Chương 331: Tìm thấy rồi


Dịch: buianhtuvn
Biên dịch: lanhdiendiemla
Biên tập: thông thiên
- Ngươi làm cái gì vậy?
Từ tiểu thư hoảng hốt đẩy mạnh hắn ra, mặt hơi đỏ lên, trong mắt lộ vẻ tức giận, hung dữ trừng mắt nhìn hắn.
Lâm đại nhân trong lúc đắc ý không cẩn thận bị nàng đẩy một cái, đứng không vững thiếu chút nữa rơi xuống nước. May mà Lạc Viễn tay mắt lanh lẹ, khó khăn lắm kéo hắn lại được. Lạc Ngưng thấy Từ Chỉ Tình tức giận, vội vàng giải thích:
- Từ tỷ tỷ, không phải đại ca cố ý đâu, chỉ là huynh ấy quá mức hưng phấn, nhất thời đã quên lễ tiết mà thôi, tỷ ngàn vạn lần không nên trách huynh ấy.
- Đúng vậy, đúng vậy đấy, Từ tiểu thư ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, ta chỉ là nhất thời không kìm chế được tình cảm mà thôi.
Lâm Vãn Vinh hì hì cười chép miệng, nhớ lại hương vị trên môi còn chưa phai, ấm ấm mềm mại, Từ tiểu thư thật đúng là mê người.
Từ Chỉ Tình xấu hổ quay đầu đi, cắn răng rít lên:
- Ngươi là đồ vô sỉ, ta không muốn nói với ngươi nữa.
Lạc Ngưng trừng mắt liếc đại ca, thấy dáng vẻ của hắn vô cùng hí hửng, liền nói lảng sang chuyện khác:
- Đại ca, vừa mới huynh nói cái gì "tìm được rồi", là tìm được bạc rồi sao?
- Tất nhiên rồi.
Nhìn trước mắt cá vượt long môn, Lâm đại nhân mặt mũi vui mừng , tràn đầy đắc ý, hoàn toàn trái ngược với bộ mặt ủ rũ trước đó, quay lại phất tay với Lạc Viễn:
- Tiểu Lạc, nhìn thấy cái vòng tròn lớn kia không, bảo các huynh đệ thả phao dọc theo cái chu vi mấy trượng này nhé.
Lạc Viễn tức thì hưng phấn, hô lớn:
- Đại ca, ý của huynh là, bạc ở dưới cái long môn này?
Lâm Vãn Vinh gật đầu mỉm cười:
- Đến tám chín phần là vậy.
Lạc Viễn mừng rỡ lĩnh mệnh rời đi, hơn mười cái thuyền nhỏ lao đi như tên bắn, bao vây quanh chỗ cá vượt long môn buông phao.Từng đám cá bột bay lên rơi lộp bộp trên mấy chiếc thuyền con, hình thành một cảnh tượng kỳ dị. Theo vòng lưới càng kéo siết chặt, bốn phía quanh vòng tròn càng tụ tập nhiều cá bột, càng nhảy càng cao, tựa như trên mặt hồ nổi lên một long môn phát ra ngân quang lấp lánh. Dân chúng chung quanh thấy cảnh này, kinh hãi không thôi, có mấy người sùng kính quỳ rạp trên đất trên, hô to:
-Cá vượt long môn, long thần hiển linh!
- Ngươi nói bạc ở ngay dưới long môn này?
Từ tiểu thư rốt cục cũng nhịn không được phải mở miệng hỏi, khóe miệng thoáng nhếch lên thành nét cười.
- Sao nào, Từ tiểu thư không đồng ý sao? Nàng xem đi, đây chính là cá vượt long môn ngàn năm khó gặp đó!
Lâm đại nhân trông hết sức phấn khởi đáp:
Sắc mặt Từ Chỉ Tình trở nên nghiêm túc vô cùng:
-Lâm Tam, đừng trách ta không nhắc nhở cho ngươi, ngươi có biết ba mươi lăm vạn lượng bạc, chiếm diện tích bao nhiêu không?
- Biết! Biết, đương nhiên là biết.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
-Phải một cái xe tải mới kéo đi được, cái này ta còn hiểu rõ hơn hơn nàng ấy chứ .
- Vậy mà ngươi còn có thể chắc chắn như vậy ư?
Thấy vẻ tràn đầy tự tin của Lâm Vãn Vinh, Từ tiểu thư không khỏi nghi hoặc, chẳng lẽ là ta hoài nghi sai rồi? Còn nữa, tên chết tiệt này nói xe tải là cái thứ gì vậy?
- Chắc cả mười phần thì không , nhưng bét ra cũng tới tám phần.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Từ tiểu thư, ta rất bội phục lòng kiên nhẫn và cẩn thận của nàng, nhưng gặp chuyện không được nên quá gó bò, xét việc phải đem tất cả tình huống xâu chuỗi lại với nhau. Ba mươi lăm vạn lượng bạc, chiếm diện tích cũng không lớn, sao giấu ở trong hồ lại có thể yên tâm được? Rồi bốn mươi chiếc thuyền chuyển bạc, nàng không thấy là hơi nhiều sao ? Dùng đầu óc suy nghĩ một chút đi!!
Lâm đại nhân vỗ nhẽ mấy cái huyệt thái dương của mình, làm ra bộ dạng tiểu nhân đắc chí, khiếnTừ tiểu thư tức giận hừ một tiếng, chẳng muốn cùng hắn nói chuyện với hắn nữa, song ở trong lòng vẫn lặng lẽ suy nghĩ về lời hắn nói.
Đợi cho Lạc Viễn dẫn người đem toàn bộ số phao buông xuống, Lâm Vãn Vinh vung tay lên, mấy trăm người thợ lặn giỏi đã tập trung từ trước bơi thuyền tới. Lâm đại nhân hưng trí rất cao, xé toạc bộ áo dài trên người, chỉ mặc một bộ áo trong sát bó sát lấy thân, lộ ra cơ thể cường tráng. Từ tiểu thư "a" một tiếng kinh hãi, vội quay đầu đi, cả giận quát:
- Ngươi, ngươi làm cái gì vậy?
- Còn có thể làm cái gì? Xuống hồ bơi lội chơi .
Lâm Vãn Vinh vặn vặn hai vai, hoạt động một chút cho thông huyết mạch, hưng phấn trả lời:
Lạc Ngưng rốt cuộc vẫn là phu thê với hắn rồi, mặc dù thấy đại ca giữa ban ngày ban mặt lại hồn nhiên vô tư cởi quần áo trước mặt Từ tỷ tỷ, cũng có chút không hay, nhưng nàng cũng hiểu tâm tình của hắn. Nàng đỏ mặt giữ chặt Lâm Vãn Vinh cánh tay, thỏ thẻ:
- Đại ca, huynh cũng muốnxuống hồ xem xét sao? Có nhiều thợ lặn giỏi như vậy rồi, cứ để họ đi là được!
Lâm Vãn Vinh cười vỗ vỗ tay nàng:
- Ngưng Nhi yên tâm, phải biết đại ca được xưng là "trên đất hai cây súng, xuống nước một con rồng ", tuyệt không phải là hư danh, muội ở đây chờ đại, ta đi chút sẽ trở lại ngay.
Mấy trăm thợ lặn giỏi đã tề tụ, mặc dù lúc này mới đầu mùa xuân trời còn hơi rét, nhưng những người này đều là ngư dân trên hồ Vi Sơn, quen thuộc thủy tính, hình thể to khỏe, nên thời tiết không là vấn đề. Nhất là thấy gặp vị đại nhân này cũng cỡi hết quần áo, muốn xuống nước cùng với bọn họ, trong lòng càng hưng phấn.
Lâm Vãn Vinh nhìn qua vị trí phao, bảo mấy trăm người dọc theo phao làm thành một cái vòng tròn lớn, sau đó vung tay lên, mấy trăm người liền đồng thời nhảy xuống, trên mặt nước tạo thành một vòng cuộn sóng, trong nháy mắt lại khôi phục bình thường.
Thấy đại ca nhảy xuống nước, Lạc Ngưng đợi trong chốc lát mà lòng đã lo lắng, khẽ cắn răng, nhỏ giọng nói:
- Sao đại ca còn chưa lên? Làm người ta lo chết đi được!
Lâm Vãn Vinh vừa mới xuống nước, Từ tiểu thư liền khôi phục lại vẻ bình thường, nghe Lạc Ngưng nói, lắc đầu cười:
- Ngưng nhi, muội lo lắng qua rồi đấy, hắn mới vừa rồi xuống nước, sao có thể lên bờ nhanh như vậy? Muội yên tâm, người này da mặt dầy như thế, không bị chết rét đâu mà sợ.
Lạc Ngưng đỏ mặt lên, nắm chặt lấy tay Từ tiểu thư nói:
- Chỉ Tình tỷ tỷ, tỷ cũng giễu cợt muội à. Muội là lo lắng đại ca tìm không thấy bạc, trong lòng sẽ không chịu được.
Từ tiểu thư khẽ thở dài:
- Vốn ban đầu ta đã nghĩ là hắn phán đoán sai, nhưng thấy hắn có lòng tin như vậy, ta cũng do dự, chẳng lẽ bạc thật sự được giấu ở chỗ này?
Lạc Viễn ở bên cạnh xen nói vào:
- Từ tỷ tỷ, đệ tin vào lời đại ca nói. Bằng không, vì sao đại ca dùng kế bắt cá, lại có thể tạo ra thiên cổ kỳ cảnh cá vượt long môn?
Lạc Ngưng đồng ý gật đầu, dù cũng không hiểu lắm tại sao lại như vậy. Từ tiểu thư suy tư thật lâu, nhìn xa xa vô số thuyền nhỏ bơi đến, bỗng nhiên mắt sáng ngời, gò má đẹp đỏ bừng, lẩm bẩm:
- Chẳng lẻ ta thật sự phải thua sao? Tên vô sỉ này, hóa ra là có kế sách trước rồi!
Thấy tỷ đệ Lạc Viễn nghi hoặc nhìn mình, Từ tiểu thư cúi đầu xuống, ngượng ngùng nói:
- Đạo lý cá vượt long môn, ta vốn cũng không rõ. Tuy nhiên nhìn những việc hắn làm, hơn nữa hắn mới vừa rồi chỉ điểm, ta đại khái đã đoán được một ít. Lạc Viễn, đệ nói xem, ba mươi lăm vạn lượng bạc, nếu để ở trên đất bằng, sẽ chiếm bao nhiêu diện tích ?
Lạc Viễn cẩn thận nghĩ nghĩ, rồi cười trả lời:
- Đệ cũng chưa bao giờ thấy được bạc nhiều như vậy , bất quá tặc nhân đã phải huy động tới mấy chục con thuyền, thì cũng phải chiếm một khoảng bằng mấy chục con thuyền lớn kia rồi.
Từ tiểu thư khẽ lắc đầu:
- Mấy mươi con thuyền ? Đó chỉ đệ tưởng tượng. dựa theo thể trọng bạc mà tính, ba mươi lăm vạn lượng bạc, nếu là đóng lại thành một khối, chiếm diện tích lớn bằng ba tên Lạc Viễn đệ đứng chung một chỗ thôi.
Lạc Ngưng mở miệng nói phản bác:
- Chỉ Tình tỷ tỷ, không thể tính như vậy được. Chỗ bạc này được triều đình đúc thành đĩnh bạc, cũng phải chiếm gấp đôi diện tích đó. Nếu sắp xếp cùng một chỗ, chiều dài chiều rộng và chiều cao phải tới một trượng vuông.
- Hóa ra Ngưng Nhi cũng đã nghiên cứu qua rồi.
Từ tiểu thư bóp nhẹ mũi Ngưng Nhi:
- Tiểu Ngưng nhi thật thông minh. Muội nói đích không sai, chỗ quan ngân này tính ra khoảng một trượng vuông. Nhưng một trượng vuông bạc, vì sao phải dùng bốn mươi chiếc thuyền đến chuyển đi? Muội có thấy kỳ quái không?
Vấn đề này mới vừa rồi đại ca cũng đả hỏi qua, quả thực làm khó Lạc tiểu thư, Ngưng nhi cười nói:
- Chỉ tình tỷ tỷ, tỷ càng ngày càng ,giống đại ca rồi đó, chuyện gì cũng thích đánh đố người ta.
- Đang yên đang lành tự dưng nhắc tới hắn làm cái gì?
Từ tiểu thư sắc mặt ửng đỏ như quét một lớn phấn:
- Chúng ta nói chuyện của mình ,vậy mà muội một khắc cũng không quên được hắn. Tặc nhân dùng bốn mươi chiếc thuyền chuyển bạc. Chẳng lẻ đều là không thành kế? Ta xem chưa hẳn, bốn mươi chiếc thuyền chuyển bạc, mục tiêu quá lớn, rất dễ bị người khác phát giác, bọn chúng hoàn toàn không cầnmạo hiểm như vậy.
- Đúng vậy.
Lạc Ngưng nhíu mày, hừ một tiếng:
- Nhất định là đại ca có biết, nhưng huynh ấy lại chẳng chịu nói cho chúng ta, tức chết đi được.
Thật đúng là một khắc cũng không quên được tên vô sỉ kia, chẳng lẽ gả cho người khác rồi đều trở thành như vậy sao? Từ tiểu thư có chút ngẩn ngơ. Chợt nghe Lạc Ngưng van vỉ ở bên tai:
- Từ tỷ tỷ, rốt cuộc là vì sao , tỷ mau nói cho Ngưng Nhi biết đi.
- Nếu muội không nhắc tới cái tên đáng giận kia nữa, ta mới nói cho muội.
Từ tiểu mỉm cười nói:
Lạc Ngưng phì cười, che cái miệng nhỏ xinh chọc:
- Tỷ tỷ không cho muội nhắc đến huynh ấy, nhưng lại cứ treo trên miệng chính mình, thật đúng là làm Ngưng Nhi khó xử.
Con bé này mồm mép quá, càng lúc càng giống cái tên vô sỉ mất rồi. Mặt Từ Chỉ Tình có chút nóng lên, mở miệng hỏi:
- Ngưng nhi, nếu muội là tặc nhân, trộm được bạc rồi giấu trong hồ Vi Sơn, chỉ chiếm diện tích có một trượng vuông, thì muội có thể yên tâm được không?
Lạc Viễn ở bên cạnh nghe tới nửa ngày, khó khăn lắm mới có chỗ để chen miệng vào, vội cướp lời:
- Không yên tâm, chắc chắn là không yên tâm được rồi. Những ba mươi lăm vạn lượng bạc cơ đó, nếu như bị nước trôi đi rồi, thì thành mất trắng sao. Nếu là đệ, tốt nhất đem mấy bạc này xếp thành một cái núi nhỏ chôn xuống, như vậy mới có thể yên tâm.
- Lạc Viễn nói đúng lắm.
Từ Chỉ Tình cười tán thưởng:
- Đúng là phải chôn thành một ngọn núi nhỏ, đứng vững ở trong nước như vậy mới đủ an toàn. Nếu điều ta đoán mà mà đúng, trên bốn mươi chiếc thuyền kia, không chỉ là chuyển bạc, sợ là còn có thứ khác chất ở bên trong.
Chất thứ khác? Lạc Ngưng vỗ tay đánh đét, hưng phấn nói:
- Đúng rồi, đúng rồi, lời mà đại ca mới nói vừa rồi, khẳng định đúng là ý này. Làm diện tích của chỗ bạc này cao hơn lớn hơn, chống lại lực nước chảy, như vậy mới an toàn, mới có thể yên tâm. Chỉ Tình tỷ tỷ, tỷ thật thông minh!
Cái đồ vô sỉ kia so với ta còn thông minh hơn, Từ tiểu thư lắc đầu cười:
- Bốn mươi chiếc thuyền chuyển bạc, nếu ta đoán không lầm, trong số bạc kia còn cho thêm lượng lớn thiếc hoặc là đồng, có như vậy đặt dưới nước mới đứng vững được. Thử tính xem, dài rộng khoảng năm sáu trượng vuông, độ cao chừng hai trượng, vừa khéo ăn khớp với diện tích cá vượt long môn này. Lâm Tam thả xuống ba mươi vạn con cá bột, là vì gia tăng mật độ cá ở khu vực này. Lại từ bốn phía khép chặt lưới cá, ép cho đàn cá tới gần giữa hồ. Cá bột thành đàn kết đội từ bốn phương tám hướng vội vàng bơi tới đây, gặp được núi bạc cản lại, nhất thời bị tắc không thể vượt qua, từ chỗ nước sâu ắt phải bơi lên chỗ nước nông, rồi từ chỗ nước nông phải nhảy lên khỏi mặt nước. Mật độ cá càng cao, nơi này càng là chật chội. Chó gấp vượt tường, thỏ hoảng cũng biết cắn người, làm mật độ đông tới mức nhất định, mà phía sau có truy binh, phía trước lại bị chặn đường. Vì vậy, mới xuất hiện cảnh tưởng cá vượt long môn ngàn năm khó gặp.
Lạc Viễn "ồ" một tiếng dài, thốt lên:
- Đại ca thật lợi hại, biện pháp như vậy mà cũng có thể nghĩ ra được, đệ tâm phục khẩu phục huynh ấy. Ấy, mà không đúng ….
Hắn như nhớ tới cái gì. nói tiếp:
- Đại ca đã nói, mấy chiếc lưới đánh cá đều buộc thiếc, không chìm được đến đáy hồ, vì sao đàn cá bột không theo đáy lưới chui qua?
Từ Chỉ Tình gật gù:
- Tiểu Viễn nói không sai. Đây cũng chính là chỗ khó hiểu của ta . Tuy nhiên theo tình hình thực tế mà xem, đàn cá bột lại rất ít lọt lưới , thật là kỳ lạ.
Người lái thuyền đang khua mái chèo ở bên cạnh nghe thế thì cười ha hả:
- Thưa hai vị tiểu thư, công tử, mọi người nhất định là chưa đánh cá bao giờ. Nếu chiếu theo các vị mà đoán, thì chúng ta vĩnh viễn bắt không được con cá nào trên hồ Vi Sơn rồi, bởi vì, không có bộ lưới nào có thể hoàn toàn chìm đến đáy nước, vậy không phải là cá đều chạy sạch sao?
Từ tiểu thư đỏ mặt, nhũn nhặn nói:
- Vị nhà thuyền này, huynh có thể chỉ điểm cho chúng ta một chút được không?
Người lái thuyểm mỉm cười đáp:
- Đạo lý này kỳ thật rất đơn giản, các cụ chúng ta có một câu tục ngữ, tên là linh miêu hôn ngư! Mắt của con mèo, một ngày thay đổi ba lần, lúc thì lớn lúc thì nhỏ, nhưng mặc kệ trời sáng hay tối, nó đều có thể nhìn thấy rõ ràng, đó gọi là linh miêu.
- Vậy hôn ngư nghĩa là gì?
Lạc Viễn hỏi:
- Hôn ngư à, chính là trái ngược với linh miêu vậy. Các loại cá khác nhau sống ở các tầng nước khác nhau, có loại sống ở vùng nước sâu, có loại sống ở vùng nước cạn. Cá ở trong biển, phần lớn sinh sống ở vùng nước sâu, còn cá trong hồ Vi Sơn của chúng ta, đại bộ phận quen với nước cạn, chỉ có một phần nhỏ ở vùng nước sâu. Thế nên quăng lưới xuống, đàn cá quen sống ở nước cạn cực ít chui xuống vùng nước sâu, chúng đều là lao thẳng về phía trước, thế nên sẽ chui vào lưới, bởi vì bọn chúng chẳng biết thông minh, nên chúng ta mới có thể đánh cá, cái này gọi là hôn ngư. Hôm nay ba mươi vạn con cá bột cùng được thả ra, trong hồ chật chội, có một bộ phận cá bột chui xuống nước sâu, nhưng chúng nó lại không quen, nên chẳng còn cách nào lại trồi lên. Đây là một trong những nguyên nhân tạo ra cá vượt long môn.
Lạc Viễn bừng tỉnh nói reo lên:
-Linh miêu hôn ngư, hóa ra là có chuyện như vậy! Bình thường thấy đại ca chỉ biết ăn uống đùa giỡn, chẳng có thấy huynh ấy đọc sách bao giờ, vậy huynh ấy biết được bao nhiêu học vấn như thế từ đâu?
- Sao đệ biết biết đại ca không đọc sách?
Lạc Ngưng không vui hừ một tiếng, lên giọng bảo vệ chính tướng công của mình:
- Theo ta thấy phải nói là, trong lòng đại ca đã có tất cả, mới có thể lúc nào cũng nắm được điều then chốt.
Từ tiểu thư trầm mặc sau nửa ngày, mới thở dài:
- Xem ra ta đúng là ếch ngồi đáy giếng rồi, học được bao nhiêu sách, liền cho rằng cái gì mình cũng hiểu. Thật sự là sai lầm quá xa, tri thức thật sự có ích, là phải tích lũy trong cuộc sống, ở điểm này , ta quả thật không bằng Lâm Tam.
Nàng cùng Lâm Tam, một người là phái học viện, một người là phái thực tiễn, qua mấy mấy lần đụng độ nhau, đều không chiếm được thượng phong, có cảm khái như vậy, cũng không có gì là lạ.
Ba người đang nói chuyện, chợt thấy trên mặt hồ xa xa nổi lên từng đám bọt khí, từng chiếc đầu nhô lên, chính là những người thợ lặn mới vừa rồi xuống nước, ai ai cũng sắc mặt đỏ bừng, thở phì phò từng hơi lớn, nước nhỏ long tong từ tóc xuống.
- Đại ca đâu rồi?
Lạc Ngưng tìm khắp một lượt, nhưng lại không thấy bóng dáng Lâm Vãn Vinh đâu, đang lo lắng, chợt thấy chiếc thuyền ở dưới dưới chân hơi chòng chènh, Ngưng Nhi sợ hãi hét lên.
Từ tiểu thư tinh mắt nhanh chân, giơ chân dẫm ngay lên một đôi bàn tay từ dưới nước bám lấy man thuyền lén rung lắc, dùng sức giẫm liễu hai cái, hừ nói:
- Con chuột nhắt vô sỉ, mau mau thò đầu ra.
- Ôi chao ….
Tiếng kêu thảm của Lâm đại nhân từ dưới thuyền vang lên:
- Từ tiểu thư, nàng chơi thật hả?!
- Đại ca?!
Lạc Ngưng giật mình hô lên, vội vã cúi xuống, thấy Lâm Vãn Vinh đang bám vào đáy thuyền nhe răng ra cười với mình.
-Xấu lắm!
Ngưng Nhi mắng yêu, vươn tay ra kéo hắn lên, Lạc Viễn vội vàng đi tới hỗ trợ, Từ tiểu thư quay đầu đi cười trộm, ai bảo tên vô sỉ ngươi làm chuyện xấu, cho ngươi nếm mùi đau khổ!
Lâm Vãn Vinh xoay người lên thuyền, hớp mấy ngụm không khí, Ngưng Nhi vội vàng đem lên một bát nước gừng nóng, nhìn thấy hắn uống ừng ựng xuống, lúc này mới yên tâm trở lại.
- Đại ca, thế nào rồi, có tìm được bạc không?
Lạc Viễn nóng lòng nhất, đợi cho Lâm Vãn Vinh nghỉ một chút, sốt ruột mở miệng hỏi:
Lâm Vãn Vinh làm như cố ý lại như vô tình liếc mắt nhìn Từ tiểu thư, mắt nheo lại, cười hì hì nói:
- Từ tiểu thư, vừa rồi nàng giẫm lên ta mấy cái, là cố ý đúng không? hắc hắc, nàng là hy vọng ta tìm được bạc, hay là tìm không được vậy?
Từ Chỉ Tình trong lòng hoảng hốt, không dám trả lời, Lạc Ngưng đã gắt:
- Đại ca nói gì vậy, Từ tỷ tỷ từ ngàn dăm xa xội tới đây, chẳng phải là vì giúp chúng ta tìm bạc sao?
- Thế ư? Ồ, ta quên mất đấy.
- Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười, tiếp theo sắc mặt thay đổi, ngữ khí trở nên nặng nề:
Thực xin lỗi, Ngưng nhi ……
"Cái gì? "
Từ Chỉ Tình kêu lên, cơ hồ không dám tin tưởng cái lỗ tai của chính mình nữa, tên vô sỉ này trước khi xuống nước thì tràn trề tự tin, chẳng lẻ đều là gạt người sao? Hắn sao có thể như vậy?
Khuôn mặt Lạc Ngưng đang vui mừng tức thì trở nên trắng bệch, nước mắt trực tuôn ra, kiên cường cắn môi anh đào, chậm rãi vuốt ve gò má Lâm Vãn Vinh, dịu dàng nói:
- Đại ca, không sao đâu mà, huynhi không cần phải tự trách mình, đây là vận mệnh của Ngưng Nhi, có thể cùng làm phu thê với huynh, Ngưng Nhi đã mãn nguyện rồi, không còn quan tâm tới cái gì nữa.
Lâm Vãn Vinh thở một hơi thật sâu, ôm thân thể mềm mại của nàng vào trong ngực, cắn lổ tai nàng nói:
- Xin lỗi, Ngưng Nhi, đại ca đem hết toàn lực, cũng chỉ tìm về…… được ba mươi lăm vạn lượng!!!
- Cái gì?
Hai nữ tử đồng thời sửng sốt, nhìn nhau một thoáng, tiếp theo liền như nổi điên cùng bổ nhào vào hắn, nắm tay như mưa nện xuống người hắn:
Ta đánh….

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #331


Báo Lỗi Truyện
Chương 331/636