Chương 798: Bé mập và phòng thường trực


Mạc Lâm cũng cảm thấy có gì đó hết sức kì lạ. Anh thường xuyên huấn luyện và kiểm tra tố chất thể lực của các thành viên trong đội, nên bản thân anh biết rõ rằng để đánh một người bay trúng vào thanh cửa cuốn như vậy phải dùng một lực lớn đến như thế nào. Cho dù anh có dùng hết toàn bộ nội lực của mình cũng chưa chắc làm được. Huống hồ Lam Lam chỉ là một cô bé chưa đầy 5 tuổi, chẳng lẽ cô bé ấy không phải là người bình thường?

Trong lòng Lâm Nhược Khê cũng có đôi chút sợ hãi, nhưng thấy Lam Lam không hề hấn gì, lại cảm thấy vui mừng nhiều hơn. Hoặc cũng có thể do ở cùng Dương Thần đã lâu, những chuyện như vậy cô cũng chứng kiến không ít. Đối với Nhược Khê mà nói, cảnh tượng trước mắt ngoài chút kì dị ra thì cũng chẳng có gì thực sự đáng sợ

Cô gái nhỏ vẫn chưa có ý định dừng lại, chiếc váy xanh của nó nhẹ nhàng tung bay, cô bé tót ngay đến trước mặt Lâm Nhược Khê

Quan sát Lâm Nhược Khê từ trên xuống dưới, gật gật đầu. Bộ dạng bà cụ non nói

- Chị gái giống mẹ không sao là tốt.

Nói xong, Lam Lam lại chạy đến trước mặt đám người của Rắn Độc, hai tay chống hông, nói dõng dạc:

- Ông nội nói rồi, không được tùy tiện đánh người, nếu đánh thì phải đánh người xấu ấy, Lam Lam hôm nay phải trừng trị các người.

Bọn Rắn Độcvừa nghe đã sợ mất mật, hoàn toàn quên mất đứng trước mặt mình chỉ là một đứa con nít trên khoảng bốn tuổi, mà hoảng sợ bỏ chạy tán loạn.

Lam Lam phùng má gân cổ hét:

- Nếu mấy người nói cho Lam Lam biết làm thế nào để về nhà, Lam Lam sẽ tha chết cho mấy người, chỉ đánh gãy tay gãy chân mấy người mà thôi.

Người của Hội tam giác đỏ ai nấy mặt mày xám ngoét, đây là cái chuyện quái quỷ gì thế này. Nguyên cái đám Hải Ưng đã đủ nhức đầu rồi, giờ lại lòi ra đâu một tiểu ma vương ghê gớm lợi hại đến vậy.

Con bé ấy nói giết người là giết người được.

Hơn nữa, bọn chúng nào có biết nhà con nhỏ quái vật đó ở cái xó xỉnh nào cơ chứ?

Ở phía sau, Lâm Nhược Khê vẫn đứng ngây ra, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại có câu nói: Bạn đang đọc chuyện tại Truyện.YY

- Chị gái giống mẹ...

Hóa ra cô bé vẫn luôn nhìn chăm chú vào mình, chẳng lẽ mình giống mẹ nó đến vậy sao?

Lâm Nhược Khê cũng không biết mình sao lại như vậy, vừa trông thấy đứa bé này cô đã có một cảm giác thân thiết đến kì lạ, giống như là... đã từng quen biết từ lâu...

Lam Lam thấy chẳng ai lên tiếng, chỉ đứng run như cầy sấy, mặt mũi trông rất khó coi.

- Các người là người xấu mà lá gan lại nhỏ như vậy, thôi bỏ đi, không nói thì không nói, tốt nhất là giết chết hết tất cả các người là xong, Lam Lam sẽ đi tìm chú cảnh sát, hi hi, Lam Lam thật thông minh.

Vừa dứt câu, chỗ Lam Lam đứng đã chỉ còn cái bóng màu xanh, nhanh như một cơn gió vút đến bên đám người Rắn Độc.

- Lam Lam, dừng tay.

Một giọng nói đanh thép từ phương xa mơ hồ truyền đến, trong nháy mắt, một cái bóng không biết từ nơi nào xuất hiện trước mắt mọi người.

Cánh tay nhỏ bé của Lam Lam định giáng một quyền vào giữa bụng tên Rắn Độc

Bất ngờ nghe thấy tiếng nói, Lam Lam lè lè lưỡi tinh nghịch, quay người bay lại, vừa hay nằm trọn trong lòng kẻ mới xuất hiện.

Tên Rắn Độc suýt nữa thì bị trúng ngay một chưởng của Lam Lam, nằm bẹp dưới đất. Cú đánh của Lam Lam giáng xuống tạo ra âm thanh như xé gió, hai giây sau người ta mới nghe thấy được. Khó mà tưởng tượng được nếu bị đánh phải hậu quả sẽ đáng sợ như thế nào.

Người đàn ông lạ mặt tầm trung niên, mặc một chiếc áo trắng cộc tay cùng chiếc quần đùi xám, chân đi đôi dép lê bằng da trâu. Trên người ngoại trừ chuỗi tràng hạt nhà Phật đeo trên cổ tay ra, chẳng có chút đồ trang sức nào.

Sự xuất hiện thần diệu lạ kì ấy khiến cho Mạc Lâm không khỏi cảnh giác, theo bản năng, anh tiến sát ngay lại gần bên nữ chủ nhân, đề phòng không để xảy ra bất cứ một xâm hại đến cô.

Người đàn ông lạ mặt quay lưng lại phía chỗ Mạc Lâm và Lâm Nhược Khê, chẳng có vẻ gì là muốn quay đầu lại. Lão nhẹ nhàng ôm lấy Lam Lam, một tay giữ lấy đôi chân trắng hồng của Lam Lam, một tay phát cho nó mấy phát vào mông:

- Biết ngay là lại gây chuyện mà, nói với con bao nhiêu lần rồi, không được tùy tiện ra tay giết người, thoát thân được là tốt rồi.

Lam Lam ôm lấy cổ người đàn ông trung niên này, làm bộ nũng nịu:

- Ông nội, đừng giận mà... Lam Lam ngoan lắm, bọn người xấu kia lừa Lam Lam, chúng còn muốn hại chị gái giống mẹ của Lam Lam...

Người đàn ông thở dài 1 cái:

- Nội chỉ mới đi ra chợ mua rau, con đã làm loạn lên bỏ lại dì, xem ra sau này phải dùng khóa khóa cửa con lại...

Lam Lam rúc rúc cái đầu nhỏ xinh vào vai nội nó phụng phịu:

- Không cần đâu, lần sau Lam Lam sẽ ngoan, Lam Lam sẽ không chạy lung tung nữa...

Người đàn ông coi bộ cũng chẳng còn cách nào khác:

- Lần này là trường hợp đặc biệt, lần sau không được làm loạn lên như thế nữa, dì bảo mẫu không tìm thấy con đang đứng ngồi không yên ở nhà kìa, mau theo nội quay về...

Nói xong, ông ôm lấy Lam Lam, bỗng chốc xuất hiện một bóng dáng mơ hồ kì ảo, rồi lại biến mất chỉ trong nháy mắt.

Tựa như một cảnh thần tiên ảo mộng giữa nhân gian, tất thảy mọi người đều như bị lấy cắp mất hồn vía, mãi một lúc lâu sau mới định thần lại được.

Tiếng còi cảnh sát pí po từ phía xa truyền đến khiến cho mọi người như chợt bừng tỉnh sau một giấc mộng dài.

- Tiêu rồi, bọn cớm

- Chuồn mau!

Đám người của Rắn Độc chỉ còn mấy tên còn sức cử động, vội vàng nhỏm dậy chạy về phía nhà xưởng bởi tất cả phương tiện chuyên chở của chúng đều ở bên trong.

Mạc Lâm tất nhiên không để chúng đạt được mục đich, giơ súng nhắm liền ba phát, mỗi phát đạn đều xuyên qua đầu mấy tên lưu manh

Thay vì giao bọn này cho cảnh sát thẩm vấn lằng nhằng, chi bằng giải quyết luôn chúng, êm thấm, nhanh gọn.

Mạc Lâm thanh toán xong đám côn đồ, xác nhận Lâm Nhược Khê đã an toàn, liền xoay người khom lưng kính cẩn:

- Phu nhân, cô đã được an toàn. Để tránh phiền toái, tôi sẽ đi trước, cô chỉ cần nói có người khác đến cứu cô là được rồi.

Dứt lời, Mạc Lâm thả người nhảy xuống biến mất theo hướng con hẻm nhỏ

Chỉ lát sau, cảnh sát đã đuổi tới, phong tỏa hết tất cả mọi ngõ ngách, cửa ngõ. Mấy vị cảnh sát mặc quan phục từ trong xe bước ra.

Thái Nghiên xung phong đi đầu, khi chạy tới chỉ thấy còn lại mấy xác chết, cô thoáng chút kinh ngạc, chạy lại bên chỗ Lâm Nhược Khê, nhìn cô một lượt từ đầu đến chân rồi mới nói:

- Nhược Khê, chuyện này là nh thế nào? Sao tất cả đều chết hết rồi?

Lâm Nhược Khê đang mãi nhìn theo bóng Lam Lam, mãi mới ý thức được Thái Nghiên đã tới, miễn cưỡng cười đáp:

- Chuyện kể ra thì dài lắm, rời khỏi chỗ này đã....

Thái Nghiên cảm thấy có chút cổ quái, nhìn kĩ lại, cô phát hiện ra thanh cửa cuốn phía đối diện có một xác chết, có lẽ là của một phụ nữ, mình bê bết bết máu, vô cùng đáng sợ. Cô khẽ nhíu mày.

Vi Đình Hạo từ phía bên kia chạy lại, mặt mũi nom hết sức hình sự:

- Khốn thật, đám cầm thú đó còn ra tay với cả một mỹ nhân xinh đẹp thế này. Cô đưa Lâm tiểu thư rời khỏi chỗ này, tôi sẽ đi cứu những nạn nhân tiếp theo của chúng.

Thái Nghiên chẳng thèm đáp lại, tên Vi Đình Hạo này rõ ràng là muốn cướp công mới gấp rút muốn đi cứu con tin như thế, còn cố ý kêu cô đưa Lâm Nhược Khê trở về.

Nhưng Thái Nghiên cũng không muốn nhiều lời, bèn gật đầu hộ tống Lâm Nhược Khê bước lên xe cảnh sát. Còn chiếc Bentley của Lâm Nhược Khê thì phải đi sửa lại mới sử dụng lại được.

Khu vực nhà xưởng này vốn dĩ khá im ắng, vì có vụ án này mà ồn ã hẳn lên.

Không ai biết, tại một khu dân cư cách đó không xa, trong một cửa hàng nước giải khát, một nhân vật có liên quan đến vụ trọng án – Lam Lam đã sớm đã vứt hết thảm kịch kinh hoàng kia khỏi tâm trí rồi.

Đôi bàn tay dính máu của Lam Lam đã được rửa sạch, cô bé không vì gây ra án mạng mà cảm thấy có gì đặc biệt.

Giờ này khắc này, Lam Lam đang đứng trên một chiếc ghế, ghé mắt vào trong tủ mát to đùng, háo hức nhìn vào các loại kem đủ màu sắc sau tấm kính. Cái lưỡi hồng hồng nhỏ xinh của nó ra sức liếm láp, trước mắt hiện lên toàn sao là sao.

- Muốn ăn gì, ông nội mua cho con.

Người đàn ông trung niên âu yếm hỏi.

Lam Lam ngẩng đầu, ánh mắt đầy vẻ tinh nghịch:

- Con muốn tất cả chỗ này.

Người đàn ông cứng họng, cười khổ:

- Một ngày chỉ được ăn 1 que kem, cấm con không được ăn nhiều. Chẳng phải nội đã nói với con, ăn nhiều sẽ biến thành một cô bé mập, sau này gặp lại ba, ba con sẽ không thích con nữa đâu.

Lam Lam xịu mặt, bĩu môi :

- Vậy được, thế thì con sẽ chọn cái to nhất...

Người đàn ông lắc đầu mỉm cười, mua cho đứa cháu nhỏ que kem 3 màu to nhất rồi cả hai cùng rời khỏi quán.

Lam Lam vội vàng cầm ngay chiếc thìa xúc từng miếng từng miếng to đưa lên miệng nhấm nháp. Bên ngoài quán giải khát, không ít người nhìn cô bé xinh xắn đáng yêu mà bất giác bật lên tiếng cười.

- Anh à, con anh ăn tốt quá nhỉ, nhìn nó ăn ngon chưa kìa.

Một bà mẹ trẻ cười nói.

Lam Lam mặt mũi tươi như hoa nhìn người phụ nữ cười toe, ra chiều đắc chí lắm, trên môi vẫn còn dính vết kem.

Người đàn ông không nói gì, chỉ mỉm cười khách sáo gật đầu, ôm lấy Lam Lam hướng về phía trạm xe bus.

Một tiếng sau.

Văn phòng cục trưởng cục cảnh sát khu Tây Trung Hải.

Lâm Nhược Khê mặt mày ủ rũ, đưa tách trà lên miệng, nói:

- Sự tình đại khái là như vậy, bản thân tôi cũng cảm thấy có gì đó không bình thường...

Thái Nghiên nghe Lâm Nhược Khê miêu tả xong, cứ ngẩn người ra. Một lúc sau cô mới lên tiếng:

- Một đứa trẻ bốn tuổi, khiến cho một người phụ nữ trong phút chốc trở thành đống thịt vụn?

- Nghiên Nghiên à, tôi lừa cô làm cái gì cơ chứ, không phải sao?

Thái Nghiên vội vã lắc đầu

- Nhược Khê cô hiểu lầm rồi, tôi không hề có ý nghi ngờ cô, đương nhiên là tôi tin cô, chuyện này có gì đáng để giấu giếm đâu. Dương Thần, anh ta... cùng chị gái đi đến Đường Gia Bảo, phái người đi theo bảo vệ cô là chuyện hết sức bình thường. Tuy nhiên nếu là phụ trách bảo vệ cô, đương nhiên thân thủ sẽ không yếu. Hội tam giác đỏ dù gì chỉ là tổ chức chuyên môn buôn lậu người, không phải là lính đánh thuê hùng mạnh, bị giết hết cũng có thể lý giải, mấu chốt là... Đứa trẻ kia rốt cục là người thế nào?

Lâm Nhược Khê cũng luôn tự hỏi về vấn đề này, đặc biệt khi đứng cạnh đứa bé ấy, cô có một cảm giác rất lạ, không giống với những đứa trẻ bình thường khác.

Có thể lần sau đến cô nhi viện cô sẽ có cơ hội gặp lại cô bé, nhưng lúc đó nên hỏi nó chuyện gì đây.

Thái Nghiên thấy Nhược Khê có vẻ mệt mỏi nên cũng không muốn nhiều lời, chỉ cười nói:

- Được rồi, chuyện này coi như kết thúc ở đây, dù sao cái tổ chức đó đã bị tiêu diệt rồi, tôi coi như cũng trút bỏ được một trọng trách nặng nề. Tiếc là chưa thể tận tay giết chết vài tên cho hả dạ.

Lâm Nhược Khê mỉm cười gật gật đầu:

- Vậy tôi về đây, sắp tối rồi, còn phải về chuẩn bị cơm tối nữa.

Thái Nghiên ngạc nhiên hết sức:

- Nhược Khê, cô biết nấu cơm từ lúc nào vậy?

Lâm Nhược Khê bất giác giật mình, đỏ mặt ngại ngùng đáp:

- Lạ lắm sao?

Trong mắt Thái Nghiên lộ ra nét ám muội:

- À à, tôi hiểu rồi, hóa ra là vì có người dành hết tâm sức học tập, thật phục cô quá đi, tôi còn lười chẳng muốn vào bếp làm cơm cho anh ta. Cũng chẳng tốn kém là bao, cứ ra ngoài ăn cho tiện, nấu cơm ấy à, phiền phức chết đi được.

Nói xong, Thái Nghiên lại cảm thấy có gì đó không phải, người mình nói, hình như là ông xã người ta…

Quả nhiên, nét mặt Lâm Nhược Khê trở nên rất phức tạp. Coi dáng vẻ của Thái nghiên, cô hận một nỗi không lập tức bóp chết cô cảnh sát nhiều lời này cho rồi.

Thái Nghiên nghe lạnh cả sống lưng, rụt người trở lại ghế ngồi, khe khẽ nói:

- Nhược Khê, tôi… tôi chỉ là thuận miệng nói vài câu, tôi… tôi không tiễn cô nữa, bye bye.

Lâm Nhược Khê cũng không thể đi lên cho Thái Nghiên một trận, ngày xưa chất phác ngây thơ là thế, giờ lại thành bộ dạng như bây giờ, thật đúng là cái gì đều có thể thay đổi.

Hai cô gái ở đồn cảnh sát không được thoái mái, trong khi người đàn ông vừa nhắc đến lại ở bên ngoài phiêu diêu tự tại.

Đường Gia Bảo.

Trong Rừng Nam Sơn, giữa bốn gian nhà đá của Vạn Quyển lâu.

Thời hạn ba ngày còn chưa đến, một cái bóng chầm chậm từ bậc thang dưới lòng đất bước lên.

Lên tới mặt đất, người đàn ông hướng mình về phía chiều tà, ườn hông lười biếng, ngáp một cái vô cùng thoái mải, cảm tưởng như thấy ánh mặt trời là việc gì sung sướng hạnh phúc lắm.

Hướng về bốn gian nhà đá, Dương Thần chắp tay cười nói:

- Các vị trông coi phòng thường trực thật không dễ dàng gì, tôi đã trông coi xong, các vị có thể đóng cửa lại rồi, coi như là để tạ lễ. Chi bằng tôi tặng cho các vị món đặc sản của Đường Môn - lợn sữa nướng và rượu thuốc, thế nào?

Lấy đồ của mọi người để làm người tốt, Dương Thần với bộ dạng vô cùng keo kiệt, nếu để người khác nhìn thấy giá trị của hắn, tuyệt nhiên quai hàm sẽ rơi xuống đất.

Trời đất vàng vọt, trưởng lão trong bốn gian nhà cũng không biết nên trả lời như thế nào, vì vậy bầu không khí trở nên trầm lắng rất lâu, một trưởng lão mới nói:

- Dương thiếu gia, nếu đã xuất quan, nên nhanh chóng đi gặp cô bé kia đi, ba ngày nay, cô ấy mỏi mắt mong chờ rồi.

Dương Thần vừa nghe, cảm nhận được một chút, lập tức lặng yên, lắc đầu thở dài một tiếng, cũng không cần nhiều lời vô ích, nhún người một cái, bay đến phạm vi của lầu Vạn Quyển.

Đợi Dương Thần đi khỏi, tứ đạo hùng hồn chân khí vốn có vượt qua trung tâm lầu Vạn Quyển, phiến đá kia lại một lần nữa kép kín không cho gió luồn qua.

Trong rừng cách bên ngoài lầu Vạn Quyển vài trăm thước, Thái Ngưng tràn đầy sinh khí đứng ở đó, hướng về nhà đá yên tĩnh, trong mắt tràn đầy sự mong đợi.

Mặc dù biết rằng người đàn ông đi vào không có gì nguy hiểm, nhưng không hiểu sao không muốn ở nơi này chờ đợi.

Đột nhiên, một bóng người từ chỗ lầu Vạn Quyển bay ra, vị trí hạ xuống cách trước mặt mình đứng không xa.

- Dài cổ ra để trông ngóng như vậy, đều trở thành " Hòn vọng phu" rồi.

Dương Thần vừa cười,

vừa bước đến chỗ người phụ nữ.

Dung nhan thanh tú của Thái Ngưng trở nên vui vẻ.

- Thế nào mà ra sớm vậy, em nghĩ rằng cần đợi đến sáng mai đó.

Dương Thần tiến lên ôm vai người phụ nữ, hỏi:

- Tội gì phải đứng thẫn thờ ở đây, anh không có việc gì, anh mà không ra sớm, em phải chờ ở đây qua đêm sao?

Thái Ngưng nhấp mím môi, ngập ngừng nói:

- Em cũng không biết tại sao… Chính là không yên tâm…

Dương Thần giơ tay xoa lên hai má Thái Ngưng, cười bí hiểm hỏi:

- Tiểu thư Thái Ngưng, anh có thể hỏi em một việc được không?

- Cái gì…

- Em… Rốt cuộc là có thích anh không? Hay là… rất thích anh vậy? Hay là… vô cùng thích anh?

Dương Thần nghiêm mặt hỏi.

Thái Ngưng biết hắn đang trêu đùa cô, quay đầu đi chỗ khác, khuôn mặt hồng hồng không trả lời.

Dương Thần nhíu mày

- Chẳng nhẽ… đặc biệt, đặc biệt thích anh?! Ai da, em đã thể hiện một cách dũng cảm như vậy, anh đều xấu hổ đỏ cả mặt, em biết rõ da mặt anh mỏng…

Thái Ngưng giơ một chân giẫm lên lên chân Dương Thần, tức giận nói:

- Vừa mới ra chọc em vui lắm sao?

Dương Thần cười ấm áp nói:

- Là em khiến anh quá vui vẻ, vì vậy anh muốn chọc để em được vui vẻ.

Trong lòng Thái Ngưng run rẩy, cười thản nhiên, tự nhiện tựa vào ngực của Dương Thần, dịu dàng hỏi:

- Không nói những điều đó nữa… nói xem anh ở lầu Vạn Quyển đã tìm được cái gì, có giúp ích được gì không?

Dương Thần vỗ nhẹ vai của người phụ nữ, than thở nói:

- Cảm giác đem lại cho anh giống như anh đã hoàn thành xong học vị tiến sỹ, nhưng từ trước đến giờ anh chưa từng học lướt qua tiểu học, tri thức ở trung học, đột nhiên nhìn thấy vật gì đó giống như khuôn sáo, cảm thấy mới mẻ, lại cảm thấy rất non nớt… nói thế nào nhỉ, tác dụng là có, nhưng một tiến sỹ như anh, tự nhiên sẽ không chỉ giới hạn ở sự sao chép dập khuôn.

Thái Ngưng suy nghĩ một lúc, trước mắt lóe lên tia sáng :

- Hay là….anh muốn sửa sang lại sau khi tự nghĩ ra công pháp?

Cô biết trình độ của Dương Thần còn cao hơn so với công pháp ở trong lầu Vạn Quyển không biết nhiều hơn mấy lần, vì vậy, sau khi xem xong cơ sở lý luận, tự nghĩ ra công pháp, là không phải không có khả năng.

Dương Thần gãi nhẹ lên đầu, với bộ dạng như chịu nhiều khổ cực và căm thù sâu sắc, nói:

- Vẫn còn chưa kịp để sửa sang lại hết, dù sao anh muốn dạy không phải là một cái, hai cái, ví như việc tu luyện của em đã nhanh bước nhập vào Tiên Thiên, mà những người khác phần lớn cơ sở đều không có, Khổng Tử đã nói, phải "biên tập sách giáo khoa theo trình độ"… Anh nghĩ kĩ xong sẽ nói với em.

Thái Ngưng nhận thấy hắn không có dáng vẻ đứng đắn, chỉ có thể cười yếu ớt không nói gì cả, nhưng tràn đầy sự khát khao trong đôi mắt.

Yến Kinh, trong phòng thương vụ ở một khách sạn xa hoa năm sao nào đó.

Trong không khí tràn đầy hương vị nước hoa của phụ nữ và hương vị kích thích của hormone.

Một thân thể nữ tính thiết tha từ chiếc chăn đơn màu Violet ở chiếc giường lớn đứng dậy, trần như nhộng đi đến tấm thảm, khom người từ mặt đất nhặt lên bộ quần áo bị tùy tiện ném xuống.

Da thịt của người phụ nữ bóng mượt nõn nà, nhưng không ít vị trí đều phảng phất có thể thấy rõ những vết cắn và vết bầm đen còn mới, khiến cho hình ảnh đẹp đẽ hiện ra một sắc màu không hài hòa.

Trên chiếc giường lớn, người đàn ông mặc áo choàng, mái tóc dài đang cầm chén rượu với nồng độ cồn rất cao và uống đến say, một tay cầm điếu xì gà, nhả khói.

Người phụ nữ lặng lẽ mặc lên bộ quần áo lót khêu gợi, trong ánh mắt có nét u sầu không thể hóa giải được, dường như do dự hồi lâu, mới lấy lại được dũng khí, mở miệng nói với người đàn ông trần truồng:

- Bất Vấn, em… có chuyện muốn nói với anh.

Người phụ nữ này, rõ ràng chính là Đường Tâm.

Nghiêm Bất Vấn hưởng thụ xong tuổi thanh xuân, đang thả lỏng toàn cơ thể, chậm rãi nói:

- Chuyện gì…?

Đường Tâm cắn chặt răng, nhỏ nhẹ nói:

- Em bắt đầu từ tháng trước nữa… vẫn chưa đến kì kinh nguyệt…

Mạnh mẽ, Nghiêm Bất Vấn trợn to hai mắt, nhưng không phải bất cứ cái gì cũng vui mừng, mà thoáng hiện ra tia hung dữ.

- Cô gái… em nói cái gì!?

- Em… em nghĩ em đã… mang thai.

Đường Tâm nói với

giọng điệu dồn dập:

- Xin lỗi, em cũng không phải cố ý muộn như vậy mới nói với anh…

Thân thể của Nghiêm Bất Vấn giống như một trận gió cuốn tới trước mặt Đường Tâm, một tay nắm lấy cằm người phụ nữ, hung tợn nói:

- Anh nói cho em biết, đừng tưởng rằng trong bụng em có tế bào của anh có thể biến hóa ra sinh mạng, em trong mắt anh có thể trở nên cao thượng đến cỡ nào, trong mắt anh, em chỉ là một cơ thể người mẹ để gây trồng lên phôi phai, một vật chứa đáng thương tàn tạ! Nếu anh muốn sinh con, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm cơ thể người mẹ ưu tú để dưỡng phôi thai, em đê tiện như vậy, căn bản không xứng đáng sinh ra con của anh, em hiểu chưa?

Hai mắt của Đường Tâm u ám một hồi, lời nói của người đàn ông giống như mũi dao cắt từng miếng trong lòng mình, khiến cô nghẹt thở trong đau khổ!

- Em phải mang thai, đó là việc của em, muốn sinh con hay bỏ, đều tùy ở em, khi anh muốn em đến, em phải ngoan ngoãn đến, anh muốn em làm gì, em hãy ngoan ngoãn làm theo, những cái khác, không cần nhiều lời vô ích với anh! Nghe rõ chưa!?

Đường Tâm gắng sức gật đầu, cắn môi không dám có ý kiến gì khác.

Nghiêm Bất Vấn lạnh lùng nói:

- Đại kế hoạch của anh đã đến giờ khắc quan trọng, nếu em dám xen vào gây ra chuyện gì đó, em và thứ ở trong bụng của em, toàn bộ sẽ có kết cục tuyệt vời…

Đường Tâm theo bản năng che bụng lại, khó hiểu lắc đầu.

Nghiên Bất Vấn hừ lạnh một tiếng, trực tiếp đẩy người phụ nữ ra, lại là một trận giống như gió, quay trở lại giường!

Nước mắt của Đường Tâm chảy xuống lặng lẽ, nhưng cô không dám quanh quẩn lâu ở trong phòng, cô sợ rằng nếu khóc ra, sẽ khiến cho người đàn ông nổi giận…

Vốn tưởng rằng, nếu có thai với hắn, ít nhất hắn cũng dịu dàng một chút, nhưng bây giờ xem ra, quan niệm giá trị đạo đức thế đời, đối với người đàn ông, hoàn toàn không có quan hệ gì!

Vội vàng mặc quần áo vào, Đường Tâm lau khô nước mắt ở hốc mắt đang sưng đỏ, sau khi gục đầu nói lời từ biệt, cẩn thận đóng cửa phòng lại.

Sau mười phút, Đường Tâm mới chỉnh đốn lại hoàn toàn cảm xúc cực kì bi thương, đi thang máy xuống lầu, bước ra khỏi khách sạn.

Buổi tối cô vẫn còn phải về nhà, như vậy mới tỏ ra chưa xảy ra chuyện gì cả.

Tuy nhiên, không đợi cho Đường Tâm đi đến chỗ để xe của mình, một bóng người công khai chặn cô lại.

Một người đàn ông khôi ngô mặc áo sơ mi ngắn tay màu xanh đen, chiếc quần bò bị rách thành lỗ, đeo cặp kính thô kệch, chính là Lý Độn.

- Là anh…

Lông mày của Đường

Tâm nhíu lại:

- Anh theo dõi tôi.

- Là quan tâm đến cô

Lý Độn từ tốn nói.

Mấy ngày nay, Lý Độn gần như thường xuyên xuất hiện ở bên cạnh mình, Đường Tâm cũng không còn kính nể nhiều đối với đại thiếu gia họ Lý, ngược lại hơi phát điên với sự bám riết đến phát ngán của Lý Độn.

- Lý Độn, anh muốn tôi nói bao nhiêu lần nữa, tôi và anh là điều không thể được, cho dù anh có quan tâm đến tôi, trong mắt tôi, đó chỉ gây cho cho tôi thêm phiền toái!

Đường Tâm giận dữ nói.

Lý Độn không để ý đến, mà bỗng nhiên giơ tay ấn lên vai của Đường Tâm, ngón tay kéo cổ áo kiểu tây của Đường Tâm.

- Ngươi làm gì vậy!?

Đường Tâm kinh hãi vội

che lại.

Lý Độn đau lòng nói:

- Tâm nhi, tại sao…vai của em lại có vết bầm xanh… là ai đã làm em bị tổn thương?

Đường Tâm có chút hơi bối rối:

- Ai cũng không làm tôi bị tổn thương! Mắt của anh bị mù rồi!

Nhưng khi nói chuyện, sự tủi thân trong lòng lại dấy lên lần nữa, tự nhiên khóe mắt bắt đầu ươn ướt.

Lý Độn cười khẽ lắc đầu:

- Em không nói, cũng không sao cả, anh sẽ không bắt ép em, anh chỉ muốn em hiểu rằng, nếu em không thể giữ vững được, bờ vai của anh lúc nào cũng có thể cho em dựa vào.

- Anh điên rồi sao!?

Đường Tâm không kìm

nổi buột miệng chửi ầm lên:

- Có phải đầu của anh bị xe đụng phải!? Lý Độn, tôi đã nói nhiều lần rồi, tôi và anh không thể có kết quả gì! Dù anh có ở bên cạnh tôi, tôi cũng sẽ không chọn anh! Tôi và anh căn bản không cùng một thế giới, rốt cục anh uống nhầm thuốc hay nghe không hiểu tiếng người!?

Lý Độn nói thẳng ra:

- Anh không nghĩ được nhiều như vậy, anh chỉ biết rằng, anh gặp em là tiếng sét ái tình, những ngày được nhìn thấy em càng nhiều, lại càng khó có thể kìm nén được tình yêu dành cho em, em có thể chán ghét anh, thậm chí hận anh, nhưng không thể phủ định được quyền hạn anh yêu em…

- Yêu?

Đường Tâm cười nhạo một tiếng, cất bước đi, đi đến bên cạnh cái bể ở bên ngoài khách sạn, nhìn những dòng nước tí tách không ngừng phun lên, lơ đãng nói:

- Tại sao tất cả mọi người đều hiểu được… Yêu? Mọi người đều nói à, yêu, vậy tình yêu kia rốt cuộc là cái gì vậy?

- Trên thế giới này, có lúc chỉ là sự trao đổi lợi ích, trung thành và phản bội, đơn giản chỉ là lợi ích nhiều và ít thôi… Yêu? Anh cũng đừng đùa giỡn một cách nhàm chán với tôi, nếu muốn đạt được cái gì đó từ người phụ nữ ngu xuẩn này như tôi, vậy thì đúng là rất xin lỗi, tôi không có cái gì có thể cho anh được.

Lý Độn yên lặng một lát, bước đến bên cạnh Đường Tâm, nói:

- Anh là một quân nhân, nói khó nghe một chút, là một người rất thô kệch, nếu em để anh báo cáo một loại súng nào đó, anh có thể nói ra năm sản xuất của nó, nhưng nếu em để anh nói ra ngón tay nào đeo nhẫn cưới, anh đều cần phải hỏi người khác trước, anh không biết trên thế giới này, người khác nghĩ như thế nào về chữ "yêu" này, nhưng anh tin rằng, anh yêu em…

Đường Tâm đột nhiên quay đầu, hỏi một cách trêu tức:

- Tốt thôi, đồ thô kệch kia, anh nói cho tôi biết, cách yêu của anh đối với tôi như thế nào?

Lý Độn bỗng nhiên giơ tay ôm lấy bờ vai mền mại của người phụ nữ, lớn tiếng nói:

- Tiểu thư Đường Tâm, tình yêu anh dành cho em, chính là đem tất cả sự khát khao của anh trao cho em, nhưng, bởi vì không thể trao cho em nhiều hơn nữa, anh cảm thấy rất ân hận…

Bên cạnh bể nước, động tác thô bạo của người đàn ông, những câu nói vang vang khiến người phụ nữ ngơ ngác không nói ra lời.

Sau một hồi, Đường Tâm quay đầu đi chỗ khác, không muốn nhìn Lý Độn, giọng điệu thì thào:

- Tại sao anh lại ngốc như vậy… Tôi đã đủ ngốc rồi, nhưng tại sao ông trời lại còn phái anh đến bên cạnh tôi, Lý Độn… anh thật sự là người đàn ông ngốc nhất trên thế giới, tôi…tôi rất muốn hận anh…

Lý Độn nhẹ nhàng vuốt nhẹ bờ vai người phụ nữ, nhoẻn miệng, nhe răng ra cười.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #798


Báo Lỗi Truyện
Chương 798/1652