Chương 283: Cùng tàu đấu đá, người không bằng ngựa…


Dịch: Scubidu
Biên dịch, biên tập: Melly
Hoàng đế cười ha hả:
- Tên Lâm Tam này hay lắm! Áp đảo kỳ nữ Cao Ly, khuất phục quốc sư Đột Quyết, thật sự có học vấn, có kiến thức. Từ ái khanh, ngươi đã tiến cử cho Đại Hoa ta một nhân tài rất lớn a!
Trên mặt Từ Vị lộ ra nét cười, được Hoàng Đế này một lần tán thưởng, con đường thăng chức của Lâm Tam tiến lên hằng ngày mà thôi, mà chỉ mới ngày hôm qua thôi Hoàng thượng cũng đã tán dương hắn rồi. Tô Mộ Bạch nghe được điều đó da mặt trắng bệch, khí sắc càng hiện lên vẻ u ám. Thành Vương nhìn hắn một cái, mỉm cười không nói gì.
Bốn đề tài đã qua một nửa, Cao Ly trả lời đề thứ nhất, Đột Quyết thủ thắng đề thứ hai, Lâm Vãn Vinh đều vượt qua cả hai đề, chỉ cần hắn lại tiếp tục trả lời một đề nữa liền có thể yên tâm đứng ở thế bất bại. Lý Thừa Tái cùng A Sử Lạc có một chút căng thẳng, không nghĩ rằng với đám mưu sĩ của hai bên cũng đấu không nỗi một tên Lâm Tam nhỏ nhoi này.
Tiểu cung nữ Thúy Vân mang phong thư thứ ba mở ra, nhìn lướt quá, cao giọng nói:
- Đề thứ ba là… mời các vị quay đầu lại…
Mọi người nghi hoặc xoay người lại, bỗng nghe tiếng chân rầm rập chấn động, khiến mặt đất phải hơi phải rung chuyển. Mười mấy tên kỵ sĩ, tay cầm roi ngựa thúc mấy trăm tuấn mã chạy tới. Một trăm con tuấn mã này, lông trắng móng trắng, dường như đổ ra từ trong một khuôn, không phân biệt được ai là lão đại ai là lão nhị.
Điều khiến người kỳ quái không chỉ ở đến đây, sau khi trăm con bạch mã tiến tới, lại có vài kỵ sĩ vội vàng dẫn đến một bầy ngựa con. Đám ngựa con này cũng toàn thân màu trắng, như một mảng tuyết lớn nhẹ tung bay, thật làm cho lòng người rúng động. Hai tốp bạch mã đã tới trước mặt mọi người, tiếng ngựa hí vang liên tục không ngừng, thật là trầm hùng.
Thúy Vân mỉm cười:
- Hiện tại, nơi đây có một trăm thớt bạch mã mẹ cùng một trăm thớt bạch mã con, chúng nó có quan hệ mẫu tử. Nghê Thường công chúa đưa ra đề thứ ba, mời chư vị trợ giúp một trăm bạch mã mẹ ở giữa sân tìm được ngựa con của chúng nó.
Lâm Vãn Vinh trả lời xong cả hai đề kia, đã lĩnh giáo thủ đoạn và sự cổ quái của Nghê Thường công chúa này, các tiểu thư khác khi chiêu thân không khảo văn thì cũng khảo võ, chỉ riêng mình công chúa hoàng gia lại thích mấy cái thứ không ra văn chẳng ra võ này, thật là khó hiểu! Trò chơi giúp ngựa con tìm mẹ nó này cũng không biết sao để hắn có thể nghĩ ra, cái này không phải cố ý làm khó người ta sao?
Đời đời Đột Quyết đều là dân du mục trên thảo nguyên, đối với ngựa có giác quan nhận biết trời sinh, thấy Nghê Thường công chúa ra một đề này, sắc mặt tất cả đều lộ rõ sự vui mừng, luận về chọn giống ngựa, còn ai có thể quen thuộc hơn so với bọn họ chứ? Nghê Thường công chúa rõ ràng là đang âm thầm trợ giúp bọn họ đây!
Lộc Đông Tán cùng A Sử Lặc vừa thì thầm nhỏ to, vừa chỉ chỉ điểm điểm cho các kỵ sĩ Đột Quyết xung quanh, tựa hồ là phân phó nhiệm vụ. Từ cung nữ trong trận Cao Ly bàn bạc cùng Lý Thừa Tái một hồi, khẽ cau mày, giống như còn chưa nghĩ ra biện pháp.
Lộc Đông Tán và A Sử Lặc sau khi trao đổi ổn thỏa, vui vẻ đứng lên trước, lớn tiếng hô lên:
- Vị cung nữ tiểu thư này, Đột Quyết ta đã có biện pháp phân biệt.
Lý Thừa Tái nghe xong cả kinh, vội vàng hướng sang Từ cung nữ nói vài câu, gương mặt Từ Trường Kim hiện ra sự lúng túng, nhè nhẹ lắc đầu, sắc mặt Lý Thừa Tái trở nên khó coi, lạnh lùng hừ một tiếng.
Lâm Vãn Vinh trông thấy vẻ mặt của bọn họ, nhịn không được tủm tỉm cười: "Tiểu vương tử Cao Ly này, ngoại trừ việc dựa vào nữ nhân đưa ra chủ ý, thật khó để tìm được một ưu điểm nào."
Thúy Vân gật đầu:
- Xin mời sứ thần Đột Quyết trình bày.
Lộc Đông Tán ngạo nghễ nói:
- Đột Quyết ta đời đời sống ở thảo nguyên, lớn lên trên lưng ngựa, đối với việc nhận biết phân biệt ngựa, đương nhiên có một cách giải quyết đặc biệt. Một trăm thớt ngựa mẹ, một trăm ngựa con này, số lượng tuy nhiều, nhưng kỵ sĩ Đột Quyết ta có hơn mười người, bọn họ đều là người tinh thông xem tướng ngựa, một người cho mười ngựa con tìm được ngựa mẹ, cũng không phải việc khó. Chúng ta xin được thử biện pháp này một lần.
Lâm Vãn Vinh đã hiểu ra, thì ra bọn họ là muốn thông qua thuật xem tướng ngựa, sử dụng nhãn quang cho những ngựa con này ghép đôi với ngựa mẹ. Sự ngược đời này xác thực là một biện pháp, tuy nhiên cách này hơi chậm chạp một chút.
Trong khi giảng giải, mười mấy tên kỵ sĩ Đột Quyết đã phóng ngựa chạy vội đi, tới trước mặt trăm ngựa con, mỗi người lựa chọn chắc chắn mười thớt ngựa, cũng không biết dùng kỳ chiêu gì, chớp mắt đã mang ngựa con phân thành mười đội, mỗi người vừa may quản lý mười con. Đột Quyết không hổ là dân tộc sống trên lưng ngựa, bọn họ hiểu rõ cách khống chế ngựa, rất có nhãn quan xem tướng ngựa, binh sĩ Đại Hoa không có khả năng so sánh.
"Gia…" mười kỵ sĩ Đột Quyết, đều tự thúc giục ngựa con, phóng vào trong đàn ngựa mẹ, bọn họ phải dựa vào nhãn quang cùng kinh nghiệm của chính mình, phân biệt màu lông, hoa văn và hình thể của một trăm con ngựa mẹ, để một ít ngựa con tìm được ngựa mẹ chính xác, hoàn toàn dựa vào kinh nghiệm xem tướng ngựa nhiều năm, cũng không thể làm theo đường tắt.
Sắc mặt Lý Thái tràn đầy lo âu, nhìn kỵ sĩ Đột Quyết, thở một hơi dài:
- Mấy người Đột Quyết này quả nhiên tư chất hơn người, bàn về công phu trên ngựa thì không người nào có thể địch với bọn chúng.
Lão là danh tướng đệ nhất Đại Hoa, những lời này phân lượng không nhẹ, Hoàng Đế trầm giọng xuống:
- Lý Ái Khanh, dựa vào cách nhìn của khanh, Đại Hoa ta xuất binh chinh phạt người Hồ lần này, có nắm chắc tất thắng không?
Lý Thái gật đầu:
- Hoàng thượng yên tâm, Đại Hoa ta có bộ doanh, kỵ binh cùng thần cơ doanh, ba binh chủng này nếu phối hợp ăn ý, thì người Hồ tuy chiến đấu trên ngựa vô địch thiên hạ, lão thần cũng có thể thủ thắng bọn chúng.
Hoàng Đế như trút được gánh nặng, trên mặt thoáng hiện ra một nét cười:
- Vậy khanh hãy nói tiếp, dựa theo phương pháp của người Đột Quyết, thật sự có thể phân biệt ra toàn bộ ngựa con cùng ngựa mẹ không? Trẫm nghĩ không hẳn toàn bộ sẽ đúng.
- Hoàng thượng anh minh!
Lý Thái cười nói:
- Người Đột Quyết dựa vào nhãn quang mà làm việc, thật sự có chút không chắc chắn. Kinh nghiệm và nhãn lực tất nhiên quan trọng, nhưng số lượng ngựa đông đúc này, bọn họ nếu muốn phân biệt ra cũng không phải chuyện dễ dàng, lão thần dự đoán bọn họ chỉ có thể nhận biết đúng được tám phần thôi.
Bên dưới thành, sứ đoàn Cao Ly thấy dáng vẻ tràn đầy tự tin của người Hồ, lại càng lộ rõ sự bối rối, nếu để cho Đột Quyết thủ thắng trận này, hiển nhiên Cao Ly kia bị loại, bọn hắn chỉ là không giỏi xem tướng ngựa, lại nhất thời nghĩ không ra chút chủ ý hay ho nào. Cả đám người tụ lại bàn bạc, ngay cả vẻ mặt Từ cung nữ cũng đầy lo lắng.
- Đại nhân!
Một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai Lâm Vãn Vinh.
Lâm Vãn Vinh đang hứng thú nhìn người Đột Quyết thuần phục ngựa, nghe vậy quay đầu lại, đã thấy một khuôn mặt thanh tú xinh đẹp, đôi mắt Từ Trường Kim đang mở to, đứng ở cạnh người mình.
- Ôi, Trường Kim nữ sĩ, nàng tìm ta sao?
Lâm Vãn Vinh cười nói.
- Đại nhân, ngài không sốt ruột sao?
Từ cung nữ khẽ hỏi, ánh mắt rõ ràng đang bộc lộ vẻ lo âu.
- Sốt ruột? Sốt ruột có thể có ích lợi gì?
Lâm Vãn Vinh lắc đầu nói:
- Người Đột Quyết tin rằng ánh mắt của chính bọn họ, vậy để cho bọn họ làm đi, ta chỉ tin vào sự thật thôi.
Nghe ý tứ của Lâm đại nhân, hắn dường như cho rằng người Đột Quyết sẽ không dễ dàng như vậy. Gương mặt của Từ Trường Kim lập tức rạng ngời:
- Ý của đại nhân là người Đột Quyết cũng không nắm chắc mười phần?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười liếc nhìn nàng một cái, Từ Trường Kim vội vàng cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng hắn.
- Từ cung nữ, nàng tìm đến ta là muốn nghe ngóng tin tức của người Đột Quyết, hay là muốn dò hỏi thực hư của ta vậy?
Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng nói:
- Nàng là một con người rất thành thật, không che giấu được vẻ lương thiện vốn có trong ánh mắt nàng đâu!
Từ cung nữ cúi đầu, đỏ bừng cả mặt:
- Đại nhân, thật sự thật có lỗi, ta tới nơi này một mặt là muốn nghe xem cái nhìn của ngài đối với người Đột Quyết, mặt khác là muốn biết ngài đã nghĩ ra biện pháp gì không... Việc vương tử nước ta cầu thân đối với Cao Ly mà nói, không chỉ là một việc cưới xin đơn giản, hơn nữa còn liên quan đến sự sinh tử tồn vong của Cao Ly ta, Trường Kim dù có tan xương nát thịt cũng quyết không chối từ!
Lâm Vãn Vinh giật mình, Từ Trường Kim nói lời này, ý tứ đã rất rõ ràng, nhất định là có người bức bách bọn họ. Nếu là người Hồ cùng Đại Hoa thông hôn, thì sẽ là chuyện không hay với Cao Ly. Vì quốc lực của họ không bằng ai, không thể chiến tranh cùng người Hồ, mà xem biểu hiện của Cao Ly, tựa hồ vẫn đang do dự ở giữa. Cũng từ khía cạnh này chứng minh một điểm, nếu Lý Thừa Tái có thể cưới công chúa về, liền tương đương với việc bám chắc vào Đại Hoa, lợi ích không phải là nhỏ.
- Là người Hồ ép các người ư? Hay là Đông Doanh?
Lâm Vãn Vinh thì thầm thăm dò, ánh mắt nhìn thẳng vào Từ cung nữ.
- Khiến ngài thêm phiền rồi, thực xin lỗi!
Từ Trường Kim biến sắc, khom người thật sâu chào, vội vàng quay đầu mà đi.
Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ lắc đầu: "Nha đầu kia thức không phải là một gián điệp đạt tiêu chuẩn a!"
- Đại Trường Kim, người Đột Quyết cùng lắm có thể phân biệt ra tám phần.
Lâm Vãn Vinh kêu lớn.
- Đại nhân, ngài… ngài… nói cái gì?
Bước chân Từ Trường Kim dừng lại, xoay người nhìn hắn hỏi:
- Ngài có chắc chắn như vậy không?
- Không phải có chắc chắn, đều là những suy luận khoa học thôi…
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Người Đột Quyết theo kinh nghiệm mà chọn ngựa, bề ngoài xem ra rất vững chắc, nhưng mà không thoát được định lý của thống kê học. Một kỵ sĩ Đột Quyết có mười con ngựa con, lần thứ nhất, hắn phải ở trong một trăm con ngựa mẹ lấy ra một, phải bảo đảm sự lựa chọn của hắn hoàn toàn chính xác , hắn phải so sánh toàn bộ một trăm ngựa mẹ một đợt. Như đã nói, lần thứ nhất hắn đã phải so sánh một trăm lần, giả thuyết lần thứ nhất hắn đã lựa chọn chính xác, để con ngựa thứ hai tìm mẹ, hắn sẽ phải chọn lựa chín mươi chín lần, dựa vào đó suy rộng ra, con thứ ba sẽ phải chín mươi tám lần, con thứ tư phải chín mươi bảy lần,đến con thứ mười, hắn đã phải so sánh chín mươi mốt lần… Ôi, đạo lý này không phải quá phức tạp sao, Trường Kim nàng hiểu không?
Từ Trường Kim trầm ngâm suy nghĩ trong chốc lát, gật gù đáp:
- Đại nhân, ta hiểu được đôi chút, ngài nói rất đúng, mỗi ngựa con hắn cũng phải ít nhất phải so sánh trên dưới chín mười lần.
- Cái này đúng rồi!
Lâm Vãn Vinh gật đầu:
- So sánh nhiều lần như thế, mơ hồ lại khô khan, người Đột Quyết cũng là người, chẳng lẽ bọn họ vẫn sẽ không phạm sai lầm ư? Chỉ cần một người nào đó trong bọn họ phạm một lỗi nhỏ, thì việc tìm kiếm ngựa con của bọn họ sẽ sai sót, dẫn đến khiến cho sai lầm liên tiếp. Mà còn sai lầm càng tăng, mười người càng sai phạm chồng chéo… Bảo bối, việc kia khó mà đạt được.
Những phân tích liên tục về vấn đề này, Từ Trường Kim nghe được cái hiểu cái không. Lâm đại nhân này con người bề ngoài trông không đứng đắn, kỳ thật trong bụng lại thông minh hơn ai hết, nàng gật gù, nghiêm mặt nói:
- Đại nhân, cảm ơn ngài, ta đã tin rằng Đột Quyết không nắm chắc mười phần, ngược lại thì đại nhân ngài…
Nàng dừng một chút, không nói ra hết lời, hướng Lâm Vãn Vinh khom người thi lễ, rồi vội vàng xoay mình trở về sứ đoàn Cao Ly.
Bên kia Lộc Đông Tán đang chỉ huy mười kỵ sĩ Đột Quyết, đã bắt đầu chọn lựa ngựa mẹ, nhãn quang của người Đột Quyết quả nhiên đặt biệt, chỉ trong chớp mắt đã giúp cho năm mẫu tử đoàn tụ. Lâm Vãn Vinh thầm cười nhạt, liếc mắt có thể nhìn ra, tất nhiên là đơn giản, đến lúc sau mới là thời điểm nhức đầu của ngươi
Tiểu vương tử Cao Ly Lý Thừa Tái ngoảnh mặt về phía Lâm Vãn Vinh nhìn một cái, căn dặn Hàn Thượng Cung vài câu rồi vội vàng tiến tới:
- Lâm đại nhân, Thừa Tái xin thi lễ…
Từ cung nữ mới rời đi, hắn lại tới làm gì? Lâm Vãn Vinh cười hì hì nói:
- Vương tử, ngài hay quá! Sao không xem thuần hóa ngựa, đến tìm ta có chuyện gì?
Lý Thừa Tái thở dài:
- Đại nhân, ta đâu còn có tâm tình xem ngựa. Không nói dối gạt ngài, Thừa Tái này đến đây, là phụng lệnh của phụ vương, nhất định phải cưới Nghê Thường công chúa về nước. Nhưng với tình thế trước mắt này, đối với Cao Ly ta là bất lợi lớn nhất, đại nhân…
Hắn nhìn Lâm Vãn Vinh một cái, muốn nói lại thôi.
"Đây rồi… đây rồi… Tiểu tử này muốn giở thủ đoạn rồi!" Lâm Vãn Vinh cố ý nhướng mày nói:
- Vua Cao Ly mong đợi tha thiết nơi tiểu vương tử, tiểu vương tử cần phải cố gắng mới đúng, trước mắt Nghê Thường công chúa chúng ta chưa xuất giá, ngươi còn có rất nhiều cơ hội mà!
Lý Thừa Tái cười khổ:
- Thực lực quốc gia của Cao Ly ta vốn mong manh, nhân tài ít ỏi, muốn cùng so cao thấp với Đại Hoa tài trí hay loài Đột Quyết hùng mạnh thì thật sự khó mà nhìn theo nỗi bóng lưng của các ngài. Hôm nay ở hội chiêu thân này của công chúa, chúng ta miễn cưỡng trả lời về một đề, đối với các phần sau thì một điểm cũng không nắm chắc. Mà Nghê Thường công chúa đối với Cao Ly ta lại có liên quan vô cùng trọng yếu, cho nên Thừa Tái muốn cầu xin đại nhân ngài giúp đỡ…
- Giúp đỡ? Tiểu vương tử nói đùa rồi!
Khóe miệng Lâm đại nhân nhếch lên, nụ cười hàm ý sâu xa:
- Ngài thân phận cao quý, ta đâu có đủ tư cách giúp đâu?
- Đủ tư cách giúp, đủ tư cách giúp…
Lý Thừa Tái vội vàng nói:
- Thừa Tái trước khi đến quý quốc, đã nghe nói Lâm đại nhân chính là Đại Hoa đệ nhất học sĩ, thanh danh vang xa. Vài ngày nay ở bên cạnh ngài, càng giác ngộ được kiến thức uyên bác cùng tài học phi phàm của ngài, có thể nói là quan viên trẻ tuổi có tiền đồ nhất ở Đại Hoa.
Toát mồ hôi, lão tử khi nào đã thành Đại Hoa đệ nhất học sĩ, lão Từ vẫn còn chưa tìm ta liều mạng ư? Vả lại, thời điểm ngươi ở Cao Ly, ta vẫn ở Kim Lăng, ngươi đến nơi nào nghe tên của ta? Thủ đoạn vỗ mông ngựa của cây gậy Cao Ly này thật sự không có giới hạn rồi! Nhưng xem ra vẫn không bằng một nụ cười động lòng người của Từ Trường Kim đối với ta.
- Chỉ cần đại nhân ngài bí mật mang phương pháp trả lời theo đáp án kế tiếp nói cho Thừa Tái, Thừa Tái nguyện ý tặng nghìn vàng, dâng riêng thêm tơ lụa nghìn cuộn, mã não trăm viên, đích thân đưa đến quý phủ của ngài…
Quanh đi quẩn lại, Lý Thừa Tái rốt cuộc viết ra bảng giá, hoàng kim ngàn lượng, tơ lụa ngàn sấp, mã não trăm viên, cơ hồ có thể cùng so sánh với sinh lễ tặng cho Nghê Thường công chúa. Cao Ly vì muốn cưới công chúa, quả thật không tiếc vốn liếng.
"Có chút đồ như thế mà đã cho rằng sai khiến được ta ư, ngươi coi ta như mấy tên thổ tài thôi ư? Đúng là muốn đem đầu của Lâm đại nhân ta ra bán rồi, về điểm này thôi thì có ngàn vàng cũng khó đổi được." Lâm Tam ra vẻ trầm ngân:
- Thế này đi tiểu vương tử, ngài đã quá coi trọng tới ta rồi. Không nói gạt ngài, ta chỉ là một quan viên nhỏ nhoi như hạt đậu hạt mè thôi, tài học so với Kim Cương sơn hãy còn nông cạn, ngài dù cho tặng ta vạn lượng vàng, ta cũng không có thể đáp ứng a! Từ cung nữ lần trước đã từng chỉ bảo ta, Hoàng thượng lại đối xử với ta ân trọng như núi, ta sao có thể lại tiếp tục nhận cái gì đó của ngài, không được đâu… không được…! Vả lại trong nhà ta cũng có kinh doanh mà, đâu lo việc thiếu ngân lượng.
"Trong nhà người kinh doanh cái rắm, làm như ta không biết dò la rõ sao? Ngươi chỉ là một gia đinh nhỏ nhoi trong phú hộ nhà họ Tiêu ở Kim Lăng, giấu trên lừa dưới, không chuyện ác nào mà không làm. Chỉ là vận mệnh tốt, cũng không biết như thế nào được Hoàng thượng coi trọng, mới được khoác một lớp vỏ ngoài tôn quý lên người. Gia đình Tiêu gia đòi kiếm được ngân lương ư, ngươi chẳng qua đi theo uống chút nước lèo thôi, mà lại nói có vẻ đắc chí vậy!?" Lý Thừa Tái thầm hừ một tiếng, đối với da mặt của người này, ngoài bội phục vẫn là bội phục.
- Đại nhân, ta coi ngài cùng Từ cung nữ trò chuyện với nhau rất vui vẻ, tựa hồ rất hòa hợp a!
Lý Thừa Tái mỉm cười, lái chủ đề sang một chuyện khác, không còn nói về vàng bạc châu báu, lại không biết như nào đã chuyển qua Từ Trường Kim.
Lâm Vãn Vinh sửng sốt, tức thời liền tự nhiên nói:
- Đúng vậy, ta đã rất sớm nghe qua tên của Trường Kim, gặp nàng tựa như gặp lại người xưa.
Lý Thừa Tái gật đầu:
- Từ cung nữ là một cô gái kỳ lạ nổi tiếng của Cao Ly ta, đối nhân xử thế chân thành thiện lương, trái tim tràn ngập tình thương, y thuật tinh xảo, hơn nữa tinh thông bách khoa, mưu trí vượt trội, không chỉ có rất được dân chúng ủng hộ, đồng thời cũng được phụ vương cùng mẫu thân ta sủng ái. Tuổi còn trẻ mà đã trở thành nữ thái y đứng đầu trong cung, ở dân gian lẫn trong triều đình đều có danh vọng cực cao.
"Tiểu tử này cuối cùng muốn nói cái gì đây?" Thấy Lý Thừa Tái một lòng đem chủ đề đặt vào người Từ Trường Kim, Lâm Vãn Vinh càng thêm nghi hoặc.
- Đại nhân…
Trong mắt Lý Thừa Tái chợt lóe thần quang:
- Ngài cùng Từ cung nữ mối tương giao rất sâu sắc, nếu ngài nói thích, ta liền bẩm rõ phụ vương mang Từ Trường kim tặng cho ngài, ngài thấy thế nào?
"Thình thịch…thình thịch…"Lâm đại nhân thậm chí có thể nghe thấy tiếng tim mình đang đập dữ dội: "Mang Đại Trường Kim tặng cho ta? Không có lầm lẫn chứ? Cô gái huyền thoại của bán đảo Triều Tiên, thần tượng của dân chúng Cao Ly, mà lại tặng cho ta… mỗi ngày châm cứu, xoa bóp tay chân …? Có loại hưởng thụ như thế này sao? Thật là dụ hoặc! Quả là một cái cám dỗ khó mà cự tuyệt! Lý Thừa Tái này thật sự là dốc hết vốn liếng a!
Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu nhìn Từ cung nữ ở xa một cái, chỉ nhìn thấy nàng đang thảo luận cái gì đó cùng Hàn Thượng Cung, mày ngài nhíu chặt, làn da như tuyết, hai má láng mịn, dáng vẻ yểu điệu thướt tha, phong vận mê hoặc, khiến lòng người phải dao dộng.
"
Uổng cho nàng vẫn còn ở chỗ đó hết lòng lo lắng, lại không biết chủ nhân của ngươi đã mang bán cả nàng, đáng thương thay!" Lâm Vãn Vinh chậm rãi lắc đầu, nếu cái này không phải có quan hệ với Tiêu Thanh Tuyền, nói không chừng Lâm Tam còn phải cân nhắc kỹ càng cái đề nghị khó mà cự tuyệt này của Lý Thừa Tái.
- Tiểu vương tử, cái này có lẽ không được, ta và Từ cung nữ chỉ là tình cảm bằng hữu, tịnh không phải vụng trộm nam nữ, ta nghĩ ngài đã hiểu lầm.
Lâm Vãn Vinh lạnh nhạt nói, đối với Lý Thừa Tái này chỉ còn sự chán ghét không thể diễn tả nỗi:
- Còn như việc chiêu thân, ta là người Đại Hoa, Nghê Thường công chúa lại là thiên sứ của Đại Hoa ta, ta không thể làm chuyện có lỗi với Đại Hoa, thỉnh ngươi trở về đi.
Lý Thừa Tái ngây người hồi lâu: "
Lâm đại nhân này vẻ mặt sao bỗng thay đổi, từ gian thần tham ô nhận hối lộ biến thành tâm tư sâu lắng của chí sĩ yêu nước rồi?" Hắn không biết làm sao đành lắc đầu, hậm hực bỏ đi.
"
Từ Trường Kim a! Ta giúp nàng lần đầu, nhưng không giúp được lần thứ hai đâu, chỉ mong chủ nhân của nàng lần sau sẽ không đem nàng tặng cho Đông doanh, nếu vậy nàng có thể sẽ rất bi thảm đấy!" Lâm Vãn Vinh thở một hơi thật dài: "Kỳ nữ tử… mà kỳ nữ thì sao? Vẫn là con người không thoát khỏi nỗi bi thảm của vận mệnh!"
Người Đột Quyết làm việc nhanh chóng, trong lúc hai người đang nói chuyện, đã chia xong hơn bốn mươi đôi ngựa. Trên quảng trường người Đại Hoa đang xem trận đầu chiếm số đông, thấy người Đột Quyết xem ngựa điều khiển ngựa thành thạo, ai ai cũng bùi ngùi, khó trách người Hồ dũng mãnh như thế, chỉ bằng bổn sự trên lưng ngựa của họ thì đã không người nào có thể sánh vai cùng bọn họ.
Về sau điều qua điều lại đám ngựa, lý luận thống kê của Lâm Vãn Vinh liền thể hiện rõ. Một trăm con ngựa trắng giống nhau như đúc, một trăm con ngựa con giống nhau như đúc, bằng vào mắt phàm nhân mà nhận ra huyết thống, nếu muốn từng con không sai thì dường như không có thể. Chỉ cần một con ngựa trong đó chọn không chính xác thì ảnh hưởng sẽ liên tiếp. Sau khi ghép đến hơn sáu mươi con, động tác của các kỵ sĩ Đột Quyết rõ ràng đã chậm lại, sắc mặt của Lộc Đông Tán và A Lạc Sử dần căng thẳng, số còn lại khó có thể nhìn nhận ra, một con ngựa thường phải cần mười người cùng trao đổi bàn bạc mới có thể ghép đúng.
Quả nhiên không ngoài dự liệu, người Đột Quyết đã gặp phải phiền toái, Từ Trường kim khe khẽ thở dài, trộm liếc nhìn Lâm Vãn Vinh một cái, chỉ thấy Lâm đại nhân anh tuấn ngóng nhìn mấy trăm con bạch mã đến ngơ ngẩn xuất thần, không biết ở trong lòng đang nghĩ gì.
***
- Lộc huynh!
Lộc Tán Đông đang đổ mồ hôi khắp người, lại thấy Lâm Vãn Vinh đi đến:
- Có phải càng về sau, càng khó khăn đúng không?
Lộc Đông Tán thân là quốc sư của Đột Quyết, những vẫn mang vẻ phóng khoáng tự nhiên, nghe vậy liền cười đáp:
- Đúng vậy, đám ngựa còn lại này đều khó mà phân biệt, bởi vậy cần phải nhiều thời gian hơn.
Lâm Vãn Vinh nhẹ nhàng nói:
- Không nhất thiết cần lao lực vậy, tiểu đệ vừa nghĩ ra một biện pháp đơn giản hơn. Vị cung nữ tỷ tỷ này, ta có thể làm thử không?
Lộc Đông Tán giật mình nhìn Lâm Vãn Vinh một cái, chính mắt hắn thấy Lâm đại nhân đã liên tiếp áp đảo hai trận, nếu lại tiếp tục phá trận này, Lâm đại nhân thật đúng là thiên tài!
Tiểu cung nữ Thúy Vân cung kính trả lời:
- Đương nhiên có thể. Lộc Đông Tán đại nhân, các người đã phối ra sáu mươi lăm đôi, mất một giờ. Nếu vị Lâm đại nhân này ở trong một giờ ghép đôi mẹ con ra nhiều hơn các ngươi, như vậy sẽ tính cho ngài ấy thủ thắng, ngài nghĩ như thế nào?
Lộc Đông Tán khẽ gật đầu:
- Biện pháp này thích hợp, Lâm đại nhân, phải trông coi ở ngài rồi.
Thúy Vân phất tay lên, hơn sáu mươi con ngựa mẹ và ngựa con được ghép cặp thành công kia lập tức bị kéo đi, tiếp theo liền có hơn sáu mươi con ngựa mẹ cùng ngựa con được chọn giống như đúc được đưa đến, lẫn vào trong đó. Đám ngựa mẹ và ngựa con này toàn thân cũng trắng như tuyết, đồng thời hí vang như trận trận sấm giữa mùa xuân, chấn động đến tai của từng người.
Lâm Vãn Vinh tiến vào trong đàn ngựa con, chậm rãi vuốt ve bộ lông mềm mại của một con, quay qua một kỵ sĩ nuôi ngựa ở bên kia:
- Vị đại ca này, mấy con này cùng một loại ngựa trắng, chăm sóc nuôi dưỡng nhất định rất phí công sức phải không?
Kỵ sĩ kia gật gù đáp:
- Mấy con này đều cùng một giống ngựa Đại Uyển, hình thể to lớn, chạy rất nhanh, nuôi nấng phải cực kỳ tỉ mỉ, cách một giờ thì phải cho ăn thức ăn một lần, mà một con ngựa một tàu, tuyệt đối không thể hai ngựa cùng tàu. Hai trăm con ngựa trước mặt này cũng đã đợi những hai giờ, các ngựa con đã đói phải kêu to rồi.
Giống như suy đoán của ta, Lâm Vãn Vinh mỉm cười, đi đến trước mặt mọi người, cao giọng nói:
- Chư vị đại ca, trước tiên đưa thức ăn đến cho mấy con ngựa mẹ này thưởng thức một bữa ngon.
Kỵ sĩ đưa ngựa đến chính là những mã phu chăm sóc đàn ngựa trắng này, nghe xong lời Lâm đại nhân đúng với những suy nghĩ trong lòng, lập tức đưa đến hơn trăm tàu ngựa, đổ thức ăn tốt nhất vào, ngựa mẹ lập tức cúi đầu nhai.
Ngựa con sớm đã đói bụng, vừa thấy có thức ăn mang đến lại không được ăn, liền có chút huyên náo, vung móng đá loạn xạ, cả bầy nhảy nhót rộn cả lên.
Lâm Vãn Vinh gật đầu:
- Các vị đại ca, xin hãy bịt miệng ngựa con bằng hàm thiếc.
Hàm thiếc rọ mõm ngựa là cái lồng từ trúc chế thành, ôm hết miệng ngựa, chính là vật chuyên dụng dùng để phòng khi ngựa la hét hay ăn vụng. Các con tiểu bạch mã thuần chủng của Đại Uyển bị bịt miệng bởi những chiếc hàm thiết này là lần đầu tiên mọi người nghe nói. Nhưng Lâm đại nhân đã ra lệnh thì bọn kỵ sĩ cũng theo đó mà làm.
Miệng bị khóa chặt, đám ngựa non càng nóng nảy, có mấy con đã không còn nghe theo sự chỉ huy chạy loạn khắp nơi. Chúng nhân bất bình, ngạc nhiên nhìn nhất cử nhất động của Lâm Vãn Vinh, không hiểu hắn muốn làm cái gì.
- Chư vị đại ca, điều ta nói kế tiếp thì các huynh nhất định phải làm theo, rất ngàn vạn lần chớ lơi tay.
Lâm Vãn Vinh nghiêm túc nói:
- Giữ ngựa mẹ để cho bọn chúng đứng yên ở chỗ này, đồng thời cầm lấy roi trong tay các ngươi, quất mạnh mấy cái lên ngựa con, đuổi bọn chúng đi, đuổi càng xa càng tốt.
- Điều này…
Vài tên kỵ sĩ sững sờ, đàn ngựa con này vốn là một tay bọn họ nuôi dưỡng, thậm chí còn tự tay đỡ đẻ, đương nhiên không nỡ xuống tay.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Không cần phải đánh thật, vậy làm bộ quất vài cái đi. Nhưng mà nhất định phải y như thật, nhất định phải làm cho ngựa con sợ hãi, hiểu rõ chưa?
- Hiểu rõ…!
Vài kỵ sĩ hung hăng vung roi lên, vun vút trên không như tiếng sấm. Đám ngựa con đang nóng nảy không thôi tức khắc bị dọa cho khiếp hãi, kêu hí ầm trời chạy tán loạn.
Bọn kỵ sĩ liên tục hò hét hăm dọa ở phía sau, đuổi ngựa con đi xa gấp, bầy ngựa mẹ vốn đang yên lặng ăn uống lập tức đã trở nên bất an náo động, nhìn đàn ngựa con đang chạy vội ra xa, hí lên từng tràng bi ai, ánh mắt thật là thê lương.
- Hiểu rồi, ta đã hiểu rồi…!
Trên thành lâu Lý Thái lộ rõ vẻ mặt vui mừng, lớn tiếng kêu lên.
Hoàng đế ngạc nhiên:
- Lý ái khanh, khanh hiểu rõ điều gì?
- Bẩm Hoàng đế, Lâm Tam này đúng là kỳ nhân, rất có mưu trí, rất có mưu trí…
Lý Thái kích động nói.
Cùng thời điểm đó, ở trong sân, Lộc Đông Tán cũng biến sắc, nhìn nụ cười kia của Lâm Tam, ngây người ngơ ngác cả nửa ngày rồi mới lẩm bẩm nói:
- Đại Hoa có một người này, đủ đáng giá bằng mười vạn hùng sư!
A Sử Lạc cả kinh:
- Đáng giá bằng mười vạn hùng sư ư? Ngươi nói chính là Lâm Tam sao? Lộc Đông Tán, điều này sao có thể? Hắn là kẻ tham tiền háo sắc, sao có lợi hại như thế?
Lộc Đông Tán cười khổ:
- Ta cũng không muốn tin, chỉ mong ngày sau hai nước có chiến tranh xung đột, ta sẽ không gặp lại hắn trên chiến trường.
- Quay lại rồi, quay lại rồi…!
Giữa đám người vang lên một tràng kinh hô, chỉ thấy xa xa một trăm ngựa con tung vó chạy như điên, phía sau là mấy kỵ sĩ đuổi theo. Ngựa con bị kinh khiếp, nhắm đàn ngựa mẹ chạy vào, trăm con ngựa mẹ đồng loạt cuồng hí rung trời.
Trăm ngựa con đã vọt tới trong bầy ngựa mẹ, liền nhanh chóng tự tiện tìm được một con ngựa mẹ, kêu to không ngừng, nỗi hoảng sợ vẫn còn vương trong mắt, tựa như khát khao được an ủi. Trăm ngựa mẹ, trăm ngựa con đã nhanh chóng được ghép đúng.
Ngựa mẹ cố sức dùng miệng kéo chiếc hàm thiếc trên cái mõm các ngựa con. Chứng kiến cảnh đám ngựa chăm chút cho con nhỏ, Lâm Vãn Vinh hít một hơi dài:
- Tình mẫu tử bẩm sinh, ai có thể chia lìa…?! Cùng tàu tranh chấp ư? Người không bằng ngựa…! Các vị đại ca, mau tháo những hàm thiếc kia đi.
Bọn kỵ sĩ tháo ra cho lũ ngựa con, đồng thời mở đế móng ngựa ra, thì trong những cái đế móng ngựa kia đều viết rõ số thứ tự, một mẹ một con, từ đầu đến cuối không sai chút nào.
Từ Trường Kim ngơ ngác, nghe xong lời nói của Lâm Vãn Vinh, cũng không biết trong lòng là cái tư vị gì, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên, lầm bẩm nói:
- Cùng tàu đấu đá, người không bằng ngựa… Ngài nói rất đúng, ngài rốt cuộc là một người thế nào đây?
Tiếng hoan hô trong đám ngươi vang dậy như sấm, vị Lâm đại nhân tuổi còn trẻ này chỉ trong chớp mắt đã liên tục phá ba đề. Không chỉ có đánh bại Cao Ly, lại đánh bại người Hồ một thời không bất bại, thật sự là khiến kẻ khác khó có thể tin! Đại Hoa có vị quốc sĩ này, phỏng còn sầu lắng giặc Hồ giở trò ư?
- Lâm Tam a, Lâm Tam…! Ngươi bảo trẫm như thế nào cho phải đây?
Hoàng Đế thì thào lẩm bẩm trong miệng, đôi mắt nhấp nháy, vừa nghĩ ngợi, vừa khó xử!

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #283


Báo Lỗi Truyện
Chương 283/636