Chương 136: Kinh Thành Sư Hữu


Dịch: Kỳ thiên Long
Biên dich, biên tập: Melly

Lâm Vãn Vinh ngẩng đầu lên, Xảo Xảo như một con chim nhỏ vội vàng sà xuống lầu dưới. Nàng chạy tới trước mặt hắn và hoan hỷ hỏi thăm:
- Đại ca, huynh về rồi à !?
Khuôn mặt Xảo Xảo ngân ngấn dòng lệ nhớ nhung. Mấy ngày không gặp, trông khuôn mặt vẫn rạng rỡ đáng yêu nhưng dường như hai má đã gầy đi nhiều, đôi mắt ánh lên niềm vui sướng. Hắn kéo tay nàng, gật đầu đáp:
- Ta về từ đêm hôm qua rồi, sáng nay lại xử lý một vài việc, bây giờ mới rảnh rỗi. Bảo bối của ta, mấy hôm nay có nhớ ta không?
Hắn vừa nói vừa nhẹ nhàng xoa xoa lòng bàn tay Xảo Xảo, ra chiều lả lơi. Khi ấy tửu lâu đang là lúc cao điểm nên rất đông khách, Lâm Vãn Vinh không chút kiêng dè nắm tay Xảo Xảo đùa cợt. Nàng mặt đỏ bừng, ngại ngùng không dám ngẩng đầu, nhưng niềm ngọt ngào trong tim cứ mơn man hiện rõ trên khuôn mặt, nắm tay Lâm Vãn Vinh kéo lên lầu bốn, thấy lão Đổng, Thanh Sơn đều có ở đó, Kim Lăng tài nữ Lạc Ngưng cũng đang nhìn mình cười đầy thâm ý.
- Sao hôm nay đến đây đông đủ vậy? Đến nghênh đón ta à, mọi người khách khí quá.
Lâm Vãn Vinh mở lời, thấy Lạc Ngưng tủm tỉm cười, tiện thể hỏi thăm:
- Lạc tiểu thư, lâu lắm chúng ta không gặp nhau, dạo này vẫn khoẻ chứ?
Lạc Ngưng thầm nghĩ: "Từ hôm nổi nóng đánh Hầu công tử cho đến lúc từ Hàng Châu trở về cũng chưa đến năm sáu hôm, có cần thiết phải giả vờ hỏi han xã giao với mình thế không?" Trong lòng thấy nực cười liền gật đầu:
- Lâm đại ca, dạo này ta sống tốt lắm, nhưng vẫn chưa bằng huynh đâu. Chiến công ở Hàng Châu của Lâm đại ca đã lưu truyền khắp mọi ngõ ngách ở Kim Lăng thành rồi còn lý giải về kim cương, "du oa tẩy thủ", làm những điều chưa ai từng làm, thần thần kỳ kỳ…có khi được người ta ghi lại thành sách cũng nên. Huynh mà đến các hàng trà quán rượu thể nào cũng nghe thấy.
Nàng che miệng cười rồi tiếp:
- Lát nữa phải kể cho chúng tôi nghe đấy nhé, Lâm đại ca.
Xảo Xảo cũng nhìn hắn với con mắt khâm phục. Lâm Vãn Vinh trong lòng thấy ngại ngùng. "Có gì đâu, chỉ lợi dụng chút mê tín phong kiến thôi mà, phải phê phán mới đúng chứ." Hắn cười ha hả đáp:
- Tiếng thơm đồn gần, tiếng xấu đồn xa mà lại. Lạc tiểu thư siêng làm việc thiện, giúp đỡ trẻ mồ côi, những việc này mời đáng lưu truyền.
Lạc Ngưng liền ngại ngùng, không nói gì nữa. Lâm Vãn Vinh nhìn Xảo Xảo rồi nói:
- Xảo Xảo, hôm nay mọi người đều đến đông đủ, có phải là đang bàn bạc chuyện gì không?
Đổng Xảo Xảo cười ngọt ngào, ngồi xuống cái ghế cạnh hắn mà nói:
- Đại ca, huynh về rất đúng lúc. Bọn muội đúng là đang bàn việc thì Ngưng tiểu thư cũng có việc tìm tới, thế là tất cả mời tỷ ấy cùng vào nói chuyện.
Lâm Vãn Vinh trông cách nói chuyện của Xảo Xảo, tuy trông vẫn ngây thơ ngờ nghệch nhưng đã trưởng thành hơn chút ít. Tuy tạm thời chưa già dặn như Tiêu Ngọc Nhược nhưng Lâm Vãn Vinh vẫn cảm thấy yên tâm. Chăm lo tửu lâu có thể huấn luyện người ta nhiều nhất. Xảo Xảo từ một nha đầu nhỏ bé đang dần dần trở thành một người quản lý kinh doanh thành công.
- Ồ…! Có chuyện gì mà bà chủ Xảo Xảo của chúng ta lại phải mời nhiều người đến thế này hội họp nhỉ?
Lâm Vãn Vinh chọc ghẹo, kéo tay Xảo Xảo đặt lên bàn.
Xảo Xảo ngượng ngùng, nắm chặt tay hắn, mặt mũi đỏ bừng:
- Đại ca, huynh cứ chọc ghẹo muội. Rõ ràng huynh mới là ông chủ.
Lạc Ngưng thấy hai người đong đưa với nhau bèn lên tiếng:
- Hai người không phải đùn đẩy nữa, một người là ông chủ, một người là bà chủ. Hi hi!
Lâm Vãn Vinh vừa thoát được khỏi cái lốt gia đinh quèn, cười hả hê:
- Đúng rồi đấy, Lạc tiểu thư chỉ được cái nói trúng tim đen ta thôi.
Xảo Xảo vừa mừng vừa thẹn nhìn Lạc Ngưng, lên tiếng:
- Ngưng tỷ, tỷ cũng cười muội à!
Tuy nói thế nhưng khuôn mặt nàng đỏ bừng lên vì hạnh phúc, ai ai cũng thấy rõ. Mọi người cùng cười ồ lên, Xảo Xảo thẹn thùng cúi đầu, tay nắm chặt Lâm Vãn Vinh. Hắn thấy nàng ngượng ngùng không để đâu cho hết bèn tới giải vây:
- Xảo Xảo, muội bảo lần này phải bàn công việc gì thế?
Thấy ánh mắt động viên của Lâm Vãn Vinh, Xảo Xảo "ừm" một tiếng, đưa tay lên vén tóc sau tai rồi nghiêm nghị đáp:
- Lần này chúng ta bàn về việc mở rộng tửu lâu.
Lâm Vãn Vinh sực nhớ ra rằng lần trước cũng đã từng bàn qua việc này bèn hoan hỷ đáp:
- Xảo Xảo, muội tìm được địa điểm rồi à?
Thấy Xảo Xảo gật đầu, Lâm Vãn Vinh vui mừng khôn tả, cười ha hả:
- Nói như vậy thì tức là tửu lâu thứ hai của nhà ta sắp khai trương sao? Xảo Xảo, muội giỏi lắm!
Lạc Ngưng nhìn hắn cười:
- Lâm đại ca, ông chủ Lâm, huynh nói sai rồi, không phải là tửu lâu thứ hai.
Lâm Vãn Vinh thắc mắc:
- Lạc tiểu thư nói vậy là sao?
Lạc Ngưng che miệng khẽ cười:
- Lâm đại ca, sao huynh lại thông minh lâu ngày, hồ đồ bất chợt vậy? Mấy hôm nay Xảo Xảo lôi ta đi tìm địa điểm đẹp ở khắp nơi, cùng lúc chọn được những hai chỗ. Lần này khai trương không phải là cái thứ hai, mà là cả thứ hai và thứ ba. Hai nơi cùng mở một lúc.
"Hai nơi cùng mở à, điềm lành đây!" Lâm Vãn Vinh vui mừng nhìn Xảo Xảo:
- Có thật không, Xảo Xảo?
Xảo Xảo ngượng ngùng đáp:
- Đại ca, muội chọn được hai miếng đất, chuyện giá cả xong rồi, chỉ chờ đại ca về quyết định thôi.
Lâm Vãn Vinh phất tay:
- Đợi ta làm gì chứ. Tửu lâu này là do muội quản lý, ta không nhúng tay vào, tất cả đều nghe theo tiểu bảo bối của ta.
Xảo Xảo vừa ngạc nhiên vừa xúc động , mặt mũi đỏ bừng, vội trộm nhìn lão Đổng, thấy lão đang nhắm mắt trầm tư như không nghe thấy gì mới yên tâm. "Đại ca tệ quá, những lời thân mật như thế mà cũng nói ra được, nói riêng với nhau không được à?" Nàng càng nghĩ mặt càng đỏ.
Lạc Ngưng đã quá quen với những câu nói giật gân của Lâm Vãn Vinh rồi. Thấy hắn tin tưởng Xảo Xảo như vậy, cô không khỏi âm thầm thở dài một tiếng: "Lâm đại ca thông minh, hiểu biết, lắm mưu nhiều kế, Xảo Xảo có được một người chồng như vậy quả cũng đáng."
Mặt dày như Lâm Vãn Vinh thì chút trò trẻ con này có là gì, hắn cười the thé:
- Xảo Xảo, nói ta nghe hai miếng đất mà muội chọn được ở đâu vậy? Khi nào thì bắt đầu xây dựng? Ta cũng muốn giúp muội bày kế.
Thanh Sơn bỗng xen ngang:
- Đại ca, tỷ tỷ lợi hại cực kỳ, chọn được hai miếng đất. Một cái ở cạnh bến sông Tần, một cái ở miếu Phu Tử, toàn là những chỗ nổi như cồn, cộng lại cũng là một vạn hai ngàn lượng bạc.
"Một vạn hai ngàn lượng? Quả là cự phách, không ngờ một nha đầu yếu đuối như Xảo Xảo lại tài đến thế. Trước đây đúng là đã coi thường bảo bối nhỏ của ta rồi. Nhưng mà hơn một vạn lượng đó thì lấy đâu ra?" Lâm Vãn Vinh biết rõ tình hình làm ăn của tửu lâu. Tuy mỗi ngày tiền đều vào như nước nhưng từ khi khai nghiệp tới giờ kiếm được khoảng tám chín ngàn lượng bạc mà muốn một phát mua luôn cả hai miếng đất thì đúng là giật gấu vá vai.
Xảo Xảo như hiểu nỗi băn khoăn của hắn liền mỉm cười:
- Đại ca, huynh còn nhớ ngày trước làm thế nào mua được tửu lâu này không?
Lâm Vãn Vinh gật đầu:
- Sao lại không nhớ, bày chút tiểu xảo rồi trả chút tiền thôi.
Xảo Xảo khẽ nói:
- Muội đem Thực Vi Tiên tửu lâu ra đảm bảo và giao hẹn với hai ông chủ kia, trả trước một nửa tiền. Còn một nửa thì sẽ trả lợi nhuận theo tháng, nửa năm là hết.
"Ra thế. Nha đầu này đúng là biết "học bài nào xào bài đấy", khá khen!" Lâm Vãn Vinh tự cảm khái nó. Lần trước hắn bày chút mẹo mới nắm được Thực Vi Tiên này. Lần này Xảo Xảo lại nhờ vào việc làm ăn của hắn, không dùng mẹo gì mà đem gán Thực Vi Tiên, thực hiện thành công một vụ giao dịch. Mánh khoé này Lâm Vãn Vinh chơi nhiều mà thấy cũng không ít, làm ăn khai thác nhà đất còn đê tiện hơn thế nhiều, "tay không bắt lang trắng"(1) không phải là truyện cổ tích. Nhưng ở cái thời đại này mà khôn khéo và gan dạ như thế thì thật đáng nể, đặc biệt là một nữ tử nhỏ bé như Xảo Xảo mà không kinh doanh nhà đất thì hơi phí.
Lâm Vãn Vinh thầm đắc ý. "Ta quả là có mắt nhìn người, lần này Xảo Xảo đã làm một quả quá đẹp. Trong nháy mắt lão tử bỗng chốc trở thành ông chủ lớn của ba quán tửu lâu."
Lạc Ngưng nhìn Lâm Vãn Vinh một cách đầy thâm ý, mỉm cười:
- Hôm đó ta cùng Xảo Xảo đàm phán với hai ông chủ. Khi Xảo Xảo đưa ra cách này, hai ông chủ kia cũng không dám nhận lời. Nhưng bây giờ Thực Vi Tiên là quán đứng đầu, danh tiếng khắp nơi, Xảo Xảo đem tửu lầu ra đảm bảo, lại chấp nhận trả giá cao nên bọn họ mới đồng ý. Lúc đó ta lo lắng vô cùng, không những nợ một khoản lớn mà mỗi tháng tiền lãi phải trả vài trăm lạng, áp lực như vậy, không khéo lại lỗ luôn cả Thực Vi Tiên. Về sau Xảo Xảo nói là đã từng có người áp dụng thành công cách này, ta mới nghĩ không biết ai mà lại nghĩ ra chủ ý điên cuồng đến thế.
"Kẻ điên đó chẳng phải ta hay sao?" Lâm Vãn Vinh gượng gạo ho hai tiếng, rồi nói:
- Ờ…Xảo Xảo… Như vậy là trong tay chúng ta có bao nhiêu tiền phải huy động?
Xảo Xảo đáp:
- Nếu đại ca không có ý kiến gì thì muội sẽ lập tức ký văn tự với hai ông chủ kia, trả trước sáu ngàn lượng, số tiền mặt còn lại, trừ đi phần một ngàn lượng đại ca đồng ý tài trợ cho Tái Thi hội thì còn lại ba ngàn lượng.
Nhắc tới Tái Thi hội, Lâm Vãn Vinh vỗ trán: "Ái chà, thảo nào Lạc Ngưng lại tìm tới đây, số bạc tài trợ đó vẫn chưa đưa. Bây giờ muốn mở thêm hai quán tửu lâu, lại thêm cả Tái Thi hội, mấy việc này dồn lại đúng là một cơ hội quảng cáo lớn đây. Nói gì thì nói chứ một ngàn lượng này đằng nào cũng phải bỏ ra. Mẹ kiếp, làm ông chủ lớn rồi mà vẫn nghèo tả tơi. May mà có nước hoa và xà phòng bên Tiêu gia góp vào chứ không thì có là ông chủ cũng bất lực." Hắn bấm đốt ngón tay: "Tái thi hội tổ chức cuối tháng, còn hơn hai mươi ngày nữa, hai quán tửu lâu này phải sửa sang gấp, phải khai trương trước ngày tổ chức Tái Thi hội. Mẹ nó chứ, bọn tài tử chó chết chúng nó ngốn của lão tử những một ngàn lượng, lão từ phải làm quảng cáo, chết cũng phải làm để kiếm lại gấp chục, gấp trăm lần từ chúng mày."
Lâm Vãn Vinh nói ý kiến này với Xảo Xảo, nàng cười đáp:
- Đại ca, muội cũng có ý như thế. Nguyên vật liệu với thợ mộc đã chuẩn bị xong hết từ trước rồi, chỉ chờ một câu ra lệnh của huynh thôi.
"Có Xảo Xảo rồi, làm ông chủ thoải mái thật đấy." Lâm Vãn Vinh gật đầu:
- Vậy thì chúng ta cứ thế mà làm. Phải rồi, Lạc tiểu thư, nàng cứ yên tâm. Số tiền một nghìn lượng tôi đã hứa sẽ không thiếu một xu. Đợi lát nữa bảo Xảo Xảo vào phòng lấy cho. Nhưng nàng cũng đừng quên những yêu cầu của ta đấy nhé. Khửa khửa, từ tranh, bút, giấy, mực đến từng tờ giấy trong cầu tiêu đâu đâu cũng đều phải có nhãn hiệu Thực Vi Tiên của ta.
Lạc Ngưng thở dài, mặt mũi đỏ hồng:
- Lâm đại ca, ta chưa bao giờ nghi ngờ lời hứa của huynh cả. Hôm nay ta đến đây không phải vì chuyện đó mà là vì nguyên nhân khác, có liên quan tới huynh đấy.
Lâm Vãn Vinh hỏi:
- Liên quan tới ta. Lạ thế, trước giờ chỉ có tiền là liên quan tới ta?
Lạc Ngưng che miệng cười khúc khích:
- Lâm đại ca, ta nói cho huynh nghe một tin tốt.
Nàng chỉ ngón tay lên câu đối treo ở Thực Vi Tiên, mặt mũi rạng ngời:
- Vế đối của huynh đã có người đối được rồi.
(1) từ dùng trong thương trường, bỏ ra ít vốn hoặc không có gì để thu lại rất nhiều lợi nhuận

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #136


Báo Lỗi Truyện
Chương 136/636