Chương 258: Bạch bào tiểu tướng


Dịch: lanhdiendiemla
Biên dịch, biên tập: Melly
Trên thành lâu tinh kỳ phấp phới, tầng tầng lớp lớp thị vệ cung nữ vây quanh, canh phòng nghiêm ngặt. Gần tường thành đặt một loan giá ở trên cao, màn trướng lộng lên trong gió. Chính giữa là một long ỷ (ngai vàng) thật lớn được lót tơ vàng, các mặt được chạm trổ những con kim long rực rỡ đang giơ nanh múa vuốt, khí thế phi phàm với nhiều hình dạng khác nhau.
Trên ngai vàng là một lão giả thần thái uy nghiêm, nhưng mặt mày rất nhợt nhạt, mặc một bộ long bào thêu ngũ trảo kim long. Trên mặt mỉm cười nhưng ánh mắt lại toát ra vẻ lạnh lùng, chẳng giận mà uy, đưa mắt nhìn khắp nơi nhưng chẳng có kẻ nào dám ngẩn mặt lên ngước nhìn.
- Tham kiến Hoàng thượng. Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế…
Quần thần đứng dưới đài thoáng thấy vẻ uy nghiêm của Hoàng đế, đều sợ hãi không nói một lời, đồng loạt quỳ xuống đất thi lễ, chẳng ai dám ngước nhìn một cái, đều e sợ làm ô uế thiên nhan.
Nhìn quần thần quỳ phục trên mặt đất, sắc mặt Hoàng đế vẫn không đổi, gật đầu nói:
- Các khanh hãy bình thân.
- Tạ ơn Hoàng thượng.
Quần thần vội vàng khấu đầu rồi đứng dậy.
Người đứng đầu dãy quần thần bên trái chính là Thành Vương mà ngày đó Lâm Vãn Vinh tình cờ gặp tại đào viên. Thành Vương này còn có phần khôi ngô hơn cả Hoàng đế, trên mặt luôn mỉm cười, so sánh với uy nghiêm của Hoàng đế thì lại có vẻ hòa ái dễ gần. Đứng đầu dãy bá quan bên phải là Hộ bộ Thượng thư Từ Vị, với địa vị của lão trong lòng Hoàng đế, lại đứng ở chỗ này nên ai ai cũng phải vọng ngưỡng, chẳng dám coi thường.
Thấy mọi người lộ ra vẻ nghi hoặc, Hoàng đế lại mỉm cười, cất giọng nói:
- Nghe nói mẫu đơn chùa Tướng Quốc đang vào mùa nở rộ, hôm qua có mở hội thưởng hoa. Trẫm vì bận việc quốc sự trong cung nên không tìm được thời gian ghé thăm. Các vị ái khanh đều đến thưởng thức rồi chứ.
Mọi người quay mặt nhìn nhau, không dám lên tiếng, hôm nay rõ ràng là đến sa trường xem duyệt binh, sao Hoàng thượng mở miệng không đề cập tới binh sự, mà lại nói tới hội thưởng hoa kia trước tiên? Hội thưởng hoa chùa Tướng Quốc mặc dù nổi tiếng nhưng cũng chẳng cần phải đề cập ở trong triều, Hoàng đế có ý gì đây?
- Từ ái khanh, khanh là thiên hạ đệ nhất học sĩ, văn tài phong lưu, khanh có ghé qua hội thưởng hoa kia không?
Thấy chư vị đại nhần không ai lên tiếng, Hoàng đế liền hỏi Từ Vị.
Từ Vị vội vàng đi ra khỏi hàng, khom người đáp:
- Hôm trước thần cùng Lý lão tướng quân uống rượu đàm đạo, say khước cả đêm, nên cũng chưa có thời gian tới hội thưởng hoa, trong lòng cũng thật tiếc nuối. Nhưng mà vi thần nghe nói, hôm qua Thành Vương gia đã tới chùa Tướng Quốc thưởng hoa luận phật, chung vui với dân chúng, được bá tánh ca tụng khắp nơi.
- Ồ…
Hoàng đế ngạc nhiên nhìn Thành Vương một cái, cười hỏi:
- Vương huynh có hứng thú thế sao, hội thưởng hoa Tướng Quốc tự ra sao? Có trò gì hay không?
Thành Vương kính cẩn đáp:
- Bẩm Hoàng thượng, hôm qua mẫu đơn trong chùa Tướng Quốc nở rộ, khoe sắc muôn nơi, hương tỏa vạn dặm, đẹp không tả xiết. Bách tính an cư cùng nhau thưởng xuân. Đúng là trời giáng điềm lành cho Đại Hoa ta, dự báo long thể Hoàng thượng ngày càng khang kiện, giang sơn vạn năm mãi trường tồn, Đại Hoa ta mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an.
Hoàng đế khẽ ho khan một tiếng, mặt mày thêm nhợt nhạt, gật đầu:
- Long thể khang kiện? Rất tốt, rất tốt! Chiếu theo lời Vương huynh nói thì sự kiện trăm hoa đua nở này thật sự là một chuyện đại hỷ.
Chúng thần tức thời tuôn ra muôn vạn lời hay ý đẹp, a dua nịnh nọt, ca tụng công đức. Từ Vị nghe được liền nhíu mày, còn Thành vương kia chỉ mỉm cười, bình thản chẳng nói lời nào.
Nghe mọi người không ngớt buông lời hoa mỹ nhưng sắc mặt của Hoàng đế cũng không đổi, nói tiếp:
- Đã lâu ta không tới chùa Tướng Quốc. Trước khi lên ngôi trẫm đã từng gặp thích khách làm bị thương ở nơi này. May mắn được thần linh trợ giúp mới có thể bình yên vô sự, sau này phụ Hoàng dưỡng bệnh trong chùa, truyền thánh chỉ trao trẫm kế thừa ngôi báu. Nói ra, chùa Tướng Quốc cũng coi như là đất lành của trâm.
Hoàng đế tựa như tự sự với chính mình. Thành Vương cúi đầu không nói, sắc mặt bình tĩnh giống như là chuyện xưa đó không dính dáng gì với hắn.
- Chùa Tướng Quốc địa linh nhân kiệt, lại là nơi tụng giảng phật pháp, tự nhiên được thần linh chiếu cố, bảo hộ trước mọi thiên tai. Trụ trì đại sư là Tuệ Không thiền sư đã tu hành lâu năm, đạo hành cao thâm. Năm xưa khi phụ Hoàng về trời cũng được làm lễ, tung kinh phật tại nơi này. Phụ Hoàng khi còn sống dặn dò ta phải chăm lo con dân, đối đãi tử tế với chúng sinh, không ngờ mới tính nhẩm một cái mà đã thấy được hơn hai mươi năm rồi. Trẫm vẫn còn nhớ được tiếng cười của người văng vẳng ngay trước mắt. Vương huynh, ngày sau nếu có thời gian rảnh rỗi, trẫm và huynh cùng làm lễ phật tưởng kính dâng tới phụ Hoàng, để cho đám tử tôn của ta thấy được chút lòng thành.
Hoàng đế như căn dặn Thành Vương.
Ánh mắt Thành Vương chợp lóe lên, cung kính khom người tâu:
- Thần đệ luôn kính cẩn tôn trọng nhớ lời thánh dụ. Dù Thần đệ và hòa thượng cùng một phụ Hoàng, nhưng đối với thánh nhan thật lòng ái mộ không thôi.
Mọi người nghe Hoàng thượng nhắc lại chuyện xưa, vừa là chuyện gặp phải thích khách, rồi lại việc kế thừa ngôi bàu, nhất thời đã có chút kinh hãi. Lại nghe lão nhắc đến sự kiện Tiên Hoàng về trời rồi muốn làm lễ phật ở chùa Tướng Quốc, thì càng thêm run sợ. Tâm tư đế vương thật khó lường, tuyệt sẽ không nói những điều vô dụng, lời này nhất định là có thâm ý. Chỉ là không hiểu Hoàng đế nhắc lại đến chuyện này là có ý tứ gì? Muốn nói điều chi?
Chúng thần tuy là những kẻ rất giỏi đoán tâm tư của Hoàng đế nhưng đối diện với những lời mê hoặc như vừa rồi, nghĩ tới nát óc vẫn chưa hiểu được nguyên nhân. Trừ một số ít người, không ai có thể lý giải những tư vị trong đó.
Hoàng đế tựa như bừng tỉnh lại:
- Đây là do trẫm nhớ tới phụ Hoàng cảm khái mà nói, mọi người nghe rồi cũng quên đi.
Sắc mặt lão lập tức biến chuyển, nghiêm trang nói:
- Hôm nay chính là lúc đại quân của Lý Thái diễn binh. Đại Hoa ta bị người Hồ gây rối nhiều năm, lần này Lý Thái viễn chính là vì đánh bại cường địch một lần và mãi mãi. Hôm nay trong chùa Tướng Quốc trời giáng điềm lành, Đại Hoa ta có trăm vạn hùng sư, kim qua thiết mã, tất có thể dũng mãnh xông pha, huyết chiến diệt địch kiến lập kỳ tích muôn đời, bảo vệ giang sơn Đại Hoa ta vạn năm mãi trường tồn.
- Kim qua thiết mã, dũng mãnh xong pha, kiến công lập nghiệp, giang sơn trường tồn…!
Quần thần đồng thời hô vang.
Trong mắt Hoàng đế ánh lên vẻ lãnh khốc, cao giọng:
- Lý Thái, điểm binh sa trường hôm nay, khanh an bài như thế nào rồi?
Vừa mới giục ngựa chạy tới Lý Thái vội vàng bước xuống tâu:
- Bẩm Hoàng thượng hôm nay điểm binh sa trường chính là kiểm nghiệm thực chiến, do hai vị trướng quân đối mặt chiến đấu, không tính thủ đoạn, chẳng kể mưu kế, phân thắng bại sau ba cuộc.
- Ồ…
Hoàng đế mỉm cười:
- Phân định thắng thua sau ba cuộc ư? Cũng có chút hứng thú. Hai người đó đều là tướng lĩnh thủ hạ của khanh sao?
- Bẩm Hoàng Thượng, có một người trong đó chính là Hoàng thượng cấp cho thần làm phó tướng lúc trước.
Lý Thái ôm quyền đứng thẳng đáp lời. Râu tóc lão bạc phơ, mắt hổ mở to, mười phần khí thế, tuy tuổi tác đã cao nhưng không ai dám khinh thường.
Trên mặt Hoàng đế hiện lên vẻ tươi cười, gật đầu nói:
- Là hắn à? Như thế rất tốt, Lý lão tướng quân lao khổ công cao, là đại trung lương từ đời trước, tuổi như thế còn muốn đánh trận lập công mới cho Đại Hoa ta. Trẫm tuy cảm thấy vui mừng, nhưng cũng rất áy náy. Nếu có những người trẻ tuổi có thể phụ tá cho tướng quân, chia sẻ chút trách nhiệm giúp cho tướng quân đỡ vài phần vất vả, khanh cứ để cho chúng làm. Đây cũng là một chút tâm ý muốn đền đáp của ta đối với tướng quân, mong rằng lão tướng quân đối đãi tốt với hắn.
- Cảm tạ hậu ái của Hoàng thượng.
Lý Thái ôm quyền cảm kích.
- Vậy còn một người khác nữa? Cũng là tướng lính trong quân của khanh sao?
Hòang đế hỏi tiếp.
- Người kia ư?
Lý Thái hơi trầm ngâm rồi lắc đầu đáp:
- Hắn cũng không phải là thủ hạ của lão thần, chính là do Từ Vị đại nhân tự mình đề cử, nhưng mà tính ra cũng không phải là người ngoài.
Hoàng đế liếc nhìn Từ Vị. Từ Vị vội vàng khẩn tấu:
- Bẩm Hoàng thượng, khi thần ở Sơn Đông tiêu diệt Bạch Liên giáo, người này là thủ hạ thống lĩnh hữu lộ đại quân, coi sóc lương thảo. Đã từng giết chết Bạch Liên đệ nhất dũng sĩ trên Vi Sơn Hồ, bắt giữ Bạch Liên thánh vương Lục Khảm Lý mà không mất một cọng tóc, hạ được thành Tế Ninh. Luận công lao tiêu diệt Bạch Liên giáo, hắn đứng đầu.
Hoàng đế gật đầu:
- Ngươi nói như vậy thì ta đoán ra rồi. Hắn chính là người khanh nói, vị anh hùng vô danh lập đại công mà không tham thưởng, chẳng cầu công danh ư? Nếu đúng là hắn, trẫm ngược lại càng phải hậu đãi hắn nhiều hơn.
- Đúng là người này.
Từ Vị kinh cẩn đáp:
- Người này tính cách khác biệt kẻ thường, tuy có tài năng tuyệt thế, bề ngoài lại gian hoạt, bất kể tiếng người đời, luôn thích vui chơi giữa trốn phong trần, ứng với câu nói xưa " đại ẩn ẩn vu thị *". Nhưng hắn rất có kiến giải đối với binh sự, có thể nói lời nào cũng kinh người, mà lại không muốn tòng quân. Lần ngày là vi thần phải dùng thủ đoạn, mời ái tôn của Lý lão tướng quân giở chút mánh lới mới lôi được hắn tới đây. Hôm nay kẻ này sẽ dùng thực binh đối kháng lại với bên kia.
(* Hàm nghĩa: Những ẩn sĩ ngoài chốn hồng trần, chưa chắc đã là một ẩn sĩ chân chính
Những người ở trong chốn hồng trần, nhưng không bị hồng trần ảnh hưởng, đó mới thật là ẩn sĩ)
Nếu là Lâm Vãn Vinh ở đây, nghe được hết thẩy đều do Từ Vị an bài, sợ là đã sớm gào lên như sấm rồi: "lão già nhà ngươi, lại chơi ngầm ta một vố."
Từ Vị là dạng nhân vật gì? Tài học không ai dám sanh, tầm nhìn cũng vào loại lão luyện ngoan độc. Nghe hắn đề cử vị "kỳ nhân" như vậy, quần thần đều bắt đầu bàn luận sôi nỗi, ngay cả Thành Vương kia vốn trầm ổn thế cũng mở to hai mắt, sáng rực cả lên, không biết suy nghĩ điều gì.
Hoàng đế cười lớn:
- Nghe khanh nói, người này đúng là đại tài rồi! Hắn ở đây ư? Trẫm muốn xem hắn là thần thánh phương nào.
Trong lúc nói, Hoàng đế ngồi dậy đi xuống long tháp, nhanh chóng bước đến bên trên tường thành, toàn bộ nội thị trong cung vội vàng chạy theo lão, loan giá cũng di chuyển về phía trước, chúng thần liền theo sau Hoàng đế tới bên bờ thành, tranh nhau dòm ngó dung mạo vị kỳ nhân kia.
- Lão thần bạo gan thỉnh cầu Hoàng thượng một việc.
Từ Vị lách người qua ngăn trước thánh giá, khom mình tâu.
Hoàng đế liền nói:
- Từ ái khanh, ngươi muốn làm trẫm mất hứng sao? Có chuyện gì, mau nói ra đi.
Từ Vị cười khổ tâu:
- Không phải là vi thần muốn làm Hoàng thượng mất hứng, chỉ là vị kỳ nhân này làm việc không câu nệ tiểu tiết, phong cách cực kỳ lớn mật, trong thiên hạ gần như không có việc gì hắn không dám làm. Đợi lát nữa thực binh đối chiến, lão thần không dám cam đoan hắn sẽ không làm ra việc gì. Với hắn, tất cả đều có thể, xảy ra chuyện gì cũng đều là bình thường. Lão hủ đặc biệt xin Hoàng thượng cùng chư vị đồng liêu chú ý việc này, chớ nên trách cứ hắn.
Hoàng đế cười một cái đầy ý tứ, lời ẩn trong lời:
- Việc này đã tính là gì, phàm là kỳ nhân thì tất có hành động kỳ quái, hôm nay lính thực đánh thực, đã là đánh cận thân (giáp lá cà) thì chẳng có chuyện gì không thể cả, khắp nơi đều có việc ngoài ý muốn, mặc kệ hắn có làm ra chuyện gì, trẫm đều xá miễn cho hắn vô tội.
Hoàng đế tựa hồ đối với vị kỳ nhân này rất có hứng thú, nói vừa xong liền ngay tức khắc đến gần bên tường thành, nhìn về phía trước.
Đằng xa kia ước chừng có hơn một ngàn quân lính, binh cường mã tráng, khí thế mạnh mẽ, Hoàng đế liếc nhìn qua một hồi, chỉ vào một người trong trận nói:
- Từ ái khách, Bạch bào tiểu tướng trong trận kia chính là danh hùng vô danh, kỳ nhân mà khanh nói sao?
- Bạch bào tiểu tướng?
Từ Vị cũng sửng sốt đôi chút: "Từ lúc nào lại có thêm kẻ mặc áo bào trắng nào vậy?" Lão vội vàng bước tới gần Hoàng đế, nhìn về phía xa chỉ thấy trong đội quân mới lập kia, ở giữa đám khôi giáp vàng chóe lại có một người khoác áo bào trắng chạy qua lại, khí thế bừng bừng, rất là oai phong.
Mặc dù không thấy rõ tướng mạo của người nọ, nhưng nhìn cái bộ dạng không nghiêm chỉnh kia thì chẳng cần đoán cũng biết là ai. Hay cho bạch bào tiểu tướng Lâm Tam, Từ Vị thầm buồn cười, trong lòng càng cảm thấy mong đợi.
***
- Ngươi biết đối thủ của ngươi là ai không?
Từ tiểu thư thấy Lâm Tam khí thế phi phàm, trong lòng cũng có chút chấn động, lập tức hỏi.
- Trận này gặp đâu đánh đó, đối thủ là ai tịnh không quan trọng, ta tin tưởng các huynh đệ thủ hạ của ta.
Lâm Vãn Vinh đại nghĩa lẫm liệt nói, ngay sau đó lại thần bí nở một nụ cười:
- Ài, Từ tiểu thư, lời này nàng chớ nên cho là thật a! Đây chỉ là mấy lời hình thức thôi, đi qua đi lại dương oai, hô hào khẩu hiệu mà thôi… Tên gia hỏa đối diện kia là ai, sao lại không biết sống chết như vậy nhỉ?
Phong cách của hắn thay đổi liên tục, khiến người ta chẳng thể hiểu nổi, Từ tiểu thư thầm tức cười, không lên chiến trường thật không biết kẻ nào mới là không biết sống chết là gì.
- Người đối điện kia là vị phụ tá tướng quân mà ngày trước Hoàng đế phái đến trong trướng Lý tướng quân làm phó tướng. Ta cũng là hôm qua mới gặp qua, nói đến, ngươi cũng quen biết đó.
Từ Chỉ Tình mỉm cười thần bí đáp.
- Ta cũng quen biết ư?
Lâm Vãn Vinh ngạc nhiên:
- Không phải là cái tên trạng nguyên gì gì đó chứ?
Từ Chỉ Tình gật gật đầu:
- Đúng là Tô trạng nguyên, ngươi chớ có xem thường hắn, hắn thuộc làu binh thư, trận pháp thuần thục, trong lòng có ngàn vạn mưu kế. Những ngày gần đây trong quân thao luyện trận hình có bài có bản, Lý tướng quân cũng khen hắn luyện trận đúng cách.
"Thật sự là Tô trạng nguyện? Mẹ kiếp, tên gia hỏa kia thật có lắm khả năng, chơi bút chơi gậy đều biết, quả đúng là văn võ toàn tài." Lâm Vãn Vinh mỉm cười:
- Cám ơn tiểu thư đã cung cấp cho ta tin tức trọng yếu như vậy. Nhưng mà hắn gặp phải ta, đúng là hắn xui xẻo rồi. Lâm Tam ta lúc đánh nhau tại Sơn Đông đã được huynh đệ thủ hạ tặng một danh hiệu, đó là tâm hữu thiên thiên kết, nhật dụng vạn vạn sáo*. À, mấy chữ "nhật dụng vạn vạn sáo"** đó, nàng có hiểu không, Từ tiểu thư?"
(*ý chỉ trong lòng có rất nhiều mưu kế, ngày dùng cả vạn vạn cái cũng không hết)
(**"
sáo" còn là 'sáo' trong "an toàn sáo", nghĩa là bao cao su)
Từ Chỉ Tình thấy trên mặt hắn lộ ra nét cười đâm đãng, đã biết chằng phải lời tốt đẹp gì, đưa mắt lườm hắn một cái, coi như chẳng nghe thấy hắn nói bỏ qua luôn.
- Xin tướng quân ra lệnh!
Hồ Bất Quy đi tới lớn tiếng nói. Lâm Vãn Vinh gật gật đầu, liếc mắt nhìn lên người mình một cái, chúng huynh đệ thủ hạ đều ăn mặc uy phong lẫm liệt, vậy mà trang phục của hắn còn chưa chính tề.
- Ngươi không cần mặc khôi giáp sao?
Thấy binh mã thủ hạ của Lâm Tam tập hợp đầy đủ hết, chỉ có duy nhất tên thống soái ăn mặc không chút nghiêm chỉnh, Từ Chỉ Tình không nén nổi nhíu mày, nhẹ giọng hỏi.
- Ta không có khôi giáp.
Lâm Vãn Vinh cười hì hì, xoay người lại quát:
- Hứa Chấn, mang chiến bào của ta lại đây.
- Tuân lệnh!
Hứa Chấn thúc ngựa tiến lên, kìm cương ngựa, hai tay cung kính đưa lên một bộ trang phục, Từ tiểu thư liếc qua một cái, đã thấy một chiếc áo bào trắng, cùng với một chiếc quạt lông chim rách nát không biết tìm từ nơi nào tới.
Lâm Vãn Vinh khoác chiếc áo bào kia lên, lắc mình một cái, liền tạo ra tiếng gió phần phật rất là uy phong. Hắn tay cầm quạt lông phe phẩy vài cái, bộ dạng tiên phong đạo cốt nói:
- Từ tiểu thư, nàng xem bộ trang phục trên người ta thế nào? Có phải giống như Thường Sơn chi long (chỉ Thường Sơn Triệu Tử Long), Gia Cát chi Lượng (chỉ Gia Cát Lượng), giống như hiền thần ứng mộng nữa đúng không?"

- Cái gì mà Thường Sơn chi Long, Gia Cát chi Lượng, hiền thần ứng mộng?
Từ tiểu thư khẽ lắc đầu, người này nói chuyện kỳ lạ cổ quái, khiến người nghe mà không hiểu. Lâm Vãn Vinh nước da vốn rất đen, mặc vào bộ trang phục bạch bào tiểu tướng này, cũng như trên tro than rắc lên chút tuyết trắng, nhìn cực kỳ bắt mắt. Từ Chỉ Tình cố nhịn cười nói:
- Ngươi chuẩn bị xong chưa?
"Toát mồ hôi, Lâm Vãn Vinh lúc này mới nhớ lại rằng thế giới này không có Triệu Vân và Gia Cát Lượng, càng không có "Thuyết Đường truyện"* cùng Tiết Nhân Quý**, tự nhiên không ai nhận ra trang phục này, khó trách mới vừa rồi khi dặn Hứa Chấn đi làm, hắn tỏ ra chằng hiểu mô tê gì. Mẹ kiếp, lão tử vốn chuẩn bị diễn một trò thú vị "bạch bào tiểu tướng" và " ứng mộng hiển thần", lần này lại thành trò cười, pha trình diễn này quá thất bại, con bà nó chứ.
(*bộ truyện nói về những anh hùng đời Tùy Đường)
**Tiết Lễ, tự Nhân Quý, 614-683, danh tướng đường triều, một nhà quân sự, chính trị nổi tiếng)
Lúc này cũng chẳng cần quan tâm nhiều làm gì, Lâm Vãn Vinh đi quanh một vòng trước trận thế của mấy ngàn tướng sĩ, ánh mắt quét qua, thấy trên mặt chúng binh đều đầy vẻ chờ mong. Lâm Vãn Vinh khẽ phe phẩy quạt, mỉm cười nói:
- Chư vị huynh đệ, biết chúng ta bây giờ phải làm gì không?
- Diễn binh!
Mọi người tề thanh đáp lại
- Hí…
Một con ngựa đen phía trước Lâm Vãn Vinh nhảy vọt lên, thì ra là hắn một đao đâm thẳng vào mông con ngựa, con ngựa đen hí dài một tiếng, tiếng hí át hết thanh âm của mọi người, Lâm Vãn Vinh mắt lộ hung quang, gằn giọng lớn tiếng quát:
- Ta chưa nghe rõ, nói lại lần nữa!
- Diễn binh!
Mọi người lại tề thanh hét lên.
- Hí…
Lại một tiếng hí vang kinh hãi, tiếp đó một luồng huyết quang bắn ra, vọt cao vài thước, tiếng ngựa hí dừng lại, đầu của chiến mã kia cùng thân thể sau khoảnh khắc đã phân khai, lại là do Lâm tướng quân giơ đao chém đứt, huyết khí bừng bừng.
- Diễn tập? Đây là diễn tập sao?
Lâm Vãn Vinh cầm trường đao trong tay, trên đáo máu nhỏ xuống tí tách, hai mắt hắn đỏ ngầu, đằng đằng sát khí:
- Trong từ điển của quân nhân không có hai chữ diễn tập, đây là chiến tranh, là ngươi chết ta sống, hiểu chưa?
Nhìn thấy máu đổ, những lão binh đã từng trải qua huyết chiến sau nháy mắt đã bừng tỉnh, toàn thân máu huyết sôi trào, nhất thời hiểu được ý tứ của Lâm tướng quân. Ánh mắt Lâm Vãn Vinh vẫn điềm tĩnh, mặt không chút biểu cảm:
- Ta hỏi lại một lần nữa, chúng ta phải làm cái gì?
- Ngươi chết ta sống!
Mọi người rút trường đao ra khỏi vỏ, trong nháy mắt phát ra một luồng sát khí kinh thiên.
Mấy người Đỗ Tu Nguyên phía sau Lâm Vãn Vinh nhìn mà run rẩy không thôi, suy diễn như rằng đây là thực chiến tuy là không sai, nhưng dù sao đây cũng là diễn tập, nếu theo cách đánh này của Lâm tướng quân, thật sự muốn liều mạng rồi.
Chỉ có Hồ Bất Quy cùng Lý Vũ Lăng nhìn mà thảnh thơi thoải mái, Lý Vũ Lăng toàn thân nhiệt huyết sôi trào:
- Đánh con bà nó!
Hồ Bất Quy mở to miệng, liếm liếm môi khô nói:
- Được rồi, chính là muốn đánh như vậy, binh lính là trong chiến đấu mà ra, không phải ngày thường cứ luyện hoa quyền tú cước mà được đâu.
Đỗ Tu Nguyên lo lắng:
- Hồ đại ca, theo cách đánh của Lâm tướng quân, liệu có xảy ra chuyện gì không?
Hồ Bất Quy lắc đầu:
- Sợ cái quái gì, trong toàn quân ngoại trừ Lâm tướng quân, binh khí trong tay những người khác đều là bằng gỗ, cùng lắm là gẫy tay gẫy chân, ăn vài gậy phế phủ xuất huyết, không chết được mấy người đâu. Người Hồ sức chiến đấu cường hãn, nguyên nhân rất lớn là tộc người bọn chúng thượng võ, sùng bái người mạnh, nội bộ tranh đầu không ngừng, nên mới có thực lực ngày hôm nay.
Đỗ Tu Nguyên nói lại:
- Lần này liều mạng chém giết, cho dù không chết mấy người, nhưng thương tổn cũng sẽ tăng lên rất nhiều, có thể khiến cho quân sĩ đối phương phản đối không? Đừng quên, bên trên còn có Hoàng thượng cùng các vị đại nhân chăm chú theo dõi nữa
Hồ Bất Quy trợn trừng mắt:
- Đồ mọt sách, sao ngươi càng sống càng thụt lùi thế, đây là thực chiến, không phải diễn tập, ta bội phục Lâm tướng quân chính là ở điểm này, trong từ điển quân nhân không có hai chữ diễn tập. Người Hồ có vì Hoàng thượng và các vị đại nhân ở bên cạnh nhìn chằm chằm mà hạ thủ lưu tình với ngươi không? Để ta nói cho mà nghe, đây là lên lớp cho binh sĩ đối phương, trải qua trận đánh này, tương lai bọn họ chống lại người Hồ mới có thể chảy ít máu hơn.
Lâm Vãn Vinh nghe được tranh luận của hai người phía sau, nhưng lại một lời cũng không nói, đem trường đao dính máu vứt cho Hứa Chấn, có chút buồn bã nói:
- Đem con chiến mã này mai táng cho tử tế!
Nhìn thấy một màn này Từ Chỉ Tình trợn mắt há mồm, người này biến hóa cũng quá nhanh, mới vừa rồi còn đang hi hi ha ha, sau nháy mắt đã liền giơ đao chém xuống, mắt cũng chẳng chớp đến một cái, cái gì gọi là dũng cảm? Là cái này sao?
Không diễn tập mà là thực chiến, đây là một loại tư tưởng quân sự hoàn toàn bất đồng, mang theo sắc thái công lợi chủ nghĩa* cường liệt, lại vô cùng thực dụng, khiến người ta tâm kinh đảm chiến, rồi lại nhiệt huyết dâng trào. Hắn tại Sơn đông chính là đánh trận như thế này sao? Từ Chỉ Tình đã hiểu ra ít nhiều.
(*công lợi chủ nghĩa: hiệu quả và lợi ích là trên hết)
Mọi việc đều đã chuẩn bị xong, thấy Từ Chỉ Tình giục ngựa đi về phía xa, Lâm Vãn Vinh trang nghiêm nói với Lý Thánh:
- Lý đại ca, thứ ta bảo huynh chuẩn bị, huynh làm xong chưa đó?
Lý Thánh nói:
- Vừa rồi thời gian gấp gáp, ta tìm được không nhiều lắm, bất quá cỏ khô kia thì có thừa!
Hắn thuận tay chỉ, chỉ thấy bốn phía chất đầy cỏ kho:
- Đây là lương thực cho chiến mã trong mấy ngày diễn tập gần đây, ít nhất dùng cũng được ba ngày.
Lâm Vãn Vinh cúi người xuống ghé sát bên tai hắn nói vài câu, Lý Thánh cả kinh:
- Cái, cái này sao có thể làm chứ?
Trong mắt Lâm Vãn Vinh lóe ra một cái nhìn kiên định, tàn nhẫn nói:
- Thực chiến, cái gì cũng có thể xảy ra. Lý đại ca, huynh theo lời ta nói mà làm đi!
Lý Thánh lĩnh mệnh đi luôn, Lâm Vãn Vinh chỉnh binh hoàn tất liền cho binh sĩ xếp hàng chờ lệnh.
Lâm tướng quân đang muốn phát lệnh, chợt nghe phía đối diện có một tiếng pháo vang lên, tiếp đó là một trận hò hét kinh thiên, vô số binh mã giơ cao đao thương, như thùy triều trào tới.
"
Mẹ kiếp, tới rồi đây!" Lâm Vãn Vinh nhìn thoáng qua, trong lòng thầm chửi mắng, ngay sau đó cảm thấy không đúng, ánh mắt chẳng thể tin nổi, đưa ngón tay ra đếm từng người từng người, đếm được mấy người rồi thật sự đếm không nỗi nữa, vứt mạnh quạt lông xuống, nhảy dựng lên giận giữ hét:
- Thao diễn cái còn bà nó, trúng kế rồi, đây nào phải là một nghìn người? Rõ ràng là năm nghìn người mà!

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #258


Báo Lỗi Truyện
Chương 258/636