Chương 32: Bãi bình tha


dịch thuật:MTQ
Lời ả vẫn chưa nói xong, dây thừng vẫn chưa cởi ra hết thì Lâm Vãn Vinh xuất chiêu trước Trấn Viễn tướng quân, lao nhanh về phía ả như một mũi tên bắn ra. Lâm Vãn Vinh liều mạng hành động vô cùng nhanh chóng, chàng đã chịu đựng một lần nhục rồi, chắc chắn sẽ không có lần thứ hai. Hạ thủ trước lấy ưu thế , hạ thủ sau dễ gặp khó khăn, đạo lý này đã rất rõ ràng rồi.
Tiêu Ngọc Sương chưa kịp ra mệnh lệnh thì đã bị Lâm Vãn Vinh bịt chặt miệng, đẩy mạnh ả áp sát vào tường.
-Ngươi, nhà ngươi muốn làm gì chứ?
Tiêu Ngọc Sương chưa từng nghĩ là Lâm Vãn Vinh lại bưu hãn như vậy, càng không nghĩ được rằng động tác của chàng lại nhanh nhẹn như vậy, lúc này cả người ả đều nằm trong tay của Lâm Vãn Vinh:
-Ngươi, ngươi không được làm bừa, ta là Tiêu Nhị tiểu thư , ngươi, ngươi dám ức hiếp ta, phụ mẫu ta, tỷ tỷ ta đều sẽ không tha cho nhà ngươi đâu
Đây chẳng phải là Tiêu Nhị tiểu thư sơ ý, mà thực tế là thật sự không thể lường trước được. Trước đây bọn gia đinh nha hoàn bị ả trừng trị thì mới nhìn thấy ả là đã không cả dám ngẩng đầu lên nữa rồi, mặc kệ muốn làm gì thì làm, chẳng có ai dám đối xử với ả như vậy, ả tác quai tác quái quen rồi, chưa hề nghĩ rằng một kẻ hầu người hạ lại dám động thủ với mình như vậy, chính vì thế mà đã tạo cơ hội cho Lâm Vãn Vinh.
Lâm Vãn Vinh ghì chặt chân vào chân đang cố giẫy dụa của ả, cảm giác được sự mượt mà nhẵn nhụi da thịt đôi chân ả cọ sát vào, cánh tay chàng đặt trước ngực ả, ghì chặt cổ ả lại, hơi nóng từ ngực ả toả ra khiến Lâm Vãn Vinh không thể kìm nén được trái tim bồi hồi. Thật là không thể thấy được nha đầu mới mười bảy tuổi này lại có cơ thể như thế, khi lớn thêm thì thế nào nữa?
Phì, phì, nghĩ ngợi lung tung gì chứ, tiểu nha đầu này tuổi còn nhỏ hơn cả em gái đang học đại học, bản thân lại có suy nghĩ xấu xa này, thật là không bằng đồ cầm thú, Lâm Vãn Vinh tự chửi thầm chính mình
Tiêu Nhị tiểu thư cảm giác được hơi nóng toả ra từ cơ thể chàng áp vào cơ thể mình, hơi thở đàn ông từ cơ thể chàng phả từng đợt lên mũi ả, Tiêu Ngọc Sương trái tim đập rộn ràng như một con hươu nhỏ vậy, vội vàng hét lên:
-Nhà ngươi muốn làm gì chứ, ngươi, ngươi không được ức hiếp ta. Phụ mẫu ta, tỷ tỷ ta sẽ không tha cho nhà ngươi đâu
Lâm Vãn Vinh cười híp mắt lại nói:
-Vậy thì Tiêu Nhị tiểu thư thân mến, lúc vừa rồi khi người thả chó ra xông tới cắn ta, có nghĩ tới phụ mẫu người không, còn tỷ tỷ người nữa? khi người ức hiếp người khác có từng nghĩ tới phụ mẫu người, tỷ tỷ người không?
Tiêu Ngọc Sương chỉ là một đứa trẻ được nuông chiều quen, đâu có gặp được một gã cươờng hãn như thế này, hai mắt đỏ hoe nói:
-Ai bảo nhà ngươi không nói cho ta biết ai đã vẽ bức tranh đó chứ? Người ta tức giận mới cố ý tìm nhà ngươi gây khó dễ thôi
Muốn hồi tưởng lại cảnh thả chó ra cắn người? vị tiểu nữ này còn cường hãn hơn cả ta đó. Lâm Vãn Vinh trong lòng toát mồ hôi hột, chỉ là nhìn thấy Tiêu Ngọc Sương có hình dáng hấp dẫn trong lòng cũng không kiên cường được, nói cho cùng thì ả cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi. Còn không bằng cả một đứa trẻ nữa, một ông già lớn tuổi thì cũng nhỏ mọn quá
Chàng đang nói thì lại nhìn thấy Tiêu Ngọc Sương trong mắt loé lên vẻ xảo quyệt, trong lòng Lâm Vãn Vinh bỗng tỉnh ngộ trở lại, tiểu nữ này rõ ràng là đang lấy tiến mà lùi, trước tiên lấy lòng thương hại của ta, chỉ cần ta buông tha cho ả, là lập tức ả sẽ ra đòn tấn công mới. Từ sự sợ hãi của bọn gia đinh nha hoàn trong phủ với ả thì có thể thấy tiểu nha đầu này bình thường nhất định là vô cùng hung hăng, là người chủ trời không sợ đất không sợ, nếu thả ả ra dễ dàng như vậy thì chẳng phải là tự mình chuốc lấy phiền phức hay sao.
Nghĩ tới đây, Lâm Vãn Vinh nhìn thẳng vào mắt ả nói:
-Ồ, thật sự chỉ là như vậy sao, Tiêu Nhị tiểu thư ? ta nghe những kẻ hầu người hạ trong phủ này nói, người bình thường ức hiếp bọn họ, không việc gì độc ác người không làm, lẽ nào lại có việc này?
Tiêu Nhị tiểu thư trợn tròn mắt nhìn nói:
-Ngươi là nô tài gì mà ăn nói bậy bạ như thế chứ? Ta sẽ không tha cho ngươi
Lâm Vãn Vinh ánh mắt hung hăng nhìn ả nói:
-Ta chỉ cần ngươi trả lời là phải hay không phải không thôi?
Thấy trong mắt Lâm Vãn Vinh loé lên vẻ hung dữ, trong lòng Tiêu Ngọc Sương có đôi chút sợ hãi, nhưng vẫn nói với giọng ngoan cường rằng:
-Không có, ta đối xử với bọn họ rất tốt, ăn uống thoải mái, còn thường xuyên thưởng ngân lượng cho bọn họ nữa, nô tài nào dám bịa đặt nói xấu sau lưng ta chứ?
-Vậy ư?
Lâm Vãn Vinh cười híp mắt nói:
-Tại sao những lời ta nghe được lại trái ngược lại hoàn toàn so với những gì người nói chứ? Ta nghe nói, trong căn phòng này người đã làm không ít chuyện xấu xa
Lâm Vãn Vinh nhìn mật thất được dấu kỹ trong căn phòng này, Tiêu Nhị tiểu thư lại có thể điều khiển mật thất ấy một cách thành thạo, rõ ràng đây không phải lần đầu tiên ả làm việc này, những người từng bị ả Trì Sinh Xuânừng trị chắc hẳn là không ít
-Ngươi có nói hay không vậy?
Lâm Vãn Vinh nhìn Tiêu Ngọc Sương với mắt sáng lấp lánh, đương nhiên là đang nghĩ xem có cách nào để ứng phó với những trò quỷ quái của ả kia không, Lâm Vãn Vinh lộ vẻ mặt hung hãn, càng siết chặt tay trên cổ ả hơn
-Khạc, khạc
Tiêu Ngọc Sương bị chàng ép mạnh tới mức mà hít thở cũng thấy khó khăn, lại nhìn thấy ánh mắt dữ tợn của chàng như thể không có ý thương hoa tiếc ngọc gì cả, tuy ả có ngang ngược, nhưng cuối cùng cũng vẫn chỉ là một tiểu cô nương vẫn chưa hiểu thế sự, chẳng bao giờ phải chịu sự đe doạ như thế này cả, trong lòng vô cùng sợ hãi, bỗng ả khóc lớn một tiếng:
-Hu hu, Lâm Tam, đồ cẩu nô tài nhà ngươi, ngươi dám ức hiếp ta, ta, ta sẽ không tha cho ngươi đâu
Nghe ả lại goi mình là nô tài, Lâm Vãn Vinh vô cùng tức giận, chàng kéo ả quay người lại rồi ép sát vào tường, vỗ mạnh một cái vào mông ả
Trong lúc chàng tức giận, cái vỗ này không nhẹ chút nào, cảm giác tiếp xúc da thịt mượt mà tuy thích thú, nhưng cảm giác bị xỉ nhục đã khiến chàng quên đi tất cả
Tiêu Ngọc Sương trong lúc đó, tiếng khóc lại càng thêm mãnh liệt hơn:
-Lâm Tam, tên nô tài nhà ngươi, ngươi dám đánh ta ư, ta, ta, ta sẽ đánh chết nhà ngươi. Cứu ta với, tên nô tài Lâm Tam đánh người, cứu ta, cứu ta
Tiêu Ngọc Sương ra sức gào thét. Nhưng ả đã quên rằng mình đã dặn bọn người hầu ở bên ngoài rằng lát nữa cho dù bên trong có phát ra bất cứ âm thanh nào cũng không ai được phép vào trong, như vậy vốn là muốn xử lý Lâm Tam, nhưng không ngờ lại là tự hại bản thân mình. Bọn người hầu vốn đã vô cùng sợ sệt vị Nhị tiểu thư này rồi, nghe lời dặn dò của ả thì ai cũng bỏ đi cách xa thật xa cho yên chuyện. Lúc này trong lòng Tiêu Ngọc Sương hối hận cũng chẳng phải nói
Cái vỗ của Lâm Tam dường như có ma lực kỳ lạ, đánh đúng vào chỗ nhạy cảm, lại khiến trong lòng ả dâng trào một cảm giác đặc biệt. Tiêu Nhị tiểu thư vừa sợ hãi vừa tức giận vừa xấu hổ, do quay lưng lại với Lâm Vãn Vinh, ả ra sức giãy giụa, hai đôi chân nhỏ không ngừng đá ra phía sau, muốn cho tên nô tài ác này một trận
-Ngươi có nói hay không?
Giọng Lâm Vãn Vinh nói vọng lên bên tai ả
-Không nói.
Tiêu Ngọc Sương nói ngoan cường, nhưng lại cảm thấy trên mông có gì đó nặng trịch đè lên, một cảm giác cay cay, đau đớn, khiến ả không kìm được rơi nước mắt
Lâm Vãn Vinh vỗ vào mông ả không hề thương tiếc, cứ như thể đang giáo huấn một tiểu nữ tử không chịu nghe lời vậy, tiểu nha đầu này, không có ai dạy dỗ, nên đè đầu cưỡi cổ người khác tác quai tác quái, người lớn lại không quan tâm, hôm nay ta sẽ thay phụ mẫu tỷ tỷ của người dạy dỗ người
Tiếng khóc thét của Nhị tiểu thư ngày một lớn hơn, Lâm Vãn Vinh lại càng đánh càng nhanh mạnh hơn, dần dần chàng ra tay có chút quá đáng, khiến cho nha đầu này cảm thấy đau, nhưng lại không hề khiến ả bị thương
Tiêu Nhị tiểu thư chưa bao giờ phải chịu sự xỉ nhục như thế này, ả quát lớn tiếng:
-Lâm Tam, ngươi là đồ tồi, ta, ta cắn chết ngươi
ả quay ngoắt lại, há miệng cắn một cái thật đau vào cánh tay đang ép chặt người mình của Lâm Tam
Cái cắn này là do Tiêu Ngọc Sương quá tức giận, tự nhiên đem hết sức lực ra, cánh tay Lâm Vãn Vinh đau xót, trong lòng nổi điên lên, đập một cái hung hãn, vô cùng mạnh vào bả vai của Tiêu Ngọc Sương
Lúc này Lâm Vãn Vinh không hề nghĩ ngợi gì cả, lúc Tiêu Ngọc Sương cắn liền bị đau hét toáng lên, bỗng ả buông ra, dựa vào tường khóc thút thít
Lâm Vãn Vinh nhìn hai vết răng cắn hằn sâu trên cánh tay rơm rớm chút máu, trong lòng tức giận vô cùng, chết tiệt, tiểu nữ này không những nuôi chó mà hành xử cũng chẳng khác gì chó, vết cắn này cũng chẳng thua kém Uy vũ tướng quân là mấy
Nhìn thấy Tiêu Ngọc Sương khóc thút thít, trong lòng Lâm Vãn Vinh cũng có chút không đành lòng, nhưng chàng biết lúc này chính là thời khắc quan trọng nhất, nếu như hôm nay không thể giải quyết làm hoà với ả thì sau này thật sự là khó mà có thể sống nổi
-Người nói hay không?
Lâm Vãn Vinh tức giận nói, giọng điệu không hề có ý thương tiếc
-Ta, ta, ngươi dữ dằn gì chứ
Nhị tiểu thư vừa khóc vừa nói:
-Ta cũng chẳng làm gì bọn nô tài đó cả, chỉ là thỉnh thoảng tìm một vài gia đinh, để cho họ đánh nhau với Uy vũ tướng quân trong căn phòng này thôi, có lúc tìm vài nha hoàn tắm cho Uy vũ tướng quân một chút. Nào có biết bọn họ nhát gan như vậy chứ, lại trở nên sợ như vậy
-Dã man! Đồ dã man!
Để cho gia đinh và chó đnáh nhau ư, thật hổ thẹn là những gì Tiêu Nhị tiểu thư nghĩ ra, với sức lực của bọn họ thì làm sao có thể trở thành đối thủ của Uy vũ tướng quân được chứ? Tiểu cô nương này thật không hổ là ác ma của Tiêu gia đại trạch, chỉ dựa vào Uy vũ tướng quân là ai ai nhìn thấy cũng phải nhường đường
Nhị tiểu thư cảm thấy chàng dừng lại không ra tay nữa, lén quay đầu lại nhìn trộm thì lại thấy Lâm Tam đang nhìn mình với ánh mắt dữ tợn, khuôn mặt đáng ghét không tả nổi
Tiêu Ngọc Sương trong lòng quýnh lên, nước mắt lại tuôn trào nói:
-Lâm Tam, ngươi, ngươi đừng đánh ta nữa, ta, ta biết ta sai rồi
-Người sai ở chỗ nào?
Lâm Vãn Vinh nói
-Ta, ta không nên nuôi chó hành hung người khác, không nên ngoan cố điêu ngoa, không nên ức hiếp ngươi, hu hu, người đừng đánh ta nữa
Tiêu Nhị tiểu thư khóc lóc thẹn thùng nói
Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng rồi nói:
-Vậy thì người hãy thề, sau này không tuỳ tiện ức hiếp người khác nữa, cũng không được trả thù đả kích người khác nữa
Tiêu Nhị tiểu thư liếc nhìn chàng, nói với giọng tủi hờn:
-Nếu như ta không ức hiếp người khác, vậy người khác ức hiếp ta thì làm thế nào?
Lâm Vãn Vinh vỗ một cái vào mông ả, vừa cười vừa mắng rằng:
-Tiểu nha đầu này không ức hiếp người khác, là người ta đã được yên ổn lắm rồi, còn ai dám tới ức hiếp người chứ
Tiêu Ngọc Sương mặt đỏ lên, trợn trừng nhìn Lâm Vãn Vinh một cái, nhưng thấy ánh mắt sắc lạnh của chàng đang nhìn mình, khuôn mặt hung dữ không nói nên lời, tiểu cô nương trong lòng sợ hãi bĩu môi nói:
-Thề thì thề chứ sao, ngươi làm gì phải hung dữ như vậy chứ, ta từ trước tới nay chưa hề gặp một nô tài xấu như ngươi
Thấy Lâm Vãn Vinh mặt lạnh như băng, Tiêu Ngọc Sương vội vàng sửa lại rằng:
-được, được, ngươi không phải là nô tài, ngươi là gia đinh của nhà ta, ta từ trước tới nay chưa hề gặp một gia đinh hung dữ như thế này
Khi Tiêu Nhị tiểu thư thề, thấy Lâm Vãn Vinh vẫn chưa có vẻ gì là muốn thả mình ra, trong lòng ả tức giận, làm thế nào để chống lại sức mạnh của Lâm Vãn Vinh, Tiêu Ngọc Sương chỉ đành mở to mắt nhìn chàng, nói với giọng cầu xin:
-Lâm Tam, ta đã thề rồi, ngươi còn không tha cho ta ư
Hôm nay doạ tiểu cô nương này sợ phát khiếp, thì có lẽ ả sẽ không còn dám tìm mình gây khó dễ nữa, chuyện này cũng có thể coi là đã tạm ổn, trong lòng Lâm Vãn Vinh tính toán một chút rồi nói:
-Vậy thì tốt, bây giờ ta sẽ thả ngươi ra, người phải nhớ kỹ những gì người đã thề, những trò ác độc người đã làm với ta, ta cũng sẽ không truy cứu nữa, chúng ta coi như đã giải hoà, người xem như vậy được chứ?
Tiêu Ngọc Sương thấy chàng có vẻ mềm lòng rồi, nỗi sợ trong lòng cũng vơi đi rất nhiều, liền vội vàng mặc cả:
-Vậy thì ngươi hãy nói cho ta, bức tranh đó là do ai vẽ? Còn nữa, tiểu san đó là chủ ý của ai vậy? nếu không thì ta sẽ nói cho phụ mẫu và tỷ tỷ của ta đồ xấu xa nhà ngươi đã đánh ta.
Lâm Vãn Vinh không ngờ rằng ả vẫn còn nhớ chuyện này, thực ra thì cũng cười không được, khóc chẳng xong, nghe câu nói sau của ả, trong lòng chàng không được vui vẻ lắm, sắc mặt lập tức thay đổi nói:
-Sao có thể như thế được, ý này của người chẳng phải là muốn uy hiếp ta ư? Con người ta đây chẳng sợ sệt gì cả, nên cũng chẳng sợ bị uy hiếp, đặc biệt là kiểu uy hiếp nha đầu trẻ con này của người
Tiêu Ngọc Sương thấy sắc mặt chàng lại bắt đầu dữ tợn, liền oà lên khóc lớn nói rằng:
-Ngươi, đồ tồi, nói ta ức hiếp ngươi ư, nhưng ngươi ức hiếp ta, đánh ta, từ nhỏ tới lớn, vẫn chưa có ai dám đối xử với ta như vậy, ngươi đã được chiếm ưu thế như vậy rồi mà sao vẫn không trả lời câu hỏi của ta vậy
Lâm Vãn Vinh liếc nhìn ả một cái, thấy ả khóc lóc thương tâm, vẻ mặt ấy tuyệt đối không phải là giả tạo, liền mủi lòng nói nhẹ nhàng rằng:
-Nhị tiểu thư, cho dù là cướp cũng có đạo lý riêng, mỗi ngành mỗi nghề đều có qui củ của nó. Nếu như ta nói cho ngươi biết rồi, thì ta chính là một tiểu nhân không có chữ tín, con người ta tuy mặt dầy một chút, bề ngoài tuấn tú một chút, nhưng vẫn vô cùng coi trọng hai chữ danh dự, người có ép ta nữa được không, không chừng một ngày đó người sẽ tự tìm thấy vị đại sư đó đó
Tiêu Ngọc Sương thấy chàng tuy vẻ mặt có hung dữ, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ thương lượng, trong lòng liền không sợ hãi gì nữa, ả nấc lên một tiếng rồi nói:
-Nhà ngươi da mặt dày thật đó, vậy còn không thả ta ra ư?
Lâm Vãn Vinh mặt nghiêm lại nói:
-Nhưng có một điểm ta phải nói rõ ràng trước đã, vừa rồi những lời thề mà người nói ra người nhất thiết phải làm được, nếu như để ta biết được sau này người lại ức hiếp người khác nữa thì sẽ không phải là tét vào mông đơn giản như thế này đâu
Tiêu Ngọc Sương mặt đỏ ửng lên, muốn tức giận, thấy Lâm Vãn Vinh nghiêm mặt lại không dám nữa, chỉ đành nói ngoan ngoãn rằng:
-Biết rồi
Lâm Vãn Vinh than một hơi dài rồi đáp:
-Một đữa con nít cả ngày chỉ nghĩ sẽ dày vò trừng trị người khác thì là có chuyện gì vậy? có nhiều thời gian rảnh thì học nữ công gia chánh, công việc nội trợ bếp núc mới đúng chứ, nếu không thì sau này làm sao mà xuất giá được?
Tiêu Nhị tiểu thư mặt ửng hồng nhìn chàng, mà không hề dám cãi lại nửa lời, liền thỏ thẻ nói rằng:
-Ta có xuất giá hay không có cần ngươi phải quan tâm đâu chứ
Đánh nhau với đàn bà, nam nhi thật là có chút không công bằng, trong lòng Lâm Vãn Vinh cảm thấy thật buồn cười, nên cũng chẳng muốn so đo tính toán gì với ả nữa, liền nhẹ nhàng buông tay ra
Tiêu Ngọc Sương được tự do trở lại, trong lúc ngạc nhiên, toàn thân sớm đã không còn sức lực gì nữa, ả dựa người vào tường, chậm rãi tụt xuống đất, cái mông vừa bị đánh đòn đau, liền hét toáng lên một tiếng, toàn thân nhảy dựng lên như thể bị lửa thiêu đốt vậy.
Lâm Vãn Vinh liếc nhìn ả một cái rồi nói với giọng bất đắc dĩ:
-Nhị tiểu thư của ta, người lại làm sao vậy?
Tiêu Ngọc Sương mặt đỏ ửng nói:
-Đều tại đồ xấu xa nhà ngươi, đánh vào chỗ đó, lần này ta làm sao mà ra ngoài gặp mặt ai được, hu hu, hu hu
Vị Nhị tiểu thư này thật là tính khí trẻ con, nói khóc là khóc ngay được, Lâm Vãn Vinh là người đánh mà cũng ứng phó không kịp
Vừa rồi hai người đánh nhau, Lâm Vãn Vinh vẫn không kịp đánh giá ả, lúc này nhìn kỹ thì mới thấy vị Tiêu Nhị tiểu thư này lông mày lá liễu, mũi cao môi đỏ mọng, khuôn mặt trái xoan, tuy tuổi còn nhỏ, nhưng đã đặc biệt là bộ dạng khóc lóc lúc này, buồn như mưa hoa lê rơi, có một mùi hương yêu kiều không thể toả được
Không biết vì sao mà nhìn tiểu mỹ nữ xuất chúng này Lâm Vãn Vinh bỗng nhớ tới mẫu thân phong tình của nàng, mẹ nào con nấy, tiểu nha đầu này còn thừa hưởng tất cả những ưu điểm của mẹ để lại
Đối với nha đầu còn nhỏ tuổi này, Lâm Vãn Vinh cũng chẳng có hứng thú gì cả, nhưng thấy bộ dạng lệ sầu rơi của ả, lòng chàng không sao yên được, cứ như là nắm đấm đánh vào bông hoa mềm mại vậy
-Được rồi, nói đi, rốt cuộc thì người sao vậy
Thấy vị tiểu cô nương khóc mãi không thôi, Lâm Vãn Vinh không nhịn được nói
-Ta, ta đau chỗ đó, đều là do đồ xấu xa nhà ngươi
Tiểu cô nương nói nhỏ nhẹ ngượng ngùng
Lâm Vãn Vinh ồ nhẹ lên một tiếng, nhận thấy mình khi hạ thủ đã mạnh tay quá, lúc này mông vị tiểu cô nương này chắc chắn là đã sưng vù lên rồi
-Ai bảo người trước đây người thích làm loạn lên, cứ coi đây là trừng phạt những gì người đã làm
Lâm Vãn Vinh vừa cười vừa nói
-Ngươi, ngươi
Tiểu cô nương mặt giận dữ vô cùng đáp:
-Ta nói cho phụ mẫu và tỷ tỷ

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #32


Báo Lỗi Truyện
Chương 32/636