Chương 274: Lại tiến cung


 


Xem diễn pháo trở về, A Sử Lặc và Lý Thừa Tái cùng trầm mặc hơn rất nhiều. Nhất là A Sử Lặc, hắn thu lại thái độ kiêu ngạo vốn có. Lâm Vãn Vinh cười thầm, trên cái thế giời này nào có lễ nghi ngoại giao gì, thực lực mới là đạo lý vững chắc, trò hôm nay đã dọa ngươi chết khiếp. Lại thu được trân châu mã não, hãn huyết bảo mã còn có một cặp nhân sâm Cao Ly ngàn năm, chiêu đãi sứ tiết quả nhiên là một món béo bở a, chẳng trách Tô Mộ Bạch thấy ta cướp mất việc của hắn, lại giống như lão bà bị chết vậy.
Nhận hối lộ dù sao cũng không phải là chuyện vinh dự gì, huống chi họ Lâm hắn cũng không thiếu bạc, những thứ này cứ để lại cho nha đầu Lạc Ngưng kia đem trợ cấp cho cô nhi đi, không vì cái gì khác là cầu an tâm.
Đưa hai vị sứ tiết trở về dịch quán nghỉ ngơi, thấy Từ cung nữ kia sắc mặt nghiêm túc, Lâm đại nhân cười hì hì:
- Từ cung nữ, chúng ta chút nữa tiếp tục châm cứu nhé, được nàng cắm vào mấy châm, ta thấy thật dễ chịu đó.
Từ Trường Kim nghiêm mặt nói:
- Đại nhân, vốn dĩ ta rất kính nể ngài, thấy ngài không giống với những người khác, nhưng nhìn thấy những điều ngài làm ngày hôm nay, lại cảm thấy ngài với người thường không có gì khác biệt, thậm chí so với bọn họ còn tham lam hơn. Con người nếu có chút tham liền khó giữ được bản tính, nhất là người làm quan, mất đi lòng yêu nước yêu dân, cuộc sống liền không còn ý nghĩa gì nữa. Hi vọng đại nhân ngài nghĩ kỹ ! Đồng thời cũng xin ngài chuẩn bị cho tốt, ta sẽ vạch trần ngài với hoàng đế bệ hạ !
Không còn gì để nói, Đại Trường Kim này không phải quật cường bình thường, Cao Ly có được một kỳ nữ tử thế này quả thực hiếm có.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Từ cung nữ, bề ngoài nhìn thấy chưa hẳn đã là thật, chân tướng vĩnh viễn sẽ không nổi trên mặt nước. Nước biển đảo Cheju vì sao lại xanh thẳm như vẽ ? đá núi Kumgangsan vì sao cứng rắn như sắt ? là bởi vị chúng đã qua khảo nghiệm, không bị nhiễm bẩn, giống như tấm lòng vĩ đại của ta .
(Đảo Cheju ở Hàn Quốc, núi Kumgangsan – núi Kim Cương ở Triều Tiên . đây là hai địa điểm du lịch nối tiếng)
Tử cung nữ kinh ngạc nói:
- Ngài làm sao biết cả đảo Cheju và núi Kumgangsan ? ngài đã tới nơi đó rồi sao ?
-" Trước đây khi nghỉ lễ ta có tới, phong cảnh rất đẹp. Nhưng những cô gái ở đó không xinh đẹp được như nàng .
Vừa nói được hai câu , Lâm đại nhân liền không đứng đắn nữa.
Từ cung nữ ngượng ngùng cười nói:
- Đại nhân quá khen rồi. Nữ tử Cao Ly chúng ta dáng vẻ rực rỡ, luôn làm người ta khắc sâu ghi nhớ. Không ngờ rằng đại nhân cũng là ngươi đi vạn dặm đường, lại cũng đã đi tới Cao Ly chúng ta.
Đúng vậy, vóc dáng rõ ràng, thích động dao kéo. Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Cao Ly cũng chưa kể là xa, nơi xa nhất mà ta tới là Châu Phi, người dân ở nơi đó tóc, da, mắt đều là màu đen, còn có thầy cúng thần bí, mưa rừng bất chợt, mãng xà kịch động, dân tộc ăn thịt người lương thiện….
Từ Trường Kim vốn là người học rộng, đối với thế giới rộng lớn cũng biết đại khái. Nghe được Lâm Đại nhân lại đã đi tới những địa phương xa xôi như thế, tức thì sinh lòng ngưỡng mộ, kinh hỷ nói:
- Đại nhân, trên thế giới thật sự có địa phương như vậy sao ? nơi đó thật sự có thầy cúng, mãng xà, mưa rừng ? nơi đó cách chúng ta có xa không ?
Nữ tử truyền kỳ của Cao Ly này hỏi một hơi nhiều vấn đề như vậy, hình như đã quên mất việc tố cáo hắn, Lâm Vãn Vinh gật đầu nói:
- Xa lắm, không phải là xa bình thường đâu, từ Đại Hoa tới Cao Ly đã cách trăm núi ngàn sông. Nhưng muốn từ Châu Á tới Châu Phi, thì phải vượt qua mấy đại dương mấy đại châu, lộ trình mấy vạn dặm, không phải là nơi người bình thường có thể tới được .
Trong mắt Từ Trường Kim lóe lên tia khao khát, than thở:
- Hễ là nơi đầy đủ ánh mặt trời, tất có vật kỳ dị, mưa rừng, mãng xà càng là tinh hoa của trời đất, hẳn nơi đó kỳ trân dược thảo cũng không hề ít, ta nếu có thể tới đó, cho dù phí cả cuộc đời, cũng đủ rồi !
Ba câu của Từ cung nữ đều không rời khỏi chức nghiệp của mình, Lâm Vãn Vinh nghe được muốn cười. Lòng lại nghĩ đến Lạc Ngưng ở xa tận Tế Ninh, nha đầu kia cũng giống như Từ Trường Kim thích du lịch khắp nơi, nếu nàng cũng ở đây, ắt sẽ thành tỷ muội tri giao với Từ cung nữ. Tới Kinh thành cũng được một đoạn thời gian rồi, nha đầu kia không biên giờ ra sao ? Rồi còn lão Lạc, Lạc Viễn, đều không tin tức gì, những người đó đều đã là người thân của Lâm mỗ rồi.
- Lâm đại nhân, Lâm đại nhân ---
Từ Trường Kim thấy Lâm Vãn Vinh đắm mình vào trầm tư, vội khẽ gọi vài câu, Lâm Vãn Vinh bừng tỉnh, mỉm cười:
- Từ cung nữ, chuyện gì thế ?
- Đại nhân, ngài đang suy nghĩ cái gì vậy ? lại đang nhớ tới tình nhân của ngài sao ?
Từ cung nữ nhẹ giọng hỏi.
- Không phải, là đang nghĩ tới vị hôn thê của ta .
Lâm Vãn Vinh cười nói: "
-Nàng ấy cùng nàng giống nhau, bác học đa tài, cũng thích du lịch, nàng và nàng ấy nếu gặp nhau, khẳng định có thể kết thành hảo hữu tri giao. Chỉ đáng tiếc, nha đầu này là một hảo thủ tiêu tiền, cả đời này, lão công ta phải nuôi nàng ấy rồi .
Từ Trường Kim ngạc nhiên nói:
- Đại nhân quả nhiên khác với người thường. Ở Cao Ly ta, sau khi thành thân, nam tử tuyệt sẽ không cho phép thê tử ra ngoài làm việc, điều này đã giam cầm vô số phụ nữ, rất nhiều phụ nữ thông minh tài trí kiệt xuất không được phát huy. Cổ vũ thê tử công tác như ngài, thực là tuyệt không có ai .
- Nữ nhân không phải là hàng hóa, các nàng có tư tưởng của riêng mình, có việc mình muốn làm, muốn giam hãm các nàng làm gì ? nếu như các nàng có thể kiếm tiền chia sẻ ưu sầu với lão công, vậy thật quá tốt, nam nữ vỗn dĩ bình đằng .
Từ cung nữ than:
- Lâm đại nhân kiến thức uyên bác, suy nghĩ kỳ lạ, hơn nữa lại là người có tấm lòng bao la, thê tử của ngài mà nghe được những lời vừa rồi, nhất định sẽ càng thêm yêu ngài. Ngài nhất định cũng rất yêu thê tử của mình.
Những lời Từ cung nữ dùng đâu đâu cũng là lời tôn kinh, chữ " ngài " không rời khỏi miệng, Lâm Vãn Vinh nghe thế ngứa ngáy trong lòng, nam nhân Cao Ly thật là hạnh phúc a, mỗi ngày được đưa lên " ngài" mấy trăm lần, cuộc sống quả thực giống như thần tiên.
- Bình thường thôi, bình thường thôi, ta vốn rất bác ái .
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Thời gian không còn sớm nữa, nàng sớm về nghỉ ngơi đi .
- Được rồi, cảm tạ ngài, hôm nay đàm thoại với ngài, thật sự rất vui vẻ.
Từ cung nữ khom người thật sâu:
- Ngài cũng sớm trở về bên thê tử của minh đi. Ngoài ra, xin ngài chuẩn bị một chút, ngày mai ta sẽ tố giác ngài trước mặt hoàng đế Đại Hoa .
Toát mô hôi, Lâm Vãn Vinh choáng luôn, nói đi nói lại, nha đầu này vẫn chẳng quên chuyện đó, còn cố ý dặn dò trước, nữ tử Cao Ly thật có ý tứ, phong cách độc đáo a.
Ra khỏi dịch quán, gió lạnh thổi tới làm Lâm Vãn Vinh tỉnh táo lại, ngày hôm nay bất ngờ mơ mơ màng màng trôi qua từ lúc nào. Từ sáng sớm bị Từ Vị lôi đi gặp hoàng đế, sau đó tức giận đánh Kế Cung Vũ Thụ, bức bách Cao Ly ký khế ước mượn văn hóa, tiếp đến nữa diễn một màn kịch ở diễn võ trường cho hai vị sứ tiết xem, trong lúc bất tri bất giác, hắn đã hòa nhập vào cuộc sống ở Đại Hoa rồi, làm bất kỳ việc gì, trong lòng đều nhớ đến Đại Hoa, suy nghĩ cho Đaị Hoa. Lão tử từ lúc nào trở thành cao thượng như vậy, hắn vừa muốn khóc lại vừa muốn cười, nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang, lại có một loại càm giác không chân thật vượt ra khỏi trần thế.
Lúc này trăng tròn đã lên cao, hắn cứ ngây ngốc đứng hồi lâu, đang muốn cất bước về nhà, nhưng thấy xa xa một con ngựa phóng tới, đúng là Từ Vị. Lão Từ vội vàng xuống ngựa, giọng gấp gáp:
- Lâm tiểu ca, Lâm tiểu ca, mau đi theo ta, hoàng thượng muốn triệu kiến ngươi .
Lại triệu kiến nữa ? Có ý gì đây ? Sáng nay không phải vừa mới gặp rồi sao ? Lâm Vãn Vinh nghi hoặc, nhưng Từ Vị vội đưa cho hắn một con ngựa. Từ Vị so ra còn gấp gáp hơn cả buổi sáng, trừ hai con ngựa ra, một tên tùy tùng cũng không có.
Lâm Vãn Vinh xoay người lên ngựa nói:
- Từ tiên sinh, hoàng đế còn muốn triệu kiến ta làm gì chứ ? Chẳng lẽ là hôm nay tiếp đãi sứ tiết có sai sót sao .
Từ Vị lắc đầu:
- Lâm tiểu huynh chớ nên nghĩ lung tung. Mọi hành động việc làm hôm nay của ngươi, lão phu đã cấp báo cho hoàng thượng từ trưa, hoàng thượng lớn giọng cười to, long nhan hớn hở, khen ngươi có mưu trí, đoán định trước mọi việc, hành sự không gò bò, không câu nệ hình thức, có phong cách của đại tướng.
- Từ tiên sinh không cần phải nói những lời dễ nghe nữa.
Lâm Vãn Vinh cười khổ:
-Ta và hoàng đế không quen biết, sáng nay mới là lần thứ hai diện kiến, người làm sao có thể coi trọng ta như vậy ?
Từ Vị trầm ngâm hồi lâu mới nói:
- Tiểu huynh đệ có điều không biết rồi, theo lão hủ thấy, hoàng thượng mới đầu cũng không có ý muốn triệu kiến ngươi tiếp. Chỉ là sau khi lão hủ đem chuyện ngươi làm bẩm báo lên, người trong lòng vui vẻ, lại ở trong thượng thư phòng suy nghĩ cả buổi trưa, nhưng lại chẳng xử lý tấu chương, cho tới khi vừa mới đi ra, tuyên triệu lão hủ truyền ngươi lần nữa tiến cung .
Lâm Vãn Vinh càng nghe càng mơ hồ, cho dù là lừa sứ tiết có tốt đi chăng nữa, cũng không cần phải triệu kiến ta lần nữa, thời gian đã trễ như thế rồi, có việc gì không thể đợi sáng mai hãy nói sao ? tâm tư của hoàng đế quả nhiên khó mà nắm bắt được.
Từ Vị thấy thần thái của hắn, biết rằng hắn đang lo nghĩ, liền nói:
- Tiểu huynh đệ, tuy nói là gần vua như gần hổ, nhưng được như ngươi lần đầu lên triều, liền trong một ngày được tuyên triệu tới hai lần. Thế này vô cùng hiềm có đó. Cho dù là Tô Mô Bạch Tô trạng nguyên, được chính hoàng thượng tuyển chọn danh sư khổ tâm bồi dưỡng, lại đưa hắn tới các tỉnh du lịch, từ mới sinh tới tầng tầng khảo nghiệm được khâm điển làm trạng nguyên, bằng vào bản lĩnh đích thực, lại là một tay hoàng thượng bồi dưỡng nên, cũng chưa từng thấy một ngày hoàng thượng triệu kiến hắn hai lần. Ân tứ này của ngươi, chính là lớn như trời a –
Lâm Vãn Vinh vội vàng ngắt lời ông:
- Từ lão ca, người không cần nói nữa, người càng nói tim ta càng đập dữ dội, vạn nhất ta được hoàng đế cho một đao xoẹt một phát, vậy thì lỗ lớn rồi.
Từ Vị cười vang, hai người cưỡi ngựa đi, xe nhẹ đường quen, xuyên qua ngọ môn, vượt kim kiều, phút chốc liền tới cung điện.
Cao công công sớm đã chờ ở đó, thấy Lâm Vãn Vinh tới, vội tiến lên nghênh tiếp, siểm nịnh nói:
- Lâm đại nhân, ngài đã đến rồi, hoàng thượng đang đợi tới sốt ruột đó.
-Nhiệm vụ hoàng Thượng giao phó, Lâm mỗ không dám trễ nải, vừa rồi tới chậm một chút, công công thứ tội.
Lâm đại nhân lần thứ hai tiến cung, việc đối đáp càng thuần thục hơn, liền đem ngân phiếu nhét vào trong tay Cao công công.
Cao công công lại vội vàng chối từ, hoảng sợ nói:
- Không dám không dám, nô tài không dám !
Từ Vị nhân vật bậc nào, thấy hành động của Cao công công khác hoàn toàn so với buổi sáng, trong lòng kinh ngạc, liền nói:
- Cao công công, hoàng thượng triệu kiến Lâm tiểu huynh ở đâu .
Cao công công liếc nhìn Lâm Vãn Vinh , từ tốn cẩn thận nói:
- Cung Càn Thanh...
- Cái gì?!!
Từ Vị kinh hãi thất sắc...

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #274


Báo Lỗi Truyện
Chương 274/636