nhếch mép cười, quay sang Lâm Tam nhẹ gật đầu. Trên đại điện, quần thần thay phiên nhau phát biểu ý kiến, người người đều lên tiếng ủng hộ Lâm Tam.
- Cao Bình, soạn chỉ!
Hoàng đế mỉm cười:
- Bảo cho vua Đông Doanh, con thứ của ngươi đến chầu thiên triều đã xong, nay quá hạn chưa về, không biết đi chơi chốn nào, thật cứng đầu, ngỗ ngược. Bảo cho ngươi phải răn dạy con cho tốt, không để tái phạm. Khâm thử!
- Hoàng Thượng anh minh.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, nịnh vua một câu.
Như vậy, chuyện nghị sự thứ nhất đã xong, mọi người thống nhất ý kiến như thế. Lão Từ Vị nhẹ lòng, tựa hồ như tự tin hơn rất nhiều, quay xuống bá quan:
- Chuyện nghị sự thứ hai, cũng liên quan đến Đông Doanh. Theo tin tức của miền duyên hải đông nam trình báo, Đông Doanh điều mười vạn binh, một vạn chiến thuyền, hai ngày nay đã dương buồm ra khơi, trực chỉ Cao Lệ.
Lão vừa nói xong, triều đình lập tức nhốn nháo. Hai sự kiện liên tục đều do Đông Doanh đóng vai chính, điều này tựa hồ có huyền cơ. Quần thần châu đầu ghé tai, nghị luận sôi nổi.
Sự việc liên quan đến đại sự quốc gia, Lâm Vãn Vinh cũng không góp lời, hắn trở lại chỗ hoàng đế đã đứng thời trẻ, tiếp tục mơ màng.
- Lý ái khanh, ngươi là thiên triều Đại tướng quân, về việc này, ngươi thấy thế nào?
Hoàng đế hỏi Lý thái.
Lý Thái gật gật đầu:
- Hoàng thượng, lần này Đông Doanh xuất binh tấn công Cao Lệ khéo trùng hợp với việc quân sĩ ta sắp kéo ra biên cương, chuyện này không phải ngẫu nhiên. Cao Lệ cùng chung biên giới với Đại Hoa. nếu Đông Doanh đánh chiếm Cao Lệ, đứng chân ở phía đông bắc, lập tức sẽ cùng người Hồ tạo thành thế gọng kiềm, khiến Đại hoa ta hai mặt thụ địch, khó lòng chống đỡ được. Theo như hạ thần nhận định, chúng ta không thể ngồi yên không lý đến chuyện Cao Lệ, cần phải xử lý cẩn thận.
Bá quan nghe thấy bậc lão thành trì trọng nói như thế, đều gật gù đồng ý. Hoàng đế nhìn qua Thành Vương, cười nói:
- Vương huynh có cao kiến gì không?
Thành vương ôm quyền, đáp:
- Lời Lý lão tướng quân nói không sai. Lần này Đông Doanh tấn công Cao Lệ, một khi Cao Lệ thất thủ, đúng là Đại hoa ta gặp phải mối nguy lưỡng đầu thọ địch. Nhưng mọi việc lại có hai mặt, trước mắt Đột Quyết xâm lấn, miền bắc báo nguy, nếu để cho người Đột Quyết mở được khuyết khẩu, chọc thủng phòng tuyến, họ sẽ tiến quân thần tốc, Đại Hoa ta sẽ lâm nguy trong sớm tối. Trong hai điều hại, ta phải chọn cái ít hại hơn. Dĩ nhiên Cao Lệ đang nguy nan, nhưng Đại Hoa ta cũng nguy cấp như thế, lại không còn binh để điều động. Chỉ có thể dẹp yên giặc Hồ mới có thể tính đến việc của miền đông bắc. Thần đệ lỗ mãng, xin thỉnh Hoàng Thượng xem xét kỹ lưỡng.
Thành Vương nói thật có lý, có lẽ. Đại Hoa tự thân còn có điều lo lắng chưa yên, làm sao có sức đi trông nom Cao Lệ đây?
- Hoàng thượng không thể như thế!
Một giọng nữ nhân vang lên:
- Cao Lệ và Đại Hoa ta là láng giềng thân cận. Người Đông Doanh lòng lang dạ sói, một khi đánh chiếm Cao Lệ, đã có căn cứ trên đất liền, họ liền có khả năng tiến đánh thần tốc, chiếm lấy vùng trung bộ miền bắc Đại Hoa. Oa nhân nhằm đúng cơ hội Đại Hoa ta cùng Đột Quyết giao chiến, không rảnh chiếu cố mạn bắc, nên mới vội vàng liều mạng tấn công Cao Lệ. Hành động này có thể được xem như Oa nhân muốn thăm dò Đại Hoa ta. Một khi chúng ta bỏ rơi Cao Lệ, bọn chúng vốn đã kiêu ngạo lại càng thêm kiêu. Đại Hoa ta như đặt trước miệng sói, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi vào mồm miệng bọn chúng. Theo ý kiến của dân nữ, Đại Hoa ta không những chỉ phái binh tương trợ, mà phải phái binh hùng tướng mạnh, chặt đứt vuốt sói, tống bọn chúng trở về biển cả.
Đích thật Từ Chỉ Tình nhìn xa trông rộng, so ra nàng giỏi hơn nhiều người trong đại điện. Nếu không phải là nữ nhân, nàng có thể thế cha làm đệ nhất nhân trong triều mà không thẹn.
Lời Từ Chỉ Tình không phải là không có đạo lý, nhưng Thành vương cũng vì Đại Hoa mà lo lắng. Chọn lựa thế nào, hoàng đế cũng khó quyết định.
Nữ nhân sau rèm đột nhiên đưa ra một mảnh giấy, Cao Bình vội vàng tiếp nhận, cung kính dâng lên, Hoàng Đế liếc mắt qua, đột nhiên gọi:
- Lâm ái khanh, Lâm ái khanh!
- Đại nhân, Hoàng Thượng gọi ngài kìa!
Vẫn là vị văn quan đứng cạnh lay tỉnh y, ngôn từ lần này thật là tôn kính hiếm thấy.
"Lâm ái khanh? Cái tên này nghe kêu như vậy, thật là chưa quen a!" Lâm Vãn Vinh cười cười bước ra khỏi hàng:
- Hoàng Thượng, đừng hỏi tiểu dân về việc chiến tranh, thần bị choáng mất!
- Không phải trẫm muốn hỏi ngươi!
Hoàng Đế tủm tỉm cười, lấy mảnh giấy đọc lướt qua, trịnh trọng hỏi hắn:
- Cứu viện Cao Lệ, có phải là tình thế bắt buộc phải làm?
"Tự miệng lão nói ra, mà còn hỏi lại ta sao?" Lâm Vãn Vinh gật đầu đáp:
- Phải làm!

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #350


Báo Lỗi Truyện
Chương 350/636