Chương 317: Thần tiên tỷ tỷ, ta yêu nàng!


Dịch: luutinh26
Biên dịch: Thỏ gia
Biên tập: Remy
Bắt quỷ? Ninh Vũ Tích sửng sốt một chút rồi lập tức hiểu ra, nghe nội dung hắn cùng hai người kia thương lượng vừa rồi, hẳn là muốn đi truy bắt người Đông Doanh.
- Ngươi muốn ta làm thông dịch cho ngươi sao?
Trữ Vũ Tích mỉm cười, tên này thật lắm mưu mô, rõ ràng là có việc muốn cầu mình mà hết lần này tới lần khác làm ra bộ dạng như chẳng có chuyện gì.
- Điều này chính nàng bảo đấy nhé.
Lâm Vãn Vinh cười ha hả, vỗ tay nói:
- Tiên tử tỷ tỷ thật là thông minh, ta thấy nàng mày hiền mắt thiện, tương lai nhất định là một bà mẹ tốt, còn ta thì sẽ là một người cha tốt.
Ninh tiên tử căn bản nghe không hiểu hắn đang nói gì, lạnh lùng lắc đầu:
- Giữa ta và ngươi đã có hiệp nghị, ta không quản lắm việc như vậy, ngươi nên mời người thích hợp hơn đi.
"Cộc, cộc" hai tiếng khẽ vang lên, Đỗ Tu Nguyên ở bên ngoài gõ cửa nói:
- Lâm tướng quân, mọi việc đã chuẩn bị xong, chỉ còn chờ ngài phát lệnh.
- Ta ra ngay đây.
Lâm Vãn Vinh lớn tiếng đáp, vừa nói xong, trước mắt hắn nhoáng lên, Ninh Vũ Tích như một làn khói xanh phiêu diêu lướt đi, để lại trong mắt hắn một bóng lưng ong vô cùng động lòng người.
- Sao lại chạy rồi?
Lâm Vãn Vinh ngơ ngác hồi lâu, tốt xấu gì cũng là kẻ chung đường, sao nàng nói đi là đi thế? Nữ nhân đúng là không thể luận chuyện nghĩa khí gì a.
Lúc này thời gian gấp gáp, trước mắt việc bắt người Đông Doanh mới là quan trọng. Hắn vội vã mở cửa, cùng Đỗ Tu Nguyên xuống lầu. Vừa rồi chỉ lo cùng Ninh tiên tử nói chuyện, không lưu ý chỉ trong thời gian uống hết một chén trà nhỏ mà con đường lớn vô cùng náo nhiệt ở thành Tây giờ đã trở nên thưa thớt bóng người qua lại. Thấy điệu cười quỷ quái của Đỗ Tu Nguyên, Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên hỏi:
- Thế này là sao? Mọi người đâu hết rồi, ngươi làm thế nào mà đuổi được bọn họ đi vậy?
Đỗ Tu Nguyên cười ha hả đáp:
- Mạt tướng đã giải quyết chuyện này rồi. Tôi chỉ an bài hai huynh đệ ở ngoài cửa thành nhặt được hai lượng vàng "ai đó" đã chôn dưới đất, rồi đem tin tức này lan truyền ra ngoài. Vì vậy mọi người bây giờ lũ lượt kéo nhau ra ngoài thành xếp hàng tìm vận may hết cả.
- Làm người sao có thể gian trá như vậy? Đỗ đại ca ngươi phải học tập ta thôi. Học tập sự thẳng thắn, chính trực của ta đó.
Lâm đại nhân lắc đầu thở dài, ra vẻ chán ghét cùng cực đối với cách làm của Đỗ Tu Nguyên.
Đỗ Tu Nguyên hành sự thực không một điểm hàm hồ, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn đã tập hợp được cả ngàn nhân mã, vây chặt lấy tiểu viện nọ, ngay cả ruồi cũng bay không lọt. Lâm Vãn Vinh đi đến nơi, nhìn vào cửa chính, lạnh lùng hừ một tiếng:
- Đỗ đại ca, bên trong có động tĩnh gì chưa?
Đỗ Tu Nguyên lắc đầu:
- Một tiếng động cũng không. Bọn Đông Doanh này thực là có khả năng nhẫn nại.
- Do Đỗ đại ca ngươi không biết danh xưng của bọn chúng ở Đông Doanh rồi. Người Đông Doanh gọi chúng là nhẫn giả, kỳ thực ý tứ nằm ở chữ "nhẫn". (Nhẫn giả chính là "ninja". Chữ "nhẫn" ở đây nghĩa mở rộng chỉ khả năng nhẫn nại, còn nghĩa chính [của từ shinobi - Nhật] là khả năng trốn, núp - theo lý giải của độc giả lostintranslation - đa tạ ).
Lâm Vãn Vinh cười hì hì vung tay lên. Mấy trăm hỏa tiễn thủ có tiếng của Thần Cơ doanh tay cầm cung lớn, trên đầu tên đã được tẩm dầu hỏa đang cháy bừng bừng, nhắm thẳng vào tiểu viện nọ.
- Địch nhân bên trong nghe đây. Các ngươi đã bị vây chặt, chống cự sẽ bị trừng trị, nhận tội thì càng nghiêm trị. Hạn cho các ngươi trong vòng một tuần trà phải ra đầu hàng, nếu không sẽ giết chết toàn bộ.
Lâm đại nhân bắt hai tay lên miệng làm loa, hướng về phía căn viện hô lớn. Không có ai làm phiên dịch đúng là có chút khó khăn cho hắn, may mắn là hắn biết vài câu tiếng Nhật thông dụng kiểu: Ôi ôi, chết mất chết mất, cô em - há miệng ra nào!
Trong viện hoàn toàn yên ắng không tiếng động, một sự yên lặng chết chóc. Chỉ có tiếng lửa cháy lách tách ở đầu những mũi tên tạo nên đám tàn lửa bay tán loạn. Âm thanh này vang lên nghe chói tai lạ lùng.
- Lâm tướng quân, bây giờ phải làm sao?
Đỗ Tu Nguyên trầm giọng hỏi:
- Nên tiến vào chưa? Có cần lưu lại người sống không?
- Trước tiên hãy đốt bọn chúng đã, đốt không chết thì hẵng xông vào. Chỉ cần lưu lại một người sống còn khả năng mở mồm nói chuyện là được rồi, đùi, chân, tiểu kê kê (bộ phận sinh dục nam) gì gì có cháy cũng không sao cả.
Lâm đại nhân cười hăng hắc, nhẹ nhàng đáp, Đỗ Tu Nguyên nghe mà toát mồ hôi. Hắn hướng về phía sau, phất tay, một đội cung tiễn thủ bước lên, giương cung nhắm thẳng vào hướng căn viện chuẩn bị bắn ra. Chợt nghe trong viện vang lên một tiếng huýt gió bén nhọn, hơn mười bóng hắc y nhân như một đàn châu chấu bay thẳng lên trời, loan đao trong tay, theo tiếng huýt gió thê lương nhắm thẳng mọi người đánh tới, khí thế lao đến cực kỳ dũng mãnh.
- Cung tiễn thủ, bắn…
Đỗ Tu Nguyên đã kinh qua nhiều trận chiến, đối với tình huống này rất thản nhiên, không hề kinh hãi. Hiệu lệnh vừa phát ra, mấy trăm mũi tên như một trận mưa đã bắn tới. Hơn mười hắc y nhân này nói về công phu chiến đấu đều là cường giả, nhưng muốn so với đội quân dũng mãnh, đầy kinh nghiệm chiến đấu thì chẳng khác gì lấy trứng chọi đá, còn chưa kêu gào được mấy tiếng liền bị mưa tên tán loạn bao phủ, loan đao trong tay liều mạng ngăn cản được vài mũi thì đã bị tên bắn xuyên người như con nhím. Có mấy kẻ vô cùng hung hãn, dù toàn thân đầy tên nhưng vẫn liều mạng lao qua trận mưa tên, nhắm thẳng hướng Lâm Vãn Vinh lao đến.
- Bộ doanh, thủ…
Đỗ Tu Nguyên hét lớn một tiếng, mấy trăm bộ binh kết lại thành trận, trường mâu trong tay đồng thời vung lên, kết thành một bức tường vững chắc gió thổi không lọt trước mặt Lâm Vãn Vinh và Đỗ Tu Nguyên. Mấy hắc y nhân nọ phá được trận mưa tên thì đã như ngọn đèn sắp tắt, tấm thân kiệt lực lao thẳng vào những ngọn trường mâu sắc bén, cả người trên dưới bị đâm thủng lỗ chỗ, các binh sỹ chỉ vung mâu một cái đã ném những thi thể đó văng trở lại trong viện.
Một trận tiến đánh chém giết theo khẩu lệnh ngắn gọn của Đỗ Tu Nguyên, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi đã hoàn thành, gọn gàng liền lạc, biểu hiện các tố chất của một đội ngũ tinh nhuệ. Lâm Vãn Vinh thấy vậy rất an lòng, đội ngũ này so với binh lính dũng mãnh của người Hồ cũng không kém bao nhiêu.
Hơn mười võ sỹ Đông Doanh chỉ la được một tiếng, trong nháy mắt đã bị tiêu diệt sạch sẽ, Lâm Vãn Vinh xem xét xung quanh một lúc nhưng tất cả bọn chúng đều đã chết hết, không còn ai có thể nói năng gì nữa.
- Đỗ đại ca, hôm qua ngươi đã đếm kỹ chưa? Trong trang viện đó có tất cả bao nhiêu người?
Lâm đại nhân cau mày hỏi.
- Tổng cộng 15 người, ở đây chỉ có 12 thi thể.
Đỗ Tu Nguyên tràn đầy tự tin đáp, đứng trước gian nhà phùng mang mạnh miệng.
Lâm Vãn Vinh lúc này mới yên tâm, thầm nghĩ ta cứ lấy làm lạ tại sao Đỗ đại ca thần sắc bình tĩnh như thế, thì ra đã nắm chắc bên trong còn có người chưa chết. Đám võ sỹ Đông Doanh này thật xảo quyệt, nếu đêm qua Đỗ Tu Nguyên không đếm kỹ số người thì hôm nay không chừng sẽ có mấy tên lọt lưới. Mà nếu như vậy, 12 kẻ này chỉ là mồi nhử, những người cuối cùng còn lại nhất định là nhân vật quan trọng.
- Sống, ta muốn những kẻ còn lại phải sống.
Lâm Vãn Vinh ra hiệu với Đỗ Tu Nguyên, khẽ nói.
Đỗ Tu Nguyên gật đầu, quay về phía sau vung tay. Mười mấy tên cung tiễn thủ chậm rãi tiến lên, cung trên tay nhắm thẳng vào cửa sổ gian phòng. Những mũi tên này có chút kỳ lạ, ngoại trừ mũi nhọn thì trên thân tên còn có một lớp túi nhỏ mong mỏng chứa một loại phấn gì đó.
Đây là thứ gì vậy a? Ta còn chưa thấy qua! Nhìn thấu vẻ hiếu kỳ của Lâm đại nhân, Đỗ Tu Nguyên cười nói:
- Lý Thánh đã nghĩ ra chủ ý này, hắn cũng là học từ Lâm đại nhân.
- Học từ ta? Ta còn không biết bắn tên nữa mà.
Lâm Vãn Vinh cười đáp.
Đỗ Tu Nguyên cười ha hả, quét mắt sang phía cung tiễn thủ, phát tay ra lệnh:
- Nhắm vào cửa sổ, bắn.
"Phốc, phốc" mấy tiếng nhẹ nhàng, mấy mũi tên xuyên qua cửa sổ bay thẳng vào trong phòng, rơi xuống đất, cùng lúc làm vỡ toang những túi màu bạc, từng trận sương khói màu trắng tỏa ra, tràn ngập trong phòng, bay cả ra ngoài.
- Mê dược!
Thứ phấn trắng này với Lâm đại nhân vô cùng quen thuộc, chính là một trong những bảo bối tùy thân của hắn. Chiêu số như thế mà cũng nghĩ ra, Lý Thánh này quả nhiên tài giỏi, Lâm đại nhân ha ha cười to, chẳng trách Đỗ đại ca nói là học từ ta, thật không hề oan uổng a.
Đợi một lúc, khói mê dần tan, Đỗ Tu Nguyên rút kiếm vung lên:
- Các huynh đệ theo ta xông vào.
Mấy trăm quân binh ùn ùn tiến vào, chỉ nháy mắt đã khống chế hoàn toàn tiểu viện. Lâm Vãn Vinh đi theo sau Đỗ Tu Nguyên thẳng vào trong nhà, chỉ thấy hai hắc y nhân nằm dài trên đất không ngừng ho khan, rõ ràng là đã trúng thuốc mê nhưng chưa hoàn toàn hôn mê.
Sớm đã có binh sỹ vượt lên trước, trói chặt hai kẻ này lại. Tính cả số người chết trước sân tổng cộng chỉ có 14 người. Đỗ Tu Nguyên đem theo quân trước sau lục soát kỹ một lần nhưng cuối cùng chẳng thấy bóng người nào nữa.
- Đỗ đại ca, ngươi không đếm nhầm chứ?
Lâm Vãn Vinh nhìn lướt qua hai võ sỹ Đông Doanh bị trói chặt, cười hỏi.
- Tuyệt đối không sai, có 15 người.
Đỗ Tu Nguyên nghiêm túc đáp:
- Còn một tên cầm đầu, đêm qua tôi nhìn rõ hắn thân hình gầy ốm nhưng hôm nay thì không thấy.
Chính là kẻ dẫn đầu sao! Nghe Đỗ Tu Nguyên nói vậy, Lâm Vãn Vinh thầm tính toán trong đầu, bọn người Đỗ đại ca trấn giữ ngoài cửa, bất luận kẻ nào cũng không thể đi ra, theo lý thuyết thì hẳn hắn còn đang ở đây.
Bất luận kẻ nào cũng không thể đi ra? Chờ một chút, không phải lúc mình vừa đến có một người đi ra sao, chẳng lẽ… Lâm Vãn Vinh vỗ mạnh vào đùi:
- Ái chà, không hay rồi, là kế "di hoa tiếp mộc", tên vương bát đản đó đã hóa trang thành sư gia để bỏ chạy. Hứa Chấn, mau đi gọi Hứa Chấn.
- Cái gì "di hoa tiếp mộc"?
Đỗ Tu Nguyên đầu óc không suy nghĩ nhanh như Lâm đại nhân nên vẫn không hiểu được ý hắn muốn nói gì.
- Bẩm tướng quân, phía trước tiểu viện phát hiện một thi thể.
Một binh sỹ vội vàng chạy lại bẩm báo. Đỗ Tu Nguyên sửng sốt liếc mắt nhìn Lâm Vãn Vinh, Lâm tướng quân thở dài:
- Không cần xem nữa, người chết là sư gia thật, kẻ bỏ ra ngoài là sư gia giả. Mẹ kiếp, đồ chó này thật là xảo quyệt, quá xảo quyệt.
- Tướng quân, bây giờ chúng ta phải làm sao?" Đỗ Tu Nguyên có chút không cam lòng hỏi, trấn giữ một ngày một đêm nhưng lại để kẻ cầm đầu quân địch trốn thoát, sự chán nản trong lòng hắn có thể tưởng tượng ra được.
- Hắn muốn chạy thì có thể chạy thoát sao?
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Đỗ đại ca, có Hứa Chấn đi theo hắn mà, mẹ kiếp, đúng là cờ quẫn lại hóa nước hay. (ý là đang bí thế đi nước cờ ngớ ngẩn lại trúng thành thế cờ hay).
Đỗ Tu Nguyên tỉnh ngộ, có Hứa Chẩn đi theo hắn, sao hắn có thể trốn thoát được. Lâm tướng quân thật là thần thông, lúc nào cũng có kế sách dự trù.
- Giết sư gia thật, cải trang làm sư gia, đồ chó này thật là ác độc.
Lâm Vãn Vinh hừ hừ hai tiếng, đi vài bước trong viện, trầm ngâm nói:
- Ngay cả người của mình cũng giết, như vậy chỉ có một cách giải thích, hắn muốn đi gặp một kẻ vô cùng quan trọng, muốn mượn thân phận sư gia này để yểm hộ cho mình.
- Cuối cùng ngươi cũng có một chút thông minh.
Từ ngoài cửa sổ truyền vào một tràng cười diễu cợt của nữ nhân, tiếp theo chỉ nghe 'phốc' một tiếng, một bóng đen rơi thẳng vào trong viện, đúng là lão sư gia giả mạo vừa đào tẩu.
- Tiên tử tỷ tỷ, ta yêu nàng!
Lâm đại nhân hưng phấn nhảy dựng lên.

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #317


Báo Lỗi Truyện
Chương 317/636