Chương 265: Ta sẽ cho ngươi một câu trả lời.


Dịch: Lương Tiêu
Biên dịch, biên tập: Melly
An Bích Như trước khi đi đã từng nói, thần tiên tỷ tỷ là cao thủ về đùa bỡn kẻ khác, bây giờ xem ra thực sự là chẳng sai chút nào. Lâm Vãn Vinh lo lắng nhìn thấy Ninh tiên tử vẫn đứng nguyên đó, hệt như một đóa hoa sen thánh khiết, nếu không phải nàng vừa cho hắn dính đòn xong, cho dù là ai cũng chẳng ngờ được nàng cũng có bộ mặt giảo hoạt như thế.
Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng, đâm ngân châm vào cổ tay mình hai cái, chỉ cảm thấy hơi tê tê.
Ninh tiên tử tủm tỷm cười:
- Ngươi làm cái gì đó? Chẳng lẽ lại hiềm mình chết chưa đủ nhanh? Chỉ là trên chiếc châm này không có độc, ngươi có châm thêm một trăm cái cũng vô dụng.
Lâm Vãn Vinh mỉm cười nói:
- Tiên tử kể chuyện hay thật, nếu là người bình thường thì sợ rằng đã bị tỷ dọa cho chết cứng rồi. Chỉ đáng tiếc là lại gặp phải ta, Lâm mỗ ta được người ta hiệu xưng là "tiểu cường đánh không chết", há lại có thể dễ dàng bị tỷ lừa gạt như vậy ư?
Ánh mắt mắt thần tiên tỷ tỷ chẳng hề lay động, nhẹ nhàng quét mắt qua hắn một lượt:
- Ngươi nói lời này là ý gì? Ta nào đã từng dọa ngươi đâu.
Lâm tướng quân cười hắc hắc, chậm rãi đi vài bước:
- Dĩ độc công độc, nghe thì quả nhiên là rất có đạo lý, nếu đổi lại là người khác thì e là không bị độc chết cũng bị dọa chết rồi. Chỉ đáng tiếc, tỷ lại không biết cái độc châm kia là ai tặng cho ta, nàng ta chính là người thân thuộc nhất của ta, nếu thuốc giải này thật sự là thứ kịch độc, nàng nhất định đã sớm nói với ta rồi, làm gì còn đến lượt tỷ ở đây mà đùa giỡn với ta cơ chứ. Đó là thứ nhất…
Ninh tiên tử không gật đầu cũng chẳng lắc đầu, khuôn mặt tuyệt mỹ bị che bởi lớp khinh sa, không thể nhìn rõ vẻ mặt của nàng đang thế nào. Nàng chậm rãi nói:
- Ồ, nói như vậy, giải dược không có độc cũng chỉ là ngươi đoán thôi?
Ninh tiên tử quả nhiên là nhân vật thông minh tuyệt đỉnh, chỉ một câu nói ngắn ngủi đã nắm được sơ hở trong lời nói của Lâm Vãn Vinh, vạch trần được tâm tư của hắn.
Lâm Vãn Vinh lắc đầu:
- Vừa rồi ta đã nói qua, đây là là một nguyên nhân trong đó. Còn có một nguyên nhân càng quan trọng hơn, thần tiên tỷ tỷ người bỏ nhiều công phu như vậy để tới cứu ta, tuyệt không phải là vì giết ta. Ta chết trong tay sư muội tỷ, như vậy thì còn có thể hiểu được, bởi vì trong mắt người đời thì cô ta là nữ ma đầu giết người không chớp mắt. Giết thêm một người như ta cũng chẳng tính là cái gì. Nhưng tiên tử tỷ tỷ người là nhân vật mà thiên hạ kính ngưỡng, hôm nay mọi người đã nhìn thấy rõ ràng tỷ cướp ta đi, nếu ta chết đi, người khác ta không dám nói, nhưng Tiêu đại tiểu thư nhất định sẽ hiểu được ta chết trong tay ai. Nếu nàng ta công bố ra ngoài, tay của thần tiên tỷ tỷ đã dính máu tươi, không chỉ là tổn hại tới thanh danh của người, càng khiến cái gì cái gì mà phường của tỷ…
- Là "Ngọc Đức Tiên Phường".
Ninh tiên tử hơi mấp máy môi, khẽ nói.
- Đúng, đúng, chính là cái xưởng này, tiên tử tỷ tỷ quả nhiên thông minh, cái xưởng này còn nổi tiếng hơn xưởng sản xuất xà phòng nước hoa của Tiêu gia chúng ta nhiều lắm.
(xưởng tiếng hán là "tác phường", L3 chơi chữ)
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Tỷ giết ta rồi sẽ làm cho danh tiếng cái xưởng của sư phụ tỷ bị tổn tại, người khác miệng không nói ra, nhưng sự tôn trọng của họ đối với sư phụ tỷ sẽ giảm đi nhiều. Chuyện mua bán lỗ vốn thế này, thần tiên tỷ tỷ khẳng định sẽ không làm đâu. Nói thế nào thì nói, nếu tỷ thật sự muốn giết ta vậy thì đã để ta trực tiếp chết trong tay sự muội tỷ rồi, vừa chẳng cần đến tỷ động thủ, vừa trừ được kẻ tỷ không muốn nhìn thấy. Nhất cử lưỡng đắc, thuận tiện tỷ còn có thể lấy được cái danh hiệu trảm yêu trừ ma, động thủ với sư muội tỷ luôn. Kế hoạch làm ăn như vậy, tỷ có thể không làm sao?
Tiên tử khẽ nói:
- "Ngọc Đức Tiên Phường" của ta lấy cứu giúp chúng sinh thiên hạ làm nhiệm vụ, hoàn toàn khác với chuyện mua bán, cái suy đoán này của ngươi đứng không vững rồi.
Lâm Vãn Vinh cười lạnh:
- Cứu giúp thiên hạ chúng sinh? Thôi bỏ đi, trừ bản thân tỷ ra, tỷ chẳng thể cứu được ai cả. Trên thế giới này có người trục lợi, có người háo danh. Tỷ giương cái lá cờ hiệu vì nước vì dân lên, chẳng qua là muốn duy trì danh tiếng của sư môn tỷ, muốn để mọi người vĩnh viễn ngưỡng vọng thôi. Vì cái mục đích này, các tỷ cái gì cũng có thể hi sinh, cái này và làm ăn buôn bán có gì khác biệt chứ? Chỉ bất quá có người làm rõ ràng, có người mờ ám mà thôi.
Nghe hắn nói, tiên tử cũng chẳng hề tức giận, nàng quét mắt qua một lượt:
- Nói xong chưa? Từ một viên độc dược, lại nói đến danh tiếng sư môn của ta, con người ngươi, bản sự thật không tầm thường.
Lâm Vãn Vinh lại móc ra một viên giải dược khác nhét vào miệng, cười hì hì:
- Lời này không phải là giả… Ta lại uống thêm một viên nữa, xem có thể bị trúng độc chết không, theo ta đoán, giải dược này cũng chỉ giống như vitamin C thôi, tỷ không dọa nổi ta đâu.
Thần tiên tỷ tỉ mỉm cười nhìn hắn:
- Bản thân ngươi tuyệt không nắm chắc, cho nên mới muốn lấy được đáp án từ chỗ ta, muốn ta nói với ngươi giải dược này không có độc, phải không hả?
Mẹ kiếp, thần tiên tỷ tỷ này và An hồ li quả nhiên không hổ là sư tỷ sư muội, không ngờ đều giảo hoạt như nhau, lão tử dùng hết cả miệng lưỡi mà nàng ta cũng không trúng kế. Một nhân vật khó nhằn như thế này, cũng không biết Thanh Tuyền và nàng ta có quan hệ gì, sau này có lẽ ít gặp nàng ta thì tốt hơn.
Lâm tướng quân ha ha ha cười lên ba tiếng:
- Có độc hay không có độc, thử cái là biết thôi. Ta nuốt liền hai viên dược hoàn, đến bây giờ vẫn có thể sống khỏe mạnh như rồng như hổ, tỷ sao lừa nổi ta chứ. Tỷ tỷ, tỷ đừng trêu chọc ta nữa đi.
Lời còn chưa dứt thì toàn thân hắn đã trở lên mềm nhũn, mí mắt dần nặng thêm, khuôn mặt tiên tử trong mắt hắn dần trở lên mơ hồ.
- Mông hãn dược...!
Lâm tướng quân biến sắc. Ngày đó khi ở Kim Lăng, Tiêu Thanh Tuyền đã từng tận tay tặng hắn mông hãn dược, mỹ nhân ân trọng, hắn nhớ mãi không thôi. Không ngờ đến hôm nay thì người thân của Thanh Tuyền cũng tặng hắn mông hãn mãnh dược.
Tiên tử mỉm cười:
- Con người ngươi lúc thông minh rất đáng hận, khi ngu ngốc thì đáng yêu hơn rất nhiều. Giải dược đó không có độc xác thực là không giả, nhưng trên cái châm này, lại có bôi mông hãn dược. Đáng cười là ngươi lại tự cho rằng mình thông minh nên coi lời của ta như gió thoảng bên tai, trước mắt thì ngươi hãy cứ ăn quả đắng do mình trồng đi.
Mông hãn dược trên chiếc châm này liều lược cực ít, dung nhập vào trong huyết dịch, tuy không đến mức làm người ta hôn mê, nhưng lại khiến người ta đầu choáng mắt hoa. Lâm Vãn Vinh trong lòng vừa mừng vừa lo: "mừng là, cuối cùng cũng không dính độc, lo là Lâm mỗ đã trúng mông hãn dược. Trước đây chỉ có Lâm mỗ dùng mông hãn dược với người khác, ai ngờ hôm nay lại đến phiên mình, đúng là đi đêm lắm có ngày gặp ma. Tiên tử này từ đầu đến cuối rõ ràng là cố ý trêu đùa mình. Mẹ kiếp, An tỷ tỷ nói thật không sai."
- Không ngờ a, tiên tử tỷ tỷ cũng biết dùng mông hãn dược.
Lâm Vãn Vinh cố nén cơn mê, nói:
- Ta còn cho rằng chỉ có loại người võ nghệ tầm thường như ta mới dùng đến cái loại thủ đoạn hạ tiện này nữa cơ đấy.
Ninh tiên tử khẽ hừ một tiếng:
- Chuyện mình không muốn làm thì cũng đừng ép người khác làm. Ngươi dùng chiếc phong châm có kịch độc đó để hại người, khiến ta phải nằm trên giường nhiều ngày, chút nữa không giữ được tính mạng. Hôm nay ta dùng chút thủ đoạn giáo huấn ngươi, có gì là không được nào?
Nhân vật tựa như Ninh tiên tử vốn thanh cao tự ngạo, hiếm khi dùng đến loại thủ đoạn thấp kém như mông hãn dược. Chỉ là Lâm Tam thực đáng hận, mà khổ là bản thân hôm nay không thể giết hắn, vì vậy mới phải dùng đến chút thủ đoạn nhỏ này để hắn nếm thử cái tư vị bị người khác ám toán.
Dược lượng nàng dùng cực ít, chỉ là muốn cảnh cáo Lâm Tam. Lâm Vãn Vinh mê muội một trận rồi cũng tỉnh táo hơn rất nhiều, chỉ là chân đã có chút nhẹ bỗng, hắn đi về phía trước vài bước thì đột nhiên thân hình bất ổn, đổ nhào về phía thân thể thần tiên tỷ tỷ.
Tiên tử hơi nhíu mày lại, trong lòng thầm nhủ: "Ta dùng có một chút dược lượng, cho dù là một con chó nhỏ thì lúc này cũng nên tỉnh rồi chứ, người này sao lại vẫn chưa qua cơn thuốc nhỉ?"
Nhìn thấy Lâm Tam sau nháy mắt nữa sẽ đổ ập tới, ý niệm nàng lay động, vung bao kiếm trong tay ra, muốn đỡ lấy thân thể Lâm Vãn Vinh đang ngã xuống. Chợt thấy thân hình Lâm Tam đó khẽ di động, lách qua vỏ kiếm, lao thẳng tới ngực nàng.
Tiên tử vừa kinh ngạc vừa tức giận, khẽ quát một tiếng. Mau chóng bay tránh ra, lập tức nghe thấy loạt một tiếng loạt xoạt vang lên, nhưng lại là do Lâm Tam kéo được nửa ống tay áo của nàng, tay áo không chịu nổi lực rách tan phần giữa, lộ ra cánh tay trắng nõn như ngọc.
- Tên dâm đãng đáng chết!
Nhìn thấy cổ tay trắng min màng đến "sương hờn tuyết thẹn" của mình lộ ra trước mặt một nam tử xa lạ, mà lại còn là một kẻ mà mình ghét cay ghét đắng. Ninh tiên tử dù có tu dưỡng cao hơn nữa thì cũng chẳng nén nổi cơn giận dữ, vung trường kiếm ra đâm thẳng vào người hắn.
- Xấu hổ quá! Tiên tử tỷ tỷ, ta không cố ý, vừa rồi trúng mông hãn dược của tỷ, đứng cũng không vững nên mới mất khống chế một chút.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì nói, vẻ mặt thật thoải mái không thấy một chút xấu hổ nào, nói trắng ra là hắn định thừa cơ hội mà ăn đậu hũ của nàng: "Lão tử chính là tên dâm đãng đó, nàng làm gì nào!"
Ninh tiên tử dưới cơn thịnh nộ, trường kiếm đã thẳng tới trước ngực hắn định đâm vào nữa, nhưng rốt cuộc thì nàng cũng chẳng phải là người thường, chuyện được mất hiểu rõ hơn người thường rất nhiều. Nhìn thấy cái bộ dạng như chẳng hề để ý của hắn, nàng nghiến chặt răng, trường kiếm xoay ngược một vòng, một tiếng "đinh" trong trẻo vang lên, thanh kiếm đó đã dừng ngay trước ngực hắn.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì một cái, khẩu súng trong tay nhắm về phía trên bụng tiên tử nói:
- Tiên tử tỷ tỷ, tỷ có kiếm, ta có súng, chúng ta lần này coi như hòa đi.
Tên Lâm Tam này quả nhiên xảo trá vô cùng, rõ ràng là muốn chọc giận ta, lại ngầm chuẩn bị súng sẵn, không thể không thừa nhận, một chiêu này của hắn quả là đã xem bệnh bốc thuốc dùng cực chuẩn, lần này ta không ngờ lại trúng kế của hắn.
Ninh tiên tử cũng không biến sắc, khẽ hừ một tiếng:
- Về mặt gian trá, thiên hạ chẳng có người nào có thể so với ngươi.
- Quá khen, quá khen!
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc dâm đãng:
- Về mặt mỹ mạo, trên thiên hạ chẳng có người nào có thể sánh với thần tiên tỷ tỷ.
Vết thương trên lưng hắn rất nặng, nhìn thấy mà phải giật mình, vừa rồi cố ý móc súng ra đùa giỡn tiên tử phải tốn rất nhiều sức lực. Khẩu súng trong tay trước mắt cũng khiến cho lòng hắn cũng nhẹ nhàng hơn một chút, nhưng vết thương trên lưng thì lại càng thêm đau đớn.
Thanh kiếm của Ninh tiên tử khẽ ấn tới ngực hắn:
- Toàn thân ngươi trên dưới đều là ám khí, quả nhiên quỷ dị phi thường.
- Ám khí? Tỷ nói là cái này sao?
Lâm Vãn Vinh mỉm cười móc một vật từ trong ngực ra:
- Một khối kim bài mà thôi, ta dùng làm kính hộ tâm. Tỷ tỷ, tỷ sờ xem, bên trên còn có hơi ấm của cơ thể ta đó.
Cái hắn cầm chính là tấm kim bài ngày đó được hoa phục lão giả tặng ở bên ngoài Linh Ẩn tự Hàng Châu tặng cho. Hắn đến kinh thành, vẫn luôn chưa có thời gian đi tìm lão nhân đó, lại thấy tấm kim bài này trông rất đẹp, cầm trong tay cảm giác cũng không tồi, bèn dùng làm kính hộ tâm đeo trước ngực luôn, không ngờ đến ngày hôm nay nó thật sự đã phát huy tác dụng lớn. Vừa rồi kiếm đó của Ninh tiên tử vừa khéo lại bị cái tấm "kính hộ tâm" kỳ lạ đặc biệt này cản lại.
Thần tiên tỷ tỷ thấy tấm kim bài kỳ lạ trong tay hắn, không nén nổi khẽ "ý " lên một tiếng, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, vội vàng nói:
- Kim bài này, là ngươi ăn trộm từ đâu?
"Mẹ kiếp, cái lão tử có là tiền, muốn bao nhiêu kim bài mà chẳng mua được, còn phải đi trộm sao?" Lâm Vãn Vinh liếc nhìn Ninh tiên tử, cười hắc hắc:
- Thần tiên tỷ tỷ, xin tỷ dùng từ thì hãy chú ý một chút, khối kim bài nho nhỏ này trong nhà ta không có một trăm thì cũng có tám chục, đều dùng nó để gối đầu ngủ hằng ngày, còn phải đi trộm làm cái gì?
Ninh tiên tử thu thanh trường kiếm trong tay lại, khẽ nói:
- Lâm Tam, có thể cho ta mượn xem tấm kim bài này một chút không?
- Làm gì mà khách khí thế.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Tỷ muốn thì tỷ cứ nói, tỷ không nói ta làm sao biết được. Ài, xem gia tấm thẻ bài rách nát này quả nhiên cũng có chút hay ho đấy, đến cả tiên tử tỷ tỷ mà cũng rất hứng thú.
- Ngươi rốt cuộc là có đưa hay không?
Đôi mày thanh tú của tiên tử hơi nhíu lại.
- Đưa, đương nhiên đưa!
Hắn giơ tấm kim bài trong tay lên, cười ha ha nói:
- …Muốn xem tấm kim bài này sao, cũng rất là dễ dàng. Tiên tử tỷ tỷ, tỷ tên là gì?
Trong mắt tiên tử lóe lên một tia phẫn nộ, ngay sau đó lập tức bình tĩnh lại, khẽ gạt đám tóc đang vướng hai bên tai ra nói:
- Tên chỉ là phù hiệu mà thôi, ta đã không dùng đến họ tên rất lâu rồi. Hơn nữa, cái tên và tấm kim bài này có liên quan đến nhau sao?
- Kim bài cũng chỉ là một khối vàng, ta thích vàng đã rất lâu rồi, xem ra nhất định phải cất nó đi thật kỹ mới được.
Lâm Vãn Vinh da cười mà thịt không cười*, khẩu súng trong tay nhắm vào tiên tử, cánh tay còn lại cất tấm kim bài trở lại trong ngực.
(*thành ngữ: hình dung bộ dạng giả dối hoặc trong lòng đang ẩn chưa ác ý)
Thấy bộ dạng tiểu nhân đắc chí của hắn, tiên tử thở dài nói:
- Thôi đi, thôi đi, khắp thiên hạ này, có thể uy hiếp được ta, ngươi là người đầu tiên đó… Ta tên là Ninh Vũ Tích.
- Ninh Vũ Tây? Vũ hóa tây khứ?
(宁羽西-níng yŭ xi: Ninh Vũ Tây, đọc giống Ninh Vũ Tích (níng yŭ xí), Vũ hóa tây khứ: nghĩa đại khái là chết)
Lâm Vãn Vinh lắc đầu nói:
- Cái tên này thật không may mắn, còn không bằng kêu là Ninh Giá Hạc!
(giá hạc: cưỡi hạc)
Ninh tiên tử tức giận nói:
- Ngươi nói bừa cái gì đó. Ta tên là Ninh Vũ Tích, Vũ trong lạc vũ (mưa rơi), Tích trong tích nhật (ngày xưa), làm gì mà thành vũ hóa tây khứ?
- Ninh Vũ Tích? Cái tên này không tồi, có thể so sánh được với hai chữ Lâm Tam của ta.
Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, không biết xấu hổ mà lớn tiếng nói tiếp:
- Ta nói nè Vũ Tích, nàng muốn tấm kim bài này làm gì…
Nghe người này nói chuyện, Ninh Vũ Tích chỉ cảm thấy bản thân tiên tử như mình lập tức có khuynh hướng phải rơi xuống trần thế, nàng nhướng mày lên, hàm răng ngà hơi nghiến lại, bộ ngực mềm mại phập phồng mãnh liệt, cuối cùng thì nàng tu vi vẫn cao thâm, cố áp chế được giận dữ trong lòng lại, lạnh nhạt nói:
- Hai chữ Vũ Tích chỉ là phàm danh trong tục thế của ta, từ nhiều năm trước đã bỏ không dùng đến rồi, người chớ có hét lên nữa!
- Biết rồi, Vũ Tích.
Lâm Tam gật đầu nói:
- Vũ Tích, nàng cần tấm kim bài này làm gì? Bằng giao tình của hai chúng ta, nàng muốn vàng thì ta tặng nàng một chút là được rồi, tấm thẻ bài này cũng chẳng có gì đẹp mắt cả.
- Nếu ngươi nói lời không giữ lời thì thôi vậy.
Ninh Vũ Tích bình tĩnh nói. Nàng có một loại cảm giác, kẻ không biết xấu hổ trước mặt này sắp tới sẽ mang đến cho mình một phiền phức cực lớn.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì:
- Đừng lo, đừng lo, ta hỏi nàng một vấn đề cuối cùng, hỏi xong ta sẽ đưa kim bài cho nàng xem.
Ninh Vũ Tích lắc đầu nói:
- Nếu ngươi muốn hỏi nơi nơi chốn của Thanh Tuyền thì thôi đi, giữa ngươi và nó sẽ chẳng có kết quả gì đâu. Hôm nay ta không thi triển di vong chi thuật đối với ngươi đã là để cho ngươi chiếm tiện nghi rồi.
"Mẹ kiếp, giảo hoạt hệt như An tỷ tỷ ấy." Lâm Vãn Vinh thầm tức giận, hừ một tiếng rồi nói:
- Thanh Tuyền là lão bà của ta, ta và nàng ấy có kết quả hay không cũng chẳng liên quan gì tới nàng. Trong trần thế này, tuy có chỗ dòng sông không chảy qua được, nhưng lại chẳng có nỗi nhớ nào có thể bị cắt đứt. Ta không hỏi nơi hạ lạc của Thanh Tuyền nữa, đổi câu hỏi khác…Vũ Tích, nàng năm nay mấy tuổi rồi?
Ninh Vũ Tích thản nhiên liếc nhìn hắn:
- Người tu hành không nói đến tuổi tác, ngươi nói ta mười sáu tuổi cũng được, sáu mươi cũng chẳng sai.
Tiên tử này quả thực là tỉnh táo vô cùng, đã bị hỏi đến mức này rồi mà vẫn còn có thể duy trì trấn đinh, Lâm Vãn Vinh không khỏi vô cùng thầm bội phục công phu hàm dưỡng của nàng. Hắn lập tức cười ha ha, đưa tấm kim bài trong tay cho nàng:
- Vũ Tích, nàng trả lời rất có triết lý, tấm kim bài đây nàng hãy xem đi. Nhưng có một điều kiện, nàng nhất định phải tuân thủ.
Ninh Vũ Tích như tiên tử trên trời, nhưng lại chẳng đoán nổi cái thứ không biết xấu hổ kia đang nói đến cái gì, chỉ đành nói:
- Có điều kiện gì?
Lâm Tam vô cùng trịnh trọng:
- Ta đem tấm kim bài này tặng cho tỷ, cũng giống như đem bản thân ta tặng cho tỷ. Tỷ nhất định phải dịu dàng nâng niu, chỉ được nhìn từ xa, không được khinh nhờn nó đâu đó!
Tú quyền Ninh tiên tử khẽ xiết lại, chẳng nói tiếng nào giơ tay tiếp lấy chiếc kim bài, Lâm Vãn Vinh thấy dáng vẻ câm nín của nàng, trong lòng lập tức nảy sinh cảm giác sảng khoái không thể nào diễn tả: "Đến cả tiên tử mà cũng có thể đùa giỡn, lão tử thật là thiên tài."
Ninh Vũ Tích lật qua lật lại tấm kim bài kia, cẩn thận xem xét một phen, sau đó mới khẽ thở dài:
- Kim bài này, ngươi từ đâu có được?
Đây là lần thứ hai tiên tử hỏi đến vấn đề này, Lâm Vãn Vinh đối với lai lịch của hoa phục lão giả đó căn bản không biết, làm sao có thể nói ra được chứ, chỉ đành cười vu vơ vài tiếng:
- Đây là người khác tặng cho ta, sao, chẳng lẽ Vũ Tích nàng nhận ra thứ đồ chơi này?
Nghe hắn càng gọi càng thuận miệng, tiên tử hơi nhíu mày lại, nhìn hắn một cái thật sâu:
- Nghĩ lại chắc đúng là người khác tặng ngươi, thứ đồ này ngươi muốn trộm cũng chẳng trộm nổi. Kim bài này đối với "Ngọc Đức Tiên Phường" của ta có hiệu dụng rất lớn, ta làm sao có thể không nhận ra chứ?
Ặc, một tấm thẻ bài rách nát, không ngờ đối với cái xưởng gì đó của nhà sư phó Ninh tiên tử lại có liên hệ với nhau? Cho dù là kim bài do hoàng thượng ngự ban cũng chẳng có được tác dụng lớn như vậy chứ? Mẹ kiếp, trong lúc vô ý không ngờ lại nhặt được bảo vật, chỉ là không biết tấm thẻ bài này rốt cuộc có bao nhiêu tác dụng, có thể khiến Ninh tiên tử giao Thanh Tuyền ra, mà thuận tiện cởi sạch luôn y phục của nàng ta là tốt nhất.
Trong mắt hắn nổi lên dâm quang, còn chưa kịp nói gì thì đã nghe thấy Ninh Vũ Tích lẩm bẩm:
- Thứ đồ trọng yếu thế này, sao có thể rơi vào tay kẻ không liên quan gì thế nhỉ?
Trong mắt nàng lóe lên một tia thần quang, nhìn chăm chăm vào Lâm Vãn Vinh:
- Lâm Tam, chẳng lẽ ngươi đã từng tiến cung?
"Tiến cung? Thứ đồ chơi này thật sự là từ trong cung truyền ra ư?" Lâm Vãn Vinh cả kinh, nếu thật sự là như vậy, lão đầu mà hắn gặp ngoài Linh Ẩn tự há chẳng phải là đại nhân vật trong cung sao?
- Cái gì mà tiến cung? Ta không biết a!
Lâm Vãn Vinh cười híp mắt nói:
- Nàng cũng biết đó, ta là một nam nhân tinh tráng, tiến cung làm cái gì? Thứ đồ này tuy là vật trong cung, nhưng cũng không nhất định cứ cho rằng ta phải tiến cung mới có được.
Ninh tiên tử khẽ thở dài:
- Ngươi cứ ấp ấp úng úng thế này, lời nói không thực, chẳng có được mấy phần đáng tin. Mà thôi, đã nhìn thấy tấm kim bài này, ta phải đích thân vào cung một chuyến xem sao. Lâm Tam, ngươi hãy tự lo cho mình đi.
Nàng nói đi là đi, phi thân lên, chỉ sau nháy mắt đã mất hút trong rừng cây.
- Này, này, hộ tâm kính của ta, trả lại ta…
Lâm Vãn Vinh lớn tiếng hét lên:
- Nàng rốt cuộc là tiên tử hay là cường đạo thế?
Một tiếng cười nhẹ nhàng truyền tới, thanh âm của Ninh Vũ Tích vang lên:
- Ngươi yên tâm, ta sẽ cho ngươi một câu trả lời.
"Trả lời? Nàng có thể cho ta câu trả lời gì?" Nhìn theo bóng lưng nàng đang dần khuất xa, Lâm tướng quân vô cùng mê hoặc.

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #265


Báo Lỗi Truyện
Chương 265/636