Chương 271: Nghê Thường công chúa


Dịch: lanhdiendiemla
Biên dịch & biên tập: hieusol
Từ trên xuống dưới đều nhất loạt cười lên, Lâm Vãn Vinh trong lòng lạnh lùng, "thế nhân giai túy ngã độc tỉnh" (người đời đều say mình ta tỉnh), tư vị này thật là khó chịu. Hắn nhếch môi, lộ ra một nụ cười khổ so với khóc còn khó coi hơn.
Cung nữ kia ánh mắt kinh ngạc, liếc nhìn Lâm Vãn Vinh, nhẹ cười với hắn.
- Từ tiên sinh, việc này coi như là ta cầu xin ngươi đi. Ngươi giúp ta nói với Hoàng đế.
Lâm Vãn Vinh nắm lấy Từ Vị, than:
- Ta không phải là phản đối đem văn minh truyền bá bốn phương, ta chỉ hi vọng, khi bọn họ hưởng được thành quả văn minh thì đồng thời không quên ai là người khai sáng cho bọn họ. Văn tự này nhất định phải ký vào, nếu không, chúng ta sẽ bị con cháu đời sau đâm sau lưng mất.
Thần sắc Lâm Vãn Vinh trịnh trọng chưa từng có, với tính cách của hắn mà có thể cúi đầu cầu người, đúng là việc nghìn năm có một. Từ Vị mặc dù không biết rõ nguồn cơn, nhưng nhìn vẻ mặt của hắn, trực giác cho ông biết Lâm Tam nói đúng. Ông gật đầu:
- Lâm tiểu huynh yên tâm, ta ủng hộ ngươi. Chỉ là ký một cái tên mà thôi, cũng không có bao nhiêu rắc rối.
Từ Vị ôm quyền tâu:
- Bẩm bệ hạ, nỗi lo lắng của Lâm Tam không phải là không có đạo lý. Đây cũng chỉ giống như lập văn tự mượn đồ, lần này thứ mà Cao Ly mượn chính là tinh hoa văn minh của Đại Hoa ta, là kết tinh tâm huyết của tiền nhân, muốn bọn họ lập chứng xuất phát từ xứ ta cũng không phải là quá đáng.
Mỗi mình Lâm Tam nói, đó là chỉ là trò cười, nhưng Từ Vì ủng hộ hắn, hiệu quả tuyệt không giống nữa, Hoàng đế suy nghĩ một hồi, nói:
- Lý vương tử, những thứ các ngươi mượn, trẫm ưng chuẩn cho ngươi, nhưng ngươi phải theo lời Lâm Tam vừa rồi lập văn tự ký vào, ngươi có nguyện ý không?
Lý Thừa Tái hỏi Từ cung nữ mấy câu, thấy nàng không dị nghị gì liền gật đầu nhận lời. Chuyện hiệp nghị mượn văn minh đặc biệt này đã sinh ra như thế đó.
Lâm Vãn Vinh thở dài một hơi. Việc ta có thể làm chỉ chừng đó thôi, nếu hậu thế còn có người nói Tết đoan ngọ là do Cao Ly bọn họ sáng tạo ra, ta cũng chẳng có biện pháp nào.
Từ cung nữ lặng lẽ đi tới hỏi:
- Vị đại nhân này, ngài đang lo lắng điều gì? Có thể nói với ta không?
Nhìn cung nữ này ở cự ly gần, thấy nàng môi đỏ răng trắng, làn da nõn nà như trứng gà bóc, hai mắt sáng ngời có thần nhìn hắn, khí chất thanh nhã điềm tĩnh, làm người ta không thể nào tức giận.
Lúc này ở Cao Ly lẽ tất nhiên chưa lưu hành mỹ nữ nhân tạo a, vậy mỹ nữ này chính là thuần túy tinh khiết tự nhiên, làn da Từ cung nữ thật là đẹp đẽ. Lâm Vãn Vinh cười hi hì nói:
- Điều ta lo lắng chính là nàng lấy nhiều sách quý như thế, nếu trên đường nàng bị người ta cướp mất đem làm áp trại phu nhân, như thế chẳng phải quá tệ sao.
Khuôn mặt Từ cung nữ hơi đỏ lên, làn da tựa như quét một tầng phấn mỏng, nhẹ giọng nói:
- Đại nhân cười đùa rồi. Dân nữ luôn cho rằng văn hóa không phân chia quốc gia, nó là sở hữu chung của toàn nhân loại, nếu bởi vì tư tâm của mình mà cản trở truyền bá văn minh, vậy rất là không phải.
- Nàng nói rất đúng, ta không hề cản trờ truyền bá kiến thức, chỉ là làm cho cách truyền bá văn minh thêm rõ ràng mà thôi. Chẳng lẽ Từ cung nữ nàng thấy rằng ta bắt các ngươi viết văn tự có chỗ nào không đúng sao?
- A, không có, không có, cảm tạ sự chiếu cố của ngài.
Từ cung nữ vội vàng lắc đầu, trên mặt lộ vẻ ngượng ngùng.
- … Kim, ngươi qua đây một chút.
Nữ tử lớn tuổi bên cạnh Lý Thừa Tái khẽ gọi. Nàng nói quá nhanh, Lâm Vãn Vinh lại không chú ý nên không nghe rõ tên của Từ cung nữ, chỉ nghe được một chữ "Kim".
- Hàn Thượng Cung nương nương gọi ta, đại nhân, xin lỗi không tiếp ngài được nữa.
Từ cung nữ vội vàng hành lễ với Lâm Vãn Vinh.
Giữa lúc hai người nói chuyện, ở bên kia Lý Thừa Tái đã nó ra thỉnh cầu thứ hai với Hoàng đế:
- Bệ hạ, sớm nghe công chúa nhỏ nhất của người trời sinh quốc sắc thiên hương, hiền thục đức độ, thần tuy chưa từng gặp mặt nàng nhưng vẫn luôn mơ tưởng cầu mong. Thừa Tái cả gan kính mong bệ hạ gả công chúa cho Cao Ly ta, hai nước kết duyên Tần Tấn, làm láng giềng thân cận đời đời. Cao Ly ta nguyện dùng sâm tốt nghìn củ, gấm vóc vạn xấp làm sính lễ cầu thân, nghênh tiếp công chúa.
Lâm Vãn Vinh tức giận tới mức mũi xì khói, mấy cây nhân sâm củ cải của ngươi mà muốn đổi lấy lão bà của ta, ngươi cứ nằm mơ đi.
Sứ thần người Hồ A Sử Lạc bị đứng hóng gió hồi lâu một bên vội kêu lên:
- Hoàng đế Đại Hoa, Khả Hãn Đột Quyết ta nguyện dùng ngàn thớt tuấn mã, đình chiến một năm, cưới tiểu công chúa của ngươi làm phi.
Hoàng đế hừ một tiếng nói:
- Công chúa của Đại Hoa ta mỗi người đều là tiên lộ minh châu, muốn cưới công chúa nào đâu dễ dàng như vậy. Ngươi bỏ ra ngàn thớt chiến mã thì sao chứ, trẫm thân là thiên tử Đại Hoa, đừng nói nghìn thớt chiến mã, cho dù là vạn thớt, mười vạn thớt, cũng có gì khó? Nếu nói khai chiến, đình chiến, Đại Hoa ta đã từng biết sợ ai?
A Sử Lặc thân là sứ thần Đột Quyết, cũng không phải là hạng người vô dụng, thấy hoàng đế nổi giận, lại có tấm gương Kế Cung Vũ Thụ ngay trước mặt, nếu lão nổi cơn phẫn nộ chém chết mình, vậy thật là oan uổng lớn. Hắn liền thu lại một chút kiêu ngạo, hỏi:
- Vậy xin hỏi bệ hạ, không biết quý quốc muốn điều kiện gì mới chịu gả công chúa?
- Điều kiện sao? Cái đó do công chúa tự quyết định.
Hoàng thượng nói:
- Chuyện các ngươi cầu thân lần này, trẫm đã báo cho công chúa hay.
A Sử Lặc và Lý Thừa Tái tinh thần cùng chấn động hỏi:
- Không biết công chúa nói thế nào?
Hoàng đế đưa mắt nhìn hai người, lại làm như vô tình quét qua Lâm Vãn Vinh, cười bảo:
- Trừ đi Kế Cung Vũ Thụ vì nhục mạ Đại Hoa ta mà mất đi cơ hội, những người khác cơ hội ngang nhau. Nếu có ai có thể vượt qua sự khảo sát dưới tay tiểu công chúa của trẫm, trẫm liền gả tiểu công chúa cho.
Lý Thừa Tái tới Đại Hoa mục đích chủ yếu là lấy công chúa Đại Hoa, nghe vậy liền vội vàng hỏi:
- Không biết khảo sát thế nào? Xin Hoàng đế bện hạ chỉ rõ.
Hoàng đế khẽ gật đầu với vị thái giám bên cạnh, Cao công công liền cao giọng hô lên:
- Sáng ngày mai, Nghê Thường công chúa của Đại Hoa công khai kén rể ở ngoài cửa Bắc, ai thông qua khảo hạch của công chúa sẽ được chọn làm phò mã.
A Sử Lặc và Lý Thừa Tái tức thì vui mừng ra mặt, có thể công khai kén rể, chứng minh mình còn có cơ hội. Thủ hạ của hai người túi khôn rất nhiều, nắm chắc phần lớn cơ hội thông qua khảo hạch.
Nghe được bốn chữ Ngê Thường công chúa, Từ Vị liền nhíu mày, dường như có điều vô cùng khó hiểu. Lâm Vãn Vinh lại không lo nhiều như vậy, Nghê Thường công chúa kia hẳn chính là Thanh Tuyền rồi. Trong lòng hắn nôn nóng, Thanh Tuyền đang làm cái trò gì vậy, lão công chính thức của nàng ở đây lại không cần, còn muốn làm cái gì công khai kén rể, đây chẳng phải là cố ý làm khó ta sao?
- Lâm Tam, Lâm Tam…
Thấy Lâm Vãn Vinh mặt mày nhăn nhó, Từ Vị vội kéo hắn một cái, khẽ nói:
- Lâm tiểu huynh, Lâm tiểu huynh, hoàng thượng gọi ngươi đó!
Lâm Vãn Vinh vừa ngẩng đầu lên đã thấy Hoàng đế đang gật đầu cười nhẹ với mình:
- Lâm Tam, lời trẫm nói vừa rồi ngươi có nghe rõ không?
A Sư Lặc cùng Lý Thừa Tái cũng nhìn hắn đánh giá đầy hứng thú, Từ cung nữ hơi lộ ra chút ý cười với hắn, duy chỉ có Tô Mộ Bạch sắc mặt âm u bất định, rất là khó coi.
A, hoàng thượng, người đang gọi ta sao? Ta đứng quá xa, không nghe rõ.
Lâm Vãn Vinh nói.
Hoàng Đế cười ha hả:
- Ngươi, được lắm, loại lời này cũng dám nói ra, tuy nhiên thế là rất thành thật, sau này nhất định phải giữ lấy. Trẫm để ngươi tiếp đãi hai vị sứ thần du lịch một chuyến trong kinh thành của ta, ngươi đã nhớ kỹ chưa?
Hả, tiếp sứ tiết chẳng phải là việc của Tô Mộ Bạch sao? Làm thế nào lại giao cho ta chứ? Chẳng trách họ Tô kia nhìn ta cứ như ta cướp mất lão bà của hắn. Thấy tiểu tử này ngây ngốc, Từ Vị ở bên cạnh vội giật tay áo hắn nhắc:
- Lâm tiểu huynh, còn do dự cái gì, tạ ân đi, mau tạ ân đi!
Lâm Vãn Vinh gật đầu lên tiếng:
- Tạ ơn Hoàng thượng, bất quá tiểu dân còn có một việc không rõ. Hôm nay tiếp hai vị sứ tiết này ra ngoài dạo chơi, chi phí phải tìm vị nào để thanh toán?
Mọi người nghe được đều á khẩu, Hoàng đế nhịn cười đáp:
- Bên cạnh ngươi chính là Hộ bộ thượng thư Từ đại nhân, việc chi tiêu lần này là do hắn và Lễ bộ thương lượng cùng làm. Nhớ rõ, đối đãi hai vị sứ thần cho tốt, chớ làm mất thể diện Đại Hoa ta, ngươi tạm thời không quan không tước, làm việc không tiện, khối kim bài bên người của trẫm tạm giao phó cho ngươi. Nếu ngươi làm mất, trẫm sẽ không tha cho ngươi.
Đang nói chuyện, Cao công công đã tay cầm kim bài đưa đến cho hắn, Lâm Vãn Vinh nhận lấy kim bài nhìn qua, chính là khối kim bài đêm đó Ninh Vũ Tích cướp đi, vòng qua vòng lại lại trở về trong tay mình. Không biết giữa Ninh tiên tử và Hoàng đế có hiệp nghị gì, sao Ninh Vũ Tích lại đem kim bài trả lại cho hắn chứ.
Bãi triều, A Sử Lặc và Lý Thừa Tái mỗi người đều dẫn đám tùy tùng của mình bước theo Lâm Vãn Vinh, lên tiếng hỏi:
- Lâm đại nhân, Lâm đại nhân, hôm nay người dẫn chúng ta đi ngắm cảnh ở đâu đây?
Lâm Vãn Vinh nhướng mày, lưng lão tử còn đang đau đây, ngắm cảnh cái rắm, nếu thời đại này có có mát-xa chân, tắm hơi thì tốt biết mấy, dẫn hai tiểu tử này dạo một vòng, đảm bảo hai tên này đi ra thành con cua chân mềm.
Hắn giữ lấy Từ Vị thì thầm to nhỏ một hồi, Từ Vị cười bảo:
- Lâm tiểu huynh, lão hủ ta sống hơn nửa đời rồi, luận về âm mưu quỷ kế thật không phải đối thủ của ngươi.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì ôm quyền đáp:
- Từ đại nhân, ngài thế này là đang khen ta hay là khen chính mình vậy? Làm phiền ngài đi gọi Hồ đại ca tới, ta đoán chừng hai vị sứ thần này muốn đi ngay rồi.
Từ Vị mỉm cười vội vàng rời đi, Lý Thừa Tái và A Sử Lạp đuổi tới bên cạnh Lâm Vãn Vinh, thấy hắn đang đứng cười cười, bộ dạng rất cao thâm. Hai người đồng thời ngẩn ra, liền hỏi:
- Lâm đại nhân, ngài muốn dẫn chúng ta đi đâu vậy?
Lâm Vãn Vinh thấy Từ cung nữ dẫn tùy tùng đi theo sau Lý Thừa Tái, liền cố làm ra vẻ thần bí cười bảo:
- Chúng ta sẽ đi đâu ấy à, tự nhiên là một nơi rất hay rồi, chỉ là nếu dẫn theo nữ tử thì rất không tiện, Lý vương tử, ngươi xem có nên…
Nghê Thường công chúa chiêu thân tới nơi, có cho Lý Thừa Tái mười lá gan, hắn cũng không dám thuận theo ý tưởng của Lâm đại nhân, có trời mới biết Lâm đại nhân có phải là thám tử do công chúa phái tới chuyên quan sát thói quen của mọi người hay không? Hắn vội xua tay nói:
- Đại nhân, cái này không được. Phụ vương quản giáo ta rất nghiêm, tuyệt không cho phép tiêm nhiễm thứ đó, chỉ e làm ngài thất vọng rồi.
Trước mặt ta còn giả bộ ngây thơ, tối hôm qua còn không biết "sinh long hoạt hổ" (rồng bay hổ chạy, ý là "hoạt động náo nhiệt" – hieusol) ở nơi nào. Lâm Vãn Vinh "vô cùng tiếc nuối" nói:
- Nếu như thế, chúng ta không đi nữa vậy. Ài, Bát Đại Hồ Đồng (ngõ lầu xanh nổi tiếng ở kinh thành – thanx Ba_Van và monsoon), ta có mười tám cô em ở nơi đó, không dấu các ngươi, thật sự mười tám...
A Sử Lặc nghe thế cười ha hả, Lý Thừa Tái cũng không nhịn được cười, Từ cung nữ lại đỏ bừng mặt.

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #271


Báo Lỗi Truyện
Chương 271/636