Chương 130: Chuyên gia đánh chó


Dịch: dester
Biên dịch: LK Andy
Biên tập: Vicent

- Đúng rồi, Từ tiên sinh, những phỉ nhân Bạch Liên giáo đó, ngươi định xử trí bọn chúng như thế nào ?
Lâm Vãn Vinh đột nhiên cảm thấy hứng thú hỏi.
- Tra hỏi cho ra tên trùm sỏ, nhất định không bỏ qua.
Từ Vị đáp ngắn gọn.
- Cái tên đầu lĩnh kia ta có biết, có phải tên là Lục Trung Bình không? Ngày trước ta làm khách của 'Bạch Liên Giáo', đối với hắn cảm tình khá thâm sâu.
Lâm Vãn Vinh cười nói. Cảm tình giữa ông nội cùng cháu trai sao có thể không sâu chứ?
- Lâm tiểu ca biết tên Lục Trung Bình?
Từ Vị nói:
-Lần này hắn đích thực là thủ lãnh, nhưng tuyệt không phải là người đứng phía sau.
Trong lời nói của Từ Vị đầy thâm ý, Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Từ tiên sinh muốn tra hỏi cái gì sợ rằng sớm đã có manh mối rồi, việc gì phải phí sức một cách vô ích.
- Tróc gian tróc song, nã tặc nã tạng (bắt gian dâm thì phải bắt cả đôi, bắt trộm thì phải bắt cả tang chứng). Dĩ nhiên phải có minh chứng mới có thể khiến người ta tâm phục khẩu phục, để cho tên chủ tử đứng sau kia không còn lời gì có thể nói.
Từ Vị trong mắt chợt lóe thần quang, lời nói lại đầy hàm ý sâu xa.
-Chỉ tiếc, lão hủ lần này đi vội vàng, bên cạnh tuy đều là hộ vệ tinh thông công phu nhưng phương diện thẩm vấn lại không am hiểu. Cái tên Lục Trung Bình này ngang ngạnh vô cùng, hỏi mãi cũng không nói ra vài câu hữu dụng.
Lão tựa như lẩm bẩm nói với bản thân.
Ài, ông không phải rõ ràng là đang mời mọc ta đấy chứ. Biết ta cùng Bạch Liên giáo có cừu oán, khẳng định sẽ cảm thấy hứng thú đối với việc này. Lão Từ này thật sự là người có nhiều tâm kế a. Phải nói rằng việc thẩm vấn tuy bản thân chưa bao giờ làm qua nhưng chưa gặm móng lợn vẫn chưa thấy lợn chạy thế nào, lấy ớt trát lên vết thương, tùy tiện đưa ra vài cách xem xem thằng cháu trai này có chịu nhận hay không.
Lớn đến như vậy còn chưa thẩm vấn qua người nào, ta hôm nay đến đập cái tên Lục Trung Bình vương bát đó, lão tử chuyên đánh chó.
Nghe thấy có chuyện tốt như vậy, tâm tình của Lâm Vãn Vinh vốn đang buồn chán bỗng nhiên xóa hết. Trời, làm cảnh sát, có chuyện chơi vui như thế, kẻ ngu mới không định làm.
- Thế này, Từ tiên sinh, ta muốn đi xem qua một chút.
Lâm Vãn Vinh ra vẻ ngượng ngập nói. Từ Vị liếc mắt nhìn hắn, bắt đầu ha ha cười to.
Nơi Lục Trung Bình bị nhốt là một gian phòng nhỏ âm u, cả người hắn bị khóa bằng xiềng xích, sắc mặt nhợt nhạt, tỏ ra thập phần tiều tụy.
Lúc Lâm Vãn Vinh theo Cao Tù đi vào, hắn vừa bị tra tấn nằm trên đất ngẩng đầu lên nhìn thấy Lâm Vãn Vinh, trong mắt bắn ra lửa giận nói:
- Tên họ Lâm kia, ngươi tới đấy làm cái gì?
Trời, đã bị bắt rồi còn hung hăng như thế, ngươi nghĩ đây là cái nhà bếp của ngươi a. Lâm Vãn Vinh Cười nói:
- Ta tới thăm thân.
- Thăm thân cái gì?
Lục Trung Bình cả giận nói.
- Đi thăm cháu nội a.
Lâm Vãn Vinh hắc hắc nói.
Lục Trung Bình trên mặt giật giật, hét lớn:
- Tên họ lâm kia, ta thề không đội trời chung với ngươi.
Con mẹ ngươi, bắt lão tử tới Bạch Liên giáo, nếu không có Tiên Nhi cứu ta, lão tử chắc đã chết trên tay người và tên Đào vương bát đó rồi. Lão tử đội trời chung với ngươi khi nào vậy?
Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười, nói với Cao Tù:
-Cao đại ca, nghe nói tiểu tử này là võ lâm cao thủ sao?
Cao Tù gật gật đầu, Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Võ lâm cao thủ, con mẹ nó, danh đầu này quả thực khiến người ta phải sợ, phá đi công phu của võ lâm cao thủ thì phải thế nào?
- Đâm thủng khí hải, khóa xương tỳ bà.
Cao Tù đáp ngắn gọn.
- Ây, nghe có vẻ rất hấp dẫn. Cao đại ca, vậy phiền ngươi mỗi trò thử làm một trăm lần.
Lâm Vãn Vinh kẻ cả nói.
Lục Trung Bình giật nảy mình, cả kinh nói:
- Lâm Tam, ngươi dám?
Cao Tù cũng giật mình, Lâm công tử này thật là quá độc ác. Mỗi đòn một lần, tên họ Lục này coi như đã bị phế, hắn còn muốn làm một trăm lần, cứ như đây là thái rau vậy.
- Mẹ nó, ta có gì mà không dám chứ?
Lâm Vãn Vinh vỗ mạnh cái bàn, quát:
-Ngươi có bao giờ thấy ta chuyện gì chưa dám làm không? Đối với chủ tử của ngươi, lão tử còn không sợ, thì sợ gì đứa cháu trai nhà ngươi?
Lục Trung Bình sắc mặt trắng bệch, ngày đó Lâm Tâm bị bắt, so với mình còn hung hăng hơn. Hôm nay thân phận hoán đổi, hắn sợ gì mà ko hung hăng chứ? Đối diện với những cao thủ ở bên cạnh Từ Vị, Lục Trung Bình không sợ chút nào, nhưng đối mặt với Lâm Tam mang đầy tà khí này, muốn không sợ thì thật là khó.
- Ngươi, ngươi dám? Lâm Tam, ngươi có dũng khí thì cùng ta đơn đả độc đấu.
Thấy Cao Tù từng bước từng bước tới gần, Lục Trung Bình vội vàng cao giọng hô hoán, thanh âm cũng hơi run run. Sự đau đớn về da thịt hắn không sợ, nhưng phế đi võ công, như vậy đúng là sống không bằng chết.
Đơn đả độc đấu ư? Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, nhìn Cao Tù nói:
-Cao đại ca, huynh dẫn mười vị đại ca võ nghệ cao cường đến đây.
Cao Tù chỉ trong chốc lát đã dẫn theo mười người tiến vào, nhìn trong mắt có tinh quang, mỗi người đều không phải hạng dễ chơi.
Lâm Vãn Vinh đứng trước mười người kia, chỉ vào Lục Trung Bình nói:
- Đừng nói ta chưa cho ngươi cơ hội a, ngươi muốn chọn quần ẩu hay đơn khiêu?"
Lục Trung Bình không rõ ý tứ trong lời nói của hắn, liền hỏi:
-Thế nào là quần ẩu, thế nào là đơn khiêu?
- Cái gọi là quần ẩu, chính là chúng ta cả đám đập một mình ngươi.
Lâm Vãn Vinh hắc hắc cười nói.
- Còn đơn khiêu thì sao? Ta chọn đơn khiêu.
-Đơn khiêu? Ngươi một mình đánh cả đám chúng ta.
Lục Trung Bình cả giận nói:
- Lâm Tam, ngươi cực kỳ vô sỉ.
Lâm Vãn Vinh bước lên đá cho hắn một cước nói: Con mẹ nó, ta cho tới bây giờ chưa từng nói bản thân mình cao thượng. Mẹ nó, đường đi là do chính ngươi chọn lấy.
- Các vị đại ca, mọi người cùng tiến lên, nam nhân chỗ nào yếu đuối nhất thì đánh vào đấy!
Vừa nói xong xuất một cước là trầm trọng ngay giữa háng hắn. Lục Trung Bình hét thảm một tiếng, ngoài mười dặm cũng nghe thấy.
Lâm Vãn Vinh hôm nay tâm tình bực bội, đá được hai cước, các lỗ chân lông trên dưới toàn thân đều thở ra dễ chịu. Ngay cả Cao Tù cũng thấy Lâm công tử này thực sự rất là vô sỉ, Lục Trung Bình này còn đang bị trói, một đứa con gái cũng có thể khiến hắn thê thảm, vậy mà hắn xuống tay lại không chút lưu tình.
Biết được Lâm Vãn Vinh ngày trước bị Bạch Liên giáo bắt, hắn trong lòng liền hiểu được, nhất định là ngày trước Lâm công tử đã bị hành hạ không ít, nào có biết vi Lâm công tử này thực ra rất thoải mái.
…..
Lục Trung Bình sắc mặt tái nhợt, không dám nói gì. Cao Tù hỏi:
- Lục Trung Bình, ngươi có khai ra hay không?
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc nói:
- Cao đại ca, chúng ta đừng hỏi hắn có khai hay không, ta còn có nhiều chiêu thú vị vẫn chưa làm lắm.
Cao Tù đối với Lâm công tử thật sự bội phục, liền phối hợp cười nói:
- Còn có chiêu gì chưa làm?
- Ta nghe nói có một loại phương pháp lột da, thật sự rất hấp dẫn, không biết Cao đại ca có nghe qua hay chưa?
Lâm Vãn Vinh nói.
- Là loại phương pháp lột da nào?
Cao Tù tò mò hỏi.
-Chuyện là thế này, chặt toàn bộ tứ chi của một người, làm thành một cây côn thịt, chôn thẳng vào trong đất cát, mặc cho mặt trời thiêu đốt. Sau đó, trên da đầu hắn khoét một lỗ thật rộng, rắc một ít hoa mật, phong mật, hồ tiêu phấn, diêm ba, bát giác, tự nhiên sẽ có vô số ruồi nhặng, bươm bướm, muỗi, rệp bò tới. Người này, toàn thân sẽ ngứa ngáy, da đầu râm ran, càng vùng vãy thì càng ngứa, càng ngứa thì càng vùng vẫy, cuối cùng chịu không nổi, thế là, những thứ đó từ trong da đầu nhảy ra, da thì bỏ lại.. Phương pháp này rất là lý thú, ta chưa từng thử qua bao giờ, Cao đại ca lúc nào có hứng thú, có thể thử xem sao.
- Quả thực có phương pháp này ah? Như vậy có thể thử.
Cao Tù cười nói, lại tựa như hữu ý mà vô ý nhìn Lục Trung Bình.
Lục Trung Bình nghe thấy mà da đầu phát ngứa, thầm nhủ ngày đó bắt được tên Lâm Tam này, sao lại không nghĩ ra những pháp môn này. Đều là tại cái tên Đào Đông Thành quân sư chó chết, làm cái cái gì hoài nhu chi kế, hại lão tử đến chết mất.
Hắn biết đây là Lâm Vãn Vinh đang doạ nạt mình, nhưng ai biết hắn có thử thật hay không. Chết thì không đáng sợ, nhưng cách chết thảm như thế, trong lòng hắn lại cực kỳ sợ hãi.
- Kỳ thật, thế cũng chưa phải thú vị nhất đâu.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Cao đại ca, nghe nói các ngươi trên giang hồ, có một loại thuốc gọi xuân dược đúng không. Sau khi ăn vào, phải tìm tiểu nữ tử để phát tiết.
Nhắc tới xuân dược, Lục Trung Bình cảm thấy run rảy, ngày đó xuân hương của Đại tiểu thư, chính là hắn tự mình đốt, quả nhiên bây giờ bị quả báo.
Cao Tù nói:
- Cái này a, có đấy, hiệu quả rất tốt, khá có tiếng tăm, có ngã ái nhất bổng chùy, kỳ dâm hợp hoan tán, Quan Âm thoát y sam, Như Lai đại phật côn."

Quan Âm thoát y sam, Như Lai đại phật côn? Trời, hai loại này ta chưa từng nghe qua? Đúng là ý dâm vô chi cảnh a. Lâm Vãn Vinh cười nói:
-Cao đại ca, một nam nhân ăn xuân dược này cần làm cái gì?
-Đương nhiên là tìm nữ tử giao hợp rồi.
-Nếu là một con chó đực ăn xuân dược?
-Đương nhiên là tìm một con chó cái để hoan hảo.
-Thế nếu một nam nhân ăn xuân dược, cùng một con cẩu đực ăn xuân dược, thả chung vào trong một phòng, thì sẽ xuất hiện tình huống gì?
Lâm Vãn Vinh vẻ mặt mơ màng hỏi.
Cao Tù cả người liền nổi da gà, ngay cả chuyện này cũng có thể nghĩ ra được. Luận về tà ác, Lâm công tử mà nhận đệ nhị thì thiên hạ chắc không ai dám nhận đệ nhất. Lục Trung Bình nghe được cả người run rẩy, thân thể run như cầy sấy.
- A, tốt nhất là gian phòng này đặt trên đường lớn , như vậy, mới có thể có nhiều bách tính tới xem cái màn kinh thế hãi tục này. Thật sự rất là lý thú a.
Lâm Vãn Vinh lẩm bẩm nói.
Lục Trung Bình sắc mặt tím tái, run run nói:
- Ta ... ta xin khai."
- Mẹ nó, nói sớm ra có phải thống khoái hơn không.
Lâm Vãn Vinh đá một cước lên trên người Lục Trung Bình, cả giận nói:
- Hại lão tử bản thân buồn chán hết nửa ngày.
Lâm Vãn Vinh sải bước ra ngoài, rất thống khoái, mẹ nó thật thống khoái, tư vị làm cảnh sát đúng là dễ chịu a. Nỗi buồn bực của hôm nay, xem như đã tống được triệt để đi rồi. Lục Trung Bình này thật thê thảm, không biết tối nay có gặp ác mộng hay không.
Từ Vị đang đứng tại cửa, nhìn hắn cười nói:
-Lâm Tiểu ca, ngươi bác học cổ kim, lão hủ thật sự rất bội phục. Nếu ngươi vào triều đường, bằng khẩu tài cơ trí cùng thủ đoạn của ngươi, muốn phong vương bái tướng cũng không phải là không thể.
Nực cười, lão đùa ta ư, Lâm Vãn Vinh cười nói:
- Làm một chút thủ đoạn nhỏ nhoi ta còn có thể nhưng tính đại âm mưu, trước mặt Từ tiên sinh, ta còn phải cam bái hạ phong.
Từ Vị cùng hắn hiểu rõ nhau, cứ giả vờ thờ ơ, ha ha cười to:
- Lâm tiểu huynh, ngươi thật sự không hề suy nghĩ chuyện gì sao?"

Lâm Vãn Vinh lắc đầu nói:
-Từ tiên sinh, việc này sau không cần nói nữa, ta vẫn thích một cuộc sống đơn giản.
Từ Vị biết khó lòng khuyên nhủ hắn, chỉ đành thở dài nói:
- Lão hủ những năm trước, thật là không giống như tiểu huynh đệ nhìn xa trông rộng. Tuổi trẻ lông bông, theo đuổi hư danh giả dự, bỏ phí đi bao năm tháng. Người sống được sáu mươi năm mới đến lúc tỉnh ngộ, tuy đã lớn tuổi mà người vẫn vướng bận trần tục, nên không thể thoát ly được. Ai đã thương ta đầu bạc, lá rụng hoàng hôn mộng ngư tiều. Lão hủ này cả đời, thật là hồ đồ, hồ đồ lắm.
Từ Vị nói đến đoạn sau đã cảm khái liên tục. Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ, không phải là người nào sống cả đời mới hiểu, lão cũng được coi là giỏi, có người cho đến khi chết vẫn còn không hiểu được đạo lý này.
-Con người ai cũng có chí hướng riêng, tiểu huynh không màng danh lợi, lão hủ không dám miễn cưỡng. Nếu có ngày tiểu huynh tới kinh thành, nhất định phải đến nhà lão hủ uống cốc rượu, cũng là để ta và Khanh Liên bày tỏ cảm kích.
Lâm Vãn Vinh cười nói:
-Đương nhiên là như vậy. Hôm qua ta có nói với Tô tiểu thư, ngày sau nàng tất nhiên sẽ phải cảm tạ ta, hôm nay không phải là ứng với những lời kia sao?
Từ Vị vuốt râu cười, cảm thấy rất vui mừng. Lâm Vãn Vinh đột nhiên nhớ tới một chuyện, nhìn Từ Vị nói:
- Từ tiên sinh, ngài tại kinh thành giao du rộng rãi, có từng gặp qua hay nhìn thấy một nữ tử như vầy, nàng chừng hai mươi tuổi, bộ dáng xinh đẹp, khí độ phi phàm, đại khái cũng là xuất từ danh môn, khuê danh gọi là Tiêu Thanh Tuyền?
- Tiêu Thanh Tuyền?
Từ Vị cau mày suy nghĩ trong chốc lát nói:
- Đây là tiểu thư nhà ai? Lão hủ lại chưa bao giờ nghe qua. vị tiểu thư này cùng Tiểu ca quan hệ ra sao?
Lâm Vãn Vinh nghiêm mặt nói:
- Là thê tử của ta.
- Tiểu ca đã thành thân rồi ư?
Từ Vị ngạc nhiên nói, rồi lại cười nói:
- Với tài của Tiểu ca, Tiếu tiểu thư này định nhiên tài mạo phẩm đức phải hơn người. Chỉ là nếu đã thành thân, tại sao Lâm tiểu huynh ngay cả thân phận thê tử của mình là không biết?"
Hừ, ngươi tưởng ta muốn vậy sao, lão tử bây giờ cũng sắp biến thành hồ đồ rồi, Lâm Vãn Vinh bất đắc dĩ lắc đầu, đem diện mạo Tiêu Thanh Tuyền cẩn thận miêu tả lại một phen, Từ Vị lại vẫn không nhận biết được:
- Trong kinh thành, danh môn vọng tộc rất nhiều, các vị tiểu thư cũng vô số, Tiếu tiểu thư ư, bạn bè ta không ít, chỉ là không biết ngươi tìm người nào?"

Lâm Vãn Vinh từ cổ lấy ra ngọc bội mà Tiêu Thanh Tuyền để lại cho mình, đưa cho Từ Vị nói:
- Từ tiên sinh, ngươi có từng thấy qua cái này chưa?
Từ Vị thấy nhiều biết rộng, thấy ngọc thạch này long lanh óng ánh, lưu quang dật thải, cả kinh nói:
- Đây là Hoa Điền Vương a, Lâm tiểu huynh kiếm được bảo vật này ở đâu vậy?"
Lâm Vãn Vinh nói:
- Đây là Thanh Tuyền để lại cho ta.
- Đây là cực phẩm hòa điền chi ngọc, thế gian hiếm thấy, ngay cả trong hoàng cung cũng khó có thể nhìn thấy loại bảo bối này. Vị nương tử của Lâm tiểu ca nhất định là người đại phú đại quý a.
Từ Vị thở dài.
Thấy Từ Vị cũng không biết gì về thân phận và lai lịch Tiêu Thanh Tuyền, Lâm Vãn Vinh trong lòng hơi thất vọng. Nhưng hắn trời sinh lạc quan, liền cười nói:
- Đã như thế, vậy ta đợi năm sau tự mình tới kinh thành, đi tìm nương tử.
Từ Vị gật đầu nói:
- Lâm tiểu huynh, bằng tài hoa của ngươi, tới kinh thành, tự nhiên sẽ nổi trội hơn người. Ở kinh thành có rất nhiều thứ để học hỏi, lão già ta kiêu ngạo là kẻ học rộng, viết vài bài thơ, vẽ vài bức tranh mà cứ tưởng là xuất sắc lắm rồi. Bằng tài hoa cơ trí của ngươi, đến lúc đó cùng họ đấu trí một phen, để những lão gia hỏa biết được cái gì là thiếu niên anh tài, ha ha, đến lúc đó có kịch hay để xem. Trong kinh hơn nhiều năm không có náo nhiệt như vậy, lão hủ đối với sự giá đáo của tiểu huynh đệ thật sự là rất mong chờ.
Lâm Vãn Vinh nghe xong toát mồ hôi, Từ Vị lão nhân này, cũng là thơ hay vẽ giỏi, chẳng phài cũng là thành viên trong những lão già ư? Tiếp xúc nhiều cùng Từ Văn Trường, hắn phát hiện ra lão nhân này thập phần thú vị, khi tranh đấu thì sẽ rất tâm ngoan thủ lạt, còn nhắc đến thi thoại thì trở thành hòa ái khả thân. Nói cho cùng, có lẽ chính trị đã làm mai một đi bản sắc thư sinh của lão mới có thể có loại tính cách mâu thuẫn thế này.
Sau khi chia tay Từ Vị , Lâm Vãn Vinh không biết đi về nơi đâu, Đại tiểu thư để mình một mình chạy nhông. Ny tử này, cũng không biết bị làm sao, tính tình càng ngày càng cổ quái.
Đi được vài bước đã thấy phía trước có một cỗ xe ngựa dừng lại, nhìn rất quen mắt. Tứ đức, Tiêu Phong, Tiểu Thúy mọi người đều đứng ở hai bên xe, thấy hắn đã đến đều cao hứng bắt đầu kêu to:
-Tam ca, chờ ngươi nãy giờ, nhanh lên, chúng ta mau quay về Kim Lăng.

Cực Phẩm Gia Đinh - Chương #130


Báo Lỗi Truyện
Chương 130/636