Chương 149: Từ Văn Trường đến


Nghe hắn nói phu thê một thể, sắc mặt Xảo Xảo đỏ bừng, thân thể nóng lên, mềm nhũn tựa vào lồng ngực hắn, tựa hồ không còn chút sức lực nào. Thấy nha đầu này lại dịu dàng động lòng người như thế, tình cảm đối với mình lại càng sâu nặng đến tột cùng, hắn khẽ than trong lòng: "Đến ngày ta đi lên kinh thành, nha đầu này còn không thất hồn lạc phách sao? Thật là khổ cho bảo bối của ta." Hắn yêu thương Xảo Xảo, vì an nguy của nàng mà suy nghĩ, ý định hất đổ Trình Đức càng tăng.
- Xảo Xảo, nàng nghe ta nói này.
Lâm Vãn Vinh nâng người nàng dậy, nhẹ hôn lên môi nàng một cái rồi nói:
- Đối đãi với người khác khoan hậu chính là ưu điểm của nàng, nhưng nếu quá khoan hậu sẽ làm mất đi phép tắc mà trở thành là dung túng cho ác nhân. Đặc biệt là chúng ta bây giờ đang làm ăn, mấy việc ám muội trong việc làm ăn kinh doanh chúng ta sẽ không làm, nhưng cũng tuyệt đối không chịu oan uổng, đưa đầu cho người ta khi phụ được.
Xảo Xảo xấu hổ cười khổ:
- Đại ca, Xảo Xảo biết rồi. Kỳ thật cũng không phải là Xảo Xảo muốn dung túng cho kẻ xấu, chỉ là tên lão bản muốn thu thêm bạc ở bờ sông Tần Hoài. Hà, không biết làm sao lại có quan hệ với công tử con chỉ huy sứ, nên mới dám huênh hoang như vậy. Thiếp cũng là sợ đại ca gặp phải phiền phức, nên mới lo lắng như vậy.
Lâm Vãn Vinh ôm chặt nàng vào lòng nhẹ nhàng trấn an:
- Tiểu bảo bối, nàng yên tâm đi, đại ca có thể sợ cái gì nhưng không hề sợ phiền phức. Từ nay về sau mấy cái việc tung hoành đấu đá này cứ để cho đại ca giải quyết, nàng cứ ngoan ngoãn làm chưởng quầy là tốt rồi.
Xão Xảo khẽ "vâng" một tiếng, gương mặt nóng bừng, tựa đầu vào ngực hắn khẽ nói:
- Đại ca, chàng đối với thiếp thật là tốt.
Lâm Vãn Vinh cảm thấy có chút xấu hổ: "Nói một hai câu đường mật, tiểu nha đầu này đã thỏa mãn như vậy rồi, thật là dễ dụ." Nói thật lòng, từ khi tiến vào Tiêu gia, hắn và Xảo Xảo ở chung với nhau không được mấy ngày, mà ny tử này si tâm không đổi, cả ngày nhung nhớ chờ đợi hắn trong khi hắn hết Ngọc Sương rồi đến Thanh Tuyền, còn cả Tần Tiên Nhi nữa. "Ài, đa tình cũng có phiền não của đa tình." Hắn cười hắc hắc, lại ôm lấy Xảo Xảo vuốt ve, trong mắt chợt hiện lên hình ảnh những gương mặt khác nhau của Ngọc Sương, Thanh Tuyền, Tiên Nhi. "Nếu quả thực đa tình chính là sai lầm, ta đây cũng chỉ đành cam chiu mắc sai lầm vậy!!!" Hắn khó xử nghĩ thầm.
Hai người thân thiết một lúc, Xảo Xảo đột nhiên ngẩng đầu lên hỏi:
- Đại ca, chàng đã tặng cho Lạc tỷ tỷ một viên kim cương phải không?
Ái dà, lời đồn lại truyền ra như vậy sao. Ta rõ ràng là đưa tặng cho lão thái thái, sao đồn đãi ra lại thành ta tặng cho Lạc Ngưng chứ. Lâm Vãn Vinh vội vàng đáp:
- Không có, tuyệt đối không có! Đó chỉ là nhân lễ thọ của Lạc lão thái thái, ta bèn đem tặng cho lão thái thái, còn chuyện ban tặng lại cho Lạc Ngưng thì ta không liên quan.
Xảo Xảo che miệng cười:
- Đại ca, thiếp chỉ hỏi như vậy mà thôi, chàng hoảng hốt như vậy làm gì. Lạc tỷ tỷ mấy hôm trước đến đây bàn bạc với ta về việc tài trợ cho Thi hội, thiếp thấy trên cổ tỷ ấy có đeo một sợi dây chuyền mà mặt dây chuyền là một viên kim cương, không biết là ai tặng cho, trông rất là đẹp. Thiếp còn tưởng là đại ca tặng cho tỷ ấy.
"Dây chuyền kim cương? Má ơi, tiểu nữ Lạc Ngưng này quả có tài, chẳng ngờ lại nghĩ ra ý tưởng như vậy, không lấy cái gì làm mặt dây chuyền, mà lại dùng kim cương, giá trị tuyệt đối là phi phàm." Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Viên kim cương đó rất nhỏ, không bằng một phần ba viên ta tặng cho nàng. Để hôm nào ta đi hỏi nàng ta xem làm mặt dây chuyền đó ở đâu, rồi cũng làm cho nàng một mặt dây chuyền, đem viên kim cương này khảm vào. Xảo Xảo bảo bối của ta mà đeo lên liền biến thành tiểu tiên nữ từ trên trời hạ xuống trần, khiến mọi người nhìn đều chảy nước miếng.
Nghe hắn mồm miệng ba hoa, gương mặt Xảo Xảo đỏ bừng, thỏ thẻ:
- Đại ca, thiếp sao xinh đẹp như vậy được chứ. Lạc Ngưng tỷ tỷ mới có thể cho là xinh đẹp được.
- Xảo Xảo trong lòng ta là người đẹp nhất.
Hắn không hề dối lòng, nhưng thâm tâm lại lén thêm vào những lời này hai chữ: "Một trong."
Tuy biết rõ là hắn ăn nói ngọt ngào lừa gạt mình, Xảo Xảo vẫn cảm thấy vui sướng, tựa vào lồng ngực hắn:
- Đại ca, thiếp cũng nghe Ngưng tỷ tỷ kể chuyện tại lễ thọ hôm đó.
- À? Tiểu bảo bối, nàng sao lại không nhớ khi trước ta từng nói với nàng, đừng nghe người khác nói bậy. lời người ngoài nói nàng nên hạ xuống trăm lần, bởi vì mấy chuyện đó mười phần hết tám chín phần là giả. Lời của ta nói, nàng lại nên tin lên gấp ngàn lần, bởi vì đó đều là mười phân chân thật.
Lâm Vãn Vinh cười hăng hắc:
- Không biết vị Lạc tiểu thư này kể thật, hay nói bậy bạ đây?
Xảo Xảo cười khanh khách:
- Ngưng tỷ tỷ tốt với chàng như thế, làm sao lại nói xấu chàng chứ?
"Tốt với ta? Sặc, lấy mất của ta cả ngàn lượng bạc đi tổ chức Thi hội, là tốt với ta sao? Chẳng qua nha đầu đó là bạn chốn khuê phòng của nàng nên ta cũng coi như không thèm để ý đến vậy. Đợi cho Thi hội thành công xong ta bèn thông báo tiếp tục mở đại hội thời trang, cũng dễ làm thôi!"
- Ngưng tỷ tỷ nói, hôm đó chàng một mình độc đấu với vua đối bảy tỉnh, giành vinh quang cho sĩ tử phương Nam chúng ta, khiến người người kính nể. Lại còn khen chàng anh dũng mưu trí, hữu dũng hữu mưu mà vạch mặt trò lừa gạt của lão đạo kia, quả thực là chí sĩ có thực học chân chính.
Xảo Xảo nhìn hắn nói, trong mắt ánh lên tình ý dạt dào.
Lâm Vãn Vinh đại nghĩa lẫm liệt nói:
- Xảo Xảo tiểu bảo bối, nàng cũng biết đó, đại ca của nàng là người luôn luôn khiêm tốn, lại hết sức chân thành với mọi người. Ngưng tỷ tỷ của nàng kể chuyện này, tuy có chút qua loa đại ý, nhưng cũng miễn cưỡng coi như tiếp cận sự thật.
Xảo Xảo cười kể tiếp:
- Ngưng tỷ tỷ còn tán tụng chàng, nói chàng đối với mọi việc có sự giải thích hết sức độc đáo, người ngoài nhìn vào thấy chàng có vẻ trẻ con cứng đầu, nhưng thật ra là là có tình có nghĩa.
Lâm Vãn Vinh nghe xong thì đột nhiên bảo:
- Xảo Xảo, đem sổ sách lại cho ta xem nào!
- Đại ca, chàng muốn xem sổ sách để làm gì?
Xảo Xảo ngạc nhiên hỏi.
- Ny tử đó trước mặt nàng cứ tâng bốc ta như vậy làm cho nàng cao hứng nên ta phải xem xem, có phải là muốn gạt nàng thêm ngàn lượng bạc nữa không.
Lâm Vãn Vinh cười lớn đáp.
Xảo Xảo che miệng cười khanh khách:
- Đại ca, ai lại tệ như chàng nói chứ. Ngưng tỷ tỷ là thực tâm khen ngợi chàng. Tỷ ấy còn nói, chưa quen biết thì thấy chàng ba phần nóng bảy phần lạnh, quen rồi mười phân chân tình. Thiếp cũng là lần đầu nghe nàng tán tụng một người như vậy.
"Cái này quả thực hơi quá lố rồi, sao lại miêu tả ta tốt đẹp như vậy chứ, đặc biệt lại ngay trước mặt lão bà nhà ta, không phải là có ý chia rẽ tình cảm gia đình ta đó chứ?" Lâm Vãn Vinh nhìn ngắm Xảo Xảo, bao buồn phiền trong lòng đều tan biến, hai người trò chuyện với nhau, làm mấy chuyện du hí thân thân thiết thiết, nhìn ny tử kia vẻ mặt xấu hổ đỏ bừng chịu không nổi, cảm thấy đã vui sướng lâng lâng.
Lúc lão Đổng lên lầu thấy Lâm Vãn Vinh đang cùng Xảo Xảo nói chuyện đến lúc cao hứng, lập tức vui mừng rạng rỡ kêu lên:
- Hiền tế...
Lâm Vãn Vinh da gà nổi khắp người, cái lối xưng hô này quả thực chưa quen. Lão Đổng nắm chặt lấy tay hắn nói:
- Hiền tế à, nghe nói con trên yến tiệc ở nhà tổng đốc đại nhân hiển lộ thần uy vô địch khiến mấy nhà xung quanh đây đều hết sức hâm mộ. Con bây giờ đã là danh nhân rồi, ai ai cũng nói con có tài năng khoáng thế làm bản nhạc phụ đây cũng hãnh diện lây chút ít.
Vất vả lắm mới có thời gian cùng Xảo Xảo đàm tình thuyết ái, lại bị lão nhạc phụ này tới phá hôi. Lâm Vãn Vinh vội kéo Xảo Xảo xuống lầu, chợt thấy bên cửa sổ lầu ba có một bóng người thanh thoát, đang nhìn cảnh hồ Huyền Vũ phía xa xăm, trong dáng người có vẻ quen quen. Người đó cất giọng thanh nhã ngâm:
Tiện quân phiêu đãng nhất hư chu
Lai tác Tần Hoài thập nhật du
Thủy tẩy thiện tâm đô nhãn tịnh
Sơn cung thi bút tổng mi sầu
Tuyết trung thừa hưng chân liêu nhĩ
Xuân tẫn tư quy khước bãi hưu
Hà nhật ngũ hồ ? Phạm Lễ (Lãi)
Chủng ngư vạn vĩ quất thiên đầu.(1)
(Dịch nghĩa:
Người ham mê phiêu lãng với chiếc thuyền con
Bơi thuyền mười ngày đến được Tần Hoài
Nước biếc rửa cho tâm thiện được thanh tịnh
Non xanh khiến cho bút thơ hết âu sầu
Giữa tuyết trắng gợi hứng bàn chuyện này nọ
Cuối mùa xuân lại nghĩ đến việc lui về nghỉ hưu
Một ngày nào đó sẽ đến Ngũ Hồ học theo/theo hầu Phạm Lãi
(Ngắm) muôn ngàn cá quẫy đuôi tung trời
Hieusol dịch)
"Tên tài tử nhà nào tới đây làm thơ lung tung như vậy?" Lâm Vãn Vinh đang muốn cùng Xảo Xảo tiếp tục đàm tình thuyết ái nên cũng chẳng thèm để ý đến. Đang muốn dắt tiểu bảo bối tiếp tục xuống lầu, chợt thấy có một người đứng trước mặt mình cười nói:
- Lâm công tử...
Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu lên nhìn, ra là Nhất phẩm Đới đao hộ vệ Cao Tù. Ngày ấy cùng mình đuổi bắt Đào Vũ, đã mấy ngày không gặp lại hắn, hắn sao lại chưa quay về bảo vệ Từ Vị chứ? Lâm Vãn Vinh ôm quyền mỉm cười:
- Cao đại ca, ngươi sao cũng ở chỗ này? Chưa về Hàng Châu à?
Cao Tù cười đáp:
- Ta vốn vẫn lưu lại ở thành Kim Lăng. Hôm trước, tại yến tiệc mừng thọ lão thái thái, công tử đã ra oai ta đây cũng tự mắt chứng kiến.
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
- Xấu hổ xấu hổ, thực lực chẳng ra sao. Cao đại ca muốn tới đây uống rượu? Rất tốt rất tốt, hôm nay hãy để ta mời khách mới được.
Cao Tù từng chứng kiến qua cách hắn trừng trị Đào Đông Thành, biết rằng đối với người này không thể dùng lẽ thường mà đoán được, liền cười nói:
- Tạ ơn công tử, ta hôm nay tới đây, không phải chỉ đến để uống rượu, mà là có người muốn gặp công tử.
Lâm Vãn Vinh chợt nhớ đến thân ảnh nhìn có vài phần quen quen hồi nãy, đột nhiên vỗ đầu: "Ái cha, ta còn đang tự hỏi là ai đến quấy rầy, nguyên lai chính là Từ Vị lão đầu đích thân tới đây." Hắn vội vàng quay đầu nhìn sang bên kia, đã thấy thân ảnh bên cửa sổ kia đã xoay người lại phong nhã mỉm cười, không phải là Từ Vị thì là ai? Từ Vị nhìn hắn, chòm râu rung rung mỉm cười:
- Lâm tiểu huynh, mấy hôm nay khỏe không?
Trữ tiểu vương gia vừa đi, lão Từ này đã mò đến đây, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, tiến lên ôm quyền hành lễ nói:
- Từ tiên sinh, mấy ngày nay ta rất tốt. Còn ngài có khỏe không, phu nhân ngài có được mạnh khỏe không?
Từ Vị biết người mà hắn nhắc tới chính là Tô Khanh Liên, lão sống đến từng tuổi này còn bị tên tiểu tử này chọc ghẹo, tự nhiên gương mặt già nua hơi đỏ lên, vội vàng đáp:
- Rất khỏe, rất khỏe, đều là nhờ phúc của Lâm tiểu huynh cả.
Lâm Vãn Vinh trong lòng cũng cao hứng: "Lão đầu này đến đây là rất tốt. Từ Văn Trường là ai chứ, tài tử danh chấn thiên hạ, hiện là đệ nhất sủng thần của hoàng đế, trung thần, trọng thần…Nếu có lão hỗ trợ, muốn xử lý tên Trình Đức kia, cũng không phải là việc khó. Ai da, lão Từ này đúng là người cứu nạn mà, nói gì thì nói cũng không để lão đi mất."
Hắn cũng không cần quản lão Từ tới đây là vì mục đích gì, miễn có thể lợi dụng được là tốt rồi. Hắn vội vàng nắm lấy bàn tay Xảo Xảo nói:
- Xảo Xảo, mau tới bái kiến Từ Văn Trường tiên sinh kìa.
- Văn Trường tiên sinh?
Xảo Xảo kinh hãi, nàng cũng là nữ tử có chút học vấn, thì sao có thể không biết chứ tên tuổi Văn Trường. Thấy lão giả trước mặt thần tình hòa ái, trên mặt mỉm cười, vội vàng hành lễ:
- Dân nữ Đổng Xảo Xảo, xin ra mắt Văn Trường tiên sinh.
Lâm Vãn Vinh mỉm cười giới thiệu:
- Văn Trường tiên sinh, đây là Xảo Xảo, chính là nương tử của ta.
Từ Văn Trường "à" một tiếng dài, nháy mắt với hắn, cười nói:
- Xảo Xảo cô nương quả nhiên dung mạo như hoa như ngọc, cùng Lâm tiểu ca thật là cực kỳ xứng đôi.
Xảo Xảo nghe đại ca trước mặt người ngoài nói mình là nương tử, vừa mừng vừa thẹn, vội vàng nhu thuận đứng bên cạnh đại ca. Lâm Vãn Vinh mời Từ Vị ngồi, đoạn nói:
- Từ tiên sinh, ngài làm sao lại có thời giờ tới Kim Lăng vậy? Sự tình ở Hàng Châu thế nào rồi?
- Xong được một nửa.
Từ Vị nhìn hắn, cười nói ý vị thâm sâu.

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #149


Báo Lỗi Truyện
Chương 149/636