Chương 301: Nam bằng hữu


Dịch: Calvindam
Biên dịch & biên tập: hieusol
Một vị tiểu thư? Không ăn không ngủ đợi ta bảy tám canh giờ? Tiểu thư nhà ai mà lại mắc bệnh tương tư như vậy a, Lâm đại nhân tâm lý nghi hoặc, chợt nghe một thanh âm giọng nữ yếu ớt truyền đến bên tai:
- Đại… đại nhân, rốt cục ngài cũng trở về rồi.
Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy một cô nương da tay mịn màng như mỡ đông, ngơ ngác nhìn mình, sắc mặt tái nhợt, rồi bất chợt khuỵu xuống.
Xảo Xảo mắt nhanh tay lẹ, thấy vậy vội vàng đỡ lấy thân thể nàng, yêu kiều kêu lên:
- Từ tiểu thư, Từ tiểu thư, người làm sao vậy?
Lâm Vãn Vinh nhiệt tình xắn tay áo:
- Xảo Xảo, đừng sợ, Từ tiểu thư đây là do lo lắng và mệt mỏi quá, lại thêm không ăn uống gì nên bị mất sức một chút. Ta khí lực mạnh, để ta bồng nàng vào trong.
Xảo Xảo nhu thuận dạ một tiếng, liền muốn đưa Từ tiểu thư dựa vào lồng ngực hắn. Từ tiểu thư từ trong lòng Xảo Xảo ngẩng đầu lên, ngữ khí tuy yếu ớt nhưng cũng đầy kiên định:
- Không cần đâu, không cần làm phiền đại nhân đâu, Trường Kim có thể tự đi được mà.
Nàng cố gắng đứng vững thân mình bước đi hai bước, lắc lắc lư lư hai chân rồi lại muốn ngã sấp xuống, Xảo Xảo phải đứng ở bên cạnh đỡ lấy nàng.
Từ Trường Kim thật sự là cá tính quật cường a, Lâm đại nhân bất lực cười cười, đành để cho Xảo Xảo dìu nàng vào trong. Vừa vào nhà đã thấy trên bàn để một tách trà lạnh ngắt, Xảo Xảo vội giải thích:
- Đại ca, Từ tiểu thư hôm qua tới tìm huynh, liền ngồi im ở đây, trà không uống, cơm không ăn, nàng nói rằng sẽ cứ như vậy đợi huynh quay về.
Xảo Xảo vừa nói vừa đỡ Từ Trường Kim ngồi xuống, nhưng nàng lại lắc đầu một cách kiên định, ngước nhìn Lâm Vãn Vinh, ánh mắt vừa như trách móc vừa đầy thương tâm.
Lâm Vãn Vinh lắc đầu thở dài:
- Trường Kim tiểu thư, sao nàng phải khổ như vậy? Có chuyện gì cũng không nên xem thường thân thể mình thế chứ. Xem bộ dáng của nàng kìa, thật là khiến lòng ta thấy bất an a.
Từ Trường Kim nghiêm túc nhìn hắn:
- Đại nhân thật sự thấy khó chịu sao? Nếu quả thật có như vậy thì cũng là sự trừng phạt đối với sự thất tín của đại nhân. Trường Kim chính là muốn dùng hành động thực tế của bản thân mình để tiến hành trừng phạt đại nhân, khiến người phải cảm thấy xấu hổ, khiến người không bao giờ còn thất tín nữa.
Đã gặp qua nhiều người mạnh mẽ, nhưng chưa thấy ai ương bướng như người này! Lâm đại nhân thật muốn bật cười, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của Từ Trường Kim, liền cố nín cười lại. Lý luận của Từ Trường Kim thật là kỳ quái, ngươi thụ tội là để cho ta cảm thấy áy náy? Ngươi cũng không phải là lão bà của ta a! Nha đầu kia thật là nghiêm trang, cứ cho rằng thiên hạ đều như nàng nghĩ, đều là người chánh trực vô tư. Cũng không hổ là Đại Trường Kim, thật có tính cách!
- Từ tiểu thư, ta đã thất tín với nàng khi nào?
Nhìn ánh mắt trong suốt cùng vẻ mặt thánh thiện của Từ Trường Kim, Lâm đại nhân chợt có một loại ảo giác, nếu còn ngó nàng thêm vài lần nữa, có khi chính hắn cũng nghĩ mình đã phạm vào một trong mười loại tội ác rồi.
Thấy Lâm đại nhân đã phạm lỗi mà vẫn chưa biết mình mắc lỗi thế nào, Từ Trường Kim mở to đôi mắt đẹp, nhẹ giọng nói:
- Ngài, ngay cả mình thất tín như thế nào cũng không biết ư? Đại nhân, làm người không thể như vậy được. Hôm trước ngài đã đáp ứng Vương tử của ta đến Kính Hồ dự tiệc, hôm qua Vương tử phái ta đến mời ngài, nhưng ngài lại đi cả đêm không về, chẳng lẽ không gọi là thất tín ư? Đại nhân, ngài là người như vậy sao? Ta, ta…
Nàng nói dồn dập, tâm tư lại thêm kích động, thân thể run lên vài cái muốn khuỵu xuống. Xảo Xảo cũng đồng tình với nữ tử vừa mạnh mẽ chính trực lại vừa cứng đầu này, vội vàng đỡ nàng ngồi lên ghế:
- Từ tiểu thư, không nên vội vã, ngồi xuống từ từ nói. Đại ca là nam tử hán chân chính, một lời đáng giá ngàn vàng, tuyệt không phải là người như lời nàng nói đâu.
Nha đầu này thân thể yếu nhược như vậy, đừng có đem tính mạng ra đùa chứ, Lâm Vãn Vinh cười khổ:
- Từ tiểu thư à, ta đáp ứng lời mời của các người khi nào vậy?
Ba phương đều đưa ra lời mời, Thành vương cùng Đột Quyết tầm quan trọng dĩ nhiên là lớn hơn Cao Ly, Lâm Vãn Vinh tự nhiên phải đi hai nơi đó trước, huống chi hắn căn bản không đáp ứng Từ Trường Kim đến dự tiệc, đêm qua lại vừa gặp phải chuyện An tỷ tỷ bỏ đi, làm gì còn có tâm tư đến Kính Hồ bồi tiếp Lý Thừa Tái du ngoạn đây?
Từ Trường Kim lúc lắc đầu, nghiêm trang đáp:
- Lúc ta mời ngài, ngài không tỏ vẻ cự tuyệt, như vậy tự nhiên là đáp ứng rồi. Nhưng khi tối qua ta đến mời ngài, người trong nhà nói ngài đã đi ra ngoài, đại nhân à, đã đáp ứng rồi sao lại không thực hiện?
Không cự tuyệt có nghĩa là đáp ứng á? Lý lẽ của nha đầu này quả thật là ép người quá đáng, Lâm Vãn Vinh liền cười hắc hắc:
Từ tiểu thư, ta muốn hôn nàng một cái, nàng có ý kiến gì không?
- Ngài…
Từ Trường Kim đỏ bừng đôi má, nghiêm mặt nhìn hắn nói:
- Đại nhân, sao ngài lại có thể nói ra những lời như vậy?
Lâm đại nhân cười hi hi:
- Nàng cũng không cự tuyệt, vậy có nghĩa là đã đáp ứng rồi. Ta liền hôn… Xảo Xảo tiểu bảo bối a, kế tiếp sẽ là tình tiết mà trẻ em không nên nhìn, nàng hãy quay đầu đi. Từ tiểu thư, nàng đã chuẩn bị xong chưa?
Xảo Xảo cười khúc khích, quả thật cũng quay đầu đi, Từ Trường Kim vội vàng nói:
- Đại nhân, hai chuyện này sao có thể giống như nhau được, ta cũng có thể cự tuyệt ngài được, cái chính là ta sợ làm ảnh hưởng đến lòng tự tôn của ngài thôi.
- Chính vậy.
Lâm đại nhân vỗ mạnh tay, ha ha cười:
- Từ tiểu thư thật sự đã nói ra tâm sự trong lòng ta, ta và nàng giống nhau rồi, lúc đó không thể cự tuyệt nàng một cách thẳng thắn, cũng là sợ làm ảnh hưởng đến tự tôn của nàng. Ai da, Từ tiểu thư cuối cùng cũng hiểu được nổi khổ tâm của ta rồi. Xảo Xảo bảo bối, nhanh đi xuống bếp mang thức ăn ngon lên cho Từ tiểu thư, cháo hạt sen nhân sâm tổ yến nghệ vàng, cái gì cũng tốt! Ai, một ngày một đêm không ăn gì, thật là một hài tử đáng thương a.
- Đại ca, nghệ vàng cũng có sao?
Xảo Xảo nghi hoặc hỏi lại, đại ca thường nói năng linh tinh, có vẻ như đang ép buộc Từ tiểu thư.
- Mau lấy đi, nữ nhân thức khuya, nhiều hay ít gì thì cũng phải ăn thêm một chút.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Từ tiểu thư là ngự y nổi danh trong vương thất của Cao Ly, nàng rất rõ ràng điều này, ài, ta lo lắng quả thật quá chu toàn rồi.
Lâm đại nhân suy nghĩ cực nhanh, Từ Trường Kim mặc dù tự phụ là thông minh nhưng cũng không theo kịp tiết tấu của hắn, thấy Lâm đại nhân mặt mày ra dáng quan tâm hồ hởi, nàng nhịn không được liền mở miệng thở dài:
- Kỳ thật đại nhân không nói thì Trường Kim cũng hiểu, Cao Ly ta nước nhỏ thế yếu, so với Đại Hoa mà nói chỉ như một chiếc lông trâu, đại nhân không muốn đáp ứng Cao Ly ta, cũng là phải thôi.
Lâm đại nhân uể oải ngồi xuống, vừa ngáp vừa bảo:
- Từ tiểu thư, chuyện dự tiệc ta đã nói rồi, chỉ là sự hiểu lầm, tâm ý của các người ta đã rõ, cũng không cần yến hội làm gì nữa.
- Đại nhân…
Từ Trường Kim vừa muốn nói, lại nghe Lâm đại nhân cười hi hi tiếp lời:
- Từ cung nữ, ta hỏi nàng một vấn đề riêng tư. Nàng có thể không trả lời, ta cũng không ép buộc, bất quá nếu nàng không trả lời, ta cũng không cam đoan sẽ trả lời vấn đề của nàng. Thế nào, ta rất công bằng phải không?
Từ Trường Kim khe khẽ thở dài. Nàng tự phụ là tài hoa trí tuệ thuộc hàng đệ nhất, duy có trước mặt vị Lâm đại nhân này, tất cả sự thông minh đó đều bị hắn làm cho rơi rụng đâu cả, tâm tư của người này sâu trầm như biển, thật khiến người ta đoán không ra được:
- Đại nhân muốn hỏi điều gì, Trường Kim nhất định sẽ trả lời rõ ràng.
Lâm Vãn Vinh gật đầu cười nói:
- Trường Kim, nàng tại Cao Ly nhất định là đệ nhất mỹ nữ phải không?
Từ Trường Kim lắc đầu đáp:
- Dung mạo không phải là thứ duy nhất của nữ nhân, nội tâm mới là điều trọng yếu nhất. Xinh đẹp hay xấu xí đều là ở tâm hồn, chứ không tại dung mạo.
Nha đầu này quả thật thích hợp với công tác chính trị a, Lâm đại nhân cười hắc hắc. Căn cứ vào cái cách "không phủ nhận tức là đồng ý" của Từ tiểu thư, lại nhìn lại da thịt trong suốt của nàng, nếu nói nàng không phải đệ nhất mỹ nữ của Cao Ly thì quả thật là không còn thiên lý nữa. Lâm đại nhân cười nói:
- Nàng là người đầu tiên dám thừa nhận như thế a, cái gì mà tâm hồn với dung mạo, thật là nông cạn! Nếu muốn nói đến tâm hồn đẹp thì bổn đại nhân ta chính là đệ nhất mỹ nam tử a. Trường Kim tiểu thư, nàng đã có nam bằng hữu chưa vậy?
- Nam bằng hữu là sao?
Từ Trường Kim không hiểu hỏi lại.
- À, nghĩa là người tiêu sái như ta, thông minh như ta, có khả năng nói chuyện với nàng thì chính là nam bằng hữu! Nàng có chưa?
Lâm Vãn Vinh nghiêm mặt hỏi.
Từ Trường Kim nhẹ lắc đầu:
- Cái gì mà vừa anh tuấn vừa thông minh, đại nhân lại nói đùa rồi… Bất quá Trường Kim rất thích nói chuyện với đại nhân, nếu như thế gọi là nam bằng hữu thì đại nhân chính là nam bằng hữu của ta đó.
Ài, ý từ này thật là hay ho à, muốn làm nam bằng hữu của Đại Trường Kim, ta còn chưa chuẩn bị sẵn sàng a. Lâm đại nhân cười dâm đãng. Đùa giỡn với Đại Trường Kim thật sự là một niềm khoái lạc lớn của cuộc sống a.
- Đại nhân…
Từ Trường Kim thấy Lâm đại nhân không đặt câu hỏi, liền nhớ tới việc đi dự tiệc, đang muốn tiếp tục nói thì Xảo Xảo đã bưng đến một chén cháo hạt sen thơm lừng:
- Đại ca, cháo hạt sen đã có rồi. Từ tiểu thư, nhân lúc còn đang nóng, nàng mau ăn đi, ta có thêm cả nhân sâm nữa, bổ lắm đó.
- Không cần đâu đại nhân.
Từ Trường Kim kiên quyết:
- Việc của Vương tử giao phó chưa xong thì TK tuyệt không ăn uống gì cả. Xin mời đại nhân nghe ta nói…
- Nói, nói, nói cái gì?
Lâm đại nhân vừa mới thốt lên những lời nhỏ nhẹ, đã thay đổi vẻ mặt, thần sắc nghiêm nghị:
- Từ tiểu thư, nếu ta không nghe thì nàng không ăn phải không?
Từ Trường Kim gật đầu, Lâm đại nhân hừ nhẹ một tiếng:
- Vậy cũng được, nàng không ăn thì bổn đại nhân không nghe. Chúng ta cứ như vậy coi nàng quật hay ta cường. Xảo Xảo bảo bối, ngoài đường đang có kịch hay đó, chúng ta đi ra ngoài coi đi.
Xảo Xảo vội vàng nắm lấy tay Trường Kim khuyên nhủ:
- Từ tiểu thư, người đã nghe đại ca nói rồi đó, trước tiên hãy ăn chén cháo này đi.
Từ Trường Kim tính tình so với từ "quật cường" còn có vẻ mạnh hơn, nghe vậy lắc đầu, đôi mắt khép hờ không nói một lời, ý là muốn ở đây tĩnh tọa, đợi cho đến khi Lâm đại nhân quay lại.
Hắc hắc, tiểu nữ này có cá tính a, Lâm Vãn Vinh cầm lấy chén cháo hạt sen, cười hi hi:
- Từ tiểu thư, chẳng lẽ là đang đợi ta đút cho nàng ăn? Được, ta sẽ cố thử xem, lại đây, mở miệng ra nào, cháo tới đây.
Từ Trường Kim khép chặt chiếc miệng nhỏ nhắn, một lời cũng không nói, trên mặt toát lên vẻ kiên định. Lâm Vãn Vinh lạnh lùng cười:
- Từ tiểu thư, nàng quả nhiên có tính cách. Chỉ là ta cảm thấy thương cho người dân Cao Ly, vì nàng cố giữ cái tính cách đó trước mặt bổn đại nhân ta, không biết rằng "đa cật đa thiểu khổ, đa thụ đa thiểu nan" sao (ăn càng nhiều thì khổ càng ít, càng hưởng lắm thì càng bớt khó – hieusol)? Ài, ta đi kể lại với Lý Thừa Tái, nói là Từ Trường Kim đang đấu khí ở đây với ta, nhân dân Cao Lệ hãy tiếp tục chờ xem nhé.
Từ Trường Kim thần sắc chợt động:
- Đại nhân, ý ngài là…
- Tới đây, há miệng ra nào…
Lâm đại nhân mỉm cười, thanh âm mang theo một sự dụ hoặc vô cùng.
Từ Trường Kim mấp máy môi vài lần, đôi cánh tai chợt ửng hồng, khuôn mặt liền như hoa đào tháng ba, trầm ngâm một lúc lâu, cuối cùng cũng hé đôi môi nhỏ nhắn ra, nhưng đôi mắt lại ngượng ngùng dán chặt xuống đất.
- … Miệng nhỏ há ra nào, Xảo Xảo tiểu bảo bối của ta, hai ngày qua nàng đã quá khổ cực rồi, đại ca đút nàng ăn nhé!
Lâm đại nhân dường như không hề thấy cử động của Từ Trường Kim, đưa chiếc muỗng đến miệng của Xảo Xảo, tiểu nương tử này cả kinh:
- Đại ca, đây là của tiểu thư mà, ô…
Một muỗng cháo ngọt ngào đưa vào chiếc miệng nhỏ của Xảo Xảo, tiểu nương tử này thần sắc đỏ bừng, trên mặt lại toát lên vẻ hạnh phúc. Từ Trường Kim đợi hồi lâu, lại thấy hắn đút cháo cho Xảo Xảo, vẻ mặt liền trở nên ngây ngốc, nước mắt chợt tràn ra, vội yên lặng cúi đầu.
Lâm Vãn Vinh mỉm cười, lấy chiếc khăn từ tay Xảo Xảo đưa cho Từ Trường Kim, ôn nhu nói:
- Đừng khóc, Đại Trường Kim. Cái này là muốn cho nàng hiểu, không ai yêu thương nàng được cả đời, nàng phải học cách tự yêu thương chính mình thôi.
Từ Trường Kim ngẩn người, Lâm đại nhân thừa dịp đặt chén cháo vào tay nàng, nàng cẩn thận suy nghĩ một chút, đột nhiên cúi đầu, nước mắt lại tuôn rơi, thanh âm như tiếng muỗi kêu:
- Đại nhân, cảm ơn ngài, ta đã hiểu rồi.
- Cảm ơn cái gì, ta là nam bằng hữu của nàng mà. Ài, ái tình vượt biên giới rất khó khăn a. Ta cùng với nhân dân Cao Ly một đường biên sông nước, một vai phải gánh vác hai bên, thật làm khó ta quá.
Thấy chiếc miệng nhỏ nhắn của Từ Trường Kim đang ăn cháo, Lâm đại nhân lại cười hi hi, thần sắc lại bắt đầu không nghiêm chỉnh rồi.
Từ Trường Kim khúc khích cười, sắc mặt đỏ bừng, vội vã cúi đầu, chỉ cảm thấy chén cháo thanh đạm thực sự lại quá ngọt ngào.
Thật vất vả mới đợi được Từ Trường Kim ăn xong. Lâm đại nhân đổ mồ hôi lạnh, nha đầu này, thật là văn nhã quá. Ăn cơm mà cũng như thêu hoa, phỏng chừng cuộc đời này nàng phải tốn mất 1/5 thời gian chỉ để ăn cơm rồi.
Thấy Lâm đại nhân nhìn chằm chằm vào mình, Từ Trường Kim khẽ cắn nhẹ đôi môi mọng, cảm thấy không ổn liền hỏi:
- Đại nhân, có phải là Trường Kim ăn cơm rất khó nhìn a?
- Không phải là khó coi, mà là quá đẹp mắt.
Lâm Vãn Vinh than thở:
- Từ tiểu thư, sau này khi nàng về Cao Ly, ngàn vạn lần đừng ăn cơm trước mặt nam nhân khác. Nếu không người khác nhìn bộ dáng này của nàng sẽ bị nàng mê hoặc chết đó.
Từ Trường Kim nở nụ cười, nhẹ nhàng nói:
- Đại nhân, bây giờ có thể bàn chuyện rồi.
- Ta đã bảo, việc dự tiệc có thể miễn đi.
Lâm đại nhân phẩy tay, Từ Trường Kim nghe vậy trên mặt lộ ra vẻ thất vọng, lại nghe Lâm đại nhân tiếp tục:
- Ta cũng không thích mất thời gian vô ích nói chuyện với Lý Thừa Tái, chi bằng Trường Kim nàng trực tiếp nói cho ta biết, tiểu vương tử tìm ta rốt cục là có chuyện gì?
Từ Trường Kim trở nên vui vẻ, vội hỏi lại:
- Đại nhân, ta thật có thể nói không?
Ài, nha đầu này cái gì cũng tốt, lại thật sự là quá lễ phép a, chẳng lẽ sau khi kết hôn, lúc thoát y trên giường, nàng còn nói "đại nhân, xin mời đến đây!"??? Hắc hắc, hay a! Hắn cười một cách xấu xa, trong mắt ánh lên dâm quang hiện ra bốn phía, ánh mắt rơi vào khuôn mặt khiết bạch vô tư của Từ Trường Kim, mơ hồ cười nhẹ.
Thấy Lâm đại nhân bộ dáng đầy vẻ háo sắc, Từ Trường Kim nhất thời khó hiểu, cái vị Lâm đại nhân ôn nhu hào hiệp, chứa đầy triết lý đã biến đâu mất rồi? Nàng đấu không lại ánh mắt của Lâm đại nhân, sự trấn định hàng ngày cũng không còn đủ, trong lòng sinh ra chút bối rối, vội vàng cúi đầu nói:
- Đại nhân, kỳ thật việc này đối với Đại Hoa cũng không phải là không có quan hệ. Ngài có biết lần này chúng ta tới Đại Hoa, tại sao lại nhất định muốn kết hôn với Nghê Thường công chúa không?
Lời thừa, ta không phải là quốc Vương Cao Ly, làm sao biết được trong lòng nàng nghĩ gì? Nghĩ đến sự lễ mạo quá mức của nàng, Lâm đại nhân mỉm cười giả lả:
- Ồ, tại sao vậy? Ài, Trường Kim à, nàng thật là lễ phép a!
Từ Trường Kim không hiểu ý tứ lời nói của hắn, lắc đầu than:
- Sở dĩ muốn kết hôn với Nghê Thường công chúa là vì chúng ta muốn mượn binh của Đại Hoa.
- Mượn binh?
Lâm Vãn Vinh chấn động, Cao Ly sao lại tự giác như vậy, chủ động mời Đại Hoa ta tiến vào sao?
- Đại nhân không nên hiểu lầm ý của ta, chúng ta cũng không phải là mời quan binh Đại Hoa nhập trú Cao Ly, mà là hi vọng Đại Hoa tăng cường binh mã ở phía Đông Nam và Đông Bắc.
Từ Trường Kim vội vàng giải thích.
- Đông Nam và Đông Bắc?
Lâm Vãn Vinh trầm tư một lúc, ngẩng đầu nói:
- Từ tiểu thư nói là… Đông Doanh?
- Lâm đại nhân quả nhiên là người tinh minh.
Từ Trường Kim gật đầu, thần sắc nghiêm túc:
- Lần này đến Đại Hoa, Đột Quyết và Đông Doanh đã phái sứ thần đến Cao Ly ta, muốn cùng chúng ta liên thủ đối phó với Đại Hoa.
Liên thủ? Một bên ở thảo nguyên, một bên ngoài biển rộng, hai kẻ này cũng muốn câu kết à? Đột Quyết thực lực cường đại, có suy nghĩ này, cũng còn có thể hiểu được. Nhưng cái bọn Đông Doanh bé tí kia cũng vọng tưởng thôn tính Đại Hoa ư! Không đúng, Đông Doanh là muốn chiếm Cao Ly! Chỉ khi yên ổn đặt chân trên đất bằng rồi mới có thể ảo tưởng đến Đại Hoa được.
Lâm Vãn Vinh trong đầu đã rõ ràng, nhưng không nói ra, lại
còn trầm ngâm:
- Ồ, vậy Vương tử Cao Ly thấy thế nào?
- Vương thượng thật ra đã có ý rồi, nhưng ta cho rằng Đông Doanh dụng tâm hiểm ác, tuyệt sẽ không vuốt râu hùm Đại Hoa, ý của bọn họ, sợ là không phải Đại Hoa mà chính là Cao Ly ta. Ta tìm đến Binh tá phụ trợ đại nhân, nhờ hắn chuyển ý của ta đến vương thượng, vương thượng cũng biết rằng chuyện này không ổn, nhưng Đông Doanh mấy năm gần đây đã khuếch trương chiến bị, binh lực cường mạnh, Cao Ly ta đã không còn là đối thủ của họ nữa. Bởi vậy, vương thượng phái vương tử đi, thỉnh cầu Đại Hoa đưa binh đến Đông Nam và Đông Bắc hai hướng để tạo áp lực cho Đông Doanh, khiến bọn họ phải từ bỏ cái ý nghĩa phi thực tế đó. Chỉ là Đại Hoa hoàng đế vẫn không chịu gặp chúng ta, vương tử mới nghĩ đến đại nhân, muốn nhờ đại nhân chuyển cáo ý nguyện của Cao Ly ta. Nếu Cao Ly mất đi, Đông Doanh có thể mượn đất làm bàn đạp, hợp lực cùng Đột Quyết đánh vào Đại Hoa, đến lúc đó tình cảnh của Đại Hoa so với bây giờ chắc chắn sẽ càng thêm nguy hiểm.
Từ Trường Kim nói ra một hơi những suy nghĩ trong lòng, nhất thời như trút được gánh nặng, thở ra một hơi dài, ánh mắt lại nhìn sang vị Lâm đại nhân.
Từ Trường Kim quả thật có tầm nhìn, Cao Ly có nàng coi như là có phúc khí rồi. Lâm Vãn Vinh cười cười bảo:
- Từ tiểu thư, nàng nói với ta như vậy cũng không hữu dụng, ta chỉ là một tiểu quan nho nhỏ trong triều đình, những việc quốc gia đại sự này, ta gánh không nổi đâu.
Từ Trường Kim liếc nhìn hắn, nói nhỏ:
- Đại nhân không cần khiêm nhường nữa, ta tuy là người Cao Ly, nhưng cũng đã biết tấm bảng do hoành đề đích thân đề tặng "Thiên hạ đệ nhất đinh" không phải là hư danh. Người trước mặt hoàng đế nói một câu còn mạnh hơn mười vạn hùng binh. Vì an nguy của cả Cao Ly ta và Đại Hoa, thỉnh mời đại nhân chuyển lời đến hoàng thượng, mong người mau đưa quân đề phòng, xin có lời nhờ!
Từ Trường Kim cúi người thật thấp, chiếc quần dài Cao Ly ôm sát vóc người thon dài của nàng lộ ra một cơ thể mê người, chiếc cổ trắng ngần và bộ ngực sữa cao cao dựng thẳng, quả thật quá mê người.

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #301


Báo Lỗi Truyện
Chương 301/636