Chương 250: Trạng Nguyên


Dịch: lanhdiendiemla
Biên dịch & biên tập: hieusol
"Tiểu nữu này ý tứ gì? Lời này nghe triết lý lạ thường, lão tử trời sinh chán ghét triết lý, có gì cứ nói thẳng, phiền phức nhất là mấy người nói những lời khó hiểu."
Diệp Vũ Xuyên thấy Lâm Vãn Vinh cướp lấy sự chú ý, trong lòng không cam, trừng mắt nhìn hắn nói: "Từ tiểu thư, thưởng hoa cũng cần có lòng mới được, nếu Lâm Tam không muốn đi, chúng ta tự mình đi vậy."
Tiêu Ngọc Nhược thấy mọi người khen ngợi hay ho như vậy, lại xuất phát từ Lan viên, nhịn không được cất tiếng: "Mai lan trúc cúc tứ quân tử, ta lại thích nhất hoa lan, Lâm Tam chúng ta đi xem nhé?"
Nàng không phải thích nhất hoa mân côi sao? Ngay cả nước hoa trên người đều là hương mân côi nhiệt tình phóng khoáng, như thế nào lại cùng hoa lan u nhã kín đáo dây dưa quan hệ nữa? Chẳng lẽ Đại tiểu thư có hai bộ mặt, dưới giường đạm nhã, trên giường phóng khoáng? Nếu vậy, đây chính là cực phẩm a, lão tử có phúc rồi. Hắn liền liếc mắt đánh giá trên trên dưới dưới Đại tiểu thư, ánh mắt cũng như cõi lòng đều hiện vẻ dâm đãng lồ lộ.
Tiêu Ngọc Nhược vội kéo tay hắn, nói: "Có đi hay không? Mọi người đang chờ ngươi."
Toát mồ hôi, từ lúc nào ta thành đại ca dẫn đầu rồi, thật ưu ái đến kinh hãi a, hắn cười đáp: "Được rồi, ta không đi nhà xí nữa, lại đi thưởng hoa lan."
Hai vị tiểu thư nghe được cả người liền cảm giác không tự nhiên, vốn thưởng lan là chuyện tốt lại bị hắn đặt ngang với việc đi nhà xí, dĩ nhiên thấy khó nghe.
Đối với hoa lan, Lâm Vãn Vinh không hề xa lạ, kiếp trước khi làm giám độc tiêu thụ, khách hàng thích nhiều chủng loại đa dạng, có Song Phi (chim liền cánh), có Băng Hỏa, có tao nhã… các loại tùy thích. Trong đó đặc biệt nhất là một chậu hoa lan tuyệt đối trân quý, giá trị không thể đo đếm, dùng để tặng người mà không gây nên chú ý, thật sự là một cách tặng quà bí ẩn.
Tiến vào Lan viên, đã thấy trong vườn bố trí tinh xảo, khắp nơi hoa lan nở rộ.
Hoa lan này cùng các loại hoa khác không giống nhau, hoa nở tỏa làn u hương sâu kín, nếu hòa cùng với mùi hương nồng đậm của hoa khác, căn bản sẽ không ngửi được mùi thơm hoa lan. Trong vườn ngoài hoa lan chỉ có cỏ xanh, hương hoa man mác nơi nơi, xem ra bài trí Lan viên tuyệt đối là người yêu lan hiểu lan.
Đại tiểu thư vào trong vườn ngó đông nhìn tây, thấy hoa lan xinh đẹp liền tiện tay vuốt ve một phen. Lâm Vãn Vinh thầm buồn cười, nha đầu kia tuy thành thục vững vàng, chỉ là ở trong vườn hoa lại cực kỳ non nớt đáng yêu giống như một em bé. Người yêu lan không hề vuốt ve hoa lan, chỉ đứng xa mà nhìn, không thể đùa vọc, đó là đạo lý.
"Đại tiểu thư, nàng thật sự thích hoa lan sao?" Lâm Vãn Vinh cười hỏi.
Tiêu Ngọc Nhược nghiêm chỉnh gật đầu: "Tất nhiên, trước kia trong phòng ta còn trồng một chậu nữa." Lâm Vãn Vinh chợt hiểu ra, hoa lan này không giống hoa mai hoa đào phải trồng bên ngoài, chỉ cần một cái chậu nho nhỏ đặt trong phòng, thỉnh thoảng tưới nước liền sống được, cho nên Đại tiểu thư liền cũng thành người "yêu lan".
Lâm Vãn Vinh lắc đầu cười, cũng không nói thêm lời nào, nhớ tới nha đầu kia cả ngày bận rộn việc của Tiêu gia, nào đâu thời gian đùa vui hoa hoa cỏ cỏ. Một nữ hài tử như đóa hoa lại khổ cực như thế này, hắn không cười nhạo nàng mà cực kỳ ôn nhu kéo tay nàng, bảo: "Nếu nàng thực sự thích hoa lan, sau này mỗi ngày ta cùng nàng trồng, lại giảng cho nàng tập tính của chúng, để nàng trồng ra loại hoa lan đẹp nhất thế giới."
Đại tiểu thư có thể cảm nhận được tâm tình của hắn, trong lòng kích động, hận không thể nhào vào lòng hắn khóc một hồi, chỉ là lúc này đông người hỗn tạp, đành phải khẽ ừ một tiếng, đại biểu cho thiên ngôn vạn ngữ.
"Kỳ hoa đâu, kỳ hoa ở nơi nào?" Từ Chỉ Tình thấy hai người bộ dạng tình chàng ý thiếp, liền cười mở miệng hỏi.
Bên kia một vòng vây công tử tiểu thư đang chỉ vào một bồn lan ở giữa chỉ chỉ trỏ trỏ. Cạnh bồn hoa lan, một công tử phong tư tuấn lãng đang đứng nhìn mọi người, cười nói:" Đây là bồn hoa lan mới nhất của tiểu đệ, cũng không biết tên của nó, lại càng không biết đánh giá thế nào, hôm nay vừa may gặp được Thưởng hoa hội của chùa Tướng Quốc, liền muốn đến đây tìm kiếm tri âm cùng thưởng đóa kỳ hoa này."
Lâm Vãn Vinh nhìn thoáng qua, liền muốn cười lên, chỉ thấy hoa lan kia ở giữa cánh chia làm hai, giống như bàn tay trắng xòe ra, bên dưới lại kết vào một mối. Đây cũng là kỳ hoa? Ngất, vậy lão tử cũng có thể làm kỳ nhân rồi.
Đại tiểu thư này "yêu" hoa lan như thế, tự nhiên không nhận ra đây là loại gì, liền kéo tay Lâm Tam.
Thấy hắn trên mặt mỉm cười, nàng nhịn không được, hỏi: "Ngươi biết giống lan này sao?"
Từ Chỉ Tình cũng đang tự hỏi, nghe được lời ấy, liền cất tiếng: "Lâm Tam, ngươi cũng biết thưởng lan à?"
Lâm Vãn Vinh vẫy vẫy tay ý bảo không biết, Từ tiểu thư mỉm cười nói: "Đại Hoa ta chính là nơi phát nguyên ra hoa lan, lịch sử tài bồi đã lâu, bới vì dáng hoa ưu mỹ, u hương tràn nơi nơi, khiến người cực kỳ yêu thích, đánh giá hoa lan có thể từ bốn phương diện "hương, sắc, tư, hình" (hương thơm, màu sắc, cốt cách, dáng vẻ).
Đại tiểu thư ồ một tiếng cười: "
Từ tỷ tỷ, người hiểu biết thật nhiều."
Từ Chi Tình mỉm cười nói: "
Hiểu biết nhiều thì sao chứ, chỉ là bỏ phí theo năm tháng, năm nào cũng như năm nào, nói đến lại xấu hổ."
Lâm Vãn Vinh nghe nàng nói một hồi, không nhịn được mở miệng: "
Từ tiểu thư là cao thủ trong nghề lan, tại hạ bội phục bội phục, không rõ tiểu thư có biết gốc lan này tên là gì?"
Từ Chỉ Tình cần thận nhìn hoa lan kia, nói khẽ: "
Hoa lan này ứng với "hình" trong tứ thưởng, nghĩ rằng tên của nó cũng theo hình dạng mà ra, chỉ tiếc là hoa lan này mới được vun trồng, ta cũng chưa từng gặp qua, không biết tên của nó."
Công tử kia thong dong cầm hoa lan trong tay, nhìn sang Lâm Vãn Vinh, trong mắt bắn ra tia lạ thường, cười nói: "
Vị huynh đài này dường như biết được tên hoa, xin mời chỉ giáo một phen."
Ta ngất, tên quái này nghe lén ta nói chuyện? Lâm Vãn Vinh liếc nhìn công tử kia, chỉ thấy người nọ mày kiếm mắt sao, một thân bạch sam, trêm mặt lộ vẻ cười hòa ái, trông rất tiêu sái tuấn dật, chung quanh không ít tiểu thư đều len lén nhìn trộm đánh giá trên người hắn.
"
Đồ mặt trắng!" Lâm Vãn Vinh thầm mắng một tiếng, đối với ai da trắng hơn hắn, ba chữ này hoàn toàn xứng đáng.
"
Loại này a, gọi là Kiếm lan." Lâm Vãn Vinh cười đáp: "Ngoại trừ điểm đặc thù của cánh hoa, hoàn toàn chẳng có gì đáng xem."
"
Kiếm lan? quả nhiên hoa như kỳ danh." Công tử kia cười nói: "Cảm ơn vị huynh đệ đây chỉ giáo, tại hạ còn một gốc lan, chính là loại hi hữu, muốn mới huynh đài tiện thể đánh giá một phen."
Tùy tùng của hắn mang lại hộp gấm. cẩn thận lấy ra một chậu hoa lan, chỉ thấy hoa kia lá cây thon thả như liễu rủ miên man, thân cành mềm mại, trắng tựa bạch ngọc, trên thân nở rộ bốn đóa hoa nhỏ tinh khôi như tuyết. Hoa vừa lấy ra, liền có một làn thanh hương nhàn nhạt từ trên cành lá thoảng lại.
Cây lan này vừa xuất ra nhất thời hấp dẫn ánh mắt mọi người trong sân, bởi vì cây lan thật sự đẹp đẽ, trắng nõn mà lại trong suốt, làm ai cũng muốn chạm vào nó một chút, rồi lại không nỡ xuống tay.
Đại tiểu thư trong lòng si mê, nắm chặt tay Lâm Vãn Vinh hỏi: "
Lâm Tam, đây là hoa gì? Ngươi cũng có thể dạy ta trồng sao?"
Lâm Vãn Vinh cũng âm thầm giật mình, con mẹ nó, hoa đẹp đều để cho chó ăn rồi. Loại này là hoa lan cực phẩm, cho dù để tới đời sau cũng là trân phẩm ngàn vàng không bán, chẳng biết tiểu tử trước mắt này từ nơi đâu lấy ra. Nghe Ngọc Nhược nói, hắn cười vỗ vỗ tay nàng: "
Nàng yêu tâm, trên đời này không có việc gì ta không làm được."
"
Khoác lác." Đại tiểu thư cười nụ.
Từ Chỉ Tình than thở: "
Đây chính là Đại Tuyết Tố rồi."
Công tử kia nhìn sang Từ Chỉ Tình, nói: "
Tiểu thư cũng là cao nhân a, tiểu thư đã biết tên, vậy có biết xuất xứ từ đâu không?"
Từ Chỉ Tình thật sự có bản lĩnh, Lâm Vãn Vinh âm thầm bội phục, Đại Tuyết Tố này chính là loại hoa lan cực kỳ trân quý, trên đới rất ít người biết, cũng chính là loại lan được các đấng "
quân tử" yêu thích nhất. Lâm Vãn Vinh bởi vì đem nó đi làm quà tặng, giá cả đắt đỏ cho nên trí nhớ khắc sâu cực kỳ.
Từ Chỉ Tình lắc đầu: "
Đó là ta ngẫu nhiên có cơ hội từ miệng một vị trông hoa ở Vân Nam nghe hắn miêu tả hình dáng loại hoa lan này, cũng chưa bao giờ gặp qua, đối với lai lịch của nó càng không biết."
Ngẫu nhiên miêu tả nàng đều có thể nhớ kỹ, Lâm Vãn Vinh thầm run sợ. Vị công tử kia quay sang Lâm Vãn Vinh nói: "
Vị huynh đài này tựa hồ rất tâm đắc, không biết có thể giảng giải cho ta một phen chăng?"
Tên mặt trắng này luôn nhắm vào ta làm gì, Lâm Vãn Vinh nhìn lại công tử kia, cười nói: "
Đại Tuyết Tố này, chính là danh hoa có nguồn gốc từ phương nam mây khói (Vân Nam), sống nhiều ở Vô Lượng sơn, giữa tháng nở hoa, rễ nó ở trong tuyết, hưởng thụ ánh sáng mặt trời rực rỡ chiếu vào, cho nên sinh ra trắng nõn trong suốt, cực kỳ khiến người yêu thích, chính là cực phẩm trong loài lan."
Vị công tử kia khẽ gật đầu: "
Huynh đài hiểu rộng nhớ sâu, đến nguồn gốc của Đại Tuyết Tố cũng biết, làm người ta phải bội phục."
Lâm Vãn Vinh đáp: "
Chút kiến thức ấy của ta có gì đáng kể, ngược lại lão huynh ngươi không đơn giản a. Đại Tuyết Tố này sinh ở trong tuyết, nếu là từ trong băng tuyết đào ra, ba ngày sau liền khô héo mà chết. Từ Vân Nam tới kinh thành xa gần ngàn dặm, hoa lan này lại có thể bảo tồn hoàn hảo như thế, nhất định là trên đường có băng tuyết bảo vệ, hơn nữa muốn trong mấy ngày tới nơi cũng không phải người thường có thể làm được, lão huynh tất nhiên chẳng phải là nhân vật đơn giản gì."
Từ Chỉ Tình nghe hắn nói ra lai lịch cây hoa này đã có chút ngạc nhiên, đợi nghe được hắn diễn giải, càng thêm kinh ngạc, Lâm Tam này tư duy kín đáo, phản ứng mau lẹ, khó trách ngày ấy tiêu diệt Bạch Liên giáo hắn chiếm công đầu, Thành vương trăm cách muốn thu nạp hắn nhưng cũng phí công vô ích.
"
Chê cười, chê cười rồi." Công tử kia ôm quyền cười nói" "Tại hạ Tô Mộ Bạch, ra mắt hai vị tiểu thư, ra mắt huynh đài."
"
Tô Mộ Bạch? Tên này nghe thật quen tai." Đại tiểu thư khe khẽ nói.
Lâm Vãn Vinh hi hi bên tai nàng: "Vậy tên ta đây, nàng nghe có quen không?"
"
Đáng ghét chết đi thôi." Đại tiểu thư cấu vào lòng bàn tay hắn một cái, vừa quyến rũ vừa say đắm sẵng giọng.
Từ Chỉ Tình vốn trầm mặc cũng cả kinh thốt lên: "Tô Mộ Bạch, ngươi là tân khoa trạng nguyên Tô Mộ Bạch công tử?"

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #250


Báo Lỗi Truyện
Chương 250/636