Chương 748: Tha thứ cho anh


Dương Thần nói rất nhẹ nhàng, nhưng khi lọt vào tai Tiêu Chỉ Tình, giống như sét đánh trời quang, trong lúc nhất thời, cảm thấy người đàn ông này càng ngày càng bí hiểm.

- Anh rốt cuộc là người như thế nào? Đối với hàn độc của tôi cho dù là các trưởng lão cũng phải bó tay, anh làm sao có thể nhẹ nhàng giải trừ độc tố như vậy. .

Dương Thần không cho là như vậy nói:

- Cái gì mà trưởng lão, tôi không biết, thực ra… cũng không phải hoàn toàn giải trừ được hàn độc trong người, hàn độc trong người của cô không phải đến từ bên ngoài, mà là Tiên Thiên hàn độc do kinh mạch trong người cô phát ra, tôi cũng chỉ có thể giải trừ hàn độc tích tụ trong người cô, sau đó dùng chút biện pháp, bảo vệ kinh mạch của cô. Nếu như trước kia, tôi đúng là không thể trị được, nhưng hiện tại có thể giúp cô áp chế hàn độc, không để bị hàn độc ăn mòn, nếu không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, trong vòng năm mươi năm, hàn độc trong người cô sẽ không bị phát tác.

- Năm mươi năm?

Tiêu Chỉ Tình mở to mắt hỏi.

- Sao, chê ít à? Biết tự vừa lòng đi, cũng may cô gặp được tôi, người khác chưa chắc đã có biện pháp, thực ra cũng có thể đoán, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chờ cô chết rồi cũng sẽ không có vấn đề gì cả.

Dương Thần bĩu môi nói.

- Chúng ta cũng coi như có một đoạn nhân duyên. Cô muốn hại tôi xấu mặt, đòi bồi tiền, tôi cũng đã lấy đi sự trinh tiết của cô, nhưng lại giúp cô chữa bệnh, tôi cũng coi như hết lòng quan tâm giúp đỡ cô rồi.

Tiêu Chỉ Tình ngoảnh mặt làm ngơ, chỉ là lẩm bẩm nói:

- Anh có thể áp chế được Cửu Âm Huyền Mạch trong người tôi…làm sao có thể…

- Ồ, hóa ra mạch cổ quái đó, gọi là " Cửu Âm Huyền Mạch", quả thật đủ âm, xem ra những chất độc trong cơ thể cô, cũng là vì lấy độc trị độc, mà truyền vào cơ thể cô.

Dương Thần cười cười lắc đầu:

- Cách này, thật đúng là tàn nhẫn.

Tiêu Chỉ Tình nghe thấy vậy, trong mắt hiện lên một tia oán độc mãnh liệt, tàn độc giống như muốn ăn thịt người.

- Đúng vậy, đúng là tàn nhẫn…

Dương Thần cũng không để ý, hắn cũng không muốn quan tâm xem người phụ nữ này rốt cuộc đang nghĩ cái gì, đi thẳng vào phòng tắm, vui vẻ cả buổi chiều, bụng cảm thấy đói, muốn đi tắm một chút sau đó đến chỗ Christine ăn cơm.

Tiêu Chỉ Tình thấy hắn đi vào phòng tắm, mới từ từ nghĩ lại, lặng lẽ một mình nằm trên giường, ngoảnh đầu nhìn khăn trải giường, nhìn thấy những dấu tích hỗn độn đó, hai má lúm đồng tiền nổi lên chút phớt hồng.

Đây đúng là một giấc mộng, chính mình cứ nghĩ rằng giống như các vụ bình thường khác, nhưng không ngờ không những bị bắt, còn bị mất lần đầu tiên cho gã đàn ông xa lạ này.

Vốn tưởng rằng hết thảy đều xong rồi, ai ngờ, gã đàn ông này vô tình đã giải trừ được sự đau đớn mà mình phải chịu từ bé đến lớn.

Cảm nhận được trong cơ thể chưa bao giờ sảng khoái như thế, cảm nhận được cảm giác khi là một người bình thường, Tiêu Chỉ Tình không kìm được cảm giác vui buồn lẫn lộn này, đôi mắt mờ mịt, mộng mị.

Không lâu sau, Dương Thần tắm xong, từ trong phòng tắm bước ra, bắt đầu mặc quần áo, hướng về người phụ nữ còn đang ngẩn ngơ trên giường nói:

- Chỉ Tình tiểu thư, nhẫn kim cương tôi phải mang về tặng cho người phụ nữ của tôi, còn chai rượu kia, tôi sẽ để lại cho cô, dù sao tôi cũng đã uống hơn nửa chai rượu ngon của cô, hôm nay tôi thấy rất vui, sau này hi vọng không gặp lại!

Tiêu Chỉ Tình thấy Dương Thần muốn vỗ mông rời đi, cuối cùng cũng hồi phục tinh thần, không tự chủ kêu lên:

- Anh…Anh cứ như vậy mà đi sao?

Dương Thần quay đầu lại, cười quái dị nói:

- Thế nào, chẳng lẽ muốn tôi chịu trách nhiệm.

- Đương nhiên không phải!

Tiêu Chỉ Tình vội vàng phủ nhận, nhưng không biết vì sao tim đập thình thịch, cắn môi, ánh mắt trốn tránh hỏi:

- Tôi chỉ muốn hỏi cho rõ ràng, anh làm sao có thể phát hiện ra tôi muốn nghĩ cách hại anh.

- Ồ, hóa ra là muốn biết sai lầm của mình, để lần sau khi lừa người để có thể cải tiến sao?

Dương Thần cười ha hả nói:

- Nói cho cô biết cũng không sao, thực ra kế hoạch của cô, cũng không có sơ hở nào rõ ràng cả.

Tiêu Chỉ Tình nghi hoặc nhíu mày.

- Nguyên nhân lớn nhất, chính là cô đã lựa chọn sai đối tượng để lừa.

Dương Thần nói:

- Tại thời điểm buổi sáng, ngay tại quán cà phê ngoài trời ở ngã tư đường bên cạnh phòng đấu giá Julian cô đã quan sát tôi, khi đó tôi đã chú ý đến cô, cô hẳn là muốn thông qua quan sát, tìm một người không đi cùng phụ nữ, lại lái một chiếc xe đẹp để ra tay, người châu Á giống như tôi, chắc chắn sẽ được cô suy xét đầu tiên, bởi vì lừa vào tròng sẽ dễ dàng hơn.

Mà sau khi đã lựa chọn tôi, ngay lúc trả tiền bảo hiểm cô lại giả bộ như đang sốt ruột chờ tôi, xem tôi có tiền để trả hay không, sau khi xác nhận tôi đúng là người mua, sẽ đến bắt chuyện với tôi, cô cũng rất là thông minh, bình rượu mà cô muốn mua, trên cơ bản có giá rẻ nhất, còn chiếc nhẫn kim cương, lại là đắt nhất, cô nhất định sẽ nghĩ là, tối thiểu cũng bán được một thứ, còn thứ đắt nhất, còn phải xem vận may xem có người nào mua được không.

Tiêu Chỉ Tình suy nghĩ, do dự hỏi:

- Tôi cách anh xa như vậy, anh cũng có thể phát giác được…chẳng lẽ, anh là cao nhân của Hồng Mông.

Lúc này đổi lại là Dương Thần lại cảm thấy kinh ngạc, nhìn chằm chằm nngười phụ nữ trước mặt:

- Không ngờ cô cũng biết Hồng Mông, thật là thú vị, nhưng không may nói cho cô biết, cô đoán sai rồi, tôi không biết bọn họ, nếu như không có việc gì khác, tôi đi đây.

Tiêu Chỉ Tình trong lòng không thoải mái, nhưng lại không tìm được lí do nào để gọi Dương Thần lại, chỉ còn cách trơ mắt nhìn hắn sau khi rời khỏi đóng cửa lại.

Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, người phụ nữ này khẽ thở dài, nhìn trần nhà, vẻ mặt có chút cô đơn.

Nghỉ một lát, đúng lúc muốn đứng dậy, vào phòng tắm rửa những thứ nhớp nháp trên cơ thể, thì mắt liếc tới chiếc tủ ở đầu giường, chiếc camera … Ánh mắt Tiêu Chỉ Tình sáng lên, giống như là nhìn thấy bảo bối, lộ ra nụ cười kỳ quái giống như hồ ly tinh.

Bên ngoài nhà khách, đèn đuốc sáng choang, trên bầu trời, trăng lưỡi liềm treo cao.

Dương Thần đi ra khỏi cửa khách sạn, cảm thụ thời tiết mát mẻ, toàn thân giống như vừa sạc đầy pin, tâm trạng rất tốt.

Đối với người phụ nữ giống như Tiêu Chỉ Tình, tuy rằng ưa thích cơ thể mềm mại, mát lạnh của cô ta, nhưng Dương Thần cũng không cảm thấy tí tiếc nuối nào khi rời bỏ cô ta.

Cho dù cô ta có bối cảnh như thế nào, thân thế ra sao, lần đầu tiên gặp cô ta, mục đích chính là diễn trò, không có chút tình cảm nào cả.

Huống hồ, Dương Thần có thể mơ hồ nhận thấy, sau lưng Tiêu Chỉ Tình còn có không ít phiền phức, chính mình cũng không muốn bị dính vào.

Về phần người phụ nữ đó đã đem lần đầu tiên của mình cho hắn, Dương Thần cũng không qua coi trọng, nếu không phải cô ta muốn đùa giỡn hắn, hắn cũng sẽ không cưỡng ép thực sự như vậy.

Đây cũng không giống như lần điên cuồng cùng An Tâm, An Tâm là do bản thân chủ động lựa chọn tán tỉnh, còn người phụ nữ này lại tự mình tìm đến, vậy thì không thể trách mình được, cho nên, hoàn toàn không có cảm giác chịu trách nhiệm.

Trở lại bên trong chiếc xe Porsche màu xanh, Dương Thần khởi động xe, dường như vô ý liếc về kính chiếu hậu, khóe miệng cười nhạt, sau đó lại trở lại bình thường, hướng về đường lớn đi tới…

...

Hoa Hạ, Yến Kinh, bên trong thư phòng nhà họ Ninh.

Ninh Quang Diệu đứng cạnh bàn, một tay nhẹ nhàng vuốt ve con sư tử bằng ngọc bạch đặt trên giấy, đang nghe một gã thuộc hạ trong gia tộc báo cáo.

Gã đàn ông mặt chữ điền mặc một bộ vest màu đen đang dứng ở cửa, trình bày thật tỉ mỉ.

Tới khi nghe gần hết, Ninh Quang Diệu mới hỏi:

- Nói như vậy… mấy ngày nay, phu nhân đều ở cùng với tên ăn mày kia?

- Đúng vậy, phu nhân một ngày ba bữa, đều do tên ăn mày kia cung cấp, hơn nữa trong thời gian đó phu nhân còn bị ốm hai lần, tên ăn mày đó đều ở bên chăm sóc.

Gã mặc vest đen trả lời.

Trên khuôn mặt bình thản của Ninh Quang Diệu hiện lên một tia phức tạp, đôi măt lạnh lùng khẽ nhíu lại:

- Tên ăn mày đó, bối cảnh gia sao, điều tra được chưa?

- Chỉ là một tên gia cảnh bình thường, vài năm trước thi trượt đại học, sau đó bố mẹ mất, hơn nữa tên ăn mày đó còn bị què, cũng không được trợ cấp gì, tự lăn lộn ở bên ngoài. Từ những tên ăn mày ở gần Trung Hải điều tra được, tên ăn mày què đó trong giới ăn mày quan hệ rất tốt, bởi vì biết chữ, có chút học vấn, thường giúp việc cho những gã lang thang.

Ninh Quang Diệu gật gật đầu:

- Phu nhân có từng chủ động liên lạc với ai trong nhà, hoặc kẻ nào đó?

Gã mặc đồ vest lắc đầu:

- Tinh thần của phu nhân vẫn sa sút, chưa từng liên lạc, tiếp xúc với bất cứ ai, trừ tên què… À, đúng rồi, cái tên trưởng tôn mà nhà họ Dương tìm về-Dương Thần, có gặp mặt phu nhân một lần, nhưng cũng không ở lại lâu.

Nghe đến cái tên " Dương Thần", bàn tay đang nắm chặt bạch ngọc sư tử của Ninh Quang Diệu mạnh mẽ bóp chặt, nắm chặt lấy con sư tử, giống như đem bàn tay cắm vào bên trong.

Nhưng rất nhanh, sắc mặt Ninh Quang Diệu liền trở lại bình tĩnh, lạnh lùng hỏi:

- Sai các ngươi đi khử 3 tên ăn mày kia, thế nào rồi?

- Chủ nhân yên tâm, 3 tên ăn mày kia, sớm đã làm mồi cho cá rồi…

Gã mặc vest đen cười lạnh lùng nói.

- Ừ… làm cho sạch sẽ chút.

-Vâng, nhưng… chủ nhân, vì sao cứ kề cà không để chúng tôi đưa phu nhân trở về, hơn nữa, tên què kia cũng là một trong những tên cần phải giết…

Ninh Quang Diệu trong mắt hiện lên vẻ đau xót và tàn nhẫn, cuối cùng, biến thành quả quyết, nói:

- Phu nhân…đã không còn là phu nhân của nhà họ Ninh nữa rồi…

- Hả?

Gã mặc vest nghi hoặc ngẩng đầu lên, có chút không hiểu.

- Tìm cơ hội, đem phu nhân và gã què kia đưa đến Yến Kinh, nhớ phải âm thầm một chút, không được để cho bất cứ người dân nào phát hiện, nếu có bất cứ sơ xuất nào, thì đừng có sống sót đến gặp tôi.

Ninh Quang Diệu âm trầm nói.

Gã mặc đồ vest dường như cũng hiểu ra vấn đề, trong mắt hiện lên một vẻ sợ hãi và bất đắc dĩ, nhưng cuối cùng, vẫn là chắc nịch gật đầu: Truyện được copy tại TruyệnYY.com

- Chủ nhân yên tâm, vì nhà họ Ninh, cho dù đầu rơi máu chảy cũng đáng.

- Ừm, tôi biết lòng trung thành của các người, việc này liên quan đến vinh quang trăm năm của nhà họ Ninh, chỉ có thể để người của chúng ta xử lý. Nhớ, không được để đại thiếu gia biết.

Ninh Quang Diệu trịnh trọng dặn dò.

Gã mặc đồ vest hiểu ý, thấy Ninh Quang Diệu không còn gì muốn nói, cũng lặng lẽ lui ra.

Đợi cho cánh cửa đóng lại, Ninh Quang Diệu bước đến gần chiếc bàn, cúi đầu nhìn về phía bức ảnh ở trên bàn.

Trong ảnh, là một đôi vợ chồng tươi cười, chính mình và La Thúy San.

Ninh Quang Diệu mặt hiện vẻ bi thương, xen lẫn với giận dữ, uất ức cười:

- Thúy San, tha thứ cho anh.

"Bốp!"

Đập mạnh một cái xuống mặt bàn, mặt bàn nát vụn!

Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi - Chương #748


Báo Lỗi Truyện
Chương 748/1652