Chương 342: Cầu thân


Dịch: lanhdiendiemla
Biên dịch: jojo11111
Biên tập: thông thiên
Khi trở về Tiêu gia thì lại chẳng gặp được Xảo Xảo và Đại tiểu thư, đến ngay cả Tiêu phu nhân cũng đã ra ngoài. Điều này thật khiến cho Lâm Vãn Vinh nghi hoặc "Có mấy ngày không gặp thôi sao mấy nữ nhân trong nhà đều bận rộn như thế nhỉ?"
Tiểu nha hoàn Hoàn Nhi cười nói:
- Tam ca ơi, đó là do tiểu thư Từ Trường Kim từ Cao Ly tới mời tiểu thư Xảo Xảo và Đại tiểu thư đi, hình như là có món đồ kỳ lạ gì đó để chơi, ngay cả phu nhân cũng đi luôn.
"Từ Trường Kim? Nàng ta còn chưa về Cao Ly à? Bọn Xảo Xảo sao lại quấn lấy Từ Trường Kim chứ?" Trong lòng Lâm đại nhân không khỏi dâng lên sự nghi ngờ.
Lạc Ngưng sớm đã nghe được đại danh Từ Trường Kim, hơn nữa cũng nghe nói nàng và đại ca móc míu với nhau, nguýt Lâm Vãn Vinh một cái rồi nói:
- Vị tiểu thư Trường Kim này cũng thật giỏi thủ đoạn, một lúc lôi kéo được hai người Xảo Xảo và Tiêu đại tiểu thư, sau này người nói tốt cho nàng ta cũng nhiều rồi. Đại ca, huynh nói xem có phải không?
Lâm Vãn Vinh cười bối rối, rồi hỏi Hoàn Nhi:
- Sao Từ Trường Kim và đám Xảo Xảo lại thân thiết như thế? Nàng ta mời Đại tiểu thư và Xảo Xảo đi làm gì?
Hoàn Nhi đem sự việc xảy ra kể qua lại một lượt:
- Hai ngày sau khi huynh tới Sơn Đông, Từ Trường Kim tiểu thư tới tìm huynh. Không may là huynh không có nhà, tiểu thư Xảo Xảo liền tiếp chuyện nàng ta mấy câu. Cũng chẳng biết là nàng ta nói cái gì, mà tiểu thư Xảo Xảo thích thú lắm, ngay cả Đại tiểu thư cũng chuyện trò với nàng ta rất lâu, cứ như thế rồi thân thiết với nhau. Mấy ngày nay cứ có thời gian rảnh là hai vị tiểu thư tới thăm vị tiểu thư Từ Trường Kim này, quan hệ rất tốt.
"Từ Trường Kim ở lại Đại Hoa, đại khái là bởi vì chuyện nàng ta cầu khẩn mình vẫn chưa nói với hoàng thượng, bọn họ chưa có được câu trả lời, tất nhiên là không thể hấp tấp rời đi. Nha đầu này thật biết tâm kế, biết hạ thủ từ lão bà của ta, nàng ta học thức phong phú, tính tình cứng cỏi, rất dễ lấy lòng được Xảo Xảo và Đại tiểu thư, ba người thân thiết với nhau cũng chẳng phải là chuyện gì khó."
Lâm Vãn Vinh yên lòng trở lại, nói chuyện với Lạc Ngưng một lúc rồi dẫn nàng đi thăm quan qua. Lạc Ngưng nhìn thấy cặp gối uyên ương trong phòng đại ca thì nghĩ tới đại ca và Xảo Xảo mỗi ngày ở đây âu yếm nhau, khuôn mặt liền đỏ lên, nắm chặt tay lại. Lòng càng thêm quyết tâm phải tới đây ở.
- Đại ca, đại ca về rồi sao?
Tiếng reo mừng của cô bé Xảo Xảo từ ngoài cửa vọng vào. Giọng tới người đến, khuôn mặt trắng mịn vì hưng phấn chạy vội mà đỏ lên, nhìn đại ca cười hì hì đứng ở trước mắt, không nhịn được kêu lên một tiếng rồi nhào vào lòng hắn.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả ôm lấy nàng rồi hôn chụt một cái lên má. Xảo Xảo hoảng hốt la lên, mặt đỏ bừng. Nhìn thấy Lạc Ngưng đứng đằng sau lưng hắn vừa kinh ngạc lẫn mừng rỡ:
- Ngưng tỷ tỷ, sao tỷ cũng tới?
Lạc Ngưng mỉm cười nắm lấy tay Xảo Xảo, đưa tay dứ lên mũi nàng:
- Ta đã tơi từ lâu rồi ạ, nhưng mà muội thân thiết với đại ca nên chẳng nhìn thấy mà thôi. Gả cho tướng công rồi, đúng là khác với trước kia.
Mặt Lạc Ngưng nóng lên, câu đằng sau dường như cũng là đang nói chính bản thân mình vậy.
Xảo Xảo bẽn lẽn cúi đầu xuống, thì thầm bên tai Lạc tiểu thư:
- Tỷ tỷ chẳng phải cũng thế sao? Lần này đại ca đi Sơn Đông, tỷ tỷ nhất định là được đền bù xứng đáng rồi! Hi hi, tiểu muội đây xin chúc mừng tỷ tỷ!
- Con bé chết tiệt này!
Lạc Ngưng quát một tiếng, nhào lên người Xảo Xảo, hai người cuốn lấy trêu đùa nhau ở trên giường. Lâm đại nhân nhìn mà mắt chớp liên tục " Hay, cứ làm nóng người trước, rồi đêm nay làm việc cho tốt".
Nữ tử theo sau Xảo Xảo nhìn hai nàng trêu đùa nhau, khẽ thời dài rồi muốn lùi ra. Lâm Vãn Vinh nhanh tay lẹ mắt, chụp ngay lấy tay nàng, ngạc nhiên hỏi:
- Ấy, Đại tiểu thư, chỉ mấy ngày không gặp sao nàng gầy đi nhiều vậy?
- Có gầy đi đâu.
Đại tiểu thư rút tay ra, hừ lạnh nói:
- Đó là do tầm mắt của ngươi cao hơn, người khác chẳng lọt vào trong mắt ngươi được nữa.
Thấy ánh mắt của nàng dừng trên người Lạc Ngưng, sắc mặt khó chịu. Lâm Vãn Vinh choàng tỉnh, vốn khi Đại tiểu thư ở Kim Lăng đã có chút vướng mắc với Lạc Ngưng, bây giờ thấy mình mang nàng đến, tất nhiên là căm tức rồi.
Hắn vội kéo tay nàng đi ra ngoài phòng, mặt mày nhăn nhó:
- Đại tiểu thư, nàng cũng biết đấy, ta cũng có nỗi khổ của mình.
- Ngươi thì có nỗi khổ gì chứ?
Đại tiểu thư nhìn hắn, tức giận nói:
- Hồng nhan tri kỷ thì đẹp như hoa như ngọc, lại ai nấy đều hết lòng yêu ngươi, đây là diễm phúc mà nam nhân toàn thiên hạ mơ ước, ngươi khổ cái gì? Chả lẽ ngươi thấy trêu chọc tiểu thư nhà người khác chưa đủ sao?
Nàng ưỡn ngực nhướn mày, thân hình thon thả ưu nhã, hai gò má trắng nõn phớt chút hồng vì tức giận, má tựa chấm sương, mũi như xoa phấn, đôi mắt nhòe lệ, bộ ngực nhấp nhô, làm người ta thương xót. Lâm Vãn Vinh nhìn tới ngây ngất, lầm bẩm:
- Đại tiểu thư, nàng thật là đẹp.
- Ngươi nói những lời dễ nghe làm gì? Cho rằng như thế là ta sẽ không giận ngươi nữa sao?
Tiêu Ngọc Nhược nghiêng đầu đi, khẽ hừ một tiếng, nhưng giọng đã dịu đi rất nhiều.
- Ôi chao, Đại tiểu thư, nàng tức cũng đúng, nhưng ta kỳ thực cũng rất đau khổ.
Lâm đại nhân làm bộ dạng đáng thương.
- Chuyện của ta nàng cũng biết qua một ít rồi, dù là Ngưng Nhi hay là Xảo Xảo, ta cũng chưa bao giờ cố ý theo đuổi cả, đều là tự nhiên mà sinh ra tình cảm, muốn tránh cũng chẳng được. Hơn nữa hai nàng ấy đều có tình cảm trải qua hoạn nạn với ta, khó bỏ khó rời. Nếu nàng là ta, nàng sẽ phải làm gì? Có thể ruồng bỏ một trong số bọn họ không?
Nói rồi len lén dò xét sắc mặt của Đại tiểu thư, thấy nàng lặng lẽ lắng nghe, không hề hề nói gì, Lâm Vãn Vinh thở phào, cười hắc hắc:
- Kỳ thực nhìn từ một phương diện khác, ta được chào đón như vậy, không phải càng nói lên Đại tiểu thư có tầm nhìn sao? Nàng thế nào cũng không thể thích một người mà những người khác đều không thích phải không?
- Ai mà thích ngươi chứ, không biết xấu hổ.
Đại tiểu thư xoay người đi, tới cổ cũng đỏ ửng.
Lâm Vãn Vinh nắm tay nàng vuốt ve, cười nói:
- Nàng không thích ta, đó là ta thích nàng, thế đã được chưa. Đại tiểu thư à, thật ra mấy ngày ta đi Sơn Đông, mỗi ngày đều nhớ tới nàng, ngay cả tối nằm mơ cũng mơ thấy cùng nàng trở về Kim Lăng.
- Ta chẳng thèm tin lời của ngươi. Mỗi ngày ngươi đều có Lạc Ngưng bầu bạn, nào còn có thể nhớ tới ta.
Đại tiểu thư mặt nóng như lửa thiêu, rút tay mấy lần nhưng không thoát được ra, liền không làm việc tốn công vô ích nữa mặc cho hắn nắm lấy.
- Thật đó, ta thề với trời.
Lâm đại nhân giơ cao tay phải lên, sắc mặt vô cùng thành kính:
- Nếu không phải mỗi ngay ta đều nhớ tới Đại tiểu thư, ta sẽ làm trâu làm ngựa cho Đại tiểu thư, để nàng cưỡi cả đời.
Tiêu Ngọc Nhược phì cười, rồi lập tức thấy không ổn, vội nghiêm mặt trở lại:
- Ai thèm cưỡi ngươi cả đời, đừng có mà nằm mơ. Ngươi mồm mép khéo léo như vậy, xem ra là dùng với những cô gái khác rồi, nên mới hạ bút thành văn như vậy, ta tin ngươi mới là lạ đấy.
Tuy là nói như thế, nhưng nàng lại nắm tay hắn chặt hơn, da thịt sáng bóng như ngọc hiện lên sắc hồng đỏ. Đôi mắt như nước mùa thu sáng long lanh, quyến rũ mê người.
Lâm Vãn Vinh nhìn mà lòng xốn xang, khẽ khuấy mấy cái trong lòng bàn tay của nàng, một tay từ từ vòng tới bên hông.
- Ngươi .. ngươi định làm gì?
Giọng Tiêu Ngọc Nhược khẽ run lên, nói nhỏ:
- Bọn Xảo Xảo còn ở trong phòng đó!
Lấy Vãn Vinh ôm lấy eo nàng, đẩy người nàng tựa vào tường, khẽ thổi một hơi vào tai cười nói:
- Họ nói chuyện của họ, chúng ta làm chuyện của chúng ta, cả hai bên đều không bỏ phí thời gian.
Thấy thân thể nóng như lửa của hắn từ từ ép vào người mình, tim Đại tiểu thư đập rộn lên, đôi tay luống cuống, đặt lên lưng hắn nhéo mấy cái:
- Đừng có tới đây, đồ xấu xa, ưm ư…
Lâm Vãn Vinh cúi đầu xuống, hôn lên cánh môi hồng kiều diễm ướt át của nàng, làm lời hờn trách của nàng lấp lại ở trong miệng. Toàn thân Đại tiểu thư rũ ra, nỗi tương tư suốt mấy ngày như núi lửa phun trào. Biết rõ cả thời gian lẫn địa điểm đều không thích hợp, nhưng khó chống lại sự nhiệt tình như lửa của Lâm Vãn Vinh, lý nhí mấy tiếng, rồi bị hòa tan vào trong thế công dữ dội của hắn.
Cánh tay Lâm Vãn Vinh vô cùng mạnh mẽ, hai người siết chặt lấy nhau, tựa như hoàn toàn hợp làm một. Đại tiểu thư mê mẩn, hô hấp ngày càng khó khăn, bờ eo mịn màng nhạy cảm, bộ ngực đầy đặn đầy sức sống, dưới sự ép sát của hai người, như hai khối mỡ đông dán chặt vào lòng ngực Lâm đại nhân. Lâm đại nhân cũng thuận theo eo nàng trượt xuống dưới, vừa chạm lên chóp mông của nàng, chợt nghe thấy một tiếng ho khan. Đại tiểu thư giật bắn người, vội đẩy hắn ra, nhìn rõ người mới tới thì khuôn mặt tức thì đỏ nhừ:
- Nương… nương thân…
Lâm Vãn Vinh vội xoay người lại, Tiêu phu nhân đứng ở giữ đình viện, mặt đầy vẻ phẫn nộ, đang lạnh lùng nhìn mình. Đại tiểu thư khẽ đẩy hắn một cái, Lâm đại nhân cuống lên, đầu óc có chút không tỉnh táo cũng buột miệng gọi:
- Nương.. nương thân…
- A, ngươi muốn chết!
Đại tiểu thư xấu hổ bưng mặt, dậm chân một cái rồi xoay người chạy ngay ra ngoài.
Lâm Vãn Vinh toát mồ hôi lạnh. "Ối trời ơi! Lão tử nhũn não mất rồi, sao có thể gọi ra hai từ đó?"
Tiêu phu nhân sắc mặt vẫn bình tĩnh, chậm rãi hỏi:
- Lâm Tam, ngươi đang cầu thân sao?
Vẫn là phu nhân nhanh trí a, Lâm đại nhân rối rít gật đầu:
- Chính thế, chính thế! Tiểu sinh đang chuẩn bị trình bày, không ngờ phu nhân đã nói trước rồi.
Tiêu phu nhân hừm một tiếng bảo:
- Ngươi phải nghĩ cho kỹ, chớ để xảy ra điều không hay nữa. Tiêu gia ta tuy là cô nữ quả mẫu, nhưng cũng không để mặc cho người ta ức hiếp đâu. Nếu ngươi chỉ muốn ứng đối cho qua chuyện thì thôi đi, còn nếu ngươi chỉ muốn chiếm tiện nghi, vậy thì cho dù ngươi là thiên vương lão tử, ta cũng phải truy cứu tới cùng.
Vụng trộm với khuê nữ nhà người ta bị tóm ngay tại trận, trong lòng Lâm đại nhân cũng hổ thẹn, cười hắc hắc đáp:
- Phu nhân nói đi đâu thế, cái gì mà chiếm tiện nghi, chuyện vô sỉ như vậy Lâm Tam sao làm ra được? Hôm nay tiểu sinh cầu thân với phu nhân, xin phu nhân gả tiểu thư cho tiểu sinh, còn đây là sính lễ!
Hắn cho tay vào lòng móc tới nửa ngày, thôi thì ngân phiếu, phong châm, hỏa thương, thuốc mê, đủ những thứ chuẩn bị cho việc hành tẩu giang hồ. Tóm lại cứ cái gì có trên người, hắn đều mang ra hết, để ở trước mặt Tiêu phu nhân.
Sắc mặt Tiêu phu nhân thoáng chút biển đổi, lấy một quyển sách màu sắc sặc sỡ thuận tay lật ra xem, hừ mũi nói:
- Chỉ bằng mấy thứ đồ lung tung này mà cũng muốn cưới con gái ta sao? Không khỏi quá đơn giản sao... Ối, ngươi muốn chết à, đây là cái gì?
"Xoạch" một tiếng, quyển sách nhỏ bị ném mạnh xuống đất, Tiêu phu nhân tức giận xoay người đi, mặt nổi lên một lớp phấn hồng động lòng người.
Lâm Vãn Vinh nhặt quyển sách nhỏ kia lên, chỉ thấy rồng múa hồ vồ cuốn lấy nhau, hai hình người nhỏ sống động như thật, đủ mọi tư thế, chính là xuân cung họa sách giấu trong người đã lâu, vừa rồi nhất thời sơ xuất tiện tay móc ra, không ngờ bị nhạc mẫu đại nhân tóm ngay được, hổ thẹn a hổ thẹn.
- Con người của ngươi sao có thể mặt dày vô sỉ, cất dấu thứ dâm uế như vậy, bảo ta sao có thể đem con gái gả cho ngươi.
Ráng đỏ trên mặt Tiêu phu nhân vẫn chưa tan, lại liếc mắt nhìn sang hắn, vừa thẹn vừa tức giận.
- Ấy, cái này, phu nhân hiểu lầm rồi.
Lâm đại nhân nhặt sách lên, vô cùng nghiêm túc nói:
- Ta ở Tiêu gia bao lâu như vậy, chẳng lẽ phu nhân còn chưa biết ta là người thế nào sao? Không dám giấu phu nhân, các huynh đệ tỷ muội trong nhà tặng ta một ngoại hiệu sau lưng.
- Ngoại hiệu gì?
Tiêu phu nhân vẫn lạnh lùng hỏi.
Lâm đại nhân nói hùng hồn không chớp mắt lấy nửa cái:
- Ngoại hiệu của ta là "Phong độ vạn nhân mê, chính khí vô nhân địch"! Thử nghĩ người nghiêm chỉnh như Lâm Tam ta, sao có thể làm ra những việc xấu xa như vậy? Không những nói ra ta không tin, tới ngay cả phu nhân người… khẳng định cũng không tin, phải thế không phu nhân?
Tiêu phu nhân trừng mắt nhìn hắn:
- Sự thật ở ngay trước mắt rồi, người còn muốn cãi gì nữa?
- Thế nào là sự thật? Cái phu nhân nhìn thấy chắc gì đã là sự thật.
Lâm đại nhân cười hì hì, cảnh giác nhìn bốn phía, thấp giọng:
- Hôm nay, ta sẽ tiết lộ với phu nhân một bí mật tày trời, xin mời phu nhân nhìn đây…
Hấy lấy phong châm từ dưới đất lên, mở cơ quan, "xoạt" một tiếng, phong châm dày đặc bắn ra, trúng ngay vào một bồn hoa trong vườn, trong chớp mắt khói đen bay lên, cây hoa đó rũ ngay xuống.
- Đây, đây là cái gì?
Tiêu phu nhân hoảng sợ lùi lại hai bước, hỏi.
- Là một loại ám khí ta mang theo người khi hành tẩu giang hồ, tên là phong châm. Còn có cái này, gọi là hỏa thương.
Lâm đại nhân cầm cây hỏa thương (súng kíp) thao tác mấy cái, ống súng phát ra tiếng lạch cạch loạn xị.
- Hành tẩu giang hồ? Phong châm? Hỏa thương?
Tiêu phu nhân nghi hoặc nhìn hắn:
- Lâm Tam, ngươi nói như vậy là có ý gì?
Lâm Vãn Vinh nghiêm túc chưa từng có:
- Xin phu nhân hãy nghĩ xem, khi ở Kim Lăng, ta và Từ tiên sinh không quen biết nhau, vì sao Từ tiên sinh lại coi trọng ta như thế? Ta và Đại tiểu thư bị Bạch Liên giáo bắt cóc, vì sao lại có thể an toàn thoát ra? Công chúa tỷ võ chiêu thân, vì sao người Hồ lại sợ ta, vì sao hoàng thượng lại tin tưởng ta? Phu nhân đã suy nghĩ cẩn thận qua chưa?
Không nói thì không biết, nghĩ tới những chuyện và những nhân vật Lâm Tam gặp được, đúng là chỗ nào cũng không hề bình thường, chẳng lẽ bên trong thật sự có huyền cơ gì? Tiêu phu nhân nhìn hắn đầy nghi hoặc, nhíu mày không nói.
- Không dám dấu phu nhân nửa lời, bề ngoài ta chỉ là một gia đinh nho nhỏ của Tiêu gia, nhưng thực tế ta là một cao thủ võ công hàng đầu, người trên giang hồ gọi là "Khoái cảm pháo vương". Bí mật này chỉ có phu nhân và mấy người Xảo Xảo biết thôi, những kẻ bình thường ta không hề nói ra. Xin phu nhân nhất định phải chú ý giữ kín cho. Sở dĩ ta có thể giúp đỡ Tiêu gia hoàn thành những nhiệm vụ tưởng chừng bất khả thi, là bởi vì ta có thần công hỗ trợ, vì thế mà khiến cho người Hồ sợ hãi, lại được hoàng thượng tin tưởng.
- Thần công hỗ trợ?
Nghe hắn nói càng lúc càng hoang đường, Tiêu phu nhân nửa tin nửa ngờ, nhưng trừ nguyên nhân này ra, thật sự không có cách nào giải thích những điều thần kỳ mà hắn làm.
- Quyển sách mà phu nhân vừa mới thấy đó, bên ngoài nhìn qua là một cuốn Xuân cung đồ, nhưng bề ngoài của nó là để dùng che mắt những kẻ phàm phu tục tử. Người dung tục nhìn thấy vẻ ngoài của nó, chỉ có những ai tài năng thâm thúy mới nhìn thấy chỗ bất phàm của nó. Cuốn Xuân cung đồ này thực tế là một môn công pháp đặc thù, gọi là "Động huyền tử* tam thập lục tán thủ", phu nhân xem, thức này gọi là Phi long tại thiên, thức này gọi là Mãnh hổ xuất áp, chiêu này càng thần kỳ hơn, gọi là Kim thiền phụ vĩ, chuyên dành dùng ở đằng sau. Tất cả đều là bí mật bất truyền của sư môn ta, phu nhân chỉ xem thôi, ngàn vạn lần chớ tiết lộ ra ngoài.
(* "Động huyền tử" là cái hố đen, hay lỗ đen, chú thích thế chắc mọi người hiểu cả rồi – lanhdiendiemla).
Phu nhân khẽ "hứ" một tiếng, vung tay ra hất quyển sách xuống đất, nghiêng đầu đi:
- Ngươi cứ nói là được, đưa ra cho ta xem làm gì?
Lâm Vãn Vinh thành khẩn bảo:
- Hôm nay ta nói ra bí mật… tày trời này cho phu nhân, là vì muốn lấy được sự tin tưởng của phu nhân, để phu nhân không hiểu lầm ta nữa.
- Ta chẳng quản ngươi là Khoái cảm pháo vương gì…
Tiêu phu nhân chẳng dễ dọa, sắc mặt không chút thay đổi hừ một tiếng:
- Ngươi đã có khế ước với Tiêu gia, tất nhiên phải theo đó mà chấp hành, muốn chạy cũng không có đường đâu.
- Ta chưa từng nghĩ tới chuyện bỏ chạy.
Lâm đại nhân mặt mũi hớn hở hỏi:
- Phu nhân, vậy chuyện của ta và tiểu thư thế nào? Có phải phu nhân chấp thuận rồi?
- Lâm Tam, ngươi chớ có tính đường qua mặt ta.
Phu nhân mỉm cười nói:
- Ngươi luôn mồm rằng muốn ta chấp thuận việc của ngươi và tiểu thư, nhưng Tiêu gia ta có hai vị tiểu thư, rốt cuộc là ngươi muốn cầu thân vị tiểu thư nào?
- Điều này…
Lâm Vãn Vinh do dự một chút, đang định mặt dày đáp rằng muốn cả hai, thì Tiêu phu nhân đã đổi sắc mặt nói:
- Ngọc Nhược, Ngọc Sương nhà ta, đứa nào cũng là phượng trong loài người, nếu ngươi nghĩ cả hai đều muốn, thì ta khuyên ngươi sớm bỏ suy nghĩ đó đi. Ngọc Sương, Ngọc Nhược, ngươi chỉ có thể cưới một trong hai thôi.
- Không phải chứ?
Lâm Vãn Vinh cả kinh thất sắc, lời như vậy mà nhạc mẫu đại nhân cũng có thể nói ra khỏi miệng? Bà rõ ràng là biết gian tình của ta và hai vị tiểu thư, vì sao còn muốn cản trở? Nếu thực sự chỉ có thể lấy một vị tiểu thư, vậy rốt cuộc ta phải lén lút với chị vợ hay là em vợ đây?
- Cái gì không phải?
Tiêu phu nhân bất mãn nói:
- Hồng nhan tri kỷ bên người ngươi nhiều như vậy, cho ngươi lấy một đứa trong hai tỷ muội chúng nó, đã là thiệt thòi của con gái ta rồi, ngươi còn muốn thế nào nữa?
Thấy vẻ quyết liệt của phu nhân dường như thật sự muốn chia rẽ uyên ương, Lâm đại nhân vội kêu lên:
- Phu nhân, chúng ta thương lượng nhé, hay là thế này, hôm nay ta làm tỷ phu của Nhị tiểu thư, ngày mai ta làm muội phu của Đại tiểu thư, một thân kiêm hai chức, Ôi! Vất vả thì đành vất vả vậy, làm việc nhiều hơn là được rồi!
Hôm nay làm tỷ phu của Nhị tiểu thư, ngày mai làm muội phu của Đại tiểu thư? Lâm Tam nói vòng vèo lắt léo, phu nhân suy nghĩ một chốc mới hiểu ra, tức thì lửa giận bùng lên, quát:
- Ngươi thật vô sỉ, muốn cả hai sao? Đừng có nằm mơ! Hai vị tiểu thư nhà ta tuyệt không thể cùng hầu hạ một người. Muốn Ngọc Sương hay là muốn Ngọc Nhược, Lâm Tam ngươi phải suy nghĩ cho chu toàn. Nghĩ kỹ rồi thì chuẩn bị sính lễ, mời Từ đại nhân làm mai, quang minh chính đại tới cầu thân, nữ tử của Tiêu gia ta không làm những việc lén lút.
"Xoạt" một tiếng, Tiêu phu nhân giơ chân đá văng "Động huyền tử tam thập lục tán thủ" ra xa, tức giận quay lưng rời đi.

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #342


Báo Lỗi Truyện
Chương 342/636