Chương 294: Trả hàng


Bước ra khỏi doanh trại của người Đột Quyết, Lâm Lâm Vãn Vinh thúc ngựa phi như điên, khi đã bỏ lều bạt của người Đột Quyết ở xa xa đằng sau, Lâm Vãn Vinh mới giảm dần tốc độ, con ngựa Đột Quyết cao lớn chậm rãi gõ móng bước đi.
Nhắm thấy bốn phía không có ai, Lâm Vãn Vinh mới lấy từ trong ngực ra "lạt tị thảo" vừa cướp được trên tay của A Sửa Lặc, cẩn thận quan sát. Những lá "lạt tị thảo" sinh ra ở Đột Quyết này thô ráp, khác xa với thuốc lá nhỏ mịn ở tiền thế, cắt cũng rất tùy ý. Người Đột Quyết cũng rất ít khi dùng giấy, càng chẳng cần nói đến cuộn thuốc lá nữa, đối với " lạt tị thảo" chỉ biết dùng mũi mà hít khói thôi. Nếu món đồ này mà để ở Đại Hoa, e là đã sớm nổi tiếng rồi.
Để chiếc lá ở bên mũi hít mạnh một hơi, mặc dù lá cây thô ráp còn mang vị nồng cay, Lâm Vãm Vinh không khỏi thở ra một hơi sảng khoái. Thứ này đúng là đồ tốt, nếu có thể trồng lượng lớn thứ này ở Đại Hoa, sau này bán tới Cao Ly, Đông Doanh thậm chí là tới cả Châu Âu, vậy Đại Hoa kiếm lớn rồi. Không biết là bây giờ bách tích đại hoa có bắt đầu trồng loại thuốc lá này chưa, nếu là chưa, vậy chỉ đành đi tới Đột Quyết thôi. Lộc Đông Tán nói cây thuốc là sinh trưởng ở phía bắc núi A Nhỉ Thái (Altai - gần Siberia), đợi lúc nào đó cùng lão Từ nghiên cứu bản đồ, phái mấy người đi lấy nó là được rồi.
Hắn miên man suy nghĩ một lúc, đã đi tới giáo trường ngày đó đấu trận cùng Tô Mộ Bạch. Chỉ thấy trên giáo trường chiêng trống vang lừng, tiếng hò reo giết chóc ngủ trời, ngàn vạn con chiến mã đang chồm tới, giống như đang diễn luyện kỵ binh chiến đấu. Đám người Hồ Bất Quy sớm đã trở lại biên chế ban đầu, tới trước khi ra trận cùng mấy chục vạn đại quân của Lý Thái đều diễn luyện ở đây. Nhắm vào đặc điểm thiện dụng chiến mã của người Hồ, Lý Thái đặt trọng điểm vào diễn luyện đối kháng với kỵ binh. Đám người Hồ Bất Quy, Đỗ Tu Nguyên, Hứa Chấn lúc này rất được trọng dụng.
- Lâm tướng quân, sao ngài lại tới đây?
Thấy Lâm Vãn Vinh ung dung cưỡi con ngựa lớn đi tới quân doanh. Lý Thánh và Hồ Bất Quy sớm được bẩm báo vội vàng chạy ra.
Lâm Vãn Vinh xoay người xuống ngựa, vỗ vỗ lên lưng con ngựa lớn Đột Quyết, cười nói:
- Hồ đại ca, huynh có nhận ra đây là ngựa gì không?
Hồ Bất Quy xì mũi coi thường:
- Ngựa của Đột Quyết, thân hình cao lớn, sức lực mãnh liệt, thuận tiện đột kích, nhược điểm ở sức chịu đựng. Khi mạt tướng còn ở tiền tuyến phương bắc, thấy ngựa Đột Quyết vô số lần rồi, cũng chẳng phải là thứ bảo bối gì. Lâm đại nhân kiếm ra thứ này từ đâu vậy?
Lâm đại nhân cười thân bí:
- Mấy thứ ngựa tạp chủng Đột Quyết này, đương nhiên không đáng coi là bảo bối. Nhưng nếu là hãn huyết bảo mã thuần chủng thì sao? Hồ đại ca. Lý đại ca, các huynh kiến thức rộng rãi, nhưng đã từng thấy được hãn huyết bảo mã chưa?
- Hãn huyết bảo mã?
Hồ Bất Quy chấn động:
- Hãn huyết bảo mã chính là đặc sản của Đột Quyết. Truyền thuyết là hậu duệ của thiên mã, thân thể cao tuấn, ngày đi ngàn dặm, ở Đột Quyết số lượng cũng cực ít. Năm đó ta cùng với người Hồ giao chiến, cũng đã từng nhìn thấy một con trên thảo nguyên. Lâm đại nhân sao lại nói tới hãn huyết bảo mã? Chẳng lẽ ngài đã thấy rồi!
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Hãn huyết bảo mã sao? Cũng bình thường như thông như tùng thôi. Cũng ăn cỏ, cũng đi phân, ở trong nhà ta hôm qua cũng vừa mới nhập vào hai con, lúc nào đó để mấy vị đại ca tới cưỡi dạo.
- Hai con?
Hồ Bất Quy mắt trợn trừng, mặt đầy vè không thể tin nổi:
- Lâm tướng quân, không phải là ngài nói đùa chứ. Hãn huyết bảo mã một con giá tận ngàn vàng, người lấy ra ở đâu tới hai con? Từ đâu nhập vào?
- Là người ta hối lộ cho ta.
Lâm đại nhân thần bí trả lời:
Hồ Bất Quy và Lý Thánh nghe được đều kinh ngạc: "Lâm tướng quân quả nhiên là không giống người thường, ngay cả việc nhận hối lộ cũng nói thẳng ra như vậy."
- Khụ, khụ …
Hồ Bất Quy cười ha hả:
- Hóa ra là do bằng hữu tặng, Lâm tướng quân. Hồ Bất Quy ta cả đời này chưa được sờ vào hãn huyết bảo mã, khi nào mới có thể tới phủ của ngài xem vậy?
- Không vấn đề gì
Lâm Vãn Vinh cười sảng khoái:
- Hồ đại ca thật đúng là người trong nghề. Con hãn huyết bảo mã kia toàn thân lông vàng óng ánh mềm mại, so với vuốt ve đùi nữ nhân còn thoải mái hơn. Đợi việc ở đây làm xong rồi, huynh kêu đám huynh đệ tới nhà ta, chúng ta mở bảo mã hội, để những con hãn huyết bảo mã này cởi sạch y phục, chúng ta sờ mó, làm chảy chút hãn huyết, ha ha ha ha!
"Đúng là tên dâm đãng, bất qua ta thích!" Hồ Bấ Quy cùng Lý Thành cũng phá lên cười. Mấy người nói vài câu, Hồ Bất Quy chuyển qua chuyện khác:
- Lâm tướng quân, hôm nay ngài tới đây tìm chúng mạt tướng, có phải là có việc gì muốn giao cho bọn ta đi làm không?
Mấy người Hồ Bất Quy cùng Lâm Vãn Vinh ở với nhau đã lâu, rất rõ tình tình của hắn. Lâm tướng quân này bình thường nhàn rỗi không có việc gì, thì tuyết đối không tới quân doanh dạo chơi, nếu mà đã tới rồi, vậy đúng là có gì đó không hay rồi.
Lâm Vãn Vinh ôm quyền hướng tới Lý Thánh, cười hì hì:
- Cái này, phài làm phiền Lý đại ca rồi. Lý đại ca, đại pháo của thần cơ doanh chúng ta bây giờ cải tiến thế nào rồi?
Lý Thánh liếc khắp bốn phía, nhỏ giọng nói:
- Chúng ta mấy ngày trước vừa mới thí nghiệm qua, hỏa pháo sau khi trải qua cải tiến, cự ly xạ kích đã có thể đạt tới một dặm, mà uy lực lại không giảm đi bao nhiêu. Đồng thời, Từ tiểu thư còn nghĩ biện pháp, làm thêm giá đặt cho hỏa pháo, khiến cho việc di chuyển càng linh hoạt hơn, trọng lượng cũng giảm nhẹ đi không ít.
"Nha đầu Từ Chỉ Tình làm sao mà cái gì cũng có hứng thú vậy, thiên văn số học cũng không tính đi, nhưng ngay cả cung nỏ đại pháo cũng muốn chơi." Lâm Vãn Vinh gật gù:
- Lý đại ca, huynh giúp ta một việc. Tìm một chiếc hỏa pháo cũ nhất nặng nhất, chỉnh sửa cẩn thận một chút, lại bôi vẽ thêm một lượt, làm hình dáng không khác đại pháo chúng ta mới làm bao nhiêu, bên trên viết mấy chữ, kiếm hai cái xe rồi đặt lên cho ta, ta có việc dùng tới!
Lý Thánh lấy làm kỳ quái hỏi:
- Lâm tướng quân, ngài như thế này là muốn làm gì? Hỏa pháo vừa nặng vừa cũ, nếu ngài muốn chơi pháo, mạt tướng có thể đưa cho chiếc mới nhất, hai con ngựa là có thể kéo đi, còn có thể điều chỉnh góc độ bốn phía.
Lâm Vãn Vinh ha ha cười lớn:
- Lý đại ca, cái ta muốn chính là pháo cũ. Nhớ cho rõ, chiếc pháo này nhìn bên ngoài phải mới tinh sáng ngời, hình dạng phải giống như pháo mới, nhưng bên trong toàn là sắt vứt đi, thế nào cũng không thể bắn được! Sau đó bên trên bôi vào mấy chữ Tây, làm bọn chúng nhìn không ra. Tóm lại trông càng mới mẻ, càng hiện đại, càng dọa người thì càng tốt.
Lý Thánh nghe được đầy đầu sương mù, nhưng Lâm đại nhân giảo hoạt gian trá, chưa từng ăn lỗ, cứ dựa theo hắn nó mà làm, khẳng định không vấn đề gì. Lý Thánh khó nói:
- Tướng quân, làm theo ngài bảo khẳng định không vấn đề gì. Nhưng trên thân pháo phải viết chữ Tây, tại hạ tài hẹn học ít, xin hỏi, chữ Tây là gì? Chữ Tây viết như thế nào?
Lâm Vãn Vinh lấy giấy bút từ trong ngực ra, soạt soạt mấy cái, đưa cho Lý Thánh:
- Vậy viết mấy chữ này đi, nhớ kỹ, màu sắc phải tươi đẹp, phải bắt mắt!
Lý Thánh nhìn mấy chữ uốn uốn éo éo mà ngẩn ra, Hồ Bất Quy cũng trợn trừng mắt:
- Tướng quân, đây chính là chữ Tây sao? Ngài thật lợi hại! Cái thứ này đọc thế nào, có nghĩa là gì?
Lâm Vãn Vinh nhận lấy tờ giấy, chỉ mấy chữ bên trên đọc:
- Mọi người đọc theo ta, F – U – C – K, phắc, phắc, nhất định phải phắc…
- Phắc, phắc. Nhất định phải phắc.
Lý Thánh và Hồ Bất Quy khiêm tốn hiếu học theo Lâm tướng quân đọc lớn lên, Lâm Vãn Vinh cười vang:
- Fuck, thật sướng a! Nhớ kỹ. Mấy chữ này phải viết trên đại pháo, lão tử mệnh danh cho nó là pháo fuck!
- Tướng quân, cái chữ phắc này, rốt cuộc có nghĩa là gì? Làm sao mạt tướng cảm giác như ngài rất thích phắc!
Lý Thánh thấy kỳ quái liền hỏi, Hồ Bất Quy cũng liên tục gật đầu, rất là hưởng ứng.
Lâm tướng quân đảo mắt:
- Ài, hai vị đại ca. Ta là người văn minh, vốn không muốn nói lời thô tục. nhưng các huynh nhất định ép ta, cái fuck này ý nghĩa là… là…. À, Hồ đại ca, nghe nói huynh ở Bát Đại Hồ Đồng chim chuột với mấy ả phấn đầu, vậy các người mỗi đêm làm việc đó. Gọi là gì?
Hồ Bất Quy mặt đỏ lên, ngại không mở miệng, Lý Thánh liền cướp lời:
- Hồ đại ca, đó gọi là hoan hảo, có phải không?
Lâm đại nhân lắc đầu:
- Cái từ hoan hảo này quá văn minh, có điều các huynh cũng khó mà văn minh được bao nhiêu, như vậy đi. Cái từ fuck này nghĩa chính là hoan hảo, hoan hảo dữ dội!
- Pháo phắc? Pháo phắc?
Hồ Bất Quy cùng Lý Thánh hai mặt nhìn nhau, cố sức nhịn cười: "Lâm tướng quân này quả nhiên là anh tài ngút trời, đưa ra cái tên pháo này, tuyệt diệu!"
Sắp đặt xong việc "hoan hảo pháo". Lâm Vãn Vinh khiêm tốn hướng tới Hồ Bất Quy thỉnh giáo về tri thức địa lý, quan trong nhất chính là Khoa Bối Đa (Khovd), nơi sinh trưởng của thuốc lá. Theo cách suy nghĩ của hắn, tài nguyên là vật chết, con người mới là sống. Người Đột Quyết không ý thức được thuốc lá sẽ mang đến biến hóa lớn thế nào cho xã hội, vậy Lâm đại nhân ta không ngại khó đi giúp đỡ vậy… giết tới Đột Quyết, cướp nữ nhân của bọn chúng, cướp bảo mã của bọn chúng, cướp thuốc lá của bọn chúng. Từ xưa tới nay chỉ có người Đột Quyết cướp của Đại Hoa, vì sao Đại Hoa ta không thể cướp của Đột Quyết chứ? Tục ngữ nói rất đúng, lùi một bước, biển trời mênh mông, tiến một bước, khoái hoạt vô cùng!
Hồ Bất Quy nghe Lâm đại nhân miệng như xe lửa, cái gì mà Ô Lan Ô Đức ( Ulan – Ude bên bờ Baikal thuộc Nga), cái gì mà Y Nhĩ Khố Thứ Khắc (Irkutsk – thuộc Nga), cái gì mà sông Selenge ( chảy qua Nga – Mông Cổ), Xa Xa Nhĩ Lặc Cách (Tsetserleg – trung tâm mông cổ), Ô tư quý khố đặc (Ust-kut thuộc Nga), thậm chí ngay cả những vùng đất mà người Đột Quyết chưa từng cướp vào tay cũng lôi ra được. Hồ Bất Quy liền trở nên kích động, nắm chặt tay Lâm tướng quân:
- Tướng quân đúng là người trời. Mạt tướng cùng người Hồ giao chiêu bao năm, cũng chỉ biết một vùng Ba Lý Khôn( Barkol), tướng quân chưa từng ra trận, mà ngay cả lịch sử và Hãn đô của bọn chúng đều nắm rõ như vậy. Lòng trời có Đại Hoa ta nên mới phái Lâm tướng quân tới cho chúng ta, ngày sau lên chiến trường cũng như đi vào trong chỗ ruột gan của tướng quân, có thể chỉ ngồi trong lều trướng mà định thắng thua ngoài ngàn dặm xa.
"Công phu vỗ mông ngựa của lão Hồ ngày cũng rất xa a!" Lâm Vãn Vinh cười ngượng:
- Hồ đại ca chê cười rồi, tiểu đệ chỉ là thích học tập, đọc nát trăm vạn quyển sách mà thôi.
Lý Thánh cùng Hồ Bất Quy đã quen với việc Lâm đại nhân không biết xấu hổ là gì rồi, hắn ngày nào không khoác lác mới là không bình thường. Lập tức Lâm Vãn Vinh dựa theo bản đồ học mót được từ chỗ Lộc Đông Tán, đại khái vẽ ra, Hồ Bất Quy bổ sung thêm, đem vị trí cụ thể của Khoa Bố Đa ( Khovd) vẽ chính xác ra. Mặc dù không biết Lâm tướng quân vì sao lại hứng thú với Khoa Bố Đa như thế, nhưng thấy thái độ hắn lúc này so với trước đây khác biệt rất lớn, từ "muốn ta đánh" chuyển biến thành " ta muốn đánh", trong lòng Hồ Bất Quy cũng tự nhiên vạn phần cao hứng, liền biết gì cái gì nói hết cái đó cho hắn, không giữ lại chút nào.
Khi từ giáo trường về tới trong thành thì đã là tối mịt, Lâm Vãn Vinh chợp nhớ tới còn hai buổi yến hội với Cao Ly và Thành Vương, nhất thời có chút trù trừ, cũng không biết nên đi hay không. Yến hội của Cao Ly bỏ đi cũng được, nhưng mình vẫn luôn đối kháng với Thành Vương, lão tiểu tử này lại chủ động mời mình đi phó yến, không biết là trong cái hồ lô của lão bán thuốc gì?
Đi tới một nơi vắng vẻ trong thành, Lâm Vãn Vinh bỗng nhiên dừng chân, lấm lét nhìn bốn phía một vòng, khẽ gọi:
- Tiên tử, tiên tử…
Kêu liền mấy tiếng, nhưng chung quanh yên tĩnh không ai trả lời. Lâm Vãn Vinh nghi hoặc, dựa theo hiệp nghị thì tiên tử phải theo bên người bảo vệ ta chứ, hôm nay tới trại của người Hồ cũng không biết nàng ta trốn ở đâu.
- Ninh tiên tử… Vũ Tích… Vũ Tích…
Lâm Vãn Vinh gọi to mấy tiếng, liền cảm thấy bên người có gió mát thổi tới, một làn hương thơm mát phảng phất qua, quay đầu lại nhìn liền thấy ngay gương mặt trầm tĩnh như làn nước thu của Ninh tiên tử, lẳng lặng đứng ở bên người mình.
- Ấy, thần tiên tỷ tỷ, tỷ từ đâu bay tới vậy?
Lâm đại nhân kỳ quái dò xét nàng:
- Ta vừa rồi tìm tới nửa ngày trời, nhưng chẳng thấy bóng dáng tỷ đâu!
Ninh Vũ Tích mặt không chút biểu tình, thản nhiên nói:
- Vừa rồi ngươi gọi ta là gì?
- Ninh tiên tử!
Lâm Vãn Vinh há mồm đáp liền.
- Sau đó lại gọi là gì?
-Vũ Tích…
Một tiếng "xoạt" khẽ vang lên, một thanh kiếm bắn ra khỏi vỏ, khí thế lăng lệ cắm phập vào thân cây bên cạnh ba phân. Ninh tiên tử nhìn hắn, sắc mặt như nước, anh mắt đã có hơi chút giận dữ.
- Vũ Tích, tỷ làm thế này là sao? Bảo kiếm và vỏ kiếm là một đôi. Tỷ làm sao lại chia cách bọn chúng chứ?
Lâm Vãn Vinh cười hì hì mặt dày châm chọc.
- Hai chữ Vũ Tích này, không phải là ngươi có thể gọi.
Ninh tiên tử thu lại tâm cảnh, sắc mặt bình tĩnh, nói tiếp:
- Ngươi có thể gọi ta là Ninh đạo nhân. Ta đáp ứng bảo vệ tính mạng của ngươi, nhưng không đáp ứng không để ngươi thương tật. Nếu trên người ngươi có thiếu đi cái gì đó, nhưng mạng vẫn còn, ta cũng không bị tính là bội ước. Ngươi hiểu rõ rồi chứ.
- Vũ Tích, tỷ xuất gia rồi sao? Nhìn không ra đó! Ài, thật là phí cả một nồi lương khô a!
Lâm đại nhân lắc đầu cảm khái, mặt đầy vẻ tiếc nuối.
"Xoạt" một tiếng, trường kiếm trong tay Ninh Vũ Tích bắn ra ngang qua tai hắn. Lâm đại nhân chỉ cảm thấy một bên tai mát lạnh, mấy sợi tóc chìa ra liền rơi xuống, lặng yên không một tiếng động.
"Mẹ kiếp, chơi phi kiếm uy hiếp ta hả, lão tử không thể bị dọa như vậy được!" Hắn lau mồ hôi lạnh trên trán, khẽ than:
- Ném thật chuẩn! Vũ Tích, khi nào dạy ta đi. Ta vẫn luôn có hứng thú với việc phi đao!
Công phu hàm dưỡng của Ninh tiên tử quả thật tu luyện tới mức độ cao thâm, nàng vẫn giữ vẻ thản nhiên:
- Lần này chỉ là cảnh cáo mà thôi, lần sau không có vận khí tốt như vậy nữa đâu … rốt cuộc ngươi muốn nói gì?
Lâm Vãn Vinh thở dài:
- Muốn nói chuyện với nàng một chút, làm sao lại khó như vậy? Hôm nay nàng vẫn luôn theo bên người ta phải không?
Ninh tiên tử mi mắt khép hờ, coi như là đã đáp lời, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Tiên tử tỷ tỷ, da tỷ thật tuyệt, thân hình càng tuyệt hơn… Ấy ấy, coi như ta chưa nói, xin tỷ lấy kiếm ra được không? Ta là người thích nói giỡn thôi mà!
Trường kiếm trong tay Ninh Vũ Tính đã đặt trên cổ hắn, giọng chậm rãi đe dọa:
- Ngươi nên quý trọng cơ hội nói chuyện bây giờ, rất có thể ngươi lập tức không thể mở miệng ra được nữa.
- Tiên tử tỷ tỷ, cách nhìn của tỷ với việc người Hồ muốn mượn đại pháo thế nào?
Cảm giác mũi kiếm lạnh lẽo đặt trên cổ, Lâm đại nhân không dám chiếm tiện nghi nữa, thành thành thật thật nói chuyện.
- Không biết!
Ninh tiên tử trở lời đơn giản:
- Không phải việc của ta, trước giờ ta không hỏi đến.
- Vậy Thành Vương thì sao? Việc của thành vương của thuộc về tỷ hay không?
Lâm Vãn Vinh nắm lấy cơ hội hỏi tới:
- Hắn mời ta đi phó yến, ta có nên đi hay không đây? Mặc áo nào đi đây? Tiên tử tỷ tỷ góp ý giúp ta được không?
- Ngươi muốn hỏi về Thành Vương?
Trong mắt tiên tử hiện lên ý cười:
- Ngươi không nên hỏi ta, có một người còn biết rõ hơn cả ta.
- Ai vậy?
Lâm Vãn Vinh không hiểu hỏi:
- Ngươi quên rồi sao, đêm hôm đó, cô ta còn tới giết ngươi.
Ninh Vũ Tích nở một nụ cười, như hoa mẫu đơn nở giữa mùa đông, vô cùng diễm lệ hấp dẫn, Lâm đại nhân lại ớn lạnh, cố nói:
- Tỷ tỷ nói ai vậy, gần đây ra sức đọc sách, đọc tới bại não rồi. Tỷ nói rõ ràng thêm chút đi.
- Ngươi không chỉ là đọc sách bại não mà cả tâm tư ngươi cũng hỏng rồi.
Nụ cười mỹ lệ của Ninh tiên tử dần dần biến mất, ngón tay thon dài đè lên chuôi kiếm.
- A, ta nhớ ra rồi.
Trên mặt Lâm đại nhân hiện lên vẻ kinh hỷ:
- Tỷ tỷ nói nữ tử áo đen đêm đó tới giết ta sao, cũng chính là sư muội của tỷ, có đúng không? Ài, cuối cùng không đọc sách tới nỗi hư hỏng hết đầu óc.
- Ngươi biết cô ta sao?
Ninh Vũ Tích điềm đạm hỏi.
- Không biết, ta làm sao biết cô ta được? Cô ta là thích khách, ta là người bị ám sát, hoàn toàn đối lập, tiên tử tỷ tỷ, tỷ ngày đó không phải đã thấy rồi sao? Nói ra, còn chưa cảm ta ơn cứu mạng của tỷ đó.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì, chắp tay vái ba vái trong lòng thầm niệm lạy trời lạy đất lạy cha mẹ, thành lễ rồi!
Trong mắt Ninh Vũ Tích hiện lên một tia giễu cợt, nhìn hắn hỏi:
- Thật không? Thật là không biết cô ta ư?
Biết quan hệ giữa mình và An Bích Như chỉ có vài người, lão hoàng đế trong lòng mang nghi kỵ với Ninh Vũ Tích, tuyệt sẽ không mang chuyện của mình và An tỷ tỷ ra nói với Ninh Vũ Tích, Lâm Vãn Vinh cười ha hả:
- Đúng là không biết thật, có điều cô ta là sư muội của tỷ. Khi nào tiên tử tỷ tỷ giới thiệu chúng ta một chút, mọi người làm hòa cùng phát tài, thật tốt biết bao!
- Ngươi nhìn xem, đây là cái gì?
Trong tay Ninh Vũ Tích nắm một cây phong châm, khẽ hỏi:
- Ấy, đây chẳng phải là kỷ vật làm quen của chúng ta sao? Không ngờ rằng tỷ tỷ vẫn luôn giữ gìn nó, thật là tình thâm nghĩa trọng!
Lâm Vãn Vinh vội cười trả lời.
- Phong châm, ngũ độc! Trên cái thế giới này chỉ có một người có thể điều chế ra.
Ninh Vũ Tích lắc đầu cười khẽ:
- Nói ngươi không biết cô ta, chính ngươi cũng tin được sao? Phí công các người diễn trò ám sát!
Lâm Vãn Vinh toát mồ hôi lạnh: "Ninh tiên tử này thật thâm, thì ra sớm đã nhìn ra mình và An tỷ tỷ quen biết nhau rồi, nhưng nàng ta một mực không bóc trần ra, như vậy là dụng ý gì đây? Chẳng lẽ là coi trọng ta? Đẹp trai đúng là phiền toái mà!"
- Tiên tử tỷ tỷ, ta chỉ hỏi cách nhìn của tỷ với Thành Vương như thế nào. Làm sao lại lôi ra nhiều chuyện vậy? Có phải là bình thường không ai nói chuyện với tỷ, trong lòng tịch mịch không?
Lâm Vãn Vinh cười gượng.
Ninh Vũ Tích khẽ hừ một tiếng:
- Trên cái thế giới này không chỉ có mình ngươi thông minh, đừng coi tất cả người khác thành kẻ ngốc. An sư muội móc nối với ngươi như thể nào ta không quản. Nhưng ngươi đang ở trước mặt ta, tốt nhất đừng giờ trò tâm lý gì đó, nếu không …
- Nếu không đầu rơi xuống đất có phải không?
Lâm Vãn Vinh hừ mạnh một tiếng, chỉ vào đầu mình, lớn giọng:
- Ngươi chém đi, có bản lĩnh ngươi tới xem xem, xem xem là bảo kiếm của ngươi sắc hay là cổ ta cứng? Gọi ngươi một tiếng tiên tử. Ngươi liền cho rằng mình thật sự là tiên tử sao? Nếu không phải là nể tình thân giữa ngươi và Thanh Tuyền, ta sớm đã nổ súng bắn chết ngươi rồi. Bắn chết ngươi, biết không?
Lâm Vãn Vinh chĩa vào huyệt thái dương làm bộ dạng hung hăng bắn súng, giống như là Ninh tiên tử đang thiếu hắn năm trăm lượng bạc.
Ninh Vũ Tích thấy bộ dạng tức giận của hắn, trong lòng buồn cười, thản nhiên nói:
- Ngươi nói đã xong chưa?
Lâm Vãn Vinh chợt xoay người lại, nhìn thẳng vào nàng:
- Đưa kim bài kia trả cho ta?
- Kim bài gì?
Ninh tiên tử ngẩn người rồi lập tức hiểu ra, lắc đầu:
- Ngươi muốn kim bài kia để làm gì?
Lâm đại nhân điệu bộ hung thần sác sát nói:
- Bổn đại nhân dùng tiền mua đồ nhưng không hài lòng, hiện giờ muốn trả hàng! Thế nào, không có giấy bảo hành à?! Thái độ phục vụ kiểu gì thế! Mau trả kim bài cho ta, trở về tiên phường của ngươi mà dạo chơi đi.
Ninh Vũ Tích vừa buồn cười lại bực mình, cái tên này sao thế nào cũng nghĩ ra được, nàng lắc đầu:
- Việc ta đáp ứng thì nhất định sẽ làm, kim bài kia tuyệt không thể trả lại.
Lâm Vãn Vinh giận dữ:
- Ngược lại là ngươi đó! Ai là lão gia, ai là người hầu, ngươi có hiểu rõ không? Không chút tinh thần coi trọng nghề nghiệp, không hiểu nghề, không chuyên nghiệp, cái tiên phường bán cá của các ngươi bồi dưỡng nhân tài chính là kiểu như ngươi đó hả? Trả kim bài lại cho ta, còn ngươi, ở một bên mà chơi!
Ninh Vũ Tích vang danh khắp thiên hạ, thân phận tôn quý nhường nào, có ai từng hò hét to nhỏ trước mặt nàng? Cho dù là công phu hàm dưỡng có tốt hơn, thấy bộ dạng Lâm Tam hống hách bạo ngược, trong mắt không có ai, cũng nhịn không được mà tức giận, trường kiếm trong tây khẽ run nhẹ nhẹ, hận không thể đâm vài lỗ trên người hắn.
- Muốn giết ta có phải không?
Lâm đại nhân ưỡn ngực lên, cười lạnh:
- Vậy thì tới đi! Ngươi nếu không dám giết thì ngươi là lão bà của ta! Ta nếu bị ngươi giết thì ta không phải lão công của ngươi!! Hắc hắc cái bọn tiên phường bán cá các ngươi, thanh danh rất tốt đó, động một chút là muốn giết chủ, đại gia ta hầu hạ không nổi. Cứ để ngươi lấy cái mạng của ta, để mọi người đều thanh tịnh.
Ngày thường Ninh tiên tử tiếp xúc toàn kẻ sĩ lễ mạo tao nhã, nào đã từng gặp loại mặt dày vô lại thế này, bực tức tới mức đỏ bừng cả mặt ngọc, trường kiếm trong tay mấy lần giơ lên, cuối cùng vẫn bỏ xuống.
- Ngọc Đức Tiên Phường ta đáp ứng việc gì thì chưa từng thất tín. Ngươi muốn ta làm gì?
Ninh tiên tử có ép cơn giận dữ trong lòng, bình tĩnh nói.
- Làm cái gì à? Chưa hầu hạ người khác bao giờ sao! Lão gia ta bây giờ đi mệt rồi, đi gọi xe ngựa lại đây, đừng bày ra bộ mặt nhăn như mướp đắng thế, cười nhiều vào!
Lâm Vãn Vinh hậm hực phân phó.
- Ngươi…
Ninh tiên tử tức tới mức toàn thân run rẩy, trầm mặc thật lâu, cuối cùng dậm chân một cái, xoay người rời đi.

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #294


Báo Lỗi Truyện
Chương 294/636