Chương 286: Người đến từ Kim Lăng


Dịch: Calvindam
Biên dịch & biên tập: hieusol
Lâm Vãn Vinh hiện tại đã trở thành đệ nhất hồng nhân bên cạnh hoàng đế, có ba nhà đồng thời mời hắn cũng không có gì kỳ quái, chỉ là chuyện ngày mai phải đến tham dự yến hội tại nhà nào lại làm cho hắn cảm thấy khó khăn.
Tiễn Từ Trường Kim rời đi, Hoàn Nhi giữ chặt hắn lại hỏi:
- Tam ca, vị tiểu thư xinh đẹp này đến từ đâu vậy, đại tiểu thư có biết không? Muội thấy nàng đối với Tam ca có vẻ không bình thường à?
Lâm Vãn Vinh cười a a:
- Muội yên tâm đi, ta cùng vị Từ Trường Kim này chẳng có tư tình gì cả, nàng ấy là cung nữ trong vương thất Cao Ly, lần này đi theo vương tử Cao Ly đến Đại Hoa cầu thân thôi.
- Muội không tin!
Hoàn nhi nhỏ giọng hừ nhẹ:
- Vị Từ tiểu thư này mặc dù giả bộ lãnh đạm nhưng khi thấy huynh thì mừng rỡ, còn chú ý nhìn vẻ mặt của huynh, rất khác với người thường. Không được, muội phải bẩm báo với đại tiểu thư thôi.
Gặp phải một tiểu nha đầu hết sức có trách nhiệm như thế này, thật là hết nói được gì nữa, Lâm Vãn Vinh cười nhẹ, đặt ba phong thư mời vào một chỗ, cẩn thận suy nghĩ. Thành vương chính là dòng dõi quý tộc, hoàng thân quốc thích, theo lý thuyết thì nên đến dự tiệc rượu của lão, chỉ có điều mình và lão vừa minh tranh ám đấu mấy lần, rõ ràng không chung một con đường, lão đột nhiên mời mình dự tiệc, sợ là không phải tốt lành gì.
Tâm tư của người Cao Ly thì đơn giản hơn nhiều, bọn họ lần này cầu hôn không có kết quả, lại bị kẻ khác uy hiếp, nếu muốn tự cứu mình thì phải tạo mối quan hệ hữu hảo với Đại Hoa, đi qua Lâm đại nhân quả là một con đường hay, huống hồ còn một Từ Trường Kim ở đó, đối với Lâm đại nhân thực sự có sức hấp dẫn không nhỏ a.
Buổi tiệc tối bên đống lửa của Đột Quyết, ý tưởng không tệ, nghe thì không giống với lệ thường, bất quá Lâm Vãn Vinh chắc chắn rằng sẽ không đơn giản như vậy. Cái bọn người Hồ mũi cao này có chủ ý gì, hắn trong lòng đã rất rõ ràng. Mắt thấy hai nước sắp giao chiến, tranh thủ tìm chút thông tin hữu ích từ miệng vị Lâm đại nhân - cận thần bên cạnh thiên tử này mới chính là mục đích của bọn họ.
- Tối rồi, sao còn chưa thắp đèn vậy?
Một thanh âm mềm mại vang lên bên tai hắn, ẩn chứa chút niềm vui sướng.
Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu lên, liền thấy đại tiểu thư trong bộ váy dài áo tím, tựa như một đóa bách hợp màu tím đang nở rộ, đang mỉm cười đứng bên cạnh mình. Thân thể thon dài, bờ ngực đầy đặn, thoang thoảng làn u hương buổi đêm nhẹ nhàng, thấm vào tận tim gan. Tuy mới không gặp nhau hai ngày nhưng dường như đã nhiều năm không thấy, nhìn đại tiểu thư thanh tao như ngọc, Lâm đại nhân nhất thời ngây dại.
Thấy hắn giương mắt lên nhìn mình, Tiêu Ngọc Nhược nở nụ cười vừa mừng vừa giận, lại thêm sắc hồng man mác trên mặt, trong ánh chiều tà toát ra vẻ xinh đẹp rực rỡ dị thường.
- Sao vậy? Trước kia chưa từng thấy qua sao?
Đại tiểu thư cúi đầu nhẹ giọng, khuôn mặt ửng hồng, như thể mưa xuân tháng ba mang theo làn hơi sương làm động lòng người.
- Quả thật là chưa thấy qua.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Chưa thấy nàng ôn nhu động lòng người như vậy bao giờ. Đại tiểu thư, nếu nàng mỗi ngày đều có thể đối đãi với ta như vậy, dù khiến cho ta phải đi tất cả các chùa miếu ở kinh thành, bái lạy tạ ơn tất cả các vị Bồ Tát, ta cũng cam tâm tình nguyện.
- Ba hoa!
Tiêu Ngọc Nhược châm lửa đốt đèn, trong phòng nhất thời tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, thật là ấm áp.
Lâm Vãn Vinh thấy đại tiểu thư lưng đeo một bộ giá tranh, trên mặt nhẹ nhàng cười nụ, nhất thời ngạc nhiên:
- Đại tiểu thư, không phải nàng thật sự ra ngoài để vẽ tranh đó chứ?
- Thì sao, không được à? Chàng ở bên ngoài làm loạn lung tung, sao lại không cho ta ra ngoài vẽ tranh?
Đại tiểu thư cởi hộp tranh xuống, mỉm cười đáp.
Không đúng lắm a, thấy bộ dáng ôn nhu như nước của Đại tiểu thư, Lâm Vãn Vinh đồng thời cảm thấy 'thụ sủng nhược kinh' (được yêu quá hóa sợ), lại cảm thấy có chút không thật. Trước kia đại tiểu thư quả đúng là một con cọp cái, chính mình đã có thói quen mỗi ngày nghe lời giáo huấn của nàng, đột nhiên nàng lại biến thành một chú chim hoàng oanh nhỏ bé, cảm giác thật là lạ, không biết là Từ Chỉ Tình kia rốt cục đã dùng ma pháp gì với nàng vậy a?
- Đại tiểu thư, nàng, nàng không bị sao đó chứ?
Lâm Vãn Vinh cẩn thận hỏi:
- Có phải là ở ngoài bị chuyện gì kích thích không?
- Ngươi mới bị kích thích á!
Đại tiểu thư hừ nhẹ một tiếng, đôi mắt đẹp nhẹ liếc hắn, nhỏ giọng nói:
- Ta biến thành như vậy, ngươi không thích sao?
- Thích, thích chứ!
Lâm đại nhân lắp bắp. Có chút cổ quái a, đại tiểu thư hôm nay không biết có uống nhầm thuốc không, đúng là bị tẩy não rồi.
- Đồ ngốc!
Tiêu Ngọc Nhược sắc mặt ửng hồng, cúi đầu nói nhỏ:
- Chàng thật là trời sinh lãng phí, ta như vậy không tốt sao, chàng lại còn muốn người ta giống như trước la mắng chàng mãi à?
Đại tiểu thư nói không sai, lão tử quả là trời sinh nghèo hèn, lúc trước nàng là một con cọp cái thì ta mỗi ngày đều mong nàng ôn nhu như nước, giờ nàng dịu dàng động lòng người thì ta lại nhớ đến con cọp cái trước kia.
- Chàng không nói được gì a!
Thấy Lâm Tam hiện lên vẻ kinh ngạc, nói không nên lời, Đại tiểu thư nhịn không được dậm dậm đôi chân nhỏ, sắc mặt đỏ bừng, vội vàng nói. Hình dáng này sao giống với một nữ doanh nhân mạnh mẽ trên thương trường giông gió, ngược lại y như một tiểu cô nương mười lăm mười sáu tuổi đang nhõng nhẽo với tình lang, thật là non mềm như nước.
- Nói… nói… nói cái gì?
Lâm đại nhân cảm giác đầu óc mình có chút không biến chuyển kịp, trong Luận Võ trường, hắn có thể thoải mái chơi đùa với cả Cao Ly và Đột Quyết, nhưng về đến nhà, gặp phải Đại tiểu thư đã thay đổi hoàn toàn, hắn nhất thời thấy đầu óc trở nên vô dụng, trước kia hình tượng cứng cỏi nghiêm nghị của Đại tiểu thư đã thâm căn cố đế tồn tại trong khoảng sâu nhất của tâm linh hắn, đột nhiên lại gặp một Tiêu Ngọc Nhược ôn nhu như nước ý tình say đắm, khiến hắn thật khó mà thích ứng được.
- Nói…
Đại tiểu thư mặt đỏ rạng như lá thu phong, cúi đầu, thanh âm nhỏ như tiếng muỗi kêu:
- Nói chàng thích hình dạng trước kia của thiếp hay là bây giờ?
- Đều thích cả!
Lâm đại nhân không chút do dự đáp, vấn đề này rất đơn giản, một nam nhân thông minh thì phải biết trả lời như thế nào.
- Không được!
Đại tiểu thư ngẩng đầu nhìn hắn, hừ nhẹ:
- Chàng đi chết đi, toàn trêu chọc người khác, ta không cho chàng làm vậy, chàng phải cho ta biết rút cuộc chàng thích hình dạng nào nhất?
Thật là đổ mồ hôi, mới nói hai câu thì nha đầu kia đã hiện nguyên hình rồi, Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Hình dáng trước kia thì hợp với ta trước kia, còn hình dạng bây giờ lại thích hợp với ta bây giờ, như vậy được rồi a, con người của ta cũng không quá phức tạp, yêu cầu đơn giản mà.
Đại tiểu thư khẽ chau mày, cẩn thận suy nghĩ về những lời hắn nói, cả đến nửa ngày cũng chưa hiểu ra rốt cục là hắn thích hình dáng nào. Trong lúc đại tiểu thư đang ngẩn ngơ, hộp tranh để trên bàn lộ ra một góc của bức tranh. Lâm Vãn Vinh cười bảo:
- Đại tiểu thư, nàng hôm nay đã vẽ được gì rồi, cho ta nhìn một chút nhé?
Tiêu Ngọc Nhược đang trầm tư suy nghĩ, vô ý thức "ừ" một cái, chợt giật mình nhớ ra, vội vàng giành lại:
- Không được…
Lâm đại nhân làm sao cho nàng có cơ hội đổi ý, sớm đã mở tranh ra coi, chỉ thấy đây là một họa trục dài được cuộn tròn lại, trên vẽ bốn bức họa.
Bức họa đầu tiên, một người tuổi trẻ với nụ cười xấu xa, trong tay cầm một con kiến nhỏ, đang thả con kiến qua lỗ của viên ngọc, phía sau của con kiến còn thấy một sợi dây tơ thật tinh tế. Bức thứ hai, vài tên người Hồ đang đổ mồ hôi như mưa cưa đầu khúc gỗ, bên kia lại có một kẻ đang nhàn nhã đi dạo, chỉ huy binh sĩ cầm khúc gỗ bỏ xuống nước, gốc chìm ngọn nổi, cao thấp lập tức phân ra. Còn bức thứ ba, chính là trăm ngựa chạy loạn, mẹ con đứng sát vào nhau, một người đang đứng trước đàn ngựa, ánh mắt phảng phất vui mừng rồi lại thê lương. Bức cuối cùng, công chúa ngồi trong kiệu nhỏ hồi cung, một kẻ chạy theo kiệu như điên, vẻ mặt vừa kinh ngạc, vui mừng lại vừa tỏ ra bất đắc dĩ.
Bốn bức tranh này mặt dù đều vẽ một người nhưng thần thái lại khác nhau, hoặc vui hoặc buồn, hoặc xảo trá, cơ trí rồi lại điên cuồng, mấy loại tính cách bất đồng lại cùng xuất hiện trên một khuôn mặt, đại tiểu thư bút pháp tinh tế, khắc họa thấu suốt thần thái của người này, tựa như nước chảy mây trôi không chút ngập ngừng, rất mực gần gũi.
- Không được xem, không được xem mà!
Đại tiểu thư thẹn thùng hô to, vội vàng ôm lấy bức tranh trở về, cuộn lại đem giấu sau lưng.
- Ta nói đại tiểu thư sao lại có hứng thú như vậy, phải đi ra ngoài để vẽ tranh. Nguyên lai là 'Túy ông chi ý bất tại tửu' a ('Cảm hứng của Túy ông không đến từ rượu' – ý là Đại tiểu thư đi vẽ vì Lâm Tam, chứ không phải vì thích vẽ - hieusol)!
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Nàng vẽ bức tranh này rất đẹp, là cố tình vẽ để tặng ta sao?
- Ai nói tặng cho chàng?
Đại tiểu thư hừ một tiếng:
- Bức tranh này của ta là để tặng Chỉ Tình tiểu thư. Chàng phải làm phò mã rồi, còn để ý gì đến bức tranh thô bỉ này nữa chứ?
Nha đầu này màn gì trò gì cũng lưu vào mắt khắc vào lòng a, Lâm Vãn Vinh bất kể nàng vùng vẫy, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ, ở bên nàng nàng nhẹ giọng nói:
- Làm phò mã hay không sau này hãy biết, nhưng con gái của ta nhất định sẽ uống sữa của nàng mà lớn lên...
- Chàng đi chết đi…
Đại tiểu thư mặt hồng đến tận mang tai:
- Cái gì mà uống… thiếp, đồ bại hoại này, xấu hổ chết đi được!
Tiêu Ngọc Nhược mặt hoa đỏ hồng, cúi đầu không dám nhìn lên, khóe môi chợt lộ ra ý cười nhẹ, hình dáng ngượng ngùng mà ôn nhu kia phảng phất như gió xuân tháng ba lướt qua đôi gò má.
Lâm Vãn Vinh thấy trong lòng ngứa ngáy, kéo nàng ôm vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve vòng eo mềm mại:
- Đại tiểu thư, ta viết cho phu nhân một phong thư nhé!
- Sao, thư gì?
Đại tiểu thư nhẹ giọng hỏi, bị hắn ôm vào ngực, nhớ tới bộ dạng xấu xa của hắn, trong lòng vừa thấy tức giận vừa thấy ngọt ngào.
- Nói rằng đại tiểu thư bị ta lừa rồi, mời phu nhân vào kinh để chủ trì công đạo.
Đại tiểu thư ngẩng đầu lên lườm hắn một cái, sẵng giọng:
- Chàng còn dám nói, nếu mẫu thân biết được chuyện của chúng ta, còn không lột da của chàng ra à!
- Không sợ không sợ, việc lột da ta đã làm không ít rồi!
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc.
Đại tiểu thư nhìn hắn một cái, nói đầy vẻ chua chát:
- Đúng rồi, lột đến tận Cao Ly luôn. Vị Từ cung nữ đến từ Cao Ly kia khuôn trăng như vẽ, làn da tựa ngọc, ánh mắt sáng ngời, ôn nhu động lòng, không chỉ có tài xem bệnh mà còn tinh thông nông sự lịch toán bách khoa, chàng khi nào thì đi lột da nàng ta đây?
- Đại tiểu thư, nàng nhất định phải tin tưởng ta, ta cùng Từ cung nữ thực sự chỉ là quan hệ hữu nghị thuần khiết mà thôi. Đương nhiên, nếu là nàng ấy mơ ước đến nam sắc của ta, ta ngoại trừ tấm thân trong sạch ra, cũng không còn biện pháp nào khác cả.
Lâm đại nhân trang nghiêm cất lời thề thốt.
Đại tiểu thư vừa bực mình vừa buồn cười, cấu nhẹ vào cánh tay hắn một cái:
Chàng nói thế ta liền tin sao? Xảo Xảo, Tần Tiên Nhi, Lạc Ngưng, ai không phải đều bắt đầu từ tình hữu nghị cực kỳ thuần khiết? Đáng ghét!
- Ài, vì Đại tiểu thư đã chán ghét vẻ thuần khiết của ta, ta đây đành phải nhân tiện không thuần khiết vậy.
Lâm đại nhân cười hắc hắc, thổi nhẹ một hơi vào tai Đại tiểu thư, Tiêu Ngọc Nhược nhất thời mặt nóng tâm loạn, đứng cũng không vững.
Lâm Vãn Vinh ôm lấy chiếc eo thon nhỏ của nàng, đang định tiếp tục sờ mó xuống nữa, chợt nghe bên ngoài truyền đến thanh âm mừng rỡ của Hoàn nhi:
- Tam ca, Đại tiểu thư, Kim Lăng có người đến!

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #286


Báo Lỗi Truyện
Chương 286/636