Chương 288: Tiếng giết heo


Dịch: anhtuanek
Biên dịch: hoangtuech13
Biên tập: Melly
- Thư… là thư của ai?
Lâm Vãn Vinh lấy làm kỳ quái hỏi, hắn tiếp lấy bức thư đó rồi nhẹ nhàng mở ra, một làn u hương thoảng thoảng xông vào mũi, trong phong thư là một chiếc khăn thanh tú màu đỏ hồng cùng một mảnh giấy trắng tinh không một vết tỳ.
Khi hắn mở bức thư đó ra, những hàng chữ nhỏ thanh tú liền đập vào mắt:
Từng sợi tơ xanh đã bạc màu
Giận hờn trông mãi tháng năm qua
Đông xưa hỏi nhạn trời Nam ấy
Khi nào sánh bước hái hạnh hoa? *
(Melly dịch thơ )
Thể lục bát:
Mái đầu đã chuyển phong sương.
Thẹn thùng, oán giận năm trường qua nhanh.
Đông xưa hỏi nhạn nam hành:
Khi nào chàng-thiếp hái cành hạnh hoa?
(diepkiemanh dịch thơ)
Đây là một bài thơ u oán chốn khuê phòng của nữ tử, từng dòng từng chữ vừa uyển chuyển lại thân thiết, nỗi hờn giận nhớ nhung đều in hằn trên mỗi câu thơ. Hắn lại mở chiếc khăn tay ra, liền thấy một đôi uyên ương liền cánh được thêu bằng chỉ vàng, thần thái như thật, trông rất sống động.
Lâm Vãn Vinh nhìn vào đó mà sửng sốt cả nửa ngày, sau đó thì mới khẽ lắc đầu mà mỉm cười, Xảo Xảo thì thầm hỏi hắn:
- Đại ca, huynh biết bức thư này là do ai gửi cho huynh hay không?
- Xảo Xảo, muội đi thăm Lạc Ngưng lúc nào vậy?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười hỏi ngược lại.
Xảo Xảo tức thì giật mình, trên mặt chợt xuất hiện một nụ cười:
- Đại ca, huynh làm sao biết được muội đi thăm Ngưng tỷ tỷ?
Lâm Vãn Vinh véo nhẹ vào chiếc mũi xinh xắn của nàng:
- Nha đầu ngốc, huynh vừa nhìn thì đã biết ngay đây là do Lạc Ngưng viết ra, người khác thì làm sao có hương vị này. Lạc tiểu thư ở tại Tế Ninh có ổn hay không? Lạc đại nhân cùng Lạc Viễn như thế nào rồi? Lần trước khi tiến kinh thì đại tiểu thư cứ đòi ta phải đi mau, đi ngang qua Tế Ninh cũng không ghé vào thành, bây giờ thật là hối tiếc!
- Ngưng tỷ tỷ rất khỏe.
Xảo Xảo buồn bã nói:
- Chỉ là cô đơn một mình ở nơi đó. Khi muội và phu nhân tiến kinh thì thuận đường đã lưu lại Tế Ninh hai ngày. Huynh cũng không biết là Ngưng tỷ tỷ cao hứng đến mức nào đâu, cả ngày cứ kéo muội mà nói chuyện, như sợ muội đi mất. Biết được muội đi lên kinh thành, Ngưng tỷ tỷ vốn cũng muốn theo, nhưng Lạc đại nhân nói thế cục trong kinh rất là phức tạp, nên bảo tỷ tỷ là đợi một thời gian nữa rồi mới tiến kinh. Ngưng tỷ tỷ không còn cách nào khác, chỉ đành viết một bức thư nhờ muội mang đến cho huynh, còn có cặp uyên ương này nữa là do Ngưng tỷ tỷ tự mình thêu. Đại ca, Ngưng tỷ tỷ đối với huynh tình thâm nghĩa trọng, huynh không được phụ lòng người ta đó nha!
- Lạc tiểu thư đối với ta tình thâm nghĩa trọng, Xảo Xảo của huynh đối với huynh lại càng yêu thương hết lòng. Bảo bối à, huynh càng không thể phụ lòng của muội!
Lâm Vãn Vinh ghé sát vào tai của nàng thì thầm. Xảo Xảo ngây ngất, đưa tay nắm chặt lấy tay của đại ca.
***
Phân nhánh ở kinh thành này, khi bình thường thì chỉ có Lâm Tam và đại tiểu thư ở, hai người này là oan gia, suốt ngày cứ ngươi ngươi ta ta vài câu là cãi cọ ầm trời, tuy cũng có những giây phút nồng nàn đầy tư vị. Chỉ là mấy ngày trở lại đây, đại tiểu thư và Lâm tam đều ít lưu lại nơi này, nên nhất thời rất thiếu sinh khí. Tiêu phu nhân và Xảo Xảo đến thì chẳng khác gì mang tới một luồng gió mới hừng hực, khiến cho nơi này trở nên rộn rã tươi vui.
Đợi phu nhân và Xảo Xảo dùng cơm xong, thấy hai người đi đường mệt mỏi, đại tiểu thư liền hối thúc cả hai đi nghỉ. Đợi Xảo Xảo với Lâm Tam rời bước, phu nhân liền đóng cửa lại, lặng lẽ nhìn vào Tiêu Ngọc Nhược, tựa hồ như đang trầm ngâm điều gì.
- Nương thân, tại sao người nhìn con như vậy?
Đại tiểu thư hơi ngập ngừng, cúi đầu khẽ hỏi.
Tiêu phu nhân nắm lấy tay của nàng kéo lại bên ngồi cạnh mình, nhẹ nhàng nói:
- Ngọc Nhược, nương thân có một câu muốn hỏi con…
- Mẫu thân muốn hỏi gì?
Đại tiểu thư chợt giật thót, lung túng đáp:
- Nương thân, sao người còn khách khí với nữ nhi chứ? Có chuyện gì thì cứ nói đi!
Phu nhân nhìn chăm chú vào nàng ta, trầm mặc một lúc lâu, đại tiểu thư ngẩng đầu lên nhìn mẫu thân một cái, rồi lại vội vàng cúi đầu xuống.
Phu nhân thở dài một hơi:
- Ngọc Nhược, con cùng với Lâm Tam có phải là … có phải là con đã có tư tình với hắn ta?
Trái tim Tiêu Ngọc Nhược nhảy thình thịch loạn xạ, sắc mặt đỏ hồng, giọng nói bây giờ nhỏ như muỗi kêu:
- Nương thân, con, con ….
Nàng nói được mấy câu thì lại không biết là nói tiếp như thế nào nữa, trong lòng tức thì lo sợ, lao vào lòng của phu nhân mà khóc thành tiếng.
Tiêu phu nhân nhìn thấy thần thái của con gái, lẽ nào còn không biết là chuyện gì, vừa cảm thán lại vừa bực bội: "Gã Lâm Tam này đúng là kẻ chuyên môn hại khuê nữ của Tiêu gia ta hay sao? Nhị nha đầu có tâm tính thuần phát ngây thơ nên bị hắn ta gạt cũng đành thôi, nhưng tại sao đứa con gái lớn này trước giờ đều rất có lý trí mà cũng bị trúng kế của hắn."
Phu nhân vuốt ve mái tóc của đại tiểu thư, than thở:
- Là Tống tẩu viết cho ta một bức thư, ngẫu nhiên nhắc đến chuyện bất thường giữa con và Lâm Tam. Ta lên kinh lần này cũng chính là vì chuyện ấy. Con à, làm sao lại ngốc đến thế chứ, Lâm Tam có vô số hồng nhan tri kỷ, mà hắn lại là kẻ hay khi phụ đàn bà con gái. Ngọc Sương đi theo hắn ta cũng đã đành rồi, làm sao mà ngay cả con cũng bị dính vào luôn cơ chứ?
Đại tiểu thư ôm lấy lưng của mẫu thân mà khóc thút thít:
- Nương thân, hiện tại người nói cái gì với con cũng đều đã muộn rồi…
- Cái gì?
Phu nhân giật mình, kéo nàng ra và nhìn chằm chằm vào nàng mà kinh hãi:
- Ngọc Nhược… con… con lại dám làm chuyện cẩu thả đó với hắn ư?
Mặt đại tiểu thư tức thì đỏ bừng lên: "Nếu như hôm nay mà nương thân không tới, thì e là bản thân đã thực sự nhịn không được mà để hắn ta "cẩu thả" mất rồi!"
- Nương thân, người nói đi đằng nào rồi vậy?
Đại tiểu thư ngượng ngùng:
- Con gái sao lại làm cái chuyện không biết lễ nghĩa liêm sỉ đó chứ…
- Thế con nói cũng đã muộn là sao?
Phu nhân bình tĩnh tâm lại được mấy phần, nhìn kỹ lại thân thể của con gái mình mấy lượt, dựa vào nhãn quang của bà ta thì tự nhiên biết được đại tiểu thư vẫn còn giữ tấm thân trinh bạch, tính ra Lâm Tam cũng có vài phần lương tâm.
- Nương thân, con cũng không biết là chuyện gì. Từ khi quen biết với hắn ta cho tới giờ, mỗi khi con nhìn thấy hắn ta thì trong lòng rất là hận, nhưng khi không nhìn thấy hắn thì lại rất nhớ nhung. Hiện tại người nói những lời đó với con, đích xác là đã quá muộn rồi, biết thế thì lúc đầu con cũng không nên quen biết hắn ta làm chi…
Đại tiểu thư lắc đầu nói, nhớ những hoài niệm mà thầm cảm thấy vừa chua xót nhưng cũng thật ngọt ngào.
Tiêu phu nhân là người từng trải chuyện đời, nhìn thấy vẻ mặt của con gái lẽ nào còn không rõ đó là chuyện gì, bà ta trầm mặc một lúc lâu rồi thở dài:
- Ngọc Nhược, nương thân cũng không phải là người không biết lý lẽ. Gã Lâm Tam này luận về năng lực hay tài học thì không cần phải nói nhiều nữa, nương thân trước giờ vẫn đánh giá hắn ta rất cao. Tiêu gia ta tuy là mẹ góa con côi, nhưng ở tại Kim Lăng cũng là danh môn vọng tộc, con và Ngọc Sương lại càng là niềm kiêu hãnh của Tiêu gia ta. Ngọc Sương đi theo hắn, nương thân cũng đã bỏ qua nỗi ủy khuất đó rồi. Nhưng nếu như hai tỷ muội các con lại cùng đi theo hắn, cái … cái này còn ra thể thống gì? Nương thân thủ tiết đã nhiều năm, chuyện khác thì không sợ, nhưng chỉ sợ người khác đâm thọc vào tận xương tủy chúng ta mà thôi!
Nhắc đến chuyện tình cảm gia đình, đôi mắt Tiêu phu nhân cũng đã ươn ướt: "Gã Lâm Tam này mặc dù trác tuyệt, hắn ta cưới một đứa con gái của ta cũng có thể cho phép. Nhưng tên tiểu tử này lại được voi đòi tiên, cả đại nha đầu cũng không bỏ qua."
Đại tiểu thư thấy mẫu thân khóc lóc, sợ hãi đến nỗi vội vàng quỳ xuống dưới mặt đất:
- Nương thân, con gái bất hiếu, đã khiến cho người thương tâm. Nhưng con với kẻ xấu xa đó đúng là tâm đầu ý hợp, tịnh không có chỗ nào là xấu hổ với bất kỳ ai. Dựa vào khả năng của hắn ta, lên kim điện không e dè hoàng đế, xuống chiến trường đánh lui người Hồ. Nữ nhi cam tâm tình nguyện ở cùng với hắn ta, không sợ người khác đâm thọc.
- Đang nói chuyện của con với hắn ta, làm sao lại kéo đến chuyện lên kim điện, xuống chiến trường?
Phu nhân nâng đại tiểu thu đứng dậy, vuốt mái tóc của con gái mà cười khổ. Tiêu phu nhân mấy ngày này do vội vàng lên đường, nên đối với những hành vi của Lâm Tam ở kinh thành cũng tịnh không biết chút gì, đại tiểu thư đem những gì nghe thấy trong khoảng thời gian này nhất nhất kể ra, nói đến chỗ đánh lui người Hồ và Cao Lệ, lên kim điện diện thánh, hoàng đế ban cho hắn ta chức lại bộ phó thị lang, đích thân ngự bút đề "Thiên hạ đệ nhất đinh", thì phu nhân cũng khó lòng kiềm chế nỗi kinh ngạc trong lòng mình. Nắm lấy tay của đại tiểu thư mà nói:
- Ngọc Nhược, những thứ mà con nói đều là thật ư?
Đại tiểu thư nhẹ gật đầu:
- Con gái làm sao dám gạt mẫu thân? Đó là chuyện vô số người chứng kiến. Thiên hạ đệ nhất đinh ba lần chiến thắng người Hồ, cái thanh danh đó e là đã sớm vang dội khắp cả kinh thành!
Nàng nhìn xa về phía song sắt, buồn bã thở than:
- Người ta hiện tại là lại bộ phó thị lang, lại được hoàng đế ban cho phủ trạch, là thiên hạ đệ nhất đinh danh trấn thiên hạ, nói không chừng là ngay ngày mai đã muốn rời khỏi Tiêu gia ta, chúng ta hiện tại nói đến những thứ này. Người ta có thừa nhận hay không còn chưa biết nữa là.
Phu nhân kinh ngạc một lúc lâu, sau đó thì thở dài một hơi:
- Ta sớm đã liệu được hắn ta sẽ có ngày phong quang, nhưng lại không thể ngờ được ngay cả hoàng thượng cũng tự thân đề bút phong cho hắn ta "Thiên hạ đệ nhất". Nếu thế thì nói lại, nếu như con có theo hắn ta, thì cũng không tính là có ủy khuất gì rồi.
Đại tiểu thư hân hoan trong lòng, nhưng trên mặt không dám thể hiện ra, nhẹ nhàng thăm dò:
- Nương thân, người… người đã đáp ứng rồi sao?
Phu nhân hừ một tiếng:
- Lẽ nào lại có chuyện tiện nghi đến thế? Có mấy chữ "thiên hạ đệ nhất đinh" là có thể lừa lấy hai đứa con gái bảo bối của ta hay sao? Dù cho hắn ta có là hoàng đế, ta mà không gật đầu, hắn ta cũng không dám làm gì các con!
Phu nhân suy nghĩ một chút, rồi đột nhiên mỉm cười:
- Ngọc Nhược, con không cần phải lo lắng, cái gì là lại bộ phó thị lang, cái gì là thiên hạ đệ nhất đinh thì ta đều không quản, nhưng khế ước của hắn với chúng ta đều là thật. Trong một năm này, ta gọi Lâm Tam hắn, thì hắn phải thưa, có phải hay không?
Đại tiểu thư gật đầu, phu nhân mỉm cười nói:
- Chuyện của con với hắn ta thì hãy gác sang một bên, nhưng con cũng không nên quá dung túng cho hắn ta, chuyện nào nên quản thì cứ quản. Gã nam nhân này sinh ra trong tính cách đã có hai chữ ti tiện, con càng có biểu hiện quá để ý thì hắn ta càng không để ý. Con càng xa cách hắn ta thì hắn ta lại càng nhớ con hơn.
Đại tiểu thư e thẹn, thỏ thẻ nói:
- Nương thân nói đúng, cũng giống với Từ tỷ tỷ, có phải năm xưa người cũng quản giáo cha như thế hay sao?
Mặt của phu nhân chợt hiện một mảng hồng, bà vỗ nhẹ lên mông của đại tiểu thư một cái:
- Nha đầu nhà con, dám trêu cả nương thân.
Bà ta trầm ngâm một hồi rồi khẽ nói:
- Năm xưa hình thế của kinh thành không sáng sủa gì, vì muốn tránh khỏi việc bị cuốn vào sự tranh chấp trong triều chính, ông ngoại của con vội vàng gả ta cho người ta. Ta với cha của con chưa từng gặp mặt nhau mà đã thành thân, lúc nào lại được tự do như thế này. Đúng rồi, Từ tiểu thư mà con nói tới là ai vậy?
- Là con gái của Từ tiên sinh – Từ Chỉ Tình, năm xưa nương thân còn ẵm bồng nữa mà.
Đại tiểu thư khẽ đáp.
- Là nha đầu Chỉ Tình à!
Phu nhân hoan hỷ kêu lên:
- Năm xưa lúc ta rời bỏ kinh thành thì nó còn là một đứa bé thắt hai bím tóc, mới đây mà đã hai mươi năm trôi qua rồi, hiện nay không biết là đã xinh đẹp nhường nào rồi.
- Từ tỷ tỷ cũng không ổn lắm!
Đại tiểu thư kể lại tao ngộ của Từ Chỉ Tình một lượt, phu nhân nghe xong mà nhíu mày, chỉ đành bất lực nói:
- Chẳng trách Từ tiên sinh lại không nguyện ý tâm sự, từ xưa hồng nhan đã bạc mệnh, hài tử Chỉ Tình cũng đã nếm không ít buồn khổ.
Bà ta nhìn sang đại tiểu thư, một lúc lâu sau mới xua tay:
- Con với Lâm Tam, đừng có học theo như thế mới được.
- Nương thân!
Đại tiểu thư vui mừng, liền lao vào lòng của mẫu thân, một lúc lâu sau vẫn không chịu rời khỏi.
*Nguyên bản bài thơ của Lạc Ngưng:
Nhất ti nhất tuyến sinh bạch phát
Bán tu bán oán tẩy niên hoa.
Khứ đông tằng vấn nam phi nhạn
Hà thị dữ quân trích hạnh hoa?
Dịch nghĩa:
Từng sợi tóc từng sợi tơ đã ngã qua màu tóc trắng,
Nửa thẹn nửa giận hờn với thời gian qua.
mùa đông năm trước từng hỏi con nhạn bay về phương nam
Lúc nào mới cùng chàng hái hạnh hoa ( hoa mơ )?
- Tam ca, nước ấm đã chuẩn bị xong rồi, hiện đang để sát vách phòng của huynh, mau mời Đổng tiểu thư tắm rửa thay đồ!
Lâm Vãn Vinh vừa mới dẫn Xảo Xảo bước ra khỏi phòng thì Hoàn nhi liền mỉm cười bước lên mà nghênh đón.
Xảo Xảo vội vàng nói:
- Phiền vị tỷ tỷ này rồi, cứ để đấy cho muội tự lo là được, không dám phiền tỷ tỷ.
Lâm Vãn Vinh mỉm cười nắm lấy tay nàng:
- Muội ngồi trên xe lâu như thế, sớm đã mệt mỏi rồi, sao còn có thể tự làm lấy được. Hoàn Nhi, ta thay mặt nương tử của ta đa tạ muội!
Trong lòng Xảo Xảo vui mừng vô hạn, ngượng ngùng nép vào người của đại ca, Hoàn Nhi sửng sốt một lúc lâu, lẩm bẩm nói:
- Tam ca, huynh có nương tử rồi, thế đại tiểu thư thì sao đây?
Phòng của Lâm Vãn Vinh ở đối diện với phòng của đại tiểu thư, Tiêu phu nhân cũng đang nghỉ ngơi ở trong phòng của đại tiểu thư, mẹ con hai người lâu rồi mới gặp mặt, tự nhiên là cần phải nói chuyện nhiều với nhau, phòng bên này hiển nhiên là để dành cho phu thê Lâm Vãn Vinh cư ngụ.
Đợi Xảo Xảo tiến vào trong phòng, Hoàn Nhi đang định tiến vào phục thị thì Lâm Vãn Vinh khẽ kéo tay tiểu nha hoàn này lại, cười nói:
- Trời cũng không còn sớm nữa, muội mau đi nghỉ đi, bên này có ta lo là được rồi.
Nụ cười trên mặt của Tam ca dâm đãng khôn xiết, phu thê người ta lâu ngày gặp mặt, những chuyện gì sẽ làm không cần phải nói cũng hiểu được. Hoàn Nhi "a" lên một tiếng, sau đó vội vàng bỏ chạy.
Nhìn thấy đại ca tiến vào trong phòng, mặt Xảo Xảo tức thời đỏ tận mang tai, nhỏ giọng nói:
- Đại ca, làm sao huynh cũng vào đây?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười:
- Nha đầu ngốc, đại ca vào để phục thị muội tắm rửa thay đồ đó!
Xảo Xảo cúi gầm đầu xuống, mặt nóng như lửa đốt, không dám nói lời nào, Lâm Vãn Vinh bước đến bên cạnh nàng ta, nhẹ nhàng xoa bóp hai vai của nàng, dịu dàng nói:
- Tiểu bảo bối, những ngày này vội vàng lên đường, mệt lắm rồi hả!
- Không mệt!
Xảo Xảo thỏ thẻ:
- Chỉ cần có đại ca, chuyện gì muội cũng không sợ!
Lâm Vãn Vinh xoa bóp mấy cái trên bả vai của nàng:
- Nha đầu ngốc nhà muội!
Tiếp đó thì không nói thêm một câu nào, không khí nhất thời trở nên cực kỳ ấm áp.
- Đại ca, không ngờ được phân nhánh của Tiêu gia tay kinh thành lại lớn đến nhường này!
Xảo Xảo nhìn lướt qua tứ phía một lượt, vẻ mặt lộ ra vẻ ngưỡng mộ.
- Không cần phải lo lắng, nhà của ta so với nơi này thì càng lớn hơn!
Lâm Vãn Vinh đáp.
- Nhà của chúng ta?
Xảo Xảo giật mình:
- Đại ca, huynh sắp về Kim Lăng sao? Chỗ ở của chúng ta ở Kim Lăng cho tới giờ còn chưa sửa xong nữa mà!
- Tạm thời không trở về Kim Lăng, nhưng đại ca cũng đã có nhà ở trong kinh thành rồi, là hoàng đế ban cho, ngày mai huynh dẫn muội đi xem!
- Hoàng đế ban cho ư?
Xảo Xảo giật mình há hốc, Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng hôn lên môi nàng một cái, sau đó liền đem chuyện trước sau kể lại một lượt, Xảo Xảo nghe xong kích động tới mức ánh mắt đã long lanh ươn ướt:
- Đại ca, đa tạ huynh!
- Đa tạ huynh? Tạ huynh cái gì?
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên.
- Đa tạ huynh đã để cho muội gặp được huynh. Từ khi gặp huynh, Xảo Xảo đã trở thành người hạnh phúc nhất trần đời này!
Xảo Xảo vội vàng lau nước mắt nói, trên mặt tràn ngập hạnh phúc không biết dùng lời nào tả xiết.
"Tiểu nha đầu dễ thõa mãn này!" trong lòng Lâm Vãn Vinh tràn ngập nỗi dịu dàng thân thiết, nhẹ nhàng bóp vào lưng của nàng ta một vài cái.
"Tay của đại ca thật là ấm áp!" Trong lòng của Xảo Xảo tức thì ấm áp, sau đó thì ý thức được điều gì, vội vàng quay đầu lại:
-Không được! Đại ca, huynh là phu quân của muội, làm sao để cho huynh phục thị muội được …
- Có cái gì đâu mà không được!
Lâm Vãn Vinh cắt ngang lời của nàng:
- Muội là nương tử của huynh, đại ca hôm nay phục thị muội, có được hay không?
Nhìn thấy vẻ mặt kiên quyết của đại ca, Xảo Xảo hoan hỷ lẫn ngượng ngùng "ừ" một tiếng, trên mặt hiện lên nụ cười ngọt ngào, ánh mắt càng thêm long lanh.
- Xin lỗi, bảo bối, trước đây là đại ca không làm được gì nhiều cho muội…
Cảm nhận được tình yêu thương dạt dào của Xảo Xảo, Lâm Vãn Vinh cảm thấy xấu hổ, đang định nói thêm thì lại bị một bàn tay nhỏ bé ấm áp che lấy miệng:
- Đại ca, huynh là người làm chuyện lớn, Xảo Xảo rất thích cái cách mà huynh xem nhẹ mọi chuyện trên đời. Làm bất kỳ chuyện gì vì huynh, muội cũng đều tâm cam tình nguyện.
Nhìn thấy đôi mi dài của tiểu nha đầu hơi run rẩy, con ngươi đen tuyền lấp lánh tựa như những vì sao trên bầu trời đêm, đôi môi thì đỏ mọng như anh đào. Lâm Vãn Vinh khẽ hôn lên chiếc miệng xinh xắn, hai tay vuốt ve lấy bờ eo, rồi nhẹ nhàng cởi bỏ lớp áo quần dày cộm trên người nàng.
Nhìn thấy đại ca thực sự muốn phục thị cho mình, Xảo Xảo cực kỳ ngượng ngùng. Nàng nhiều ngày không gặp đại ca, nỗi nhớ nhung dồn nén bấy lâu chẳng khác chi nước trong hồ Huyền Vũ, nhìn một cái đã thấy rõ. Khi cảm thấy đại ca đang cởi y phục của mình ra, tim của nàng đập kịch liệt như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, trong lòng sung sướng vô ngần.
Cởi bỏ áo ngoài, bên trong chỉ còn lớp y phục nhỏ mỏng manh, mấy ngày không gặp, thân thể của Xảo Xảo càng lúc càng xuất chúng. Tuy là cách một lớp áo trong, nhưng y nhiên vẫn có thể nhìn thấy đường nét đầy đặn của hai tòa cao phong, cặp đùi ngọc thon dài khép chặt laị với nhau, ngực phong mãn eo thon thả, hiển lộ rõ ràng ra vận vị thành thục của tiểu phu nhân.
Nhìn thấy đại ca nhìn chằm chằm vào mình, mặt Xảo Xảo càng e then, đỏ hồng chẳng khác gì đóa phù dung, lầm bẩm khẽ kêu:
- Đại ca…
Khi cả cái áo trong mỏng manh đó cũng bị tụt khỏi người nàng, đôi mắt Lâm Vãn Vinh tức thời bừng sáng, một bộ tiểu y hồng nhạt ôm sát lên thân hình Xảo Xảo, nàng ta ngượng ngùng cúi đầu xuống, hai tay nhẹ che lên bờ vai, làn da sương nhường tuyết thẹn kia lúc ẩn lúc hiện trong kẻ tay. Hơn một tháng đã trôi qua, ngực của tiểu ny tử này đúng là càng thêm đầy đặn, đôi gò bồng đảo ấy như dao động chập chờn in sâu vào mắt của Lâm Vãn Vinh.
Lâm Vãn Vinh chép miệng tán thưởng một tiếng, chầm chậm bế Xảo Xảo lên, tiểu ny tử giật mình, toàn thân nóng bỏng, cúi đầu nhìn thấy bản thân đã ở trong bồn tắm có đầy những cánh hoa nổi lềnh bềnh. Nước ấm trong bồn chạm tới eo, một làn hương xà phòng thoang thoảng lan tỏa, cảm giác thật nồng nàn.
Lâm Vãn Vinh mỉm cười múc nước ấm chầm chậm đổ xuống đầu của nàng ta, mái tóc ẩm ướt tạo nên cảm giác ấm áp như trời xuân tức thời từ trên đỉnh đầu lan xuống toàn thân, Xảo Xảo dùng đôi tay xinh xắn xoa xoa lấy khuôn mặt, đôi mắt long lanh vẻ dịu dàng cùng hạnh phúc.
Lâm Vãn Vinh đưa cánh tay vào trong nước, nhẹ nhàng cởi luôn phòng tuyến nhỏ nhoi cuối cùng sát trên người của nàng ta. Lâm Vãn Vinh đang định vươn tay ra ve vuốt, thì chợp giât mình phát hiện ra, trên bộ ngực phong mãn của tiểu ny tử không ngờ là còn môt lớp bao bọc mỏng manh bằng tơ lua, nửa hiện nửa lộ, khiến cho bộ ngực của nàng ta dưới ánh đèn càng thêm đầy đặn, càng thêm vẻ mê hoặc.
Lâm Vãn Vinh sửng sốt, ngay cả nước dãi nhỏ xuống nước cũng không biết. Mặt của Xảo Xảo đỏ hồng như máu, không dám ngẩng đầu lên, chỉ dám hé mắt để dò xét thần sắc của đại ca.
- Tiểu bảo bối!
Lâm Vãn Vinh vội vàng nuốt nước bọt cái ực:
- Cái đó, cái đó muội lấy ở đâu vậy?
Xảo Xảo ngượng đến mức chỉ biết lấy tay che mặt, giọng nói nhỏ như muỗi kêu:
- Đại ca, huynh làm sao lại quên mất rồi, đó là thứ mà huynh đặc biệt chuẩn bị cho muội khi may y phục phụ nữ cho Tiêu gia. Khi lên kinh, muội nghĩ là huynh thích nên đặc biệt mang theo, lúc sắp tới kinh thành thì muội mới mặc vào.
- Nha đầu này, thật quá hiểu ý mà!
Xảo Xảo khẽ ưm một tiếng, như thì thầm lầm bẩm, hô hấp càng lúc càng gấp rút, hai mắt nhắm nghiền, cả đôi tai cũng nhuộm hồng, bộ ngực nhấp nhô phập phồng, lớp áo lót nhỏ bó chặt đẩy phong nhủ càng căng tròn, trông dụ nhân khôn tả.
Lâm Vãn Vinh đưa tay tới, nhẹ nhàng vuốt ve sau lưng của nàng ta, cảm nhận làn da mịn màng bóng mượt, chẳng khác gì mỹ ngọc, hắn trở nên hưng phấn, ánh mắt rực sáng… tạch một tiếng, cái áo ngực mỏng manh đó liền rơi xuống.
Xảo Xảo khẽ a lên một tiếng, hai nụ hoa tươi đẹp phá nước nhô lên, cao vút vươn lên, mùi cơ thể nữ nhi tươi mát thuận theo nước truyền lại, khiến cho đầu óc hắn mê man.
"Mẹ ơi, thật muốn chết quá!" Lâm Vãn Vinh nuốt cái ực một cái, cố hết sức kiềm nét bản thân, chầm chậm tắm rửa cho Xảo Xảo. Hai người đã là phu thê với nhau từ lúc còn ở Kim Lăng, thân cận với nhau đã không biết là có bao nhiêu lần, hôm nay là ngày gặp lại sau một khoảng dài xa cách, vốn là thời khắc kích động, nhưng phòng đối diện có đại tiểu thư và Tiêu phu nhân, hai người có động tình hơn đi chăng nữa cũng cần phải cố kỵ một chút, nếu không thì sáng sớm ngày mai khi bước xuống giường, Lâm mỗ nhân thì có thể không sợ mất mặt, nhưng nha đầu Xảo Xảo còn có thể bước ra khỏi cửa được hay sao?
Khó khăn lắm mới có thể tắm rửa xong, Lâm Vãn Vinh ấn Xảo Xảo ở dưới nước không cho lên, tiểu ny tử hô hấp càng lúc càng gấp. Hắn ta gióng tai nên nghe nghóng một lát, một lúc lâu sau thì mới mở miệng nói:
- Tốt rồi, chúng ta đi ngủ thôi.
Một câu giấu đầu hở đuôi này khiến cho Xảo Xảo mềm nhũn từ đầu đến chân, "ừm" một tiếng rồi quay sang một bên, không dám nói gì thêm nữa, nghe thấy tiếng thở dồn dập của đại ca, tim của Xảo Xảo đập thình thịch loạn xạ.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, sau đó bất thình lình ôm lấy Xảo Xảo lên khỏi mặt nước, một thân thể mỹ láng mịn không vết tỳ tức thời hiện ra trước mắt.
Xảo Xảo khẽ a một tiếng, Lâm Vãn Vinh sớm đã chuẩn bị cho nàng mà chuẩn bị một chiếc áo tắm phủ lên trên người, lau khô thân thể của nàng, sau đó liền bồng tới bên giường.
- Đại ca …
Xảo Xảo cố sức ôm chặt lấy người hắn, cũng không biết là lấy đâu ra dũng khí, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn vào hắn:
- Xảo Xảo rất yêu huynh!
Không còn lời để biểu lộ hết nỗi lòng mình, Lâm Vãn Vinh đưa miệng đóng lấy bờ môi mọng tiên diễm của nàng, chiếc lưỡi tức thì đi vào giữa hai vành môi vừa thơm vừa mềm, phẩm thưởng vị đinh hương ngọt ngào.
Xảo Xảo khẽ rên một tiếng, đôi tay ngó sen nhịn không được mà càng xiết chặt lấy đại ca. Cảm nhận đại ca hôn qua đầu lưỡi, hôn qua khuôn mặt, sau đó thì cắn nhẹ lên vành tai xinh xắn lung linh kia, tay phải phủ lên trên chiếc áo tắm mà vuốt ve bộ ngực căng tròn đang phật phồng của nàng.
Giữa hàm răng của Xảo Xảo phát ra tiếng rên yêu kiều vừa tựa như thống khổ, vừa tựa như hoan nhạc, Lâm Vãn Vinh cởi bỏ luôn chiếc khăn tắm, hai ngọn núi cao như bạch ngọc ngạo nghễ vươn ra, phật phồng dồn dâp không ngừng.
- Bảo bối, muội càng lúc càng lớn hơn nữa rồi…
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, nhẹ nhàng vuốt ve lấy song phong mềm mại, ánh đèn dập dờn trong phút chốc liền tắt ngóm.
- A… đại ca ….
Một tiếng rên tựa đau đớn vừa lại dường như mang cả niềm khoái lạc hân hoan của nữ tử vang vọng, vang vào tận trong căn phòng đối diện. Đại tiểu thư đang nói chuyện với mẫu thân nhịn không được mà nhíu mày hỏi:
- Nương thân, đó là tiếng gì vậy?
Tiêu phu nhân đỏ bừng mặt, hầm hừ nói:
- Tiếng giết heo đó! Gã Lâm Tam đáng ghét!

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #288


Báo Lỗi Truyện
Chương 288/636