Chương 154: Ý tưởng sát nhân



Nguyên lai là một người nông phụ đi làm sớm, trên cổ đeo một cái bát nước lớn, phía sau kéo theo một cái cuốc, mỗi tay dắt một đứa nhỏ nhọc nhằn đi ra đồng. Hai thằng bé chỉ chừng ba bốn tuổi, ba mẹ con bước nhấp nhô giữa ruộng lúa.
Triệu Khang Ninh đưa ra vế "nhất dương dẫn lưỡng cao", chính là muốn châm biếm người nông phụ cùng hai đứa nhỏ này.(một con dê dắt hai dê con)
Mai Nghiễn Thu nở nụ cười:
- Tiểu vương gia cũng thật là có hứng thú, lại ra đề từ những kẻ hèn kém này.
Lâm Vãn Vinh thuở ấu thơ cũng đã từng được cha mẹ dắt theo như vậy, thấy hình ảnh phía trước cảm thấy vô cùng thân thiết, nên nghe xong những lời này của Mai đại quốc học, trong mắt rực lên lửa giận. Hắn thầm "hừ" một tiếng, đi tới bên người nông phụ đó nói:
- Đại tẩu, để ta giúp người.
Người nông phụ thấy mọi người cười nhạo mình như thế, sớm đã bị làm cho rung sợ, liền cuống quít lắc đầu:
- Không dám, đại gia tha mạng.
Nói hai câu liền kéo bọn nhỏ đi nhanh, cái cuốc quệt vào đất, vang lên những tiếng "lang đang". Hai thằng bé còn nhỏ, thấy thế kinh hãi, sơ suất té sấp lên mặt đất, sợ hãi khóc rống lên. Người nông phụ cũng bị đọa cho rấm rức khóc không ra tiếng, chẳng dám ngẩng mặt nhìn lên.
Triệu Khang Ninh, Mai Nghiễn Thu và chúng tài tử nhìn thấy mẫu tử ba người như thế đồng thời cười to ầm ĩ, Lạc Ngưng nhíu mày bất giác thở dài một tiếng.
Lâm Vãn Vinh cắn răng giận dữ, hai bàn tay nắm chặt, sắc mặt đanh lại như thép. Quách Vô Thường thấy thế đi tới bên người hắn:
- Lâm Tam, ngươi hãy bình tĩnh.
Lâm Tam khẽ rít lên:
- Không có việc gì, thiếu gia, chỉ là ta đang muốn giết người đây!
Biểu thiếu gia bị doạ nhảy dựng lên, vội kéo hắn nhanh ra xa:
- Lâm Tam, ngươi nói lung tung cái gì đó, người ta mà nghe được thì… ngươi còn muốn sống nữa không!
Biểu thiếu gia này bình thường thỉnh thoảng làm hắn bực mình, nhưng bây giờ cũng rất hiểu lòng hắn, Lâm Vãn Vinh chỉ thở dài, không nói gì.
Lạc Ngưng thấy hắn thần sắc khác thường, vội vàng đi tới quan tâm hỏi:
- Lâm đại ca, huynh không có việc gì chứ?
Lâm Vãn Vinh lãnh đạm đáp:
- Ta không có việc gì đâu, Lạc tiểu thư, nàng hãy nhanh trở lại bên kia đi.
Bên kia Mai Nghiễn Thu kêu lên:
- Ngưng nhi, nhanh lại đây, ta có chuyện muốn nói với con.
Lệnh của sư phụ không dám trái, Lạc Ngưng thần tình lo lắng nói nhỏ:
- Lâm đại ca, ta vốn nghĩ là ân sư một mình tới đây, không nghĩ tới Tiểu vương gia kia cũng tới, ta thật không phải cố ý giấu diếm huynh đâu.
Lâm Vãn Vinh gật gật đầu:
- Ta biết, chuyện đó không liên quan đến nàng, mau đi đi.
Lạc Ngưng liếc mắt nhìn hắn một cái, rồi mới xoay người cất bước.
Mai Nghiễn Thu thấy Lạc Ngưng trở về, liền giữ chặt lấy tay nàng:
- Ngưng nhi, mới vừa rồi Khang Ninh ra vế đối, con có thể đối lại không?
Lạc Ngưng đang lo lắng về Lâm Vãn Vinh, làm sao có tâm tư đưa ra câu đối, đành "xin lỗi" rồi đáp:
- Ân sư, con không đối lại được.
Những tài tử tài nữ tới cùng nàng đều đang khổ công suy nghĩ, nhưng vẫn chưa có ai đối đáp được. Triệu Khang Ninh đưa mắt nhìn sang Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Lâm Tam, ngươi ngày ấy cùng với Trầm Bán Sơn tiên sinh thi đối cũng rất thú vị, tại sao bây giờ lại cũng không có câu trả lời vậy.
Lâm Vãn Vinh mặt không đổi sắc đáp:
- Xin lỗi, ta không có hứng thú.
- Lớn mật, ngươi là nguời phương nào, sao dám nói chuyện với Tiểu vương gia vô lễ như vậy?
Ân sư của Lạc Ngưng Mai Nghiễn Thu nhíu mày, tức giận nói.
Lão bà ngươi kinh nguyệt không điều à! Nếu không phải ta nể mặt Lạc Ngưng thì lão tử đã không khách sáo với ngươi, Lâm Vãn Vinh khinh thường cười nhạt:
- Bà là người phương nào, sao dám nói chuyện với ta như vậy?
- Ngươi, ngươi…!
Mai Nghiễn Thu giận đến nói không ra hơi, Lạc Ngưng lo lắng liếc mắt sang nhìn Lâm Vãn Vinh, Triệu Khang Ninh liền nói:
- Ân sư xin hãy bớt giận, người này chính là Lâm Tam gia đinh Tiêu gia, ngày ấy đã đánh bại Trầm Bán Sơn.
Mai Nghiễn Thu cố nén lửa giận:
- Một gia đinh nho nhỏ thì có thể có bản lĩnh gì chứ, Trầm Bán Sơn cũng hơi khiếp nhược đó thôi.
- Đúng vậy, Trầm tiên sinh đích xác không có bản lĩnh, chỉ biết xuất ra chút tài hoa đối đáp. Xem vẻ Mai sư phụ như vậy, lại thu nhận "đạt quan quý nhân" làm đệ tử, thế gian tôn sùng, tiểu nhân bội phục bội phục.
Lâm Vãn Vinh mặt không chút đổi sắc, ngữ khí đầy vẻ châm chọc, ai nghe đều có thể hiểu được.
Trước không nói đến Mai Nghiễn Thu có bản lãnh hay không, chỉ dựa vào việc bà thu những đệ tử không phú thì quý, hôm nay lại chế nhạo giễu cợt những con người lao động nghèo khổ như vậy, cũng có thể biết được nhân phẩm của bà ta thuộc loại nào. Những đạt quan quý nhân bái làm môn hạ của bà ta, phỏng chừng cũng lấy tiền mua bằng cấp thôi.
Mọi người thấy Lâm Tam và Mai đại quốc học đối đáp, cũng có hơi lo lắng, nhưng phần nhiều là muốn xem náo nhiệt. Lạc Ngưng ở chính giữa, hai bề đều khó, không biết phải làm sao.
Mai Nghiễn Thu ở kinh thành rất được tôn kính, làm gì có khi nào phải chịu đả kích thế này nên tức giận đến xanh mặt:
- Không muốn dài dòng với bọn hạ nhân như ngươi, nếu ngươi có bản lãnh thì hãy đối lại câu của Khang Ninh thử xem.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Chỉ sợ bọn hạ nhân như ta đối có đúng, thì người thượng đẳng như bà cũng không dám nghe.
Triệu Khang Ninh hầm hừ:
- Nói đùa, sao ân sư lại không dám nghe ngươi đối chứ. Lâm Tam, vế trên của ta là "nhất dương dẫn lưỡng cao", ngươi đối lại xem nào.
Đồ chó cậy thế khinh rẻ người khác! Lâm Vãn Vinh lạnh lùng nói:
- Một câu đối vừa không có thâm ý lại cũng không có triết lý, có gì khó đối chứ, ngài hãy nghe cho kỹ đây, ta đối là "lưỡng trư cộng nhất tào".
(Hai con lợn chung một máng lợn)
Triệu Khang Ninh và Mai Nghiễn Thu sắc mặt đột biến, hai người quả thực vừa bị vũ nhục triệt để. Đặc biệt là Triệu Khang Ninh, vương tử long tôn tôn quý lại bị người ta ví với con lợn, làm sao có thể chịu đựng nỗi.
Triệu Khang Ninh biến sắc nói:
- Lâm Tam ngươi lớn mật thật, dám nhục mạ hoàng gia ư!
- Tiểu vương gia, ta vũ nhục hoàng gia lúc nào thế ?
Lâm Vãn Vinh lạnh nhạt nhìn hắn.
Triệu Khang Ninh nhất thời cơn giận không thể phát tác được, hắn không thể nói Lâm Tam lăng mạ hắn là lợn, trong khi ý tứ của câu đối này ai ai cũng đều hiểu được. Mai Nghiễn Thu tức giận nói:
- Lâm Tam, ngươi đừng có mà giảo biện, hôm nay là ta tận mắt chứng kiến, ngươi vũ nhục Tiểu vương gia, vũ nhục hoàng gia, chính là phạm vào tử tội.
Lâm Vãn Vinh cảm thấy giận dữ cùng cực, cười chán chường:
- Vũ nhục hoàng gia? Hay lắm, Mai đại quốc học, hảo bản lãnh. Chỉ tiếc là bà đã thiên vị rồi. Theo ta mà nói, các người mới là người mang lòng phản trắc, làm nhục tới hoàng đế khai quốc Đại Hoa ta, nhục tới căn cơ Đại Hoa ta mới phải.
Mai Nghiễn Thu liền hỏi:
Lâm Tam, ngươi nói vậy là có ý gì?
Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng nói:
- Nhất dương dẫn lưỡng cao! Một con dê dẫn hai con dê con! Nông phụ đó mang theo con nhỏ khổ cực lao động, từ sáng sớm cho đến tận hoàng hôn, chính là kiếm miếng cơm manh áo bằng chính sức mình, có chỗ nào là kém bà đây? Nếu bà không phải sinh ra trong cảnh sung túc thì ngay cả bằng được một nửa người ta cũng không bằng.
- Ngươi, ngươi…!
Mai Nghiễn Thu nghe hắn nói luyên thuyên, tức giận đến mức cơ hồ muốn té xỉu, Lạc Ngưng vội vàng đỡ ở bên bà, đồng thời liếc mắt nhìn Lâm Vãn Vinh cầu cứu.
- Nước phải lấy nông làm gốc, xã tắc phải lấy dân làm rễ, bách tính này đây chính là căn cơ của Đại Hoa chúng ta, bà có bản lãnh gì mà dám miệt thị bọn họ? Mai đại quốc học, bà đến từ kinh thành, những người khác ở trong mắt ngươi đều là những kẻ hạ đẳng. Không sai, đúng lắm, bà rất cao quý. Nhưng con mẹ nó ta không rõ, tám đời tổ tông, mười tám đời tổ tông của Mai đại quốc học nhà bà chẳng lẽ cũng đều sống trong toà thành đó sao? Con mẹ nó nói càn, bọn họ và tổ tông chúng ta cũng giống nhau, đều là những người quê mùa, đều là những người hạ đẳng trong mắt bà. Con mẹ nó ai là người đã phân chia ra kinh thành-hương hạ, cao quý-hạ tiện, tam lục cửu đẳng?
Lâm Vãn Vinh giận dữ, đá một cước vào một tảng đá trước mặt, tảng đá vang lên một tiếng "bang", vỡ thành hai nửa. Mọi người bị khí thế của hắn trấn nhiếp, không dám mở miệng, hơn nữa cũng loáng thoáng hiểu được, những lời của hắn tuy thô tục, nhưng rõ ràng cũng có đạo lý, ngay cả Mai Nghiễn Thu và Triệu Khang Ninh cũng không thể phản bác.
- Bà cười nhạo bọn họ, châm chọc bọn họ, thì cũng chính là cười nhạo chính tổ tông của mình, chính là quên đi gốc gác. Thái tổ hoàng đế khai quốc Đại Hoa ta, cũng xuất thân là nông dân, từng tự mình làm việc đồng áng, lão nhân gia cũng lấy câu "chủng tự địa, thực tự lực"*** mà tâm đắc. Các người miệt thị dân chúng vũ nhục dân chúng, vậy không phải là nhục mạ thái tổ hoàng đế thì là cái gì? Không phải nhục mạ Đại Hoa ta thì là cái gì? Tiểu vương gia, ngài tuy là vương tử long tôn nhưng lại dám nhục đến tổ tông, nhục đến hoàng đế thánh hiền. Giỏi lắm! Rất cường đại! Lá gan của ngài so với ta xem ra còn lớn hơn nhiều.
Mọi người nghe hắn chỉ trích một phen nhằm thẳng vào Tiểu vương gia, nhất thời câm như hến, chuyện xưa của Đại Hoa khai quốc hoàng đế ai ai đều đã biết, từ đứa trẻ chăn trâu đến khai quốc đại đế, chính là một tấm gương để mọi người noi theo. Hôm nay Tiểu vương gia miệt thị nông dân, đó là miệt thị chính tổ tông của mình, không ai có thể phủ nhận. Lâm Tam tuy miệng đầy lời lẽ thô tục, nhưng lời nói chí lý, không thể phản bác, ngày đó Trầm Bán Sơn thua dưới tay hắn, một chút cũng không oan.
Triệu Khang Ninh cả người đổ mồ hôi lạnh, tên Lâm Tam này lời lẽ thật lợi hại, tâm tư nhanh nhạy, nếu nói hắn nhục mạ vương tử long tôn, thì hắn liền nói ta nhục mạ đến thánh hiền hoàng đế, tính như thế nào cũng không được, đành chịu nghe hắn chửi vậy, "bị vả gẫy răng cũng đành nuốt vào bụng".
Mấy tài tử đến từ phương Bắc, thấy Lâm Tam kiêu ngạo như thế, không chỉ có mắng Tiểu vương gia, ngay cả Mai đại quốc học mà mọi người tôn sùng cũng mắng, trong lòng tức giận vạn phần, lập tức một kẻ bước ra nói:
- Lâm huynh thật lợi hại, ngay trước mặt Mai tiên sinh mà cũng dám ngông cuồng như vậy. Tại hạ tuy bất tài, cũng xin xuất một câu đối: "đường tí đương xa, bạo hổ bằng hà, thất phu hà kham ngôn dũng".(Bọ ngựa chống xe, tay không bắt hổ, thất phu chỉ tài nói khoác)
Lâm Vãn Vinh trừng mắt tức giận:
- Mã nghĩ duyên hoè, tỳ phù hám thụ, ngu giả vọng tự xưng hùng.(Kiến càng mơ hão, nhền nhện lay cây, kẻ dốt càn rỡ dương oai)*
Tài tử đó thấy hắn nháy mắt đã đối lại, khí thế vượt hẳn lên trên, liền không dám nói tiếp nữa. Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng nói:
- Nếu vị huynh đài này tôn sùng Mai đại tiên sinh như thế, vậy tại hạ cũng có một câu đối, xin mời huynh đài đối lại cho. Vế trên của ta là: "kê quan hoa vị phóng".(Mào gà chưa nảy nở)
Tài tử đó cũng có chút tài học, cũng không nghĩ nhiều nói:
- Cẩu vĩ thảo tiên sanh.
(Đuôi chó đã sinh sôi)
Lời vừa ra khỏi miệng liền nhận thấy không ổn. Ai da! đây không phải là mắng Mai tiên sinh ư?
Mọi người ầm ầm cười to, biết Lâm Tam cố ý gài bẫy. Lâm Vãn Vinh liền ôm quyền, cười âm hiểm:
- Huynh đài cao kiến, tiểu đệ bội phục bội phục.
Mai Nghiễn Thu vừa tức vừa giận, thân là quốc học mà mọi người đều sùng bái, sao có thể cam tâm bị Lâm Tam mắng như vậy chứ, bà ta phất tay áo nói:
- Lưỡng viên tiệt mộc sơn trung, giá hầu tử dã hội đối cứ (cú).
(Hai vượn chặt cây trong núi, con khỉ này cũng biết kéo cưa/đối câu)
- Thất mã hãm thân nê nội, thử súc sanh chẩm đắc xuất đề (đề).
(Thớt ngựa sa thân giữa bùn, súc sinh kia làm sao gõ móng/viết chữ)
Lâm Vãn Vinh ngay lập tức không nhún nhường đáp trả. Chúng tài tử thực sự cảm thấy rúng động, Lâm Tam chính là người duy nhất tại đây dám mắng Mai đại tiên sinh. Tên Lâm Tam này bản chất tuy có chút lưu manh, bất quá tài học như thế, mắng ai thì cũng phải chịu vậy.
Lâm Vãn Vinh thấy Mai đại quốc học sắc mặt khi trắng khi đỏ, trong lòng không khỏi cảm thấy khoan khoái: "Hôm nay mắng cũng chửi mắng thật thống khoái, đối đáp thật lâm li, không để bà ta còn chút mặt mũi nào, cho bà lão nhà ngươi không còn dám coi trời bằng vung nữa, bà nghĩ rằng trên thế giới này bà là đệ nhất ư?"
Lâm Vãn Vinh lạnh lùng nhếch mép cười:
- Trên đời này về tài học uyên bác, ta bội phục nhất chính là Từ Vị Từ đại nhân, vô luận nhân phẩm, khí chất tài học đều vẹn toàn cả. Về phần Mai đại quốc học bà, thứ cho ta nói thẳng, bà có học thêm một trăm năm nữa, cũng không bằng nổi một phần mười của Từ tiên sinh, hai chữ quốc học này, bà cũng đừng nên dùng đến nữa.
Hắn thở dài, cảm thấy rất mệt mỏi, quay qua Quách Vô Thường nói:
- Thiếu gia, đây không phải là nơi phù hợp với chúng ta, chúng ta hãy trở về đi.

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #154


Báo Lỗi Truyện
Chương 154/636