Chương 782: Ân ái vô cùng


Lâm Nhược Khê tỏ ra suy tư, giống như đang nhớ ra chuyện gì đó.

Lâm Nhược Khê thấy tình thế thay đổi, trong đầu hiện lên một suy nghĩ, quay đầu lại kèm theo cả ánh mắt khác thường nhìn Dương Thần.

Còn Dương Thần, đã cười ha hả ngồi xuống, tiếp tục ăn từng miếng thịt chim bồ câu. Hầu như tất cả chỗ thịt chim bồ câu trên bàn, đều đã bị hắn ăn hết sạch.

Thân Nhã Hinh nhíu mày, có chút bất an hỏi:

- Hải Đào, HENRYGRAVES, là tên của chiếc đồng hồ này?

Vương Hải Đào hít thật sâu mấy hơi, ánh mắt mê mẩn, rồi lại quay sang nhìn Dương Thần, lúc đấy mới gật đầu, nói:

- Không sợ các vị cười chê, nếu như hôm nay không thực sự được nhìn tận mắt chiếc đồng hồ HENRYGRAVES này, tôi còn cho rằng chiếc đồng hồ này đã không còn tồn tại trên thế giới này nữa rồi.

Trong ánh mắt mọi người tràn đầy sự khó hiểu, trong mắt bọn họ, cái đồng hồ quả quýt này chỉ giống như một chiếc đồng hồ mạ đồng mà thôi, thoạt nhìn chẳng có chỗ nào đặc sắc cả.

Vương Hải Đào nhìn chiếc đồng hồ với vẻ đầy kinh ngạc và thán phục, giải thích:

- Tôi cũng chỉ nhìn thấy chiếc đồng hồ này qua tài liệu mà thôi, HENRYGRAVES, là một chiếc đồng hồ có công năng siêu phức tạp, đừng tưởng bây giờ nó không có vẻ gì, bởi vì một khoảng thời gian dài đã trôi qua, kỳ thực thân đồng hồ được làm từ vàng 18K, được dát tuyệt mỏng và vô cùng khéo léo.

Chiếc đồng hồ này, được sinh ra vào khoảng giữa năm 1932, 1933, là do nhà sưu tầm đồng hồ người Mĩ HENRYGRAVES, đã mời hàng trăm thợ thủ công xuất sắc về chế tạo đồng hồ về làm, lấy mục tiêu là chế tác ra một chiếc đồng hồ độc nhất vô nhị. Cả thế giới này chỉ có một chiếc!

- Cái gì!?

Mọi người đều thốt lên đầy hoài nghi.

Hoàng Nhạc Nhạc che miệng, mở to mắt nói:

- Như vậy chẳng phải là..bây giờ cũng sắp được một trăm năm tuổi rồi sao?

Không chỉ có cô ấy, đến vợ chồng nhà Chris cũng phải há hốc miệng.

Lý Kiến Hà và Thân Nhã Hinh thì không nói nên lời, đầu óc của bọn họ bây giờ bắt đầu quay mòng mòng.

- Hải Đào, có phải cậu nhìn lầm rồi không, cả thế giới chỉ có một chiếc, cậu có thể tin được vào chiếc đồng hồ này sao?

Có người hoài nghi hỏi.

Vương Hải Đào lắc đầu:

- Tôi đảm bảo tuyệt đối không nhìn nhầm, bởi vì độ ô xy hóa của chiếc đồng hồ này phù hợp với niên đại của chiếc HENRYGRAVES, hơn nữa cũng không có bất cứ dấu vết gì của hàng nhái cả.

Mọi người cũng không nghi ngờ gì nữa, nhà họ Vương là một nhà sưu tầm có tiếng, Vương Hải Đào lại là một nhân tài kiệt xuất, đương nhiên là không thể ăn nói tùy tiện được rồi.

Trong đầu Lâm Nhược Khê, không ngừng nghĩ đến những lời nói mà Dương Thần nói buổi tối hôm tặng đồng hồ : "Đây thực sự là một chiếc đồng hồ tốt, anh cướp được từ tay lão già ở Cục điều tra liêng bang Mỹ đấy..."

Lâm Nhược Khê cho dù có điềm tĩnh như thế nào đi chăng nữa, cũng có chút hoảng hốt, người đàn ông người dính đầy dầu mỡ bên cạnh mình, rốt cuộc là đã làm gì ở Mỹ?

Vương Hải Đào bình tĩnh trở lại. Tiếp tục gật đầu nói:

- Không sai, mặc dù chiếc đồng hồ này đã có lịch sử gần một trăm năm rồi, nhưng bởi do kỹ thuật vượt thời đại, có thể nói rằng từ trước đến nay chưa từng có chiếc đồng hồ nào tinh xảo đến như vậy. Có thể tưởng tượng rằng, trong chiếc đồng hồ này có tới 900 linh kiện, tất cả đều là làm bằng thủ công, hơn nữa chiếc đồng hồ này còn có tới hai mươi tư chức năng lận! Là một trong những chiếc đồng hồ nhiều công năng nhất hiện nay, mặc dù bây giờ cũng có rất nhiều người thợ làm đồng hồ giỏi, nhưng cũng không thể phá bỏ được kỷ lục của chiếc đồng hồ này.

Theo tôi được biết, từ khi chiếc đồng hồ này được làm ra, đến khoảng năm 2100, tức là cũng vào khoảng một trăm năm, nó sẽ không chạy sai một giây nào!

- Không phải chứ... vậy chắc hẳn phải rất đắt?

Một người vội vàng hỏi.

Vương Hải Đào cười khổ nói:

- Kỳ thực nó quý đến mức không thể hình dung được nữa rồi. Khoảng hơn mười năm trước, trong lần đấu giá cuối cùng, lúc đó HENRYGRAVES được bán với giá mười một triệu đô la. Nếu như dựa vào tỉ suất hối đoái bây giờ mà tính, thì chắc chắn nó vẫn là chiếc đồng hồ đắt nhất thế giới! Có một không hai!

- Mười triệu... đô la Mỹ?

- Là chiếc đồng hồ quý nhất trong lịch sử?

Chính là miếng kim loại xấu xí trước mặt đây ư?

Trong nháy mắt cả căn phòng trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều chăm chú nhìn vào chiếc đồng hồ HENRYGRAVES trên tay Vương Hải Đào, không nói nên được lời nào.

Nếu nói, chiếc đồng hồ Vacheron Constantin TOURDELILE, lúc nãy là chiếc đồng hồ vương hầu, thì không còn nghi ngờ gì nữa chiếc HENRYGRAVES này chính là chiếc đồng hồ đế vương!

Từ lúc được làm ra đến bây giờ, chỉ dựa vào những linh kiện máy móc thuần túy, mà có thể chạy bất kể ngày tháng được gần hai trăm năm, không sai một giây!

Vương Hải Đào xúc động nói:

- Nếu như mua vào lúc này, nhất định sẽ vượt xa giá lúc bấy giờ. Thực tế, chiếc đồng hồ này không thể dùng tiền để thể hiện giá trị của nó được, điều tôi muốn nói là, trong mắt những người hiểu đồng hồ, thì nó vốn dĩ là một bảo vật vô giá! Nó là một trong những chiếc máy tốt nhất trong lịch sử loài người, có thể tận mắt được nhìn thấy nó, đúng là vô cùng may mắn rồi... hôm nay đúng là đã khiến tôi được mở rộng tầm mắt.

Nói xong, Vương Hải Đào đứng dậy, bước đến bên cạnh Dương Thần với vẻ kính phục, dùng hai tay trả lại đồng hồ cho Dương Thần, nói:

- Anh Dương, tôi rất ngạc nhiên, chiếc đồng hồ này đã bặt vô âm tín mười mấy năm trời, anh tìm thấy nó ở đâu vậy?

Dương Thần thuận miệng nói:

- Lần trước đi Mỹ vừa đúng lúc nhìn thấy trên người một tên béo, tôi liền tìm cơ hội cướp về, dù gì thì hắn cũng không cần, làm quà tặng cho vợ tôi là thích hợp nhất.

Robert đã chết rồi đương nhiên là không cần đến nữa, kỳ thực lúc đầu sau khi hắn đoạt được chiếc đồng hồ này, vẫn luôn mang theo bên người, để thể hiện rằng "nơi nguy hiểm nhất mới là nơi an toàn nhất", điều này đúng là có hiệu quả, không có ai ngờ rằng, một thứ đồ vật quý giá như vậy, mà hắn lại mang theo bên mình, hơn nữa cho dù có người nhận ra, thì cũng đâu có ngốc đến mức đi ra tay với Cục trưởng cục FBI?

Đúng là Dương Thần, đối với những vật phẩm xa xỉ kiểu này cũng đã từng biết đến, lại cộng thêm trí nhớ tốt đã nhìn thấy một lần là không thể nào quên được, cho nên lúc vừa nhìn thấy chiếc đồng hồ này, liền nhận ra ngay lai lịch của nó, cho nên đã nghĩ đến việc lấy về làm quà cho Lâm Nhược Khê.

Chỉ tiếc, gặp phải chuyện của Mạc Thiện Ny, cho nên cũng không có cơ hội nói rõ lai lịch của chiếc đồng hồ này cho Lâm Nhược Khê nghe, thiếu chút nữa còn bị Lâm Nhược Khê hiểu lầm rằng mình tùy tiện lấy một thứ đồ vớ vẩn nào đó để tặng, đúng là khiến cho Dương Thần tức điên lên được.

Dương Thần không chút do dự, đưa HENRYGRAVES trả lại cho Lâm Nhược Khê.

Còn Lâm Nhược Khê thì vẫn chưa hết ngây người ra, lần này cầm lấy chiếc đồng hồ, lại cảm thấy vô cùng nặng nề.

Dương Thần cười dịu dàng nói:

- Với tôi mà nói, Nhược Khê là món bảo bối quý nhất thế gian, cho nên chỉ có thứ bảo bối vô giá mới đáng để tặng cho người vợ yêu dấu của tôi.

Những câu này đương nhiên là nói ra để cho mọi người nghe rồi, khiến cho tất cả mọi người đều cảm thấy kinh ngạc, còn Lâm Nhược Khê thì đôi má có lúm đồng tiền thì đỏ bừng bừng.

Lần trước còn oán giận việc tặng nhẫn kim cương cho Mạc Thiện Ny, rồi lại tặng mình một cái đồng hồ quả quýt, nhưng hôm nay, lại là mình trách nhầm anh ấy rồi... anh ấy nói chiếc đồng hồ quả quýt này giữ lại để tặng mình, hóa ra không phải là thuận miệng mà nói...

Mọi người giương mắt nhìn như thể chiếc đồng hồ đó là tinh hoa của cả một thế kỷ vậy, nằm lặng lẽ trong lòng bàn tay, với ngổn ngang trăm mối cảm xúc.

Lý Kiến Hà và Thân Nhã Hinh sắc mặt u ám đứng dậy, bọn họ tuyệt nhiên không nghĩ tới, vốn dĩ là muốn Lâm Nhược Khê xấu mặt, trở thành trò cười cho mọi người, nhưng cuối cùng lại trở thành tiết mục ân ái của Dương Thần dành cho Lâm Nhược Khê.

Chiếc đồng hồ Vacheron Constantin đáng giá ba triệu bảng Anh, tuy rằng cũng khiến cho người ta chậc lưỡi, như với chiếc HENRYGRAVES trong truyền thuyết này, thì chiếc đồng hồ bình thường này còn thua xa!

Những người có mặt ở đây cũng không dám khinh thường Dương Thần nữa rồi, trong lòng cũng không khỏi tò mò đoán xem thân phận thật sự của người này, làm cấp dưới ở Quốc Tế Ngọc Lôi, không chừng cũng chỉ là đi làm để giết thời gian mà thôi.

Cũng có mấy người nhìn Lâm Nhược Khê, ý chừng muốn mượn xem xem có được hay không.

Lâm Nhược Khê dùng ánh mắt hỏi Dương Thần, Dương Thần đương nhiên không có gì để nói, tặng cho phụ nữ rồi, thì cho dù là muốn ném vào cống rãnh cũng là tùy ý.

Lâm Nhược Khê cũng hào phóng đưa HENRYGRAVES cho mấy người bạn học cùng thưởng thức.

Lúc nhìn kỹ, mọi người mới phát hiện ra, hai mươi tư công năng của chiếc đồng hồ danh tiếng, quả nhiên không phải là danh bất hư truyền, lại nghĩ đến chiếc đồng hồ được làm cách đây gần một trăm năm, đúng là không thể tưởng tượng được!

Nhất thời, mọi người đều ca ngợi rằng Lâm Nhược Khê được gả cho một người chồng tốt, thứ bảo bối vô giá này, cho dù là nhà đại gia quyền quý, thì cũng phải là thứ đồ gia bảo đặc biệt, còn đây Dương Thần lại để tùy cô, thực đúng là khiến người khác phải ghen tỵ mà.

Mọi người ở đây cũng đều không phải là kẻ ngốc, thứ như thế này mà cũng có thể lấy được, tiện tay đem tặng vợ, nếu như không phải là người có thân phận, thì đánh chết bọn họ cũng không tin. Cho nên đủ lời a dua cứ vo ve bên tai không dứt.

Kết quả là, gió đã đổi chiều, vừa mới nịnh nọt lấy lòng vợ chồng Lý Kiến Hà, bây giờ đã chuyển qua lấy lòng Dương Thần và Lâm Nhược Khê.

Cục diện đã thay đổi, Lâm Nhược Khê cũng không ngờ, chỉ là mấy lời đường mật này cũng không khiến cô cảm động, chỉ là ngoài mặt ứng phó một chút thôi.

Mắt Thân Nhã Hinh đã bốc hỏa rồi, từ khi còn đi học đã luôn bị Lâm Nhược Khê chèn ép, mặc dù sau này là tình nguyện lấy Lý Kiến Hà, nhưng cũng không thể cãi được. Vốn tưởng rằng Lâm Nhược Khê lấy phải một tên "hạ cấp" vốn dĩ không được sống xa hoa bằng cô ta, muốn mượn cơ hội này làm nhục Lâm Nhược Khê một phen, ai ngờ, tất cả mọi tính toán lại biến thành sân khấu của vợ chồng Lâm Nhược Khê.

Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, một người đàn ông trung niên ăn mặc rất đẹp, dẫn theo mấy người thanh niên trẻ tuổi, cùng bước vào, cười ha hả nói với mọi người:

- Đúng là ngại quá, đã quấy rầy việc dùng cơm của các vị rồi!

Nhìn thấy người đàn ông này, sắc mặt cứng nhắc của Lý Kiến Hà trở nên tươi tỉnh, giống như tìm thấy cơ hội phản đòn, vội vàng đứng dậy nói:

- Đương nhiên là không phải rồi, cháu đợi bác lâu lắm rồi đấy.

Chris quay đầu lại, nhìn thấy người tới, cười ha ha nói:

- Còn gọi gì mà bạn cũ, hóa ra và anh Viên!

Người tới đây rõ ràng là Viên Hòa Vĩ-cha của Viên Dã!

Viên Hòa Vĩ vẫn tao nhã như trước đây, nâng ly rượu vang lên, nhiệt tình chạm ly với Chris.

Đồng thời, cũng nhìn một lượt những người ngồi ở bàn, ánh mắt của Viên Hòa Vĩ nhìn thấy Dương Thần và Lâm Nhược Khê đang ngẩng đầu lên, lộ vẻ tươi cười thân thiết, hiển nhiên, đã đoán trước được hai người cũng sẽ ở đây.

Nhãn quan của mọi người cũng không phải là tầm thường, lập tức nhận ra đây là người đứng đầu nhà họ Viên ở Trung Hải, thân phận đáng nói hơn nữa chính là con rể của nhà họ Dương-một trong tứ đại gia tộc ở Yến Kinh! Có thể nói, nhà họ Viên thân thiết với nhà họ Dương như chân với tay.

Những đứa con ông cháu cha ở đây đều biết rằng, mấy quân khu ở Giang Nam gần như là quân riêng của nhà họ Dương, còn nhà họ Viên lại nắm hầu hết trong tay những doanh nghiệp dân sinh quan trọng, đây cũng là huyết mạch kinh tế nhà họ Dương.

Có nền tảng lớn, hùng mạnh, lại có Dương Công Minh nổi tiếng khắp thiên hạ chấn thủ, mới có thể để nhà họ Dương đứng trong nhóm bốn đại gia tộc, sừng sững không đổ.

an trường, nhưng so với thế lực nhà họ Dương, rõ là một trời một vực.

Cho nên, Lý Kiến Hà gặp được Viên Hòa Vĩ, rõ ràng biết tài lực của tập đoàn nhà mình còn kém xa so với tập đoàn nhà họ Viên, nên mới cười nịnh nọt gọi một tiếng "bác".

Dương Thần và Lâm Nhược Khê liếc nhìn nhau, cũng gần như đã hiểu ra mọi chuyện.

Hóa ra lúc trước Lý Kiến Hà đến muộn, là vì gặp được Viên Hòa Vĩ, hơn nữa Viên Hòa Vĩ cũng từ mồm Lý Kiến Hà mà biết được rằng, hôm nay Chris tổ chức tiệc, liền muốn đến, cho nên hai vợ chồng cùng đến tham gia.

Dù sao, Chris cũng là người có tiếng trên thương trường quốc tế và cũng là siêu sao trong giới người tài. Được Lâm Nhược Khê mời đến Quốc Tế Ngọc Lôi làm việc, chắc chắn là sẽ có ảnh hưởng tốt đến những doanh nghiệp đó.

Một khi đã là người của nhà mình, Viên Hòa Vĩ và Viên Dã đương nhiên là phải đến thăm rồi, miệng thì nói là đến ôn lại chuyện cũ với Chris, nhưng thực ra còn có chuyện khác để nói.

Viên Hòa Vĩ và Chris đã quen nhau từ nhiều năm trước, cũng mới chỉ một vài lần hàn huyên tâm sự, nhưng thực sự vô cùng thân thiết.

Viên Dã đi cùng với cha cũng mặc âu phục chỉnh tề, nhìn thấy Dương Thần và Lâm Nhược Khê, nhìn lặng lẽ mỉm cười, nhưng vẫn giả bộ nghiêm trang, trong trường hợp giao tiếp như thế này, không dám có chút gì lỗ mãng.

Còn Lý Kiến Hà thì đứng dậy, giơ chén rượu đứng cạnh Viên Hòa Vĩ, làm ra vẻ vô cùng thân thiết.

Những người ở đây không ít người tỏ vẻ thèm muốn, không ai nghĩ lại có chút giao tình với một trong bốn đại gia tộc lớn nhất ở Trung Quốc cơ chứ? Nhưng người có tiếng của nhà họ Dương đã ít, những người thuộc nhà họ Dương chính thống phần lớn đều ở trong quân đội, bình thường khó có thể gặp được. Cho nên, có thể đặt quan hệ cùng với người của nhà họ Viên, đúng là một bước vô cùng đột phá rồi!

- Bác, một khi đã đến, thì để cháu giới thiệu với bác một chút về những người bạn ngồi đây ạ, mọi người đều có một mong muốn, đó là sau này bác chiếu cố nhiều một chút.

Lý Kiến Hà tủm tỉm cười nói.

Mọi người vừa nghe xong, lập tức nhìn Lý Kiến Hà bằng ánh mắt cảm động và biết ơn, bọn họ chính là đang đợi cơ hội này, không ngờ Lý Kiến Hà lại hào phóng như vậy, còn tiến cử bọn họ nữa chứ.

Ở Trung Hải, thậm chí là ở khu Giang Nam, nếu như có quan hệ tốt với nhà họ Viên, thì rất nhiều chuyện có thể trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Nhìn thấy tất cả mọi người đều tập trung chú ý vào chồng mình, Thân Nhã Hinh cười có chút đắc ý, cầm lấy ly rượu, bước đi vô cùng duyên dáng đến bên cạnh Viên Hòa Vĩ kính rượu:

- Bác đừng chê cười tâm ý của anh Hà nhà cháu, anh ấy là một người rất quan tâm đến bạn bè.

Viên Hòa Vĩ ôn hòa cười nói:

- Không sao, bác với bố các cháu là bạn bè đã nhiều năm, lại cũng đã từng làm ăn kinh doanh với ông ngoại các cháu, mọi người đều là người một nhà, hôm nay gặp được các cháu, cũng khiến cho ta cảm thấy trẻ ra được vài tuổi, con bé Nhã Hinh này đúng là nhiều chuyện rồi.

Mọi người có mặt ở đây thấy Viên Hòa Vĩ gọi Thân Nhã Hinh bằng tên riêng, vô cùng xúc động, dù gì cũng nắm trong tay quyền lực điều hành của một tập đoàn lớn, vợ chồng họ lại là người của hai đại gia tộc, người đứng đầu nhà họ Viên lại trò chuyện vui vẻ với họ như vậy, đúng là rất nể mặt bọn họ rồi!

Thân Nhã Hinh càng được thể nở mày nở mặt, phấn khích nhìn về phía Lâm Nhược Khê đang đứng yên lặng một chỗ không nói năng gì, dường như muốn dùng ánh mắt nói với cô "Nhìn thấy chưa, đây chính là sự chênh lệch đẳng cấp đấy".

Lý Kiến Hà cúi người làm tư thế mời, chỉ về phía một đôi vợ chồng đứng gần mình nhất giới thiệu:

- Bác, hai vị đây là con của Cục trưởng Trần của Cục công thương, còn đây là thiên kim tiểu thư Phùng Chân Nhi thuộc tập đoàn Hoa Mậu của tỉnh Giang Tô, hai vợ chồng bọn họ là bạn học thời đại học với cháu.

Viên Hòa Vĩ tỏ vẻ như "nghe danh đã lâu, bây giờ mới được gặp mặt" cười rất thân thiện với hai người bọn họ, còn dẫn cả con trai Viên Dã đến chào hỏi, nói mấy câu xã giao, khiến cho hai vợ chồng bọn họ vui đến đỏ cả mặt.

Cứ như vậy, Lý Kiến Hà giới thiệu liền một lúc ba cặp vợ chồng, mọi người đều cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình, để tránh làm điều gì đó hơi quá đà.

Lúc Viên Hòa Vĩ giới thiệu con trai độc nhất Viên Dã của mình, mấy đôi vợ chồng trẻ mới bắt đầu chú ý đến Viên Dã, dù sao thì người thanh niên tên Viên Dã này cũng sẽ là người kế nghiệp nhà họ Viên trong tương lai, hơn nữa cũng sàn sàn tuổi nhau, nên cũng dễ nói chuyện với nhau hơn.

Cho nên, Viên Dã cũng đã được mấy người đó đến làm thân, đúng là so với cha thì còn tốt hơn nhiều.

Dương Thần nhìn thấy cảnh tượng này, kìm không nổi nói nhỏ với Lâm Nhược Khê:

- Bà xã, xem chừng cái giấc mơ chơi điện tử của Viên Dã đã tan tành mây khói rồi, bị cha nó dẫn đến đây giống như là chuẩn bị chuyển giao quyền lực vậy.

Lâm Nhược Khê từ đầu đến cuối không thèm đề ý đến ánh mắt khiêu khích của Thân Nhã Hinh, chỉ chăm chú ăn rau quả thôi, nghe được những lời của Dương Thần, khóe miệng nhếch lên cười:

- Người đàn ông có nơi có chốn, thì sẽ trưởng thành thôi, Viên Dã vì muốn lấy được Đường Đường nên đang chuẩn bị trước mà, Đường Đường một khi là con gái của nhà họ Đường, đương nhiên là không thể gả cho một người chỉ biết chơi điện tử, anh tưởng ai cũng giống anh sao, đã kết hôn rồi mà cũng không khác chưa kết hôn là mấy à.

Dương Thần nghẹn lời, thong dong cười nói:

- Đây là vấn đề của Viên Dã chứ, có liên quan gì tới anh đâu...

- Chỉ là em cảm thấy kỳ quái, rõ ràng là có cùng huyết thống, tại sao Viên Dã nhỏ hơn anh nhưng lại hiểu chuyện hơn anh như vậy nhỉ.

Lâm Nhược Khê nửa cười nửa không, nói.

Dương Thần sờ sờ cổ, giả bộ ho khan vài tiếng, giống như là không có chuyện gì xảy ra.

Lâm Nhược Khê cũng thuận miệng trách thôi, lúc này tâm trạng đã khá hơn lúc trước rất nhiều rồi, chuyện Dương Thần tặng nhẫn kim cương cho Mạc Thiện Ny, vốn dĩ đã không còn là chuyện gì to tát nữa rồi, nói Dương Thần giống với đứa trẻ con, cũng không tức giận, cô cũng có chút đắc ý.

Nhìn thấy Lý Kiến Hà dẫn theo hai cha con nhà họ Viên đến chỗ hai người, Lâm Nhược Khê hỏi thăm:

- Ở đây mà bị bại lộ mối quan hệ thì có tốt không nhỉ?

Dương Thần đang cầm dao định cắt miếng thịt ngỗng, bởi vì trên miếng thịt này có dính canh nên cũng không tiện cầm tay, nên hắn mới dùng dao, nghe cô hỏi như vậy, hỏi lại:

- Tại sao lại không tốt?

- Không phải anh... không muốn dây dưa gì với bọn họ sao...

Lâm Nhược Khê úp úp mở mở nói.

Dương Thần nhếch miệng cười:

- Trước đây anh chẳng phải đã nói phải đưa em đến thăm nhà họ Dương sao, đương nhiên là không ngại rồi, hơn nữa ở Yến Kinh mọi người hầu như cũng đã biết sự tồn tại của anh, một khi đã là sự thật, thì phải chấp nhận thôi, dù sao thì cũng chẳng có gì là xấu, sao anh phải che giấu chứ. truyện được lấy tại t.r.u.y.ệ.n.y-y

Lâm Nhược Khê điềm nhiên cười, trong lòng cô cũng hy vọng Dương Thần có thể có quan hệ tốt với người nhà họ Dương và người nhà họ Viên, có lẽ là do đồng bệnh tương niên, cùng lớn lên trong hoàn cảnh thiếu thốn tình cảm, cùng sự cô đơn thống khổ, chỉ có bản thân mình mới hiểu rõ nhất. Đối với cô mà nói, những người thân trước đây đã không còn ở bên cạnh nữa rồi, đến người thân của chồng thì lại không thể đi nhận, nói chung là cảm thấy vô cùng đáng tiếc.

Huống hồ, bất luận là Quách Tuyết Hoa, Dương Công Minh, hay là vợ chồng nhà họ Viên, đều đối xử rất tốt với cô, thật sự là xuất phát từ tình cảm chân thành.

Nói cho cùng, từ tận đáy lòng, cái tính tình truyền thống đấy, khiến cho Lâm Nhược Khê đặc biệt thích nhìn thấy một gia đình vui vẻ hòa hợp, mà bây giờ lại chuyển nhà mỗi người một nơi, kẻ nam người bắc, chỉ đáng tiếc, Dương Công Minh ở bên đó vẫn tốt, nhưng việc bảo Dương Phá và Dương Liệt hòa hợp với Dương Thần, gần như không được, Lâm Nhược Khê cũng không dám chạm vào nỗi đau của Dương Thần.

Vừa đúng lúc này Lý Kiến Hà và Thân Nhã Hinh đi cùng cha con Viên Hòa Vĩ đến bên cạnh Dương Thần và Lâm Nhược Khê.

Thân Nhã Hinh giành nói:

- Nhược Khê, cậu còn không để cho người chồng tốt của cậu đến kính một ly rượu sao? Đây là một cơ hội hiếm có để đặt quan hệ với bác Viên đây.

Dương Thần và Lâm Nhược Khê nhìn nhau cười, cũng không thèm đáp lại lời cô ta, nhưng cũng từ từ đứng dậy.

Lâm Nhược Khê nói có vẻ hợm hĩnh:

- Bác Viên, hai vị này là...

Không đợi anh ta nói xong, Viên Hòa Vĩ đã giơ tay ra ra hiệu không cần phải nói nữa, cũng không thèm để ý đến sự nghi hoặc cuả Lý Kiến Hà, ngược lại cố ý làm ra vẻ giận dữ nói với Dương Thần:

- Tên tiểu tử này, nhìn thấy dượng mà không có chút phản ứng gì là sao?

Giọng nói có phần hơi bất mãn, càng biểu lộ sự thân thiết và quý mến.

Trong nháy mắt, gần như tất cả mọi người ở đây đều hoài nghi rằng lỗ tai mình có vấn đề...

Viên Vĩ Hòa nói... Dượng!

Nhất thời, không khí trong phòng dường như bị ngưng đọng lại, tất cả mọi người, bao gồm vợ chồng Chris, bao gồm đôi nam nữ còn đang đắc ý là Lý Kiến Hà và Thân Nhã Hinh, đều đứng ngây người ra nhìn Dương Thần và Lâm Nhược Khê, dường như không thể hít thở được nữa vậy...

Chỉ trong vòng vài giây, mà mọi người đã trải qua vô số chấn động tâm lý!

Trong tay Dương Thần lúc này còn cầm một con dao nhỏ cắt thịt ngỗng, cũng không quá coi trọng, cười nói:

- Một khi đã có người nhiệt tình giới thiệu này giới thiệu nọ với hai cha con dượng, cháu và Nhược Khê thấy dượng rất bận, cho nên cũng không dám xen vào.

Viên Hòa Vĩ cười ha hả nói:

- Cô cháu mấy ngày trước còn nhắc đến, nói Quốc Tế Ngọc Lôi gặp phải nguy cơ lần đó, hai vợ chồng cháu bận thì thôi cũng đành chịu, sao bây giờ rảnh rỗi rồi cũng không gọi một cuộc điện thoại cho bà ấy, cùng nhau ăn bữa cơm, uổng công bà ấy lo lắng cho hai vợ chồng cháu, không phải lần trước cháu nói, qua đợt đó sẽ về thăm nhạc phụ đại nhân sao, sao một chút tin tức cũng không có vậy, dượng và cô cháu rất muốn gia đình mình đoàn tụ.

Cô? Về Yến Kinh thăm hỏi nhạc phụ? Cả nhà đoàn tụ?

Tim mọi người lại một lần nữa giống như được kích thích bởi ma túy!

Lý Kiến Hà và Thân Nhã Hinh đều trợn mắt há mồm, nhìn vẻ mặt lười nhác của Dương Thần, khóe miệng, quần áo còn dính chút dầu mỡ, nhìn thế nào cũng không thấy giống con nhà quyền quý, rốt cuộc người này có lai lịch như thế nào, bọn họ lại được dịp không hiểu, đúng là đầu lợn rồi!

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #782


Báo Lỗi Truyện
Chương 782/1652