Chương 787: Cùng nhau ngẩn người ra


Đến Xuyên tỉnh cũng mất nửa ngày, Dương Thần ra máy bay, đi vào khu vực đến trong nước, không cần tìm bằng mắt cũng có thể cảm nhận được vị trí Thái Ngưng đứng trong đám người một cách tinh tường.

Thái Ngưng đã đến một lúc lâu, mặc áo sơ mi trắng, mái tóc đen hơi rối, phía dưới là chiếc quần bò nhạt màu ôm lấy cặp chân thon dài.

Thái Ngưng ăn mặc đơn giản, cũng không có thới quen trang điểm, nhưng khí chất hơn người, vẫn hấp dẫn vô vàn ánh mắt đàn ông.

Tuy nhiên, không ai ngờ một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần nhìn trí thức vậy lại là cao thủ võ đạo, lại là nhân viên đặc biệt quốc gia.

- Đợi lâu không.

Dương Thần đi lên trước nắm tay cô gái, hỏi.

Thái Ngưng lắc đầu, cười nhẹ:

- Không có gì.

Cũng không nói đợi lâu hay không, chỉ nói không có gì, người phụ nữ này luôn làm người khác thấy yêu thương, thương xót.

- Chúng ta đi Đường Môn thế nào?

Dương Thần tò mò hỏi, hắn còn không rõ Đường Môn nằm ở đâu.

Theo lý thuyết, môn phái võ cổ này chắc phải ở vị trí khá bí mật, nhưng j cũng không phải cổ đại, rừng rậm đâu cũng bị đào bới đến, có chỗ nào không bị người khác phát hiện?

Thái Ngưng nói:

- Anh đi theo em.

Nói xong cũng kệ Dương Thần nghi hoặc, lôi hắn hướng ra khỏi sân bay, đi đến nhà ga công cộng.

Dương Thần không hiểu ra sao, nhưng cũng không biết đi thế nào, đành đi theo Thái Ngưng, lên một chiếc xe bus, ngồi phía sau, bắt đầu đi.

Đợi xe bus đi từ từ được hai mươi phút, Dương Thần thật sự không kìm nổi:

- Ngưng nhi, sao ta phải ngồi xe bus? Ngồi xe này có thể đến Đường Môn sao?

Thái Ngưng đang nhìn đường phố bên ngoài, nghe thấy câu hỏi, lắc đầu nói:

- Không, chúng ta trạm tiếp theo thì xuống.

Vài phút sau, hai người xuống xe bus, không đợi Dương Thần hiểu ra cái gì, Thái Ngưng lại kéo tay hắn, ngồi lên một chiếc xe bus nhỏ khác.

Dương Thần ngẩn ra, đây không ngờ là một chiếc xe bus đi đến thị trấn ngoại thành, đi đến một thị trấn tên là Bồ Giang.

Trên xe có vài người lớn tuổi, vắng vẻ, rất nhiều chỗ ngồi trống, một người lái xe già, lái xe cũng chậm, xóc nảy trên đường, xe cũng kẽo kẹt kẽo kẹt.

Dương Thần và Thái Ngưng ngồi gần cửa sổ, nghe tiếng xe kêu, cười khổ nói:

- Ngưng nhi, Đường Môn ở huyện Bồ Giang?

- Ừ.

Thái Ngưng trả lời.

- Sao không đi taxi đến?

- Đi taxi đến ít nhất phải mất hơn hai trăm, nhưng đi bú hai người không đến hai mươi tệ.

Thái Nghiên nói đâu ra đấy.

Dương Thần lập tức không nói gì, cũng không biết chính mình chưa bao giờ kỳ kèo tiền, vẫn ở cùng với Lâm Nhược Khê, trước giờ đều không coi trọng tiền, không ngờ còn có việc phải tiết kiệm như vậy.

Nhưng mấu chốt là Thái Ngưng cũng không thiếu tiền.

- Thế này phải ngồi cả buổi mới đến được.

Dương Thần buồn bực, vuốt vuốt tóc nói:

- Sao lại không nói sớm, cùng lắm thì anh trả tiền.

Thái Ngưng trên mặt lộ ra một tia thất vọng:

- Anh không thích đi cùng em sao?

Nghe nói như thế, Dương Thần ngây ra, quên cả thở.

Nhìn trong mắt cô gái kia có vẻ buồn, không khỏi hiểu ra nhiều chuyện…

Hai người tuy rằng đã rõ tâm ý, nhưng lại chưa hề hẹn hò, thậm chí chưa từng thân thiết.

Đối với Thái Ngưng mà nói, lúc này đến Đường Môn, tuy rằng Dương Thần có việc phải làm, nhưng cũng là khó có được một lần đi cũng nhau, có cơ hội tăng thêm tình cảm.

Cho nên trong lòng cô rất hy vọng có thể kéo dài lộ trình, dù chỉ có vài ngày cũng là vài ngày đáng quý.

Nhưng Thái Ngưng là Thái Ngưng, cho dù muốn ở chung tăng thêm tình cảm, hiểu nhau hơn, nhưng cũng không chịu mở miệng nói.

Cuối cùng, đành ngốc nghếch lựa chọn xe bú để kéo dài thời gian của hai người.

Nghĩ vậy, Dương Thần muốn cười lại không cười nổi, khẽ thở dài, giơ tay âm yếm sợi tóc Thái Ngưng:

- Em đừng hiểu lầm, anh không nghĩ nhiều như vậy, là anh không đúng, em coi như là anh ngu ngốc là được.

Thái Ngưng mặt đỏ lên:

- Có phải anh thấy em rất ngốc không, nghĩ ra cách ngu ngốc như vậy.

Dương Thần gãi gãi mặt:

- Anh có thể nói thật không?

- Ừ?

- Thật sự là rất ngốc.

Dương Thần nói.

Thái Ngưng càng ngượng ngùng, cúi gằm xuống.

Dương Thần cười ha ha, không để ý đến ánh mắt những người khác trong xe, ghé sát tai Thái Ngưng nói:

- Ngưng nhi bảo bối, chi bằng trạm sau chúng ta xuống xe.

Thái Ngưng sửng sốt:

- Vì sao, đã tới đâu, còn phải đi hai tiếng nữa.

Dương Thần nhướn mày, nháy mắt nói:

- Vì phối hợp với em, anh định xuống xe xong quay lại, lại lên xe đi Bồ Giang, như vậy chúng ta có thể ở bên nhau lâu hơn nữa.

Thái Ngưng biết mình bị trêu chọc, cắn chặt răng, trong mắt ngượng ngùng nhìn như sắp khóc, cuối cùng cũng không biết làm thế nào biểu đạt sự bất mãn, đơn giản xoay người nhìn ra cửa sổ, không để ý đến người đàn ông kia nữa.

Nhưng không đợi khuôn mặt cô hết đỏ, cánh tay Dương Thần đã lách lên từ phía sau, ôm ngang bụng và eo Thái Ngưng.

Thái Ngưng ăn mặc đơn giản, trên người mặc áo sơ mi như có thể xuyên thấu, cảm nhận được nhiệt độ như lửa nóng ở hai tay Dương Thần, cô thấy tê dại, hương vị đàn ông kề sát khiến tim cô đập loạn xạ.

Dương Thần còn tựa đầu vào sát tai cô, thổi một làn khí nóng.

- Đừng nhúc nhích, để anh ôm em như vậy, chúng ta cùng nhau ngẩn người ra.

- Ngẩn… người?

- Ừ, đừng nghĩ gì hết, hãy cảm nhận bằng thân thể, trong này chỉ có anh và em, không có gì khác…

Từ nhỏ khổ tu ở Đường Môn, trở về thành phố cũng không ngừng đi làm nhiệm vụ, Thái Ngưng không biết j về chuyện yêu đương nam nữ, cô không chịu được vành tai và tóc mai bị chạm vào như vậy, nhất thời cả người mềm nhũn, không hề có lực chống đỡ.

Dương Thần cũng không chạm vào những chỗ mềm mại của cô, sợ Thái Ngưng lập tức không chịu nổi, liền an phận ôm như vậy, tuy trong lòng ngứa ngáy, nhưng một lúc lâu cũng giống như chính mình nói lúc nãy, ngẩn người ra…

Có lẽ ở cùng những người phụ nữ khác nhau, cách mình ở cùng họ cũng khác nhau.

Nếu cùng yêu tinh An Tâm kia ở cùng một chỗ, ôm gần như vậy mà không làm gì, An Tâm có lẽ sẽ nghĩ mình bị cái gì kích thích, hoặc phương diện nào đó cơ năng không được…

Nhưng Thái Ngưng không như vậy, đối với cô gái im lặng này, dù một tia kích thích cũng cực kỳ mẫn cảm, mà kiểu ở chung bình thản này có thể kéo gần khoảng cách.

Hơn hai giờ, nói dài cũng không dài lắm, ngắn cũng không ngắn lắm.

Hai người sau khi xuống xe đã là buổi chiều, tuy chưa ăn cơm trưa, nhưng đừng nói Dương Thần, Thái Ngưng cũng là người mấy ngày không ăn uống cũng không sao, cũng liền không để ý chuyện vụn vặt ấy.

Huyện Bồ Giang ở phía nam Xuyên Tỉnh, hàng năm lượng mưa nhiều, khí hậu ôn hòa.

Đứng ở một sườn núi gần nhà ga, địa thế nơi này khá cao, có thể nhìn thấy cảnh trong thị trấn.

Dương Thần mơ hồ nhìn thấy xung quanh toàn bộ thị trấn, địa thế tương đối bằng phẳng, cũng không giống như trong tưởng tượng là núi cai mây phủ, nơi có môn phái lâu đời.

Nếu thật sự có gì đặc biệt, chính là cây rậm rạp, khắp nơi là vạt cây thông đuôi ngựa, cây xanh và đại thụ, phần lớn cành lá xum xuê, cao ngất, không ít cây cổ thụ tán lá cao, rộng lớn.

- Nơi này chính là nơi em lớn lên.

Thái Ngưng có chút thất thần nhìn cái thị trấn nhỏ không được coi là phồn hoa kia, lại nói:

- Đi, sư phụ hẳn là đã phải người đến đón chúng ta.

Dương Thần đột nhiên cảm thấy trong lòng người phụ nữ có chút bất an, nhưng không rõ rốt cuộc la vì sao.

Chỉ có thể cho rằng, Thái Ngưng không hẳn là thích nơi mà cô đã trải qua thời kỳ vô cùng vất vả.

Đi theo Thái Ngưng vào nhà ga, dọc theo con đường nhựa, đi về hướng nam hơn mười phút sau, đi đến một chợ nhỏ.

Bởi vì là buổi chiều, chợ phần lớn các quầy hàng trống không, mà các ông bà chủ quầy hàng còn đang đánh bài, chơi mạt chược.

Dương Thần có hơi ngạc nhiên, nơi này giống như khu dân cư bình thường, là Đường Gia Bảo?

Không đợi Dương Thần hỏi chi tiết, đột nhiên trong một hàng thịt có một người đàn ông mặc áo sơ mi màu lam ngắn tay, quần đùi xám, dáng người gầy gò, tóc ngắn, tướng mạo thanh tú chạy ra.

Người đàn ông bước chân như chim én, nhìn giống như đang chạy nhưng lại ẩn chứa tiết tấu linh động, đúng là người khinh công tuyệt hảo.

- Sư tỷ đến rồi.

Người đàn ông vui vẻ gọi Thái Ngưng, tiếng nói trong suốt.

Thái Ngưng trên mặt có vẻ thản nhiên cười, giải thích với Dương Thần:

- Đây là sư đệ của em, Đường Lập Trung, cũng là môn chủ hiện tại của Đường Gia Bảo, là con út của Đường Điện Sơn, ít hơn em một tuổi, cùng lớn lên với em.

- Hân hạnh, hân hạnh.

Dương Thần thấy người trẻ tuổi này cũng không tồi, bộ dạng không đẹp trai bằng mình, đáng để kết giao, cho nên giơ tay bắt tay Đường Lập Trung.

- Lập Trung, giới thiệu với cậu, đây là... Dương Thần, bạn của chị.

Thái Ngưng nói.

- Bạn gì?

Dương Thần không vui nói:

- Nói thẳng anh là bạn trai em không được sao? Em muốn chạy hả?

Thái Ngưng vẻ mạt đỏ bừng, cô không biết mở miệng nói câu xấu hổ như vậy.

Đường Lập Trung cũng là người tính tình ngay thẳng, nghe xong cười ha hả nói:

- Sư tỷ, chị cũng đừng giả vờ, mấy huynh đệ chúng tôi biết chị muốn dẫn người đến Đường Gia Bảo, sao lại không tra một chút xem là ai, Dương Thần đại ca rất lợi hại, trước kia chỉ nghe nói ở ngoài Hoa Hạ có chủ thần, giờ vẫn là lần đầu tiên thấy, nhưng cũng không thấy kỳ lạ, nhưng nghe nói Dương đại ca là cao thủ Tiên thiên đại viên mãn, có cơ hội xin được chỉ giáo.

Bởi vì Dương Thần bước vào hóa thần, sau đó vượt qua một lần Thái Thanh Thần lôi kiếp, trong Viêm Hoàng Thiết Lữ, đến Thái Vân Thành cũng không rõ ràng lắm, ngoại trừ những người phụ nữ bên cạnh, trong Hoa Hạ cũng chỉ có Dương Công Minh và Yến Tam Nương biết được, cho nên người trong Đường môn tình báo được cũng chỉ biết Dương Thần là Tiên thiên đại viên mãn thôi.

Đối với việc này, Dương Thần cũng lơ đễnh, thuận miệng nói:

- Tôi không biết phát ám khí, khinh công cũng không, chỉ biết nhảy nhót, xin miễn được chỉ giáo, cậu đã kết hôn chưa, tôi có thể chỉ cho cậu làm sao cưa đổ sư tỷ cậu?

Thái Ngưng nghe xong, dùng sức huých khuỷu tay vào eo Dương Thần, trừng mắt với hắn:

- Anh còn nói bừa gì vậy?

Dương Thần ha hả cười vài tiếng, chính mình không phải muốn kéo gần quan hệ một chút sau, không nói thì thôi.

Đường Lập Trung nghe xong quả nhiên đổ mồ hôi lạnh, xấu hổ mỉm cười ứng phó, thật sự không rõ sư tỷ mình kính nể sao lại thích cái loại vô lại, bại hoại này, cũng không trì hoãn gì nữa, sợ bị tên không đứng đắn này làm đỏ mặt, nói:

- Xe ở phía trước, chúng ta đi thôi.

Lên một chiếc xe jeep mui thuyền rộng rãi, đi thẳng qua mấy đầu phố, dần dần tiến vào phía nam rừng Tùng Mộc.

Dương Thần lúc này mới phát hiện, có một đường nhỏ nhìn như bình thường, trực tiếp thông vào sâu trong rừng theo hướng nam, mà bên ngoài lại có mấy người gác ở trạm canh ngầm.

Nếu là người bình thường muốn vào cánh rừng lớn này, chắc chắn sẽ bị ngăn lại, vì thế, cái chợ bên ngoài cũng chỉ là ngụy trạng, hoặc những người đó cũng có khả năng vốn là người của Đường Gia Bảo, dù sao người của Đường Gia Bảo cũng cần một ngày ba bữa, cũng cần mua nhiều thực phẩm tươi sống, vì thế vẫn không thể tách rời thế giới này.

Ước chừng chạy xe hai mấy phút, rẽ trái mười tám lần, cuối cùng cũng tiến vào khu vực vủa Đường Gia Bảo.

Một ngôi nhà ngói đen mái cong to lớn, cổ kính, mấy tòa đình, lầu khá rõ ràng tọa ở giữa trung tâm khu rừng.

Hai bên cửa là hai cột đá cẩm thạch vững vàng, ở giữa là khối ngọc thạch khắc rồng bay phượng múa, ba chữ vàng "Đường Gia Bảo" to ở giữa.

Mà bên ngoài những kiến trúc cổ đó lại đỗ đầy các loại xe ô tô hiện đại, thậm chí còn có mấy chiếc mô tô Halley đắt tiền.

Cổ đại và hiện đại giao nhau khiến Dương Thần cảm thấy mới mẻ.

Thái Ngưng hơi cảm thán liếc mắt nhìn đám kiến trúc bao la hùng vĩ nói:

- Ở đây còn có một khu vực lớn, tất cả đều là đất của Đường Gia Bảo, còn có không ít nhà cửa ở ngoài, cách đây hơi xa một chút.

Dương Thần hỏi:

- Thế Ngưng nhi trước đây ở đâu, phải dẫn anh đến xem một chút.

Thái Ngưng mỉm cười nói:

- Đợi gặp Môn chủ xong rồi nói các chuyện khác.

Đường Lập Trung cũng không kéo dài, dẫn hai người đi vào trong cánh cửa.

Đi qua khoảng hơn mười gian nhà, dọc theo con đường đá trắng, trên đường có không ít người trong Đường Gia Bảo, có già có trẻ.

Những người này nhìn thấy Thái Ngưng đều có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không tiến lên chào hỏi, nhưng đối với Đường Lập Trung lại rất quen thuộc, phần lớn đều chào hỏi vài tiếng.

Đối với người xa lạ là Dương Thần, cũng không ai hỏi han gì, hiển nhiên là thấy Đường Lập Trung đi cùng cũng liền yên tâm.

Thái Ngưng cũng không có ý định nói chuyện gì cũng đám người đó, chỉ thỉnh thoảng giảng giải cho Dương Thần tác dụng của các điện, phủ khác nhau, đồng thời nói một chút về nội quy của Đường môn.

Dương Thần đành thầm oán thán, nhìn Thái Ngưng cũng đoán ra là lúc nhỏ cô cũng cô đơn, chỉ có vài đệ tử và người cùng nhà với Đường Lập Trung và Môn chủ mới có chút giao tình với cô, dù sao sư phụ của cô cũng là Đường Lộ Di, em gái của Môn chủ.

Chẳng trách Thái Ngưng giờ trầm mặc, ít lời như vậy, không giỏi giao tiếp.

Đi đến chính điện một tòa nhà khá to, bên trong bài trí lịch sự, tao nhã, ở giữa là một chiếc đỉnh lớn hương khói nghi ngút, một bức tranh Bách điểu triều phụng treo trên vách tường.

Đường Lập Trung làm tư thế mời, nói:

- Sư tỷ, Dương thiếu gia, chờ một lát, cha, cô và các trưởng lão sẽ đến ngay.

Dương Thần cùng Thái Ngưng ngồi xuống, buồn bực hỏi:

- Còn có trưởng lão? Đây là họp sao?

Thái Ngưng giải thích nói:

- Đường môn trước giờ rất ít tiếp khách, bởi nơi này cất giữ rất nhiều vật quan trọng, hơn nữa lại có rất nhiều tuyệt pháp tuyệt mật của Đường môn, cần giữ bí mật, nếu không phải vì anh có thân phận chủ thần, lại là con trưởng của Dương gia, thực lực cũng đủ mạnh, Đường môn căn bản sẽ không suy xét cho anh vào "Lầu Vạn Quyển", cho nên bọn họ hy vọng mau mau quyết định được để anh mau chóng rời khỏi đây.

Dương Thần ngạc nhiên, vốn tưởng rằng cần nghỉ ngơi vài ngày, không ngờ Đường môn lại nôn nóng, xem ra lần này việc sẽ khá thuận lợi.

Đợi hai người giúp việc nữ mang trà nhài và điểm tâm đến không bao lâu, từ sau nhà truyền đến tiếng bước chân liên tiếp. Truyện được copy tại TruyệnYY.com

Một người đàn ông trung niên mặc trường bào màu xanh, để râu các trê, dáng người thanh tuấn dẫn đầu đi ra, nhìn thấy Thái Ngưng và Dương Thần, đầu tiên hướng tới phía Thái Ngưng ha hả cười nói:

- Ngưng nhi, đi ra ngoài đã lâu, cuối cùng cũng về Đường Gia Bảo được một chuyến, sư thúc rất nhớ con đó.

- Đa tạ sư thúc lo lắng.

Thái Ngưng đứng dậy, hơi cúi đầu xuống.

Sau đó truyền đến tiếng một nữ nhân hừ lạnh.

- Con bé bất hiếu, không vì một tên đàn ông chắc đời này không bao giờ định về Đường Gia Bảo.

Vừa nói, một người đàn bà mặc váy sa dài mỏng màu hồng đào diễm lệ đi từ phía sau ra.

Người đàn bà khuôn mặt đẹp như hoa đào, không hề trang điểm đã có vẻ da thịt nhẵn nhụi của người phụ nữ hai tám tuổi, mặt mũi cân đối, tinh xảo, một đôi mắt phượng giống như sóng nước mùa thu, biểu hiện được vẻ quyến rũ của một người đàn bà trưởng thành.

- Sư phụ…

Thái Ngưng nhìn thấy người đàn bà này, thân thể mềm mại run rẩy một chút, rất cung kính cúi mình, yếu ớt chào hỏi.

Dương Thần sớm biết Đường Lộ Di là cao thủ của Tiên Thiên cảnh giới, nhìn trẻ như vậy là tự nhiên, chỉ không ngờ cách ăn mặc lại diễm lệ như vậy, nếu không phải người phụ nữ này gọi mình là "tên đàn ông thối", hắn cũng sẽ hy vọng nhìn bà nhiều một chút.

Đường Lộ Di cẩn thận nhìn Thái Ngưng vài lần, nhận thấy được cái gì đó, trong mắt vui mừng một chút, nhưng quay đầu về phía Dương Thần, chỉ là bộ dạng chán ghét, cười lạnh một tiếng, cũng không biết là ý gì, quay người ngồi xuống.

Theo sau, khoảng bảy người chừng năm mươi đến tám, chín mươi tuổi cũng đi ra, lần lượt ngồi ở ghế gỗ lim lớn trong đại sảnh, ánh mắt sắc bén nhìn Dương Thần.

Người đàn ông mặc áo xanh ngay từ đầu đã không thèm để ý Dương Thần, cùng các trưởng lão đều ngồi xuống xong mới chính thức chào hỏi:

- Anh là Dương Thần, là trưởng tôn của Dương gia?

Nghe giọng điệu giống như Dương gia cũng không là cái gì giỏi giang.

Dương Thần lần này đến vốn không tính toán sẽ gặp phải sóng gió gì lớn, vì thế không để ý nhiều, gật đầu nói:

- Vị này chắc là Môn chủ Đường Điện Sơn, làm phiền rồi.

- Tôi nghe nói anh đã đạt tới cảnh giới Thiên Thiên đại viên mãn, tuy là tuổi trẻ tài cao, nhưng nếu vì thế mà muốn đến Đường môn chỗ tôi phụ trách "Lầu Vạn Quyển", không thể dễ dàng như vậy.

Đường Điện Sơn kiêu căng nói.

Trong lòng Dương Thần cười lạnh, những người này đúng là thật sự giấu rất kỹ.

Bởi vì, Dương Thần phóng mắt nhìn, nhóm người Đường môn lão gia này, bao gồm Đường Điện Sơn và Đường Lộ Di, tất cả đều là cao thủ Tiên Thiên cảnh giới.

Đường Điện Sơn và Đường Lộ Di, là cấp bậc Tiên thiên đại viên mãn.

Bởi vì bọn họ không thể nào nhìn thấu được công lực của mình nên sẽ không tin chính mình có thể đột phá được Tiên Thiên đại viên mãn, vì thế chỉ cho rằng mình cũng như bọn họ, vẫn còn đang trong Tiên thiên cảnh giới, dù sao cũng đều là Tiên Thiên cảnh giới, căn cứ công pháp đặc thù, không nhìn ra được cũng là bình thường.

Không hổ là đến hôm nay, Đường môn vẫn cường thịnh như cũ, chỉ sợ đám người Vân Miểu sư thái đã xem nhẹ thực lực của Đường môn, họ có thể bồi dưỡng cho Thái Ngưng trẻ tuổi đã bước nửa bước vào Tiên Thiên, có một đám cao thủ Tiên Thiên ẩn giấu ở đây cũng không có gì là kỳ quái.

Xem ra, Đường môn là vì bảo tồn thực lực, đem khổ sở mệt nhọc toàn bộ ném cho Viêm Hoàng Thiết Lữ không có đầu óc kia, bến ngoài sống chết đấu đá, bọn họ lại ở phía sau tích tụ thực lực, không đến thời điểm quyết định không lộ ra.

Cũng không biết những người kế thừa Côn Lôn, Thiếu Lâm có như vậy không, nhưng Dương Thần hôm nay đến cũng không phải để vạch trần mặt nạ của bọn họ, chỉ hứng thú với "Lầu Vạn Quyển" kia, vì thế nói:

- Tôi phải làm thế nào mới có thể cuốn sách cổ đó?

Đường Điện Sơn ngồi đằng kia nho nhả mỉm cười, nhấp một ngụm trà nhài nói:

- Dựa theo quy củ, các môn phái của tôi phải thu nhận đệ tử tuyệt học, đều cần qua kiểm tra, chỉ người phẩm hạnh đoan chính mới có cơ hội, các công pháp tu hành trong "Lầu Vạn Quyển" không thể để đệ tử tự do đọc được, tránh cho họ lầm đường lạc lối, thứ hai là không để học tạm nham, không thể hiện được cái thâm sâu của môn phái, nếu anh muốn mượn một, hai bộ trong đó, tuy là dễ, nhưng muốn tự mình tiến vào "Lầu Vạn Quyển", chính là không có tư cách.

Dương Thần hơi phiền lòng, thế này không phải là không nói gì sao? Chính mình lại không biết công pháp thích hợp, không xem hết một lần thì có tác dụng gì?

- Vậy thế nào mới có tư cách?

Dương Thần cố gắng cười hỏi.

Đường Lộ Di ngắt lời cười nhạo:

- Tiểu tử thối, nghe còn không hiểu lời anh tôi nói? Có nghĩa là cậu không có cơ hội tiến vào "Lầu Vạn Quyển", ngoan ngoãn từ bỏ đi.

Dương Thần nhíu mày, thu lại nụ cười nói:

- Tôi dù sao cũng đã tốn tiền vé máy bay đến đây, về tay không e là không ổn.

Lời vừa nói ra, tất cả các trưởng lão ánh mắt lạnh lùng, một áp khí lớn từ các cao thủ Tiên Thiên bốc ra, Đường Điện Sơn chỉ cười lạnh.

Dương Thần hoàn toàn tự nhiên ngồi đó, chút áp lực ấy với hắn mà nói, chỉ là muối bỏ biển.

Đường Lộ Di mỉm cười:

- Sao, nhìn dáng vẻ cậu là không phục? Cậu nghĩ là trưởng tôn của bốn đại gia tộc thì muốn làm gì cũng được sao? Chỉ là gia tộc trần thế mà thôi, Đường môn chúng tôi mấy ngàn năm lịch sử, cậu nghĩ là có thể so sánh? Cho dù là trưởng tôn Ninh gia gặp huynh trưởng tôi vẫn phải cúi đầu chào, cậu lại là bộ dạng bình yên, tự nhiên này?

Nói cho cậu biết, dù là trưởng lão Đường môn chúng tôi, cũng không thể tự tiện tiến vào "Lầu Vạn Quyển" như cậu, cậu từ nhỏ ở nước ngoài, lai lịch lại không sạch sẽ, còn là chủ thần gì nữa… Hừ, lừa gạt con bé Thái Ngưng kia thôi, chút tài mọn về không gian pháp tắc, có hơn một chút thì cũng không phải là đối thủ của chân khí Hoa Hạ Tiên Thiên chúng ta, còn dám nói xằng chữ "thần" này, phô trương thanh thế lừa gạt ai?

- Hừm…

Dương Thần hít một hơi lạnh, quay lại hỏi Thái Ngưng:

- Ngưng nhi, sư phụ em trước giờ miệng vẫn thối vậy à? Có phải tại từ nhỏ em đã phải nghe những lời khó nghe này nên mới không thích trở lại nơi quỷ quái này không?

- Ngươi nói gì?

Đường Lộ Di giận dữ, mắt mở to bừng bừng lửa giận, chân khí Tiên Thiên đại viên mãn mạnh mẽ uy áp, hung hăng bao phủ.

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #787


Báo Lỗi Truyện
Chương 787/1652