Chương 187: Tiên nhi quật cường


 

Nữ tử ngồi bên cạnh nọ mày đẹp như vẽ, sắc mặt mỉm cười, toát ra vẻ yêu kiều, còn không phải là Tần Tiên Nhi thông minh xinh đẹp sao?

- Công tử, chàng tỉnh chưa ?
Tần Tiên Nhi nhìn hắn, nhoẻn miệng cười nói.
"Bị nha đầu ngươi hù vài tiếng làm sao không tỉnh được?", Lâm Vãn Vinh ngồi dậy cười nói:
- Tiên Nhi, sao nàng lại tới đây ?
Nói xong lời này, hắn cảm thấy toát mồ hôi lạnh, chuyện nửa đêm có người xông vào phòng hắn như thế này không phải lần đầu, trước tiên là Tiêu Thanh Tuyền, sau đó là lão Ngụy, hôm nay lại là Tần Tiên Nhi. Không ngờ là lão Ngụy cùng Tần Tiên Nhi các nàng giống nhau, đều là tuyệt đỉnh cao thủ, bởi thế, bọn họ muốn lấy mạng ta, tựa như chặt một quả dưa, hết sức dễ dàng. Nhưng trong ba người này, một là lão bà của ta, một thì sắp sửa trở thành lão bà, còn lại lão Ngụy đối với ta không xấu, cho nên lão tử mới có thể an ổn sống sót cho tới hôm nay.
Nghĩ tới đây, hắn nhất thời nhớ tới Cao Tù, người nầy không phải được xưng là hộ vệ cho Hoàng đế sao, thế nào mà bị người xông vào, một chút cũng không biết? Hắn chẳng phải là cao thủ sao ? Cũng may mắn là Tiên Nhi, nếu thay bằng kẻ khác, lão tử chắc đã phải chịu một đao rồi.
- Tiên Nhi mấy ngày này ở Trừ Châu.
Tần Tiên Nhi mỉm cười nói:
- Tối nay nhìn thấy công tử xuất hiện, thiếp trong lòng kinh hỷ, liền kiếm xem công tử ở chỗ nào, rồi chạy tới để gặp.
Tần Tiên Nhi nói mấy câu nhỏ nhẹ, Lâm Vãn Vinh càng nghe càng kinh hãi, biết ta ở đâu rồi tới thăm, sao lại dễ dàng như thế? Trời ạ, thế này lão tử có chết mấy trăm lần cũng không biết vì sao.
Hắn thấy hơi lo lắng trong lòng, nắm tay Tiên nhi:
- Vậy nàng vào bằng cách nào, nơi này ở đâu cũng là có quân sĩ canh giữ mà.
Tần Tiên Nhi ngượng ngùng cười đáp:
- Thủ vệ của chàng ở đây thật nghiêm ngặt, ta phải thay đổi thân y trang phục một chút mới vào được.
Lâm Vãn Vinh lúc này mới nhìn kỹ, Tần Tiên Nhi mặc trên người một loại khôi giáp nhẹ, thì ra nàng ta giả dạng binh lính để đột nhập.
Tần Tiên Nhi cười cười nói tiếp:
- Kỳ thật, với võ công của thiếp, tiến vào quân trung cũng không quá khó, bất quá chàng bên cạnh trướng còn có một hộ vệ võ nghệ không tồi, thiếp không muốn chàng gặp phiền toái, nên thay đổi quần áo để vào.
Nàng nói hộ vệ kia, hẳn là Cao Tù rồi, Lâm Vãn Vinh trong lòng cuối cùng cảm thấy thoải mái, nghe nàng nói không muốn gây phiền phức cho mình, hắn trong lòng cảm thấy ấm áp, kéo nàng cười nói:
- Nàng mặc khôi giáp quá nặng đi, để ta giúp nàng cởi ra.
Tần Tiên Nhi sắc mặt đỏ bừng nhẹ giọng nói:
- Công tử, chàng xấu xa quá đi.
Trong lúc nói chuyện, nhẹ nhàng cởi khôi giáp trên người lộ ra một thân thể lả lướt đầy đặn .
Lâm Vãn Vinh vốn là đêm dài nhàm chán, lúc này đột nhiên ở đâu dâng tới một đại mỹ nhân, trong lòng phấn khởi , lập tức thì thầm bên tai nàng nói:
- Tiên Nhi, ngồi mệt mỏi quá, chúng ta nằm xuống nói tiếp.
Tần Tiên Nhi "ư" một tiếng, cúi đầu lộ ra cái cổ thon dài trắng trẻo, mặt mày đỏ bừng:
- Công tử, người suốt ngày chọc ghẹo Tiên Nhi thôi.
Ngày ấy ở Hàng Châu Long tuyền thôn, hai người cùng chung chăn gối, chàng chàng thiếp thiếp, ngoại trừ việc điên đảo loan phượng ra, cái gì cũng đã làm, lúc này so với chuyện trước kia, cũng không tính là khinh bạc.
Lâm Vãn Vinh kéo nàng nằm xuống, Tần Tiên Nhi thân thể run rẩy, nép mình vào lòng hắn. Giường trong quân cực nhỏ, hai người nằm cùng một chỗ, quả thực rất dụ hoặc.
Lâm Vãn Vinh dịu dàng hôn nhẹ lên tai của Tiên Nhi, nói:
- Oa, Tiên Nhi, giường quá nhỏ , làm khó cho nàng rồi, chi bằng, nàng nằm trên người ta đi? Hoặc là, ta nằm trên người nàng vậy?
Bàn tay nhỏ nhắn của Tần Tiên Nhi đặt trước ngực hắn khẽ đập vài cái, ngượng ngập nói:
- Công tử, ngươi đừng có làm ẩu, không phải thiếp không muốn trao cho chàng, chỉ sợ công tử không muốn thôi.
Lâm Vãn Vinh nhất thời nhớ tới si tình chi cổ trên người nàng, đó là chỉ có thể nhìn không thể ăn mỹ nhân, ai dà, cũng không biết lúc nào mới tìm được biện pháp giải được si tình cổ. Không thể ăn nhưng không thể sờ sao ? Lâm Vãn Vinh từ từ luồn tay dưới áo trong của nàng, đặt tay lên song nhũ mềm mại của nàng, vuốt ve một trận, than thở:
- Xin lỗi, Tiên Nhi, ta phải kiểm tra nàng. Mỗi lần cùng nàng tại một chỗ, nhìn thấy nàng dung nhan xinh đẹp, vóc người cực chuẩn thế này, trong đầu ta sinh ra chút ý niệm xấu xa, muốn ôm ấp nàng, sờ mó nàng, muốn chiếm tiện nghi của nàng...
Cảm giác sảng khoái mềm mại từ tay nhất thời truyền vào lòng, hắn rên rỉ một tiếng vô sỉ nói:
- Xin hỏi nàng có thể hay không tha thứ ta ?
Tần Tiên Nhi thấy hắn ngôn ngữ vô sỉ, hành động vô lại, một đôi bàn tay to tại thân mình mò mẫm, không ngừng khua khoắng trên thân người nàng, trong lòng lại không có một điểm tức giận, ngược lại vui mừng, khẽ cắn môi thẹn thùng nói:
- Thiếp tự nhận thức chàng từ ngày đầu tiên, dễ biết công tử là dạng người gì, nhưng thiếp thích công tử.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, chậm rãi vuốt ve tại làn da thịt mềm mại mịn màng trên tiểu phúc, nói nhỏ:
- Trong Bạch Liên giáo, ngoài nàng có thể dễ dàng xông vào quân trung ta như vậy, còn có ai không?
Sắc mặt Tần Tiên Nhi rực lên như lửa, bờ ngực đầy đặn ép sát vào cánh tay hắn, nói hổn hển:
- Ngoài thiếp ra, chỉ có sư phó, a, công tử, không muốn…
Nghe xong lời này, Lâm Vãn Vinh mới yên lòng, hai tay vuốt ve cặp đùi tròn chắc và thon dài của nàng , dần dần hướng vể phía tiểu khố. Tần Tiên Nhi kêu to một tiếng duyên dáng, chân ngọc kẹp chặt hai tay hắn, liếc mắt nhìn hắn một cái, mặt đỏ như gấc, khẽ thở dài:
- Thiếp đến tìm công tử, đó là nhớ công tử, một ngày như một năm, hôm nay bị chàng khinh bạc như vậy, Tiên Nhi cũng vô oán vô hối.
Trên cổ khiết bạch bóng loáng của nàng dần dần đỏ ửng, nhẹ nhàng khẽ tách chân ngọc, nhắm con mắt, để cho Lâm đại nhân thám hiểm.
Lâm Vãn Vinh liền kéo ôm nàng trong ngực, khe khẽ hôn lên trán nàng nhẹ nhàng nói:
- Nha đầu ngốc, ta từ khi nào biến thành người không thể kìm nén chứ?
Nếu ngươi không có cái gì si tình chi cổ, ta là người kìm nén được mới lạ!
Tần Tiên Nhi khuôn mặt vui vẻ, mở to mắt, hôn nhẹ hắn, mỉm cười nói:
- Tạ công tử thương tiếc Tiên Nhi, công tử, chàng thật tốt.
Lâm Vãn Vinh khụ khụ hai tiếng, che dấu vẻ khốn khổ của mình, nói:
- Tiên Nhi, ngươi thế nào lại ở Trừ Châu ?
Tần Tiên Nhi thở dài đáp:
- Chúng ta một mực nghĩ biện pháp cứu Lục sư huynh, thiếp ở lại Hàng Châu, vẫn chưa từng quay lại.
- Các ngươi muốn cứu Lục Trung Bình ư?
Lâm Vãn Vinh thiếu chút nữa cười ra tiếng, nha đầu này đại khái còn không biết cái tên họ Lục đã bị ta hù cho vỡ mật.
Tần Tiên Nhi gật đầu đáp:
- Không sai, sư phó muốn chúng ta nhất định phải cứu Lục sư huynh. Nhưng là hắn bị Từ Vị giam tại trọng lao, chúng ta đợi hồi lâu cũng không có biện pháp, hôm qua nghe nói Sơn Đông quan binh có hành động khác thường, đại quân quá cảnh tại Trừ Châu, chúng ta liền đến nơi đây, nghĩ biện pháp dò xét một phen. Chiều hôm nay thiếp mới nghe ngóng xong tin tức, Chiết Giang cùng Sơn Đông mấy vạn binh mã đã bao vây Tể Trữ , sợ là muốn đem Bạch Liên giáo phá hủy toàn bộ.
"Các ngươi có tin tức quá chậm đấy," xem ra Từ Vị giữ bí mật toàn bộ công tác thập phần thận trọng, lúc này đây Bạch Liên giáo khó có thể thoát được.
Tần Tiên Nhi thấy hắn trầm tư, liền dán mặt tại trong ngực hắn đạo:
- Công tử, chàng không phải ở Tiêu gia sao, như thế nào lại ra quân doanh?
Lâm Vãn Vinh có chút hơi khó xử, Tiên Nhi thuộc Bạch Liên giáo, là đối tượng hắn phải tiêu diệt, hắn đại biểu cho quan binh, chánh nghĩa hóa thân, chả lẽ thành một chánh một tà ? Chẳng lẽ cùng Tiên Nhi thành thế đối lập? Việc này không ổn, Tiên Nhi xinh đẹp như vậy, dám chắc không phải tà ác. Hắn thở dài đáp:
- Việc này nói ra dài lắm, nàng trước tiên nói xem nàng làm như thế nào mà tìm được ta?
Tần Tiên Nhi nhìn hắn liếc mắt một cái cười nói:
- Chàng đã quên xuất thân của thiếp ư?
Lâm Vãn Vinh chợt loé lên ý nghĩ, hỏi:
- Lệ Hương viện ?
Tiên Nhi gật đầu:
- Thanh lâu hai tỉnh Tô, Chiết đại bộ phận là tai mắt của chúng ta, chiều hôm nay tin tức Tể Trữ bị đại quân vây khốn, thiếp đang muốn xuất phát, lại nhìn thấy chàng vào Lệ Hương viện.
Lâm Vãn Vinh toát mồ hôi, có lấy Tiên Nhi làm vợ nhất định phải cẩn thận a, bằng không sau này chơi bời thanh lâu lúc nào cũng có thể bị phát hiện.
- Tiên Nhi, ta tới Lệ hương viện có công việc, nàng biết đấy, ta luôn luôn là người đứng đắn.
Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười nói.
Tần Tiên Nhi che miệng nhỏ cười mỉm:
- Thiếp tự nhiên biết công tử là loại người gì, nữ tử bên người chàng, người nào không phải là quốc sắc thiên hương, như thế nào để ý thanh lâu tỷ muội được chứ?
- Cũng không hẳn, ngày trước ta đi Diệu Ngọc Phường, không phải ở đó có hoa khôi coi trọng ta sao?
Lâm Vãn Vinh nắm bàn tay nhỏ bé của nàng, nhìn nàng cười nói.
Nghe hắn nhắc tới chuyện cũ, Tần Tiên Nhi vừa thẹn vừa mừng, nói nhỏ:
- Thiếp lúc đó bị chàng nhìn thấy, không biết chàng sử dụng pháp thuật gì gạt ta, mà làm cho ta say mê chàng không rứt ra được.
Trong số nữ tử cùng Lâm Vãn Vinh từng có quan hệ mập mờ, hắn nhớ tới Tần Tiên Nhi ít nhất, giờ thấy nàng si mê mình như thế, hắn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, nghiêm chỉnh nói:
- Tiên Nhi, nàng lần này không nên về Tể Trữ.
- Vì sao ?
Tiên Nhi nhìn hắn liếc mắt một cái, buồn bã hỏi.
Lâm Vãn Vinh thở dài:
- Nàng thấy được không, ta hiện trong người, mang theo quân doanh, kẻ dưới tay cũng có mấy ngàn quân sĩ.
Tần Tiên Nhi gật đầu, Lâm Vãn Vinh nói tiếp:
- Ta chỉ là bộ đội hậu phương. Phía trước còn có tinh duệ bộ doanh, kỵ doanh, còn có thần cơ doanh, hơn mười vạn đại quân đã tới Tể Trữ tầng tầng vây quanh, lần này triêu đình hạ quyết tâm muốn diệt trừ Bạch Liên giáo các ngươi đó, nàng bây giờ trở về, đó là tìm tử lộ a.
Tần Tiên Nhi trong mắt lóe lệ quang đạo:
- Công tử, là chàng lo lắng cho thiếp sao ?
- Đương nhiên lo lắng, Tiên Nhi, đây là chiến tranh, không có thể đùa, ta không muốn chứng kiến nàng bị tổn thương gì, bằng không, ta sẽ đau lòng cả đời.
Tần Tiên Nhi ngả vào lòng hắn, thất thanh khóc rống lên:
- Công tử, cám ơn chàng, có những lời này, Tiên Nhi có chết cũng cam lòng.
- Bảo bối, đừng khóc, nghe ta nói, đừng trở về a.
Lâm Vãn Vinh an ủi.
Tần Tiên Nhi nằm tại trong lòng hắn, lắc đầu nói:
- Không được, sư phó còn ở nơi này, lão nhân gia dưỡng dục thiếp nhiều năm, đối với thiếp ân trọng như núi, thiếp không thể để mặc lão nhân gia không đoái hoài tới nữa. Công tử, chàng không cần lo lắng cho thiếp, chàng cũng biết, thiếp võ công rất cao cường, không ai đả thương được thiếp đâu.
Lâm Vãn Vinh vội vàng tại trên vai nàng vỗ về một chút nói:
- Nha đầu ngốc, lần này chúng ta có hơn mười khẩu thần cơ đại pháo cuồng oanh mang theo, nàng võ công cho dù tốt cũng không đỡ được. Đại pháo của chúng ta rất lợi hại, so với đại pháo trên người ta còn lợi hại hơn.
Tần Tiên Nhi khóc như mưa, trên mặt lại mang theo nụ cười ngọt ngào, vừa sụt sùi vừa cười nói:
- Có lời này của công tử, Tiên Nhi có chết cũng không tiếc. Nhưng thiếp tuyệt không thể bỏ mặc ân sư, không có lão nhân gia, hôm nay không có Tiên Nhi.
"Ta phải làm sao đây ?", thấy Tiên Nhi ương ngạnh như thế, Lâm Vãn Vinh dày mặt dùng mỹ nam kế tiếp tục khuyên nhủ:
- Nàng cũng biết, ta lần này làm quan quân, nàng là Bạch Liên giáo, một khi đối lập, chúng ta chính là địch. Vạn nhất tại chiến trường thấy nhau, vậy làm sao bây giờ ? Mặc dù đang trên giường ta thích động thủ với nàng, nhưng tới chiến trường rồi, ta làm sao mà động thủ với nàng được chứ? Tiên Nhi, nàng không phải muốn mạng ta sao, dứt khoát nàng một kiếm giết ta được rồi, một kiếm giết không chết thì hai kiếm, hai kiếm không được thì ba kiếm ...
Tần Tiên Nhi sợ đến xanh mặt che miệng hắn, cả kinh nói:
- Công tử, chớ có nói bậy. Tiên Nhi dù mất tánh mạng, cũng tuyệt không thể hại chàng. Cho dù trên chiến trường, Tiên Nhi tình nguyện chết dưới vạn pháo, cũng tuyệt không rút kiếm với công tử.
Nàng ôm chặt lấy Lâm Vãn Vinh, ôn nhu mà kiên định nói:
- Công tử, chàng là tánh mạng của Tiên Nhi. Không có chàng, Tiên Nhi cũng không muốn sống.
Nha đầu kia, thật sự là cứng đầu a, Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ thở dài, Tần Tiên Nhi mặc dù mặt ngoài ôn nhu, trăm ý trăm thuận, thật ra cực kỳ có chủ kiến , Lâm Vãn Vinh từng lãnh giáo qua. Chuyện hắn vừa nói qua, đã xài hết miệng lưỡi, mà nha đầu kia vẫn hạ quyết tâm, mặc hắn như thế nào khuyến cũng vô dụng.
- Tiên Nhi, nàng chính là muốn tính mạng ta a.
Lâm Vãn Vinh vuốt mái tóc nàng ôn nhu nói.
Tần Tiên Nhi nước mắt dính đầy vạt áo hắn, ôm chặt lấy Lâm Vãn Vinh nói:
- Công tử, chàng có thể hay không ôm Tiên Nhi một cái, ôm chặt một chút ?
Lâm Vãn Vinh ôm chặt lấy thân hình mềm mại của nữ tử đáng thương này trong ngực thật lâu, vuốt ve cái lưng mịn màng của nàng, nhớ tới nàng cô khổ vận mệnh, nhớ tới nàng một khối tình si, trong lòng cảm động vô cùng, ôm thân thể nhu nhược vô cốt nàng lúc này mà không có một tia dục vọng mọc lên.
Lão tử cảnh giới vừa tăng lên thật sao, ta nhìn Tiên Nhi ngủ say trong lồng ngực, mắt đẹp tuyệt, khóe miệng có chút nhếch lên, lông mi thật dài còn dính một giọt nước mắt trong suốt, đôi mi thanh tú có chút lay động, trong lúc ngủ mơ tựa hồ còn có chút tâm sự. Hắn nhịn không được thở dài thật sâu, ôm thân thể Tiên Nhi sát vào trong lòng, nắm thật chặt, trong lòng đột nhiên sinh ra vài phần cảm giác bất an.
- Tiên Nhi, nàng nhất định không thể có gì! Ta nhất định sẽ không để cho nàng bị tổn thương !
Hắn hôn nhẹ một chút lên trên trán Tần Tiên Nhi, kiên định nói. Hai người tại trên giường hẹp tiến vào mộng đẹp.
Nửa đêm cô tịch, hắn trên người có chút lạnh, phảng phất thấy thiếu cái gì, vội vàng mở mắt, nhưng chỉ thấy ánh trăng ngoài cửa chiếu vào, ánh tại trên giường, nhưng không còn thấy bóng của Tiên Nhi nữa. Trên gối tản mát ra một mùi thơm nhàn nhạt, một vài cọng tóc dài còn vướng lại chứng minh hắn đêm qua không phải mộng cảnh vì nhung nhớ.
Một mảnh giấy nhỏ rơi xuống từ đầu giường, ở mặt trên, có một hàng chữ nhỏ viết bằng bút kẻ lông mày, " thiếp thà chết, không thể gây cho chàng một chút thương tích."
Lâm Vãn Vinh cầm chặt mẩu giấy trầm mặc thật lâu. Tiên Nhi đã đi ! Nha đầu ngốc nghếch này, thật là!
Hắn đột nhiên tâm phiền ý loạn, nhìn lúc đó đã qua canh tư, hàm răng cắn chặt, lớn tiếng hô:
- Cao Tù, tập hợp, toàn bộ tập hợp.

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #187


Báo Lỗi Truyện
Chương 187/636